Hoài nghi là một tên phản bội, bởi nó khiến bạn sợ hãi không dám liều mình, vì thế bạn đánh mất cơ may thành công của mình.

William Shakespeare

Download ebooks
Ebook "Trò chơi vương quyền"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Số chương: 111 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1684 / 17
Cập nhật: 2017-09-25 07:18:12 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 31 - Phần 2
hở dài, Renly nghiêng người quay lại. “Tôi nên làm gì với người anh trai này của mình đây, Brienne? Anh ta từ chối quả đào của tôi, từ chối lâu đài của tôi, anh ta thậm chí còn từ chối tham dự đám cưới của tôi…”
“Cả tôi và cậu đều biết đám cưới đó là một trò khôi hài vụng về. Một năm trước cậu vẫn đang có kế hoạch biến đứa con gái đấy thành người tình của Robert.”
“Một năm trước tôi có kế hoạch biến cô gái đó thành hoàng hậu của Robert,” Renly sửa lại, “nhưng cái đó thì có vấn đề gì? Con lợn rừng có Robert và ta có Margaery. Anh sẽ rất mừng khi biết rằng cô ấy còn là trinh nữ khi đến với ta.”
“Cô ta thà chọn số phận của Robert còn hơn phải lên giường với cậu.”
“Ồ, ta hy vọng sẽ có con trai với cô ấy trong năm nay. Nhân thể, anh có bao nhiêu đứa con trai vậy, Stannis? Ô, ta quên mất, anh chẳng có đứa nào.” Renly độc ác mỉm cười. “Về sự tình xảy ra với đứa con gái của anh, ta hoàn toàn hiểu. Nếu vợ ta cũng trông giống vợ anh, ta cũng sẵn sàng cử thằng hề đến phục vụ như thế.”
“Đủ!” Stannis gầm gừ. “Ta sẽ không cho phép cậu xúc phạm ta thêm nữa, nghe rõ không? Ta không cho phép.” Hắn đột nhiên rút kiếm, lưỡi kiếm sáng lên trong ánh mặt trời nhạt, lúc thì màu đỏ, lúc thì màu vàng, lúc thì trắng sáng. Không khí xung quanh dường như cũng cảm nhận được nhiệt lực từ mũi kiếm theo mỗi lần chuyển màu. Brienne di chuyển vào giữa các anh, tay nắm chặt thanh kiếm. “Buông thanh kiếm ra,” cô hét với Stannis.
Catelyn vô lực nghĩ: Cersei Lannister mà có mặt ở đây chắc cười chết mất.
Stannis chỉ thanh kiếm lấp lánh về phía anh trai. “Ta không phải là người khắc nghiệt,” ám chỉ hắn luôn bị mang danh ác là khắc nghiệt, “ta cũng không muốn dùng thanh Lightbringer lấy máu em trai, vì nghĩ đến người mẹ đã sinh thành ra cả hai anh em, vì vậy ta sẽ cho cậu cơ hội cuối cùng là tối nay để suy nghĩ lại về những lỗi lầm của mình, Renly. Hãy hạ cờ và đến gặp ta trước bình minh, ta sẽ cho cậu quyền quản lý Storm’s End và cái ghế ngồi trong hội đồng như trước kia, thậm chí ta sẽ trao cho cậu quyền thừa kế của ta cho đến khi con trai ta được sinh ra. Ngược lại những điều trên, ta sẽ phá hủy cậu.”
Renly bật cười lớn. “Stannis, anh có thanh kiếm thật đẹp. Ta thật ghen tị, nhưng ta thực nghi ngờ ánh sáng của nó đã ảnh hưởng đến tầm nhìn của anh. Hãy nhìn khắp bình nguyên này xem, anh trai, anh có thể nhìn thấy tất cả những cờ hiệu đó không?”
“Cậu nghĩ vài tay giá áo túi cơm đó sẽ giúp cậu xưng vương được à?”
