You know you've read a good book when you turn the last page and feel a little as if you have lost a friend.

Paul Sweeney

 
 
 
 
 
Thể loại: Kiếm Hiệp
Số chương: 111 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1729 / 23
Cập nhật: 2017-09-25 07:18:12 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 31 Phần 1
ATELYN
Phu nhân, đáng ra người nên báo trước người sẽ tới chứ,” Ser Donnel Waynwood nói khi ngựa qua đèo. “Chúng ta nên cử một tùy tùng đi thăm dò. Đường núi không an toàn như trước, đặc biệt với một nhóm nhỏ thế này.”
“Chúng tôi biết, Ser DonnelCatelyn nói. Thi thoảng bà có cảm giác tim mình đã hóa đá; sáu chiến binh dũng cảm đã chết để đưa bà tới tận nơi đây, và bà không thể rơi một giọt nước mắt. Kể cả tên của họ cũng nhòa dần trong tâm trí bà. “Lũ kẻ cướp theo sát chúng tôi cả ngày lẫn đêm. Chúng tôi mất ba người trong cuộc đụng độ đầu tiên, hai người nữa trong trận thứ hai, và người hầu nhà Lannister đã chết vì sốt do vết thương nhiễm trùng. Khi chúng tôi biết người của các anh tới, tôi nghĩ rằng chúng tôi chắc chắn đã tiêu tùng rồi.”
Họ đã sẵn sàng cho trận đấu quyết tử cuối cùng, với kiệm cầm chắc trên tay và lưng dựa vào vách đá. Quỷ Lùn lúc đó đang mài rìu và châm biếm thì Bronn nhìn thấy lá cờ các kỵ sĩ mang theo, hình mặt trăng và chim cắt của nhà Arryn, xanh da trời và trắng. Catelyn chưa bao giờ nhìn thấy một biểu tượng nào tuyệt vời hơn.
“Lũ cướp càng ngày càng táo tợn hơn kể từ sau khi Lãnh chúa Arryn qua đời,” Ser Donnel nói. Cậu ta là một thanh niên trẻ tầm tuổi hai mươi, thật thà và thô kệch, với cái mũi to và mái tóc nâu dày phát sợ. “Nếu được phép, tôi sẽ mang một trăm người vào núi, lôi chúng ra khỏi hang ổ, dạy cho chúng vài bài học, nhưng em gái bà đã có lệnh cấm. Bà ấy còn không cho phép những hiệp sĩ của mình tham gia cuộc đấu thương của quân sư. Bà ấy muốn tất cả những kiếm sĩ ở gần nhà, để phòng thủ cho xứ Vale... chống lại cái gì đó, không ai biết rõ. Có vài người nói là bóng tối.” Cậu ta lo lắng nhìn bà, như thể đột nhiên nhớ ra mình là ai. “Tôi hy vọng mình không nói quá lời, thưa phu nhân. Tôi không có ý xúc phạm ai.”
“Nói thẳng nói thật không bao giờ xúc phạm tôi, Ser Donnel ạ.” Catelyn biết em gái mình sợ gì. Không phải bóng tối, mà là nhà Lannister, bà thầm nghĩ và liếc nhìn gã người lùn đang cưỡi ngựa cạnh Bronn.
Hai người bọn họ càng ngày càng giống trộm hơn kể từ hồi Chiggen chết. Gã nhỏ thó kia trở nên xảo quyệt hơn. Khi họ vào núi, hắn là tù nhân, bị trói và không thể xoay xở. Nhưng giờ thì sao? vẫn là tù nhân, nhưng hắn cưỡi ngựa cùng với thanh đoản kiếm dắt nơi thắt lưng và rìu buộc trên yên, mặc áo choàng da mèo ma thắng được khi chơi xúc xắc với chàng ca sĩ, áo giáp xích giật ra từ xác Chiggen. Hai chục lính hộ tống người lùn cùng nhóm tàn quân của bà là những hiệp sĩ vạ lính tráng phục vụ dưới quyền em gái Lysa và người con trai nhỏ của ]on Arryn, nhưng Tyrion không hề tỏ ra sợ hãi. Mình nhầm sao? Catelyn băn khoăn, nhưng đây không phải lần đầu tiên. Có lẽ nào hắn hoàn toàn vô tội, trong vụ của Bran, Arryn và tất cả? Và nếu thực sự vậy, bà đã làm gì đây? Sáu người đã chết để đưa bà tới nơi này.
