Love is always bestowed as a gift – freely, willingly and without expectation. We don’t love to be loved; we love to love.

Leo Buscaglia

 
 
 
 
 
Tác giả: Văn Càn Khôn
Thể loại: Tiên Hiệp
Upload bìa: Phúc Nguyễn
Số chương: 45
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1352 / 10
Cập nhật: 2015-11-11 00:25:55 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 16
hương Mười Bảy
Tiên Lữ Đồng Chu Vãn Cánh Di
Nguồn: 4vn
Vũ Xương thở dài:
-Nếu cô nương không muốn nói thì tại hạ cũng không tiện ép!
Yến Phi Phi cười nhạt:
-Ngươi ép được ta hay sao?
Ngọc Băng Tâm thấy hai người sắp gây lộn thì mặc nhiên ngồi im không hề động đậy, dường như trong ánh mắt nàng ẩn hiện một vài sắc thái khác lạ. Huyền Thuyết Sương không làm được thế. Nàng vội can:
-Yến cô nương hãy bình tĩnh! Xương đệ có nhiều chuyện vẫn chưa tiện để người khác biết, cho nên...
Yến Phi Phi cắt ngang:
-Ta hiểu!
Nàng đưa mắt lườm Vũ Xương, tâm tư không được thoải mái nên cũng chẳng khai khẩu. Vũ Xương rất muốn biết chuyện Thiếu Niên Anh Hùng hội rốt cục là thế nào, nhưng thủy chung hắn vẫn im lặng không chịu hỏi. Lục An Vân như nhớ ra chuyện gì liền hỏi Yến Phi Phi:
-Yến cô nương! Theo như ta nghe không nhầm thì ban đầu tên họ Lục gọi Lâm Trấn Nam là " Hàn đại ca " nhưng rõ ràng gã đâu phải họ Hàn? Sao lại có chuyện như vậy?
Vũ Xương hơi thẫn thờ, hắn cũng không để ý đến chuyện đó, mà mấy người kia hình như cũng vậy! Lục An Vân này thật tinh tế!
Yến Phi Phi gật đầu:
-Triêu Dương phái tương đối gần Quan Ngoại nên khí hậu cũng chẳng lấy gì làm ấm áp. Võ công của Lâm Trấn Nam rất kỳ bí, nghe nói hắn vận hàn khí vào kiếm quyết nên thập phần lợi hại. Nhưng căn bản tâm tư hắn lạnh lẽo, hành sự cũng thâm trầm kín đáo, không hề có tình cảm. Bọn trong Triêu Dương phái gọi hắn bằng " Hàn sư huynh ", "Hàn đại ca" có lẽ là vì nguyên nhân đó!
Nàng nói xong liếc mắt qua Vũ Xương cười nhạt:
-Nhưng các vị yên tâm! Võ công hắn có thế nào cũng không sánh được với gã quái vật kia đâu!
Vũ Xương không lấy làm giận, hắn vẫn thấy mình thực ra đối xử với Yến Phi Phi có mấy phần không đáng, sâu trong tâm khảm hắn cũng có chút hảo cảm với nàng, chẳng qua hoàn cảnh chưa minh bạch nên chẳng tiện thân tình mà thôi!
Trần Tuấn Hào nhìn ra ngoài nói:
-Sắp sáng rồi, chúng ta cũng nên trở về khách điếm kẻo các vị trưởng bối lại lo lắng!
Mọi người gật đầu rồi cùng nhau đứng dậy chia tay Yến Phi Phi về khách điếm.
Trời đêm một màu kỳ bí, huyền ảo, tại một nơi cách chỗ bọn Vũ Xương không xa. Âu Dương Tu cùng Lao Hà bước vào một khách điếm tương đối khang trang, hai lão nhìn ngó trước sau rồi bước lên tầng hai gõ cửa căn phòng tối tăm không ánh đèn. Một giọng trầm đục vang ra:
-Hãy cứ vào!
