Khi những suy nghĩ của bạn có mục đích, bạn đã được xếp vào nhóm người mạnh mẽ. Những người này xem thất bại là một trong những con đường dẫn đến thành công.

James Allen

Download ebooks
Ebook "Tình Ngang Trái"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 68 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 518 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 03:40:01 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
(Tập 3) - Chương 09 - 10
hương 9
Cô ngước mắt lên đầy ngờ vực, hỏi thật khẽ: “Em đang yêu à?”
Chuyện yêu đương là việc đáng vui mừng và hạnh phúc, vì sao nghe giọng cô lại buốt giá đến vậy?
“Đúng thế, em đang yêu.” Tư Nguyên cũng trả lời rất nhẹ, vô cùng nhẹ.
“Ha ha, sao có thể chứ?” Kiều Duy Đóa bật cười.
Tư Nguyên nhìn cô chăm chú, cô không phát hiện ra sao? Nụ cười của cô thật gượng ép, thật hoảng loạn.
“Em đã từng nghe ca khúc cũ này chưa? Bài ‘hội chứng tình yêu’ [1] của Hoàng Thư Tuấn.”
“Xưa giờ em không nghe nhạc, em không có hứng thú với mấy dòng nhạc lộn xộn này.” Cô vội vàng đáp.
[1] Nguyên tác: Luyến ái chứng hậu quần (恋爱症候群) các bạn tham khảo bài hát ở link này. s://.youtube /watch?v=1lgOff9-SWM
Tuy nhiên, anh khe khẽ hát:
Về nguyên nhân phát sinh hội chứng tình yêu.
Đến nay vẫn cứ là điều bí ẩn nhất.
Bất kể giới tính, tuổi tác, nghề nghiệp, cân nặng, bằng cấp, diện mạo và nhóm máu…
Không có ai có thể miễn dịch.
Đây rõ ràng là một ca khúc có tiết tấu nhanh nhưng anh biến đổi giai điệu của nó thành thật chậm, làm người ta vừa khóc vừa cười trong tình yêu và ngay sau niềm vui đó là tâm trạng buồn man mác.
Cuối cùng tình yêu là đám mây không nắm được.
Nhưng anh muốn nói với em.
Trong những năm tháng anh cô đơn.
“Đủ rồi.” Rốt cuộc là anh muốn nhắc nhở cô điều gì?
Tư Nguyên hệt như không nghe thấy lời cô, vẫn dựa lưng vào thành ghế nhẹ nhàng ngâm nga:
Sự dịu dàng của em giải thoát nỗi cô tịch trong anh.
Mang cho anh một niềm vui to lớn.
Làm linh hồn anh rung động.
Rốt cuộc cô tức giận cắt ngang lời anh, khiến anh không thể tiếp tục hát được nữa.
Tư Nguyên nhàn nhạt nói: “Bài hát này dành cho kẻ ngốc kiêu ngạo lại thẹn thùng, thông minh nhưng đau thương.” Cô kể đủ loại bệnh trạng, đều phù hợp với hội chứng tình yêu, mà cô chính là kẻ lạc đường vẫy vùng ngốc nghếch. Còn anh, cuối cùng vẫn vô duyên để hát trọn vẹn một bài.
“Ngay cả bản thân em cũng không biết cảm giác hiện giờ của mình là gì, làm sao anh có thể nhìn thông suốt được?” Phản ứng của Duy Đóa rất dữ dội, cãi lại rất gay gắt.
“Cảm giác tình yêu là một loại trực giác, một sự phán đoán, người khác có thể dễ dàng nhận thấy màu hồng đó.” Thực ra, tại sao anh biết ư? Vì anh đang kẹt trong hội chứng tình yêu mà không thoát ra được.
“Vậy tại sao em không thấy anh có thứ sắc màu đó?” Duy Đóa lập tức phản bác.
Anh sắp đính hôn, hẳn phải là màu hồng càng thêm lung linh, đúng không?
