I find television to be very educating. Every time somebody turns on the set, I go in the other room and read a book.

Groucho Marx

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 400
Phí download: 17 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1797 / 16
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 32: Phá Thành
rên quan đạo đi thông Thương Châu xuất hiện một đội quân y giáp sáng ngời, tinh thần mạnh mẽ, phía trước là một thanh niên tướng lãnh, sắc mặt hắn âm trầm, hai mắt ửng đỏ, đôi tay nắm chặt cương ngựa, không nói một lời, chỉ thỉnh thoảng huy roi, để phát tiết sự bất mãn trong lòng. Cùng ngồi chung với hắn là một trung niên hán tử đang nhìn chung quanh, có vài phần kích động, nhưng nhiều hơn chính là vui vẻ.
Theo sát sau đó là một đại hán vóc người vô cùng khôi ngô, hắn đứng trên mặt đất, nhưng không thấp hơn vị tướng lãnh cưỡi ngựa kia, càng kỳ quái chính là, hai tay hắn mang theo hai con đồng sư tử thật lớn. Chỉ cần nhìn bộ dáng không thèm để ý chút nào của hắn, đại đa số mọi người hoài nghi đây chỉ là hai đồng sư tử rỗng ruột.
Bên trái thanh niên tướng lãnh là ba người ngoại quốc mắt sâu mũi cao, diện mạo bọn họ có vài phần giống nhau, vừa nhìn là biết là ba huynh đệ.
Bên phải là hai hán tử lưng hùm vai gấu, thân hình cao ngất, sau lưng một người đeo một cây thiết cung cực kỳ lớn, có thể nhìn ra thần lực của hắn mạnh mẽ, tuyệt đối không phải chuyện đùa.
Mặt sau bọn họ là một đội quân hùng dũng, khí thế ngang trời, mặc khải giáp màu đen, khải giáp những người này dày cực kỳ, bước đi phát ra tiếng kim thiết giao nhau nặng nề, nhưng bước chân như bay, không ai rớt đội hoặc kêu khổ. Mọi người trải qua thời gian dài hành quân, lại không hề nghe tiếng thở dốc, có thể thấy được sức lực cực mạnh, có thể nói là thiên hạ vô song. Càng kỳ quái chính là, hành quân thời gian dài như vậy, nhưng mắt họ vẫn nhìn thẳng, phảng phất mục đích sinh tồn của họ chỉ là bước thẳng về phía trước mà thôi.
Những nơi chi bộ đội đi qua, người đi đường đều ghé mắt, bọn họ nghênh ngang đi giữa đường, xe cộ lui tới hai bên đều phải tạm tránh sang bên, cho dù có người mắng to trong lòng, cũng không dám hiển lộ trên mặt, sợ bởi vậy mà rước lấy họa sát thân.
Bọn họ chính là đoàn người của Hứa Hải Phong, từ khi Tần Dũng vừa đến, Hứa Hải Phong cũng không còn kiềm chế được, lập tức mang theo lão cha, hạ lệnh toàn thể hướng Thương Châu xuất phát.
Tuy bọn họ hành quân nhanh chóng, nhưng mục tiêu quá lớn, còn chưa tới Thương Châu đã bị quân sĩ gác trên tháp cao phát hiện, vội vàng lớn tiếng hô quát, quân sĩ bên dưới luống cuống tay chân đóng lại cửa thành, kéo cầu treo, bọn họ không biết người tới là ai, nhưng cẩn thận một chút chắc không có sai.
Hứa Hải Phong tới ngoài thành tường năm trăm thước, dừng ngựa lại. Quân đội phía sau lập tức dừng chân, tựa nhu một cơn sóng lớn màu đen đột nhiên dừng phắt hoàn chỉnh, cấp cho người ta một loại cảm giác thâm trầm kỳ dị, một cỗ hàn ý nhập sâu vào đáy lòng tràn ngập khắp bầu trời Thương Châu thành.