Không gian trong phòng một màu đen u ám, chỉ thi thoảng le lói lên vài sắc màu xanh lét kỳ dị. Thứ ánh sáng ấy được phát ra từ năm cái lư hương đang bay thành vòng tròn truớc mặt một hắc y nhân che kín chân diện. Hắc y nhân thấy hai lão bước vào thì đưa tay thu năm lư hương lại, ánh sáng kỳ dị cũng theo đó tan biến vào bóng tối. Căn phòng lúc này thuần túy một màu đen sâu thẳm! Âu Dương Tu kéo Lao hà quỳ rạp xuống trước mặt hắc y nhân.
-Giáo chủ! Chúng tại hạ vô năng đã không hoàn thành nhiệm vụ! Xin nhận sự trừng phạt!
Hắc y nhân khẽ ngước đầu lên, toàn thân hình hắn chìm sâu vào bóng tối u uất, chỉ duy nhất có đôi mắt là lấp lánh thần quang, đôi mắt ấy dọi soi vào chân diện hai lão già quỳ dưới đất nói:
-Ta biết hai vị hộ pháp đã cố gắng hết mình, hẳn có kẻ chân tu thâm sâu đứng ra ngăn cản?
Hắn dứt lời cũng bước đến đỡ hai lão dậy, Lao Hà cúi đầu:
-Đúng vậy! Kẻ đó trẻ tuổi nhưng tu hành cực kỳ thâm sâu, hắn còn biết vận dụng Ngũ Hành Chi Lực vào kiếm quyết nên thập phần lợi hại!
Hắc y nhân tuy rằng được che kín chân diện nhưng khi nghe nói đến điều này thì đôi mắt trở nên đại biến, lão lẩm nhẩm:
-Nhanh như vậy sao?
Âu Dương Tu cười khổ:
-Không lẽ giáo chủ quen biết hắn?
Hắc y nhân cười gằn, ánh mắt mấy phần uất hận:
-Quen ư? ta chỉ muốn lấy mạng hắn thôi!...
Vũ Xương một mình dạo dưới nắng mai. Lâu lắm rồi, kể từ khi hắn bước chân lên Tuyết Sơn. Đây là lần đầu tiên hắn được tắm nắng như vậy. Thứ nắng ấm áp dịu ngọt là nguồn sống của vạn vật trên nhân gian. Lẽ ra hắn phải lấy làm vui thích khi trở về với cái không gian năm nào hắn sống, nhưng chẳng hiểu sao tâm tư hắn dao động liên hồi. Cuối cùng hắn dừng bước rẽ vào một con hẻm đi tìm một quán rượu nhỏ bé nào đấy giải sầu. Trước đây hắn cũng là một thư sinh, được đi đây đi đó, những quán rượu nhỏ lẩn quất trong các hẻm sâu luôn có một nét gì đấy đặc biệt hơn hẳn mấy thứ tửu lâu ồn ào ngoài mặt phố!
Hắn dừng lại trước một căn lều tạm bợ nhỏ bé tựa vào tường một tòa biệt trang lớn. Quán nhỏ này chỉ vài thứ hàng vặt vãnh đặt trên một cái sạp tre dài hơn trượng. Phía trong sạp, một lão bà tóc trắng như sương ngồi phe phẩy quạt giấy, miệng bóp bép nhai trầu. Hắn dừng lại hỏi:
-Bà bà có rượu chăng?
Lão bà nhả bã trầu ra nói:
-Mời công tử ngồi! Quán của lão có thứ rượu nếp để lâu năm đấy!
Hắn mỉm cười kéo băng ghế ra ngồi, không gian nơi này một màu tĩnh lặng mát mẻ. Bà lão rót một chén rượu đưa cho hắn hỏi:
-Công tử hẳn không phải người của trấn Dương Bình?
Hắn mỉm cười:
-Bà bà đoán đúng rồi! Ta đến từ Quan Ngoại!
