TV. If kids are entertained by two letters, imagine the fun they'll have with twenty-six. Open your child's imagination. Open a book.

Author Unknown

Download ebooks
Ebook "Thượng thần, ngài hạ lưu"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tử Diên Vỹ
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 29 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 454 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 02:58:39 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Phiên Ngoại 2 [Hết]
hiên ngoại: Tiểu tiên nga và Ti Cầm
Đúng vào năm ấy tuyết rơi Nam Hải, ta đứng ở cửa cốc, cười với sư huynh: “Trăm ngàn năm chưa từng thấy qua bông tuyết rơi trên gò má, thì ra lạnh thấu như vậy ”.
Huynh ấy mặc áo xanh, nhìn thứ trắng phau rơi mà gật đầu kể với ta, năm đó mẹ của huynh buông tay huynh bỏ đi trời cũng nổi gió, bông tuyết như lông ngỗng vô tình làm ướt đẫm khuôn mặt nhỏ nhắn của huynh ấy.
Cho nên huynh ấy ghét ta, đơn giản là vì tên của ta là Tuyết Nhứ.
Ta không dám đến gần sư huynh, sợ huynh ấy thấy ta, gọi tên ta sẽ gợi lên chuyện ngày xưa mẫu thân bỏ rơi huynh ấy. Ban đêm về nghỉ khóa trái sương phòng, chỉ có thể xa xa theo sát phía sau huynh từng bước một, không để huynh ấy che chở ta.
Ta có nghe huynh ấy kể sẽ có sói biển ẩn hiện cắn đứt ngón tay của các cô gái. Đúng là ta sợ sói biển, nó từng ngậm mất chú thỏ nhỏ mà ta từng thương yêu nhất, chỉ còn lại một hàng vết máu dưới góc tường, làm ta buồn bực khóc cả nửa ngày.
Nghĩ tới chú thỏ nhỏ, ta liền níu chặt đạo bào muốn đi giết đám sói biển kia.
Sư huynh đi trước ta bỗng nhiên dừng chân, quay người thì bắt gặp bộ dạng căm phẫn của ta: “A Nhứ, vì sao gần đây muội không cùng đi với huynh?”
Ta hốt hoảng lấy cớ: “Muội, muội có kế hoạch đi giết sói biển báo thù cho con thỏ nhỏ.”
Sư huynh à một tiếng, khẽ cong môi, đưa tay gọi ta, trong bóng đêm đạo cốc u tĩnh, ánh trăng hơi lộ ra, thấm lên người huynh ấy một thân bạch ngọc.
Huynh ấy nói: “Một người không giết được đâu, sư huynh đi với muội”.
Sư huynh đã tiến phong Thượng thần, giắt theo khóa bách cốt cùng ta đến bờ biển mờ mịt tìm kiếm sói biển, quả thực vừa kiên nhẫn vừa tuấn tú làm người ta không nỡ. Nhưng huynh ấy rất nghiêm túc, xoay khóa bách cốt nói với ta: “A Nhứ đừng cười. Muội cười một tiếng huynh chỉ lo nhìn muội, đến lúc đó sói biển lại chạy ăn mất con thỏ của muội.”
Chỉ vì câu nói đó mà má ta đỏ ba ngày.
Khi chúng ta dọc theo Nam Hải tìm kiếm mấy ngày, rốt cục ở một cửa động chỗ đá ngầm dò xét thấy mùi tanh. Sư huynh rút trường kiếm, từ từ chuyển bước đến gần, ta đi theo sau chờ con súc sinh kia đi ra, ta cũng có thể cho nó một kiếm, trả nợ máu cho con thỏ nhỏ của ta.
Nhưng còn chưa kịp thi triển trước mặt sư huynh đã nghe sư huynh hét một tiếng: “Tuyết Nhi! Tránh ra xa!” Ta đã bị một lực bàn tay mạnh mẽ đẩy ra, một luồng nhiệt nóng phả trên cánh tay ta.
Mùi máu tanh ngất trời xộc tới, ta nghe thấy nghiệt súc kêu rống, còn có, kiếm sư huynh  ra sức chém giết, bóng kiếm lóe lên, tay kia chưởng. Ta lo lắng muốn đẩy ra nhìn xem huynh ấy có bị thương không, nên đã không để ý vừa rồi là lần đầu tiên huynh ấy gọi tên ta.
