There is a great deal of difference between an eager man who wants to read a book and a tired man who wants a book to read.

G.K. Chesterton

Download ebooks
Ebook "Trúc Mã Nhà Tôi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 76 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 445 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 22:37:58 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 43: Tức Giận Bất Bình
ết quả kiểm tra của ba Mị Mị đã có, không phải ung thư phổi, nhưng tình hình cũng chẳng lạc quan. Giãn phế quản, tuy rằng chỉ là thời kỳ đầu, nhưng nếu muộn sẽ không thể khống chế mà trở nên nguy hiểm. Bác sĩ đề nghị nằm viện trước, khống chế bệnh tình, loại bệnh này thuộc loại mãn tính, tất cả đều dựa vào điều dưỡng chậm rãi, sau khi xuất viện phải đặc biệt chú ý, tránh các yếu tố nguy cơ gây bệnh, nhất là hút thuốc, ô nhiễm môi trường, các loại cảm cúm, tránh bụi, hít thở chất khí có tính kích thích, chú ý giữ ấm, thay đổi lối sống không lành mạnh và môi trường cuộc sống. Điều trị bằng thuốc phối hợp với điều dưỡng tại nhà trong thời gian dài, ổn định bệnh tình mới là quan trọng nhất, đương nhiên, căn bản nhất là không thể làm vụng vất vả.
Kết quả tốt hơn nhiều so với dự đoán, Mị Mị và mẹ khóc vì sung sướng, chỉ cần không phải ung thư, miễn là có cách khống chế thì họ đã mừng rồi. Tuy rằng giãn phế quản không có cách trị hết, chỉ có thể dùng thuốc khống chế, nhưng chỉ cần làm theo cách thức thoả đáng, không để cực nhọc, điều dưỡng lâu dài, thì vẫn có thể ổn định bệnh tình.
Mễ Tu làm xong thủ tục nằm viện, Mị Mị và mẹ đưa ba cô đến phòng bệnh, nếu đã tới đây thì ở thêm mấy ngày, dù sao đi xa chữa bệnh, trình độ cao hơn trong trấn nhiều.
Bọn Tiêu Quý theo ở bệnh viện một ngày trời, Mị Mị rất cảm kích, cũng rất có lỗi. Đa số bệnh nhân ở đây đều là mắc bệnh truyền nhiễm, tuy rằng có biện pháp thoả đáng, nhưng biết đâu ngộ nhỡ xảy ra cái gì, huống gì các cô ở cùng cô lâu như vậy, tối qua cũng không nghỉ ngơi, ngày mai còn phải đi học, nói gì cũng phải khuyên các cô trở về ngủ một giấc.
“Tớ và mẹ ở đây là được, các cậu về trước đi.” Mị Mị nhìn các cô, nhẹ giọng nói.
“Không sao, bọn tớ có thể ở đây giúp chăm sóc chú.” Hầu Tử ngáp một cái, dụi mắt, nói.
“Bộ dạng cậu thế này còn có thể chăm sóc ai hả.” Tiểu Mã Ca chế nhạo nói.
“Vậy cậu và dì ổn chứ? Muốn bọn tớ để lại một người không?” Tiêu Quý quan tâm hỏi han.
“Không cần đâu, cái nên kiểm tra cũng đã kiểm tra rồi, huống hồ bây giờ đang ở bệnh viện, các cậu yên tâm đi, về trường ngủ một giấc cho khoẻ, tối hôm qua các cậu theo tớ cũng chẳng nghỉ ngơi được bao nhiêu.” Mị Mị áy náy nói. Tối hôm qua vừa đặt vé máy bay vừa an ủi cô, các cô gần như cả đêm không ngủ.
“Không sao, bọn tớ tinh lực dồi dào.” Tiêu Quý khẽ cười.
Mị Mị cũng cười theo, nếu không có các cô ở đây, cô không biết phải làm sao, còn có Mễ Tu đi theo chạy trước chạy sau, mọi thủ tục đều do anh lo liệu. Mấy cô gái các cô gặp phải chuyện thế này khó tránh khỏi có phần không biết làm sao, nếu không có Mễ Tu giúp xử lý, cô tuyệt đối sứt đầu mẻ trán. Mị Mị cụp mắt, đôi mắt ảm đạm, lúc này người nên tới lại không biết ở nơi nào.