Hắn đưa môi nhấp một ngụm rượu, vị ngọt thấm đẫm đầu lưỡi. Bà lão lắc đầu:
-Lão bà từng thấy rất nhiều người Quan Ngoại, nhưng không thấy ai như công tử đây!
Hắn mỉm cười không nói gì, đột nhiên từ xa có tiếng bước chân vọng lại, hắn đưa mắt quan sát thấy một bóng tử y từ từ hiện hữu, hắn đã nhận ra người đó nên quay mặt đi. Mới gặp nàng ta một lần nhưng thực sự mà nói hắn không có hảo cảm cho lắm. Bà lão cười:
-Cô gái này hai hôm nay, ngày nào cũng đến đây uống rượu một mình, đến khi thần trí mơ màng mới chịu đứng dậy đi về!
Vũ Xương cười gượng rồi uống một ngụm rượu lớn hơn, đoạn quay mặt đi. Bà lão lấy một cái chén khác rót đầy rượu rồi tiện thể rót luôn vào chén hắn. Lúc này Kim Tình Văn cũng ngồi xuống bên cạnh hắn, thần trí nàng có đôi nét muộn phiền, mơ hồ. Những nét kiêu sa, ngạo mạn cũng tuyệt nhiên không còn vương lại. Dường như nàng không nhận ra hắn nên cầm chén rượu lên uống cạn một hơi, cũng chẳng nói lời nào với bà lão. Nàng thở dài rồi như nhận ra có người bên cạnh nên đưa mắt quan sát. Chân mày khẽ cau lại, Vũ Xương cười gượng:
-là cô nương?
Kim Tình Văn đứng phắt dậy, vứt một nén bạc xuống bàn cho bà lão rồi quay bước đi như gió. Trông dáng dấp kiêu sa lúc này với vẻ ảo não khi nãy thật không khác nào một trời một vực. Vũ Xương lắc đầu không nói gì, bà lão thở dài:
-Tính tình cô nương này thật kỳ quặc! Công tử quen cô ta sao?
-Cũng có chút gặp gỡ!
Hắn uống cạn chén rượu rồi cũng đứng dậy đi về, từ lúc Tình Văn đến đây, tâm tư hắn mấy phần không được thoải mái. Hắn bước đi trên con hẻm dài hẻo lánh, không hiểu sao trong lòng thấy trống vắng vô cùng.
Đúng lúc vừa bước ra khỏi con hẻm thì hắn đụng ngay Yến Phi Phi, nàng nhìn hắn cười nhạt:
-Tại sao lại đến những nơi như thế này, bộ ngươi thích sự hoang vắng lắm sao?
Vũ Xương không nói gì, hắn khẽ cau mày định bước đi thì Yến Phi Phi gọi:
-Sao ngươi khinh người như thế? Ta đắc tội gì với ngươi?
Hắn hơi sững người, đôi mắt mầy phần mơ hồ, hắn quay lại nhìn Yến Phi Phi rất sâu hỏi:
-Cô nương có rỗi không?
Yến Phi Phi hơi ngạc nhiên, nàng nhìn hắn một hồi lâu.
-Ngươi hỏi làm gì?
Vũ Xương nhếch mép:
-Không có gì, ta muốn mời cô nương uống rượu!
Yến Phi Phi suy nghĩ giây lát rồi gật đầu:
-Được, ta đi với ngươi!
Hai người đến một tửu lâu khá lớn, khách nhân trong này không lấy làm đông, chỉ đây đó vài gã giang hồ ngồi lẻ loi cô độc đối ẩm một mình. Yến Phi Phi gọi rượu xong mỉm cười.
-Ngươi mời ta đi uống rượu là có ý đồ gì? Sao tự nhiên lại tỏ ra thân thiện như vậy? Hay muốn lấy lòng ta để khai thác chuyện Thiếu Niên Anh Hùng Hội?
