Con người là tập hợp những nỗ lực của chính mình.

S.Young

Download ebooks
Ebook "Tình Ngang Trái"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 68 - chưa đầy đủ
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 518 / 1
Cập nhật: 2017-09-25 03:40:01 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
(Tập 3) - Chương 01 - 02
ập 3: Hoa lửa - Tranh đấu
Chương 1
Vì quyết định tham gia kinh doanh, nên Kiều Duy Đóa cố ý ở bên cạnh Tiểu Lộng cả ngày.
“Mẹ sắp đi làm rồi.” Cô xem Tiểu Lộng là người lớn, nên thông báo cho bé quyết định của mình.
Ban đầu Tiểu Lộng sửng sốt rồi lập tức nói, “Tại sao mẹ muốn đi làm? Không phải ba có rất nhiều tiền à?” Trước đây mẹ làm việc rất vất vả, nếu ba có thể cung cấp đầy đủ thì sao mẹ phải chịu cực khổ?
Nghe vậy, Duy Đóa sa sầm sắc mặt. Tại sao ngay cả Tiểu Lộng cũng nghĩ dựa vào Hình Tuế Kiến mà sống là một lẽ đương nhiên? Chỉ trong thời gian ngắn mà Tiểu Lộng đã ỷ lại gã như vậy, làm Duy Đóa cảm thấy thật bất an.
“Ba con giàu là việc của ba con, mẹ con mình ít tiền cũng là sự thật.” Cô hi vọng Tiểu Lộng có thể phân rõ trắng đen, gã là gã mà họ là họ.
Chẳng qua mọi người vì mối nghiệt duyên nào đấy mà sống cùng một nơi, rồi đến lúc nào đó bọn họ cũng sẽ thể hiện thái độ dứt khoát mà chẳng có bất kì ai lưu luyến.
“Nhưng chứng đau đầu của con có thể sẽ phát tác…” Tiểu Lộng ngọ nguậy làm nũng.
Bé không phải kẻ ngốc nên hiểu rõ ý mẹ. Nhưng khó khăn lắm bé mới có ba, mà ba bé lại còn oai phong nữa, bé không muốn rời khỏi ba đâu!
Kiều Duy Đóa nhìn chằm chằm con gái, “Tiểu Lộng, mẹ không thích trẻ con nói dối.”
Sắc mặt Tiểu Lộng bỗng dưng tái nhợt, rồi bé mím môi trầm mặc thật lâu.
“Ba… ba con đồng ý hả?” Tiểu Lộng không cam lòng ngập ngừng hỏi lại.
Cô vốn định nói gã có đồng ý hay không cũng chẳng ăn nhằm gì, nhưng thấy con gái cố tình che giấu ánh mắt tổn thương mà rốt cuộc đành mềm lòng sửa lời, “Ba con đồng ý.”
Quả nhiên, Tiểu Lộng thở phào một hơi nhẹ nhõm, tươi cười quay trở lại.
Hôm đó cô đưa Tiểu Lộng đi chơi cả ngày, nào là tới trung tâm thương mại rồi qua khu vui chơi giải trí, lúc trở về thì trời đã vào khuya.
Đêm ấy cô không ôm con mèo lên giường, dĩ nhiên chẳng phải cô ‘buông tha’ cho ai đó, mà là vì mấy ngày nay con mèo kia quá đáng sợ, nó có thể hù chết luôn người tạo ra trò chơi gây sức ép. Cô cũng quá mệt mỏi và cần phải giữ gìn sức khỏe, nên tạm thời ‘buông tha’ ình. Chính vì vắng vị ‘thần giữ cửa’ này, nên người nào đó không dễ dàng buông tha cô.
Sáng sớm hôm sau, cô thức dậy sau một đêm bị dày vò miệt mài. Gối bên cạnh vẫn là gương mặt anh tuấn đang ngủ say. Khoảnh khắc đó cô nhíu mày theo quán tính, rồi chợt hoảng hốt nhận ra tại sao mình bối rối. Bởi vì linh hồn hai người đang ở sát bên nhau, cô và Hình Tuế Kiến.
