I know every book of mine by its smell, and I have but to put my nose between the pages to be reminded of all sorts of things.

George Robert Gissing

Download ebooks
Ebook "Tình Ngang Trái"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 68 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 519 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 03:40:01 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
(Tập 3) - Chương 03 - 04
hương 3
Một tháng sau.
“Duy Đóa, chị muốn uống café không?”
“Không, cảm ơn cô.” Người bị hỏi chẳng những không ngẩng đầu, mà còn vừa ăn cơm hộp vừa nhìn chăm chú nhìn vào phần việc mới hoàn thành trong tay.
Đáp lại vẻ êm ái của cô sinh viên làm thêm là gương mặt lạnh lùng muôn thuở, khiến cô nàng tức giận bỏ đi.
Kiều Duy Đóa làm việc rất nghiêm túc, nhưng cách đối nhân xử thế của cô khá tệ. Do trời sinh tính tình đạm bạc, nên cô rất ít tán gẫu với đồng nghiệp và cũng chẳng biết phải tán gẫu điều gì. Việc diễn ra vừa rồi đúng là điều tối kỵ nhất, mới khiến lòng cô sinh viên làm thêm khó chịu.
Ôn Ngọc đeo túi xách ra về, vừa khéo đi ngang qua bàn của cô sinh viên làm thêm.
“Em gái, về chung xe với A Kiến đi.” Giọng nói êm dịu của Ôn Ngọc không cao không thấp, vừa đúng bay vào tai người nào đó ở bàn đối diện.
“Chị Ôn Ngọc, có phiền gì không ạ?” Cô sinh viên làm thêm vui mừng.
“Chẳng phải em đi ôn lớp đại học ban đêm hả? Chỗ đó vừa hay tiện đường với chung cư Bích Quế Viên!” Ôn Ngọc thể hiện sự chu đáo.
Tuần trước, Ôn Ngọc đã chuyển vào chung cư Bích Quế Viên. Nghe đâu căn hộ đó là Hình Tuế Kiến mua cho cô, mọi chi phí trang hoàng đều do Hình Tuế Kiến móc hầu bao.
“Bà chủ, chị tốt bụng quá, xưa nay chưa hề phách lối!” Cô sinh viên làm thêm rất cảm động. So với vẻ cao ngạo xa cách và khó gần gũi của người nào đó thì đúng là một trời một vực!
“Chúng ta là đồng nghiệp, đâu cần phải làm thế?” Ôn Ngọc nhìn sang hướng khác, cố tình ám chỉ, [1] “Suy cho cùng thể diện là do người khác cấp, nhưng chính mình mới là người tự đem mặt mũi vất đi!”
[1] Nguyên tác: Ý hữu sở chi - biểu đạt ý hoặc việc của người nào đó ẩn dấu trong lòng (baidu).
Kiều Duy Đóa bị nói bóng gió thì khựng lại.
Cô sinh viên làm thêm lập tức nhận được tín hiệu, cô nàng cười gượng gạo và thuận miệng hùa theo, “Đúng vậy, đúng vậy.”
Hai tháng nay bầu không khí trong công ty rất quái lạ. Kiều Duy Đóa và Trần Ôn Ngọc ngoài tiếp xúc trên công việc ra, thì những thời gian khác gần như hoàn toàn im lặng, cho dù giáp mặt cũng miễn chào hỏi. Quả thực như nước với lửa, hơn nữa, nhiều lần Trần Ôn Ngọc còn dùng lời lẽ chứa đầy gai góc.
Kiều Duy Đóa chỉ khựng lại vài giây rồi tiếp tục chậm rãi dùng cơm. Cứ mỗi miếng cơm, cô lật một tờ văn kiện và vẫn đối xử bằng vẻ hờ hững như mọi khi.
Trần Ôn Ngọc khẳng định cuộc đối thoại giữa mình và cô sinh viên làm thêm đều lọt vào tai Kiều Duy Đóa, đặc biệt là hai từ ‘bà chủ’ kia, nhưng cái người ngồi trước bàn làm việc vẫn không có hành động nào.
