I love to lose myself in other men's minds.... Books think for me.

Charles Lamb

Download ebooks
Ebook "Trò chơi vương quyền"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Số chương: 111 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1686 / 17
Cập nhật: 2017-09-25 07:18:12 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 09
HƯƠNG 9: ARYA
Trên đường cái chỉ có vài vết lún của bánh xe.
Phần tốt liên quan đến việc ít người tham gia giao thông là không ai chỉ ngón tay và bình luận về hướng đi của bọn họ. Dòng người đổ về đường kingsroad chỉ kéo dài đến đây.
Phần xấu là con đường trở nên xấu và ngoằn nghèo như một con rắn, có khi giao với những con đường mòn hoang vắng và có khi cơ hồ như hoàn toàn biến mất đến khi tất cả bọn họ gần như từ bỏ hy vọng thì lại tái xuất hiện. Arya ghét điều đó. Mặt đất khá bằng phẳng, các đỉnh đồi uốn lượn và các thửa ruộng bậc thang rải rác xen lẫn với đồng cỏ, rừng và các hẻm núi nơi những dòng suối chảy róc rách. Phong cảnh mặc dù đẹp nhưng đường vẫn rất hẹp và khúc khuỷu khiến họ di chuyển với tốc độ như rùa bò.
Những chiếc xe ngựa chính là nguyên nhân khiến họ đi chậm lại, đồ đạc cồng kềnh, tải trọng nặng khiến các trục xe như văng ra. Họ phải dừng lại mười hai lần mỗi ngày để giải phóng bánh xe khỏi kẹt hoặc tăng gấp đôi người hỗ trợ trèo lên sườn dốc. Có lần, ngay giữa rừng cây rậm rạp xuất hiện một cây sồi, họ phải mặt đối mặt với tình huống có ba người đẩy một đống củi trên xe con bò mà không sao vòng qua được. Không còn cách nào khác, họ phải đợi những tiều phu kia cởi dây cương, dẫn con bò đi qua cánh rừng, tự đẩy xe hàng rồi móc lại, rồi mới đi tiếp. Con bò còn đi chậm hơn cả xe hàng, vì vậy coi như lãng phí nguyên ngày đó.
Arya sốt ruột ngoái lại qua vai, tự hỏi khi nào bọn áo choàng vàng đuổi đến. Tối đó, bé bừng tỉnh giữa lúc mọi người say ngủ và nắm chặt thanh Kim. Từ khi xảy ra chuyện đó đến nay, mỗi lần hạ trại họ đều cắt cử người canh gác nhưng Arya không tin họ, đặc biệt là mấy thằng bé mồ côi kia. Chúng có thể lợi hại trên các phố nhỏ ở King’s Landing, nhưng những khả năng đó không áp dụng được ở đây. Khi bé tĩnh như bóng, bé có thể lén bước qua tất cả bọn họ, di chuyển như ánh sáng từ những ngôi sao chiếu xuống mà không ai có thể nhìn thấy. Có một lần, khi cách Lommy Greenhands ba mét, bé bèn trèo lên cây sồi và di chuyển từ cây này sang cây kia cho đến khi bé đứng ngay trên đầu hắn mà hắn chẳng biết gì. Bé có thể nhảy thẳng xuống ngay đầu hắn, nhưng bé biết tiếng hét của hắn có thể đánh thức cả trại và Yoren sẽ lại đánh đòn bé.
Lommy và những thằng bé mồ côi khác giờ đối xử với Bull như một người đặc biệt vì thái hậu muốn đầu hắn, dù hắn chẳng vui vẻ gì với sự đối xử này. “Tao chẳng trêu chọc thì thái hậu.” Hắn giận dữ. “Tao chỉ làm việc của mình, thế thôi. Thổi bễ, kẹp sắt và mang vác. Tao chỉ là một thằng bé sai vặt và rồi một ngày học sĩ Mott nói tao phải tham gia Đội Tuần Đêm và đó là tất cả những gì tao biết.” Nói xong hắn cầm chiếc mũ sắt đi. Nó là một chiếc mũ đẹp, tròn và uốn cong, với mặt nạ bảo hộ và hai sừng hươu lớn bằng kim loại. Arya quan sát hắn cầm vải dầu cẩn thận lau nó và nó sáng lấp lánh dưới ánh lửa trại hừng hực. Tuy nhiên, hắn chưa bao giờ đội mũ đó trên đầu.
