Where the sacred laws of honour are once invaded, love makes the easier conquest.

Addison

Download ebooks
Ebook "Tình Ngang Trái"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 68 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 518 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 03:40:01 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
(Tập 5) - Chương 07 - 08
hương 7
Cô đột nhiên bị mất tích, Kiều Duy Đóa dám khẳng định bên ngoài ắt hẳn đang rối loạn. Thế nhưng cô lại bị người ta lấy lý do nuôi dưỡng tình cảm mà cố tình nhốt cô trong ngôi biệt thư ở vùng ngoại ô.
Biệt thự này luôn có người canh gác hằng ngày, người phục vụ cô là Tiểu Linh thường xuyên dán mắt không rời, làm cô không có cơ hội để liên lạc với ai bên ngoài.
Không phải ngày nào Nhiếp Lạc cũng đến, trung bình một tuần hắn tới hai – ba lần. Việc đầu tiên mỗi khi hắn tới là ngoại trừ vào phòng cô, thì Kiều Duy Đóa cũng dần dà phát hiện, Nhiếp Lạc còn có mục đích ‘làm việc’ khác. Ngôi biệt thự này nằm nơi hẻo lánh, vì vậy, ngoài cất giấu bồ bịch ra thì rất thích hợp để làm điểm xử lý một số việc cơ mật. Lúc rãnh rỗi, Kiều Duy Đóa thường đến bên song cửa nhìn vào căn nhà trồng hoa nhỏ bên hông biệt thự, ở đó trồng đủ mọi loại hoa. Mỗi lần Nhiếp Lạc đặt chân vào thì luôn xuất hiện gương mặt những kẻ khác. Những kẻ ấy cũng bị bọn vệ sĩ đưa vào nhà trồng hoa, và bọn họ thường ở lại khoảng nửa tiếng.
Kiều Duy Đóa chắc chắn bên trong bàn thảo những vụ làm ăn không thể cho người khác biết. Nhưng hiện giờ tính mạng cô còn khó giữ, chứ đừng nói đến việc trừ gian diệt ác. Điều cô quan tâm nhất là, rốt cuộc thì tới khi nào cô mới có thể trốn khỏi nơi này?
Ở đây rất nguy hiểm, bởi vì mỗi lần Nhiếp Lạc bước vào phòng, thì hắn luôn dùng thứ ánh mắt tham lam như loài thú dữ nhìn cô chòng chọc, như kiểu hận không thể nuốt cô vào trong bụng.
Trên thực tế, mới đêm thứ hai thì Nhiếp Lạc đã có ý đồ này nọ với cô. Tuy nhiên, miệng hắn vừa dán vào cổ cô thì Kiều Duy Đóa sẽ phản kích thẳng tay. Cô dùng giày cao gót đạp chân lên hắn, chìa tay chọc vào mắt hắn và dĩ nhiên tặng cho hắn những cái tát nẩy lửa.
Cô rất đanh đá, kiểu đanh đá này tuyệt đối không phải trò đùa. Nếu hắn dám manh động thì cô tuyệt đối sẽ tàn độc hơn, thậm chí sẽ dùng đòn chí mạng đối với đàn ông để ứng phó với Nhiếp Lạc! Chuyện xảy ra 14 năm trước đã làm cô học qua cách tự vệ dành cho phụ nữ.
Dẫu rằng chọc giận đàn ông thì kết cục rất đáng sợ, nhưng cô sẽ dùng mọi biện pháp để bảo vệ cơ thể của mình, cho dù hiệu quả rất hạn chế. Điều kỳ lạ là, Nhiếp Lạc luôn muốn ‘ăn tươi’ cô, và mỗi khi cô càng ‘ngang ngược’ thì Nhiếp Lạc lại càng vui vẻ. Cô đánh bên má trái, Nhiếp Lạc còn xoay qua dâng luôn má phải, hắn coi đây là một việc hết sức hưởng thụ. Cô bực dọc, hắn liền táy máy tay chân, ‘loạn cào cào’ đến khi cô nổi đóa mới thôi.
Tên này là kẻ cuồng ngược đãi! Sống chung với loại biến thái ấy, khiến cô lúc nào cũng cảm thấy mình như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than.
“Chị Kiều, chị rất giống bà chủ.” Dưới sự cương quyết của cô, rốt cuộc Tiểu Linh cũng đành lén lút sửa cách xưng hô và kể cho nghe cô sự thật.
Giống nhau ư?
“Hai người không phải giống về diện mạo, mà là khí chất và thần vận.” Hóa ra, đây là chân tướng!
