A lot of parents will do anything for their kids except let them be themselves.

Bansky

Download ebooks
Ebook "Trúc Mã Nhà Tôi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 76 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 459 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 22:37:58 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 29: Bỏ Nhà Trốn Đi
iểu Kê…”
Xưng hô xa cách đã lâu nay truyền đến lỗ tai, Tiêu Quý ngây người, dời di động ra khỏi tai mình nhìn nhìn, là điện thoại của Hầu Tử, đúng vậy, âm thanh run rẩy thê lương giống như trải qua gió sương kia đầy tâm sự. Tiêu Quý tự động tách ra khỏi Mễ Tu mấy bước, hạ giọng hỏi: “Hầu Tử, sao thế?” Không phải cô muốn giấu diếm gì với Mễ Tu, thật sự là vì Hầu Tử nhà cô tranh thủ một chút ấn tượng tốt, hơn nữa cô cũng không muốn hù doạ Mễ Tu nhà mình.
“Tiểu Kê Kê…” Hầu Tử kêu rên một tiếng, không chỉ có thê lương, mà còn thô tục.
“…Tớ muốn tắt máy.” Tiêu Quý cố gắng bình tĩnh nói.
“…Cậu tới đón tớ đi, tớ đang ở nhà ga.”
“…” Tiêu Quý lại dời di động ra khỏi tai mình, nhìn xem có phải là điện thoại của Hầu Tử không, đúng vậy, thật là cậu ấy mà.
Vừa rồi Hầu Tử đã nói, cô, đang, ở, nhà, ga!
Tiêu Quý lấy lại tinh thần, giơ ống nói lên, muốn hỏi Hầu Tử đang phát điên gì đó, qua năm mới không ở nhà lại chạy loạn gì thế. Nhưng trong ống nói ồn ào, Tiêu Quý hô vài tiếng cũng không nghe rõ tiếng Hầu Tử, không biết làm sao cô đành tắt máy, gửi tin nhắn nói với Hầu Tử đợi cô ra đón, bảo Hầu Tử đừng chạy lung tung, đứng tại chỗ chờ cô.
Tiêu Quý ngẩng đầu nhìn về phía Mễ Tu vẫn đang ung dung, thấy anh đang nhướng mày nhìn cô, trong đồng tử đen láy giống như tràn đầy ý tứ “Bạn cùng phòng của em lại làm ra chuyện quái lạ gì thế, nói đi anh chịu đựng được”.
Tiêu Quý âm thầm thở dài, xem ra ý tưởng muốn giữ gìn hình tượng cho Hầu Tử của cô quả là sai lầm. Cô đến trước mặt Mễ Tu, nhẹ giọng nói: “Em đi đến nhà ga đây, Hầu Tử tới tìm em.”
Mễ Tu chẳng mảy may kinh ngạc, giống như kết quả ít nhiều đã nằm trong dự đoán của anh. Anh vươn tay vén sợi tóc loà xoà trên trán cô, ung dung hỏi: “Muốn anh đi cùng em không?”
“Không cần, em tự mình đi, hiện tại cậu ấy tới tìm em nhất định là có chuyện, nếu anh ở đó e rằng không tiện cho lắm.” Tiêu Quý nói.
“Vậy được rồi, anh đưa em đến nhà ga.” Mễ Tu cười nhẹ, phất tay đón một chiếc xe taxi.
Tới nhà ga, Mễ Tu dặn dò hai câu rồi ngồi xe rời khỏi. Tiêu Quý vào sân ga, nhìn xung quanh, tìm kiếm bóng dáng của Hầu Tử. Hiện tại đã qua thời gian cao điểm, người ở nhà ga không nhiều, tìm người cũng không khó. Chưa đến vài phút, Tiêu Quý đã thấy Hầu Tử, trong tay cô xách một cái va ly màu đen rất to, đeo túi trên hai vai, dáng vẻ ngẩn ngơ đau khổ đứng đó, ánh mắt mê mang, cực kỳ giống một con cún nhỏ lạc đường, không, là chó hoang…
Tiêu Quý đi về phía chó hoang, chìa ngón tay chọc chọc cánh tay Hầu Tử, yếu ớt nói: “Cậu đứng đây bị cứng đơ rồi sao?”