Mãi đến khi ánh sáng khôi phục, mới thấy sư huynh đang cười với ta chỉ chỉ tấm da sói trên mặt đất xử lý xong: “Cực kỳ to lớn, không dễ dàng tróc, trở về làm uội tấm áo trấn thủ bằng da sói, mùa đông có thể chống lạnh.”
Vừa rồi sư huynh chỉ bằng một tay mà đấu thắng sói biển ư? Làm sao bây giờ, ta lại càng si mê huynh ấy.
***
Trong cốc tuyết rơi một chút là ròng rã ba năm.
Mỗi ngày mỗi đêm ta đều mong mỏi trời đẹp, để ánh mặt trời một lần nữa chiếu sáng, để sư huynh luôn cười nhẹ nhàng.
Mỗi ngày mở bút nghiên trên bàn ta đều vẽ nụ cười sư huynh. Thế nhưng sư đệ thấy đều cười, nói: “A Nhứ, tỷ vẽ bức tranh này giống như mèo ấy!
Cũng tốt, vậy sẽ không dễ dàng bị sư huynh nhìn ra, ta liền không buồn bực.
Một ngày kia, ta pha trà sớm cho sư phụ, bưng đi trên đường không cẩn thận bị ngã, cả người bị nước trà nóng hất làm ta cực kỳ xấu hổ.
Chiếc khay trà ngọc bích sư phụ yêu nhất đã bị ta làm nát vụn, ta quỳ trên mặt đất dọn dẹp, chuẩn bị vào trong Thiện phòng ăn hèo.
Xa xa sư huynh đi tới, nhìn bộ dạng của ta, lại nhìn mảnh sứ vỡ đầy đất còn mờ mịt nhiệt  khí, một tay kéo ta qua ghế dài trên hành lang khiển trách: “Thấy sứ bể sao còn quỳ? Không sợ cắt rách da thịt sao?”
Sư huynh muốn ta đứng giữa mái hiên đợi sư huynh về. Huynh ấy tự mình cởi áo ngoài bọc hết những mảnh sứ vỡ đi đến Thiện phòng của sư phụ. Ta biết ăn đòn nhất định  phải chịu rồi, hít hít mũi đứng lên, không muốn sư huynh chịu đòn thay ta.
Còn chưa được mấy bước, đã thấy huynh xoa eo cười đi ra, bộ dạng cực kỳ tức cười.
“Tốt rồi”. Sư huynh cười sờ sờ đầu của ta: “Không sao, đến đây. Để sư huynh nhìn xem muội ngã có bị thương không.”
Lúc sư huynh cõng ta trở về sương phòng, tựa trên vai huynh ấy ngửi thấy mùi lá trúc thơm ngát trên người. Rất muốn nhớ nói với huynh ấy, sư huynh, huynh xem, tuyết đã sắp ngừng rơi, huynh có vui hơn không? Còn nữa a, bức tranh của muội không phải là mèo con đâu, là…Là huynh đó, sư huynh, muội lén vẽ huynh nhiều năm rồi. Từ ngày mới đến nơi này, con thỏ nhỏ làm bạn với muội chạy tới sương phòng của huynh, huynh bắt nó và cười với muội. Lần đầu tiên muội trông thấy huynh cười, muội đã lén vẽ huynh.
Bao nhiêu năm rồi, ta đã sớm chôn giấu bức tranh huynh ấy ở trong lòng, chỉ là đáng tiếc, không dám đưa ra.
Gần đến sương phòng cuối cùng, sư huynh đột nhiên dừng lại, hỏi: “Tuyết Nhứ, muội có gì muốn nói với huynh không? “
Lòng của ta đánh trống thùng thùng, vài bước chân mà cứ ngỡ xa xôi hơn cả bờ biển xa xô, huynh ấy có thể nghe thấy ta hô hấp rối loạn nhưng ta lại không nghe được huynh ấy…
Huynh ấy đang đợi, ta cuối cùng đã trút giận, nói: “Sư huynh, huynh xem bức tranh con mèo kia có đẹp không? “
Sư huynh cũng lặng yên, tiện đà bật cười: “Đẹp lắm.” Liền lắc đầu, tiếp tục cõng ta.