Vũ Xương mặc nhiên không phản đối, hắn rót rượu vào hai bát rồi ngửa cổ tu hết một hơi nói:
-Chả phải cô nương muốn biết thân thế của ta sao? Có muốn nghe ta kể không?
Yến Phi Phi tròn mắt nhìn hắn, nàng đưa tay sờ trán hắn nói:
-Sáng nay ngươi đi dạo sớm như vậy, liệu có phải trúng gió chăng?
Vũ Xương đẩy bàn tay mát lạnh, mềm mại của nàng ra:
-Ta chả sao hết, chỉ vì ta thấy mình cần nói thì nói thôi, nhưng cô nương phải hứa không được kể lại cho ai, kể cả nghĩa phụ mình!
Yến Phi Phi ngồi im trầm ngâm nhìn hắn, dường như đây là một con người hoàn toàn khác chứ không phải gã Vũ Xương lạnh nhạt nàng quen biết. Yến Phi Phi gật đầu:
-Được! Ta hứa với ngươi! Kể đi!
Vũ Xương thở dài, hắn đem mọi chuyện ra kể một lượt cho Yến Phi Phi nghe. Kể xong cũng chẳng hiểu mình làm như vậy có đúng hay không nữa! Ngay cả Ngọc Băng Tâm, Huyền Tuyết Sương hắn cũng chưa nói nhưng lại đem ra nói với cô gái Quan Nội mới quen biết này. Có lẽ hắn thấy nàng đáng tin tưởng để nói, mà cũng có thể chỉ vì Yến phi Phi đến đúng lúc hắn cảm thấy tâm tư nặng trĩu cần được chia sẻ.
Yến Phi Phi trầm mặc nhìn hắn. Một lúc sau nàng đưa ngọc thủ bóp tay hắn, rồi cấu má hắn. vũ Xương đẩy tay nàng hỏi:
-Cô nương làm gì vậy?
Yến Phi Phi thở dài:
-Ngươi nói mình không phải do con người sinh ra, ta muốn xem xem có khác biệt gì với con người thực sự không đấy thôi!
-Có khác không?
Yến Phi Phi đưa tay sờ má mình nói:
-Chả khác tý nào!
Hắn dù mới ôn lại chuyện cũ tâm tư có vài phần buồn bực nhưng nghe nàng ta nói thì cũng mấy phần muốn cười. Yến Phi Phi nhìn sâu vào mắt hắn hỏi:
-Ngươi bảo chưa kể chuyện này với ai ngoài mấy vị trưởng bối trong Thiên Vũ Môn, vậy tại sao lại kể với ta? Ngươi nên nhớ ta là con gái của kẻ mà ngươi đang nghi là thù nhân đấy!
Vũ Xương cười gượng:
-Ta cũng không hiểu tại sao nữa! Có thể tâm tư sáng nay của ta không được tốt!
-Hừ! Nói như vậy tức là nếu tâm tư tốt thì ngươi sẽ không kể vì cho rằng ta không đủ tin tưởng đúng không?
-Đâu phải như vậy! Nếu đã không tin tưởng thì ta đâu dại gì kể ra!
Yến Phi Phi uống hết chén rượu nói:
-Ngươi nghĩ thế nào ta không cần biết, nhưng trước khi mọi chuyện rõ ràng ngươi chớ manh dộng với nghĩa phụ ta, ta không tin ông ấy là hung thủ đâu, nhất định có kẻ nào đấy dàn dựng chuyện này!
Vũ Xương mặc nhiên không nói, hắn cũng có ý đấy nhưng mọi bằng chứng để lại đều dồn hết vào Thu Nhược Tuyền, hơn nữa ông ta còn năm lần bảy lượt muốn tận diệt hắn. Đấy chẳng phải giết người diệt khẩu hay sao?
