Bạn nhìn thấy sự việc và hỏi “Tại sao?”, nhưng tôi mơ tưởng đến sự việc và hỏi “Tại sao không?”.

George Bernard Shaw

Download ebooks
Ebook "Trò chơi vương quyền"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Số chương: 111 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1686 / 17
Cập nhật: 2017-09-25 07:18:12 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 13
HƯƠNG 13: JON
Bạch Thụ Thôn là tên ngôi làng trên đống bản đồ cũ của Sam. Jon không nghĩ nó giống với một ngôi làng: bốn đống đá cho thấy trước đây đã từng là nhà, bao quanh một chuồng cừu trống rỗng. Những ngôi nhà được lợp mái bằng cỏ, cửa sổ chớp được chèn ngang. Phía trên là những tán lá nhợt nhạt và cành cây đỏ sậm của một cây lương mộc khổng lồ.
Đó là cái cây to nhất mà Jon Snow nhìn thấy, tán lá rộng gần tám feet, cành cây vươn rộng đến mức che phủ toàn bộ ngôi làng dưới vòm. Nhưng kích cỡ không khiến hắn kinh ngạc bằng khuôn mặt, cái miệng thật đặc biệt, không đơn giản đường cắt vòng, mà là cái miệng há hốc trống rỗng đủ để nuốt nguyên một con cừu.
Dù sao thì không có xương cừu và đó cũng không phải đầu lâu con cừu trên đống tro tàn.
“Một cây cổ thụ.” Mormont ngồi trên lưng ngựa, nhíu mày. “Cổ thụ,” con quạ đang đậu trên vai ông đồng ý, “cổ thụ, cổ thụ, cổ thụ,”
“Và đầy sức mạnh.” Jon có thể cảm nhận được sức mạnh đó.
Thoren Smallwood xuống ngựa đứng bên cạnh thân cây, áo giáp toàn thân màu đen. “Hãy nhìn cái mặt kia kìa. Khó trách tại sao mọi người đều sợ chúng khi lần đầu tiên đến Westeros. Tôi thực sự muốn tự mình dùng cây búa chặt cái thứ quái quỷ này.”
Jon nói: “Cha tôi tin rằng không ai có thể nói dối khi đứng trước cây tâm mộc. Những chư thần cũ biết khi nào người ta nói dối.”
“Cha ta cũng tin vào điều đó.” Hùng Lão (Old Bear) lên tiếng. “Hãy để ta nhìn vào cái đầu lâu đó nào.”
Jon xuống ngựa, sau lưng hắn là bao đeo kiếm đen trong có thanh kiếm Longclaw, lưỡi kiếm do một đứa con hoang rèn lên, do Hùng Lão tặng hắn để cảm ơn ân cứu mạng. Mọi người trêu đây là một thanh kiếm hoang ột đứa con hoang. Cán kiếm được thiết kế mới vì hắn, một cục đá tròn được khắc đầu con sói gắn vào chuôi kiếm, nhưng lưỡi kiếm vẫn là thép của người Valyria,cũ, sáng và sắc đến chết người.
Hắn ngồi xổm xuống, vươn cánh tay vẫn mang bao thọc vào đống tro. Bên trong đỏ rực bởi chất lỏng đã bốc hơi và cháy đen bởi lửa. Bên dưới chiếc đầu lâu hắn nhìn thấy một chiếc đầu lâu khác, nhỏ hơn, chiếc cằm bị vỡ. Nó bị tro che mất một nửa và chỉ còn ít xương.
Khi hắn mang chiếc đầu lâu đến cho Mormont, Hùng Lão cầm nó bằng cả hai tay và nhìn chăm chăm vào hai hốc mắt trống rỗng. “Dã nhân hỏa thiêu người chết. Chúng ta luôn biết điều đó. Giờ thì ta ước lúc đó có thể hỏi họ lý do tại sao, khi có vài người họ xung quanh.”
Jon Snow nhớ lại cảnh tử thi sống lại, đôi mắt phát xanh lè trên khuôn mặt trắng bệch. Hắn chắc chắn mình biết tại sao.
