Download ebooks
Ebook "Tình Ngang Trái"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 68 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 518 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 03:40:01 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
(Tập 5) - Chương 05 - 06
hương 5
“Công tố Lục, đây là nhà hàng của tôi, anh cứ thoải mái gọi món nhé, hóa đơn đưa tôi ký.” Nhiếp Lạc hào phóng nói.
Phản ứng của Tư Nguyên rất lãnh đạm, “Xin lỗi, tôi đang khoác trên người bộ đồng phục, nên nhất định phải giữ liêm khiết.”
Nhiếp Lạc quen thói giang hồ nên rất nhạy bén, hắn khoát vai Tư Nguyên, “Vậy hôm nào cởi bộ đồng phục này ra, cho phép tôi được hân hạnh mời công tố Lục đi ăn nhậu nhé?”
“Xin lỗi, tôi không đi được.” Tư Nguyên từ chối ngay, “Công tố viên chúng tôi không được lén lút tiếp xúc với người bị tình nghi ở bên ngoài.”
Giọng điệu lãnh đạm của anh khiến đôi mắt Nhiếp Lạc chợt lóe ánh sáng lạnh: “Công tố Lục, anh là quan mới nhậm chức nên cần phải lấy uy, lòng nhiệt huyết còn cao, nhưng lương bổng của mộ công tố viên mà muốn có cuộc sống chất lượng ở Ôn Thành thì rất vất vả đấy!”
“Tôi nghĩ nếu công tố viên nào chán nản cái công việc có lương bổng thấp này, thì cứ cởi bộ động phục trên người ra để khỏi trái với lương tâm.” Tư Nguyên lãnh đạm và trầm tĩnh đáp.
Kiều Duy Đóa lặng lẽ quan sát, đại khái cô cũng biết người đàn ông đang đứng đối diện chẳng phải lương thiện gì. Dù bầu không khí chưa giương cung bạt kiếm, nhưng người tinh mắt vẫn nhận thấy sự bức bối. Điều này làm tâm trạng cô hơi căng thẳng.
Hiện giờ Tư Nguyên đang làm công việc tính chất khác biệt, nên khó tránh khỏi đôi khi gặp phải phiền toái.
Nhiếp Lạc nở nụ cười nhưng đáy mắt phẳng lặng, “Công tố Lục, ý anh là muốn khăng khăng cắn tôi không tha?”
“Sống không trái với lương tâm, nửa đêm không sợ quỷ gõ cửa.” Thái độ Tư Nguyên vẫn lãnh đạm như cũ.
Nhiếp Lạc cười sằng sặc vài tiếng, rồi vỗ tay trên bàn đanh giọng: “Công tố Lục, dù chẳng làm gì trái với lương tâm thì con người cũng sợ quỷ!”
Thần sắc Tư Nguyên vẫn thản nhiên.
Giọng Nhiếp Lạc càng thấp hơn, “Nếu có con quỷ làm anh biến mất trên cõi đời này một cách hết sức thần bí, anh cũng không sợ?”
Giọng điệu đầy đe dọa của đối phương khiến Kiều Duy Đóa cau mày.
“Tôi tin tưởng pháp luật.” Tư Nguyên không hề sợ hãi.
Từ khi bắt đầu tham gia ngành này, ba anh đã dạy dỗ rằng, trong tương lai anh sẽ gặp đủ mọi tình huống, ví dụ như thế lực ngầm. Việc anh phải làm là thản nhiên đối mặt mà tuyết đối không cúi đầu.
“Pháp luật?” Nhiếp Lạc càng cười to tiếng hơn, “Công tố Lục không biết pháp luật là trò chơi của kẻ lắm tiền à?”
Không cùng chí hướng thì không thể hợp tác, bàn luận. [1]
[1] Đạo bất đồng bất tương vi mưu: một câu nói xuất xứ trong Luận Ngữ – chương Vệ linh công.
