"We humans have lost the wisdom of genuinely resting and relaxing. We worry too much. We don't allow our bodies to heal, and we don't allow our minds and hearts to heal.",

Thích Nhất Hạnh

Download ebooks
Ebook "Tiểu Thư Băng Giá"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 54 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 481 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 06:31:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 5
HAP 5:
Sau khi rời khỏi đám đông nó bước thẳng đến phòng ông hiệu trưởng ( đừng ai thắc mắc tại sao nó lại biết vì nó đã nhìn qua sơ đồ của trường ).
Rầm...........Nó đạp cửa phòng ông.Lúc này ông đang ngồi trên sofa thưởng thức trà thì mém tí nữa nó đã đổ ập lên mặt ông.Nó ko để ý bước thẳng vảo ngồi xuống đối diện ông. Ộng định sẽ mắng xem học sinh nào mà dám hỗn láo như vậy nhưng lời nói chưa thoát ra khỏi cổ họng thì đã bị nuốt ngược trở vào khi ông nhìn thấy nó đang ngồi trước mặt mình.
_" Hiệu trưởng trường này có vẻ rãnh rổi quá nhỉ?".Nó lên tiếng hỏi giọng vẩn lạnh lùng nhưng xen lẫn sự mỉa mai trong đó.
_" Chào....Chào tiểu thư người đến khi nào vậy sao ko nói tôi sẽ ra đoán người?".Ông lấp bấp trả lời nó mồ hôi cũng bắt đầu túa ra.
_" Cám ơn,nhưng tôi ko cần.Ông nên làm tốt nhiệm vụ của mình hơn đi".
_" Cảm ơn tiểu thư đã nhắc nhở tôi xin ghi nhớ!"
_" tôi sẻ học lớp nào?".Nó lên tiếng ko để ý đến câu trả lời của ông.
_" Dạ tiểu thư sẽ học lớp 11A VIP ạ. Tôi sẽ gọi người đến dẫn tiểu thư về lớp ạ".Ông vừa nói vừa nhấc điện thoại lên gọi nhưng bị nó cản lại.
_" Ko cần tôi sẽ tự đi!".
Nói rồi nó bước ra khỏi cửa, nhưng chợt nhớ ra điều gì nó quay lại:
_" Ko được tiết lộ thân phận của tôi nếu ko ông đừng trách"
_" Vâng....ạ!".ông trả lời
Nó nhận được câu trả lời vừa ý thì bước đi thẳng. Sau khi nó đi khuất ông thở phào nhẹ nhõm.Nó rất giống với phu nhân nhưng chỉ khác 1 điều là ánh mắt của nó lạnh lùng vả vô hồn thôi.
Nó đứng trước cửa lớp có tấm bảng 11A,Bây h trong lớp ko khác gì 1 cái tổ ong cả.Từ xa xó 1 bà cô bước lại đứng trước mặt nó mỉm cười.
_" Em là học sinh mới?".Bà cô cất giọng dịu dàng hỏi nó
Nó khẽ gật đầu thay cho câu trả lời
_" Vậy em đứng đây đợi cô 1 lát".
Nói rồi bà cô bước vào lớp.vừa bước chân vào cái lớp bỗng trở nên im lặng.Khẽ mỉm cười hài lòng bà cô cất giọng dịu dàng lên
_" Hôm nay lớp chúng ta sẽ có học sinh mới........"
Bà cô chưa nói xong thì dưới lớp lại bắt đầu trở nên ồn ào bàn tán
_" Học sinh mới là ai nhỉ? Ko biết gia thế sau mà lại vào được lớp này?"
_ Có khi nào là cô gái lúc sáng ko nếu vậy thì hay quá".1 Học viên nam sung sướng
Bla..............Bla...........
BÀ cô khẽ nhíu mày rồi nhanh chóng dãn ra.
_" IM LẶNG!!!!!!!!!!".
Lặp tức có hiệu quả,Bà cô mỉm cười hài lòng hướng ra phía cửa
_" Em vào đi!"
Mọi ánh mắt đề đổ dồn ra cửa,nó từ từ tiến vào thu hút tất cả ánh nhìn.Nó ko để ý cứ bước đi đứng cạnh cô giáo
_" Em có thể giới thiệu về mình"
_"....Bảo Ngọc,Yun cũng được!"Nó nói câu nòi ko thể ngắn hơn được nữa nhưng vẫn mang chất giọng lạnh lùng khiến những người trong lớp ngay cả bà cô ko khỏi rùng mình.
_" Bạn là con của tập đoàn nào vậy?".1 Con nhỏ dưới lớp cất tiếng hỏi nó
_"....ko tập đoàn nào cả.nhận được học bổng nên vào đây.".Nó trả lời
Phía dưới lại rộ lên nhưng lời xầm xì.Nhận được học bổng sau vào được lớp này?có phải ông thầy hiệu trưởng già nên lẩm cẩm ko?đó là những suy nghĩ của mọi người có cả bà cô.
_" em ngồi chỗ nào?".Nó khó chịu lên tiếng phá tan nhưng ánh mắt khinh bỉ của mọi người và ko khí căn thẳng ở đây.
_" à bàn cuối còn trống em cứ ngồi ở đó".
Bà cô lên tiếng lặp tức nhận được những ánh mắt " yêu thương " của những học viên.Khẽ nuốt nước bọt mỉm cười gượng gạo.Từ nảy h có một người nhìn thấy nó thì ko nén nổi sự thích thú ko ai khác chính là hắn.Nó bước xuống cỗ của mình ngồi xuống ko màn tới những ánh mắt " kẹo đồng" đó mà lôi laptop ra sử lí công việc ở cty.thật ra nó đã nhờ thư kí gửi qua nó là 1 con người của công việc mà ko thể nào nghĩ ngơi như lời ba nó nói được.
Hắn từ bàn trên quay xuống cười nói với nó:
_" HI! Có duyên qua ha!"
_" Tiếc là ko phận!" Nó trả lời câu cục lủn làm hắn ko nói được câu nào.
Nó ko để ý tới hắn nữa mà cậm cụi vào cái laptop.hắn cũng im lìm mà quay lên bàn mình.
END CHAP 5
Tiểu Thư Băng Giá Tiểu Thư Băng Giá - getnhat_khongthatlong