Hầu Tử cứng đơ xoay người, hai mắt sưng lên giống như trái hồ đào, ánh mắt mịt mờ lại trống rỗng, cái miệng nhỏ chu lên, uất ức lại thê lương hô lên: “Tiểu Kê Kê…”
Sao Tiêu Quý lại muốn cười nhỉ…
Cô nhẹ giọng khụ khụ, cố nén khoé miệng run rẩy, dừng lại hai má lúm đồng tiền vội vàng muốn lộ ra, ổn định giọng nói hỏi: “Sao cậu lại tới đây, xảy ra chuyện gì rồi ư?”
Hầu Tử bĩu môi, nắm cánh tay Tiêu Quý, lôi kéo làm nũng thật buồn nôn: “Đáng lẽ người ta không muốn quấy rầy cậu và bạn trai khôi ngô tuấn tú nhà cậu, nhưng mà Tiểu Mã Ca nói rằng nếu tớ dám đi tìm cậu ấy, cậu ấy chắc chắn để tớ tự sinh tự diệt, cậu cũng biết, cậu ấy không có nhân tính, nói được thì làm được. Còn Mị Mị, vừa nghe tớ muốn nương tựa cậu ấy, cậu ấy sợ tới mức sắp khóc, tớ thật sự không đành lòng ức hiếp con nít.”
“…Cậu cho rằng tớ là đồ khờ sao?” Tiêu Quý tuyệt tình đẩy móng vuốt của Hầu Tử ra, cô chống nạnh, trừng hai mắt. Tiểu Mã Ca là Mông Cổ, cô muốn đi tìm cô ấy, nói đùa sao? Còn Mị Mị, nếu Hầu Tử nói muốn đi tìm cô ấy, với tính cách của Mị Mị, cho dù có muốn hay không cũng sẽ không từ chối, Hầu Tử lừa ai chứ!
Hầu Tử lặng lẽ thụt lùi ba bước, đồng tử xoay tròn, sau đó hai tay ôm mặt, hết sức hờn dỗi nói: “Wa, Tiểu Kê nhà tớ thật sự càng ngày càng đẹp làm người ta không thể chống cự, cái miệng nhỏ nhắn càng ngày càng ngọt, má lúm đồng tiền càng ngày càng sâu, dáng người càng ngày càng đẹp, quả thực là…”
“Vì sao bỏ nhà trốn đi?!”
“…Cãi một trận với ông già của tớ.”
Trong nháy mắt Hầu Tử uể oải, cúi đầu, từ thân thể đến tâm tư đều toả ra khí chất “Tớ là đứa bé bị ép buộc không có nhà để về, tớ rất đau khổ, tớ rất đáng thương” của con người trôi dạt.
Tiêu Quý tiếp tục trừng cô, khẳng định là có chuyện, nếu không thì làm sao ngàn dặm xa xôi từ thành phố B sang đây, lại vừa qua tết nữa! Cô vốn muốn giáo huấn Hầu Tử mấy câu, cãi nhau với bố liền bỏ nhà trốn đi, bố cô chắc là sốt ruột lắm, huống hồ ở cùng người nhà là một việc hạnh phúc, cho dù bố mẹ làm gì nói gì cũng là đều tốt cho chính mình. Thế nhưng, trông thấy Hầu Tử hai mắt sưng đỏ, vẻ mặt chán chường, Tiêu Quý vẫn không thể nói ra những lời kia. Ngồi xe lửa lâu như vậy, cô nhất định mệt rồi, hay là đưa cô về nhà trước rồi nói sau.