“Quân đội Tyrell sẽ giúp ta xưng vương. Nhà Rowan, Tarly và Caron cũng tôn ta là vua, với búa và rìu. Những cung thủ nhà Tarth và thương nhà Pensose, Fossoway, Cuy, Mullendore, Estermont, Selmy, Hightower, Oakheart, Crane, Caswell, Blackbar, Morrigen, Beesby, Shermer, Dunn, Footly… thậm chí gia tộc Florent, huynh đệ và chú bác của vợ anh, cũng giúp ta xưng vương. Tất cả các hiệp sĩ miền Nam đều đồng hành cùng ta. Và đó là phần nhỏ nhất trong quân lực của ta.”
Bộ binh của ta sẽ tới sau, hàng trăm ngàn lính được trang bị gươm và giáo. Và anh muốn hủy diệt ta sao? Bằng cái gì? Cầu nguyện à? Hay bằng đám quân ô hợp dưới tường thành kia? Ta cho nhiều nhất được năm ngàn, những quý tộc cá tuyết và những hiệp sĩ hành và những tay lính đánh thuê. Một nửa trong số họ đã rất muốn đầu nhập ta trước khi trận chiến này bắt đầu. Lính trinh sát nói với ta, anh có ít hơn bôn trăm con ngựa - những kỵ sĩ tự do chỉ mật áo giáp da đánh lại áo giáp sắt. Ta không quan tâm anh có bao nhiêu kinh nghiệm chiến trường và nghĩ rằng mình bất khả chiến bại, Stannis, nhưng đội quân của anh sẽ tan tác chỉ bằng cú tấn công đầu tiên của ta.”
“Chúng ta hãy cùng xem, em trai.” Vài tia sáng có vẻ lọt ra ngoài khi Stannis đút thanh kiếm vào trong vỏ. “Để bình minh lên rồi chúng ta hãy xem kết quả.”
“Ta hy vọng tân thần sẽ thương xót anh, anh trai.”
Stannis khịt mũi và quay người đi đầy khinh bỉ. Nữ hồng tế khẽ quay người ra sau. “Hãy nhìn vào tội lỗi của chính mình, lãnh chúa Renly,” cô ta nói khi quay ngựa.
Catelyn và lãnh chúa Renly cùng nhau về về trại, nơi có hàng ngàn lính của hắn và vài người của bà đang đợi họ quay về. “Buổi diễn thú vị nếu không xét đến giá trị nghèo nàn,” hắn bình luận. “Ta tự hỏi có thể kiếm được thanh kiếm giống thế ở đâu đây? À, chắc chắn Loras sẽ dâng ta món quà đó sau trận chiến này.
N.g.u.ồ.n..t.ừ..s.i.t.e..T.r.u.y.e.n.G.i.C.u.n.g.C.o...c.o.m. Bảo vật này giờ phải chuyển chủ khiến ta khá buồn.”
“Cậu có cách bày tỏ nỗi buồn thật vui,” Catelyn nói, không thể che giấu nổi nỗi thất vọng của mình.
“Ta sao,” Renly nhún vai, “có lẽ đúng thế thật. Ta thừa nhận, Stannis chưa bao giờ là người ta thích nhất. Bà nghĩ câu chuyện của anh ấy có đáng tin không? Liệu Joffrey có thật là con của Kẻ Giết Vua…”
“… và anh trai ngài là người thừa kế hợp pháp.”
“Khi anh ấy còn sống,” Renly thừa nhận, “dù luật đó thật ngu ngốc, bà có đồng ý không? Tại sao là đứa con cả mà không phải là đứa thích hợp nhất? Vương miện đó phù hợp với ta, chứ chưa bao giờ phù hợp với Robert và càng không phù hợp với Stannis. Ta có sẵn tố chất trở thành vị vua vĩ đại, mạnh mẽ nhưng rộng lượng, thông minh, kiên nhẫn, giữ chữ tín với bạn bè và sẵn sàng giáng những đòn khủng hiếp vào kẻ thù, nhưng cũng có khả năng tha thứ…”
“… khiêm tốn thì sao?” Catelyn bổ sung.
Renly cười lớn. “Phu nhân, bà hãy cho phép một vị quân vương có vài nhược điểm.”
