I've never known any trouble that an hour's reading didn't assuage.

Charles de Secondat, Baron de la Brède et de Montesquieu, Pensées Diverses

Download ebooks
Ebook "Tình Ngang Trái"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 68 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 518 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 03:40:01 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
(Tập 4) - Chương 19 - 20
hương 19
Trong rạp chiếu phim, Tư Nguyên chốc chốc lại xem đồng hồ.
Phim sắp mở màn nhưng vẫn không thấy bóng dáng Duy Đóa xuất hiện.
“Thường Hoan, Duy Đóa đi chưa?” Mười phút trước, anh đã gọi điện cho Thường Hoan.
“Cô ấy… đi rồi…” Thường Hoan ấp úng.
Cô đã đi rồi sao?
“Anh không liên lạc được với cô ấy à?”
“Ừ, cô ấy khóa máy điện thoại rồi.”
Thường Hoan im lặng khác thường.
Bộ phim bắt đầu trình chiếu, bên kia đang kiểm tra vé. Thế nhưng Tư Nguyên chẳng còn cách nào hơn là đành kiên nhẫn đứng chờ.
“Tư Nguyên, có việc này em nghĩ nên nói với anh… Duy Đóa cô ấy… vừa nãy gặp Hình Tuế Kiến…” Lưỡng lự hồi lâu, Thường Hoan vẫn chọn cách nói ra.
Tư Nguyên bần thần cả người. Hình Tuế Kiến? Không phải gã đã sang Canada rồi sao? Chẳng phải trận phong ba vừa qua đã cuốn phăng đi gã?
“Tâm trạng Đóa Đóa khá bất ổn, em nghĩ chắc cô ấy sẽ không tới… Nếu anh không đợi được thì cứ về đi.” Thường Hoan sợ tên ngốc Tư Nguyên sẽ nán lại trong rạp chiếu phim chờ đợi.
Tư Nguyên cứng đờ rũ mắt, cô thực sự không tới ư? Đây là lần đầu anh và cô đi chơi với nhau vào dịp lễ tình nhân với tư cách không phải là bạn bè, nên nó có ý nghĩa rất to lớn. Vì vậy, anh thực sự sai rồi sao?
Anh buông thõng đáy mắt mất mát ngồi chết lặng tại chỗ, bất chợt một đôi giày cao gót quen thuộc xuất hiện trước mặt. Tư Nguyên vui sướng ngước lên, quả nhiên nhìn thấy cô.
“Em tới trễ hả?” Cô nhếch môi hỏi nhẹ.
“Không có.” Môi Tư Nguyên chứa đầy ý cười.
Trong rạp ắt hẳn đang chiếu quảng cáo.
Anh nắm tay cô để mười ngón tay đan vào nhau: “Sao em tắt điện thoại? Phải chăng đã xảy ra chuyện gì đặc biệt?” Báo hại anh lo lắng vô cùng.
Duy Đóa y tư một hồi rồi đáp: “Chắc điện thoại của em hết pin.” Cô quên chú ý tới.
Anh nhìn cô, hy vọng cô sẽ chủ động tâm sự. Trước đây khi mối quan hệ chưa thay đổi, bọn họ luôn trải hết lòng. Thế mà bây giờ lúc đã thiết lập mối quan hệ, thì anh lại cảm thấy giữa bọn họ có một khoảng cách xa lạ nào đó.
Sau vụ tai nạn xe cộ, Tư Nguyên gần như chưa từng một lần nghe cô đề cập qua ba chữ ‘Hình Tuế Kiến’. Cô không nhắc, thì anh cũng không thể tự tiện bóc trần.
Bọn họ quá lo lắng cho tâm tình của đối phương, quá tôn trọng sự riêng tư của nhau, mà quên mất những đôi đang yêu trái tim và trái tim phải giao hòa trao đi tất cả.
Dưới ánh mắt của Tư Nguyên, Duy Đóa hoảng hốt nhưng rốt cuộc cô vẫn chọn cách trả lời: “Không có việc gì đặc biệt cả.”