Ý nghĩ này mới lóe lên trong đầu thì cô đã kinh hoàng đến mức suýt nhảy vọt xuống giường. Cô nhìn gã chằm chằm, trái tim bất ngờ xuất hiện đủ loại mùi vị. [1]
[1] Nguyên tác: ngũ vị tạp trần (chua, cay, mặn, đắng, ngọt).
Thực ra, trong quá khứ có rất nhiều điều đáng nghi vấn.
Ở tòa án, cô quả thật đã nói dối.
Đêm đó, cô có ngửi thấy mùi rượu nồng nặc từ gã.
“Đại ca, anh mở cửa ra, bọn em tới cứu anh!” Tiếng đám anh em của gã gõ cửa dồn dập.
Ngoài ra, cô đã từng bị bỏ thuốc, nên rất hiểu cái cảm giác cả thể xác và tinh thần hoàn toàn bị thuốc khống chế. Tất cả những điều đáng ngờ trước đây đều bị thù hận của cô vô tình che lấp, nhưng nhiều ngày nay nó thường xuyên ùa ra và liên tục quấy rầy đầu óc cô. Điều ấy làm cô rất sợ hãi, lẽ nào cô thật sự mắc hội chứng Stockholm?
...
Khác với sự mệt mỏi của cô, mới sáng sớm thức dậy mà tinh thần Hình Tuế Kiến lại rất sảng khoái. Nhưng người đàn bà kia đâu? Không phải nói hôm nay cô sẽ tới công ty của gã làm việc sao?
Nhìn phần giường bên cạnh trống trơn mà khiến hàng chân mày của Hình Tuế Kiến nhíu chặt. Thứ cảm giác này rất khó chịu, gã muốn nắm cô trong tay nhưng mỗi lần phát hiện đều luôn là thất bại.
...
Trên đường đến công ty, gã nhận được điện thoại của Ôn Ngọc.
“Xe em bị hỏng rồi, anh có thể tới đón em được không?” Giọng Ôn Ngọc mãi luôn dịu dàng.
“Được.” Gã không phản đối gì mà quay đầu xe lại.
Đối với gã, Ôn Ngọc không những là một người anh em tốt mà còn là một cộng sự giỏi. Lúc bắt đầu xây dựng sự nghiệp, vì chẳng ai biết được tương lai ra sao nên gã không cho phép các anh em, cũng là các cổ đông tùy tiện hy sinh tiền đồ chạy tới giúp đỡ gã. Chỉ có Ôn Ngọc phớt lờ tất cả, khăng khăng bán đi cửa hàng của mình để sát cánh bên gã.
Lúc đó hai người – một thì lo tiếp điện thoại – một thì lo hồ sơ, mỗi ngày chạy ngược chạy xuôi. Nghề của gã khác với những nghề khác, kiếm tiền rất nhanh và rủi ro cũng rất cao. Gã muốn mở mang một ‘tốp khách hàng trung thành’ lại càng cực kỳ nguy hiểm.
Vô số lần đối mặt với vào sinh ra tử, ngoại trừ sự hỗ trợ ý chí bền bỉ, thì Ôn Ngọc còn làm bạn bên cạnh gã, mới làm thế giới này không còn tàn khốc nữa. Sau đó, dựa vào sự gan dạ mà gã đã thành công.
Sau khi thành công, gã có đủ thời gian và năng lực đi tìm một nửa ình nên đương nhiên gã phải đối đãi tử tế với Ôn Ngọc. Cho dù thần kinh gã có vấn đề, cũng không thể xem nhẹ tình nghĩa của đối phương.