Bà kiên quyết gạt bỏ mối nghi ngờ đi. “Khi chúng tôi tới lâu đài, tôi mong anh vui lòng đưa Maester Colemon tới ngay lập tức. Ser Rodrik bị sốt vì nhiễm trùng vết thương.” Hơn một lần bà sợ rằng ông hiệp sĩ già hào hiệp kia sẽ không sống qua nổi cuộc hành trình. Tới lúc cuối, ông gần như không còn ngồi vững, và Bronn yêu cầu bà phó mặc ông cho định mệnh, nhưng Catelyn không chịu. Họ đã buộc chặt ông lên yên, và bà lệnh cho Marillion trông nom ông.
Ser Donnel lưỡng lự mãi mới trả lời. “Phu nhân Lysa đã lệnh cho học sĩ phải ở lại trong thành Eyrie bất kể ngày đêm, để chăm sóc cho Lãnh chúa Robert,” cậu ta nói. “Chúng tôi có một thầy tu ở cổng lo cho những người bị thương của chúng tôi. Ông ta có thể tới xem bệnh cho ông ấy.”
Catelyn tin vào khả năng của vị học sĩ hơn những lời cầu nguyện của một thầy tu. Bà dợm miệng định nói thì thấy những bức tường thành xuất hiện trước mặt trải dài hai bên trên núi. Nơi con đường đèo biến thành một khe núi hẹp chỉ đủ rộng cho bốn người cưỡi ngựa qua, những tòa tháp đôi chênh vênh trên sườn đá dốc, nối tiếp nhau bởi cây cầu có mái che bằng đá xám rêu phong cong cong phía trên con đường. Những khuôn mặt nghiêm nghị quan sát họ từ những kẽ hở trong tòa tháp, tường thành, và cây cầu.
Khi họ gần leo tới đỉnh núi, một hiệp sĩ cưỡi ngựa ra gặp họ. Con ngựa và áo giáp của anh ta đều màu xám, nhưng áo choàng lại là những sóng màu xanh đỏ của thành Riverrun, và hình một con cá đen óng ánh, chế tác bằng vàng và đá vỏ chai gắn trên hai cầu vai. “Ai đi qua Cổng Máu vậy?” anh ta hỏi.
“Ser Donnel Waynwood, cùng phu nhân Catelyn Stark và đoàn tùy tùng,” chàng hiệp sĩ trẻ trả lời.
Vị hiệp sĩ nhấc tấm che mặt lên, “Thảo nào tôi cứ thấy phu nhân đây quen thế. Cháu đi xa nhà quá đấy. Cat bé nhỏ.”
“Chú cũng thế,” bà nói, nụ cười rạng rỡ như thể quên hết những gian khổ đã qua. Nghe giọng nói khàn khàn, nhẹ như sương khói đó bà dường như trẻ lại tới hai mươi tuổi, trở lại những ngày niên thiếu.
“Nhà ta ở ngay sau lưng,” người chú nói ngắn gọn.
“Nhà chú ở ngay trong tim,” Catelyn nói. “Tháo mũ trụ ra chú. Cháu muốn nhìn chú.”
“Ta sợ năm tháng không làm hề hấn gì tới nó rồi,” Brynden Tully nói, nhưng khi ông nhấc mũ trụ ra, Catelyn biết ông nói dối. Khuôn mặt ông hằn những vết nhăn vì dãi dầu sương gió, và thời gian đã đánh cắp đi màu nâu vàng trên mái tóc ông, để lại cho ông màu tóc muối tiêu, nhưng nụ cười cùng đôi lông mày rậm như sâu róm và đôi mắt xanh sâu thẳm biết cười kia vẫn còn vẹn nguyên. “Lysa có biết cháu tới không?”
“Cháu không kịp báo trước,” Catelyn nói. Những người khác tiến ra sau bà. “Chúng cháu chạy như bão đuổi, chú ạ.”
“Chúng tôi vào Thung Lũng được không?” Ser Donnel hỏi. Người nhà Waynwood không bao giờ thích việc chào “đón ai.