“Tao đoán hắn là con riêng của tên phản đồ đó.” Một tối Lommy nhỏ giọng nói, cố ý không cho Gendry nghe thấy. “Đại nhân sói đó, cái người đã bị chặt đầu ở thánh đường Baelor.”
“Hắn không phải.” Arya tuyên bố. Cha chỉ có một đứa con riêng duy nhất và đó là Jon. Bé vọt vào rừng, ước có thể trèo lên ngựa và phi về nhà. Nó là một con ngựa tốt, màu hạt dẻ với lông trắng trên trán. Và Arya luôn là kỵ sĩ giỏi. Bé có thể phi nhanh và không bao giờ gặp lại họ nếu bé không muốn. Chỉ là sau này sẽ không có ai trinh sát phía trước hay cảnh giới phía sau hoặc cảnh vệ khi bé ngủ và nếu mấy gã áo choàng vàng bắt được bé, sẽ không có ai ở bên. Vì vậy an toàn hơn là ở với Yoren và những người khác.
“Chúng ta cách Gods Eye không còn xa.” Một thành viên trong hội huynh đệ áo đen nói vào một buổi sáng. “Đường kingsroad sẽ không an toàn khi chúng ta vượt qua Trident. Vì vậy chúng ta phải vòng qua phía Tây của hồ, bọn họ hẳn sẽ không lục soát bên đó.” Tại điểm giao nhau tiếp theo, hắn chuyển xe chở hàng đi về phía Tây.
Nơi đây nông trại được thay thế bằng rừng rậm. Làng mạc và trang viên nhỏ hơn và cách xa nhau hơn, đồi cao hơn và các hẻm núi sâu hơn. Thức ăn cũng khó kiếm hơn. Trong thành phố, Yoren đã chất lên xe đầy cá muối, bánh mì cứng, mỡ, củ cải, bao tải đậu và lúa mạch và cả những miếng pho mát vàng nhưng đến giờ cũng hết sạch. Giờ họ phải tự cung tự cấp, Yoren phái Koss và Kurz trước đây là những kẻ săn trộm, đi trước, xâm nhập khu rừng, đến lúc hoàng hôn họ đã quay lại, trên vai là một cành cây khiêng một con tuần lộc hoặc chim cút dắt ở lưng. Những đứa nhỏ tuổi hơn sẽ đi nhặt quả mâm xôi dọc đường, hoặc trèo hàng rào hái trộm táo nếu chúng thấy vườn cây ăn quả. Aryla là một đứa leo trèo rất giỏi và nhặt quả rất nhanh, và bé thích tự đi một mình. Một ngày may mắn bé tình cờ gặp một con thỏ màu nâu và béo tốt, với cái tai dài và cái mũi không ngừng hít. Thỏ chạy nhanh hơn mèo, nhưng chúng không thể trèo cây tốt bằng nửa mèo. Bé dồn nó bằng cây gậy và nắm lấy tai nó.
N.g.u.ồ.n..t.ừ..s.i.t.e..T.r.u.y.e.n.G.i.C.u.n.g.C.o...c.o.m. Yoren hầm nó với nấm và ít rau dại. Vì Arya có công bắt con thỏ nên ông dành cho bé những cái chân. Bé chia nó ăn cùng với Gendry. Mỗi người còn lại được một thìa, ngay cả ba tù binh cũng có phần. Jaqen H’ghar nho nhã hướng bé nói lời cảm ơn, Biter nhe răng liếm những ngón tay bẩn thỉu với ánh mắt hạnh phúc, nhưng Rorge, người không mũi, chỉ bật cười và nói: “Giờ thì chúng ta có một thợ săn Đầu chốc, đầu chốc, thợ săn thỏ.”
