Có người biết cách biến những trở ngại trong cuộc đời mình thành những bệ phóng, nhưng cũng không ít người lại biến chúng thành những viên đá chắn lối đi.

R. L Sharpe

Download ebooks
Ebook "Tiểu Thư Băng Giá"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 54 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 480 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 06:31:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 15
HAP 15:
_" Chị định để yên cho bạn đó vậy sao?". 1 giọng nói chanh chua vang lên trong 1 căn phòng.
_" Làm sao được chứ! chị phải dại cho chúng 1 bài học thì mới được chứ.". 1 giọng nói đắc ý và có chút ghen ghét vang lên.
Cô gái kia nghe xong thì khẽ mỉm cười ỷ mị.
..........................................................
Sáng hôm sau nó vẫn đến trường cùng Zan.Nhưng hôm nay có 1 điều làm cho nó cảm thấy lạ là bọn con gái trong trường ko còn nhìn nó bằng ánh mắt khinh bỉ nữa mà là 1 ánh mắt có chút gì đó hả hê.Chỉ có mình nó để ý đến điều này còn Zan nhà ta thì vẫn vô tư " bước đều bước" vừa đi vừa mỉm cười nói chuyện với nó nhưng ko hề có câu trả lời,cũng nhờ vậy mà các nam sinh trong trường phài chuyển đi cấp cứu gấp vì....thiếu máu.Nói chuyện 1 hồi Zan mới nhận ra là nó ko trả lời và cũng ko để ý đến lời nói của cô.Zan phùng má giận dỗi nói:
_" Mày bị gì vậy Yun sao tao nói chuyện với mày mà mày ko trả lời vậy?".
Nó bây h mới bị giọng nói của Zan đánh thức khỏi những suy nghĩ về thái độ kì lạ của các học viên.
_" Ê! Mày ko thấy gì lạ sao?". Nó hỏi Zan.
_" Lạ???".
Zan hỏi lại rồi nhìn xung quanh, có gì lạ đâu vẫn như bình thường mà.Zan nghĩ rồi quay lại nhìn nó vời cặp mắt hết sức ngây thơ.Nó thấy vậy liền lắc đầu:
_" Đúng là ngây thơ hết chỗ nói!".Nó nghĩ.
Nó vừa định mở miệng " giáo huấn "cho Zan thì thấy Jin từ đâu chạy lại. Nó ngạc nhiên nhìn Jin,mà cũng ko chỉ nó mà mọi người ở đây cũng vậy.Tuy Jin ko phải là người nổi tiếng nhưng cậu trong trường này cũng được mệnh danh là " hoàng tử lạnh lùng" mọi thông tin của cậu thỉ ko ai biết hết cả.JIn phải quản lí bar cho nó nên rất ít khi đi học.Lần trước gặp ả Lyly và Sasa ở bar đã làm lộ 1 chút chuyện của cậu ra ngoài.Hôm nay là ngày sau 1 tuần cậu đi học lại, vậy mà chưa gì đã chạy lại trước mặt nó lại còn tươi cười nữa chứ.Khiến mọi người vừa sock vừa đơ toàn tập.
_" Chào chị!". Jin lễ phép và nở nụ cười ko tươi hơn được nữa khiến mấy cô gái xung quanh đơ.
_" chào Jin!".Zan vui vẻ " tay bắt mặt mừng" với Jin như là lâu lắm ko gặp vậy.
_" Này! dẹp cái nụ cười quái gỡ đó dùm cái đi!".Nó nói giọng lạnh lùng.
Jin xụ mặt trong vô cùng đáng yêu,làm bộ mặt giận dỗi
_" Có chuyện gì ko?". Nó thấy vậy thì liền lên tiếng.Nó biết Jin ko phải là người rãnh hơi mà đi chào hỏi nó như vậy.
_" A! em quên mất!". Cậu nhóc nhảy dựng lên rôi quên luôn chuyện giận nó.Lấy lại " hình tượng" Jin ghé vào tay nó thì thầm.