Thảo nào Nhiếp Lạc thường thích ngắm cô mặc quần áo trong tủ đồ kia, thậm chí còn uy hiếp rằng, nếu cô không mặc chúng thì hắn sẽ cởi hết đồ cô ra.
Những ngày này, cả ngày lẫn đêm đều rất căng thẳng, nhân phẩm của cô thường xuyên bị thách thức, nhưng cô chắc chắn mình không thể thua cuộc! Cô đã quan sát địa hình bên ngoài phòng vệ sinh, nơi đó quả nhiên có một cái cửa sổ nhỏ. Cô dẵm lên nắp bồn câu, cố gắng mở tung nó ra. Thế nhưng cánh cửa sổ ấy hình như đã lâu lắm rồi chưa có ai mở, dù cô dùng hết sức bình sinh mà nó vẫn chẳng hề nhúc nhích.
Từng giọt mồ hôi trên trán cô lăn xuống.
“Chị Kiều, chị ổn chứ?” Thấy cô vào trong quá lâu, Tiểu Linh đứng ngoài hối thúc.
Cô bình tĩnh bước khỏi nắp bồn cầu, lấy giấy lau khô rồi ném nó vào bồn cầu kéo nước xả sạch, và mở cửa nhà tắm.
Tới tối, Nhiếp Lạc lại đến.
“Nghe nói hôm nay cô bị đau bụng?” Nhiếp Lạc ân cần ngồi trên đầu giường hỏi cô.
Cô lãnh đạm quét mắt nhìn hắn một cái, đáp: “Ừ.”
“Vậy chẳng phải tối nay cô hết sức rồi sao?” Nhiếp Lạc ra chiều thất vọng, hệt như món đồ chơi mình yêu thích tạm thời bị hỏng hóc mà không thể ‘đùa nghịch’ được.
Kiều Duy Đóa tức thiếu điều cắn gãy răng, nhưng bề ngoài cô vẫn duy trì thái độ trầm tĩnh. Bởi lẽ, cô nhất định phải thật tỉnh táo để tự cứu mình thoát khỏi chỗ này.
Cô là một món đồ chơi mà nếu cứ ở đây thì sẽ có hai kết cục. Kết cục thứ nhất, cô sẽ bị Nhiếp Lạc đùa đến ‘tàn phế’; kết cục thứ nhì, cô sẽ bị Nhiếp Lạc giỡn tới ‘tê liệt’. Bất kể kết cuộc nào thì cô cũng thật thê thảm, cô rất sợ nhưng cô bắt mình đừng quá sợ!
“Vậy sao cô cứ chạy ra toilet bên ngoài hoài? Ở trong phòng không tiện hơn à?” Nhiếp Lạc cố ý hỏi.
Hành động của cô làm hắn có đầy đủ lý do để hoài nghi cô định bỏ trốn.
“Trong phòng cửa sổ bị bịt kín hết rồi, tôi thở không nổi.” Kiều Duy Đóa thản nhiên trả lời.
“Máy quạt hút vẫn mở, chẳng qua cô bị ảnh hưởng tâm lý thôi.”
Cô vờ như không có nghe, “Tôi có thể xuống lầu được không?”
Nhiếp Lạc cảnh giác.
“Anh có thể sai người đi theo tôi.” Kiều Duy Đóa chủ động đề nghị.
...
“Ba à, con không gặp được mẹ…” Tiểu Lộng sợ hãi nói với gã, “Gần một tháng rồi mẹ không tới thăm con, cũng không gọi điện bảo đón con về.”
Thực ra mới đầu bé không dám, nhưng mấy hôm trước bé không nhịn được mà gọi điện về nhà.
N.g.u.ồ.n..t.ừ..s.i.t.e..T.r.u.y.e.n.G.i.C.u.n.g.C.o...c.o.m. Bé muốn chủ động lấy lòng, thế nhưng bé không gặp được mẹ mà chỉ gặp chú Lục hoặc dì Thường Hoan. Bọn họ đều nói những câu giống nhau, bảo bé tạm thời đừng về nhà, hơn nữa thái độ rất chiếu lệ. Điều ấy làm Tiểu Lộng nghi ngờ mình bị vứt bỏ.
“Ba ơi, có phải mẹ tức giận mà không cần con nữa?” Giọng Tiểu Lộng nghèn nghẹn như sắp khóc.
“Con đừng lo, không có chuyện đó đâu.” Gã duỗi tay vuốt ve gương mặt cô bé, để xoa dịu nỗi bất an trong lòng cô bé.
