Đôi khi, những thành quả tuyệt vời lại xuất phát từ những thất bại sớm gặp phải.

Thomas H. Huxley

Download ebooks
Ebook "Trúc Mã Nhà Tôi"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 76 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 459 / 2
Cập nhật: 2017-09-24 22:37:58 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 10: Lịch Sự Và Cặn Bã
iết học thứ nhất của ngày đầu tiên tại đại học, bốn đoá hoa của phòng 308 đến muộn. Nguyên nhân, say rượu. Trạng thái, hỗn loạn. Hậu quả, rối rắm.
Các cô đã cho thầy giáo và bạn học một ấn tượng khắc sâu không thể xoá nhoà…
Ôi!
Tiêu Quý chống cổ tay, xoay xoay bút bi trong tay, đôi mắt thật to lừ đừ cụp xuống, dùng tư thế mông lung mà nhìn thầy giáo đang nước bọt tung toé trên bục giảng, cô ngáp một cái. Tiêu Quý mệt mỏi gục đầu xuống, chợt chớp mắt liên tục, hơi quay đầu nhìn Mị Mị ngồi bên tay trái cô, lại nhìn Hầu Tử ngồi bên tay phải, cô thoả mãn, ít nhất cô vẫn chưa quăng sách xuống đất. Liếc nhìn Tiểu Mã Ca ngồi ở phía xa xa, Tiêu Quý không khỏi cảm thán, Tiểu Mã Ca nhà cô thật là mang phong độ của ngự tỷ, ngay cả đi học mà cũng ngủ trắng trợn như vậy, tư thế oai hùng hiên ngang…nghĩa hiệp thuỳ mị…
Tiêu Quý nằm bò trên bàn, dựng thẳng quyển sách thật nặng, trong giây lát đi vào giấc ngủ.
Tối hôm qua không biết khi nào ngủ thiếp đi, hôm nay cũng chẳng biết thức dậy lúc nào, dù sao khi mở mắt thì đã bắt đầu luống cuống tay chân, mơ màng bị Hầu Tử và Tiểu Mã Ca túm đến lớp học, ù ù cạch cạch đi theo Hầu Tử vào lớp điểm danh với thầy giáo mà không biết liêm sỉ, sau đó ngồi vào chỗ tiếp tục mơ màng.
Thời gian đi đâu rồi…
Tiêu Quý lặng lẽ thở dài, xuyên qua quyển sách mà liếc nhìn bục giảng, cô tiếp tục cụp mắt nghĩ ngợi về cuộc sống. Tối hôm qua lại mơ thấy cảnh tượng Mễ Tu thổ lộ với cô, ngẫm lại bản thân mình lúc ấy, Tiêu Quý nhịn không được muốn cười, thật là rất ngốc. Còn Mễ Tu khi ấy, cũng ngốc luôn, ngốc đến đáng yêu, ha ha. Tính ra, cô và Mễ Tu ở bên nhau cũng sắp bảy năm rồi, bọn họ sẽ không có thất niên chi dương* trong truyền thuyết chứ? Đã là vợ chồng già rồi…
hồng hạnh vượt tường: ý để chỉ người con gái trèo tường leo ra ngoài, hay ngoại tình.
Tiêu Quý kiêu ngạo hừ một tiếng, nói: “Mễ Tu nhà tớ không biết có bao nhiêu lịch sự, có bao nhiêu cặn bã đâu!” Ban ngày lịch sự, ban đêm cặn bã…
Hầu Tử che miệng giả vờ sợ hãi, giây tiếp theo liền kề sát tai Tiêu Quý, bất đắc dĩ nói: “Bạn trai khôi ngô tuấn tú nhà cậu thật sự không có em trai sao?” Lịch sự này cặn bã này, cô thích nhất!
Tiêu Quý liếc nhìn cô một cái, dịch qua bên cạnh Mị Mị, rồi bắt đầu vô cùng chăm chú lắng nghe thầy giáo giảng bài.
Hầu Tử bĩu môi, lại liếc nhìn nam sinh nhã nhặn đeo mắt kính kia, lắc đầu tiếc thay, đáng tiếc cho đoá hoa kia muốn cắm vào cây cúc.
Lúc tan học thì đã là giữa trưa, Tiêu Quý đang thu dọn đồ đạc, Mễ Tu liền gọi điện tới.
“Alo, A Tu.” Tiêu Quý cười híp mắt, giọng nói ngọt ngào.
“Ừ, anh ở căn tin, muốn sang đây cùng nhau ăn cơm không?” Mễ Tu dịu dàng hỏi.
“Được ạ!” Tiêu Quý sảng khoái đồng ý.
Tắt điện thoại, Tiêu Quý dùng tốc độ nhanh chóng thu dọn đồ đạc, lúc này một bộ lông lá nào đó ngáng đường, Tiêu Quý chớp mắt.
