My test of a good novel is dreading to begin the last chapter.

Thomas Helm

Download ebooks
Ebook "Tình yêu xứ Hàn"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Mai Doanh Doanh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 131 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 496 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 02:20:48 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 54
áng sớm hôm sau, tôi thức thật sớm, VSCN xong không đến trường mà liền chạy ra khỏi nhà bắt taxi, chưa kịp ăn miếng gì cả, liền kêu bác tài chạy tới tập đoàn Dae Yeon.
-Chị ơi, cho em gặp cậu Hyun Woo.-tôi nói với chị tiếp tân
-Em có hẹn trước không?-chị tiếp tân nở nụ cười hỏi
-Dạ....tối qua anh ấy nói nếu em đến thì có thể suy xét, như vậy có xem là hẹn trước không?
-Cái này thì....
-Chị làm ơn giúp em đi, em gặp 1 lát à.-tôi nài nỉ
-Ừm, để chị điện thoại cho cậu ấy.
Chị tiếp tân đáp rồi cầm chiếc điện thoại lên, không biết người nghe nói gì nhưng chị ấy chỉ đáp "Vâng, tôi biết rồi"
-Em lên tầng cuối rẽ phải là tới rồi.
-Em cám ơn chị.-tôi gật đầu
Theo chỉ dẫn của chị tiếp tân, tôi vào thang máy bấm tầng cuối, đến khi thang máy đến tôi bước ra rẽ phải, trước mặt là 1 căn phòng "Phòng Giám Đốc", chắc là đây.
-Em là Je Jae?-1 giọng nói vang lên trước khi tôi mở cửa
Tôi xoay người qua, trước mặt lại là 1 cô gái trẻ, chừng 20 ngoài, rất là đẹp nha khuôn mặt bầu bĩnh, mái tóc xõa dài, đeo chiếc kính gọng đen trông rất yêu
-Dạ.
-Chị là thư kí của giám đốc Shin, Lee Rim Hee.-chị Rim Hee mỉm cười thân thiện nói
-Chào chị, em đến gặp Hyun Woo.
-Cậu ấy hiện đang bận họp, em ngồi chờ 1 lát.-chị Rim Hee nói, chỉ tôi ngồi vào hàng ghế chờ
-Cảm ơn chị.-tôi ngồi vào
-Em cứ ngồi ở đây đi, chị còn có việc.-chị Rim Hee nói rồi sải bước vào căn phòng giám đốc
Tôi lóng ngóng nhìn vào phòng giám đốc, cứ mấy phút lại nhìn, cứ muốn mau gặp anh để giải quyết ổn thõa, không cần biết anh bắt tôi làm gì, miễn anh cho công ty Hyoki cơ hội.
-Cậu Shin, công ty Chunji của chúng tôi rất vui được hợp tác với tập đoàn Dae Yeon
-Tôi cũng hân hạnh
Từ xa, vang lên tiếng nói của 1 đám người, tôi vừa nghe có giọng nói quen thuộc liền vội đứng dậy, trước mắt tôi là Hyun Woo và 2 người ngoài 50t trông già dặn hơn nhiều.
-Vào phòng giám đốc của tôi nói chuyện đi.-anh nói
Tôi đứng nhìn anh, nhưng anh chẳng thèm lướt nhìn tôi lấy 1 cái, đi ngang qua như 2 người xa lạ, anh bước vào phòng cùng 2 người kia. Tôi nhìn cánh cửa đã đóng lại 1 lúc lâu mới ngồi xuống lại, cảm giác này, cứ như lần đầu tiên tôi gặp anh vậy, rất lạnh lùng, rất xa cách
30ph....45ph.....1 tiếng trôi qua
Trong phòng giám đốc vẫn chưa có động tĩnh, tôi vẫn cứ trân trân nhìn vào cái cánh cửa đó, đã 1 tiếng rồi, làm gì lâu vậy chứ?Vẫn đang mãi mê suy nghĩ thì cánh cửa mở ra, 2 người đàn ông lúc nãy vui vẻ bước ra, khuôn mặt rất tươi tắn
-Thư kí Lee không cần phải tiễn nữa đâu, nói với cậu Shin công ty Chunji chúng tôi rất mong sẽ mau kí hợp đồng.-1 người đàn ông nói
-Đương nhiên rồi giám đốc Wang, khi nào có thể kí hợp đồng chúng tôi sẽ thông báo.-chị Rim Hee cười tươi đáp
-Thế thì còn gì bằng.