Catelyn cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Cuối cùng bà cũng chẳng đạt được gì. Anh em nhà Baratheon đã lâm vào cảnh huynh đệ tương tàn trong khi con trai bà phải một mình đối mặt với gia tộc Lannister, và bà chẳng thế nói hay làm được gì để chấm dứt chuyện đó. Bà nghĩ có lẽ đã đến lúc nên quay lại Riverrun để vuốt mắt cho Cha. Đó là điều tốt nhất mình có thể làm bây giờ. Mình có thể là một sứ giả thất bại, nhưng vẫn là một người vợ góa tốt. Cầu các chư thần phù hộ.
Doanh trại của họ được lập trên ngọn đồi đá thấp, chạy theo hướng tư Bắc đến Nam. Mặc dù tản ra bốn phía nhưng vẫn rất trật tự. Ngay khi được thông báo rằng anh trai sẽ chiếm đánh Storm’s End, Renly đã tập hợp lực lượng, nhưng Robb đã làm ở Twins. Quân bộ binh đã tiến đến phía sau tại Bitterbridge cùng với hoàng hậu trẻ của hắn, quân lương, hành lý, động vật và tất cả máy bắn đá, trong khi Renly tự mình dẫn các hiệp sĩ và kỵ sĩ tiến về phía Đông.
Những hành động của hắn giống y ông anh trai Robett, nhưng khác nhau là Robert luôn có Eddard Stard đồng hành, Ned chắc chắn sẽ dàn xếp ổn thỏa mọi mặt trận để Robert chỉ việc dẫn quân đến đánh, ông ấy sẽ bao vây Stannis bốn phía. Renly đã bỏ quên mất hành động này, gấp gáp chạy đến chiến đấu với anh trai mình. Hắn đã bỏ mất đường cung cấp lương thực, bỏ gia súc cũng như các xe hàng, tất cả đều ở phía sau. Giờ hoặc là hắn phải đánh nhanh thắng nhanh, hoặc là sụp đổ.
Catelyn cử Hal Mollen đi chăm sóc ngựa trong khi bà theo Renly quay trở về trại lớn nằm ở trung tâm của doanh trại. Bao quanh doanh trại là những dải lụa xanh, bên trong đó các chỉ huy và quý tộc đang đợi để nghe tin tức về cuộc đàm phán. “Anh trai ta chẳng thay đổi gì cả,” vị vua trẻ nói với họ trong khi Brienne giúp hắn cởi áo choàng và vương miện. “Lâu đài và sự lễ độ không khiến hắn thỏa mãn. Hắn muốn máu đổ xuống. À ta rất mừng giúp hắn đạt được điều mong muốn.”
“Thưa bệ hạ, thần không thấy phải cần thiết tiến hành cuộc chiến ở đây.” Đại nhân Mathis Rowan cất lời. “Lâu đài rất vững chắc và bất khả xâm phạm. Hiệp sĩ Cortnay Penrose là chiến binh kỳ cựu, và không tòa thành nào có thể sánh với những tường thành của Storm’s End. Hãy để lãnh chúa Stannis vây thoải mái. Hắn sẽ không có cách nào tấn công được vào, quân đội của hắn sẽ sớm bị lạnh, đói và khát. Trong lúc đó chúng ta sẽ tấn công Vương Đô/ King’s Landing.”
“Và tất cả mọi người sẽ nói ta sợ đối mặt với Stannis?”
“Chỉ có những thằng ngu mới nghĩ thế,” Đại nhân Mathis phản bác.
Renly nhìn những người khác. “Còn ai có ý kiến gì khác không?”
“Thần cho rằng Stannis đang chọc tức ngài,” Đại nhân Randyll Tarly tuyên bố. “Nếu để hắn bình yên rời khỏi đây, hắn sẽ chỉ mạnh hơn thôi, trong khi sức mạnh của chúng ta suy giảm trong chiến trận. Gia tộc Lannister sẽ không thể bị đánh bại trong ngày một ngày hai. Trong lúc ngài chiến đấu với gia tộc Lannister thì thực lực của hắn sẽ đuổi kịp ngài… hoặc mạnh hơn.”
Những người khác lên tiếng phụ họa. Đức vua trông có vẻ rất vui mừng. “Vậy thì chúng ta sẽ đánh.”