Ta cố nén không rơi nước mắt để huynh ấy cõng về phòng, thấy huynh ấy thay ta bị trách phạt mà đau xót, ta nắm chặt hai tay, hạ quyết tâm bất chấp chân đau đuổi theo, từ sau ôm lấy sư huynh, khóc ròng nói: “Sư huynh… bức tranh của muội không phải là mèo con đâu, … bức tranh của muội… ” Là huynh đó, vẫn luôn là huynh.
“A Nhứ ” huynh ấy xoay người lại lau nước mắt cho ta, “Muội muốn nói điều gì? Nói cho huynh biết, rốt cuộc muội muốn nói gì?”
Nhưng ta đúng là vạn phần nhu nhược, lời nói đến bên miệng chỉ có thể nuốt vào.
Có môn sinh báo lại: “Ti Cầm sư phụ, ngoài cửa có một bé gái đeo túi xách ngã, có thể đem bé vào cứu hay không?
Mọi người đều biết, thượng thần Ti Cầm không thu nữ môn sinh, ngày đó khi huynh ấy phá lệ, ta liền dùng mực xóa khắp bức tranh mèo, sau đó bẻ gãy bút vẽ.
Câu nói kia ta vẫn chưa nói ra khỏi miệng.
***
Tuyết lại rơi xuống Nam Hải, ta thay đồ thành một cô gái bình thường từ biệt sư phụ, một mình đến cửa đảo. Nghe nói trên Thiên cung sẽ không có sói biển hung ác xuất hiện, cho có cũng không ngăn cản được ta sẽ không sợ hãi nữa.
Vừa rồi vì đau lòng mất đi Mịch Trăn mà cả người sư huynh hoảng hốt như mất hồn. Trước khi đi, ta đi ngang qua sương phòng Mịch Trăn thấy huynh ấy vô lực ngồi trong phòng, trong tay cầm một cành cây bị bẻ gẫy.
Trên đời có một người con gái dũng cảm hơn ta, thích hợp làm cô gái để cho huynh bảo vệ hơn ta. Tuyết Tử chỉ là sư muội, có thể cười với muội, nhưng mãi mãi sẽ không uội lòng của huynh.
Ta chỉ có một hành trang nhỏ trông có vẻ đơn sơ. Ở bên trong là một chiếc áo trấn thủ bẳng da sói,  bao nhiêu năm qua ta chưa từng mặc một lần.
Ta không chút lưu luyến, bước lên đi đám mây của Thiên cung, vừa đi đã ngàn năm.
Thái Thường tiên tử mà ta chăm sóc lại lần nữa đã về. Trong lúc nàng ấy cùng thượng thần xử lý ân ân oán oán, ta liền rảnh rỗi đánh cờ cùng tinh Hoa tiên tử mấy ngày, có lẽ đầu óc của ta cũng bị Thái Thường làm cho không còn linh quang nến cứ thua cực thảm.
Hễ thua thì phạt ta đến ô khẩu miệng chiết nửa cành Đào về làm bánh hoa Đào cho bà. Một ngày mấy lần, ta đành thở dài thườn thượt.
Người nên gặp cuối cùng lại gặp nhau. Ta lười biếng bẻ gãy vài cành đào dự định lần sau thua nữa có thể đi ít vài bước.
Ta đắc ý trở về, trên đường bắt gặp sắc hắc bào của sư huynh, đã biến mất trong nhiều năm đột nhiên gặp lại cố nhân trong lòng sững sờ.
Ta cười, hành lễ trước mới nói: “Nhiều lần có cơ hội gặp huynh nhưng đều không sánh vai, đã lâu như vậy, sư huynh vẫn khỏe chứ?”
Huynh ấy không nói một lời, chỉ lẳng lặng nhìn ta.
Ta âm thầm buông tiếng thở dài có lẽ huynh sớm đã quên ta rồi.
“Tinh Hoa tiên tử đang chờ muộị. Muội đi trước”.
Không chờ câu trả lời của huynh ấy, ta mỉm cười, hành lễ xong thì bước đi. Người nên chờ sớm đã chờ, ta còn mơ mộng gì chứ?
Ta đi chưa xa, huynh ấy nhìn bóng lưng của ta nhẹ tiếng gọi khẽ: “Tuyết Nhi, rốt cục huynh đã gặp lại muội…”
Phiên ngoại: Đặt tên cho con
Muốn kiểm soát vóc dáng thì phải hoàn toàn đánh bại thức ăn ngon.