“Vậy được rồi, bọn tớ về trước, có chuyện thì gọi điện nhé.” Tiểu Mã Ca dặn dò.
“Ừ, được, các cậu trở về xin nghỉ hộ tớ, tớ muốn ở bệnh viện chăm sóc ba thêm mấy hôm nữa.” Mị Mị nói.
“Được, chú còn chưa tỉnh lại, cậu và dì tranh thủ nghỉ ngơi chút đi.”
Bọn Tiêu Quý rời khỏi bệnh viện cùng Mễ Tu về trường, trên đường, các cô gái ở phía sau Mễ Tu líu ríu không dứt, Mễ Tu nhắm mắt nghỉ ngơi, cố ý che đậy hai chữ Du Phong hung tợn kia, xem ra ở lại bệnh viện đã làm các cô ngột ngạt đến mức hỏng rồi, hiện tại giọng điệu không hề đè thấp, hận không thể ăn tươi nuốt sống người nào đó.
Tới nửa đường, Tiểu Mã Ca và Hầu Tử đã xuống xe, nói muốn về ký túc xá bổ sung giấc ngủ, mà Tiêu Quý và Mễ Tu thì cùng về nhà trọ. Trước khi xuống xe Tiểu Mã Ca nháy mắt nhướng mày với Tiêu Quý, còn liếc về phía Mễ Tu một cái, vẻ mặt cực kỳ kiêu ngạo. Mễ Tu giả vờ không thấy, trong lòng anh nhất thời có cảm giác không tốt.
Quả nhiên, sau khi Tiểu Mã Ca và Hầu Tử xuống xe, khuôn mặt Tiêu Quý cứng nhắc, không nói tiếng nào, mắt nhìn phía trước, bĩu môi ra vẻ tức giận bất bình.
Mễ Tu cười khổ, xem ra anh bị Du Phong làm liên lụy, sự việc sao lại gọp chung thế chứ.
Trở về nhà trọ, Tiêu Quý đi vào trước, Mễ Tu vừa vào cửa liền thấy cô chống nạnh bĩu môi, trừng to đôi mắt óng ánh, ra vẻ chất vấn.
Đóng cửa lại, Mễ Tu âm thầm bật cười, xem ra anh chỉ có thể bo bo giữ mình, Du Phong hãy tự cầu phúc đi.
“Sao lại thế này? Tại sao Du Phong lại đi tìm Doãn Cách Tử?” Tiêu Quý hỏi, lúc ở bệnh viện cô sợ Mị Mị đau lòng mới không hỏi, hiện tại ba cô ngã bệnh, bạn trai lại đi tìm người phụ nữ khác, đổi lại người khác ai chịu nổi chứ, cả ngày Mị Mị không nhắc tới Du Phong, trong lòng chắc chắn cố gắng nhẫn nhịn, các cô là bạn cùng phòng của Mị Mị, nhất định phải thay cô hỏi rõ.
Mễ Tu thở dài, tiến lên nắm tay Tiêu Quý, dắt cô ngồi xuống sofa, dịu dàng giải thích: “Ngày hôm qua không phải anh đã gọi điện cho em nói có việc không thể đi đón em sao, lúc ấy anh Cách Hi mới vừa nhận được điện thoại bên Mỹ, báo rằng Doãn Cách Tử xảy ra tai nạn xe cộ, anh và Du Phong tiễn anh Cách Hi đến sân bay, nhưng tới nơi rồi Du Phong lại đột nhiên nói muốn đi theo, anh cũng không nói được gì, dù sao cậu ây cũng là người trưởng thành, có chủ trương của chính mình, buổi tối anh bận việc ở công ty suốt, chưa kịp gọi điện cho em, anh Cách Hi đi Mỹ, giao lại rất nhiều việc cho anh.”
“Vì sao anh ta muốn đi theo? Anh ta và Doãn Cách Tử chẳng phải là quan hệ bạn học thông thường thôi sao?” Tiêu Quý nhíu mày, hỏi.
Mễ Tu khẽ cười, gõ trán Tiêu Quý một cái, nói: “Chuyện của người khác chúng ta không nên nhiều lời, hiện tại quan trọng nhất là sức khoẻ của ba Mị Mị, về chuyện của cô ấy và Phong Tử, chờ cậu ấy trở về sẽ tự nhiên giải thích rõ ràng với Mị Mị, chúng ta không tiện can thiệp quá nhiều.”