Trong những năm gã còn hai bàn tay trắng, Ôn Ngọc đã ở bên gã và chịu không ít gian lao. Thật ra, gã từng nghĩ sẽ kết hôn với Ôn Ngọc. Đặc biệt, Ôn Ngọc đã không còn trẻ nữa. Tuy nhiên, gã không nghĩ ra cách nào để xem người anh em tốt kiêm luôn người cộng sự giỏi trở thành bạn chung gối. Ngâm tới ngâm lui, đến giờ gã cũng đã có người bên gối. Hơn nữa, đấy chính là người đàn bà mà gã rất muốn chinh phục.
Thấy trong xe yên ắng quá lâu, rốt cuộc Ôn Ngọc chuyển tầm mắt qua.
“Tình trạng của Tiểu Lộng sao rồi?” Ôn Ngọc phá vỡ sự im lặng trước.
“Con bé rất khỏe.” Gã quay sang, hờ hững đáp.
Gã không phải kẻ ngốc, theo lời của Tiểu Lộng thì gã đã mơ hồ biết được mục đích chuyến đi bệnh viện của Ôn Ngọc. Nhưng gã không thể lấy oán trả ơn, dùng lời lẽ nặng nề với Ôn Ngọc – người đã từng vào sinh ra tử với mình. Đồng thời gã có chút tiếc nuối, tiếc nuối lúc đó mình không có mặt để nhìn xem Kiều Duy Đóa có phản ứng gì.
Được rồi, thật ra gã sắp xếp cho Kiều Duy Đóa công việc này là có mục đích. Ngoại trừ hi vọng bản thân cô có thể hòa nhập với thế giới bên ngoài, thì gã còn che giấu tâm tư đen tối. Gã muốn nhìn thấy có người ghen, tiếc là chẳng biết có được như mong ước hay không? Đặc biệt mới sáng sớm mà người đàn bà kia đã ‘mất tích’, khiến gã cảm thấy thật thất vọng.
“A Kiến, em thấy anh nên cẩn thận điều tra thân thế của Tiểu Lộng…” Ôn Ngọc hết lời khuyên bảo.
Vì cô là phụ nữ, mà phụ nữ thì thường rất nhạy cảm, trực giác mách bảo với cô rằng Tiểu Lộng không phải là con gái của gã.
Ng.uồ.n.từ. s.it.e.Tr.uy.en.Gi.Cu.ng.Co..c.om. Có quá nhiều điểm đáng ngờ và cô hi vọng gã đừng mù quáng bị người khác lừa gạt.
“Trong lòng tôi tự biết.” Gã cắt ngang lời cô.
Có lẽ do tính cách gia trưởng nên gã không thích việc cá nhân bị phụ nữ xen vào, Kiều Duy Đóa là một trường hợp đặc biệt nhưng cũng chỉ có một mà thôi.
Ôn Ngọc cười cười gượng ép, vì nhiều năm hiểu biết ăn ý nên cô dư sức thông minh để ngậm miệng lại.
“Em đã làm thủ tục sang tên khu chung cư Bích Quế Viên ổn thỏa, chỉ cần vượt qua được mùa hè này thì em tin chúng ta sẽ có một vụ thu hoạch lớn vào mùa thu.” Ôn Ngọc lảng sang chuyện khác.
Sau khi cô và Que Củi tự ý ra chủ trương thì rất sợ gã sẽ nổi giận, nhưng Hình Tuế Kiến chỉ lo gom góp tài chính để giải quyết vẫn đề, còn những điều vô nghĩa khác gã hầu như chưa hề mở miệng nói một câu. Quả nhiên là đại ca của bọn họ, không phục gã cũng không được. Đồng thời, điều đó càng làm cô bất an hơn.
“Gần đây người dân Ôn Thành đều đi vay tiền, mà vốn liếng của chúng ta lại đầu tư vào bất động sản, khách hàng chính đem tiền gửi chỗ chúng ta sẽ cảm thấy an tâm hơn.” Ôn Ngọc cười gượng nói tiếp.
