Điều tôi quan tâm không phải là bạn đã thắng hay thua, mà là bạn có sẵn sàng đón nhận thất bại hay không.

Abraham Lincohn

Download ebooks
Ebook "Tình yêu xứ Hàn"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Mai Doanh Doanh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 131 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 495 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 02:20:48 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 120. Giải Quyết
ô xúc động bây giờ ngay cả nói cũng không nói thành lời, cảm giác hạnh phúc lan tỏa khắp người cô.
-Đồng ý đi, đồng ý đi!!!-đám người bên dưới rầm rầm rộ rộ vỗ tay hô to
-Em đồng ý!!!-cô hạnh phúc nói ra ba từ này
Anh chậm rãi đeo nhẫn vào ngón áp út tay trái của cô, sau đó đứng lên nắm lấy tay cô, bây giờ anh rất hạnh phúc, người con gái này cuối cùng cũng thuộc về anh.
-Hôn đi, hôn đi, hôn đi!!!-bên dưới lại phấn khích hô to
Cô ngượng đỏ chín cả mặt, chỉ biết đang thẹn thùng thì cánh môi anh đã chạm vào mọi mình, sau đó tiếng vỗ tay hoan hô của mọi người cũng vang lên.
Nụ hôn này, dai dẳng, ngọt ngào cùng hạnh phúc. Đến một lúc lâu anh mới buông ra, khóe môi cô và anh tràn ngập hạnh phúc của đôi lứa yêu nhau.
Ánh đèn trong phòng đột nhiên tắt đi, thay vào đó là ánh đèn với ánh sáng hình bông hồng lãng mạn chiếu lên giữa sàn nhảy, các cặp đôi cùng sánh đôi hòa vào điệu nhảy. Anh và cô cũng nhanh chóng hòa vào, cả hai trở thành trọng tâm mọi thứ.
Điệu nhảy first dance (điệu nhảy mở màng) được dùng là điệu Valse (Viennses Waltz), bởi tính chất quý phái, sang trọng và thanh lịch của nó.
Từng nhịp, từng nhịp!!!
Cô và anh hòa mình trong vũ khúc, cứ như chỉ có cô và anh không còn bắt kì ai khác cả, anh kề mặt sát tai cô, nói nhỏ:
-Em không sợ anh ghen???
-Có.-cô đáp nhỏ lại
-Vậy mà em còn gan mặc bộ váy này sao?-anh thì thầm vào tay cô, lời nói có mang chút ghen tức
-Tại chị Kim chứ bộ, em có nói rồi.-cô chu mỏ phản bác
-Còn biện lý, em đó để đám đàn ông nhìn em, anh thật ngứa mắt!!!-anh bất mãn nói
-Không phải em cố ý.-cô bĩu môi không tán thành
-Em đó, chỉ giỏi biện minh.
Điệu nhạc từ từ dứt tan vào không khí, cúi chào trong sự tán thưởng của mỗi người, quả thật nhìn hai người rất xứng đôi, nhảy giữa đám người nhưng vẫn nhận được sự chú ý của mọi người, từng nhịp nhảy của cả hai nhẹ nhàng uyển chuyển làm mọi người nhìn đến đắm chìm.
Je Jae khoát tay Hyun Woo đi lại đám đồng nghiệp của cô, hôm nay cô phải thanh lý môn hộ bữa đó dám vẽ vào mặt cô, để xem cô trị thế nào.
-Wow, Je Jae, hôm nay cậu đẹp thật nha.-Hong Goo ngưỡng mộ nói
-Đúng vậy nha.-tiếp đó là sự tiếp lời của Min Song và Sung Hye
-Còn nói, giờ thì biết quan hệ rồi, dám ăn hiếp mình không?-cô trừng mắt
-Chưa gì hết đã có người dựa thế rồi, Shin phu nhân, xin tha mạng a.-Sung Hye trêu chọc
-Nhỏ này...-cô liếc Sung Hye một cái, nhưng trên môi lại tràn ngập ý cười
-Anh đi tiếp khách, em ở đây nói chuyện đi.-Hyun Woo ghé sát tay cô nói nhỏ
-Ừm.