Đúng, gặp lại Hình Tuế Kiến cũng chẳng có gì đặc biệt! Trên thực tế, vừa rồi cô lang thang trên đường thật lâu, cô không biết mình tới đây bằng cách nào. Đầu óc cô trống trơn, trái tim cô rỗng tuếch và mất hết mọi cảm giác. Thế nhưng cô vẫn nhớ rõ lời Tư Nguyên nói, ‘em muốn đi thì đi đi, chỉ cần về đúng giờ xem phim là được’, dẫu lòng cô bất an, lúng túng, rối bời. Cô tự hứa với bản thân, cô sẽ quý trọng và đối xử chân thành với người đàn ông trước mắt.
Sắc mặt Tư Nguyên đượm buồn, nhưng anh vẫn mỉm cười bỏ qua chuyện này mà nắm lấy tay cô đi tới bàn soát vé.
Duy Đóa an vị mới ngỡ ngàng phát hiện đây là bộ phim tình cảm mang tựa đề ‘Chuyện Tình Cao Nguyên 2’. [1] Cô nói với anh mình xem phim nào cũng được, miễn là anh thích. Cô cứ ngỡ cánh đàn ông sẽ thích xem bộ phim ‘Nhiệm Vụ Bất Khả Thi’ [2] đang được trình chiếu hơn. Ngoài ra, vị trí bọn họ ngồi là ghế cặp đôi, muốn mua những chỗ này vào dịp lễ tình nhân rất khó. Vì thế, chắc cũng anh phải giành giật căng thẳng lắm với lớp trẻ?
[1] Romancinh in thin air: (Cao Hải Bạt Chi Luyến 2) với hai diễn viên chính Cổ Thiên Lạc (vai Mike) và Trịnh Tú Văn (A Tú).
[2] Nhiệm vụ bất khả thi (Mission: Impossible) với diễn viên Tom Cruise.
Lòng cô chợt thấy ấm áp, một sự ấm áp nhẹ nhàng khỏa lấp trái tim rét buốt ốt đêm vì bất ngờ gặp lại người nào đó. Tuy nhiên, sau khi bộ phim kết thúc mà suy nghĩ của cô vẫn còn hơi chập chờn.
“Em thấy bộ phim này hay không?” Bàn tay to thân mật đan chéo vào bàn tay mịn màng, hai người vai kề vai, bất giác đã về tới trước cửa nhà.
Chỉ còn mười phút nữa thì lễ tình nhân kết thúc, Tư Nguyên đành thả tay cô ra.
“Cũng tạm được!” Duy Đóa mỉm cười nhẹ.
Kỳ thực nội dung bộ phim chiếu gì, cô chỉ nhớ thoang thoáng một vài chi tiết.
“Trong phim có một phân cảnh rất lãng mạn.” Tư Nguyên cười nhẹ.
Phim ảnh đúng là phim ảnh, cố tình xây dựng những phân đoạn lãng mạn để lấy đi những giọt nước của mắt các thiếu nữ.
“Thế à?” Cô hơi nghi hoặc, bởi lẽ anh nói có một phân cảnh nhưng cô lại xem không kỹ.
“Em không cảm thấy lãng mạn mà lại thấy quá bi thương. Bởi vì em không nghĩ A Tú yêu Mike, nhưng tình cảm giữa cô ấy và Tiểu Điềm quả thực đến chết không đổi.” Một vài tình tiết trong phim có nhập vào đầu cô, ví dụ như cây đàn dương cầm bị hỏng, chiếc xe tải cũ nát, trời đông tuyết phủ nhưng đầy ấm áp…
Câu trả lời của cô khiến Tư Nguyên khẽ giật mình, “Em không phát hiện cảnh Mike cõng A Tú lạnh run đi ra khỏi khu rừng rậm, thì khi đó cả hai đã nảy sinh tình cảm rồi à?”
Cô nghe xong, mê man một lát rồi rũ mắt xuống lắc đầu.
“Em không cảm thấy thế, nếu có thì cũng chỉ là hai trái tim đau khổ tìm đến nâng đỡ lẫn nhau, cầm lấy sự ấm áp này mới có thể tiếp tục tồn tại.” Cô nói ra quan điểm riêng của mình.