Cô hoàn toàn tập trung vào công việc, như thể câu chuyện vừa rồi chẳng lọt vào tai mình. Điều ấy khiến Trần Ôn Ngọc không có cảm giác lợi thế chiến thắng.
Trên cầu thang truyền tới tiếng bước chân.
Khi người đàn ông cao lớn bước xuống bậc tam cấp cuối cùng, thì gã theo thói quen quét ánh mắt lạnh lẽo về vị trí kia một cái. Ở nơi đó cô vẫn lu bu công việc, không hề để ý đến bất kì chuyện gì, thậm chí chưa từng ngước mắt lên.
Trần Ôn Ngọc bước tới nghênh đón, ôm cánh tay gã và cất giọng thật thân thiết, “A Kiến, tối nay anh muốn ăn gì?”
“Bà chủ cũng biết nấu nướng nữa hả?” Cô sinh viên làm thêm kinh ngạc, lộ vẻ mặt vô cùng khâm phục.
“Chị á, hồi mười mấy tuổi đã nấu cơm cho anh ấy ăn rồi, nên mới nuôi anh ấy khỏe như vầy nè!” Trần Ôn Ngọc giả vờ làm một bà mẹ, mím môi nói đùa.
Ặc, cô sinh viên làm thêm bật cười trước sự dí dỏm của Trần Ôn Ngọc.
“Em thật ngưỡng mộ tình cảm của hai người quá!” Cô sinh viên làm thêm cố ý ồn ào và quyết định đứng về phe chị Ôn Ngọc.
Trần Ôn Ngọc kéo gã, tự nhiên nở nụ cười trang nhã.
Kiều Duy Đóa buông thìa, cô chỉ ăn một phần ba hộp cơm mà không nuốt nổi nữa. Cô lấy mực đóng dấu, cầm con dấu ấn lên màu mực đỏ rồi nắn nót đóng ba chữ ‘Hình Tuế Kiến’.
Cô đứng dậy đi tới trước mặt bọn họ, “Ông chủ, đây là số giấy tờ của anh, tôi đã kiểm duyệt và thấy không có vấn đề.”
Hình Tuế Kiến nhận văn kiện, chẳng thèm ngó ngàng gì mà giao cho Trần Ôn Ngọc. Ánh mắt gã từ đầu tới cuối đều nhìn chằm chằm vào Kiều Duy Đóa.
“Hôm nay tôi có gọi điện thoại cho ông chủ Trần bên nhà máy giày da, ông ta đã trễ hẹn thanh toán tiền lãi bảy ngày rồi nhưng di động của ông ta đã khóa.” Cô điềm nhiên báo cáo công việc.
Nghe vậy, biểu hiện của Hình Tuế Kiến và Trần Ôn Ngọc đều toát vẻ kì lạ.
“Kiều Duy Đóa, em đừng can thiệp vào các khoản giao dịch vay mượn trong công ty, cứ làm tốt phần việc của mình là được.” Gã lạnh giọng.
Nội dung công việc của Kiều Duy Đóa rất đơn giản, chưa từng liên quan tới chuyện cơ mật. Ban đầu là do Ôn Ngọc không muốn ủy quyền, tiếp theo là chính gã thay đổi ý định, không muốn cho cô biết thêm nhiều.
“Vâng.” Nghe gã nói, Kiều Duy Đóa cũng chẳng có phản ứng gì to tát, cô quay lại bàn ngồi xuống và mở xấp văn kiện khác.
Trần Ôn Ngọc thở ra nhẹ nhàng, cô cười khanh khách cầm xấp văn kiện cất vào trong cặp, rồi vô cùng thân thiết kéo kéo áo gã, “A Kiến, chúng ta về thôi.”
Hàng chân mày của Hình Tuế Kiến nhăn nhúm thành một cụm. Khi gã định xoay gót thì điện thoại trước mặt Kiều Duy Đóa đổ chuông, cô điềm tĩnh đón tiếp, “Xin chào, đây là công ty đầu tư XX.”