Thương Châu thành là châu phủ của Thương Châu, bên trong trú đóng năm ngàn quân sĩ, đảm nhiệm thủ bị cũng là một vị phó tướng tên là Trần Tín Hoành, chẳng qua loại địa phương này có một vị phó tướng thủ bị, tuy là quan chức cao, nhưng quân lực không đủ, chỉ có năm ngàn người miễn cưỡng gọi là đội ngũ tinh tráng, vô luận là trang bị, sĩ khí hay lực chiến đấu còn xa không bằng quân chính quy thủ vệ biên cảnh.
Thời khắc này hắn đang cùng tri phủ Tằng Chí Hoành đồng thời đứng trên thành tường, hai người thần sắc lo lắng đầy mặt đang nhìn thiết quân dưới thành, với nhãn lực của bọn họ tự nhiên có thể thấy được chi bộ đội này không bình thường, mấy ngàn người cùng một chỗ, ngoại trừ tiếng gió rít liệt liệt, cũng không nghe được chút ồn ào, quân kỷ như thế, làm cho bọn họ cảm thấy da đầu tê dại. Nhìn lại binh lính thủ thành, một đám lộ ra vẻ sợ hãi, đám thái điểu còn chưa từng ra chiến trường làm sao có thể đối kháng cùng một đội quân như lang như hổ.
Chỉ là người ta nếu đã ở trước mắt, vậy Trần Tín Hoành cũng chỉ đành ngạnh da đầu hỏi: “Tướng quân người nào? Vì sao mang binh phạm Thương Châu thành ta?”
Hứa Hải Phong lạnh lùng liếc mắt nhìn lên đầu thành, hắn cũng không có nhãn lực như Triết Biệt, tự nhiên không biết là đối phương đã chuẩn bị sẵn sàng. Nhưng với thực lực trước mắt của Hắc Kỳ quân, có thể nuốt trọn Thương Châu thành, cho nên cũng không hề khách khí: “Ta là Hắc Kỳ quân Hứa Hải Phong, muốn vào thành làm việc, mở cửa cho ta.”
Từng Chí Hoành cùng Trần Tín Hoành hai bên nhìn nhau, Hán Hiền đế đã sớm đem chuyện tích của đệ ngũ túng đội truyền khắp thiên hạ, Hắc Kỳ quân mang danh dũng vũ, mọi người đều biết. Hai người bọn họ nhìn thấy cờ xí của quân đội ngoài thành, màu sắc khải giáp cùng biểu hiện thực lực, hẳn là không giả. Chỉ là đối phương thế tới hung hãn, trong ngôn ngữ lại không chút khách khí, hiển nhiên là kẻ tới bất thiện, nếu là tùy tiện mở cửa, chỉ sợ ngay cả lực chống cự cũng không có.
Nhìn thấy trên thành thật lâu không có tin tức, Hứa Hải Phong lo lắng cho huynh trưởng của mình, giận dữ nói: “Triết Biệt, bắn đứt dây cầu treo này xuống cho ta.”
Triết Biệt ứng tiếng, gỡ xuống Khai Thiên Cung, tiện tay bắn ra bốn tiễn liên hoàn. Bốn mũi tên tựa như thiên ngoại lưu tinh trong ánh mắt chúng nhân chỉ để lại một đạo tàn ảnh sáng ngời “đinh đinh” sau hai tiếng nổ, hai sợi xích sắt do sinh thiết chú tạo giữ lấy cầu treo đã bị bắn gãy đoạn. Cầu treo mất đi lực kéo hung hăng nện lên mặt đất, phát ra tiếng nổ vang kinh thiên động địa.
“Tần Dũng, đập vỡ cửa thành cho ta.” Hứa Hải Phong lớn tiếng mệnh lệnh.
“Dạ.” Tần Dũng vui vẻ a a cầm hai đồng sư tử, đi tới trước cửa thành bằng sắt. Chỉ thấy hắn giơ lên đồng sư tử, cứ như vậy ném tới phía trước.
“Đông…đông…đông…” Mấy tiếng nổ qua đi, cánh cửa cũng không tránh khỏi vận mệnh như cầu treo, đã bị một mình Tần Dũng ngạnh sanh tạp vỡ tung.