Tư Nguyên giật mình sững sờ.
Ai cũng biết mỗi người ở trong tâm trạng khác nhau, thì sẽ có những quan điểm trái ngược trên cùng một sự việc.
Ng.uồ.n.từ. s.it.e.Tr.uy.en.Gi.Cu.ng.Co..c.om. Thực ra, điều này phản ánh nội tâm của con người.
Cuối cùng, Tư Nguyên vẫn mỉm cười: “Không sao, nâng đỡ và trao gởi ấm áp cho nhau cũng là một tình yêu.”
Nghe vậy, cô suy tư vài giây rồi cũng nở nụ cười đầu tiên trong đêm.
Đúng, Tư Nguyên nói đúng! Thực ra hạnh phúc rất đơn giản, không cần phải nói nhiều và cũng chẳng cần cố sức tạo dựng bầu không khí, mà chỉ cần hai người yên lặng dựa sát vào nhau cùng nắm tay bước đi, đấy đã là vẻ lãng mạn nhất của lễ tình nhân. Vì thế, tình yêu nhất định sẽ ở bên bọn họ!
Cô khẽ nhếch khóe môi nở nụ cười thoải mái, nụ cười ấy lọt vào mắt anh lại nổi sóng cuồn cuộn.
Làm sao không có tia lửa? Trong mắt anh, mọi thứ cô sở hữu đều có thể kích thích ngọn lửa dưới đáy lòng anh.
“Anh hôn em được không?” Trong cơn xúc động, anh hỏi.
Duy Đóa sửng sốt. Bọn họ hẹn hò gần năm tháng qua, nhưng tiến độ yêu đương và sự thuần khiết có thể sánh ngang với đám học sinh tiểu học.
“Em…” Sự giãy dụa yếu ớt biến mất trên miệng anh, và bờ môi có cảm xúc ấm áp là y nghĩ cuối cùng của cô.
Nụ hôn của Tư Nguyên không mãnh liệt mà chỉ nhẹ nhàng êm dịu, chẳng giống như người nào đó luôn thích hôn cô tới hụt hơi.
Bàn tay cô đặt trên bả vai Tư Nguyên cứng như đồng thau, cứng tới vô cùng.
Rốt cuộc Tư Nguyên không biến nụ hôn này đi sâu thêm, anh lùi lại một bước nhìn chăm chú vẻ mất tự nhiên của cô.
“Em xin lỗi…” Duy Đóa mở miệng cất tiếng xin lỗi.
Thâm tâm cô biết anh đã có hỏi qua, nhưng biểu hiện của cô quá mức kém cỏi. Cô thật sự không thể chìm đắm trong nụ hôn này.
“Không sao, anh cũng cảm thấy bạn bè thân thiết mà hôn nhau thì mất tự nhiên quá!” Tư Nguyên cười cười, quyết định phớt lờ sự mất mát trong lòng.
Cô thở nhẹ một hơi vì sự khoan dung của anh.
Kim đồng hồ điểm 12 giờ, lễ tình nhân này có kẻ cô tịch đứng trong bóng đêm, có kẻ giả vờ thật hạnh phúc và có người trong lòng đầy mờ mịt.
Chương 20
Mười ngày sau, Duy Đóa xin nghỉ phép.
“Cậu thực sự muốn đi kiểm tra đột kích hả?”
“Ừ.”
“Nếu lỡ bắt được Tiểu Lộng yêu sớm, cậu tính làm sao? Lấy roi đánh đôi uyên ương hả?” Thường Hoan hưng phấn hỏi.
Duy Đóa y nghĩ rồi lắc đầu: “Tớ cũng chưa biết phải làm sao.”
“Ủa, cậu chưa lên kế hoạch à?” Thường Hoan ra chiều thất vọng, “Vậy sao cậu còn đi?”
“Tiểu Lộng không muốn về nhà, tớ thấy không ổn lắm.” Cô nhíu mày.