Anh im lặng, lâu thật lâu sau anh mới trả lời một câu, “Vì anh không phải đang yêu.” Thế giới tình cảm của anh luôn trắng xóa, anh đã từng vừa khát vọng vừa sợ hãi người kia tới chiếm giữ.
Duy Đóa vùi mặt vào lòng bàn tay, cô có cảm giác thật mệt mỏi. Đúng vậy, sao cô lại quên mất, Tư Nguyên chỉ tìm một người thích hợp.
“Cứu, cứu em với…” Cô không muốn yêu đương với Hình Tuế Kiến, cái cảm giác chệch đường ray này quá đáng sợ.
“Em nói gì?” Giọng cô rất nhẹ, dường như chỉ nghèn nghẹn trong cổ họng khiến Tư Nguyên nghe không rõ.
“Không, không có gì cả…” Duy Đóa bụm mặt, lắc đầu thật mạnh.
“Đóa à, anh không biết phải nói gì… Có thể giữa hai người đã từng có vài va chạm, nhưng nếu hai người nghiêm túc thì đôi khi em đừng quá bướng bỉnh; đừng quá chú ý đến tôn nghiệm; đừng xem nhẹ âm thanh chân thực từ đáy lòng; đừng…” Thực ra đầu óc anh cũng rối bời và đau đớn tê dại, “Nếu em thật sự thích anh ta, vậy thì đừng… phí hoài thời gian, có một số người, một số việc, một khi lỡ mất chính là cả đời nuối tiếc…”
“Anh đừng nói nữa!” Cô bịt lỗ tai, từ chối nghe tiếp.
Cô không thể yêu thích Hình Tuế Kiến!
“Nếu mọi suy đoán của anh đều sai… hoặc anh ta không phù hợp với em… Vậy thì đến với anh đi…” Anh nhìn cô chăm chú và nắm lấy tay cô, sắc mặt đượm buồn: “Em hãy nhớ kĩ, anh… mãi mãi là bạn của em…”
Trên đường đi bộ từ tiệm mì về công ty, tâm trạng của Kiều Duy Đóa rất tệ. Cô suy nghĩ rất nhiều, rất nhiều thứ.
Thời còn đi học, cô thật sự rất ghét Hình Tuế Kiến, nhưng tại sao chứ? Thực ra, có nhiều nam sinh còn xấu xa hơn Hình Tuế Kiến. Cô từng chứng kiến Thiện Tiểu Phi ngồi ghế đầu tiên ở dãy bàn thứ ba cố ý sờ ngực Hứa Diễm trong giờ học, lần nào Hứa Diễm cũng muốn khóc nhưng chỉ hèn nhát giận đỏ mặt mà không dám nói lời nào.
Cô đi báo với giáo viên chủ nhiệm, kết quả khi giáo viên chủ nhiệm đặt câu hỏi thì Hứa Diễm thề thốt phủ nhận. Thậm chí còn buộc tội cô cố ý châm ngòi chia sẽ tình bạn bè. Đối với người như vậy, lần tiếp theo lại bắt gặp Thiện Tiểu Phi vói tay vào trong váy của Hứa Diễm, cô chỉ chăm chú lắng nghe giảng bài mà vờ như chẳng thấy.
Còn Từ Khắc ngồi dãy bàn thứ ba ghế số sáu, cứ tới ba giờ chiều mỗi ngày sẽ biến mất. Có lần tài xế lái xe trên đường, cô thấy Từ Khắc đang uy hiếp nhóm học sinh tiểu học trường bên cạnh trong ngõ hẻm, ép các em phải giao tiền tiêu vặt. Ngoài ra, trong lớp có Hồ Minh tỏ tình với Chu Mẫn. Sau khi bị từ chối, cậu ta đi rêu rao khắp nơi rằng Chu Mẫn đã ngủ với vô số người…
So với bọn họ, thành tích học tập của Hình Tuế Kiến rất kém, nhưng phẩm hạnh không đến nỗi tồi. Cô nghe nói, gã còn đánh ba tên Thiện Tiểu Phi, Từ Khắc và Hồ Minh. Lúc bị xử phạt, gã chẳng hề đưa ra nguyên nhân mà chỉ nói lí do duy nhất là, trông bọn họ xấu quá làm gã chướng mắt.