“Nhân danh Robert Arryn, Lãnh chúa thành Eyrie, Người bảo vệ Thung Lũng, Thủ Lĩnh Thực Sự của Phương Đông, mời mọi người tự do bước vào, và hãy giữ hòa khí “ Ser Bryden nói. “Vào đi.”
Thế rồi bà cưỡi ngựa ngay sau ông, bên dưới bóng đen của Cổng Máu nơi hàng tá kẻ thù đã bị chém thành từng mảnh trong Kỷ Nguyên Những Anh Hùng. Ở phía bên kia công trình đá, những vách núi đột nhiên mở rộng thành một cánh đồng xanh rì, bầu trời xanh lơ, những đỉnh núi phủ trắng tuyết khiến bà nín thở. Vùng Thung Lũng của nhà Arryn đang tắm mình trong nắng mai.
Tất cả trải dài trước mắt họ tới tận chân trời mù sương tít tắp, từ vùng đất đen màu mỡ thanh bình, đến những con sông rộng nước chảy êm đềm, và hàng trăm hồ nhỏ tỏa sáng như những tấm gương dưới ánh mặt trời nằm lọt thỏm giữa những dãy núi bao quanh như che chở. Lúa mỳ, lúa mạch cùng ngô vươn cao trên những cánh đồng, kể cả tại Highgarden, những trái bí ngô cũng không thể to hơn, và không có bất cứ loại quả nào có thể ngọt hơn nơi này. Họ đứng ở cực tây thung lũng, nơi con đường núi đi qua ngọn đèo cuối cùng, và bắt đầu từ từ lượn xuống lòng chảo bên dưới hai dặm. Ở noi đây Thung Lũng khá hẹp, chỉ mất nửa ngày cưỡi ngựa qua, và những ngọn núi phía bắc dường như gần đến nỗi Catelyn có thể vươn tay ra chạm vào chúng.
Phủ bóng lên tất cả là đỉnh núi lởm chởm mang tên Cây Thương Người Khổng Lồ, một ngọn núi khiến tất cả các ngọn núi khác phải ngước nhìn, đỉnh núi biến mất trong màn sương lạnh giá cao hơn mặt thung lũng tới ba dặm rưỡi.
Sườn tây ngọn núi là noi bắt nguồn của dòng sông ma mang tên Nước mắt Alyssa. Từ chỗ này, Catelyn có thể nhìn rõ dòng sông sáng lấp lánh như sợi chỉ bạc, tương phản hắn với những tảng đá đen.
Khi người chú thấy bà dừng lại, ông cho ngựa tới gần hơn và chỉ. “Nó ở đó, ngay cạnh Nước Mắt Alyssa. Tất cả những gì cháu nhìn thấy từ đây là một tia sáng trắng lập lòe, nếu như cháu nhìn thật kỹ và mặt trời chiếu đúng vào bức tường.”
Ned từng nói với bà, Bảy tòa tháp giống như bảy lưỡi dao trắng xóa chọc thắng lên rốn trời, cao đến nỗi bạn có thể đứng trên đó mà nhìn những đám mây. “Chúng ta phải đi bao lâu?” bà hỏi.
“Chúng ta sẽ tới núi vào lúc hoàng hôn,” Chú Brynden nói. “Nhưng mất một ngày nữa mới lên được đỉnh núi.”
Ser Rodrik Cassel lên tiếng từ phía sau. “Phu nhân,” ông nói, “Tôi sợ rằng mình không thể đi xa hơn được nữa.”
Mặt ông hóp lại bên dưới bộ ria mới mọc lởm chởm, và ông không còn chút sức lực, Catelyn sợ rằng ông sẽ ngã ngựa mất.
“Ông cũng không nên đi thêm,” bà nói. “Ông đã làm tất cả những gì tôi yêu cầu, và còn hơn thế cả trăm lần. Chú tôi sẽ chăm sóc tôi nốt đoạn đường tới thành Eyrie. Anh Lannister đây sẽ đi cùng tôi, chắc chắn ông và những người còn lại nên nghỉ ngơi tại đầy cho lại sức.”