Cả tuần nay Tiểu Lộng cũng chưa về nhà, để người làm mẹ như cô luôn cảm thấy bất an.
“Nếu con bé thật sự đang yêu, thì tớ muốn xem đối phương là ai. Cả hai đứa còn là trẻ vị thành niên, nên tớ mong hai đứa có thể đợi đến lúc trưởng thành rồi hãy yêu đương, ví dụ như tới mười tám tuổi.”
Thường Hoan không mấy lạc quan, “Tớ thấy khả năng cậu càng phản đối, bọn nó càng hăng say! Xử lý không khéo thì cậu gặp phiền phức đấy!” Đây tuổi dậy thì, hiểu hay không?
Nghe mấy từ phiền phức làm sắc mặt Duy Đóa xám mét, nhưng sau đó cô bình tĩnh phân tích: “Tớ cũng biết nếu đột ngột nói những lời này thì sẽ làm Tiểu Lộng phản kháng, vì vậy tối nay tớ tính ở lại ký túc xá để hai mẹ con nằm hàn huyên tâm sự. Tớ muốn nói với con bé, cuộc đời con người rất dài, tình yêu đầu rất đáng quý, cái ngàn vàng nhất định phải dành cho người mình yêu nhất.”
Cô sợ Tiểu Lộng vướng vào yêu quá sớm, sợ Tiểu Lộng quen người có lai lịch bất minh, sợ đường tình duyên Tiểu Lộng gặp trắc trở, cô có nhiều lo lắng không sao đếm xuể. Cô hy vọng cuộc đời của Tiểu Lộng được trôi chảy, đừng giống như cô…
Cô chuẩn bị đầy đủ những lời cần nói, thế mà khi tới ký túc xá thì được báo rằng Tiểu Lộng đã có người đón đi.
“Có một người đàn ông vạm vỡ khoảng 30 tuổi, tuần nào cũng tới thăm Tiểu Lộng. Bọn tôi hỏi Tiểu Lộng anh ta là ai mà Tiểu Lộng không chịu nói, nhưng bọn tôi thấy mỗi lần người đàn ông đó đến thì Tiểu Lộng rất hưng phấn!”
Một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi? Vậy ra đối tượng hẹn hò của Tiểu Lộng là người đã bươn chải với đời? Duy Đóa nhất thời không thể tiếp tục bình tĩnh được nữa.
Trên lầu ba quán nước đối diện trường học.
“Tiểu Lệ chắc chắn không phải người tốt, đứng trước mặt bạn nam thì dịu dàng lương thiện, mà đứng trước mặt bạn nữ thì hống hách kiêu căng. Con thật chả hiểu tại sao Giang Tuấn có thể thích kiểu nữ sinh giả tạo này? Anh ấy là đầu heo!” Tiểu Lộng trề môi dày tới cả ký lô thịt, kể lể oán trách với người đàn ông đối diện.
Người đàn ông xoa cằm trầm ngâm chốc lát, rồi cong ngón tay gõ vào đầu cô bé: “Con biết cậu ta là heo, sao con còn thầm mến cậu ta?” Người thầm mến tên đầu heo, mới xứng danh là heo!
Tiểu Lộng xoa nhẹ nơi bị đau, ấm ức kêu to: “Ba à, con đâu có muốn, chuyện tình cảm không thể kiềm chế được mà!”
Nghe một đứa bé 14 tuổi thảo luận hai chữ ‘tình cảm’ với mình, làm Hình Tuế Kiến thực sự dở khóc dở cười, thế nhưng ốt mấy tháng qua gã phải trở thành người nghe. Bởi lẽ, có người vào một hôm tình cờ gặp đàn anh trong căn tin nhà trường, thì lập tức chớm nở mối tình đầu.
Hôm nay cô bé gọi điện nói muốn mua một cái váy, ngày mai muốn mua chiếc khăn quàng cổ, vân vân… rồi tuần trước phải đưa cô bé đi xỏ lỗ tai. Mới vài tháng ngắn ngủi mà bỗng dưng Tiểu Lộng từ một đứa trẻ đã tiến thẳng về phía hàng ngũ các thiếu nữ.