Không biết đối phương nói gì mà cô dừng lại một chút rồi giọng điệu trở nên lãnh đạm lẫn khách sáo, “Ngại quá, tôi đã dùng cơm tối rồi.” Vừa dứt lời, cô cúp máy và tiếp tục vùi đầu vào công việc.
“Chắc không phải ông chủ tiệm mì thịt bò Bà Trần [2] ở đầu phố chứ?” Cô sinh viên làm thêm nhiều chuyện buột miệng.
[2] Nguyên tác: Trần thị ngưu nhục diện điếm: quán mì Trần thị(陈氏), mạn phép ình thay chữ thị thành chữ bà cho gần gũi.(*_*)
Tiệm mì thịt bò Bà Trần? Cái tiệm mì trang trí khá đẹp ở đầu phố? Ông chủ gọi điện thoại tới chào hàng món mì của mình? Hình Tuế Kiến càng cau chặt hàng chân mày hơn.
“Tuần trước chị Duy Đóa đến ăn mì, ông chủ tiệm thấy chị ấy thì giật nẩy người. Sau khi ăn xong, ông chủ tiệm còn theo kè kè chị Duy Đóa tới công ty. Mấy ngày nay, chỉ cần công ty chúng ta gọi thức ăn bên ngoài, thì đích thân ông chủ sẽ đem tới!” Hơn nữa, còn cho rất nhiều thịt bò.
Sắc mặt Hình Tuế Kiến bất chợt khó coi, Kiều Duy Đóa thật có bản lĩnh trêu hoa ghẹo nguyệt! Gã nghe có kẻ dòm ngó người đàn bà của mình mà thấy cảm giác hỏng bét!
“Kiều Duy Đóa, tan tầm thôi.” Gã bất đứng bất động, nhắc nhở cô.
Gã vốn định đem cô giấu lên trên lầu, nào ngờ ngày thứ hai đi làm, Kiều Duy Đóa chẳng hỏi chẳng rằng chuyển xuống dưới lầu.
Cô có thái độ gì đây? Để gã và Trần Ôn Ngọc ở trên lầu, tỏ ý muốn tạo cơ hội cho bọn họ? Cô thật là hào phóng, hào phóng tới mức tác thành cho gã và Trần Ôn Ngọc; hào phóng đến nỗi gã muốn nhìn xem cô có thể làm tới độ nào!
Kiều Duy Đóa ngước mắt lên, nói: “Báo cáo ông chủ, tôi còn bận nhiều việc, chừng nào làm xong tôi sẽ nhận trách nhiệm đóng cửa.”
Bọn họ rõ ràng đứng rất gần nhau nhưng gã chỉ thấy toàn là biểu hiện lãnh đạm.
Ng.uồ.n.từ. s.it.e.Tr.uy.en.Gi.Cu.ng.Co..c.om. Từ ngày đầu cô đi làm đã bày ra vẻ mặt này, như thể cô là một người máy vô cảm.
“A Kiến, chúng ta đi thôi, lỡ muộn giờ dọn cơm thì sẽ bị Tiểu Béo cằn nhằn.” Trần Ôn Ngọc quấn chặt lấy gã, lên tiếng thúc giục.
Cuối cùng gã nhìn cô một cái, nhưng cô chẳng hề chú ý chút nào tới gã. Điều ấy khiến lòng gã dấy lên một nỗi bực bội khó tả.
“Ừ, đi thôi.” Gã xoay người soải bước rời đi.
Cô không hề nói một tiếng tạm biệt, vẫn cúi đầu nhìn vào văn kiện. Thật lâu sau, khi khắp văn phòng đều yên ắng tới đáng sợ thì cô mới ngước lên.
Bọn họ thực sự đã đi hết, chỉ còn lại mình cô.
Dạy xong khóa Yoga, cô về nhà đã mười giờ đêm.
Cô tới phòng Tiểu Lộng, chuyện đầu tiên cô làm là kiểm tra bài tập của con gái. Càng xem, hàng chân mày cô càng cau chặt.