Kỳ thực gã quen biết Tiểu Lộng cách đây không lâu, nhưng có lẽ gã từng hiểu lầm cô bé chính là con gái ruột của mình nên nảy sinh một thứ tình cảm rất đặc biệt. Thứ tình cảm ấy hoàn toàn khác biệt với Tử Tử. Suốt nửa năm chia tay, gã coi Tiểu Lộng là con gái của mình và Kiều Duy Đóa, để linh hồn lẫn cuộc sống có điều gửi gắm.
“Vậy mẹ con thì sao? Mẹ có tìm ba không? Mẹ tha thứ cho ba rồi à? Ba mẹ không thể làm bạn được nữa ư?” Tiểu lộng bất an truy vấn.
Hình Tuế Kiến nhìn điện thoại của mình mà trầm mặc không nói, thực ra gã cũng tìm không thấy Kiều Duy Đóa.
Sau khi ra về trong buồn bã, Kiều Duy Đóa cũng không có ý liên lạc với gã, vậy nên lời ‘đề nghị’ của gã đã bị bác bỏ? Vậy nên chuyện giữa hai người thật sự chấm dứt rồi?
Đáng nhẽ gã nên bớt căng thẳng, thế mà sau khi xác định tâm ý của Kiều Duy Đóa, thì gã lại chẳng thể nào từ bỏ được.
“Ba có gọi điện ẹ con, nhưng điện thoại luôn trong tình trạng tắt máy.” Gã tới thăm Tiểu Lộng nhiều lần, thậm chí tần suất còn thường xuyên hơn trước, nhưng suốt cả tháng qua, gã chưa từng gặp cô một lần.
Hình Tuế Kiến ôm nỗi thất vọng từ trường học quay về nội thành, suốt dọc đường đi, tâm trạng gã luôn bất an không yên.
“Hình Tuế Kiến, cuối tháng rồi mà sao cậu chưa tìm tôi?” Trên đường về, gã nhận được điện thoại của Nhiếp Lạc.
“Tôi sẽ đem tiền lời quý này chuyển qua cho anh ngay.” Gã đáp.
“Cậu có tiền?” Giọng Nhiếp Lạc đầy ngạc nhiên.
“Quý đầu chắc đủ.” Gã lạnh nhạt trả lời.
Nghe vậy, Nhiếp Lạc cũng không quá hài lòng: “Hình Tuế Kiến, cậu biết tôi muốn nhiều hơn thế.”
“Tôi không muốn làm nữa.” Hình Tuế Kiến trả lời dứt khoát.
Những công việc này rất nguy hiểm và không biết phải ăn cơm tù lúc nào. Trước kia gã phó mặc, bởi lẽ đằng nào gã cũng cùng đường. Thế nhưng bây giờ gã muốn làm lại từ đầu.
Lí do duy nhất cũng bởi người con gái ấy.
Chương 8
Hình Tuế Kiến đứng dưới lầu tiểu khu cũ kĩ, gã gọi điện cho Kiều Duy Đóa hết lần này tới lần khác, nhưng kết quả lần nào cũng trong tình trạng tắt máy.
Việc này bình thường ư? Dù muốn tránh né gã cũng đâu cần tắt điện thoại cả ngày? Trừ khi… cô đổi số! Lúc chia tay không đổi, bây giờ đổi thì có nghĩa lý gì? Cảnh tượng cô và Lục Tư Nguyên hôn nhau không ngừng tái hiện, mùi vị lên men liên tục lan tỏa, làm Hình Tuế Kiến không kìm được mà xông thẳng vào khu nhà.
Gã gõ cửa mãi, rốt cục người mở cửa lại là Thường Hoan.
“Anh tìm Đóa Đóa có chuyện gì? Cô ấy đi vắng rồi!” Sắc mặt Thường Hoan sưng phù mỏi mệt như thể đã mấy ngày không ngủ, cô nàng vừa trông thấy gã thì càng lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn.
Hình Tuế Kiến im lìm, chẳng hề khách khí đẩy cô nàng ra và ngồi lì trên sofa trong phòng khách. Gã muốn chờ cô về.
Thường Hoan cáu gắt, thẳng thừng cáo buộc: “Là do anh ruồng bỏ Đóa Đóa trước, hiện giờ cô ấy và Tư Nguyên sắp cưới nhau rồi, anh đừng tới làm phiền họ nữa!”