Bên ngoài một trang viên tên là Briarwhite một đám nông dân đang bao vây họ đòi phải trả tiền có mấy bắp ngô vừa hái. Yoren nhìn cây liềm và đao trong tay đối phương liền đưa cho họ vài đồng. “Trước kia những người áo đen luôn được khoản đãi từ Dorne tới Winterfell, thậm chí quan viên còn cảm thấy vinh hạnh khi mời được họ ngủ trong nhà,” ông cay đắng, “giờ thì những con quạ cũng như các anh đều đòi tiền cho những quả táo sâu.”
“Đó là ngô ngọt, có giá hơn nhiều một con chim đen già như các người,” một trong số họ tức giận, “giờ thì bước ra khỏi ruộng mau và dẫn luôn mấy kẻ đi theo ông, hoặc chúng ta sẽ trừng phạt để làm gương cảnh cáo ấy con quạ khác.”
Đêm đó họ dùng cành cây chọc lõi để nướng bắp ngô ngọt, và ăn ngay khi vừa chính. Arya thấy ngon cực kỳ, nhưng Yoren lại tức giận đến ăn không vô. Trên đầu ông như có đám mây đen, giống hệt chiếc áo choàng đang mặc. Ông đi tới đi lui trong trại, miệng luôn lẩm bẩm.
Ngày tiếp theo Koss quay lại báo cáo gấp với Yoren rằng có quân doanh ở phía trước. “Họ có khoảng hai mươi đến ba mươi người, có áo giáp và mũ,” hắn nói, “vài người trong số họ bị thương nặng và từ tiếng kêu của một người, tôi đoán hắn sắp chết. Theo âm thanh phát ra từ hắn, tôi đánh bạo tiến lại gần. Họ có nhiều giáo và khiên, nhưng chỉ có một con ngựa, con đó bị què. Tôi nghĩ họ đã ở đó một thời gian, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.”
“Có thấy lá cờ nào không?”
“Mèo đốm trên cây, vàng vàng và đen giao nhau, trên nền màu nâu bùn.”
Yoren nhấm một cây cỏ chua trong miệng. “Chưa thấy qua bao giờ.” Ông thừa nhận. “Chỉ là một mặt cờ, không biết mặt kia thế nào. Nếu họ bị thương nặng như vậy thì bất kể là ai cũng sẽ cần đến lương thực của chúng ta. Có thể còn cần hơn thế. Vì vậy ta quyết định chúng ta sẽ vòng qua họ.” Kết quả là bọn họ phải đi xa thêm và mất thêm ít nhất hai ngày, nhưng lão nói đó là cái giá phải trả vẫn còn rẻ. “Các cậu sẽ có đủ thời gian ở Tường Thành, cả cuộc đời còn lại của các cậu, cho nên chúng ta không cần sốt ruột đến đó.”
Arya nhìn thấy nhiều người hơn trên các cánh đồng và càng tiến về phía Bắc thì càng thấy nhiều người hơn. Họ thường đứng yên bên đường, lạnh lùng nhìn bất cứ ai đi qua. Thỉnh thoảng có đội tuần tra cưỡi ngựa, trên tay cầm búa. Có lần bé còn nhìn thấy một người ngồi chồm hổm trên một cái cây đã chết, tay cầm cung tên, lưng đeo túi cung. Trong khoảng khắc hắn nhìn thấy họ, hắn lập tức gương cung hướng về phía họ, và không rời mắt cho đến khi chiếc xe ngựa cuối cùng khuất khỏi tầm mắt. Yoren vừa đi vừa mắng: “Cái thằng trên cây đó, hãy xem hắn thảm hại thế nào như Người Lạ đến. Lúc đó hắn lại gào lên cầu cứu với Đội Tuần à xem.”