Đêm hôm trước cô ra đề toán, Tiểu Lộng làm sai rất nhiều.
Cô bỗng dưng trầm mặc khiến Tiểu Lộng rất bất an, “Ba… hồi sáng ba nói trước kia ba làm bài tập cũng tệ lắm…” Vì vậy đừng trách bé, do gen di truyền kém cỏi cả thôi.
Tiểu Lộng ngụy biện, thật sự phải nên mắng! Duy Đóa thở dài xoay người, không có biểu hiện khiển trách nặng nề mà chỉ xốc chăn lên ôm con gái vào lòng. Cô chẳng biết mình sai ở khâu nào, mà làm thành tích học tập của Tiểu Lộng tuột dốc không phanh như vậy.
“Không sao, quan trọng nhất là con phải cố gắng, thành tích sẽ từ từ khá lên.” Cô nhẹ giọng an ủi, vì cô cũng nhận ra sự bất an của Tiểu Lộng.
Một tháng nữa sẽ tới ngày khai giảng năm học mới. Thực ra, cô rất lo bây giờ Tiểu Lộng không theo kịp bài tập, nên cô hi vọng Tiểu Lộng đừng đùa mấy trò ‘ngớ ngẩn’ với cô nữa.
“Ba nói kiến thức trong sách giáo khoa toàn vô dụng, thi đạt sáu mươi phần trăm là được rồi…” Tiểu Lộng nói lí nhí.
Hình – Tuế – Kiến! Kiều Duy Đóa nghiến răng.
“Con đừng nghe lời ba con, chỉ có học sinh hư mới tìm lý do che đậy này.” Cô bực bội cắt ngang lời Tiểu Lộng.
“Mẹ, sao mẹ biết ba con là học sinh hư chứ?” Có người xuyên tạc ba làm Tiểu Lộng không phục, cho dù đấy chính là bà mẹ thân yêu của bé.
“Ba mẹ là bạn học cũ, thành tích của ba con tệ cỡ nào sao mẹ lại không biết?” Cô lãnh đạm nói.
Không phải cô phá hủy hình tượng của gã, mà cô nói sự thật.
“Hồi ba con đi học hư hỏng lắm hả mẹ?” Mắt Tiểu Lộng sáng lên.
“Ừ, ba con hư hỏng lắm!” Chẳng biết vì sao khi nói xấu gã mà tâm trạng của cô lại khá hơn.
“Mẹ à, mẹ mau kể chuyện về ba cho con nghe đi!” Tiểu Lộng quấn lấy cô.
“Không có gì hay để kể, học sinh hư là những kẻ hay bỏ học, hút thuốc, đánh nhau…” Hai mẹ con nằm trên giường hàn huyên cả buổi.
Nửa tiếng sau.
“Mẹ à, hình như dạo này ba về nhà trễ lắm…” Hại bé rất lo lắng, nếu nhỡ bé nằm ác mộng mà thiếu ba thì không ai cõng bé trên lưng.
Tiểu Lộng cố gắng kiềm cơn buồn ngủ, nhưng mí mắt đã dần dần sụp xuống.
“Con ngủ đi, tối mai mẹ không đi dạy, mẹ sẽ về sớm với con.” Cô vuốt ve mặt con gái, đánh trống lảng và nở nụ cười nhợt nhạt.
Ngay cả cô cũng bất ngờ vì mình có thể đem vai diễn ‘bà mẹ’ này thích nghi rất tốt.
Tiểu Lộng đã ngủ, nụ cười trên môi Kiều Duy Đóa dần dần biến mất.
Dặn dò điều dưỡng Ngô xong, cô đứng dậy đi lên lầu.
Cô nằm một mình trên chiếc giường rộng lớn với trái tim trống trải. Ngoài Tiểu Lộng ra, cô cảm thấy thế giới của mình chẳng còn thứ màu sắc nào và thật hoang vắng.