Kể từ khi Tử Loan và Khuynh Uyển trở lại nhân gian nên duyên, lời nguyền rủa ngày xưa tiên mẫu buông ra rốt cục cũng bị đánh bật. Thái Thường và Hào Hành sau khi thành hôn, tam giới thiên địa nhân không ngừng liên tục tặng quà.
Mà hơn phân nửa quà tặng là nguyên liệu nấu ăn, người tặng hiểu rõ Thái Thường không cần phải chế biến cầu kỳ gì sẽ biến thành thức ăn mỹ vị. Vì vậy sau mười ngày cuồng ăn Thái Thường, Hào Hành đặc biệt nghiêm túc nói cho nàng biết, nàng mập. Thái Thường đông bóp tây sờ, cũng ý thức được cái sự mập này nghiêm trọng cỡ nào, không thể lạc quan được!
Hào Hành nói: “Cho dù nàng có mập cùng lắm là biến về thân hình khi mới tới Thiên cung bộ thôi.  Cũng làm cho người khác yêu thích không buông tay mà, không cần sợ”.
Nhưng Thái Thường nhút nhát vừa nghĩ tới thân hình ngày xưa kia bị người ta ghét bỏ thì kiên quyết không ăn. Thế mà hiện tượng kỳ dị đã xảy ra! Vài ngày thiếu ăn sao nàng càng ngày càng mượt mà?
Thái Thường chạy thẳng đến trước Hào Hành mặt kêu: “Thượng thần thượng thần! Mấy ngày nay thiếp không ăn gì nhiều năng lượng hết! Có phải thiếp gầy đi không? Phải không? “
Hào Hành tinh tế đánh giá nàng một vòng, suy nghĩ: “Có thèm ăn chua ngọt gì không? ” Thái Thường nói: “Chỉ thèm ăn chua, không thèm ăn ngọt. Có điều chàng cho ta ăn ngọt ta cũng nguyện ý ăn.” Hào Hành lại nói, “Gần đây nàng rất thích ngủ?”
Thái Thường suy nghĩ một chút: “Ngày xưa mỗi ngày ngủ năm sáu canh giờ. Còn giờ có thể ngủ bảy tám canh giờ”.
Hào Hành gật đầu, còn chưa bắt mạch đã nói: “Chúc mừng phu nhân, nàng mang thai.”
Thế nhưng Thái Thường vô cùng không phục, sao có thể!
“Thiếp thực sự hâm mộ tiểu Khuynh Uyển có mang thai hay không còn có thể xem nguyệt sự có tới hay không. Về điểm này còn chưa có chứng cớ làm sao chàng biết rõ thiếp có thai? Trăm ngàn năm qua cũng không mang thai sao hôm nay đột nhiên lại mang thai?”
Hào Hành nghiêm túc nói: “Gần đây bản điện rất cố gắng.”
Thái Thường không phục ôm bụng đi hồ sen bên nhà Khuynh Uyển suốt ngày nằm ở đó, rồi quan sát so bụng của Khuynh Uyển với mình, sau đó về ghi chép trong quyển vở.
Quan sát hết mấy ngày, Thái Thường mới hài lòng trở về: “Thiếp xác nhận thiếp là có thai, là tự mình xác nhận đó! Các người đều không ai xác thực nhận ra thôi.”
“Ờ, ” Hào Hành nhấp một ngụm trà chỉ chỉ một chồng thuốc bổ được xếp kế bên: “Đây là của Bắc Cực, Nam Hải, Thiên cung, còn có của gia tỷ ở Tây Thục  gửi tặng cho nàng. Hình như còn có mấy áo rộng bản điện chưa từng thấy qua, nàng cũng mặc thử xem. Còn nữa, biểu tỷ có gửi cho nàng bản viết hơn bảy trăm trang về chuyện phụ nữ có thai. Chị ấy tự tay viết, rất có thành ý phải không? Phải đọc cho hết. Đúng rồi, mẹ ta có hẹn chúng ta nửa đêm cùng bà thảo luận vấn đề tên cho đứa trẻ, trước tiên nàng có thể nghĩ vài cái. Còn có đây là chăn Bách Phúc Oa Oa mà Quân thượng cùng Vương Mẫu ngự tứ, buổi tối chúng ta ngủ có thể đắp…”
Chuyện sinh nở đã có Phù Nhã, tiểu tiên nga và Thước Diệp đến chăm sóc.