Yến Phi Phi cười nhạt:
-Vì ngươi đã kể chuyện khó khăn của ngươi cho ta nghe, cho nên ta tạm thời không tính toán nợ cũ, mọi chuyện vẫn chưa minh bạch nên từ nay ta với ngươi vẫn là bằng hữu. Đừng có lạnh nhạt với ta! Còn nữa, người có muốn biết chuyện bọn Tiên Tri giáo vì sao hấp thu Tinh Nguyên của các loại yêu nhân hay không?
Vũ Xương mỉm cười:
-Chuyện này đương nhiên là ta muốn biết!
-Ngươi có từng nghe nói tới loại võ công gọi là Hấp Tinh Chưởng hay chưa?
Vũ Xương lắc đầu:
-Chưa nghe nói bao giờ!
-Loại võ công này rất quỷ dị, bá đạo. Người tu luyện Hấp Tinh Chưởng phải thu được tinh nguyên của năm lại Dị vật, năm loại này phải mang trong mình những thuộc tính của Ngũ Hành Chi Lực gồm Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Sau đấy dựa vào khẩu quyết mà hấp thụ tinh nguyên của chúng thành chân nguyên bản thân!
Vũ Xương giật mình:
-Không lẽ bọn Tiên Tri giáo tu luyện loại võ công này!
-Sao ngươi nghĩ ngắn thế? Có biết rằng để tu luyện loại võ công này phải có một chân tu vững vàng và tinh nguyên phù hợp hay không? Ta nghĩ chỉ giáo chủ của chúng luyện thôi!
Vũ Xương trầm ngâm, hắn đã tận mắt mục kích võ công của hai gã Hộ Pháp trong Tiên Tri giáp, bọn chúng tu chân thâm sâu khó lường. Chắc hẳn giáo chủ của chúng đạo hạnh ghê gớm hơn bội phần, bây giờ lại còn tu luyện thêm Hấp Tinh Chưởng nữa thì giang hồ lấy ai làm đối thủ đây?
Yến Phi Phi nghiêng đầu nhìn hắn hỏi:
-Ngươi đang nghĩ gì?
-Chỉ là mấy chuyện vặt vãnh đấy thôi!
-Hừ! Đầu óc bọn nam nhân các ngươi có rất nhiều điều mờ ám khi đứng trước nữ nhân!
Hắn cười:
-Vậy cô nương nếu sợ thì nên đi thôi!
Yên phi Phi mỉm cười:
-Riêng ngươi thì ta không sợ! hãy nói cho ta biết, vì sao mới sang sớm ngươi đã đi tới con hẻm đó? Không lẽ có hẹn với Kim Tình Văn tỷ hay sao?
Vũ Xương giật mình:
-Cô nương cũng biết nàng ta tới đó?
-Sao? Bị ta đoán trúng tim đen hả?
Vũ Xương thở dài:
-Tim đen là cái gì? Ta chỉ tình cờ đụng nàng ta ở đấy mà thôi!
Yến Phi Phi gật đầu:
-Ta tạm thời tin ngươi! Nhưng nói cho người biết, nàng ta là người rất kiêu kỳ và lạnh nhạt, nếu có ý đồ gì đấy thì hãy từ bỏ đi!
-Tạo sao cô nương cứ thích nghĩ xấu cho người ta thế?
-Ờ! Không hiểu sao gặp ngươi là ta ăn nói loạn xạ hết cả lên!
Nàng đứng dậy nói:
-Ta còn phải đi có việc! Ngươi về thôi!
-Cô nương tự nhiên!
Yến Phi Phi quay mình bước xuống lầu, lên ngựa dong đi thẳng. Vũ Xương nhìn theo, chân diện hắn nổi lên mấy phần khó hiểu. Hắn buông tiếng thở dài, khẽ lắc đầu. Đoạn gọi Tiểu Nhị thanh toán rồi cũng lững thững về khách điếm.
Tiên Ma Chi Hồn Tiên Ma Chi Hồn - Văn Càn Khôn Tiên Ma Chi Hồn