The greatest thing you'll ever learn is just to love and be loved in return.

Eden Ahbez, "Nature Boy" (1948)

Download ebooks
Ebook "Tôi và BOSS thật trong sáng"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 50 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 580 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 08:10:15 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 46
hương 46
Edit: Mai Như Ảnh
Lộp bộp, đem hành lý dừng trước cánh cửa quen thuộc, Bạch Thuần Khiết không lập tức ấn chuông cửa, bây giờ tâm tình cô thấp thỏm, cô sợ trong chốc lát nhìn thấy không phải ba Bạch và dì Tần như lúc đầu, mà là hai khuôn mặt tiều tuỵ. Tiếp tục dự không dám ấn chuông cửa, rốt cuộc, cô đợi cho ông trời phái Thiên sứ đại tỷ tới giúp mình ấn chuông.
Căn nhà mà Lục Cảnh Hàng trước kia ở xuất hiện hình ảnh người con gái kinh điển, bả đầu tuỳ ý bung lên, tóc mai rũ xuống, quần áo rộng thùng thình co dãn được mặc trên người có chút lay động. Chị gặp  vẻ mặt Bạch Thuần Khiết khó khăn, có lòng tốt tiếp cận hỏi: “ Có phải không tìm được chuông cửa nhà này à?” Nói xong, chị đưa tay giúp Bạch Thuần Khiết ấn chuông cửa, hai con mắt híp thành vòm cầu vồng: “ Lúc tôi mới vừa đến, tìm mãi mới thấy chuông nhà chú này.”
Không nói gì, Bạch Thuần Khiết sững sờ ở tại chỗ muốn nói cảm ơn nhưng không nói nên lời. Hàng xóm này cũng quá “ Người hiền lành hiểu ý.”
Chị chớp chớp mắt thoạt nhìn dường như Bạch Thuần Khiết đang thẹn thùng: “Chị với chú nhà này rất giống nhau, có phải  chị chính là Thuần Khiết đại tỷ trong truyền thuyết à?”
Biết đến tên của mình,  xem qua quan hệ hai nhà cũng không tồi. Lễ phép nở nụ cười, Bạch Thuần Khiết gật đầu: “ Đúng.”
“ Cuối cùng nhìn thấy tiên, hạnh ngộ hạnh ngộ.”
Chị ấy là cá sao.. còn tiên…. Từ này không thích hợp lắm. nhưng Bạch Thuần Khiết vẫn vươn tay nắm chặt bạn tốt kia.
“ Em ở lại nhà rồi hả?” Chỉ vào  hành lý trên mặt đất: “ Vậy thì tốt quá, về sau không có việc gì tới nhà của em chơi nhé, em gọi là Chân Nghi Giai.”
Không đợi Bạch Thuần Khiết trả lời, cánh cửa nhà mình đột ngột mở toang. Người mở cửa chính là ông Bạch, không tiều tuỵ như Bạch Thuần Khiết tưởng, nhưng thật sự ông ấy rất gầy.
Nhờ Chân Nghi Giai mở cửa hộ, thật có nhãn lực mà phất tay: “ Chú Bạch, các người mau vào nói chuyện đi, hôm nay cháu không lên giờ học, nên không cần nhờ chú trông con mèo ngốc, làm phiền chú.”
“ Được.”
Rốt cuộc cũng gặp được ông Bạch, cuối cùng đã về tới nhà mình, Bạch Thuần Khiết lại chẳng biết vì sao mà bắt đầu mất tự nhiên, đứng ở cánh cửa không đổi giầy, quá 3 giây: “ Mèo ngốc là cái gì?”
Ông Bạch nhếch miệng cười nói: “ Đứa bé đối diện tên là Dưỡng Miêu.”
“ …” Thật sự là tên rất hay. Cô khom người thay dép lê, nhìn xung quanh trong phòng, vẫn sạch sẽ như trước, Bạch Thuần Khiết xác định được dì Tần cũng không thất vọng bỏ rơi ba bạch: “ Dì Tần đi mua thức ăn ạ?”
“ Ừh, chắc sắp vê rồi.”
Trong phòng lại im lặng, thật kì lạ. Cuối cùng không có cách nào nhẫn nại nữa. Bạch Thuần Khiết giống  cô giáo chuẩn bị ‘giáo huấn’  như ông Bạch hồi trẻ: “ Ba Bạch! Không nên đuổi  con đi đến thành phố A! Thật không đem con làm người một nhà, mọi chuyện đều gạt người!”