Gã kéo bè kéo lũ đánh nhau là vì nam sinh trường kế bên chạy tới gây hấn, nói học sinh trường bọn họ không phải thứ ‘phá gia chi tử’ thì cũng là đồ mọt sách. Đôi bên đấu đá với nhau vài lần, các nam sinh trường kế bên trông thấy gã đều rụt rè sợ sệt và gọi gã bằng một tiếng ‘đại ca’.
Năm đó đám học sinh trẻ người non dạ, nhóm con ông cháu cha [2] luôn tìm kiếm những điều phấn khích.
Ng.uồ.n.từ. s.it.e.Tr.uy.en.Gi.Cu.ng.Co..c.om. Thực ra, họ còn lén lút mua đi bán lại những thứ nguy hiểm phạm pháp, thậm chí có tên ‘phá gia chi tử’ còn âm thầm nói với Hình Tuế Kiến, anh ta có thể đưa con đường phát tài này cho gã. Thế nhưng Hình Tuế Kiến từ chối ngay.
[2] Nguyên tác: phú nhị đại - thế hệ con nhà giàu thứ hai là thuật ngữ dùng để chỉ các cậu ấm, cô chiêu thuộc thế hệ 8X của các chủ công ty, tập đoàn hoặc con cái cán bộ làm to ở TQ.
Lúc đó cô nghĩ mình không quan tâm tới chuyện bên ngoài, một lòng muốn đọc sách thánh hiền. Tuy nhiên, hóa ra mọi hành vi của người bạn học ngồi kế bên cô đều yên lặng để ý.
Mỗi một việc gã làm, bất kể là xấu hay tốt, dưới đáy lòng cô vẫn âm thầm phỉ nhổ, khinh bỉ và kháng nghị. Nhưng thời đi học, Hình Tuế Kiến không lén sờ ngực cô, không cướp giật đồ của cô, ngoài chuyện kia ra thì gã thậm chí chưa có lỗi gì to tát với cô. Vậy rốt cuộc tại sao cô căm ghét gã đến thế? Hơn nữa, không phải cô áp dụng biện pháp làm ngơ với những kẻ đáng ghét này ư?
Cô cẩn thận nhớ tới, khi đó cô thấy Hình Tuế Kiến quá nguy hiểm. Gã sống ở một thế giới khác, khiến người sống trong tháp ngà như cô thật kích thích. Có đôi khi, những hành vi ‘chệch đường ray’ hay ‘sa đọa’ của gã làm lượng adrenalin của cô tăng cao, thỉnh thoảng cô cũng muốn thử truy đuổi thứ cảm giác nguy hiểm này. Giống như đi học lái xe, cô muốn tìm sự phấn khích. Cuộc sống đã hình thành thì không thay đổi, cô sợ bị thay đổi nhưng cũng chờ mong được thay đổi.
Thực ra, Kiều Duy Đóa cô là một cô gái miệng nói một đằng, bụng nghĩ một nẻo không hơn không kém! Vậy lẽ nào cô thật sự không hề động lòng với sự ‘kích thích’ kia?
Một sợi dây đàn căng cứng nào đó phút chốc đứt ngang.
...
Cô mới vào công ty thì đã lập tức cảm giác được bầu không khí kì lạ.
Hình Tuế Kiến đi vắng, cô sinh viên làm thêm thu mình ở một bên. Trong sảnh tiếp khách có một người phụ nữ xinh đẹp do nhan sắc được chỉnh sửa nhăn nhó ngồi đó, còn Ôn Ngọc đang pha trà.
“Xin hỏi, bác là…” Cô tưởng khách hàng nên đi lên chào đón.
Tiếp đãi khách hàng là một trong những công việc của cô.