“Tiểu Kê, một mình vui vẻ không bằng nhiều người vui vẻ…” Chủ nhân của bộ lông lá yếu ớt cất lời.
“…” Tiêu Quý nhìn khoang miệng màu đỏ của Hầu Tử từ trên cao xuống, tức thì cảm thấy khỏi cần đi căn tin cũng no rồi…
Căn tin chật chội, Mễ Tu xếp hàng mua món thịt gà nấm hương mà Tiêu Quý thích ăn nhất, sau đó cùng Đường Tam Thận và Du Phong ngồi ở trong một góc, sau đó anh lấy khăn giấy bắt đầu lau đũa.
Du Phong và Tam Thận thảo luận bài vở hôm nay giáo sư đã soạn, còn có trò chơi vừa mới phát hành của công ty mà bọn họ làm thêm, Mễ Tu thì hết sức chăm chú lau đũa, luôn luôn nhìn về phía cửa, trong mắt ánh lên trong veo.
Lúc này, đối thoại của hai nam sinh ngồi ở bàn kế bên không nhẹ không nặng truyền đến.
“Nghe nói trong các nữ sinh của khoa lịch sử các cậu năm nay có mấy người rất xinh đẹp hả!”
“Tin tức của cậu thật nhanh đấy.”
“Đương nhiên, người đẹp mà! Nói, nói mau, có phải thật sự là người đẹp hay không?”
“Tất nhiên rồi! Khoa lịch sử của chúng tôi có người đẹp mà, nhưng đến bốn người lận. Cậu chưa gặp đâu, hôm nay tiết học được một nửa thì đột nhiên có bốn nữ sinh xông vào, ông thầy tức giận lắm, trong đó có một nữ sinh tinh quái nắm chặt tay ông ấy ăn nói đến mức khiến ông ấy gật gù, không, hẳn là khen ngợi rất ghê gớm, cái miệng đó à, tuyệt đối có thể nói đến chết đi sống lại, chậc chậc.”
“Khoa trương thế!”
“Không khoa trương đâu, hơn nữa ba nữ sinh đi cùng cô ấy mỗi người một vẻ. Một người dáng cao gầy, tóc đen thẳng đến eo, vừa nhìn thì đã biết là dáng chuẩn của ngự tỷ, rất có khí chất nha, một người thì giống như búp bê Barbie cỡ lớn, làm cho người ta nhịn không được mà muốn nâng niu trong lòng bàn tay, còn có một người, đôi mắt to như là biết nói, còn có hai má lúm đồng tiền thật sâu, hơn nữa…vóc dáng tuyệt đối chuẩn, qua con mắt của tôi, cỡ 34C đấy.”
“Wow, thật hả…”
Ngón tay Mễ Tu đang lau đũa chợt dừng lại, đồng tử đen láy lướt qua hai nam sinh đang nói chuyện, màu mắt ngày càng thẫm hơn.
Khoa lịch sử, bốn nữ sinh xinh đẹp, mắt to, má lúm đồng tiền, 34C, Mễ Tu rất muốn nói với chính mình, đây không phải là Tiêu Quý nhà anh.
Hai nam sinh kia nở vài nụ cười thô tục, rồi lại bắt đầu nói tiếp.
“Tôi ngồi gần các cô ấy nhất, ngửi được mùi bia trên người họ đấy, mới khai giảng đã uống bia, đúng là loại con gái sảng khoái đấy!”
“Vậy hôm nào hẹn ra uống hai chén! Ha ha…”
“Ha ha ha…”
Mễ Tu đột nhiên không cẩn thận làm đổ bát canh trứng trên bàn, hơn nữa cái bát kia tự động rơi trên đùi bạn học nam nào đó đang lải nhải.
“A!”
“Mẹ kiếp!”
“…” Du Phong và Đường Tam Thận rõ ràng nhìn thấy hiện trường vụ án, bọn họ nhìn nam sinh nào đó nóng đến mức giơ chân lên, rồi lại nhìn Mễ Tu an nhàn trước mặt, bọn họ tự giác dịch qua một chỗ ngồi khác ở bên cạnh…
Mễ Tu thấy rằng canh trứng hôm nay nấu cũng được, nhưng nếu độ nóng có thể cao hơn một tí thì tốt rồi. Anh chậm rãi đứng dậy nói với hai nam sinh kia xin lỗi, tay trượt, sau đó anh thong dong đi mua một bát canh rong biển.
Lúc này, bạn học “34C” long trọng xuất hiện, theo phía sau là mấy cô bạn nào đó rất giỏi ăn nói.
Trúc Mã Nhà Tôi Trúc Mã Nhà Tôi - Tiểu Tiểu Vô Yêu