Ông Bạch không nói, ánh mắt nhu hoà nhìn con gái  mình.
Bạch Thuần Khiết càng không vui, hai mắt trừng lớn: “ Nhìn cái gì vậy, ba không biết xấu hổ nhìn con sao?”
“ Được rồi, chẳng phải mọi chuyện giờ đã giải quyết rồi sao.” Mang theo nụ cười, ông Bạch mở miệng: “ Đã là quá khứ, công ty không còn, đối với người 1 nhà chúng ta chẳng phải đều tốt sao, ba đều suy nghĩ cẩn thận cho dù công ty không phá sản, ba còn chỉ có thể làm vài năm nữa!” Đi đến trước mặt Bạch Thuần Khiết, ông Bạch so với trước kia càng thêm  yêu quý vỗ bả vai cô: “ Bây giờ con mới là sự nghiệp của ba.”
Nhíu mi: “ Ba có ý gì?”
“ Cho con một nơi chốn tốt.”
“ …” Không biết nên nói gì, Bạch Thuần Khiết giật mình, trong đầu lại toát lên một người tên Lục Cảnh Hàng – Lục Cảnh Hàng: “ Việc này, con tự biết chuyện của mình, lần này về nhà không phải là ba gả con ra bên ngoài đó chứ?”
“ Đúng rồi, lần này con trở về phải …”
Lời còn chưa dứt, dì Tần xách túi to túi nhỏ mở cửa vào nhà, ngẩng đầu nhìn thấy Bạch Thuần Khiết mấy tháng không gặp, lúc này sợ ngây người, vài giây sau mới hoàn hồn lớn tiếng kêu tên cô: “ Tiểu Khiết trở về cũng không nói cho chúng ta 1 tiếng!”
Cái nhìn kia đối diện, Bạch Thuần Khiết mới phát hiện, so với ông Bạch thì dì Tần còn gầy hơn: “ Thế nào, nói cho dì biết để dì nấu thêm đồ ăn à?”
“ Đương nhiên phải nhiều hơn vài món!”  Dì Tần kích động vứt túi to nhỏ xuống mà đem cô kéo vào trong lòng ngực,  trong nháy mắt đó cho tới này Bạch Thuần Khiết cái loại tâm tình bất công đã tan thành mây khói.
Như vậy thì Thượng đế quả thật có mắt, Liễu Chi Nhã không thể cho cô ấm áp, ít nhất dì Tần đã bổ sung thêm..
“ Ba Bạch, chuyện trước đây của con, ba đừng quan tâm, ba thiếu nợ dì Tần, chừng nào ba giả hết nợ đây?” Lôi kéo tay dì Tần, Bạch Thuần Khiết chỉ vào ngón áp út của bà: “ Bây giờ điều hiện có hạn, kim cương mua nhỏ 1 chút đi.”
Bất ngờ bị con gái đề nghị, ông Bạch tỉnh mộng, ý của nó muốn ông  kết hôn?
Dì Tần  nhìn Bạch Thuần Khiết, nhiều năm như vậy cho tới giờ bà chưa đề cập qua chuyện hôn nhân, không phải bà không nghĩ, đó là vì bà sợ làm tổn thương Bạch Thuần Khiết, cho dù hai người có đôi khi là tình cảm chị em, như bà rất cẩn thận đem nguyện vọng này giữ ở trong lòng.
Nhìn hai người đang ngẩn ngơ, Bạch Thuần Khiết không kiên nhẫn mà dựng đứng lông mày: “ Không phải con đã từng nói chuyện phiếm tiết mục chuyện tình yêu ở đài truyền hình sao? Tóm lại, hai người mau chóng thành hôn ngay! Người già không hết hôn, tiểu nhân như con đây mới không biết xấu hổ.”
Ánh mắt ẩm đạm nhìn xuống dưới, cô giống như đã bắt đầu tưởng nhớ.Con…đang làm cái gì?
***
“ Hắt xì –“ Thành phố C  thay đổi thời tiết, nhiệt độ tối hôm qua giảm xuống còn 15 độ, Lục Cảnh Hàng không cẩn thận bị cảm lạnh. So bệnh trạng nhỏ với anh, Tiểu Tiện Viên còn nghiêm trọng hơn, tiểu tử kia hình như biết Bạch Thuần Khiết quay về thành phố A,  cảm thấy như mình bị vứt bỏ lui ở góc tường không chịu ăn uống.