Tư Nguyên buông chén cơm, hỏi người con gái đối diện, “Đóa, em ăn no chưa?”
Kiều Duy Đóa gật đầu.
Rốt cuộc Nhiếp Lạc cũng chú ý tới cô, đôi mắt hắn lập tức đầy kinh ngạc.
Tư Nguyên tính tiền xong, Kiều Duy Đóa đứng dậy.
“Công tố Lục không sợ quỷ, lẽ nào cũng không sợ con quỷ bắt cô bạn gái này đi?” Nhiếp Lạc sờ sờ cằm, mỉm cười nói: “Cô gái này rất xinh đẹp, tôi nghĩ chắc có nhiều đàn ông cảm thấy hứng thú!”
Tư Nguyên chợt căng thẳng. Ai cũng biết Nhiếp Lạc làm ngành công nghiệp giải trí, sòng bạc lớn nhất Ôn Thành cũng thuộc của hắn.
Kiều Duy Đóa nghe thấy những lời khiếm nhã của đối phương, vẻ mặt cô không hài lòng.
Tư Nguyên che trước mặt Kiều Duy Đóa, kịp lúc ngăn cản ánh mắt thèm khát sắc đẹp của đối phương.
Nhiếp Lạc cười to: “Nhìn tướng tá công tố Lục anh trói gà không chặt, vai không thể vác, tay không thể xách, thì làm sao có thể bảo vệ được cô gái xinh đẹp này?”
Nghe những lời châm biếm thẳng thừng của đối phương, khiến đôi mắt Tư Nguyên tối sầm. Mặc dù anh là thành phần trí thức, nhưng không có nghĩa là anh không cố hết sức để bảo vệ người con gái mình yêu thương.
“Chẳng phải công tố Lục anh nghi ngờ chỗ tôi có ‘hàng cấm’ sao? Hay anh xông vào điều tra đi!” Nhiếp Lạc ngoài cười nhưng trong không cười.
Tư Nguyên căng thẳng, anh quả thực có kế hoạch xâm nhập điều tra.
“Nhưng tôi muốn nhắc cho anh biết lý do tại sao có một công tố viên trước anh phải rời vị trí công tác. Đó là vì trong quá trình điều tra sâu rộng, anh ta đã nếm thử ‘hàng cấm’ chỗ tôi. Kết quả anh ta bán sạch mọi thứ, đã vậy còn mũi dãi lòng thòng tới cầu xin tôi ‘chơi đùa’ vợ mình! Ha ha, biết đâu trong tương lai công tố Lục cũng quỳ gối ôm chân tôi, cầu xin tôi ‘chơi đùa’ bạn gái của anh nhỉ?”
Giọng điệu cợt nhã không nể nang của hắn khiến người khác giận dữ. Thậm chí vừa dứt lời, Nhiếp Lạc dời mục tiêu, xấc láo vươn tay định sờ khuôn mặt của Kiều Duy Đóa.
Tư Nguyên tức giận muốn ngăn lại.
“Bốp.” Bàn tay ma quái chưa kịp chạm vào gương mặt xinh đẹp của Kiều Duy Đóa, thì một cái tát nẩy lửa đã vọt ra.
Bầu không khí trong nhà hàng bỗng chốc ngưng đọng, ai nấy đều nín thở.
Ban nãy Nhiếp Lạc còn biểu lộ vẻ háo sắc, thì bây giờ phải đưa tay xoa gò má đau nhức của mình và trợn mắt nhìn chằm chằm Kiều Duy Đóa.
Kiều Duy Đóa đánh xong cũng chẳng sợ cặp mắt như dã thú ăn thịt người của đối phương đe dọa, mà cô còn dùng ánh mắt lạnh lùng trừng lại.
“Đi, chúng ta hơi nào mà nói chuyện với loại cặn bã này.” Kiều Duy Đóa kéo tay Tư Nguyên.