Cô không tranh công mà chỉ muốn chứng minh mình làm đúng. Trước đây, tiền của họ ngoài giao dịch cho vay ra, thì còn đầu tư phi pháp vào kinh doanh khai thác ngọc bích.
Kinh doanh ngọc bích hoàn toàn dựa vào vận may, thay đổi thăng trầm vô chừng. Nếu thua lỗ thì vốn liếng mất sạch, nếu thắng lợi thì tiền đếm mỏi tay. Kiểu kinh doanh quá rủi ro này làm Ôn Ngọc luôn cảm thấy bất an. Hiện giờ bọn họ đã có tiềm lực kinh tế nhất định, dĩ nhiên cô sẽ không bỏ qua một cơ hội tốt như thế.
“Em nghĩ rồi, nếu sáu tháng cuối năm mà chúng ta vô mánh, thì chúng ta sẽ mua một mảnh đất xây dựng văn phòng kinh doanh bất động sản riêng.” Ôn Ngọc muốn làm cô hiền vợ giúp người đàn ông mình yêu thăng tiến.
Gã chỉ trầm mặc.
“Em tự quyết định đi.” Gã bỗng nhiên dễ dãi.
Ôn Ngọc giật mình, trong tích tắc cô chưa hiểu hết ý của gã.
“Nhiều năm qua em đã rất vất vả, trong tài khoản của tôi còn một ít tiền riêng, em hãy chọn ình một căn hộ ưng ý ở chung cư Bích Quế Viên đi.” Gã lãnh đạm nói.
Gã không nói những lời khách sáo đến buồn nôn, nhưng Ôn Ngọc một lòng vì gã nên gã rất cảm kích. Tuy nhiên, ngoài việc bồi thường trong vấn đề này, gã cũng chẳng biết làm thế nào để đền đáp cho cô.
Ôn Ngọc vô cùng hốt hoảng. Gã có ý gì, gã không cần cô nữa?
“A Kiến, có phải em làm sai điều gì khiến anh bất mãn không?” Cô vội la lên, “Về chuyện nhà đất, không phải một mình em là người quyết định…”
“Không, em không làm gì sai cả.” Gã vỗ vỗ bờ vai cô để trấn an, “Em vĩnh viễn là người em tốt của tôi!”
Gã dừng xe trước cửa công ty, rồi mở cửa xe nện bước chân vững chắc xuống đất. Mới đi được vài bước thì gã dừng lại, yên lặng nhìn vào bên trong cánh cửa kính.
Ôn Ngọc cũng vội vã đuổi theo, “A Kiến, nhưng …” Cô không muốn làm người em tốt của gã! Không thể kéo dài mãi, cô nhất định phải thổ lộ, mới không để người đàn bà kia cướp gã trước!
Vẻ mặt gã rất kỳ lạ, hình như bên trong công ty có điều gì đó thu hút ánh mắt gã, Ôn Ngọc nhìn theo và cả người liền đông cứng.
Ngồi kề vai bên cô sinh viên làm thêm là một cô gái rất đẹp. Cô ta đang tiếp điện thoại, cẩn thận ghi chép nội dung cuộc thoại và sửa sang lại tư liệu.
Khóe môi của Hình Tuế Kiến từ từ cong lên tạo thành một biên độ vui thích. Hóa ra, cô không bỏ trốn! Kiều Duy Đóa quả nhiên không làm gã thất vọng.
“Tại sao cô lại ở đây? Cô đang làm gì đó?” Ôn Ngọc giành đi vào trước, lớn tiếng quát tháo.
Đây là lãnh địa của Ôn Ngọc cô, tuyệt đối không cho phép người đàn bà kia chiếm trước!
Chương 2
Sáng ngày thứ hai, Kiều Duy Đóa đến công ty của gã đúng hẹn.