“Chúng tôi rất vinh dự được tiếp đãi họ,” Ser Donnel nói với sự khắng khái của một người trẻ tuổi. Ngoài Ser Rodrik, đoàn người theo bà từ quán trọ bên ngã từ đường tới đây chỉ còn Bronn, Ser Willis Wode và chàng ca sĩ Marillion.
“Phu nhân,” Marillion nói và tiến lên. “Tôi xin bà hãy cho tôi theo tới thành Eyrie, để chứng kiến khúc cuối của câu chuyện tôi đã theo dõi từ khi bắt đầu.” Cậu bé mệt mỏi, nhưng đôi mắt sáng rực quyết tâm lạ thường.
Catelyn chưa bao giờ yêu cầu chàng ca sĩ này đi cùng; chính cậu ta tự quyết định, bà cũng không thể hiểu vì sao bao nhiêu con người dũng cảm hơn nằm chết phơi xương nơi đồng không mông quạnh, vậy mà cậu ta lại ở đây, với bộ râu mới mọc trông khá trưởng thành. Có lẽ bà nợ cậu ta một điều gì đó vì đã theo tới tận đây. “Được thôi,” bà nói.
“Tôi cũng đi nữa,” Bronn tuyên bố.
Bà không thích người này. Bà biết, nếu không có người đàn ông này bà sẽ không bao giờ đến được Thung Lũng, tay lính đánh thuê này chiến đấu dũng mãnh như bất cứ một chiến binh nào, và thanh kiếm của hắn đã giúp họ an toàn.
Nhưng dù vậy, Catelyn cũng không ưa hắn. Dù hắn gan dạ, khỏe mạnh, nhưng trong tim hắn không có chỗ cho lòng nhân từ và trung thành. Bà đã thấy hắn đi bên cạnh Lannister quá thường xuyên, thì thầm nói chuyện với gã người lùn và cười gì đó với nhau. Khi tới được đây rồi, bà muốn tách bọn họ ra, nhưng vì bà đã đồng ý cho Marillion đi tiếp tới thành Eyrie, bà không thể nào không đồng ý với Bronn. “Theo ý anh thôi “ bà nói, dù nhận ra thực sự hắn chẳng cần bà cho phép.
Ser Willis Wode ờ lại cùng Ser Rodrik, và một thầy tu ăn nói nhỏ nhẹ đang chăm sóc vết thương cho họ.
Những con ngựa của họ cũng bị bỏ lại, những sinh vật rệu rã mệt mỏi và đáng thương. Ser Donnel hứa sẽ cho chim mang thư tới Eyrie và Cổng Trăng báo trước họ sẽ tới. Những con ngựa mới được mang tới, được đóng móng chắc chắn quen đi đường núi, với bộ lông bờm xờm. Trong một giờ sau, họ lại tiếp tục đi. Catelyn đi cạnh chú xuống vòng chảo thung lũng. Đằng sau họ là Bronn, Tyrion Lannister, Marillion, và sáu người lính của chú Brynden.
Mãi tới khi họ đi được một phần ba đoạn đường xuống núi, khi tránh xa tầm nghe của những người khác, thì chú Brynden Tully mới quay sang bà mà nói, “Này, cô bé. Nói cho chú nghe về cơn bão này của cháu xem nào.”
“Đã rất lâu rồi không ai gọi cháu là cô bé nữa chú ạ,” Catelyn nói, rồi bắt đầu kể. Câu chuyện kể mất nhiều thì giờ hơn bà tưởng, bắt đầu từ lá thư của Lysa, cú ngã của Bran; con dao của kẻ giết thuê, Ngón út và việc bà tình cờ gặp Tyrion Lannister trong một quán trọ ở ngã tư đường.
Chú bà im lặng lẳng nghe, đôi lông mày rậm phủ lên đôi mắt càng lúc càng sâu hơn. Brynden Tully luôn biết lắng nghe... bất kỳ ai trừ cha bà. Chú là anh trai Lãnh chúa Hoster, trẻ hơn cha bà năm tuổi, nhưng theo những gì Catelyn nhớ thì lúc nào họ cũng khắc khẩu. Hồi Catelyn lên tám, Lãnh chúa Hoster và chú Bryden cãi nhau to hơn mọi lần, và cha bà đã gọi chú là “con dê đen trong nhà Tully.” Chú Brynden cười và nói rằng gia huy của nhà là một con cá hồi đang quẫy đuôi, vì thế ông phải là một con cá đen chứ không phải một con dê đen, và từ ngày đó trở đi ông lấy con cá đen làm biểu tượng của mình.