Cô gật đầu, ngay sau đó lấy tay đang quàng tay anh ra, cô lặng nhìn anh đến khi bị lời nói của ba nữ tặc vang lên:
-Lần đầu tiên nhìn gần Shin chủ tịch, công nhận đẹp trai dã man.
-Đẹp quá, ước gì bạn trai mình được vậy.
-Nè nè, mấy cô nương quay lại hiện thực giùm tôi đi.-Je Jae nhanh chóng đưa cả ba về thực tại
-Cậu sướng rồi, haizz chắc đám nhân viên nữ trong tập đoàn chết hết quá.-Hong Goo khẽ thở dài
-Quay lại thực tại giùm đi mấy cô nương.
Je Jae cười duyên, vừa định nói gì đó thì điện thoại trong bóp vang lên, cô lấy ra xem, là Soo Jin.
-Có việc gì vậy?-cô nhấc máy
[...Je Jae hả? Hức hức... bây giờ lại nhà mình được không?...]-Soo Jin đầu dây bên kia nức nở hỏi
-Xảy ra chuyện gì vậy?-cô lo lắng hỏi, chơi chung với nhau lâu như vậy, cô chưa thấy Soo Jin khóc như lần này (trừ lần ẻm mới sinh và lần Je Jae tự sát nhé)
[...Cậu đến đi...]
-Yoo Bo đâu?-cô nghi hoặc hỏi, Soo Jin sao lại không gọi Yoo Bo mà gọi cô chứ?
[...Đừng nhắc nữa, tớ không muốn nghe tên của tên khốn đó nữa...]-Soo Jin nhất thời kích động nói
-Được được, tớ đến ngay.-cô vội trấn an
Cô cúp máy, sau đó đi đến chỗ Hyun Woo, kéo anh đến một chỗ khuất.
-Chưa gì nhớ anh rồi sao?-Hyun Woo trêu
-Đừng đùa nữa, có chuyện lớn rồi. Soo Jin mới điện thoại cho em, nhỏ còn khóc nữa, em nhắc đến Yoo Bo thì nhỏ quát không cho. Em nghĩ hai người họ xảy ra chuyện gì rồi.-Je Jae thở dài nói
-Yoo Bo thì làm gì Soo Jin chứ?
-Còn không, con trai bọn anh chỉ biết làm tụi con gái đau khổ, khóc lóc, tốt nhất anh cầu cho Soo Jin không bị gì, nếu không đừng nói Yoo Bo ngay cả anh em cũng quánh.-cô lườm anh
-Gì chứ? Anh có làm gì em đâu, sao lại lôi anh vào?-anh vội minh oan
-Ai biểu anh là bạn Yoo Bo.-cô liếc anh một gái
-Được được, anh hứa ngay sẽ tính sổ Yoo Bo thay Soo Jin, bây giờ anh dẫn em đến chỗ Soo Jin xem thế nào.-Hyun Woo hòa hoãn nói
-Không cần đâu, em nghĩ anh là con trai không thích hợp, với lại một mình em với Soo Jin nói chuyện được rồi, anh tiếp khách đi.
-Hay là để anh đi tìm Yoo Bo hỏi chuyện.
-Cũng được.
Tất nhiên nam chính cùng nữ chính đồng loạt rời khỏi buổi tiệc làm mọi người không khỏi chú ý, Hyun Woo cũng chỉ cười, ôm bả vai cô nói: Bà xã tương lai của tôi không thấy khỏe nên phải về nghỉ ngơi.
Làm mọi người ồ lên cười mà còn ngưỡng mộ, cô cũng bị chọc đỏ cả mặt.
...
Je Jae khẩn trương đi vào căn hộ Soo Jin đang ở, mở cửa vào trong đây tối ôm, cô đưa tay lên công tắc bật đèn trên tường. Đèn vừa sáng cô chỉ thấy Soo Jin ngồi co rúm trên sô pha, cô độc đến đáng thương, cô vội vã đi đến ngồi cạnh Soo Jin.
-Xảy ra chuyện gì vậy?