Chao ôi, đúng là trong nhà có con gái mới lớn.
“Thành thật mà nói… cậu nhóc con chấm nhìn hơi yếu đuối…” Hai cha con ngồi trên lầu ba nên vừa khéo nhìn thấy trong sân thể dục, có một cậu nhóc đang xum xoe đưa hộp sữa cho cô bạn gái ngồi dưới tán ô.
Ánh mắt con gái gã thật sự hơi kém cỏi.
Tiểu Lộng cũng thấy cảnh ‘vạn tiễn xuyên tâm’ này, “Ba à, ba không nghĩ anh ấy rất đẹp trai, khí chất rất hoàng tử và rất trầm tĩnh sao?”
“Đàn ông không dựa vào gương mặt để ăn cơm!” Hình Tuế Kiến liếc cô bé một cái, “Khí chất rất hoàng tử, rất trầm tĩnh à? Rõ ràng đấy là một gương mặt dài xọc nghèo kiết!”
Quả nhiên khó khai sáng được các thiếu nữ vị thành niên.
Thấy người mình yêu bị mạt sát, Tiểu Lộng nghiến răng nguýt gã.
Thế nhưng gã vờ như không thấy, “Theo mắt của ba, thì ba đề nghị con nên đeo đuổi cậu nhóc kia đi, cái cậu có vóc dáng kia kìa.”
Tiểu Lộng nhìn theo ngón tay ba, thấy trong sân thể dục có một nam sinh cao khoảng 1m85 của lớp bên cạnh. Nam sinh ấy có hàng lông mày lưỡi kiếm oai phong, đôi mắt khí phách lẫm liệt. Bé không nhớ tên cậu ta, nhưng hình như cậu ta là đội trưởng đội bóng rổ nhà trường.
“Làm ơn đi, con và mẹ đều không thích kiểu mẫu này!” Tiểu Lộng ôm đầu rên rỉ.
Đôi môi vốn dĩ đang tươi cười của gã khẽ đông cứng, ánh mắt cũng dần dần chìm lặng.
“Mẹ con và anh chàng thư sinh kia vẫn ổn chứ?” Gã hớp một miếng nước Coke, nhàn nhạt hỏi.
“Tốt lắm, tình cảm giữa mẹ và chú Lục rất tốt! Tính mẹ khá mạnh mẽ, nhưng chú Lục luôn có cách biến mẹ thành dịu dàng!” Tiểu Lộng ăn ngay nói thật, “Có lẽ đây chính là tình yêu!”
“Thế à? Nếu có cơ hội, ba cũng muốn thử một chút.” Nụ cười của gã càng nhạt phai.
“Ba… kỳ thực con luôn muốn biết tại sao ba mẹ lại chia tay?” Tiểu Lộng dè dặt hỏi.
Đây là vấn đề trong lòng Tiểu Lộng chưa được giải quyết.
Gã ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Nếu ba nói với con, ba để người phụ nữ khác đeo nhẫn của mẹ con, còn bị mẹ con bắt quả tang trên giường, con có tin không?”
Tiểu Lộng lắc đầu, bé không tin đâu.
“Vậy nếu ba nói, lúc đó mẹ con khóc đến tơi bời, ba còn đuổi thẳng mẹ con ra khỏi cửa trước mặt người phụ nữ kia, con có tin không?” Gã lại hỏi.
Gã thừa nhận gã từng làm những chuyện thật tàn nhẫn, rất khó được tha thứ.
Tiểu Lộng phì cười, “Ba à, tốt nhất ba nên kể thêm cảnh mẹ con không chịu đi, còn khóc lóc gõ cửa ầm ầm.”
Cô có làm thế mà, vậy nên gã mới ném tờ hôn thú cho cô xem. Hình Tuế Kiến lắc ly đá lạnh trong tay, vì nhớ lại chuyện cũ mà khiến tâm trạng gã rất tồi tệ.
“Ba à, hóa ra ba không hề quê mùa, mà ba phải có tế bào văn nghệ lắm mới đủ khả năng đem vai diễn bi tình đặt trên người mẹ.” Tiểu Lộng không nhịn được cười bò ra.