Vừa rồi cô dùng hết sức để tát nên cánh tay rất đau, nhưng cô sẽ không xin lỗi.
N.g.u.ồ.n..t.ừ..s.i.t.e..T.r.u.y.e.n.G.i.C.u.n.g.C.o...c.o.m. Bởi vì, không ai được phép sỉ nhục Tư Nguyên.
Tư Nguyên khôi phục tinh thần, sự dũng mãnh vừa rồi của cô thật sự dọa anh phát khiếp. Anh vội vàng định lập tức rời khỏi nhà hàng.
“Cô đánh xong rồi thì nghĩ mình còn nguyên vẹn bước đi hả?” Nhiếp Lạc ngăn bọn họ lại.
Ánh mắt hắn vẫn nhìn chòng chọc Kiều Duy Đóa, trong con ngươi bừng cháy hai ngọn lửa quái đản.
“Sao, anh muốn bị ăn đòn nữa hả?” Kiều Duy Đóa đanh giọng hỏi lại.
Nhiếp Lạc hít sâu một hơi. Ánh mắt này, giọng điệu này, vẻ mặt khinh thường này, thực quá giống người vợ yêu quý trong ký ức chôn sâu của hắn.
“Nếu tôi không chiều theo cô thì sao?” Nhiếp Lạc dè dặt hỏi.
“Bốp.” Một cái tát rất có khí phách bay tới.
“Xéo đi!” Từ kẽ răng Kiều Duy Đóa bật ra hai chữ.
Đời cô ghét nhất là đám lưu manh.
Trái tim Nhiếp Lạc bất chợt đập trật nhịp, “Vợ tôi thích dùng hai chữ này nhất!” Hắn bật thốt.
Ai nấy cũng ngờ vực liếc hắn một cái, không rõ Nhiếp Lạc có đứt sợi dây thần kinh nào không mà tự dưng nói lời này. Hơn nữa, Nhiếp Lạc đột nhiên xoay lại, vô cùng hưng phấn yêu cầu cô bạn gái: “Cô mau tát tôi một cái!”
Cô bạn gái do dự chốc lát rồi giơ tay lên vỗ nhẹ cho có lệ vào mặt hắn.
“Mẹ kiếp, tôi không bảo cô đánh kiểu đấy, cô phải giống như cô ta, dạy dỗ tôi thật dữ tợn vào!” Nhiếp Lạc chỉ Kiều Duy Đóa, vừa hưng phấn vừa kích động.
Bàn tay bạn gái hắn run rẩy, cô nàng khẽ nhắm mắt rồi giơ tay tát mạnh hơn một chút, nhưng Nhiếp Lạc vẫn thấy như ruồi muỗi đốt mà chả còn cái khoái cảm giống vừa rồi.
Kiều Duy Đóa và Tư Nguyên đồng thời nhíu mày. Không hiểu sao trong lòng Tư Nguyên có một dự cảm chẳng lành.
“Đồ thần kinh!” Kiều Duy Đóa kéo Tư Nguyên ra khỏi nhà hàng.
Có một đôi mắt vô cùng thích thú dán sát theo cô.
Kiều Duy Đóa và Tư Nguyên bước đi trên con đường cũ, vẫn tay trong tay nhưng cõi lòng mỗi người đều đầy tâm sự.
Câu chuyện vừa rồi bị Nhiếp Lạc làm gián đoạn, nếu bây giờ nhắc lại cũng hơi khó.
“Anh đã báo cho ba mẹ và hai chị biết chuyện đám cưới của bọn mình.” Rốt cuộc Tư Nguyên vẫn phải nói.
Kiều Duy Đóa dừng chân trên lối bộ hành, cô nhìn anh chăm chú: “Tư Nguyên, em thật sự…”
Tư Nguyên cố chấp như vậy trông thật xa lạ, khiến người ta bất lực.
Một chiếc xe du lịch không biển số đột ngột ngừng ngay bên đường, cửa xe mở ra đánh ‘ầm’ một tiếng.