Catelyn nghĩ: Mình đã khiến Robb thất vọng cũng như mình khiến Ned thất vọng. “Đại nhân,” bà cất cao giọng, “nếu ngài quyết định tham gia cuộc chiến này thì nhiệm vụ của tôi đến đây là kết thúc. Xin phép cho tôi quay trở lại Riverrun.”
“Bà vẫn chưa thể rời khỏi đây được,” Renly tự tìm ghế và ngồi xuống.
Bà choáng váng. “Tôi đến để mang theo hòa bình, đại nhân, chứ tôi không đến đây để hỗ trợ chiến tranh.”
Renly nhún vai. “Phu nhân, ta bảo đảm chúng ta sẽ chiến thắng mà không cần đến tình bạn hai mươi lăm năm của bà. Ta không định buộc bà tham gia trận chiến này, chỉ nhìn thôi.”
“Đại nhân, tôi đã nhìn thấy nó ở Khu rừng Whispering Wood. Tôi đã nhìn thấy cảnh giết chóc đủ rồi, và tôi đến đây như một sứ giả…”
“Và bà cũng rời khỏi đây như một sứ giả,” Renly nói, “nhưng là một sứ giả có cái nhìn mới hơn so với khi bà đến đây. Bà sẽ tận mắt thấy số phận dành cho kẻ phản bội, để con trai bà có thể lắng nghe câu chuyện từ chính bà. Chúng tôi sẽ bảo vệ bà an toàn, đừng sợ.” Hắn quay người sang hướng khác. “Đại nhân Mathis, ông sẽ chỉ huy lực lượng chính đánh thẳng vào trung tâm. Bryce, ông sẽ dẫn cánh quân đánh vào mạn trái, ta sẽ đánh bên mạn phải. Đại nhân Estermont, ông phụ trách hậu cần.”
“Thần sẽ không khiến bệ hạ thất vọng,” Đại nhân Estermon trả lời.
Đại nhân Mathis Rowan cất lời. “Ai sẽ là quân tiên phong?”
“Bệ hạ,” Hiệp sĩ Jon Fossoway cất lời. “Thần mong nhận được vinh dự đó.”
“Dù anh có yêu cầu,” hiệp sĩ Guyard biệt danh Green nói, “thì theo luật nhiệm vụ này thuộc về một trong bảy cận vệ.”
“Cần nhiều hơn một cái áo choàng đẹp để làm một tấm chắn tốt,” Randyll Tarly tuyên bố. “ Lúc tôi đang chỉ huy đội quân tiên phong của Mace Tyrell thì cậu vẫn còn trong tã bú tí mẹ, Guyard.”
Những tiếng phản đối cất lên rào rào, mọi người đều hét to yêu cầu của mình. Catelyn nghĩ đúng là các hiệp sĩ mùa hè. Renly giơ tay lên. “Các đại nhân, đủ rồi. Nếu ta có mười hai đội quân tiên phong thì chắc chắn tất cả mọi người ở đây đều được chỉ huy, nhưng vinh quang lớn nhất phải thuộc về hiệp sĩ vĩ đại nhất. Do vậy Hiệp sĩ Loras là lựa chọn đầu tiên.”
“Bệ hạ, thần cảm kích tận đáy lòng.” Viên hiệp sĩ của gia tộc Flower quỳ xuống trước nhà vua. “Xin được chúc phúc toàn quân và xin bệ hạ cử ra một hiệp sĩ mang cờ của người cạnh thần. Hãy để tuần lộc và hoa hồng cùng ra trận chiến đấu.”
Renly nhìn hắn và gọi: “Brienne.”
“Thưa bệ hạ,” cô vẫn mặc bộ áo giáp bằng sắt xanh dù đã cởi mũ. Trong lều khá nóng và mồ hôi ướt nhẹp mái tóc vàng dính trên mặt. “Nơi của thiếp là bên cạnh bệ hạ. Thiếp đã thề sẽ bảo vệ người…”
“Là một trong bảy cận vệ,” nhà vua nhắc nhở cô. “Đừng bao giờ sợ hãi. Bốn đồng nghiệp của nàng sẽ cùng ta ra chiến trường.”
Brienne quỳ xuống. “Nếu thiếp phải rời xa bệ hạ, xin hãy để thiếp được giúp ngài mặc áo giáp.”
