Ancient lovers believed a kiss would literally unite their souls, because the spirit was said to be carried in one’s breath.

Eve Glicksman

 
 
 
 
 
Tác giả: Cử Tạ
Thể loại: Truyện Cười
Biên tập: Lê Huy Vũ
Upload bìa: Lê Huy Vũ
Số chương: 95
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 403 / 13
Cập nhật: 2019-11-13 14:29:08 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Bí Mật Nhà Nghề
ột tên du đãng đầu tóc rũ rượi bị đưa ra tòa án, vì tội ăn trộm của một nhà giầu kia. Quan tòa xét lý-lịch rồi hỏi: « Anh vốn cũng con nhà tử tế, cũng có chút học thức, tại sao không chịu làm ăn đứng đắn, lại đi sống một cuộc đời bất lương như vậy? »
Bị cáo đáp một cách tự nhiên: « Dạ đó là lỗi tại thày giáo tôi, tại cha mẹ tôi, và cơ quan hành chính địa phương ».
Quan tòa nhướng đôi mắt công lý: « Hả… Anh nói lạ, anh bảo lỗi ở thày giáo, ở cha mẹ và cơ quan hành chính địa-phương… Sao thế? anh trình bày thử coi ».
Bị cáo thao thao đáp: « Dạ bẩm ba tòa quan lớn, vì thầy giáo tôi thường dạy những kẻ hại dân tàn nước, luồn cấp trên, nạt người dưới mới gọi là bất lương; cha mẹ tôi thì cứ bắt con phải xem các sách để cho có nhiều mưu-trí, thủ đoạn và tại cơ quan hành chính địa-phương là khi ông cụ tôi, một viên chức ở trong viện bảo tàng qua đời, tôi xin thay, các ông hành chính lại nhất định không cho, viện lẽ rằng tôi không có năng lực như cha tôi. Dạ bẩm ba tòa quan lớn, trông coi mấy món đồ cổ thì cần gì phải chuyên-môn mới được! »
Quan tòa hì hì: « Phải chuyên môn chứ, chứng cớ là trước kia cha anh đã phải qua một khóa đào tạo. Nhưng không được nhận thay cha anh mà anh lấy cớ để đi ăn trộm… như vậy là anh phải ở tù… ở tù, nghe chưa? »
- Dạ, bẩm ba tòa quan lớn, đúng hay không thì tôi không biết, nhưng tôi vẫn không có việc thành thử phải ăn trộm.
Quan tòa nổi nóng, vỗ bàn thét: « Anh không được cãi bướng, quyền ấy phải để các trạng sư của anh. Bây giờ thì tôi hỏi: « Tường thì cao, cửa thì khóa, chó thì dữ, tiền bạc thì để trong tủ sắt, vậy anh làm cách nào mà vào được, lấy được, hãy nói thử nghe, mau…! »
Tên du đãng khúm núm trả lời: « Dạ bẩm ba tòa quan lớn. Việc ấy xin quan lớn hỏi các trạng sư của tôi, chớ còn tôi thì tôi đã trót thề… »
Quan tòa ngắt lời, vỗ bàn một lần thứ hai nữa: « Anh thề sao? »
Tên du đãng sợ hãi: « Dạ… dạ bẩm, tôi đã trót thề độc địa là không bao giờ truyền nghề cho một đứa nào cả!… »
Tiếu Lâm Việt Nam Tiếu Lâm Việt Nam - Cử Tạ Tiếu Lâm Việt Nam