“Chào cô, tôi là nhân viên mới.” Cô tự nhiên giới thiệu bản thân, khiến cô sinh viên làm thêm miệng há hốc đến nỗi có thể nhét luôn quả trứng gà.
Gần đây công ty đang tuyển trợ lý, có vài ứng cử viên tìm tới nhưng ông chủ không vừa lòng. Tuy nhiên, nếu cô nhớ không nhầm thì vị đồng nghiệp mới này chính là người cắn xé ông chủ hôm nọ, cũng là nữ khách làm mặt bà chủ tối đen!? Nhưng thái độ tự nhiên và bình thản của Kiều Duy Đóa khiến cô nàng rất tò mò nhưng chẳng thể mở miệng. Rồi một ngày bận rộn được bắt đầu đã kịp thời ngăn chặn tính hóng hớt của cô sinh viên làm thêm.
Nhân viên mới Kiều Duy Đóa cũng không hề nhàn rỗi khoanh tay đứng nhìn, cô điềm tĩnh và cẩn thận trợ giúp công việc cho cô nàng. Năng lực của cô rất tốt, mới học hỏi chút kinh nghiệm mà cô đã đem những văn kiện vất loạn xì ngầu trên bàn của cô sinh viên làm thêm phân loại ra. Sau đó cô giúp tiếp một số cuộc gọi nghiệp vụ, trả lời và ghi lại vài vấn đề đơn giản.
“Duy Đóa, chị tiếp điện thoại đi.”
“Ừ.” Duy Đóa chăm chú nghe điện thoại, bình tĩnh giải thích những câu hỏi của khách hàng. Đang bận rộn thì một mùi hương phảng phất quanh chóp mũi cô.
“Tại sao cô ở đây? Cô đang làm gì?” Một giọng nữ không chút khách khí quát tháo.
Cô sinh viên làm thêm nhìn thấy ‘bà chủ’ liền hoảng hốt, bởi vì lúc này sắc mặt Ôn Ngọc trông rất giận dữ.
Phản ứng của Kiều Duy Đóa thật bình thản, cô cười nhẹ đúng mực, “Tôi đi làm.” Cô trả lời với vẻ mặt lãnh đạm.
“Ai cho phép cô vào đây làm?” Ôn Ngọc hầm hầm chất vấn, cảm thấy đối phương trơ trẽn không thể tin nổi.
Rốt cuộc cô ta muốn gì? Lẽ nào cô ta thật sự định bám lấy A Kiến? Bây giờ còn chủ động sử dụng chiêu dâng tới tận cửa sao?
Cánh cửa kính được kéo ra và cơn gió nhẹ tràn vào. Người đàn ông anh tuấn cao lớn đứng bên ngoài quan sát đủ, cũng đẩy cửa bước vô.
“Tôi đấy.” Hình Tuế Kiến bước vào.
Ôn Ngọc đang muốn tiếp tục gây khó dễ, bỗng dưng cứng họng, “Anh? Sao việc lớn như vậy mà anh không báo trước với em một tiếng?” Nét mặt Ôn Ngọc hiện vẻ tổn thương.
Hình Tuế Kiến nhíu mày, chẳng lẽ gã thuê thêm một nhân viên là chuyện rất lớn ư?
“Tôi nghĩ giữa chúng ta đã đạt được sự đồng thuận, công ty vốn luôn thiếu người, em và cô bé làm thêm đều rất vất vả nên sớm tăng thêm nhân viên.”
Trước kia công ty chưa vững nhưng hiện nay đã không còn lo ngại, hơn nữa, nếu muốn lấn sân qua kinh doanh bất động sản thì nhất định phải mở rộng công ty.
Sắc mặt Ôn Ngọc rất khó coi. Dĩ nhiên tuyển nhiều người cũng không sao, nhưng vấn đề nghiêm trọng ở đây là tuyển Kiều Duy Đóa!
“A Kiến, rốt cuộc dạo này anh bị sao vậy?” Ôn Ngọc kéo kéo tay áo gã, nét mặt lộ vẻ tổn thương.