“Cô là Kiều Duy Đóa à?” Đối phương cắt ngang lời cô, hỏi thẳng thừng.
“Vâng ạ.” Cô vừa gật đầu thì bất ngờ một tiếng ‘bốp’ vang lên, một cái tát nảy lửa phía đối diện ném tới.
Chương 10
Khi mọi khoảng trống của cuộc sống đều bị một người đàn ông chiếm đóng, bạn sẽ có cảm giác gì? Cô đang nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề ấy, thì cái tát này đã chặt đứt sợi dây đàn căng cứng trong lòng cô.
“Mày là đồ đê tiện, mày phá hủy mười năm tuổi xuân của con trai tao, bây giờ mày còn mặt dày tới bám níu nó hả?” Bà Hình Nhân mắng nhiếc, “Tao đánh chết mày!” Vừa dứt lời, bà lại đanh đá vung mạnh tay.
Lần đầu bị đánh là vì cô chưa chuẩn bị, lần thứ hai bị đánh nữa thì cô chính là bị coi thường. Kiều Duy Đóa túm lấy tay bà Hình Nhân, dùng ánh mắt băng giá quan sát bà ta.
Cô không ngoan ngoãn ‘phối hợp’ chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, càng khiến bà Hình Nhân bừng bừng tức giận. Bà Hình Nhân định đánh tiếp, nhưng không biết cô lấy đâu ra sức mạnh mà cầm chặt cổ tay bà Hình Nhân, ánh mắt giá rét đến đáng sợ.
Kiều Duy Đóa lập tức biết rõ thân phận của đối phương, nhưng kêu cô để mặc cho người tự do đánh mắng? Nằm mơ đi!
Ôn Ngọc đang pha trà thì nghe bên ngoài có tiếng ồn ào, cũng vội vàng chạy ra.
“Bác Hình, đã xảy ra việc gì?” Khi thấy cảnh hai người giằng co, và trên gương mặt trắng mịn của Duy Đóa hằn rõ năm dấu ngón tay thì cô bỗng cứng đờ.
“Bác Hình, bác đừng làm vậy, chờ A Kiến về hẵng tính, mọi người hãy ngồi xuống từ từ nói chuyện đi!” Ôn Ngọc bước lên can ngăn và nói với Kiều Duy Đóa: “Cô cũng ngừng tay được không? Bác Hình lớn tuổi rồi, cô nắm tay bác ấy chặt quá, coi chừng bác ấy bị thương!” Cổ tay bà Hình quả thật đã bị Kiều Duy Đóa túm thành ngấn tròn đỏ au.
“Bà ta phải hứa sẽ không đánh nữa thì tôi mới thả.” Kiều Duy Đóa ra điều kiện.
“Nhìn đi, cô ta dám uy hiếp tôi kìa!” Bà Hình Nhân nghe xong thì bật cười ha hả.
“Tôi không phải uy hiếp mà tôi sợ nếu bà còn dám động tay một lần nữa, thì tôi sẽ trả đủ cho bà mười cái tát!” Kiều Duy Đóa lạnh lẽo nói.
Với những người dám lăng nhục cô, cô phải kiềm chế lắm mới không chống trả đã là quá nể tình.
Bà Hình Nhân hít một hơi lạnh toát, không thể tin vào tai mình. Tuy nhiên, biểu hiện của Kiều Duy Đóa rất nghiêm túc, khiến người ta không thể hoài nghi cô đang ra oai phủ đầu.
Ôn Ngọc sợ làm lớn chuyện nên vội kéo giãn hai người ra và cất giọng giảng hòa, “Bác Hình, bác ăn trưa chưa?”
“Ăn trưa hả? Bác bị thằng con quý cho leo cây, làm gì có cơm nước mà ăn?” Bà Hình Nhân trừng mắt nhìn Kiều Duy Đóa, gằn giọng.