Một ngày sau, Dobber thông báo nhìn thấy ánh sáng đỏ rực phía chân trời. “Trừ phi là con đường này vòng vo, không thì mặt trời ở ngay sườn núi phía Bắc.”
Yoren trèo lên cao để nhìn rõ hơn. “Lửa.” Ông tuyên bố, rồi liếm liếm ngón cái và giơ lên không trung. “Ngược hướng gió. Nó sẽ không lan đến phía chúng ta. Nhưng cũng cần phải chú ý.”
Họ không thể không chú ý. Khi trời tối, ánh lửa mỗi lúc càng trở nên sáng hơn, cho đến khi phảng phất như cả phương Bắc chìm trong lửa. Thỉnh thoảng họ còn ngửa thấy mùi cháy dù gió đã lặng và lửa không lan về hướng này. Cuối cùng đám cháy cũng tắt nhưng tối đó không ai trong bọn họ ngủ ngon.
Đến trưa hôm sau họ đến ngôi làng bị cháy. Các cánh đồng vài dặm xung quan đã biến thành một mảnh đất khô cằn, nhà cửa cháy đen thui. Xác súc vật bị đốt hoặc bị giết nằm rải rác khắp nơi, trên đó là những con quạ đang rỉa xác thối, cất tiếng kêu giận dữ khi bị làm phiền. Khói từ trang viên bốc lên dày đặc, hàng rào gỗ của nó có vẻ chắc chắn nhưng rõ ràng không đủ.
Arya thúc ngựa đi trước các xe chở hàng, phát hiện thấy những cọc gỗ phía trước cắm rất nhiều thi thể bị đốt cháy, hay tay đưa lên che mặt như thể đang chặn ngọn lửa đang lan đến. Gần đến trang viên, Yoren hò mọi người dừng lại, kêu Arya và những thằng bé khác bảo vệ xe hàng trong khi ông, Murch và Cutjack đi bộ tiếp để kiểm tra. Một đàn quạ bay từ trong các bức tường khi họ trèo qua cánh cổng nát. Những con quạ nhốt trong chuồng trên xe hàng kêu quang quác gọi đồng loại.
“Chúng ta có nên vào theo họ không?” Arya hỏi Gendry sau khi Yoren và những người khác đi vào đã khá lâu.
“Yoren nói là đợi.” Giọng Gendry trống rỗng. Khi Arya quay lại nhìn, bé thấy hắn đang đội mũ, chất thép và những cái sừng hươu lấp lánh.
Cuối cùng ba người bọn họ cũng quay lại, Yoren bế một bé gái, Murch và Cutjack thì khiêng một người phụ nữ trên một chiếc chăn bông cũ. Bé gái chỉ khoảng một hoặc hai tuổi, hoặc chưa nói sõi hoặc đã quên cách nói chuyện. Tay phải đầy máu lên đến khuỷu, ánh mắt mơ hồ, không phản ứng với bất cứ thứ gì. Cô ấy nói, nhưng chỉ có một từ thoát ra “xin hãy giúp”, cô khóc không ngừng “xin hãy giúp”, “xin hãy giúp”. Rorg nghĩ nó thật buồn cười. Hắn bật cười lớn, miệng ngoác đến tận mang tên và Biter cũng bắt đầu cười theo, cho đến khi Murch mắng chúng và buộc chúng im miệng.
Yoren ra lệnh cho họ sắp xếp một chỗ sau xe chở hàng cho người phụ nữ. “Và làm nhanh lên.” Ông nói. “Trời tối nơi đây sẽ xuất hiện sói và tình hình sẽ còn tồi tệ hơn.”
“Tao sợ.” Hot Pie thì thầm khi hắn nhìn thấy người phụ nữ một tay run rẩy trên xe hàng.
“Tao cũng thế.” Arya thừa nhận. Hắn bóp bả vai bé. “Tao chưa bao giờ thực sự đánh đứa trẻ nào đến chết, Arry. Tao chỉ bán bánh giúp mẹ thôi.”