Tại sao cô có cảm giác gần đây A Kiến rất bất thường, thậm chí nói điêu hơn một chút là trông gã như bị quỷ ám? Rốt cuộc gã đang làm gì? Nếu muốn đối phó với Kiều Duy Đóa thì có thể dùng hàng trăm ngàn cách khác, cần gì phải đưa cô ta vào công ty chơi đùa như thế?
Ôn Ngọc nào đâu biết, ngoại việc ‘tuyển’ Kiều Duy Đóa vào công ty thì Hình Tuế Kiến cũng đã sớm ‘tuyển’ cô lên giường.
“Chúng ta cần nhân lực và Duy Đóa cần công việc, đơn giản vậy thôi.” Hình Tuế Kiến gắng sức làm giọng mình đừng quá cứng rắn.
Thế nhưng ngoài việc làm một người hùn vốn ra, thì Ôn Ngọc đã vượt qua giới hạn của một quản lý.
“Tại sao lại là cô ta?” Dù biết chuyện này không thể thay đổi nhưng Ôn Ngọc vẫn lẩm bẩm, cô cảm thấy bị đe dọa trước nay chưa từng có.
Đặc biệt từ lúc bước vào cửa tới giờ, Hình Tuế Kiến luôn nhìn chằm chằm nơi Kiều Duy Đóa đang làm việc. Ánh mắt ấy… là của một người đàn ông nhìn một người đàn bà theo kiểu bị hấp dẫn. Ánh mắt đó là thứ mà cô hằng ao ước nhưng chưa hề đạt được.
Bầu không khí thật kì lạ, cô sinh viên làm thêm luống cuống đến độ phát run. Cô nàng len lén liếc mắt thấy bà chủ với sắc mặt khó coi, ngược lại dường như tâm trạng của ông chủ rất tốt. Còn Kiều Duy Đóa là một trong ba người bình thản nhất, cô làm như mình chẳng phải là đối tượng bị người ta bàn tán nãy giờ!
Một bàn tay rám nắng đặt trước mặt Kiều Duy Đóa, ngón tay thon dài giương lên gõ cộp cộp trên bàn làm việc của cô.
“Kiều Duy Đóa, chỗ này không phải phòng làm việc của em.” Giọng nói lành lạnh của gã bay thẳng vào tai mọi người, “Em và Ôn Ngọc đều lên lầu.”
Gã sẽ không để cô ngồi đây, vì vừa rồi thông qua lớp cửa kính, dung nhan xinh đẹp của cô – chỉ cần người qua đường lướt thoáng cũng có thể dễ dàng nhìn thấy. Điều này thực quá mức huênh hoang.
Ba cô gái đều giật mình vì thông tin gã vừa đưa ra. Kiều Duy Đóa không phải tới đây để làm việc vặt, mà ngược lại còn ngồi chung với bà chủ.
Cô sinh viên làm thêm lại liếc trộm bà chủ, quả nhiên sắc mặt Ôn Ngọc tối sầm nặng nề.
Hai cô gái cùng nhau lên lầu, đối diện với chiếc ghế dựa của gã là khoảng trống. Ôn Ngọc tự động ngồi xuống trước, dựng bờ lưng thẳng tắp. Kiều Duy Đóa không ngồi mà miễn cưỡng đứng một bên.
Hình Tuế Kiến vừa ngồi xuống đã nói ngay, “Ôn Ngọc, từ hôm nay trở đi em hãy đem con dấu riêng của tôi giao cho Kiều Duy Đóa.”
Chỉ một câu của gã mà làm Trần Ôn Ngọc kinh hoàng, sắc mặt tái nhợt nhìn gã chằm chằm, còn Duy Đóa cũng hoàn toàn bất ngờ.
“Anh điên rồi hả?” Con dấu riêng là đồ vật rất quan trọng, sao A Kiến kêu cô đưa nó cho Kiều Duy Đóa?