Cô mở điện thoại muốn gọi cho Thường Hoan, lại không biết nên nói điều gì. Cô sợ biết tình hình của ‘người khác’, cũng sợ người khác hỏi tình hình của mình, cuối cùng cô đặt chiếc điện thoại qua một bên.
Bóng đêm càng lúc càng sâu.
Hơn một giờ sáng mà gã vẫn chưa trở về.
Chương 4
Nằm trên giường một lát mà cô vẫn không buồn ngủ, cả người trống rỗng và chẳng biết vì sao cứ mở to mắt nhìn cầu thang đến ngẩn ngơ.
Kiều Duy Đóa hồi phục tinh thần, một ý nghĩ nẩy lên trong đầu khiến cô hoảng hốt. Dường như cô bắt đầu thích nghi với người nằm bên cạnh, thứ thích nghi ấy làm cô dần dần có cảm giác ‘quen hơi’.
Cô vội lắc lắc đầu, kiểu ‘thích nghi’ này khiến cô rất hoảng sợ. Cô đứng dậy, cầm cái máy tính xách tay của Hình Tuế Kiến mua ình chui vào trong chăn.
Kiếm chút việc để làm sẽ khiến cô không giống với ‘oán phụ’ trong đêm chờ đợi người đàn ông trở về.
Cô mở QQ nhưng chẳng biết tìm ai để tán gẫu. Giờ này chắc Thường Hoan đã sớm đi tìm Chu Công [1] đánh tới mấy ván cờ. Cô kéo danh sách bạn bè ít ỏi xuống, thì thấy Tư Nguyên vẫn đang trong trạng thái online với dòng chữ ký đầy cá tính: Đóng cửa luyện thi.
[1] Chu Công (周公), tên thật là Cơ Đán, là công thần khai quốc nhà Chu trong lịch sử Trung Quốc. Ông có công giúp Chu Vũ Vương (Cơ Phát) lập ra nhà Chu (1122 - 256 trước Công nguyên), giành quyền thống trị Trung Hoa từ tay nhà Thương. Sau khi Chu Vũ Vương chết, Cơ Đán đã giúp vua mới là Chu Thành Vương xây dựng và phát triển nhà Chu thành một nước mạnh mẽ và có công xây dựng nên nền văn hóa Trung Hoa rực rỡ trong quá khứ. Công lao to lớn của Cơ Đán với sự phát triển của văn hóa Trung Hoa khiến người ta gọi ông bằng chức vụ là Chu Công (quên đi cái tên Cơ Đán), khiến cho nhiều người lầm tưởng Chu Công là tên thật của ông.
Cô nhìn màn hình mỉm cười.
Đúng vậy, anh thi xong chứng chỉ thống kê rồi thì sẽ tới cuộc thi Tư pháp? Lần này anh nhất định phải đạt thành công nhé!
Cô mở khung đối thoại, ngẫm nghĩ chốc lát rồi đánh một hàng chữ, cố sức làm mồm mép mình thật nhẹ nhàng: ‘Bạn già, chắc vừa thi cử vừa đính hôn khiến anh bận bịu gấp đôi nhỉ? Quen biết lâu năm như thế, nhớ cho em ăn kẹo mừng đấy! Vì tình nghĩa đó em sẽ đi phong bì thật to.’ Cô thiếu nợ anh suốt nhiều năm, tiền mừng của cô phải rất lớn mới đúng. Tuy nhiên khi xem những dòng chữ đó, cô vẫn không thể bấm nút gởi đi (enter).
Ngẫm nghĩ một lát sau, cô xóa đi rồi viết: ‘Bạn già, anh khỏe không? Đã chuẩn bị cuộc thi tới đâu?’. Đánh hàng chữ xong, Duy Đóa dựa lưng vào ghế suy tư hồi lâu, day trán cảm thấy nó không ổn.
Tại sao bây giờ ngay cả tình bạn mà cũng khiến cô suy đi nghĩ lại? [2] Cô xóa hàng chữ và thoát khỏi QQ, vì cô thực sự không biết nên nói gì mới đừng vượt qua thân phận bạn bè.