Nói rồi liền tươi tắn bỏ đi, đợi 2 người đó đi xong, tôi liền chạy tới nắm tay chị Rim Hee
-Chị, em có thể gặp anh ấy không?
-Cái đó thì....chắc không. Cậu ấy đang bận. Xin lỗi em.-chị Rim Hee khó xử nói
-Không sao. Em biết rồi, cảm ơn chị.-tôi buông tay ra mỉm cười nói, rồi quay trở về ghế tiếp tục ngồi đợi
-Hay là em về đi học đi.
-Không cần đâu ạ. Em hôm nay không đi học cũng không sao, miễn gặp được anh ấy là được rồi.-tôi lắc đầu đáp
-Ừm.
Rim Hee đóng cửa, khẽ lắc đầu liền đi vào bước tới bàn làm việc của anh.
-Thư giám đốc.-Rim Hee nói
-Nói đi.-Hyun Woo xoay chiếc ghế lại đối diện với Rim Hee
-Cô gái đó không chịu về.
-Cô ta nói gì?
-Cô ấy nói sẽ đợi đến khi nào gặp được cậu, tôi đã kêu cô ấy về đi học nhưng cô ấy không chịu, cô ấy vẫn ngồi ở ngoài đó đợi.
-Vậy cứ để cô ta đợi đi. Cô ra ngoài làm việc đi.
-Vâng, nếu không còn gì tôi ra ngoài.
-Ừm.
Rim Hee bước ra khỏi phòng, còn 1 mình Hyun Woo, anh suy nghĩ rất nhiều, 1 đống hỗn độn, có phải anh đã sai khi làm vậy không? Anh có nên dừng lại việc này không? Nhưng mà anh không thể, nếu anh dừng lại cũng tương đương với việc anh sẽ mất cô... mãi mãi.Anh không muốn chút nào, anh yêu cô mất rồi.
-Park Je Jae......
...............
Nắng cũng lên cao, nhưng vẫn mang theo cái lạnh của mùa đông, đợi đến trưa rồi mà vẫn chưa thấy anh, tôi có phần bồn chồn, ngồi không yên. Sao mà lâu quá vậy, trưa trời trưa trật rồi còn gì.
-Chị Rim Hee, anh ấy đã rãnh chưa?-tôi níu tay chị Rim Hee khi thấy chị bước ra
-Giám đốc vẫn còn bận, hay là em về trước đi.
-Vậy em sẽ đợi. Xin lỗi vì làm phiền chị.-tôi buông tay ra mỉm cười ngồi lại ghế
-Je Jae à, chị thấy em đừng đợi nữa, cậu ấy vẫn còn bận lắm.-Rim Hee khuyên
-Em không sao. Chị đừng lo.
-Ừ, trưa rồi, chắc em cũng đói, hay là xuống nhà ăn công ty ăn đi.
-Không cần đâu ạ, em sợ em đi rồi sẽ không gặp được anh ấy.
-Ừm.
Chị Rim Hee rảo bước đi, tôi vẫn ngồi ở đó chờ, không nhắc thì thôi, tự nhiên chị Rim Hee nói tới ăn, là bụng tôi đánh trống liên hồi, hồi sáng đi nhanh quá có kịp ăn gì đâu, giờ bụng tôi đói meo
-Đói quá...-tôi ôm bụng mình nhăn mặt, nhưng mà có đói cũng phải nhịn, nhớ tới mẹ tôi khóc sướt mướt ở nhà 2 mắt cũng sưng húp, ba tôi thì chìm trong cơn men rượu, còn Je Bin thì trầm tính hẳn, nghĩ đến họ, tôi phải cố chịu.
-Dạ, cháu đang đến công ty tìm anh ấy, ông cứ an tâm.
-Vâng, cháu tới rồi, tạm biệt ông.
Giọng nói của 1 cô gái vang lên, tôi nghe qua vừa quen vừa lạ, nhìn phía cầu thang, 1 lúc sau có 1 cô gái bước vào, tôi hơi bất ngờ nhưng cũng mau chóng lấy bình tĩnh
-Là cô.-Eun Hye liếc mắt khi nhìn thấy tôi
-Chào.-tôi đứng dậy mỉm cười nói
-Hừ, cái đồ bám đuôi.-Eun Hye khinh khỉnh đáp
-...