“Nếu xương cốt người có thể nói thì tốt,” Hùng Lão lẩm bẩm, “người này có thể nói cho chúng ta biết nhiều chuyện. Hắn đã chết như thế nào. Ai đốt hắn và tại sao. Đám người dã nhân đã đi đâu.” Ông thở dài. “Truyền thuyết kể rằng trẻ con của rừng rậm có thể nói chuyện với người chết. Nhưng ta không thể.” Ông đem chiếc đầu lâu treo lại trên miệng cây, từ đầu lâu lại vãi ra ít tro xuống dưới mặt đất. “Hãy kiểm tra tất cả các ngôi nhà này. Khổng Lồ, cậu trèo lên cây quan sát. Đem mấy con chó săn lại đây, lần này đánh hơi có thể giúp chúng ta tìm ra điều gì mới,” dù vậy giọng ông cho thấy chẳng có hy vọng gì thêm.
Mỗi căn nhà có hai người kiểm tra để chắc chắn không bỏ sót bất cứ điều gì. Jon được phái đi cùng Eddison Tollett khắc khổ, một hộ vệ có mái tóc xám và gầy như que củi, các anh em thường gọi hắn là Edd Đau Buồn. “Đám người chết đứng dậy đi đứng còn chưa đủ tồi hay sao?” Hắn nói với Jon khi bọn họ đi xuyên qua ngôi làng. “Giờ thì Hùng Lão còn muốn bọn họ nói chuyện nữa sao? Tôi đảm bảo chuyện đó không hay tý nào hết. Và ai biết được mấy bộ xương có nói dối hay không? Sao cái chết khiến người ta trở nên thành thật, hay thông minh hơn? Ai biết được người chết có đầy tức giận vì mình chết hay không - mặt đất thì lạnh, mộ đá của nhà tôi có thể lớn hơn, tại sao hắn không ghen tị với tôi hơn chứ…?”
Jon phải khom người bước qua cửa thấp. Bên trong là một sàn nhà bẩn thỉu. Không có bất kỳ đồ gỗ nào, không có dấu hiệu người sống ở đây nhưng có vài đống tro bên dưới ống khói từ nóc. “Đây đúng là nơi không phải cho người sống,” hắn nói.
“Tôi được sinh ra trong một căn nhà giống thế này,” Edd Đau Buồn nói, “đó là những năm tháng vui vẻ nhất đời. Sau đó tôi đã trải qua khoảng thời gian cực khổ.” Edd nhìn vào ổ rơm khô tại góc gian phòng một lúc lâu.
Ng.uồ.n.từ. s.it.e.Tr.uy.en.Gi.Cu.ng.Co..c.om. “Tôi sẵn sàng đưa tất cả số vàng mình có cho Casterly Rock để được ngủ lại trên giường đó.”
“Cậu gọi đó là một chiếc giường?”
“Nếu nó mềm hơn ngủ dưới đất và có mái che thì tôi gọi nó là giường.” Edd Đau Buồn ngửi không khí. “ Tôi ngửi thấy mùi phân.”
Mùi đó rất nhạt. “Phân cũ.” Jon nói. Có cảm giác căn nhà này đã bị bỏ trống một thời gian. Hắn quỳ xuống, dùng tay gẩy lớp rơm để xem có gì cất dấu bên dưới, sau đó đi vòng quanh tường. Mùi đó cách không xa đây. “Chẳng có gì ở đây cả.”
Đúng như hắn đã dự đoán, chẳng có gì ở đây. Bạch Thụ Thôn là ngôi làng thứ tư bọn họ đi qua và tất cả chúng đều trong tình trạng giống nhau. Người đã bỏ đi, mang theo mọi gia sản và gia súc mình có. Không cái gì trong lòng có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy họ bị tấn công. Chúng đơn giản là… trống vắng. “Cậu nghĩ chuyện gì đã xảy ra với tất cả họ?” Jon hỏi. “Có gì đó tồi tệ hơn chúng ta có thể tưởng tượng.” Edd Đau Buồn nói. “À, tôi có thể nghĩ được nhưng không dám. Biết rõ kết cục khủng khiếp không đủ sao mà còn suốt ngày nghĩ đến nó.”