Hứa Hải Phong vung tay lên, nói: “Vào thành cho ta.” Nói xong thúc ngựa lao vào Thương Châu thành.
Dưới sự chỉ dẫn của Hứa Gia Bình, bọn họ một đoạn đường hướng thành nam chạy tới. Hắc Kỳ quân suốt tề tề chia làm một hàng năm người, đạp bước tiến uy vũ đi về phía trước, dọc theo đường đi gà bay chó sủa, người đi đường tránh còn không kịp. Tằng Chí Hoành cùng Trần Tín Hoành suất lĩnh bộ hạ xa xa đi theo phía sau, trong lòng bọn họ giận dữ. Tuy Hắc Kỳ quân danh chấn thiên hạ, nhưng Hứa Hải Phong dù sao chỉ là một thiên tướng, địa vị quan chức hai người họ đều trên Hứa Hải Phong, vậy mà Hứa Hải Phong không hề nể chút mặt mũi. Chẳng qua, cho dù trong lòng bọn họ có tức giận hơn thập bội, cũng không dám phái binh chặn lại, không thể làm gì khác hơn là đi theo phía sau, xem Hứa Hải Phong rốt cục là muốn làm gì.
“Tới, chính là nơi này.” Hứa Gia Bình đột nhiên chỉ vào phía trước nói.
Hứa Hải Phong nhìn phòng giam trước mặt cũng không tính là cao lớn, khắp nơi đều là mùi vị hôi thối, dơ bẩn tùy ý là có thể thấy được. Sắc mặt hắn xanh đen, luồng lửa giận vô danh lại xông lên làm cháy sạch cả cơ thể hắn nóng hừng hực: “Lâm Trường Không, truyền lời cho ta.”
“Dạ, tướng quân.”
Vài giây sau, một đạo âm thanh thâm trầm vang lên, thanh âm này cũng không lớn, nhưng du dương sâu xa, trong vòng vài dặm, mỗi người có thể nghe: “Hắc Kỳ quân Hứa tướng quân có lệnh, sĩ tốt của đại lao Thương Châu, lập tức đi ra xếp hàng.”
Trong phòng giam, một trận hỗn loạn, tiếng người phi thường náo nhiệt, có vô số ánh mắt từ khe hở nhìn ra, khi bọn hắn chứng kiến quân đội cường thịnh của Hứa Hải Phong, tiếng kinh hô lại thay nhau vang lên, nối liền không dứt.
Lúc này, Lâm Trường Không lại nói: “Phụng lệnh tướng quân, Hắc Kỳ quân làm việc, người không phận sự phải hết thảy tránh mặt.”
“Phàm người kháng mệnh không tuân – giết.”
“Phàm hành động trì hoãn – giết.”
“Phàm ồn ào hô hào – giết.”
“Phàm lời bất kính – giết.”
“Phàm cất giấu vũ khí – giết.”
“Phàm chia rẽ xúi giục – giết.”
Tằng, Trần hai người hít sâu một hơi rét lạnh, khẩu khí thật cuồng vọng, hành vi thật bá đạo, bọn họ liếc mắt nhìn nhau, Trần Tín Hoành đột nhiên nói với phó thủ: “Ngươi đi điều tập chúng huynh đệ đến thao trường tập hợp, nói không chừng, hôm nay chúng ta phải liều mạng.”
Tằng Chí Hoành sửng sốt, ngăn cản nói: “Trần tướng quân, không thể coi thường vọng động, ngươi cũng gặp qua bản lãnh của hai người vừa rồi, Hắc Kỳ quân này hiển nhiên là danh bất hư truyền, ngươi có được mấy thành nắm chắc, còn không nên tự tặng tính mạng cho thỏa đáng.”