Cuộc chiến chỉ ngừng lại khi bà và Lysa lấy chồng. Cũng chính trong tiệc cưới của họ, chú Brynden nói với anh trai mình rằng ông sẽ rời Riverrun để phục vụ Lysa và Lãnh chúa thành Eyrie. Theo những gì Edmure kể cho bà trong những bức thư hiếm hoi thì Lãnh chúa Hoster kể từ đó không còn nhắc tới tên cậu em trai nữa.
Nhưng trong suốt thời con gái của Catelyn, chính chú Bryden Cá Đen mới là người mà những đứa con Lãnh chúa Hoster chạy tới khóc lóc hay thỏ thẻ kể chuyện, khi Cha quá bận còn mẹ lại đau ốm. Catelyn, Lysa, Edmure... và đúng, kể cả Petyr Baelish, người được cha họ đỡ đầu nữa.... chú vô cùng kiên nhẫn lắng nghe họ, cũng y như lúc này đây, rồi ông cười cùng những chiến thắng và thông cảm với những lỗi lầm thơ dại của họ.
Khi bà nói xong, chú vẫn im lặng một lúc lâu, trong khi con ngựa đang dò dẫm tìm chỗ đặt chân trên đoạn đường đá sỏi, dốc đứng. “Cha cháu phải hay tin này,” cuối cùng chú nói. “Nếu nhà Lannister hành quân xuống, Winterfell ở xa, Thung Lũng bị vây quanh toàn núi, nhưng Riverrun lại nằm ngay trên đường chúng đi.”
“Cháu cũng rất sợ,” Catelyn thú thực. “Cháu sẽ bảo Maester Colemon gửi chim đưa thư khi chúng ta tới thành Eyrie.” Bà còn phải gửi những bức thư khác; lệnh của Ned cho quân đồng minh sẵn sàng phòng thủ phương Bắc. “Dạo này tâm trạng của người dân Thung Lũng ra sao ạ?” bà hỏi.
“Giận dữ,” chú Brỵden Tully thừa nhận. “Lãnh chúa Jon rất được lòng người, và dạo này họ hay thóa mạ nhà vua vì bổ nhiệm Jaime Lannister vào vị trí mà người nhà Arryn đã nắm giữ gần ba trăm năm nay. Lysa ra lệnh cho bọn chú gọi con trai mình là Thủ Lĩnh Thực Sự của Phương Đông, nhưng làm gì có ai bị lừa. Cũng không chỉ có mình em gái cháu băn khoăn về cái chết của Quân sư. Không ai dám nói rằng Jon bị sát hại, dù không công khai nhưng sự nghi ngờ lan ra rất nhanh.” Chú nhìn Catelyn, môi mím chặt. “Còn thắng bé nữa chứ?”
“Thắng bé? Nó làm sao?” Bà cúi đầu khi đi qua một gầm đá thấp, cạnh khá sắc.
Giọng chú bà nhuốm màu lo lắng. “Lãnh chúa Robert “ ông thở dài. “Sáu tuổi đầu, ốm yếu, thường đập chân đập tay khóc lóc kêu gào nếu cháu giật búp bê của cậu ta đi. Người thừa kế đích thực của Jon Arryn, nhưng có vài người nói cậu ta quá yếu ớt để ngồi vào vị trí của cha mình. Nestor Royce đã là tổng quản nơi này trong suốt mười bốn năm, kể từ khi Lãnh chúa Jon phục vụ tại Vương Đô, và rất nhiều người bàn tán rằng ông ấy sẽ tiếp tục lo liệu mọi việc cho tới khi thằng bé trưởng thành. Những người khác cho rằng Lysa sẽ sớm tái giá. Giờ những kẻ cầu hôn đã tụ tập trước cổng thành như quạ thấy xác thối rồi. Thành Eyrie có nhiều kẻ như vậy lắm.”
“Cháu cũng đoán được rồi,” Catelyn nói. Chẳng có gì là lạ; Lysa còn trẻ, vùng non nước này với Thung Lũng là một món hồi môn quá hời. “Lysa sẽ tái giá chứ chú?”