Hai con chó săn hít hà xung quanh cửa khi bọn họ bước ra. Những con chó khác đánh hơi dọc khắp làng. Chett đang quát to ra lệnh cho chúng, giọng hắn đầy tức giận mà Jon chưa bao giờ thấy trước đây. Ánh sáng chiếu xuyên qua những chiếc lá màu đỏ của cây lương mộc khiến khuôn mặt hắn đỏ rực hơn bình thường. Khi hắn nheo mắt nhìn Jon, ánh mắt cho thấy tình cảm giữa bọn họ vẫn chưa mất đi.
Những căn nhà khác cũng trống không như thế. “Đi rồi,” con quạ của Mormont kêu to, bay lên cành cây lương mộc phía trên đầu bọn họ. “Đi rồi, đi rồi, đi rồi.”
“Một năm trước còn có những Dã Nhân ở Bạch Thụ Thôn.” Thoren Smallwood trông giống một đại nhân hơn là Mormont. Bộ giáp đen trên người Hiệp sĩ Jaremy Rykker lóe sáng và phù điêu nổi bần bật. Chiếc áo choàng nặng nề đầy quý giá làm bằng lông chồn zibeline chiếc búa được khắc gia huy gia tộc Rykker phủ bạc. Áo choàng giống của hiệp sĩ Jaremy, đã từng… nhưng khi quỷ cướp đi mạng sống của Hiệp sĩ Jaremy và Đội Gác Đêm chả tổn thất gì.
“Một năm trước Robert là vua và đế quốc vẫn sống trong hòa bình.” Jarman Buckwell, người phụ trách thám báo, dáng người cường tráng, tuyên bố. “Rất nhiều thứ thay đổi trong thời gian một năm.”
“Có một thứ không thay đổi.” Hiệp sĩ Mallador Locke kiên quyết. “Ít dã nhân hơn đồng nghĩa với ít phiền toái hơn. Tôi sẽ không quan tâm đến chuyện gì xảy ra cho bọn họ. Dù gì đám người bọn họ cũng chỉ là thổ phỉ và giết người.” Jon nghe thấy tiếng lá xào xạo trên đầu. Hai cành cây tách ra và hắn thoáng thấy một người đàn ông nhỏ thó chuyền từ cành cây này sang cành cây khác như sóc. Bedwyck đứng không cao hơn năm feet, nhưng mái tóc xám đã lộ ra tuổi của hắn. Những kỵ sĩ khác gọi hắn là Khổng Lồ. Hắn ngồi chót vót ở cành cây trên đầu bọn họ và nói. “Có nước ở phía Bắc. Có lẽ là một hồ nước. Một số đồi thấp ở phía Tây, không cao lắm. các đại nhân, chả có gì đáng xem cả.”
“Chúng ta có thể cắm trại ở đây tối nay.” Smallwood đề nghị.
Hùng Lão ngẩng đầu lên lên nhìn bầu trời xuyên qua những cành cây nhợt nhạt và là đỏ rực của cây lương mộc. “Không.” Ông tuyên bố. “Khổng Lồ, còn bao lâu nữa thì trời tối?”
“Đại nhân, còn ba giờ nữa.”
“Chúng ta sẽ đi về hướng Bắc,” Mormont quyết định, “nếu chúng ta đến hồ trước trời tối, chúng ta có thể cắm trại bên bờ, còn có thể bắt thêm vài con cá. Jon, lấy giấy cho ta, đã đến lúc phải viết thư cho học sĩ Aemon.” Jon tìm cuộn da, lông chim cùng mực nước đưa cho Tổng Tư Lệnh. Tại Bạch Thụ Thôn, Mormont viết vội. Ngôi làng thứ tư. Toàn bộ trống không. Những dã nhân đã đi hết. “Tìm Tarly và bảo hắn gửi thư này đi,” ông nói gì đưa thư cho Jon. Rồi ông huýt sáo, con quạ bay trở lại đậu xuống đầu con ngựa. “Hạt ngô.” con quạ gật gù đề nghị. Con ngựa hí lên.
Jon trèo lên ngựa, quay đầu rời đi. Bên ngoài bóng cây lương mộc khổng lồ, những thành viên của Đội Gác Đêm đứng chăm sóc ngựa, nhóp nhép nhai thịt bò muối, đi tiểu, gãi đầu hoặc đứng nói chuyện với nhau. Khi mệnh lệnh chuyển đến ra lệnh đi tiếp, các cuộc nói chuyện dừng lại và họ nhanh chóng trèo lên ngựa. Đội thám báo của Jarman Buckwell cưỡi ngựa dẫn đầu, tiên phong là Thoren Smallwood. Sau đó là Hùng Lão với đội quân chủ lực, hiệp sĩ Mallador Locke với những xe hàng hóa và những con ngựa thồ, cuối cùng là hiệp sĩ Ottyn Withers và đội bảo vệ phía sau. Tổng cộng số người khoảng hai trăm, ngựa khoảng ba trăm.