-Je Jae...-vừa nhìn thấy cô, Soo Jin như đứa trẻ vừa bị mắng oan òa lên khóc cũng dựa vào lòng cô
Cô vỗ vỗ vai Soo Jin, chưa lần nào cô thấy Soo Jin khóc đau khổ như vậy. Chắc chắn giữa Soo Jin và Yoo Bo xảy ra chuyện gì rồi, nhưng mà là gì mới được chứ?
Mãi đến khi Soo Jin khóc đến mức sưng húp cả lên, đợi khi Soo Jin bình tĩnh lại, cô mới dám mở lời:
-Đã xảy ra chuyện gì vậy?
-Mình... mình và hắn ta... chia tay rồi.-Soo Jin khó khăn nói ra từng chữ, cô có thể nhìn thấu sự đau khổ cùng tức giận trong mắt nhỏ
-Vì sao?-cô hỏi
-Hắn ta... hắn ta có người khác bên ngoài, trong suốt năm năm tớ và cậu bên Đài Bắc.-Soo Jin siết chặt tay nói
-Sao chứ?
Cô ngẩn người, Yoo Bo sao lại là hạng người đó chứ?
Năm năm, là khoảng thời gian không ngắn nhưng cũng không dài, nhưng mà đối với một người con gái khi biết bạn trai mình giấu mình suốt năm năm có người con gái khác thì chẳng khác nào khoảng thời gian bọn họ ân ái là năm thế kỉ.
-Cậu đã xác thực lại chưa?-cô ngờ vực hỏi lại cho chắc chắn
Soo Jin không nói mà gật đầu kiên định, sau đó mở miệng:
-Cô ta hôm qua mới tìm mình, còn năn nỉ mình buông tha Yoo Bo đi.
-Nhưng mà Yoo Bo không phải hạng người đó. Thật thất vọng!!!
-Đừng nhắc đến tên khốn đó, tớ thật sự nghĩ anh ta yêu tớ thật, thì ra chỉ là đồ khốn.-trong mắt Soo Jin chỉ còn ý hận rõ ràng
Bỗng điện thoại Soo Jin đỗ hồi chuông dài, Soo Jin vừa liếc qua màn hình đã tức giận cúp máy còn tháo pin trong điện thoại ra.
-Là Yoo Bo sao?-cô nhìn cũng hiểu được
Soo Jin không đáp chỉ lẳng lặng gật đầu.
Nhưng mà chưa được lâu lại đến điện thoại cô reo lên, cô nhìn qua màn hình là Hyun Woo. Chắc chắn là Yoo Bo không điện cho Soo Jin được nên kêu Hyun Woo điện cho cô.
-Đừng nghe.-Soo Jin ngăn cô lại
-Không sao, yên tâm đi.-cô trấn an
Sau đó nhấc máy
-Alo.
[...Soo Jin sao rồi?...]-Hyun Woo hỏi
-Cậu ấy còn giận lắm.-cô liếc nhìn Soo Jin một cái mới mở miệng
[...Anh hỏi rồi, cô gái đó tên Anna, Yoo Bo nói cậu ấy và Anna đó không có quan hệ gì hết, chỉ là tình một đêm nhưng mà cô ta cứ bám theo cậu ấy, hình như cô ta bị bệnh thần kinh không ổn...]-Hyun Woo chậm rãi nói
-Thần kinh không ổn thì đã ở bệnh viện tâm thần rồi.
[...Bệnh cô không nặng, nhưng mà không thể kích động, nghe nói cô ta vừa thấy Yoo Bo đã đeo lấy, Yoo Bo đã nói rõ cậu ấy có Soo Jin rồi nhưng cô ta lại không tin...]
-Được rồi, em sẽ nói với Soo Jin, à, tối nay em ngủ ở nhà Soo Jin nha.
[...Không được!!! Anh sẽ nhớ em lắm đó...]-anh lập tức phản đối
-Soo Jin đang rất cần em, ráng chịu một đêm thôi.
[...Được được, tất cả đều tại Yoo Bo, làm anh tối nay phải ngủ một mình...]
-Không nói nữa, em cúp máy.
Cô cười trước thái độ trẻ con của anh sau đó cúp máy, nếu như lời Hyun Woo nói là thật thì Yoo Bo không có lỗi, chỉ là hiểu lầm mà thôi.