Arya lại cưỡi ngựa tránh xa xe hàng như trước, bé muốn tránh phải nghe tiếng khóc của đứa bé hoặc những lời thì thầm của người phụ nữ “Xin hãy giúp.” Bé nhớ đến câu chuyện mà vú già có lần kể về một người bị một con quỷ khổng lồ giam cầm trong lâu đài tối. Hắn rất dũng cảm và thông minh đã lừa con quỷ và trốn thoát… nhưng khi vừa ra khỏi lâu đài thì bọn Người Khác đã bắt và uống kiệt máu của hắn. Giờ thì bé biết người đàn ông đó cảm thấy thế nào.
Người đàn bà một tay chết vào hoàng hôn hôm đó. Gendry và Cutjac chôn cô ta bên đồi, dưới tàng cây liễu. Khi gió thổi, Arya nghĩ bé nghe thấy những cành cây thì thầm: “Xin hãy giúp, xin hãy giúp, xin hãy giúp.” Những sợi tóc ngắn của bé dựng thẳng đứng và bé suýt bỏ chạy khỏi đó.
“Tối nay không được đốt lửa.” Yoren nói với bọn họ. Koss tìm thấy rau dại để nấu súp, một cốc đậu khô, nước lấy từ dòng suối nhỏ gần đó. Nước có vị thật lạ và Lommy nói đó là mùi thi thể thối từ đầu nguồn. Hot Pie suýt đánh nhau với hắn nếu Reysen già không tách hai đứa ra.
Arya uống rất nhiều nước, chỉ để no bụng. Bé nghĩ chắc mình sẽ không thể nào ngủ được đêm nay, nhưng rồi bằng cách nào đó bé vẫn đi vào giấc ngủ. Khi tỉnh lại, bốn bề tối đen và bàng quang đầy muốn chết. Mọi người nằm ngủ xung quanh, đắp áo khoác hoặc áo choàng. Arya tìm thấy thanh Kim, đứng dậy lắng nghe. Bé nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ của gã bảo vệ, tiếng xoay người của người ngủ không yên, tiếng thở khò khè của Rorge nằm bên cạnh và tiếng nghiến răng khi ngủ của Biter. Từ một xe chở hàng khác truyền đến tiếng sắp thép chạm vào nhau khi Yoren ngồi xuống, nhai cỏ chua và tiếng mài đao.
Hot Pie là một trong những đứa phát hiện ra. “Mày định đi đâu?” Hắn hỏi khi nhìn thấy Arya đi về phía rừng cây. Arya phất tay ra hiệu về phía rừng.
“Không, đừng đến đó.” Hot Pie nói. Từ sau trận đòn trước kia hắn đã thủ sẵn một thanh kiếm dắt ở hông, dù nó chỉ là một thanh đoản kiếm nhưng hắn coi nó là quốc bảo. “Ông già nói mọi người phải ở cạnh nhau.”
“Tao cần đi tiểu.” Arya giải thích.
“À, thế thì đái ngay vào cái cây kia kìa.” Hắn chỉ. “Mày không biết có những gì ngoài kia đâu Arry. Tao đã nghe thấy tiếng sói.”
Yoren sẽ không thích nếu bé đánh nhau với hắn. Bé cố gắng tỏ ra sợ hãi “Sói? Thật sao?”
“Ta đã nghe thấy.” Hắn cam đoan.
“Tao nghĩ tao không cần đi nữa.” Bé kéo lại chiếc áo choàng và làm bộ ngủ tiếp cho đến khi nghe thấy bước chân của Hot Pie đi xa, rồi mới xoay người đứng lên và đi vào rừng rậm cạnh trại, yên lặng như bóng ma. Để chắc chắn, bé đi xa hơn so với bình thường, xác định bốn bề vắng lặng sau mới cởi bỏ quần và ngồi xuống.