“A Kiến tạm thời có chút việc quan trọng nên anh ấy thất hẹn, để cháu đi liên lạc! Hay thế này nhé, bác Hình, cháu và bác đi ăn trưa trước…” Đây là công ty, là nơi làm việc, nhưng bầu không khí có vẻ quá ngột ngạt, Ôn Ngọc sợ Hình Tuế Kiến trở về sẽ nổi cáu nên nhanh trí kéo bà Hình đi.
Trên thực tế, cô không ngờ bà Hình lại tới đây. Lúc Kiều Duy Đóa vừa bước chân ra cửa, thì Hình Tuế Kiến cũng nối gót theo sau. Tuy nhiên, bà Hình nói mình đã chờ ở nhà hàng nhưng chẳng thấy tăm hơi đứa con trai, thậm chí gọi điện thoại mà gã không tiếp. Tóm lại, bà Hình tưởng rằng Kiều Duy Đóa cố tình xúi giục con trai đừng tới gặp bà.
Đây là lần đầu bà Hình Nhân gặp Kiều Duy Đóa, nhưng những việc xảy ra trong quá khứ đã khiến bà sớm tạo thành mối hận thù với Kiều Duy Đóa.
“Ôn Ngọc, cháu thật đứa con gái chân chất, tình hình như vậy mà cháu còn đắn đo lo nghĩ! Bây giờ lòng dạ đàn bà rất ranh ma, nếu cháu còn giữ kiểu nói chuyện đàng hoàng ấy, thì sớm muộn gì A Kiến cũng bị hồ ly tinh bắt mất!” Bà Hình Nhân tức giận bất bình thay cho Ôn Ngọc, nên vừa giáp mặt là bà đã sỉ nhục Kiều Duy Đóa ngay.
Ôn Ngọc khẽ liếc nhìn Kiều Duy Đóa một cái, rồi ôn tồn an ủi bà Hình Nhân, “Bác Hình, bỏ đi, A Kiến biết ai tốt với anh ấy mà. Ba cái thứ kích thích này chỉ là trò chơi thôi, sớm muộn gì anh ấy cũng ‘chơi’ chán ngấy. Bác đừng tức giận mà làm hại mình nhé.”
Giọng điệu ôn tồn của chị ta như một con dao cắm sâu vào trái tim Kiều Duy Đóa. Kẻ ‘sớm muộn gì cũng bị chơi đến chán ngấy’ là cô chỉ dửng dưng nhìn cảnh hòa thuận của mẹ chồng nàng dâu tương lai.
Bà Hình Nhân cười khẩy, nói thẳng mặt: “Ôn Ngọc, cháu đừng để thua kém, hãy quản lý thật kĩ túi tiền của nó! Chỉ cần mình quản lý túi tiền của đàn ông thật chặt, thì anh ta không còn mù quáng bị đàn bà lường gạt. Mấy hạng đàn bà đó thấy hết tiền để ‘moi’ sẽ tự động biến thôi!”
Lời xỉa xói này như một cái tát nặng nề lên mặt Kiều Duy Đóa.
“Cháu hiểu, việc gì cháu cũng hiểu, bác Hình đừng tức giận làm tổn hại sức khỏe.” Ôn Ngọc vâng lời mà không phản bác, cô chỉ muốn đưa bà Hình ra ngoài nên mọi thứ đều theo ý bà. “Chiều nay bác cháu ta cùng dạo phố nhé, cái đại lý cháu sang nhượng gọi điện thoại báo có hàng Gucci mới về, cháu với bác tới xem đi.”
“Thế hả? Vậy có được chiết khấu như trước kia không?” Rốt cuộc lực chú ý của bà Hình Nhân cũng được phân tán.
Ôn Ngọc mỉm cười, “Bác Hình, bác Vương rất yêu thương bác, bác đâu cần chiết khấu chứ!”
Được tâng bốc làm tâm trạng bà Hình Nhân khá hẳn, “Thương thì thương nhưng có chiết khấu bác thấy vui hơn.”
“Bác yên tâm, bác Hình muốn chiết khấu kiểu nào thì Ôn Ngọc cháu cũng nhất định lấy được.”