-Soo Jin, tớ nghĩ cậu nên tìm hiểu kĩ mọi chuyện, Yoo Bo không như cậu nghĩ đâu.-cô quay sang nói với Soo Jin
-Tên đó nói gì với cậu?
-Là Hyun Woo. Anh ấy nói cô gái đó tên là Anna, cô ta tâm lý không bình thường, với Yoo Bo là tình một đêm, Yoo Bo đã cắt đứt quan hệ với cô Anna đó rồi nhưng mà cô ta vẫn quấy rầy.-cô từ từ kể lại cho Soo Jin
-Thật nực cười, nếu hắn ta yêu tớ thì đã không tìm đến cô ta, còn nữa lúc tớ ở Đài Bắc hắn ta lúc nào cũng điện thoại cho tớ, nói rất nhớ tớ, yêu tớ. Ít nhất nói cho tớ biết tớ có thể tha thứ nhưng đằng này lại giấu tớ chừng ấy năm. Tớ không chịu nổi.
-Cậu bình tĩnh đi, ngày mai chúng ta sẽ cùng Yoo Bo và cô ta gặp mặt, lúc đó sẽ biết rõ mọi chuyện thôi.
-Mình không đi đâu.-Soo Jin lắc đầu
-Đi đi, nếu không cậu không biết rõ mọi chuyện đâu, như vậy chẳng khác nào cậu tự tay dâng Yoo Bo cho cô ta.
Nhìn thấy Soo Jin hơi suy nghĩ, cô nói tiếp
-Như vầy đi, chỉ cần cậu đến đó để xem hai người họ nói gì, lúc đó quyết định cũng chưa muộn.
-Được nghe cậu.
Sáng hôm sau, tại quán nước Suchun.
Năm người ngồi ngay một bàn cạnh cửa sổ, cô gái Anna đó cũng khá xinh đẹp, mái tóc dài được thả ra, nhìn qua chẳng thấy không bình thường chút nào.
-Anna, hôm nay chúng tôi hẹn cô ra là để nói chuyện mọi chuyện.-Je Jae bình tĩnh nói
-Tôi nghĩ không có gì để nói hết, tôi và Yoo Bo yêu nhau, tôi mong cô Soo Jin hãy buông tha anh ấy.-Anna nói
-Trời ơi, tôi đã nói tôi không yêu cô mà, sao cô cứ bám theo tôi quài vậy?-Yoo Bo tức giận đập bàn một cái
-Anh không yêu em sao anh tìm đến em?-Anna bức xúc hỏi
-Tối hôm đó tôi buồn vì Soo Jin đi qua Đài Bắc không nói trước với tôi, lúc đó tôi say muốn chết, cô lại cứ xáp xáp lại tôi, rõ ràng tôi không yêu cô.-Yoo Bo tức muốn hộc máu
-Anh có yêu em.
-Không.
-Có.
-Không.
-Hai người im hết cho tôi.-Soo Jin nhịn không được quát
Lặp tức cả hai im re
-Soo Jin anh không yêu cô ta thật mà, tâm lý cô ta không bình thường.-Yoo Bo nuốt nước bọt nói
-Soo Jin, cô tha cho Yoo Bo đi, anh ấy yêu tôi mà.-Anna nhìn cô cầu xin
-Tôi đã nói không yêu cô mà, cô im ngay cho tôi.-Yoo Bo hét lên
-Anh có.
-Tôi nói cả hai im mà.-Soo Jin bực tức
-Cô, cô đó.-Soo Jin chỉ chỉ vào mặt Anna
-Tôi thật tội nghiệp cho cô, cái tên bệnh hoạn này mà cô cũng cần, tôi nói cho cô biết anh ta bị bệnh biến thái đó, cô cứ lấy tôi không cần.-Soo Jin cười khẩy
Sau đó đứng lên cầm cái muỗng gõ lên chiếc ly bằng thủy tinh làm mọi người nãy giờ chú ý năm người nay còn chú ý hơn
-Mọi người, tôi muốn cảnh báo với ai là con gái, tên này là Yoo Bo, hắn ta gặp ai cũng yêu được, nếu có một ngày gặp phải hắn thì tránh ra, hắn ta còn bị bệnh biến thái nữa, tôi nhắc nhở mọi người 1 tiếng mắc công lại vây vào thì khổ, giống như cô Anna này.