Vẻ mặt lạnh lùng chẳng chút thay đổi của gã nhìn cô con gái chằm chằm.
“Chẳng qua nếu ba đem nam diễn viên chính trong ‘vở kịch’ này đổi thành chú Tư Nguyên, thì sẽ có sức thuyết phục hơn.” Tiểu Lộng cười ra nước mắt.
“Tại sao?” Tâm trạng gã càng thêm tồi tệ.
“Bởi nếu không yêu thì làm sao lại sụp đổ?” Tiểu Lộng thông minh hỏi vặn ngược.
Trong nháy mắt, cả người gã đều đông cứng. Yêu ư? Làm sao có thể? Chính miệng cô từng nói, cô không muốn bỏ đi vào thời điểm đó là vì không muốn bị người ta hiểu lầm, không muốn bị người ta đàm tiếu.
“Nếu ba thực sự đối xử với mẹ như thế, thì con đoán mẹ nhất định sẽ tát cho ba hai cái, rồi lạnh lùng xoay người trước ba.” Tiểu Lộng nói chắc chắn.
Gã ngơ ngác, hôm ấy Kiều Duy Đóa đã quên ném cho gã cái tát.
“Được rồi, ba đừng thêu dệt nội dung vở kịch lộn xộn đó nữa. Ba mau cho con biết, tại sao tự dưng ba không cần mẹ con nữa?” Tiểu Lộng lại truy hỏi.
Gã im lặng hồi lâu rồi thản nhiên đáp: “Ba mẹ luôn cãi nhau, lại hay đâm tới đâm lui, chán ngấy nên bỏ thôi.” Có một số việc, con nít cũng không nên biết nhiều.
Tiểu Lộng ôm con mèo, còn Hình Tuế Kiến xách cái lồng, hai cha con rảo bước quay về ký túc xá.
“Ba, ba nuôi con mèo khá ghê! Hình như nó nặng thêm mấy kí, trông càng thêm oai phong.” Nó nặng đến mức bé ôm muốn không nổi. Có vẻ như ba cho con mèo ăn đúng bữa, mới làm nó mạnh mẽ thế này.
Con mèo vẫy vẫy đuôi, vui sướng vì có người khen nó.
Gã cười nhẹ mà không đáp. Trên thực tế, bây giờ gã hơi rối loạn vì cuộc đối thoại ban nãy với Tiểu Lộng.
Gã không ngừng y nghĩ, phải chăng trước kia Kiều Duy Đóa đã từng yêu gã? Gã biết không thể xảy ra khả năng này, nhưng trái tim gã vẫn rối bời.
“Ba, ba nói xem tại sao Tống Phỉ Nhiên lại chủ động nhận tội trên tòa?” Tiểu Lộng lắc lắc cánh tay gã, mới làm gã hoàn hồn.
Ban đầu giở đủ mọi mưu mẹo, sau đó lên tòa thì Tống Phỉ Nhiên bỗng chủ động nhận tội, khiến cho Tiểu Lộng và mẹ hoàn toàn bất ngờ.
“Tình thế bắt buộc thôi! Chắc anh ta phát hiện bên ngoài khó sống tốt nên cho rằng núp trong tù sẽ được an toàn hơn.” Hình Tuế Kiến ngẫm nghĩ rồi đáp.
Tống Phỉ Nhiên với tội danh mưu sát bất thành, bị kết án bốn năm tù giam.
Hai cha con vừa đi vừa tán gẫu tới gần ký túc xá trường học.
“Được rồi, con mau vào đi, tuần sau ba tới thăm con. Ba hứa sẽ không chọc con giận và sẽ làm tri kỷ nghe con tâm sự.” Gã định đẩy con gái đi vào nhưng bước chân bỗng khựng lại.
Bởi vì, dưới lầu ký túc xá thấp thoáng một bóng người. Bóng dáng nhỏ bé ấy đang lạnh lùng nhìn chăm chú gã và Tiểu Lộng.
Tình Ngang Trái Tình Ngang Trái - Đản Đản 1113