“Nhưng mà…” Tiêu Quý chu môi, không cam lòng nói: “Em là bạn cùng phòng của Mị Mị, còn là bạn thân nhất của cậu ấy, hiện tại ba cậu ấy xảy ra chuyện, đây là thời điểm yếu đuối nhất, cần an ủi nhất, nhưng Du Phong thân là bạn trai cậu ấy lại đi chăm sóc cô gái khác, cho dù nói anh ta không biết tình huống của ba Mị Mị, nhưng trước khi đi anh ta có thể nói một tiếng với Mị Mị, anh ta hoàn toàn không coi Mị Mị là bạn gái của anh ta mà!” Ra khỏi bệnh viện, trên đường trở về, Hầu Tử và Tiểu Mã Ca liền dặn cô nhất định phải hỏi rõ chuyện Du Phong, rốt cuộc anh ta có nghiêm túc với Mị Mị của các cô không.
Mễ Tu trầm mặc, quả thật lần này Du Phong làm không thoả đáng, mặc kệ anh ta vì cái gì mà đi theo Doãn Cách Hi qua Mỹ, trước khi đi cũng nên nói một tiếng với Mị Mị, dù sao cũng là xuất ngoại, không phải một hai giờ là có thể trở về. Từ khi anh ta đi đến giờ vẫn chưa có tin tức, Doãn Cách Hi còn biết gọi điện thoại về công ty, nhưng Du Phong lại chẳng có chút tin tức nào.
“Được rồi, đừng tức giận, có giận nữa cũng vô dụng, chuyện của hai người bọn họ, người bên ngoài không thể làm gì, tất cả vẫn nên chờ Du Phong trở về rồi nói sau.” Mễ Tu ôm vai Tiêu Quý, nhẹ giọng an ủi.
“Em biết, nhưng em thấy bất bình cho Mị Mị!” Tiêu Quý ngửa đầu, mở to mắt, nũng nịu nói: “Doãn Cách Tử đã đi lâu rồi, sao vẫn âm hồn không tan.” May mà Mễ Tu nhà cô không đi theo, nếu không, cô liền dẫn Mị Mị đánh tới Mỹ.
“Suy nghĩ gì đó!” Mễ Tu véo mũi cô, buồn cười nói.
“Không có.” Tiêu Quý dựa vào ngực Mễ Tu, hạ giọng nói: “Mị Mị nhất định rất đau lòng, ba ngã bệnh, Du Phong lại không có bên cạnh.” Thật giống như cô khi ấy, bố qua đời, mẹ cũng bỏ lại cô.
“Cho dù xảy ra chuyện gì, anh cũng ở bên cạnh em, vĩnh viễn.” Dường như biết cô đang suy nghĩ gì, Mễ Tu vỗ nhẹ lưng cô, lời nói như tuyên thệ.
“Ừm.” Tiêu Quý khụt khịt mũi, ngửa đầu nhìn Mễ Tu, nhẹ giọng nói: “A Tu, anh thật tốt.”
Mễ Tu cười dịu dàng, trong đôi mắt tràn đầy vẻ nuông chiều, anh cúi người khẽ hôn lên hai gò má cô, một cái, hai cái, ba cái, như là giọt mưa rơi xuống, lại giống như lông chim gãi nhẹ trái tim Tiêu Quý.
Cô cười trốn anh, tiếng cười như chuông bạc vang cả phòng.
Mễ Tu giữ chặt gáy cô, bắt lấy cánh môi cô một cách chuẩn xác, làm nụ hôn này càng sâu hơn.
Đang lúc mặn nồng, chuông cửa đột nhiên vang lên.
Mễ Tu nhìn qua, màu mắt vẫn còn sâu thẫm.
“Anh đi mở cửa.” Buông Tiêu Quý ra, Mễ Tu mút một cái thật mạnh trên môi cô rồi mới đứng dậy đi mở cửa.
Tiêu Quý cười ngượng ngùng, thật lâu không thấy Mễ Tu vào trong, cô hỏi: “A Tu, ai thế?”
Không nhận được câu trả lời, cô vểnh môi, đứng dậy đi qua. Lúc nhìn thấy người đứng ngoài cửa, nụ cười trên mặt tan biến trong nháy mắt.
Bà ấy sao lại đến nơi này?!
Trúc Mã Nhà Tôi Trúc Mã Nhà Tôi - Tiểu Tiểu Vô Yêu