Lời nói Soo Jin vừa dứt, lập tức mọi ánh mắt đều dồn về phía Yoo Bo và Anna, còn cô và Hyun Woo thì dở khóc dở cười, vẫn là Soo Jin cái gì cũng dám nói dám làm.
-Không ngờ bề ngoại đẹp trai vậy mà lại bị bệnh biến thái, còn lăng nhăng, sau này phải cẩn thận.
-Tội cô gái đó quá, bị lừa gạt hèn gì nãy giờ bàn đó cứ lu bu.
Lời bình phẩm càng ngày càng nhiều mà chủ yếu là chĩa vào Yoo Bo và Anna (chị Soo Jin thật ác miệng quá!!!)
-Bây giờ tôi cũng không cần tên phế thải như hắn nữa, cô thích cứ giữ, tôi không tranh.-Soo Jin nhàn nhã dựa vào ghế khoanh tay trước ngực
-Anh... anh thật sự như cô ta nói sao?-Anna hơi sợ né anh
-Cô không biết cũng không sao? Chuyện này cũng chỉ mình tôi là bạn thân Yoo Bo biết thôi, Soo Jin biết là do tình cờ thấy được bảng xét nghiệm thôi, bệnh cậu ấy là nan y không chữa được.-người nãy giờ im lặng là Hyun Woo cũng lên tiếng
-Thật vậy sao? Thôi Soo Jin ơi, tớ không biết Yoo Bo lại bị bệnh nan y, hay là cứ để Anna với Yoo Bo đi.-Je Jae hiểu được chút chút cũng nói
-Vậy tôi đã ở với một người bị bệnh nan y sao? Có lây không vậy?-Anna hoảng loạn hỏi
-Cũng chưa biết, bác sĩ nói khả năng lây là 50%.-Hyun Woo lắc đầu
-Cái gì? Anh... anh tránh xa tôi ra, tôi đúng là xui xẻo mà, nếu tôi đi khám bác sĩ mà bị lây thì tôi sẽ kiện anh.-Anna đứng dậy tránh Yoo Bo như tránh tà, xách túi xách bỏ đi
-Rõ ràng cô bám theo tôi còn la tôi sao?
-Haha... Soo Jin không ngờ cậu lại nghĩ ra kế sách hay vậy?-Je Jae cuối cùng không nhịn được nữa bật cười thành tiếng
-Soo Jin em chấp nhận tha cho anh rồi đúng không?-Yoo Bo mừng rỡ nói
-Ai nói, anh sau này đừng để tôi nhìn thấy.-Soo Jin liếc Yoo Bo một cái, sau đó cũng xách túi bỏ đi
-Soo Jin, Soo Jin...
-Đừng đi theo mình, mình muốn ở một mình.-Soo Jin dừng lại nói sau đó bỏ đi một mạch
-Chắc cậu ấy còn giận.-cô khẽ thở dài
-Yoo Bo, bọn tớ chỉ giúp được bấy nhiêu thôi.-Hyun Woo vỗ vai Yoo Bo
-Tớ biết rồi.
Yoo Bo đáp sau đó cũng rời đi, anh nhất định phải chuộc lỗi của mình.
Je Jae nhìn theo Yoo Bo sau đó quay sang Hyun Woo, dùng cùi chỏ thục anh một cái.
-Anh đó, sau này mà giống Yoo Bo, đừng hòng em tha cho anh.
-Bà xã tương lai, có cho anh anh cũng không dám.-anh sủng nịch ôm cô vào lòng
-Ai thèm tin.
Cô bĩu môi trên môi lại là nụ cười hạnh phúc.
...
P/S: Mình thành thật sorry các bạn, mình phải về quê một tuần, nên chỉ tạm thời post tạm chap này lên bù, mong các bạn thông cảm, mai là mình phải đi về quê chơi chắc có lẽ không post truyện ba ngày ba chap được. Sau một tuần trở về mình sẽ cố gắng post đều đều, mong các bạn thông cảm và đừng bỏ truyện mình!!!
Zing Blog
Tình yêu xứ Hàn Tình yêu xứ Hàn - Mai Doanh Doanh