“Được rồi, theo tớ về nhà trước đi.” Tiêu Quý nói xong, vươn tay cầm lấy va ly của Hầu Tử.
Va ly thật to, Tiêu Quý đã chuẩn bị tinh thần, thế nhưng lại nhẹ nhàng như không.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía Hầu Tử, khó hiểu hỏi: “Bên trong không có đồ đạc ư?” Sao lại nhẹ thế nhỉ.
“Không có, lúc ấy tớ nhất thời xung động chạy ra, làm sao có thời gian thu dọn quần áo!” Hầu Tử lẩm bẩm nói.
“Vậy cậu xách nó theo làm gì?” Tiêu Quý hỏi.
“Để cho ông già tớ nhìn thấy quyết tâm bỏ nhà đi của tớ! Va ly to như vậy, cũng đủ dao động ông ấy rồi!” Hầu Tử tự hào nói.
“…” Tiêu Quý nghĩ rằng bố Hầu Tử kỳ thật cũng chẳng dễ dàng gì.
Tiêu Quý không đáp lại Hầu Tử, cô xách va ly trống rỗng đi ra khỏi nhà ga, Hầu Tử theo đuôi phía sau, cái đầu nhìn xung quanh, đã không còn mệt mỏi và uể oải của lúc nãy, quả nhiên năng lực khôi phục của Hầu Tử nhà cô chẳng có gì sánh bằng.
Ngồi trên xe taxi, Hầu Tử mới nhận ra một vấn đề rất nghiêm trọng, cô quay đầu nhìn Tiêu Quý, nghiêm chỉnh hỏi: “Tớ mạo muội thế này đến nhà của bạn trai khôi ngô tuấn tú nhà cậu, người nhà anh ấy có thể không vui hay không?” Dù sao Tiêu Quý ở nhà người ta ăn tết, cô thân là bạn học của Tiêu Quý, đột nhiên đến thăm có khi nào khiến bọn họ lén phê bình Tiêu Quý không.
Tiêu Quý trông thấy bộ dạng đứng đắn hiếm có của Hầu Tử, cô nhịn không được nhoẻn miệng cười, nói: “Yên tâm đi, chú và dì tốt lắm, hơn nữa…” Dừng một chút, dường như có chút đăm chiêu nói: “Tớ cảm thấy mẹ chồng tương lai của tớ nhất định sẽ rất thích cậu.” Nhất định, chắc chắc, khẳng định sẽ thích cậu, cái loại yêu thích hận vì gặp nhau quá muộn.
“Đó là đương nhiên, tớ chính là người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, xe gặp xe chở…” Hầu Tử hoàn toàn không có cảm xúc nên có của người bỏ nhà trốn đi, bắt đầu tự khen mình.
Tới nhà Mễ Tu, Tiêu Quý dặn Hầu Tử lát nữa nhất định phải thu lại bản tính của mình, coi như là vì tương lai hạnh phúc của Tiêu Quý, nhất định phải khéo léo một chút, Hầu Tử rất nghiêm túc mà gật đầu, đứng thẳng, chắp tay sau lưng. Trong nháy mắt Tiêu Quý cảm thấy không tốt…
Nhấn chuông cửa, người mở cửa là Mễ Tu, anh nhẹ nhàng gật đầu với Hầu Tử, ánh mắt thâm trầm, nhìn Tiêu Quý với vẻ phức tạp.
Tiêu Quý vẫn chưa chú ý tới vẻ mặt băn khoăn của Mễ Tu, cô kéo Hầu Tử đi vào, đặt xuống va ly trong tay, cô ngẩng đầu, bước chân dừng lại, cả người như là bị dính trên mặt đất, cơ thể cứng đờ.
Bà ấy…sao lại ở đây!
Trúc Mã Nhà Tôi Trúc Mã Nhà Tôi - Tiểu Tiểu Vô Yêu