“Nó nói có, miễn là tìm ra người thích hợp,” chú Brynden Tully nói, “nhưng nó đã từ chối Lãnh chúa Nestor và cả tá người thích họp rồi. Nó thề rằng đúng thời khắc nó sẽ biết tự chọn hôn phu.”
“Chắc chắn tất cả sẽ trách em ấy lắm.”
Ser Brynden khụt khịt mũi. “Chú thì không, nhưng... chú cảm thấy Lysa chỉ đang tán tỉnh vớ vấn thôi. Nó thích trò này, nhưng chú tin rằng em gái cháu định tự mình trị vì cho tới khi con trai đủ lớn để thực sự trở thành Lãnh chúa vùng Eyrie.”
“Phụ nữ cũng có thể cầm quyền giỏi như đàn ông vậy,” Catelyn nói.
“Một người phụ nữ giỏi có thể,” chú nói và liếc mắt nhìn sang. “Nhưng đừng nhầm, Cat. Lysa không phải cháu.” Ông dừng lại một lúc. “Nếu những gì người ta nói là đúng, chú sợ rằng cháu sẽ không trông cậy gì được vào em gái cháu đâu.”
Bà thấy bối rối. “Ý chú là sao?”
“Cô bé Lysa trở về từ Vương Đô không còn là cô bé đã tới phương bắc khi chồng mình được phong làm quân sư. Những năm tháng đó đối với cô bé mà nói rất cực nhọc. Cháu biết mà. Lãnh chúa Arryn là người chồng có trách nhiệm, nhưng cuộc hôn nhân của họ là cuộc hôn nhân chính trị, chứ không phải vì tình yêu.”
“Cũng như cháu thôi.”
“Hai cháu có cùng một xuất phát điểm, nhưng kết cục của cháu hạnh phúc hơn em gái mình. Hai đứa con chết non, hai lần sảy thai, rồi lại tới cái chết của Lãnh chúa Arryn... Catelyn à, thần thánh chỉ để lại cho Lysa một đứa con duy nhất, và thắng bé là mục đích sống của em gái cháu rồi, tội nghiệp thắng bé. Chẳng lạ gì khi nó thà chạy trốn còn hơn giao con mình cho nhà Lannister. Con gái à, em gái cháu đang sợ hãi đấy, và cô bé sợ nhà Lannister nhất. Cô bé chạy trốn về Thung Lũng, lén lút rời Tháp Đỏ như kẻ trộm trong đêm, và làm tất cả chỉ để lôi đứa con ra khỏi miệng sư tử...và giờ cháu đang mang một con sư tử tới cửa nhà nó”
“Bị xích,” Catelyn nói. Có một khe nứt ở bên phải bà, ẩn khuất trong góc tối. Bà ghìm cương ngựa và cẩn trọng điều khiển ngựa đi từng bước.
“Ồ?” Chú bà nhìn lại phía Tyrion Lannister đang chậm rãi đi sau. “Chú thấy hắn mang rìu bên yên, đoản kiếm ở thắt lưng, cùng một tay lính đánh thuê lượn lờ bên cạnh như một cái bóng đói khát. Xích đâu hả cháu yêu?”
Catelyn nhúc nhích không yên trên lưng ngựa. “Người lùn ở đây, và không phải do hắn lựa chọn. Có xích hay không thì hắn vẫn là tù nhân của cháu. Lysa cũng muốn câu trả lời từ hắn như cháu vậy. Nhà Lannister đã giết hại phu quân của cô ấy, và chính cô ấy là người đầu tiên biên thư báo trước cho cháu.”
Chú Brynden Cá Đen cười yếu ớt. “Chú mong là cháu đúng, con gái à,” ông thở dài, theo kiểu bà đã nhầm rồi.
