Nếu bạn đã cố gắng hết sức mình thì bạn sẽ vẫn thanh thản ngay cả khi gặp thất bại.

Robert S. Hillyer

Download ebooks
Ebook "Tình yêu xứ Hàn"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Mai Doanh Doanh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 131 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 494 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 02:20:48 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 80. Cô Rất Ghét Anh
e Jae còn định xuống bếp nấu cháo cho anh, làm vài món cho anh bồi dưỡng nhưng mà hành động lúc nãy đã làm cô dẹp hết mọi ý định, đã có ý tốt còn bị anh đối xử như vậy. Đúng là dễ làm người ta nổi cáu.
-Tiểu thư...-bác Min nhìn tâm tình cô không mấy tốt lên tiếng
-Bác Min, có việc gì sao?-cô lập tức dùng thái độ kính trọng đối với bác Min, dù gì bà cũng là trưởng bối mà.
-Tiểu thư, thiếu gia lại làm gì cô sao?-bác Min hỏi
-Không có, à bác Min, sau này cứ kêu cháu là Je Jae đừng kêu bằng tiểu thư, cháu đâu phải tiều thư.-cô đổi chủ đề
-Nhưng mà...
-Không nhưng nhị gì cả, nếu không cháu sẽ không chơi với bác.-cô làm mặt hờn dỗi, y như con nít
-Được được.-bác Min bật cười, bây giờ bà đã hiểu thiếu gia nhà bà vì sao lại yêu cô gái này, vì sao lại không thể dứt khỏi cô?
-À, anh ta mới tỉnh, cháu nghĩ nên làm vài món ăn đạm bạc không nên dầu mỡ sẽ không tốt cho sức khỏe.-cô sực nhớ nói (miệng cứng nhưng lòng mềm nè bà con ^^)
-Để tôi nấu.-bác Min gật đầu
-Không cần, để cháu nấu nhưng mà hứa với cháu nhé.-cô nháy mắt với bác Min
-Hứa?-bác Min khó hiểu
-Đúng vậy, lát nữa bác đem lên nếu anh ta hỏi là ai nấu thì bác nói là bác nấu đừng nói cháu nhé.
-Tại sao vậy?
-Bí mật ạ.-cô tinh nghịch đáp
-Được, bác Min sẽ làm theo ý cháu.
Bác Min đáp, thật không hiểu hai đứa trẻ này làm gì nha, y như con nít vậy, hở tí là hờn dỗi lẫn nhau, thiếu gia, có lẽ lần mất trí lần này, cậu nên nắm bắt cơ hội.
...
Bác Min nhẹ nhàng vào phòng, thấy Hyun Woo đang đứng ở cửa sổ làm bằng cửa kính rộng lớn kéo rèm ra hết, khung cảnh bên ngoài đều xuất hiện trước mắt.
-Thiếu gia, cậu ăn ít cháo đi, là cháo trắng với kim chi.-bác Min đặt khay thức ăn lên bàn
-Bà làm sao?
Đúng như cô dự đoán trước, quả nhiên thiếu gia hỏi câu này, cũng may cô dặn bác Min trước.
-Là tôi.-bác Min cung kính đáp
-Hừ...-anh cười nhạt
-Không cần, tôi không đói.
-Thiếu gia, cậu ăn 1 ít đi, cậu chỉ mới tỉnh lại thôi.-bác Min khuyên nhủ
-Tôi không đói, đem ra đi.-anh lạnh lùng ra lệnh, vẫn đứng ngay cửa kính không thèm quay đầu lại
-Nhưng...
-Sao?
-Được rồi, bác Min đem xuống.-bác Min đành bưng khay thức ăn ra ngoài
Vừa đóng cửa đã thấy Je Jae đứng đó, sắc mặt không mấy tốt, giờ là tình hình gì đây?Định tuyệt thực sao?Có phải trẻ con quá không vậy?Đợi cô mời mới ăn chứ gì, được thôi, tôi hầu anh tới cùng.
-Bác Min, đưa cháu.-cô lấy phần thức ăn trên tay bác Min
-Cố gắng khuyên thiếu gia ăn 1 chút nha.-bác Min vỗ tay cô
-Ừm.-cô gật đầu
_Cạch
Nghe thấy tiếng mở cửa lần nữa, tâm trạng anh vốn không tốt nên gắt lên, mặt cũng khong xoay lại
-Sao lắm chuyện quá vậy?Tôi đã nói không ăn mà.
-Nói chuyện với người khác mà không quay mặt lại thì mất lịch sự lắm đó.-cô mở miệng, đặt khay thức ăn lên bàn
-Sao lại là em?