-Đến đây làm gì?Muốn tìm anh Hyun Woo moi tiền hay là sao đây?
-Tôi không có.
-Không có?Vậy đến đây làm gì hả?Tìm anh Hyun Woo có ý đồ gì nữa đây?Cái đồ hèn hạ.
-...
-Mà cũng phải, công ty Hyoki đang trong đà phá sản, làm sao cô lại không đến tìm anh ấy giúp chứ?Hừ...đều là hạng bần tiện như nhau, chẳng có gì hay cả.
-...
-Sao vậy?Nói đúng quá nên không biết nói sao hả?Lúc có anh ấy cô ngon lắm mà, không nhớ trong buổi tiệc tôi đã nói với cô sao?Còn "tặng" luôn cái tát mà, cảnh cáo quá ít hả?
-Cái tát đó, là cô cố ý?-tôi giận run cả người
-Vậy thì đã sao?Hừ....cái thứ đê tiện.
-Tôi đê tiện thì đã sao?Có cần cô lo không?Chuyện của tôi, chưa đến lượt cô quản.-tôi giận run, cố kìm nén nói
-Hừ...muốn đánh tôi trả thù cái tát đó chứ gì?Đánh đi, có giỏi đánh đi...-Eun Hye nắm tay tôi, đưa trước mặt mình
-Tôi không thèm chấp nhất với cô.-tôi giật phắt tay mình ra
-Sao hả?Sợ rồi sao?Giỏi đánh đi, đánh đi.
-Cô không thấy mất mặt hay sao?Mọi người đang nhìn đó.-tôi nói, mọi người xung quanh ngày càng "Xem kịch" càng ngày càng đông vui, đúng là mất mặt mà
-Hừ...cô mà cũng sợ mất mặt sao?Có giỏi đánh tôi đi, cô tức lắm mà.
-Tôi không thích. Buông tôi ra.
-Đánh đi, đánh đi.
-Thả ra mau.
Trong lúc đùng đẩy, tôi xô Eun Hye 1 cái làm cô ta mất thăng bằng lùi về sau, té xuống đất. Đúng lúc đó cánh cửa phòng giám đốc mở ra, Hyun Woo lạnh lùng nhìn cái đống hỗn độn trước mặt
-Các cô tính gây loạn ở đây à?-anh lạnh lùng quét mắt nhìn tôi và Eun Hye đang ngồi trên sàn
-Tôi...tôi xin lỗi.-tôi nhỏ giọng
-Anh Hyun Woo...cô ta...cô ta quá đáng lắm, cô ta xô em té.-Eun Hye nũng nịu đứng dậy nhìn anh nói
-Được rồi, đừng la nữa. Cô.-anh chỉ vào mặt tôi
-Mau cút đi, tôi nói không muốn tiếp cô, cho dù cô đợi đến khuya cũng vô ích thôi, về đi. Còn các người, rãnh quá không có gì làm à.
Lời nói của anh vô cùng có uy, mọi người xung quanh nhanh chóng giải tán, còn tôi vẫn thất thần đứng đó nhìn anh. Cút đi???
-Tôi...xin lỗi...làm ơn...nói chuyện với tôi 1 lát đi...-tôi năn nỉ
-Cô về đi, tôi rất bận.-anh lạnh lùng nói
-Nghe chưa?Anh ấy nói bận đó, cô mau đi đi.-Eun Hye đứng kế bên phụ họa
-Hyun Woo....không, cậu Shin....làm ơn....cho tôi 1ph thôi cũng được....tôi xin anh
-Xin lỗi, thời gian của tôi rất hiếm, không rãnh tiếp đã cô, cô đi ngay, nếu không tôi sẽ kêu bảo vệ.-anh lạnh lùng ra lệnh
-Tôi...cầu xin anh....1ph thôi...
-Đi.-anh gằn giọng
Tôi bần thần nhìn anh, đây là Hyun Woo tôi từng quen biết sao?Không, không phải. Tôi rưng rưng nước mắt nhưng lấy tay quẹt ngang, cúi chào anh rồi chạy đi.
-Cuối cùng cũng đi, bám dai như đĩa.-Eun Hye hừ nhạt
Anh lạnh lùng đi vào trong phòng bỏ lại Eun Hye, cô ta mau chóng chạy vào trong.
...............
Tình yêu xứ Hàn Tình yêu xứ Hàn - Mai Doanh Doanh