Không biết sự việc diễn ra thế nào, nhanh đến mức Tư Nguyên chỉ nín thở khoảng nửa giây mà Kiều Duy Đóa thoắt chốc đã biến khỏi tầm mắt anh.
Chiếc xe du lịch cũng nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Chương 6
Cô bị đánh ngất xỉu.
Bất thình lình bị một đám người đẩy vào trong xe, thậm chí Kiều Duy Đóa chưa kịp kêu cứu thì đã bị vật gì đó gõ mạnh sau ót, tiếp theo cô không còn biết gì nữa.
Mọi việc diễn ra quá bất ngờ, khiến người ta hoàn toàn không kịp trở tay.
Khi cô tỉnh dậy thì thấy mình như một nữ hoàng sống trong cung điện nguy nga. Từ cách bài trí cho đến nội thất đều tinh tế, trang nhã theo phong cách Châu u, trên trần nhà treo chùm đèn pha lê, sàn trải thảm lông cừu. Cô nằm trên chiếc giường êm ái với cái gối rất mềm, trên người đắp tấm chăn lụa mịn màng. Cô dường như lạc vào cuộc sống của thế giới khác.
Cô chớp mắt, đã lâu lắm rồi cô chưa ôn lại cảnh sống ‘giàu sang nhung lụa’ này. Nhưng chẳng phải cô bị bọn cướp tấn công sao? Thế mà rõ ràng cô đang ở trong căn phòng VIP, và cái nơi quỷ quái này khiến người ta ngờ vực.
Cô vén chăn lên định bước xuống giường, nhưng sắc mặt bỗng dưng biến đổi. Bởi vì hiện giờ cô đang mặc một bộ đồ ngủ bằng tơ tằm trên người, tuy kiểu dáng khá kín đáo và thậm chí gọi là đẹp, nhưng tình huống này vẫn khiến cô khiếp sợ.
“Bà chủ, chị tỉnh rồi à?” Nghe trong phòng có tiếng động, một cô gái khá trẻ lập tức mở cửa.
Bà chủ? [1]
[1] Nguyên tác: Phu nhân – Các bạn cũng biết truyện TQ tất cả đều xưng hô với người khác là ‘tiểu thư’ ‘tiên sinh’ ‘phu nhân’ v.v. Hiện giờ những từ này chỉ còn dùng cho vợ/con các chính khách.. Để ‘thân thiện’ với giai cấp chúng ta, mình thay phu nhân = bà chủ nhé. (*_*) Nếu các bạn có từ nào tuyệt vời hơn, xin góp ý với mình.
“Tôi chưa kết hôn.” Kiều Duy Đóa lãnh đạm trả lời.
Nào ngờ, cô gái trả đáp: “Do ông chủ dặn bọn tôi sau này phải gọi chị bằng bà chủ.”
Ông chủ?
“Ông chủ của cô là ai?” Cô trấn tĩnh hỏi.
Cô gái cũng không giấu giếm: “Ông chủ tôi họ Nhiếp.”
Họ Nhiếp? Trong đầu cô hiện lên cặp mắt sáng quắc như động vật ăn thịt của người đàn ông trung niên bị cô thưởng ột cái tát kia.
Hay lắm, vậy là cô bị bắt cóc tới đây sao?
“Ai thay quần áo cho tôi?” Cô bội phục sự bình tĩnh của mình.
“Bà chủ, tên tôi là Tiểu Linh, là tôi thay đồ cho chị.” Cô gái chủ động giới thiệu bản thân.
Đáp án này làm cô tạm thời thở phào một hơi nhẹ nhõm.
“Làm ơn đem quần áo của tôi trả lại giùm.” Mặc dù chiếc áo ngủ tơ tằm trên người mềm mại vô cùng, nhưng toàn thân cô đều nổi da gà.