Anh nghe giọng cô xoay người lại, kìm nén nỗi vui trong lòng mình, anh thừa nhận, khi nhìn thấy cô, đều là vui vẻ, đều là hạnh phúc, nhưng mà hình như cô không thích anh, lời nói thể hiện tất cả
-Nhiệm vụ của tôi là giúp bác Min đem lên thôi, còn việc ăn hay không là quyền của anh.-cô nhàn nhạt đáp lại, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt anh, không tránh né
-Tại sao em luôn dùng thái độ đó với tôi?Em ghét tôi lắm sao?
-Đúng.-cô bình thản đáp
Đau đớn. Anh cảm thấy trái tim mình rất đau, rất nhói, cứ như bị ai đó bóp nát lấy, cảm giác rất khó chịu, lời nói của cô lại là nhát dao đâm thẳng vào trái tim anh, anh dám chắc, cô là người con gái mình từng yêu, rất sâu đậm là khác.
-Mặc dù tôi đã mất kí ức của tôi, nhưng mà không hiểu sao đối với em, tôi không sao nổi nóng được, dường như tôi đã từng làm lỗi gì đó rất lớn đối với em, tôi thực sự rất muốn nhớ lại.-anh ôm đầu mình
-Anh đau lắm sao?-cô hoảng hốt chạy tới đỡ anh
-Đừng quan tâm tôi.-anh gạt tay cô ra
-Chẳng phải em nói em ghét tôi lắm sao?Em còn giả vờ quan tâm tôi làm gì nữa, tôi ghét em, em khiến tôi cảm thấy đau đớn, em khiến tôi luôn như vậy, tôi cũng ghét bản thân mình, là tôi quá vô dụng không nhớ ra gì về em cả.-anh gào thét
-Tôi xin lỗi, tôi không cố ý, tôi chỉ sợ anh bị gì thôi. Nếu anh không thích, tôi sẽ không quan tâm anh nữa.-cô mấp máy nói
-Em ghét tôi đến vậy sao?
Anh bất chợt nắm lấy cổ tay cô, siết chặt làm cô đau đến rít lên. Lời nói lúc nãy của cô, làm anh vô cùng khó chịu, chẳng khác nào cô chán ghét anh, không muốn nhìn mặt anh.
-Ah... anh thả tôi ra. Không phải anh nói tôi đừng quan tâm anh sao?Anh muốn vậy thì tôi sẽ không quan tâm anh, anh còn muốn sao nữa?-cô bực dọc, tay kia tìm cách tháo tay anh đang siết chặt tay mình
-Em chán ghét tôi đến vậy sao?Gặp mặt tôi làm em ghét lắm sao?Hả?-anh hung hăng nói, tay càng siết chặt cổ tay cô
-Ah... thả ra mau, anh vừa phải thôi, tôi đã không còn là tình nhân của anh, anh dựa vào tư cách gì mà làm vậy với tôi.-cô lạnh nhạt đáp lại, cô ghét bản thân mình, luôn bị anh bài xích
-Em muốn đi chứ gì?Vậy cút đi cho tôi, cút.-anh hất tay cô ra, hung hăng chỉ ra phía cửa
-Hôm nay tôi đến đây chỉ vì muốn xem anh ra sao thôi?Tôi không ở lâu đâu, anh đã muốn tôi cút thì tôi cút.
Chỉ để lại câu đó, cô quay người đi ra khỏi phòng không thèm quay đầu lại.
-Chết tiệt.
Anh tức giận đấm vào tường đến nổi máu cũng rỉ ra, người con gái đó rốt cuộc là ai?Tại sao lại có thể khiến anh khó khống chế bản thân mình, luôn làm anh đau đớn, còn khiến anh luôn quan tâm đến cô?Tại sao vậy???????????
Tưởng nói vậy, cô không dám cút sao?Park Je Jae cô là ai chứ?Tưởng anh giỏi lắm sao?
Cô đùng đùng cầm túi xách ra khỏi biệt thự, thà đi tìm chỗ làm việc thích hợp còn sướng. Đến đây chi chuốc bực bội vào mình.
Nghĩ thế, Je Jae bắt chiếc taxi chạy đi, cô dù gì cũng là luật sư, nếu không mở văn phòng luật hay làm cố vấn luật cho công ty nào đó cũng không tốt cho lắm nha.
Đành lủi thủi đi về nhà mình vậy, mai tính tiếp. Cô lên phòng mình, liền quăng mình trên giường, tự nhiên làm Hyun Woo bị tai nạn xe chi, làm bản thân mình phải cùng quay về Seoul chăm sóc anh, làm mình rơi vào trường hợp dở khóc dở cười này.
Bản thân ghét anh đến tận xương tủy, vậy mà mình còn yếu lòng khi anh bị như vậy, bản thân mình, đúng là đáng chết mà.
-Aaa...-cô vùi đầu vào gối hét lớn
Sao cô lại khó hiểu vậy chứ????
...
Tình yêu xứ Hàn Tình yêu xứ Hàn - Mai Doanh Doanh