Mặt trời đã về phương tây khi dốc núi thoải dần bên dưới vó ngựa. Con đường rộng ra và thẳng hơn, đó cũng là lần đầu tiên Catelyn thấy hoa dại và cỏ mọc ven đường. Khi xuống tới thung lũng, họ đi nhanh hơn và nhàn nhã hơn, chạy nước kiệu qua khu rừng xanh tốt, những ngôi làng nhỏ im lìm, qua những bụi phong lan, cánh đồng lúa mỳ vàng ruộm và bao con suối lấp lánh ánh mặt trời. Chú cô ột người cầm cờ lá cờ đôi bay phấp phới dẫn đầu; lá cờ mặt trăng và chim ưng của nhà Arryn bên trên, bên dưới là lá cờ cá đen của chính ông. Những cỗ xe bò của nông dân, xe hàng của lái buôn cùng những kỵ sĩ từ những nhà kém thế hơn nhường đường cho họ đi qua.
Dù vậy, khi họ tới lâu đài bề thế dưới chần Cây Thương Người Khổng Lồ, trời đã tối om. Ánh đuốc bập bùng trên những chòi canh, và mặt trăng hình lưỡi liềm đang nhảy múa trên hào nước đen. Cây cầu treo đã được kéo lên và cổng thành đã hạ xuống, nhưng Catelyn vẫn thấy ánh sáng từ phòng lính canh và từ những ô cửa sổ của ngọn tháp vuông bên trên.
“Cổng Trăng,” chú bà nói khi đoàn người ghìm cương ngựa lại. Người cầm cờ của ông tiến tới gọi lính canh. “Lãnh chúa Nestor. Chắc chắn ông ấy đang đợi chúng ta. Nhìn lên đi.”
Catelyn ngước mắt nhìn lên, nhìn lên mãi. Lúc đầu, bà chỉ nhìn thấy những tảng đá, cây cối, và ngọn núi đồ sộ sừng sững trong đêm, đen như bầu trời không sao. Sau đó bà thấy có ánh lửa yếu ớt từ đằng sau; một tháp canh dựng trên triền núi, ánh lửa từ đó phát ra như những con mắt vàng cam từ trên nhìn xuống. Bên trên đó là một tháp canh khác, cao hơn và xa hơn. Vậy mà vẫn còn cái thứ ba cao hơn nữa, trông chẳng khác một ánh chớp lập lòe trên trời. Cuối cùng, ở nơi đó, những con chim cắt bay vút lên, như một vệt sáng trắng dưới ánh trăng. Bà thấy hoa mắt khi nhìn lên những ngọn tháp bàng bạc, cao ngất bên trên.
“Thành Eyrie “ bà nghe Marillion đang ngưỡng vọng thì thầm.
Giọng sắc lẹm của Tyrion Lannister vang lên. “Nhà Arryn chắc chắn không hề mến khách. Nếu bà định bắt chúng tôi trèo lên ngọn núi kia trong đêm, thà bà giết tôi tại đây luôn còn hơn.”
“Chúng ta sẽ ngủ đêm tại đây rồi sáng mai mới lên núi,” chú Brynden nói với hắn.
“Tôi không thể đợi nổi mất,” Quỷ Lùn nói. “Làm sao chúng ta lên được đó đây? Tôi chưa từng cưỡi dê”
“Cưỡi la chứ,” chú Brynden mỉm cười, nói.
“Ở đó có những bậc thang đẽo trên vách núi,” Catelyn nói, Ned đã nói với bà về chúng khi kể về thời niên thiếu ở đây cùng vua Robert Baratheon và Jon Arryn.
Chú bà gật đầu. “Giờ trời quá tối nên anh không nhìn thấy thôi, chứ những bậc đá vẫn ở đó. Ngựa không đi được vì chúng quá dốc và hẹp, nhưng lừa thì đi được gần hết chặng. Trên đường có ba trạm gác, trạm Đá, trạm Tuyết và Cổng Trời. Lũ la sẽ đưa chúng ta tới Cổng Trời.
Tyrion nghi ngờ liếc lên. “Và từ đó trở lên?”
Brynden nói, “Từ đó trở lên, đường quá dốc kể cả đối với la. Chúng ta phải tự đi thôi. Cũng có thể anh thích ngồi trong giỏ hơn. Thành Eyrie nằm ngay trên Thiên, và trong tầng hầm lâu đài có sáu cần trục lớn với sợi xích dài dùng để kéo nhu yếu phẩm từ dưới lên. Nếu ngài, Lãnh chúa nhà Lannister thích, tôi có thể sắp xếp cho ngài lên cùng bia và táo.”
Trò chơi vương quyền Trò chơi vương quyền - George R. R. Martin