In books lies the soul of the whole Past Time: the articulate audible voice of the Past, when the body and material substance of it has altogether vanished like a dream.

Thomas Carlyle

Download ebooks
Ebook "Thượng thần, ngài hạ lưu"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tử Diên Vỹ
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 29 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 454 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 02:58:39 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 46 + 47
hương 46: Thượng thần đánh người a!...
“Điện hạ, ta gọt táo cho ngài ăn có được hay không?”
Thái Thường ngồi ngưỡng cửa Cầm đài, trong tay giơ trái táo đỏ bóng loáng cười nói: “Đặc sản của Nam Hải, bán ở nhân gian hẳn là một lượng bạc. Ừ, một lượng bạc, đại khái có thể đổi hai gói mứt táo, mười cái bánh bao… Ai nha tóm lại là ăn rất ngon!”
Tử Loan được Nam Cực Tiên Ông tụ hồn mà quay về, mất đi ba ngàn năm trí nhớ và tiên pháp, giờ phút này đang lẳng lặng bên cửa sổ nhìn Tuyệt huyền trăm ngàn năm qua chưa từng vang lên mà ngẩn ngơ.
“Vậy ta gọt đó!”
Thái Thường cầm con dao nhỏ gọt nghiêm túc, nàng lo lắng Tử Loan vất vả lắm mới tái sinh trở về, mất trí nhớ sẽ nhận không ra mình nên hễ không làm gì là tới nói chuyện phiếm với Tử Loan.
Quân thượng có lẽ mong mỏi Tử Loan có thể sớm ngày khôi phục tiên lực, mới có thể đem Cầm đài ban cho chàng làm dinh thự. Thái Thường than thở, gọt vòng quanh tách vỏ và thịt trái táo ra, sau đó đưa cho chàng: “Đây là lần đầu ta gọt vỏ thành công, tặng cho ngài!”
Tử Loan quay người lại nhìn nàng, cười cầm lấy: “Chị Thái Thường, ta nhận ra chị mà, chị không cần lo lắng. Nếu ngày nào cũng đi theo ta, ta lo Ngẫu thần sẽ đến điện chém ta mất.”
Thái Thường bĩu môi, nói: “Ta còn ước gì chàng tới chém ngài, mấy ngày nay ta không thấy chàng. Nghe nói dạo gần đây vị thần tiên được nhân gian cung phụng xếp hàng thứ nhất chính là chàng, rất bận rộn.”
Tử Loan cắn miếng táo, “Bận rộn cũng tốt, không thể so với ta, bận rộn cũng không được.”
Thái Thường tự biết đã chạm đến nỗi đau của chàng, đành ha ha lái sang chuyện khác: “Điện hạ, buổi trưa muốn ăn cái gì? Ta làm cho ngài!”
Tử Loan nhìn nàng cười một cái: “Đề tài này của chị còn không bằng đừng đổi.”
***
Buồn bực ra khỏi Cầm đài, Thái Thường đang nghĩ ngợi muốn đến nhân gian một chuyến. Kể từ khi sắc quỷ bị điều đến nhân gian, nhiều năm chăm lo việc nước cuối cùng mới được thanh danh trong lòng dân chúng, có thể bởi như vậy nên chàng về Thiên đình càng ngày càng ít, hai vợ chồng lại càng khó sum họp, nàng có hài tử mới là lạ!
“Tiên tử! Tiên tử! Không xong rồi!”
Tiểu tiên nga kéo làn váy chạy tới trước mặt, “Đã xảy ra chuyện! Đã xảy ra chuyện!”
Thái Thường giật mình khẽ run rẩy, đứng lại hỏi nàng: “Có phải sắc quỷ chàng…chàng …”
Tiểu tiên nga thở hổn hển chạy tới kéo nàng hỏi: “Người còn nhớ Tịnh Đế tiên tử không? Chính là em gái của thượng thần, ba ngàn năm trước điện hạ gặp chuyện không may sau đó nàng ấy cũng dấn thân vào hạ giới, còn nhớ chứ?”
“Đương nhiên nhớ rõ!” Thái Thường gật đầu: “Em gái của chồng ta mà!”
“Đúng rồi đúng rồi! Chính là nàng! Không ngờ ngày xưa nàng ấy trốn xuống hạ giới, bởi vì yêu một người phàm đánh cá, đã cùng người đó mấy đời trở thành vợ chồng. Kết quả… Kết quả bị quân thượng phát hiện, phái Thượng thần đi bắt bọn họ, còn nói phải…Phải xử tử bọn họ…”
“Cái gì!?” Thái Thường cả kinh quát to một tiếng: “Hiện giờ người đang ở đâu? Mau dẫn ta đi! Mau!”
Tiểu tiên nga đáp lời kéo nàng chạy, dặn dò: “Tiên tử… Vừa rồi thấy sắc mặt Thượng thần rất đáng sợ, thu hồn phách Tịnh Đế tiên tử… là ý của ngài ấy.”