Khi bé đang tè, quần áo vắt ngang thì nghe thấy âm thanh xoàn xoạt dưới tàng cây. Hot Pie, bé kinh hoàng nghĩ, hắn theo dõi mình. Sau đó bé nhìn thấy đôi mắt sáng lóa trong rừng, ánh trăng phản trong ánh mắt nó sáng rực. Bụng bé cuộn lên căng thẳng khi bé nắm chặt thanh Kim, không quan tâm việc nước tiểu dính vào quần, đếm số mắt, hai bốn tám mười hai, một đàn…
Một trong số chúng dưới tàng cây bước về phía bé. Nó nhìn chằm chằm bé, và nhe răng và tất cả những gì bé nghĩ là mình thật ngu ngốc và Hot Pie sẽ hả hê khi ngày mai họ thấy bé bị ăn một nửa thân mình. Nhưng con sói quay lại và chạy về phía bóng tối, và rất nhanh chóng các đôi mắt biến mất. Run rẩy, bé nhanh chóng hoàn thành việc tiểu, kéo quần lên, theo tiếng âm thanh xa xa mơ hồ trở lại trại và tiến đến Yoren. Arya trèo lên xe hàng ngồi cạnh ông, cả người run rẩy “Sói,” bé thì thầm, giọng khàn khàn “trong rừng.”
“Đúng vậy Arya,” ông không nhìn bé.
“Cháu sợ chết khiếp.”
“Chúng ạ?” Ông hít một hơi. “Ta nghĩ các cháu có cả gia đình sói.”
“Nymeria là một sói vương,” Arya ôm mình, “điều đó khác hẳn. Dù sao nó cũng đi rồi. Jory và cháu đã ném đá vào nó để đuổi nó đi, nếu không thái hậu sẽ giết nó.” Mỗi lần nhắc đến chuyện đó bé lại buồn bã. “Cháu cá nếu nó còn trong thành phố, bà ta còn lâu mới chặt được đầu Cha.”
“Những đứa trẻ mồ côi không có Cha,” Yoren nói, “hay cháu đã quên điều đó?” Cây cỏ chua biến miệng ông đỏ như thể ông đang chảy máu. “Con sói duy nhất mà chúng ta nên sợ là những người đội lốt, giống như những kẻ làm việc đó trong ngôi làng kia.”
“Cháu ước được về nhà,” bé đáng thương nói. Bé đã cố gắng để trở nên dũng cảm, dữ dội như mọt con sói vương nhưng có đôi khi bé cảm thấy mình chung quy cũng chỉ là một bé gái.
Người đàn ông trong hội huynh đệ áo đen lấy một cây cỏ chua từ xe hàng và nhét vào miệng. “Đáng lẽ ta nên để cháu ở lại nơi ta đã tìm được cháu, cậu bé. Tất cả các cháu. Ta nghĩ ở đó các cháu sẽ an toàn hơn.”
“Cháu không quan tâm. Cháu muốn về nhà.”
“Ta đã là người tuyển quân cho Tường Thành được gần ba mươi năm.” Nước miếng tràn qua môi của Yoren giống như máu chảy. “Trong suốt thời gian này, ta chỉ mất có ba người. Ông già chết vì sốt, một thằng bé thành phố chết vì rắn cắn và một thằng ngu cố giết ta khi ta ngủ vì vậy phải trả giá.” Ông cầm thanh đoản đao kề cổ ra hiệu. “Ba người trong ba mươi năm.” Ông nhổ ra cây cỏ chua. “Hiện giờ ta nghĩ đi thuyền có khi thông minh hơn. Lúc trước ta đã nghĩ có thể tìm được thêm người dọc đường đi… nhưng vẫn… ba mươi năm nay ta vẫn đi đường bộ.” Ông thu hồi đoản đao. “Đi ngủ đi, bé con. Cháu có nghe không?”
Bé cố gắng ngủ. Nhưng khi vừa nằm xuống áo choàng, bé lại nghe thấy tiếng sói tru… và những âm thanh khác, mơ hồ, giống như lời thì thầm của gió và có cả những tiếng thét.
Trò chơi vương quyền Trò chơi vương quyền - George R. R. Martin