Trong ánh sáng ban ngày, họ men theo con đường mòn săn bắn và những dòng suối, được gọi là “các con đường kỵ sĩ” dẫn họ tiến sâu vào khu rừng hoang dã. Đến đêm, họ cắm trại dưới bầu trời đầy sao, ngẩng đầu lên có thể nhìn thấy sao chổi. Các anh em rời Lâu Đài Đen (Castle Black) trong tâm trạng phấn chấn, vui đùa và trò chuyện vui vẻ, nhưng dường như không khí âm trầm của khu rừng cũng tác động đến họ, khiến lòng nhiệt tình nguội dần đi, các câu chuyện đùa dần rời rạc. Không ai muốn thừa nhận mình đang sợ hãi, nói gì thì nói, họ là những người lính của Đội Gác Đêm, nhưng Jon có thể cảm giác được sự bất an. Bốn ngôi làng trống, không thấy tung tích của dã nhân, ngay cả động vật cũng chạy trốn. Ngay cả những kỵ sĩ kinh nghiệm nhất cũng thừa nhận rằng, rừng rậm chưa bao giờ hoang dã như lúc này.
Khi cưỡi ngựa, Jon cởi bao tay để cho ngón tay bị đốt được tiếp xúc với không khí. Khó coi chết đi được. Hắn đột nhiên nhớ ra việc mình thường xuyên xoa tóc Arya như thế nào. Đó là em gái bé nhỏ của hắn. Hắn tự hỏi giờ bé ra sao. Nghĩ đến chuyện có thể không bao giờ được xoa tóc bé, hắn cảm thấy hơi buồn. Hắn bắt đầu luyện tập co duỗi, nắm vào rồi mở ra các ngón tay. Hắn biết, nếu thanh kiếm cứng nhắc trong tay thì khi chiến đấu đời hắn xong rồi. Người ta luôn cần thanh kiếm bên người ở ngoài tường thành.
Jon thấy Samwell Tarly đang cùng những người phục vụ cho ngựa uống nước. Hắn đang chăm sóc ba con: con ngựa của chính mình và hai con ngựa thồ, mỗi con chở một cái chuồng rộng, lắp những thanh ngang, bên trên đậu đầy quạ. Thấy Jon tiến đến, những con chim vỗ cánh phành phạch và hét lên chói tai. Có vài con phá âm gần giống với tiếng người. “Cậu có dạy chúng nói chuyện không?” Hắn hỏi Sam.
“Vài từ. Ba con có thể nói từ ‘tuyết’.”
Một con càu nhàu tên của tôi đã đủ chết rồi,” Jon nói, “và Snow không phải là từ mà các huynh đệ muốn nghe.” Snow thường có nghĩa là cái chết ở phương Bắc.
“Có gì ở Bạch Thụ Thôn không?”
“Xương, tro và những ngôi nhà trống.” Jon đưa cho Sam cuộn da dê. “Hùng Lão muốn chuyển cho Aemon.”
Sam lấy ra một con chim trong lồng, vuốt ve nó rồi gắn bức thư vào, và nói. “Giờ thì bay về nhà đi nào, bé con dũng cảm. Về nhà.” Con quạ kêu lên vài tiếng lạ lùng đáp lại hắn, và Sam ném nó lên không trung. Con quạ cụp đôi cách xuyên qua tầng cây và bay lên trời. “Tôi ước nó có thể mang theo tôi đi cùng.”
“Nhưng?”