Tiểu Linh cười mà không đáp, ngược lại còn đưa cô vào một căn phòng khác.
Căn phòng to như vậy mà chỉ dùng làm phòng thay đồ. Tiểu Linh mở tủ ra, bên trong toàn là hàng thời trang cao cấp.
Kiều Duy Đóa nhíu mày.
“Dù những bộ đồ này đều là kiểu của mấy năm trước, nhưng bà chủ cũ của chúng tôi rất có mắt thẩm mỹ, nên chắc chắn nó vẫn chưa lỗi mốt.” Tiểu Linh cười nói.
Bà chủ cũ? Kiều Duy Đóa nhanh chóng bắt kịp mấy từ này, vậy ra trước kia ở đây có một người phụ nữ sinh sống. Những bộ quần áo được ủi được phẳng lì phản ánh nữ chủ nhân từng ở đây có yêu cầu cuộc sống rất cao, và là người làm việc có tổ chức.
“Ông chủ mời chị mặc thử quần áo.” Tiểu Linh nói.
“Tôi muốn mặc đồ của mình.” Cô lãnh đạm mà cẩn thận đáp.
Những bộ quần áo này rất đẹp, đẹp đến say lòng. Thế nhưng cô không có thói quen mặc đồ của người khác, huống chi cô luôn cảm thấy có gì đó là lạ.
“Bà chủ, nếu chị không muốn mặc đồ ngủ, thì chỉ còn sự lựa chọn này thôi.” Tiểu Linh dùng nụ cười được đào tạo chuyên nghiệp trả lời.
Cô đang bị uy hiếp ư? Kiều Duy Đóa không cố kiên trì vô ích, cô tùy tay cầm một bộ váy màu đen: “Bộ này đi.”
Mới thay quần áo xong, cô đã bị Tiểu Linh thông báo có ông chủ Nhiếp mời qua dùng điểm tâm.
Kiều Duy Đóa cũng chẳng đắn đo mà đồng ý ngay. Lúc đi sau lưng Tiểu Linh, cô bình tĩnh quan sát xung quanh. Các cửa sổ đều bị bịt kín giống như trong phòng cô, ngoài hàng lang có hai tên vệ sĩ mặc đồ đen đứng canh giữ. Khi tới đầu cầu thang, cô nhìn thoáng trong góc có một nhà vệ sinh dùng chung.
“Nói đi, anh ‘mời’ tôi đến đây có mục đích gì?” Vừa ngồi xuống bàn dài, cô trấn tĩnh đặt câu hỏi.
Thế nhưng, người đàn ông trung niên chỉ nhìn cô trong bộ váy đen đăm đăm đến ngẩn ngơ: “Không ngờ cô lại chọn bộ váy này, hồi trước vợ tôi thích mặc nó nhất.” Nhiếp Lạc thều thào xoa ngực, như thể chịu không nổi sự kích động.
Có quá nhiều trùng hợp khiến hắn cảm thấy mình vẫn được ông trời chiếu cố, đem vật thay thế hoàn mỹ như vậy đến trước mặt hắn.
“Bây giờ chị ta ở đâu?” Kiều Duy Đóa bình tĩnh hỏi.
Cô có trực giác rằng, người phụ nữ thích diện những bộ cánh có phong cách thì chắc chắn là người biết xử sự chứ không phải bình hoa di động. Có lẽ, cô nói chuyện với bà chủ kia thì may ra có hy vọng được rời đi.
“Cô ấy chết rồi.”
Nhiếp Lạc buồn bã đưa ra câu trả lời khiến cô âm thầm kinh hãi.
Vậy bây giờ quần áo cô đang mặc trên người là đồ của người chết? Toàn thân Kiều Duy Đóa nổi hết da gà.