“Dựa theo thỏa thuận lúc công ty vừa thành lập, thì khi ký kết bất kì một hợp đồng lớn nào cũng phải có đủ con dấu của bốn người chúng ta là tôi, em, Que Củi và Tiểu Béo. Nhưng Ôn Ngọc à, có đôi khi quyết định của em không có nghĩa là quyết định của tôi.” Gã nói rành rọt.
Gã chẳng muốn bàn cãi những việc đã xảy ra, vì những bàn cãi ấy chỉ toàn vô bổ. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là gã sẽ cho phép sau này bọn họ làm ẩu.
Sắc mặt Trần Ôn Ngọc càng thêm tái nhợt.
“Sao anh lại quyết định như thế? Là vì cô ta ư?” Gã có biết làm vậy thì người ta sẽ nghĩ gì không?
“Kiều Duy Đóa là bạn gái của tôi.” Gã bình tĩnh và thẳng thắn nói cho cô biết.
Chỉ bấy nhiêu lý do đó thôi ư?
Gã không muốn làm dang dở cuộc đời của Ôn Ngọc, nên nhân cơ hội này gã tỏ rõ lập trường của mình.
Duy Đóa nhíu mày, không chỉ riêng Trần Ôn Ngọc bị rung chuyển tan tác [1] mà cô cũng chả khá hơn là bao. Không biết trong đầu Hình Tuế Kiến đang nghĩ điều gì?
[1] Nguyên tác: Thất tinh bát lạc: không tập trung, phân tán khắp nơi (baidu).
“Chúng ta phải nói chuyện mới được!” Rốt cuộc Ôn Ngọc cũng mất bình tĩnh, cô đứng phắt lên.
“Hai người cứ nói chuyện, tôi ra ngoài trước.” Duy Đóa lạnh nhạt chủ động mở miệng.
Chỉ thế thôi sao? Phản ứng thờ ơ của Kiều Duy Đóa làm trái tim Hình Tuế Kiến chìm vào đáy cốc.
Kiều Duy Đóa vừa đi khuất khỏi tầm mắt bọn họ…
“Cô ta cần tiền, chúng ta có thể cho cô ta tiền. Anh không nhất thiết phải đưa cô ta vào làm trong công ty, càng không cần đưa cô ta lên làm bạn gái của anh!” Cả người Ôn Ngọc bỗng nổi lên hồi chuông cảnh báo, cô sốt ruột hỏi: “A Kiến, rốt cuộc anh nghĩ gì? Trong lòng anh đang trù tính việc gì?”
Đầu tiên là Tiểu Lộng, tiếp đó là sự kề cận mà chiếm được ưu tiên, [2] sau nữa thì gã trực tiếp ném cho cô một quả bom, thử hỏi làm sao Ôn Ngọc không sốt ruột được?
[2] Nguyên tác thành ngữ: Cận thủy lâu thai, ý chỉ gần nhau mà được ưu thế hơn (baidu).
Chao ôi, tại sao bọn họ khẩn trương thảo luận vấn đề này mà dùng thanh âm lớn đến thế? Cửa chính chỉ khép hờ, Kiều Duy Đóa vốn định nghe lén cũng khẽ thở dài, cô cũng rất muốn biết Hình Tuế Kiến có mục đích gì.
Kiều Duy Đóa dựa lưng vào vách tường, vẻ mặt tỉnh bơ tiếp tục cảnh ‘biết người biết ta’.
Hình Tuế Kiến xoa xoa ấn đường, vẻ mặt mệt mỏi dựa vào lưng ghế, “Đừng hỏi tôi vì sao, tôi cũng không biết ‘vì sao’.” Thực ra, lòng gã rất bối rối.
“Em biết tại sao anh làm như vậy, vì anh muốn đạp Kiều Duy Đóa từ thiên đường rơi xuống địa ngục!” Ôn Ngọc vội vàng nói.