[2] Nguyên tác: Tư tiền lự hậu – nhiều lần lo lắng chuyện nguyên nhân và kết quả.(baidu)
Tư Nguyên như ánh mắt trời từng chiếu sáng thế giới băng giá của cô. Tuy nhiên, thái dương vẫn tới lúc phải lặn về núi, một vài duyên phận đã sai thì cuối cùng không thể cưỡng cầu. Về phần ai phụ lòng ai, ai quên không được ai chẳng còn quan trọng nữa. Quan trọng là phải biết buông tay, biết đem rung động âm thầm ấy thăng hoa thành tình bạn chân chính, mới là chủ đề cô cần nỗ lực.
Tình cảm của cô quá thuần khiết, cô thực sự không thể dung túng bản thân mình tiếp tục đi ái mộ một người đàn ông sắp thành chồng của cô gái khác. Cô nghĩ nỗ lực của mình đã thành công, ít nhất hơn một tháng nay, cô không hề liên lạc với Tư Nguyên.
Mỗi ngày gởi ít nhất mấy cái tin nhắn đã biến thành số không.
Mỗi ngày gọi ít nhất vài cuộc điện thoại cũng biến thành số không.
Càng miễn bàn tới chuyện gặp mặt.
Hai người từng gần gũi với nhau trong cuộc sống, ấy vậy mà chỉ sau một đêm, dường như đã biến thành phai nhạt. Cô không có thể xoay chuyển và cũng chẳng biết nên xoay chuyển thế nào. Một tháng nay Tư Nguyên chưa từng thử liên lạc với cô. Cô không cảm thấy bất ngờ, mọi người đều nói tình bạn là vững chắc nhất, nhưng tình bạn vững chắc ấy không bao gồm nam nữ khác phái.
Mạch suy nghĩ hơi lộn xộn, cảm giác hoảng hốt trong lòng càng bùng lên dữ dội. Cô thuận tay lướt web, lang thang đến một diễn đàn.
Không phải cô nhiều chuyện, cũng chẳng phải muốn nhìn mấy ông chồng này này nọ nọ hay học cách níu kéo đàn ông, vân vân… Mà cô quan tâm tới vài ‘lời đồn’ của một số người trong diễn đàn.
Hồi chiều không phải cô thích xen vào việc của người khác, mà gần đây cô đọc được vài bài viết trên diễn đàn, họ nói dạo này một số ông chủ của Ôn Thành bắt đầu có dấu hiệu bỏ trốn.
Trên diễn đàn viết, tháng trước có một ông chủ của nhà máy sản xuất giày đã bỏ trốn. Theo nghe ngóng thì một công ty đảm bảo dính cổ phần tới khoảng một trăm triệu.
Mấy ngày trước, một công ty trách nhiệm hữu hạn sản xuất giày nổi tiếng tuyên bố ngừng hoạt động, có lời đồn rằng ông chủ thiếu nợ quá lớn mà phải lẩn trốn.
Nếu cô nhớ không nhầm thì ông chủ Trần chính là người sáng lập nhà máy sản xuất giày đó. Quả nhiên mới lướt quanh một vòng, cô đã tìm được vài tin tức tương tự.
Cô xoa xoa huyệt thái dương, cô phải đeo kính sát tròng vì gần đây cô thường xuyên dùng máy tính, nên bây giờ con ngươi khô khốc, ran rát. Cô đứng dậy đi vào nhà tắm tháo kính sát tròng ra, rồi lấy cặp kính gọng đen trong ngăn kéo đeo vào.
Bộ dạng cô khi đeo mắt kính trông hơi hiền lành và ngốc nghếch. Đây là việc hết sức riêng tư với cô, nên trừ những người thân trong gia đình thì chỉ mỗi mình Tư Nguyên được thấy vài lần. Về phần Hình Tuế Kiến? Cô gạt gã khỏi phạm trù ‘người nhà’.