“Là một tai nạn! Bữa đó chúng tôi cãi nhau, cô ấy nghe người ta đồn đại tôi đang cặp bồ với ả đàn bà khác. Kết quả, trong lúc cô ấy nóng giận phóng xe đi tìm tôi…” Đôi mắt trên gương mặt thô lỗ của Nhiếp Lạc ngấn lệ, nhắc tới chuyện cũ làm hắn rất kích động và khó quên.
“Tôi đã đem tên bịa đặt xé xác phanh thây ném ra biển cho cá ăn!” Giọng Nhiếp Lạc bỗng trở nên độc ác.
“Anh chắc chắn đấy là tin đồn chứ?” Kiều Duy Đóa hỏi quật ngược.
Trực giác cô mách bảo, việc có thể làm một người phụ nữ bình tĩnh nổi đóa thì làm gì là tin đồn vô căn cứ được?
Chỉ một câu của cô mà khiến Nhiếp Lạc nghẹn họng, sắc mặt hắn bỗng chốc trở nên hưng phấn cực kỳ, đỏ mắt tía tai muốn tranh cãi nhưng lại chột dạ.
“Chỉ hôn hít sờ soạng thôi… Thi thoảng đàn ông đi xã giao cũng phải…” Hắn úp mở.
Dầu gì hắn cũng tràn trề sinh lực, công việc làm ăn thường phải va chạm với những trường hợp này. Bất cứ lúc nào cũng có cơ hội ‘lau nòng súng’, nhưng hắn luôn hết sức kiềm chế và cố gắng ‘khuyên bảo’ các cô gái rằng, vợ hắn rất hung dữ, xin đừng quá nhiệt tình.
Kiều Duy Đóa cười gằn: “Vậy người trong giang hồ đâu có ai tránh khỏi bị chém?”
Cô không nhất thiết phải đứng đây tranh cãi cho tốn nước bọt, cô ghét nhất loại đàn ông ngụy biện, háo sắc chính là háo sắc, miễn viện cớ ình.
Người báo tin có thể là tai mắt của vợ hắn, dù thậm chí Nhiếp Lạc có mối quan hệ khá tốt với thuộc hạ thì cũng chỉ cần một lời nói thôi mà đối phương đã bị giết oan uổng. Như vậy có thể thấy, Nhiếp Lạc xem thường pháp luật, coi mạng người như cỏ rác, đối với người xung quanh rất máu lạnh và tàn bạo.
Trái tim Kiều Duy Đóa khẽ co thắt, có lẽ hai người đàn ông quan trọng nhất đời cô đều liên quan tới tay trùm xã hội đen này. Điều ấy khiến cô âm thầm lo lắng.
Giống! Cực kỳ giống! Mỗi lần hắn nói dối, vợ hắn cũng thích dùng giọng điệu trào phúng này để vặn ngược.
Nhiếp Lạc rất kích động và cảm ơn ông trời đối xử tử tế, cho hắn tìm được viên ngọc quý này.
“Mai mốt cô ở lại đây, cứ yên tâm làm tình nhân của tôi!” Nhiếp Lạc ra vẻ hiền lành.
Tình nhân? Kiều Duy Đóa thở một hơi lạnh toát, không thể tin được nhìn trừng trừng nhìn hắn.
Hiện giờ là chuyện quái gì đây?
“Tôi đã thề với vợ tôi, nếu cô ấy qua đời thì tôi sẽ không tái giá! Vì vậy ngoài việc không cưới cô, còn cô muốn vàng bạc châu báu gì, tôi cũng đều đáp ứng.” Nhiếp Lạc tươi cười, nói chân thành.
“Tôi bảo đảm bạn trai tôi đã báo cảnh sát rồi.” Cô nhắc nhở hắn, giam cầm cô không phải biện pháp tốt. Hơn nữa muốn cô làm tình nhân, thì trước hết người đàn ông này hãy tự cảm thấy phí công đi.
“Cô yên tâm, không ai tìm được chỗ này đâu.” Nhiếp Lạc tự tin nói.
Tình Ngang Trái Tình Ngang Trái - Đản Đản 1113