Chắc chắn là như vậy nên A Kiến mới có thể kêu cô giao con dấu, đây chẳng qua là một kế sách và thủ đoạn chiếm được lòng người!
Khóe môi Kiều Duy Đóa nhàn nhạt cong lên. Hóa ra, không chỉ mình cô nghĩ thế.
“A Kiến, em biết trước kia anh bị hàm oan, mười năm lao tù thật khủng khiếp nhưng chúng ta hãy quên đi, không tốt hơn sao?" Ôn Ngọc khẩn cầu.
Quên đi? Cứ như vậy mà quên đi? Hình Tuế Kiến lặng người một lát, bởi vì đáp án trong lòng gã là quyết định không thể ‘quên đi’.
Giữa lúc gã đang thất thần, thì trên má có cảm giác âm ấm. Gã bừng tỉnh, theo trực giác nghiêng đầu né tránh.
“A Kiến, em yêu anh, rất yêu rất yêu anh! Vì vậy, chúng ta đừng trả thù và buông tha cho Kiều Duy Đóa đi, chỉ có hai chúng ta sống một cuộc đời bình thường, được không anh?” Ôn Ngọc đưa tay vuốt nhẹ gương mặt đầy mệt mỏi, đau khổ cầu xin.
“A Kiến, chúng ta kết hôn đi!”
Hình Tuế Kiến giật bắn người, gã không ngờ trong tình hình này mà Ôn Ngọc lại có thể cầu hôn gã.
“Chỉ cần anh buông lòng thù hận, chúng ta sẽ rất hạnh phúc. Trên sự nghiệp, em sẽ sát cánh bên anh; về nhà, em sẽ là người vợ tốt. Say này sẽ không xảy ra chuyện giống như chung cư Bích Quế Viên nữa. Em cam đoan, anh nói một, em không dám nói hai, được không anh?”
Gã biết Ôn Ngọc đối với gã tình sâu ý nặng, bất kể đời này gã giàu sang hay túng thiếu, thì Ôn Ngọc cũng đều tình nguyện đi theo. Đây là một cô gái đáng giá, nhưng tại sao đối mặt với lời cầu hôn của cô mà gã không cách nào giang đôi tay đón nhận?
Gã im lặng bởi gã đang suy nghĩ, nên dùng cách nào để cự tuyệt mà không làm tổn thương cô và vẫn giữ được tình nghĩa.
Thấy gã trầm mặc, Ôn Ngọc nổi lên niềm hi vọng nho nhỏ. Cô không đợi gã nói thêm gì, mà cúi đầu dán chặt môi mình lên môi gã.
Trong chớp mắt cả người Hình Tuế Kiến đều cứng đờ, gã đẩy Ôn Ngọc ra nhưng chẳng biết Ôn Ngọc lấy từ đâu mà ôm gã rất chặt.
Câu chuyện bên trong khiến khóe môi Kiều Duy Đóa nhếch nụ cười lạnh lẽo, sau đó lại rất yên lặng làm Kiều Duy Đóa cảm thấy bất thường.
Cô xoay người mở hé cánh cửa, khi thấy rõ cảnh tượng bên trong thì cô kinh ngạc đến thất thần. Lâu thật lâu sau, mãi đến khi cánh cửa bật mở, Ôn Ngọc nhìn thấy cô đứng ngoài mà cũng chẳng hề ngạc nhiên.
Ôn Ngọc lãnh đạm liếc nhìn cô một cái, ánh mắt sắc bén như thể đang thị uy. Trong khoảng cách gần, Kiều Duy Đóa thấy son môi của chị ta bị lem đi.
Khi hai người lướt thoáng qua nhau, trái tim Kiều Duy Đóa đập điên cuồng trong lồng ngực. Bấy giờ cô mới phát hiện, hóa ra mình đang ngừng thở!
Tình Ngang Trái Tình Ngang Trái - Đản Đản 1113