Tiếng hai người càng lúc càng xa, mùi thuốc súng đậm đặc của cuộc chiến cũng lập tức tan thành hư ảo.
Kiều Duy Đóa cứng đờ trở về chỗ ngồi, tâm trạng cô rất kém.
“Chị có sao không?” Cô sinh viên làm thêm ở phía đối diện dè dặt hỏi.
Người có mắt đều nhìn thấy bà Hình với chị Ôn Ngọc đứng chung một chiến tuyến, đưa Kiều Duy Đóa trở thành một cô gái thiếu đứng đắn và bài xích mạnh mẽ.
“Không sao, tôi ổn lắm.” Đây chỉ là việc nhỏ, không thể đánh bại được cô.
Cô sinh viên làm thêm trầm mặc một lát rồi nói: “Kỳ thực, em cũng đứng về phía chị Ôn Ngọc.”
Môi cô khẽ giật, cô có mắt để nhìn.
“Chị và ông chủ không hợp, chị Ôn Ngọc mới là người phù hợp nhất với ông chủ.” Hai người lạnh lùng như thế thì làm sao có thể sưởi ấm cho nhau?
Duy Đóa đứng dậy khiến cô sinh viên làm thêm phát hoảng, “Em… em không có ý gì cả…” Đừng nói chị ta thẹn quá hóa giận mà muốn đánh cô nhé?
“Tôi muốn đi dạo phố.” Câu nói không đầu không đuôi của cô khiến cô sinh viên hoàn toàn kinh ngạc.
“Được, nhưng…” Nhìn tình hình này thì chị Ôn Ngọc sẽ đi với bà Hình cả buổi chiều, công ty chỉ còn hai người bọn cô.
Kiều Duy Đóa không nói thêm gì mà xoay gót đẩy cửa rời khỏi công ty.
“Nhưng em… hơn ba chiều em phải tới trường…” Cô sinh viên làm thêm bỗng dưng ngơ ngẩn, lời nói trên vành môi biến thành lí nhí. Bởi vì, dường như cô thấy khóe mắt của Kiều Duy Đóa rướm lệ? Chắc cô nhìn nhầm rồi…
Đã gán ghép cô là kẻ hám của, vậy thì cô sẽ làm bọn họ sáng mắt!
Kiều Duy Đóa chạy thẳng tới cửa hàng mỹ phẩm chăm sóc da đắt tiền, chỉ Đông chỉ Tây mà phớt lờ việc mình có cần dùng nó hay không, cô đều mua tất tần tật! Kế tiếp cô tới cửa hàng thời trang xa xỉ, quơ hết bộ đồ này tới bộ đồ khác đưa cho nhân viên bán hàng. Sau đó là quần áo của Tiểu Lộng, một cái áo khoác trẻ em cả ngàn đồng nhưng cô cũng gom luôn.
Cửa hàng đặc biệt mở một lối VIP cho cô, để cô đem đi thẳng tới quầy thu ngân. Mới hai tiếng đồng hồ mà trước mặt cô đã chất một đống túi giấy đủ màu xanh hồng tím đỏ.
“Thưa cô, trong quá trình kết toán, ba chiếc thẻ của cô đều đã vượt hạn mức tín dụng (over limit), xin hỏi chúng tôi nên làm sao ạ?” Quản lý cửa hàng cung kính hỏi.
Cửa hàng đã mở mười năm nay, nhưng đây là lần đầu tiên thấy một khách hàng mua sắm bạo tay như vậy.
“Gọi vào số máy này, kêu anh ta tới đây!” Cô ném số điện thoại của gã cho quản lý cửa hàng.
Ha ha, cô rất muốn thấy cảnh cô tiêu hết tiền của gã, để xem gã ăn nói thế nào với Trần Ôn Ngọc!
Nửa tiếng sau, một bước chân vững chãi xuất hiện trước mặt cô. Trên người gã nồng nặc mùi khói thuốc và ánh mắt gã tối sầm rất đáng sợ.
Cô mỉm cười nhưng đáy mắt phẳng lặng, “Xin anh thanh toán giùm!”