Nghe vậy, cả người gã xơ cứng, chỉ có vài giây mà toàn bộ đầu óc gã trống rỗng. Vậy ra đây là lựa chọn cuối cùng của cô? Gã từng nói, nếu cô đồng ý thì trước khi cô lập gia đình, gã sẽ ở bên cô một thời gian. Thế nhưng cô lựa chọn kết hôn ngay để cắt đứt mối tình với gã? Dẫu đã chuẩn bị tâm lý trước, nhưng sắc mặt gã vẫn bất chợt trở nên xanh mét. Điều ấy cũng làm Thường Hoan hoảng hồn, không dám hó hé gì nữa.
Thật may là Hình Tuế Kiến chỉ mím môi giữ im lặng.
Thường Hoan chẳng nói câu nào, bỏ đi về phòng.
11 giờ đêm mà Kiều Duy Đóa vẫn chưa trở về, phòng kế bên cũng im ắng. Hình Tuế Kiến ngồi một mình trong phòng khách, hàng chân mày lưỡi kiếm càng cau chặt hơn.
Gần 12 giờ khuya, phòng kế bên mới truyền tới tiếng cửa mở. Thường Hoan bỏ mặc gã ngồi trong phòng mà chạy ra ngoài, vội vàng mở cửa.
“Có tin gì của cô ấy không?”
“Không có, cảnh sát nói chưa điều tra được…” Dù bọn họ cố ém giọng nhưng tiếng nói vẫn văng vẳng vọng ra.
“Đám cảnh sát ăn hại hết rồi sao? Một người to đùng như vậy bị bắt mất giữa đường mà lại tìm không ra?” Thường Hoan kích động gắt giọng.
“Anh có nói với cảnh sát là anh nghi ngờ đây là vụ bắt cóc. Nhưng trước mắt không có băng cướp nào liên lạc và cũng chưa có kẻ nào đưa ra yêu cầu gì, toàn bộ manh mối đều bị chặt đứt…”
“Anh có báo với cảnh sát đối tượng anh hoài nghi không?”
“Anh có nói, nhưng phía cảnh sát bảo chưa có bằng chứng xác thực.” Tư Nguyên dựa lưng vào vách tường, Duy Đóa mất tích gần cả tháng nay làm anh lo lắng và mệt mỏi đến độ không còn lòng dạ nào để làm việc. Ngoài ra, anh còn chạy đôn đáo khắp nơi tìm kiếm nhưng kết quả vô vọng khiến tâm sức anh đều kiệt quệ.
“Lẽ nào chúng ta không còn cách khác?”
Tiếng thảo luận ngoài cửa làm Hình Tuế Kiến ngồi trong phòng càng nghe càng cảm thấy bất thường.
Gã đẩy cửa ra, hỏi: “Hai người đang bàn luận chuyện gì?”
Hình Tuế Kiến xuất hiện bất thình lình làm Tư Nguyên giật mình, anh lập tức đứng thẳng, nói bằng giọng điệu thản nhiên, “Thường Hoan, tôi ra ngoài một chút.” Anh tỏ thái độ không muốn nói chuyện.
Anh về nhà chỉ để lấy một ít đồ.
Thường Hoan cũng chuẩn bị quay về phòng.
“Tôi hỏi hai người, Kiều Duy Đóa đâu rồi?” Hình Tuế Kiến sốt ruột quát lớn.
Việc này rất bất thường, thực sự rất bất thường.
Vóc dáng gã vốn cao lớn sừng sững, lúc này hai mắt trợn ngược, mặt mày dữ tợn đến mức khiến người ta sợ chết khiếp.
Thường Hoan hết hồn tới độ không dám động đậy.
Tư Nguyên nhìn Hình Tuế Kiến, giờ đây cảm xúc trong anh vô cùng chống đối gã đàn ông trước mắt. Nhưng lý trí anh lại mách bảo, có lẽ người này mới thực sự có khả năng giúp đỡ. Điều ấy làm Tư Nguyên buộc phải mở miệng: “Đóa Đóa bị người ta bắt cóc.”
Nghe câu trả lời đúng trong dự đoán, trái tim Hình Tuế Kiến như bắn vọt ra khỏi lồng ngực, gã trừng mắt nhìn Tư Nguyên: “Nói cho tôi biết, mọi người nghi ngờ ai?”
“Nhiếp Lạc.” Tư Nguyên nói ra hai chữ.
...
Vầng trăng bị che khuất nên bầu trời đêm tối đen, gần như chẳng có ngôi sao nào.
Kiều Duy Đóa đứng trong sân, u buồn ngắm nhìn hoa cỏ. Bên cạnh cô lúc nào cũng có Tiểu Linh theo sát, gần đó còn có một tên vệ sĩ canh chừng.