Mặt nó khẽ nhăn lại rồi lại dãn ra và nở 1 nụ cười nữa miệng.
_" Về lớp đi chuyện này để chị lo".
Nó nói rồi cậu nhóc cũng lăng xoăn chạy về lớp, nó cùng Zan cũng về lớp. Trên đường đi Zan cứ gặng hỏi nó nhưng chỉ nhận được câu trả lời " lát nữa sẽ biết!" từ nó làm Zan bực mình.Khi đã ổn định trong chỗ ngồi của mình nó lôi laptop ra làm việc,còn Zan thì chơi game.1 lát sau trước cửa lớp nó bắt đầu ồn ào khỏi nhìn nó cũng biết là 2 " con khỉ rắc rối "đó.Bon hắn mặt hầm hầm nhưng vẫn cố giữ vẻ mật " lịch lãm" trước đàm fan.Vừa vào tới chỗ ngồi hắn đã quay xuống mà quát nó:
_" Này sao hôm qua lại bỏ chúng tôi 1 mình ở đó?".
_" Ko phải ở lại với các anh còn có 2 hotgirl đó sao!". Nó trả lời mắt vẫn nhìn vào những con số đang nhảy nhót trên màn hình.
_" Nhưng........nhưng ko phải chúng ta đã hen trước đi chung rồi sao? Tại sao các cô lại bỏ về trước chư!".Hắn đuồi lí nhưng vẫn cố cãi
_" Chung tôi có việc! với lại nhà chúng tôi NGHÈO ko tiện ở đó lâu.".Nó trả lời giọng đều đều và cố nhấn mạnh từ nghèo.Hắn ko nói gì được nữa nên ngậm ngùi quay lên.Ko hiểu sao trước mặt nó hắn ko thể nói gì hết.
Bên chỗ Lyly khi thấy bọn hắn nói chuyện với bọn nó thì tức ko chịu được nhưng nghĩ đến việc đó thì ả lại nở nụ cười nữa miệng nhìn nó. H học bắt đầu, ko hiểu sao hôm nay cái lớp này lại im lặng đến vậy, làm bọn hắn ko khỏi thắc mắc.Như nhận ra điều gì bất thường hắn cũng im lặng theo.ko khí trong lớp bây h rất ngột ngạc, im lặng 1 cách đáng sợ chỉ nghe tiếng gõ bàn phím của máy tính thôi.
RENG...............RENG..................
Tiếng chuông ra chơi như giải thoát cho tất cả học sinh trong lớp này.Các học viên chạy ùa ra khỏi lớp như ma đuổi.Zan ngủ từ đầu buổi tới h nên ko biết trời đất gì.Vừa nghe thấy tiếng chuông thì liền tỉnh dậy vươn vai.
_" Ui........mệt quá! đi ăn thôi!".Zan vừa nói vừa chạy qua chỗ nó kéo nó đi.
_" Khoan đã!!!" Nó lên tiếng ngăn Zan lại.
_" Chuyện gì vậy? tao đói quá!". Zan quay lại làm khuôn mặt khó chịu nhìn nó.
_" Mày muốn ăn hay muốn chơi?". Nó hỏi rồi nở nụ cười gian.Zan hiểu ý liền lên tiếng
_" Chơi!!"
Zan kêu lên rồi nở nụ cười.Nó cùng Zan bước ra khỏi lớp.Cuộc đối thoại vừa rồi bọn hắn đã nghe thấy,tò mò nên cũng len lén đi theo bọn nó.Bọn nó vừa bước ra khỏi lớp đi được vài bước,thì có 1 cô gái đi ngược chiều bọn nó và dừng lại trước mặt bọn nó, lên tiếng:
_" Có người hẹn các bạn ra sân sau trường!"
_" Được thôi!"
END CHAP 15
Tiểu Thư Băng Giá Tiểu Thư Băng Giá - getnhat_khongthatlong