Gã liếc thoáng cái hóa đơn dài hơn tờ sớ, nhíu mày nói: “Em có biết dạo này kinh tế Ôn Thành rất tiêu điều không?” Mua sắm hơn một triệu đồng, cô điên rồi chắc? Gã đưa hết tiền cho Ôn Ngọc mua nhà, nên trong tài khoản cá nhân còn rất ít tiền mặt.
Cô cười càng tươi hơn, “Tôi không biết, tôi chỉ biết mình muốn mua, thích mua mà thôi.”
Sự nhõng nhẽo của cô làm gã nhíu mày, nếu phải sử dụng tiền công ty thì gã không có cách nào để ăn nói với đám người Ôn Ngọc.
Thấy gã bị ‘khó xử’, nụ cười trong lòng cô càng thêm lạnh giá. Cô đi từng bước về phía gã và dừng chân trước mặt gã, “Hình Tuế Kiến, anh nhất định phải thanh toán, vì…”
Cô nói rất khẽ, “Đó là chi phí chơi gái anh phải trả cho tôi!” Tư Nguyên nhầm rồi, bọn họ không yêu nhau mà là một bên mua và một bên bán, đây là mối quan hệ duy nhất giữa bọn họ!
Toàn thân Hình Tuế Kiến rúng động, ánh mắt sắc bén của gã càng lúc càng tối hơn.
Cuối cùng, gã vẫn thanh toán ‘chi phí chơi gái’ này.
Mặt gã ngấm ngầm chở một xe quần áo và cô về công ty.
Mới hơn ba giờ chiều nhưng trong công ty vắng tanh, cả cánh cửa kính cũng khóa chặt.
“Lên lầu.” Gã bỏ lại yêu cầu lạnh tanh.
Cô cười khẩy nối gót theo sau. Cô biết gã đang nổi giận, nghĩ tới việc gã vắt óc nghĩ cách giải thích với Trần Ôn Ngọc, mà cô muốn bật cười thích thú.
Đến phòng làm việc, gã đóng sầm cánh cửa lại.
“Kiều Duy Đóa, gặp lại người tình cũ khiến lòng em ngột ngạt như vậy sao?” Gã xoay người, hỏi bâng quơ.
Cô cau mày.
“Em cởi hết đồ ra.” Gã bất ngờ nói.
Cô kinh ngạc.
“Không phải em nói mình bán thân sao? Hiện giờ tôi đang có hứng mua ‘gà’!” Gã hỗn xược kéo khóa quần xuống.
Mua ‘gà’ ư? Kiều Duy Đóa cắn đôi môi mình thành trắng bệch, cô định xoay gót cất bước nhưng con báo bất ngờ chồm tới… Cô chỉ kịp hét lên một tiếng rồi đất trời đảo lộn, lưng cô được đặt trên một mặt phẳng trơn bóng.
Đó là bàn làm việc của gã.
Cơ thể cô bị đè ép, hai chân bị bắt quấn ngang hông gã, đống hồ sơ trên bàn đều bị hất bay xuống thảm.
“Anh điên rồi…” Mới nói tới đó thì răng môi của cô đã rơi vào một đôi môi khác.
“Anh đang cưỡng hiếp đấy!” Cô vội vã giơ đôi tay trắng ngần đẩy mạnh khoảng cách giữa hai cơ thể, dù chỉ vài tấc cũng đủ để cô đanh giọng lên án.
Cô không phải ‘gà’! Cô không muốn, không muốn mất hết nhân phẩm bị gã chiếm đoạt tại đây!
Mùi khói thuốc trên người gã lượn quanh chóp mũi cô, “Tôi sẽ từ từ dạy bảo em, để em ghi nhớ vĩnh viễn đừng bao giờ chọc thằng đàn ông bực dọc!” Vừa dứt lời, gã liền thô bạo đem mình đâm mạnh vào nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn cô.
Tình Ngang Trái Tình Ngang Trái - Đản Đản 1113