Cô đeo cặp mắt kính lên giường nằm lại, tiếp tục nhìn chăm chú vào màn hình. Tuy cô không biết những tin tức này là thật hay giả, nhưng chúng quả thực khiến người ta chú ý.
Làm việc trong công ty của Hình Tuế Kiến, cô luôn kiếm những điều có thể khiến gã phải ‘chờ xem’, nhưng từ đầu chí cuối vẫn chưa tìm ra nhược điểm.
Bởi vì gã không tin tưởng cô.
Bởi vì gã và Trần Ôn Ngọc đề phòng rất kĩ.
Mặc dù cả con dấu cũng giao cho cô, nhưng thực ra nó chả có ý nghĩa gì to tát. Trước nay việc cơ mật của công ty gã chỉ thảo luận với Ôn Ngọc, trong danh sách tin cậy của gã chưa hề có tên cô. Cô chẳng nên có cảm giác gì, bởi cô vốn dĩ không đáng là người được tín nhiệm. Tuy nhiên, tại sao khi nhìn màn hình máy tính cô vẫn luôn ngẩn người? Tại sao trái tim cô rất khó chịu? Những việc này xưa nay cô chưa từng biểu hiện với ai, nhưng không có nghĩa là nó không tồn tại.
Dưới lầu vang lên tiếng mở khóa lanh lảnh, cô liếc nhìn đồng hồ, bây giờ đã gần hai giờ sáng. Dạo này gã về nhà rất trễ, đặc biệt từ ngày Ôn Ngọc chuyển tới ở chung trong một tiểu khu, thì hầu như mỗi ngày nửa đêm gã với về.
Ăn cơm tối à? Ha ha, làm ơn nói cho cô biết, có ai ăn tối tới hai – ba giờ sáng mỗi ngày không? Phương pháp ‘ăn’ này thực sự rất đáng để người ta ngờ vực.
Cô nhanh chóng tắt đèn rồi đóng máy tính nhét xuống gầm giường.
Trên cầu thang truyền tới những bước chân trầm ổn đầy mạnh mẽ. Không hiểu sao trái tim cô đập rối loạn, mãi đến khi tiếng bước chân ấy vang lên trong phòng Kiều Duy Đóa quay lưng về phía đó vẫn còn căng thẳng.
Gã không bật đèn, nhưng việc trước tiên là đứng trong bóng đêm liếc xung quanh bốn phía, yên tâm xác định không có cặp mắt xanh rờn kia mới bước tới gần cô.
“Em ngủ rồi à?” Gã nhẹ giọng hỏi.
Duy Đóa không trả lời.
Căn phòng mở điều hòa thật lạnh.
Gã dùng ánh đèn điện thoại làm đèn, cầm cái remote control lên xem, thấy cô mở hơi lạnh tới 16 độ. Thảo nào vừa vào phòng, gã cứ ngỡ như bước vào hầm băng. Gã chỉnh nhiệt độ lên cao thêm 5 – 6 độ, sau đó kéo chăn đắp cho cô. Gã lần theo ánh sáng yếu ớt từ chiếc điện thoại, kéo ngăn tủ lấy quần áo ngủ và đi vào nhà tắm.
Cô hít vào thật sâu, hơi thở thấm lạnh mới có tác dụng làm đầu óc cô thanh tĩnh. Trong không khí chỉ có mùi khói thuốc nhàn nhạt, ngoài ra chẳng còn mùi nào khác, điều đó làm trái tim cô yên ổn đôi chút.
Duy Đóa tự nhủ, việc này không liên quan đến tình yêu. Tại tính cô ưa sạch sẽ nên khó chấp nhận một gã đàn ông vừa bò khỏi giường một người phụ nữ, lại về nằm bên gối của cô.
Đèn phòng tắm cũng nhanh chóng tắt ngóm.
Tiếng bước chân truyền tới và một trọng lượng cơ thể nặng trịch đè lên làm phân nửa chiếc giường lõm xuống.