Lời này của hắn không chút nào cố kỵ thể diện của Trần Tín Hoành, trực tiếp nói nếu đối địch với Hắc Kỳ quân, quân sĩ dưới trướng chỉ sợ phải chịu chết vô ích mà thôi. Nếu là bình thường, ở trong quan trường lăn lộn mấy chục năm như Tằng Chí Hoành tuyệt đối sẽ không nói chuyện trực tiếp như vậy, mà Trần Tín Hoành cũng tất nhiên sẽ giận tím mặt. Nhưng lúc này bọn họ cũng không còn tâm tư đi so đo đấu trí. Trần Tín Hoành lắc đầu cười khổ nói: “Tằng đại nhân, điểm ấy lẽ nào bổn tướng không biết, nhưng Thương Châu là trú địa của ta, nếu bị người khi dễ như vậy cũng không chút cử động, vậy sau này ta cũng không cần lăn lộn trong quân doanh nữa.”
Tằng Chí Hoành há mồm muốn nói, rốt cục thở dài một hơi, không khuyên ngăn nữa.
Mà đến lúc này, đại môn phòng giam rốt cục mở ra, hơn mười người bước ra. Hứa Hải Phong bước lên trước một bước, nhìn bọn họ, nhưng không có một ai là huynh trưởng, lại vừa nhìn, những người này ăn mặc trang phục của lao tốt, nguyên lai không có một ai là phạm nhân.
Quay đầu tiện tay kéo một tên lao tốt vóc người mập mạp, lớn tiếng hỏi: “Các ngươi nơi này ai là lao đầu?”
Đợi chốc lát, đúng là không người để ý đến hắn, hắn giận quá mà cười, nói: “Nghĩ không ra các ngươi đều là một đám ngạnh đầu khớp xương, được, chết dưới Hắc Kỳ quân của ta không có năm vạn cũng là bốn vạn, cho dù thêm hai mươi mấy người cũng không sao cả.”
“Ta….lạc lạc…ta…lạc lạc…là…là…lạc lạc…lao…lao đầu.”
Thình lình có thanh âm cất lên làm Hứa Hải Phong giật mình, hắn cúi đầu nhìn, nguyên lai nói chuyện chính là lao tốt vóc người mập mạp trên tay mình. Nguyên lai hắn chính là lao đầu, trách không được mới vừa rồi chúng nhân đều nhìn hắn với ánh mắt tràn ngập vẻ kỳ quái, có mấy người muốn trả lời cũng không dám nói chuyện.
“Ngươi là lao đầu? Được, ta hỏi ngươi một người.” Hứa Hải Phong buông lỏng tay ra, tận lực chậm rãi nói.
“Ngài xin cứ hỏi, chỉ cần ở trong lao ta, ta liền nhất định có thể tìm ra.” Chứng kiến Hứa Hải Phong có vẻ hòa hoãn, tim của hắn cũng an tĩnh xuống tới, nói chuyện cũng lưu loát.
“Ân.” Hứa Hải Phong hài lòng cười, nói: “Có một phạm nhân tên là Hứa Hải Thiên, ở trong phòng giam nào, ngươi đem hắn ra đây.”
Mập mạp biến sắc, lỡ miệng nói: “Hứa Hải Thiên, là tử tù đánh chết Trương tam công tử sao?”
“Không sai, hắn ở nơi nào, ngươi dẫn binh của ta đem hắn tiếp nhận đến, nếu không…” Hứa Hải Phong cũng không nói tiếp, chỉ là nhìn lên cổ hắn.
Lao đầu mập mạp chỉ cảm thấy một trận ác hàn, tựa hồ đầu trên cổ đã không thấy. Hắn vội vàng nói: “Dạ dạ, tiểu nhân sẽ dẫn người đem người ngài muốn tìm đưa ra.”
Sau một lúc lâu, hai tên quân sĩ mang một chiếc cáng do cánh cửa chế thành đi ra, người nằm trên càng tinh thần héo rút, hôn mê bất tỉnh, cả người quần áo rách nát không chịu nổi, máu bầm roi da tùy ý có thể thấy được, một cánh tay phải cao cao sưng lên, hiển nhiên đã gãy đoạn.
Hứa Gia Bình chạy lên vừa nhìn, lập tức lệ già tung hoành, vừa khóc vừa gọi. Không cần hỏi cũng biết người nằm trên cáng chính là Hứa Hải Thiên.
Thương Thiên Phách Huyết Thương Thiên Phách Huyết - Thương Thiên Bạch Hạc