“À,” Sam nói, “phải, nhưng… thực sự thì tôi hiện không cảm thấy sợ hãi như trước. Đêm đầu tiên, mỗi khi nghe thấy ai đó dậy đi đái, tôi thường nghĩ đó là bọn dã nhân tiến tới xiết yết hầu tôi. Tôi sợ rằng nếu tôi nhắm mắt, tôi có thể không bao giờ mở được ra nữa, chỉ là… ừm… tôi vẫn ổn cho đến hừng đông,” hắn miễn cưỡng mỉm cười, “tôi có thể là một con quạ, nhưng tôi không ngu ngốc. Người tôi đau nhức và lưng tôi mỏi như sau mỗi buổi cưỡi ngựa và ngủ trên mặt đất, nhưng hiện tại tôi không còn sợ nữa. Nhìn này.” Hắn dơ cánh tay đã trở nên rắn chắc cho Jon xem. “Mấy hôm nay, tôi đang tập trung nghiên cứu bản đồ.”
Thế sự thật kỳ lạ, Jon nghĩ. Hai trăm người đàn ông dũng cảm rời Tường Thành và chỉ có một người duy nhất không cảm thấy sợ hơn là Sam, vốn tự coi là nhu nhược. “Chúng tôi sẽ phong kỵ sĩ cho cậu,” hắn đùa, “điều tiếp theo, cậu muốn trở thành trinh sát giống như Grenn không, tôi sẽ nói với Hùng Lão nhé?”
“Đừng làm thế.” Sam hoảng hốt kéo áo choàng của hắn và tập tễnh bước lên ngựa. Đó là một con ngựa lùn, chậm và vụng về, nhưng có thể tải được sức nặng của hắn tốt hơn là con ngựa nhỏ của các kỵ sĩ. “Tôi đã hy vọng có thể được nghỉ đêm trong làng.” Hắn thất vọng. “Ngủ dưới mái nhà thì tốt bao nhiêu.”
“Không đủ mái nhà cho tất cả chúng ta. “Jon lại trèo lên ngựa, cười cười với Sam và giục ngựa rời đi. Cả đội ngũ đã sẵn sàng, do vậy hắn cưỡi ngựa vòng qua bên rìa làng để tránh tắc nghẽn. Hắn đã nhìn Bạch Thụ Thôn quá đủ rồi.
Bóng Ma (Ghost) đột nhiên trồi lên từ dưới mặt đất bất ngờ đến nỗi con ngựa nhảy dựng lên tránh ra. Con sói trắng đi săn cách làng quá xa, nhưng nó cũng không kiếm được nhiều hơn số thức ăn mà người chăm sóc súc vật Smallwood cho ăn. Một buổi tối, khi họ ngồi quanh đống lửa, Dywen đã nói với hắn: Rừng rậm cũng trống vắng như các ngôi làng. Jon đã nói: “Chúng ta đang trong một bữa tiệc khổng lồ.” Jon nói. “Con mồi có lẽ đã bị tiếng ồn do chúng ta hành quân dọa chạy mất hút.”
“Chắc chắn là chúng bị dọa chạy bởi một thứ gì đó.” Dywen nói.
Khi con ngựa đã bình tĩnh trở lại, Bóng Ma nhẹ nhàng chạy theo bên cạnh hắn. Jon đuổi đến Mormont khi ông đang đi vòng quanh bụi cây táo gai.
“Đã thả chim đi rồi chứ?” Hùng Lão hỏi.
“Vâng, đại nhân. Sam đang dạy chúng nói chuyện.”
Hùng Lão thở dài. “Hắn sẽ hối hận thôi. Đồ ngu ngốc thường gây ồn ào, nhưng chúng chưa bao giờ nó một điều gì có giá trị với người nghe.”
Họ cưỡi ngựa trong yên lặng, rồi Jon cất tiếng: “Nếu chú tôi trước đây cũng thấy những ngôi làng trống vắng thế này…”
“Hắn sẽ tìm mọi cách để tìm ra nguyên nhân tại sao.” Lãnh chúa Mormont nói tiếp. “Và có thể ai đó hoặc cái gì đó không muốn tin tức này truyền ra. À, chúng ta sẽ có khoảng ba trăm người khi Qhorin tham gia cùng. Bất kể kẻ thù nào đang đợi chúng ta ngoài kia, họ sẽ thấy cũng ta không phải lũ người dễ đối phó. Chúng ta sẽ tìm thấy họ, Jon, ta hứa.”
Hoặc là họ sẽ tìm đến chúng ta, Jon nghĩ.
Trò chơi vương quyền Trò chơi vương quyền - George R. R. Martin