Dùng sữa cho chó lại lãng phí, không có biện pháp nuôi nó, Lục Cảnh Hàng đành mặc quần áo nắm Tiểu Tiện Viên đến bác sĩ thú y.
“ Không có gì trở ngại, chỉ bị cảm giống anh thôi.”
Lục Cảnh Hàng ngẩng đầu nhìn mắt bác sĩ thú ý nói chuyện rất có phong cách Bạch Thuần Khiết: “ Muốn dùng tiêm sao?”
Áo dài trắng khoát tay: “ Nơi này chúng tôi không dùng thuốc tiêm.”
“ Anh cảm thấy tôi vì mình mà hỏi?”
Buông tay cười, áo dài trắng cho Tiểu Tiện Viên treo lên điếu bình, sau đó có lòng tốt nhắc nhở anh: “ Đối diện đường cái phòng khám bệnh không phải có bác sĩ thú y à?”
“ Cảm ơn.” Cảm lạnh không cần truyền nước, nhưng trong nhà lại không có thuốc cảm. “ Tôi sẽ trở lại trong vòng 10 phút.”
“ Tiên sinh.” Áo dài trắng mặc kệ, gọi Lục Cảnh Hàng lại: “ Giao tiền đã.”
Hiểu được anh ta lo  lắng, Lục Cảnh Hàng giao tiền thuốc men Tiểu Tiện Viên, sau đó rời khỏi viện thú y. Lúc xuyên qua đường cái, Cảnh Hàng nghĩ đến đều tại Bạch Thuần Khiết, cô nuôi dưỡng con chó lang thang này, nuôi lâu như vậy cũng chưa cho rằng là sủng vật.
Nhấc chân muốn vào phòng khám bệnh, người đàn ông phía sau đưa tay đánh bả vai anh. Người xa lạ sẽ không chào hỏi như vậy. Gặp lại vẻ mặt cười Cố Trữ, Lục Cảnh Hàng lẽ phép hỏi.
“ Ốm à?”
“ Cảm lạnh chút thôi.”
“ Đúng là đáng thương, muốn tôi cùng anh truyền nước biển sao?”
Cười lạnh nói, Lục Cảnh Hàng hãnh diện cười: “  Không cần phiền đến cậu.”
“ Được rồi.” Buông tay, Cố Trữ nói vào chuyện chính: “ Bạch Thuần Khiết có gọi điện được không?”
Ánh mắt híp lại nhìn anh: “ Có chuyện gì sao?”
“ Cũng không có gì, muốn liên lạc một chút thôi.” Cố ý nói hàm ý, Cố Trữ mở to mắt quan sát biểu tình biến đổi Lục Cảnh Hàng, song làm cho anh có chút thất vọng,  nếu so với con Joker thì mặt con Joker thật sự không thích hợp làm đối tượng quan sát.
“ Cô ấy quay về thành phố A rồi.”
“ Ôi chao, thế mà không nói với tôi đột nhiên về nhà?”
“ Có thể cô ấy cảm thấy được không cần báo cáo hành tung với người không quen như cậu.”
“ …” Cố Trữ nhẫn nhịn cười, hôm nay  được mở mắt, nhìn thấy trạng thái công kích siêu nhẫn nại Lục Cảnh Hàng. Quyết định xem xét một lần, anh bắt đầu tám nhảm mà nói: “ Đột nhiên về nhà thế này, điện thoại không gọi được, có phải hai người các anh cãi nhau không?”
“ Không cần cậu quan tâm.”
“Lục tổng,đừng keo kiệt thế chứ,người đàn ông chân chính là dám tiết lộ cho tình địch của mình.”
Khó chịu, là bởi vì bị cảm lạnh nên hai mí mắt nặng nề mà trả lời: “ Ngại quá, tôi trong tưởng tượng với anh là chân chính như vậy.”
Rốt cuộc nhịn không được, Cố Trữ cười bạo ra tiếng: “ Quên đi quên đi, không thèm cãi nhau với anh nữa, anh đi mua thuốc trước đi, về sau tôi có chuyện muốn giải thích với anh.”
Trong mắt toát đến 1 tia tò mò, Lục Cảnh Hàng sải bước vào phòng khám mua thuốc rồi một lần nữa đứng trước mặt Cố Trữ.
Tôi và BOSS thật trong sáng Tôi và BOSS thật trong sáng - Tiểu Quắc Quắc