Hào Hành cùng Ti Cầm ở phòng chơi cờ.
Ti Cầm nói: “Sao ngươi bình tĩnh thế? Thái Thường dù sao cũng lần đầu mang thai.”
Hào Hành đáp: “Sức chiến đấu và ý chí của nàng đều đặc biệt mạnh mẽ, nửa canh giờ trước vẫn còn ở nhà Khuynh Uyển tìm bắt về hai con heo nái bị lạc, ta tin tưởng nàng.”
Ti Cầm cười: “Thế tay của ngươi đang run cái gì? “
“Ta có run sao? “
“Có run.”
“Ta không run.”
“Ngươi có run.”
“Ta có run.”
“Ngươi không run…Đây…”
Ti Cầm ném con cờ, dứt khoát không thèm để ý tới lão tình địch này nữa.
Hào Hành đứng dậy chừng dạo bước, nói: “Bất quá sinh sớm, có một chuyện ta còn chưa giải quyết.”
“Chuyện gì? “
“Tên đứa trẻ.”
Ti Cầm uống trà: “Không phải nghe nói bá mẫu có báo mộng ư?”
Hào Hành hậm hực nói: “Mẹ ta nói con trai gọi là Hoa Sinh, con gái gọi là Liên Tử, chỉ có thể làm nhũ danh, tiên danh phải lấy tên khác.”
“Theo ta thấy tên này làm đại danh cũng được, không quan trọng có đẹp, có tục khí hay không, cứ tùy tiện nghĩ một cái cũng có thể ra mà”.
“Tốt, đổi lại ta đề nghị con của người trong tương lai có thể lấy tên Pitt và Julie.”
Ti Cầm: “…”
Đợi đến khi sinh xong, Hào Hành vui rạo rực thấy tiểu tiên nga ôm em bé ra. Nó mập mạp ngây thơ giống Thái Thường y như như đúc. Là song sinh, song sinh, một đôi long phượng, mẹ con bình an, song hỷ lâm môn.
Nhưng chờ mọi người chúc mừng xong tản đi, Hào Hành ôm lấy Thái Thường tỉ mỉ giám định giới tính hai đứa bé, phát hiện hai đứa đều là con trai.
Cũng không thể gọi con trai là Liên Tử được!
Thấy bộ dáng Hào Hành buồn khổ, Thái Thường nhìn Hào Hành với vẻ mặt khinh bỉ: “Cho chàng cả buổi tối không sao nghĩ thật kỹ tên cho con, chàng chỉ toàn lo nghĩ những chuyện kia…! Lần này làm sao đây… Đặt tên con trai thế nào! “
Hào Hành than một tiếng: “Nàng đã biết bình thường ta chỉ muốn những điều kia, còn để cho ta nghĩ làm chi? Còn nữa, nàng nhanh cởi áo cho con bú, hai đứa nó chắc là đói bụng. Hắc hắc, rốt cục cũng chờ chúng được sinh ra, bản điện cũng đói bụng…”
“Hạ lưu!”
Thái Thường cho hai đứa con trai bú sữa, hung dữ trừng chàng ở trong lòng tính toán làm thế nào trả thù.
Hứ! Rất nghi ngờ chàng không nghĩ ra vài cái tên cho con!
Trời nắng, Hào Hành lén lén lút lút che mặt ôm hai đứa bé đến Thiên giám đăng ký hộ khẩu.
Giám quan hỏi: “Hai đứa bé tên gì?”
“Hoa Sinh…” Hào Hành nhìn chung quanh, nhận mệnh đưa tiên bài cho bọn chúng, nhớ tới vẻ mặt Thái Thường nhe răng cười, chàng muốn khóc nhẹ giọng nói: “Và Sắc Quỷ.”
———-oOo———-
Hết
Thực hiện bởi
nhóm Biên tập viên Gác Sách:
Chimcanhcut100786 – Kú đốm – auduong_yy
(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)
Thượng thần, ngài hạ lưu Thượng thần, ngài hạ lưu - Tử Diên Vỹ