Catelyn nghe thấy thấy ai đó phía sau đang cố nén cười. Cô ấy yêu hắn, bà buồn bã nghĩ, thật tội nghiệp. Cô ấy tham gia trò chơi của hắn chỉ để được ở bên cạnh hắn, không bao giờ để ý đến việc bọn họ nghĩ cô ấy chỉ là một con ngốc.
“Ta cho phép,” Renly nói, “giờ thì tất cả mọi người rời khỏi đây đi. Ngay cả quân vương cũng phải nghỉ ngơi trước trận chiến.”
“Đại nhân,” Catelyn nói. “Chúng ta vừa đi qua một nhà thờ nhỏ ở làng gần đây. Nếu ngài không cho phép tôi quay lại Riverrun thì hãy để tôi đến đó và cầu nguyện.”
“Cứ làm theo ý bà. Hiệp sĩ Robar, hãy đưa Phu nhân Stark an toàn đến nhà thờ đó… nhưng nhớ đưa bà ấy trở lại trước bình minh.”
“Ngài cũng có thể cầu nguyện,” Catelyn thêm vào.
“Để chiến thắng ư?”
“Để lý trí hơn.”
Renl cười lớn. “Loras, hãy ở lại và giúp ta cầu nguyện. Đã quá lâu rồi nên ta không biết làm việc đó thế nào. Những người còn lại, ta muốn mọi người ở vị trí của mình ngay khi tia nắng đầu tiên bắt đầu xuất hiện, áp giáp mặc đầy đủ, vũ khí sẵn sàng và lên ngựa. Chúng ta sẽ giúp cho Stannis không thể quên được buổi bình minh này.”
Khi Catelyn rời khỏi lều, một nửa mặt trời đã khuất núi. Hiệp sĩ Robar Royce lặng lẽ đi cạnh bà. Bà biết hắn là con trai của Bronze Yohn, lớn lên thật khôi vĩ, có chút danh trong các cuộc thi đấu. Renly đã trao cho hắn một chiếc áo choàng cầu vồng cùng một bộ áo giáp đỏ phù hợp và ban danh là một trong bảy cận thần. “Hiệp sĩ, cậu đã đi một quãng đường dài từ Vale,” bà nói với hắn.
“Và bà cũng ở xa thành Winterfell, thưa phu nhân.”
“Ta biết thứ gì mang ta đến đây, nhưng còn cậu, sao cậu lại đến? Đây không là cuộc chiến của cậu, cũng như không phải của ta.”
“Tôi đã biến nó thành cuộc chiến của mình từ lúc tôn Renly là vua.”
“Gia tộc Royce chiến đấu dưới là cờ của gia tộc Arryn.”
“Cha tôi thề trung thành với Phu nhân Lysa, người thừa kế của ông ấy cũng vậy. Nhưng đứa con thứ hai sẽ phải tự tìm vinh quang ình,” Hiệp sĩ Robar nhún vai. “Người đàn ông trưởng thành sẽ chán ghét những cuộc thi đấu võ suông.”
Hắn không thể quá hai mươi mốt tuổi, Catelyn nghĩ, ở độ tuổi của người mà hắn tôn làm vua… nhưng còn vua của bà, Robb của bà, dù lên ngôi ở tuổi mười lăm cũng lý trí hơn những người này nhiều lắm. Hoặc là bà cầu nguyện thế. Trong góc lều nhỏ của Catelyn, Shadd đang gặm cà rốt, Hal Mollen đang chơi bài với ba lính thành Winterfell, Lucas Blackwood ngồi mài dao. “Phu nhân Stark,” Lucas cất lời khi nhìn thấy bà. “Mollen nói rằng cuộc chiến sẽ xảy ra vào lúc bình minh.”
“Hal có thông tinh chính xác,” bà trả lời. Và bà đã quên có người nói nhiều. “Chúng ta tham chiến hay đi đâu?”
“Chúng ta sẽ cầu nguyện, Lucas ạ,” bà trả lời hắn, “chúng ta cầu nguyện.”
Trò chơi vương quyền Trò chơi vương quyền - George R. R. Martin