Tuy cô vẫn bị nhốt hoàn toàn, nhưng đã khá hơn trước. Mấy ngày nay Nhiếp Lạc đồng ý cho cô đi dạo xung quanh biệt thự. Vậy cũng tốt, coi như đây là bước đầu tiên.
Chuông cổng chợt vang lên, hôm nay Nhiếp Lạc về nhà sớm cũng đi phía sau bọn cô.
Chắc lại có khách quan trọng tới, Tiểu Linh lập tức nhanh nhạy nói với cô: “Chị Kiều, chúng ta về phòng đi.”
Kiều Duy Đóa gật đầu, không hề dùng dằng mà lãnh đạm đứng dậy.
Tiếng cánh cửa sắt mở ra kêu ken két, một vóc dáng cao lớn đi vào. Kiều Duy Đóa đang định dời gót, dưới ánh trăng mờ, khi nhìn rõ gương mặt cương nghị kia thì toàn thân cô đông cứng.
“Hình Tuế Kiến, chả phải cậu nói rửa tay gác kiếm rồi à? Sao tự dưng lại muốn gặp tôi?” Nhiếp Lạc đứng phía sau, ngoài cười nhưng trong không cười đặt câu hỏi.
Nếu ai hiểu rõ tính tình của Nhiếp Lạc, thì sẽ phát hiện bây giờ hắn đang khó chịu vô cùng.
Vóc dáng cứng cỏi kia im lìm đi thẳng về phía cô. Trái tim Kiều Duy Đóa đập thình thịch, cổ họng nghẹn cứng không thể phát ra thứ âm thanh nào.
Gã đến cứu cô ư?
Đi tới trước mặt cô, Hình Tuế Kiến dừng bước. Hô hấp cô rời rạc, hơi thở mang đậm mùi nam tính của gã làm cô cố sức hít vào, hít đến mức cả lồng ngực đều đau đớn.
Cô đang định mở miệng gọi tên gã…
“Thông tin anh cần tôi đã cầm tới, chúng ta đi đâu bàn bạc?” Vậy mà ánh mắt gã lướt qua cô rồi dừng ở người đàn ông đằng sau, khiến cô sững sờ.
Nghe vậy, mặt Nhiếp Lạc khẽ nhăn lại: “Xem như cậu thông minh! Chúng ta qua bên kia nói chuyện đi!” Hắn chỉ chỉ vào căn nhà trồng hoa.
Hai người tựa như chưa từng quen biết, thậm chí Hình Tuế Kiến không thèm liếc nhìn cô, mà còn lạnh lùng đi lướt qua.
Cô quắc mắt xoay người nhìn đăm đăm sau lưng gã. Sự khác thường của cô lọt vào mắt Nhiếp Lạc, khiến hắn cau mày.
Hình Tuế Kiến vờ như không biết đằng sau có hai đôi mắt đang dõi theo mình, gã bước thẳng về phía căn nhà trồng hoa.
“Thời trai trẻ tôi cũng vạm vỡ, anh tuấn như cậu ta.” Giọng Nhiếp Lạc nhuộm đầy hung ác.
Kiều Duy Đóa rề rà một cách máy móc nhìn theo hướng Hình Tuế Kiến đã đi xa, một hồi lâu cô mới hiểu được ngụ ý của Nhiếp Lạc. Cô ép mình phải lấy lại sức chú ý, “Vậy à?” Tim cô đập rất nhanh, muốn giữ được bình tĩnh thực quá gian nan.
“Dù tôi rất tán thưởng cậu ta, nhưng không có nghĩa là tôi đồng ý để người đàn bà của mình ‘chiêm ngưỡng’ cậu ta.” Nhiếp Lạc bỏ lại một câu đầy thâm ý rồi cũng bước tới căn nhà trồng hoa.
Mấy tên cận vệ của Nhiếp Lạc lập tức bám theo. Cả tháng nay đều diễn ra cảnh giao dịch giống nhau như đúc này, mà không có bất kỳ xê dịch nào.
“Chị Kiều?” Tiểu Linh hoang mang lay gọi cô vẫn trong tình trạng thất thần thật lâu.
Cô chầm chậm chớp mắt, dường như vẫn chưa thể lấy lại tinh thần. Hồi lâu sau, cô mới mở miệng, “Tôi muốn đi ngắm hoa!”
Tiểu Linh không kịp phản ứng cũng chưa kịp ngăn cản, thì cô đã chạy tới căn nhà trồng hoa.
Tình Ngang Trái Tình Ngang Trái - Đản Đản 1113