Gã tự ôm cô đặt lên khuỷu tay mình, Duy Đóa thở đều đều, ra vẻ đang ngủ say. Nhưng chỉ vài giây sau, khóe môi gã khẽ hé nụ cười thật nhẹ. Gã bật đèn, dưới ngọn đèn mờ, cô đeo cặp mắt kính thanh tú, đôi mắt khép chặt khẽ run run.
“Thật cảm động, thì ra có người chờ tôi về.” Gã giả vờ cất giọng châm biếm.
Bị vạch trần, cô tháo mắt kính xuống, đẩy gã ra và lạnh giọng phản bác: “Tôi không đợi ai cả, do tôi mất ngủ thôi.” Ngữ khí cô chứa đầy đề phòng.
Hành động ấy của cô làm gã cảm thấy chân thật hơn.
“Nếu lần sau anh còn về trễ, thì cứ ngủ luôn ngoài khách sạn hoặc ở lại ‘căn nhà’ kia đi.” Cô châm chọc.
Gã không nói gì mà lấy cặp mắt kính đeo lại cho cô, “Để nó chắn mũi nhọn của em đi.”
Kiều Duy Đóa cáu kỉnh cầm cặp mắt kính. Gã đang đánh trống lảng sao? Cô buồn bực vì phát hiện mình rất muốn nghe lời giải thích từ gã.
“Em ghen à?” Ánh mắt gã sắc bén.
Nếu cô thừa nhận mình ghen, thì gã sẽ cân nhắc việc khai báo với cô về hành tung của mình đêm nay.
“Anh có thể bớt nghĩ lung tung được không?” Cô lạnh lùng phản bác.
Gã nhìn cô và cô quắc mắt trừng lại. Nội tâm cả hai đều là những kẻ kiêu ngạo, không ai muốn bước ra đầu tiên. Người nào di chuyển trước, người đó thua.
“Thôi, ngủ đi.” Gã nằm xuống.
Dạo này gã khá mệt mỏi, gã thừa nhận mình có giấu cô một số việc.
Cô mò mẫm mép giường rồi từ từ nằm xuống. Cứ vậy thôi sao? Cô có phần lo được lo mất. [3]
[3] Nguyên tác: Hoạn đắc hoạn thất - Ý nói: Lòng ham muốn thái quá của con người: Chưa có thì lo cho có, có được rồi lại lo lắng gìn giữ cho đừng mất. (theo caodaitoanthu)
Nếu có thể nói thành thực, cô biết khi gã vừa về thì trái tim mình lại bắt đầu hoảng hốt.
Cô nằm đó mà mãi vẫn không ngủ được, tại sao gã ở nhà Ôn Ngọc đến khuya khoắt như vậy? Rốt cuộc ‘lỗ mũi’ của cô có sai sót hay không? Nếu suốt đêm bọn họ không lăn lộn trên giường, thì bọn họ làm gì? Bồi dưỡng tình cảm ư?
“Tôi không làm kẻ thứ ba.” Cô đưa lưng về phía gã, lạnh lùng tuyên bố.
Nếu thực sự để cô phát hiện ra điều gì, cô sẽ không khách khí! Tuy nhiên, nửa đêm đầu gã dành cho người phụ nữ khác, nửa đêm về sáng lại dành cho cô, thì trông cô chả khác gì kẻ thứ ba!
“Em có muốn tự kiểm tra xem mình có phải là kẻ thứ ba hay không?” Gã lãnh đạm hỏi.
Đàn ông không phải thiết bị chạy bằng điện, mới ‘làm’ xong với một người phụ nữ, anh ta nhất định phải dành đủ thời gian để bình phục. Nếu cô muốn biết mình có phải là kẻ thứ ba hay không, thì gã chẳng phản đối cô tự mình tới khám xét.
Kiều Duy Đóa mím môi im lặng, đừng hòng cô dính bẫy của gã.
“Hay em định nói kinh nguyệt của em đã có nửa tháng nay mà chưa hết?” Theo gã thấy ‘kẻ xỏ lá’ chính là cô!
Tình Ngang Trái Tình Ngang Trái - Đản Đản 1113