Tim Thái Thường thình thịch, đột nhiên nhớ lại kiếp số chưa đã đến có phải đang ứng nghiệm hay không. Nàng cắn chặt môi, khắp người chợt cảm thấy rét lạnh, chỉ trông nhanh nhanh gặp Hào Hành một chút.
***
Thái Thường run sợ ngồi ở điện bên cạnh, nghe thấy cách vách vang lên tiếng thẩm vấn nghiêm khắc trách móc nặng nề, nàng chưa bao giờ biết được Hào Hành cũng sẽ lúc uy nghiêm như vậy.
Gió lạnh thổi qua, nàng cúi đầu không muốn nghe tiếng trách móc, rất nhớ những chuyện đã từng xảy ra trước đây. Lúc ấy Tịnh Đế luôn thiện lương dịu dàng đưa hạt sen cho nàng ăn, lúc tiên gia đều không để ý nàng tránh né nàng thì Tịnh Đế lại cùng nàng nói chuyện phiếm.
Nàng nghĩ đi nghĩ lại liền khóc. Nàng rất muốn xông vào chịu phạt thay Tịnh Đế, có lẽ sắc quỷ thấy nàng đến sẽ hạ thủ lưu tình. Nhưng khi nhìn thấy nhóm Thiên binh gác ngoài cửa, Thái Thường chỉ có thể lùi chân về lo lắng suông.
Hào Hành phân phó giam Tịnh Đế vào thiên lao chờ đợi xử lý, mới vừa ra đã thấy Thái Thường rơi lệ đầm đìa. Khóe mắt ngập nước đang giận dỗi nhìn chàng.
“Sao gần đây trên mặt nàng lại nhiều mụn hơn thế?”
Hào Hành đưa tay muốn chạm gương mặt của nàng, lại bị nàng tránh né.
“Đừng chạm vào ta! Hiện tại ta rất ghét chàng! Tay chàng phá hủy cả gia đình Tịnh Đế, ta không muốn chàng chạm vào ta!”
Thái Thường lau lệ hét lớn: “Chàng hủy gia đình của bọn họ, chàng phá hủy cả vạn mẫu hồ sen, chàng phá hủy làng chài kia, chàng còn biến thành đao giết em gái mình, làm sao chàng có thể biến thành như vậy? Chàng làm vậy quân thượng sẽ phong chàng lên làm đại quan ư? Chẳng lẽ chàng đã quên nhà của chàng bị hủy như thế nào. Chàng đã quên sau khi nhà bị hủy chàng đã tuyệt vọng đến nhường nào? Ngay cả mẹ ruột chàng ngày xưa cũng là trốn xuống hạ giới mới có chàng của ngày hôm nay đó!”
“Thái Thường…”
Hào Hành nắm chặt hai nắm tay trừng mắt nàng: “Không cho phép nàng nói như thế với ta. Nàng về đi, đừng tới nơi này.”
“Ngài bây giờ là Thượng thần tứ hải, tiểu tiên như ta chỉ đứng xa không thể chạm, ta không xứng nói chuyện với ngài. Ta cũng không muốn với kẻ vong ân phụ nghĩa, vì trục lợi mà cả em gái của mình cũng có thể hy sinh! Ngài đối xử Tịnh Đế thế này, không sợ sẽ gặp báo ứng sao? Ta sẽ không cùng ngài gặp báo ứng, cho nên ngài xử trí nàng như thế nào, ta cũng muốn theo nàng cùng đi!”
“Chát…”
Một bạt tai thật lớn vang bên mặt Thái Thường.
Bàn tay Hào Hành đau rát. Chàng cứng người ngay tại chỗ, thấy mặt nàng nhanh chóng sưng đỏ lên, là biết vừa rồi mình nặng tay cỡ nào.
Thái Thường không làm ầm cũng không làm loạn, chỉ lắc đầu tự nói: “Không đau, không đau, có đau cũng kém xa với việc bị anh trai đoạt lấy gia đình mình.”
Nàng xoay người vừa chạy vừa khóc, Hào Hành hạ tay xuống, cố nén xuống từng cơn từng cơn đau đớn trong lòng không đuổi theo nàng. Thước Diệp đi theo thẩm tra xử lí xong, ra khỏi đứng ở bên người chàng, nhìn Thái Thường chạy xa mà cười nói: “Đứa em gái này rất khó đối phó, thượng thần ngài ăn quả đắng rồi.”
Hào Hành gật gật đầu: “Làm phiền tiên tử giữ lại đứa bé kia.”
“Giữ cháu nó lại, không sợ sau này lớn lên sẽ ghi hận thượng thần sao?”
“Không giữ lại, Thái Thường mới ghi hận ta. Số mệnh mà thôi.”
Chàng cười khổ một tiếng, cầm thiên thư rời đi.
***
“Hu hu… Thượng thần đánh người! Còn có thiên lý hay không a!”
Thái Thường chạm gò má sưng đỏ, buồn bực gào khóc trong nội cung, “Ta hận hắn! Ta muốn… Ta muốn về Nam Hải!”
Tiểu tiên nga há miệng run rẩy cầm ngọc ngưng cam lộ khuyên nhủ: “Tiên tử tiên tử, đừng động đậy! Trước hết để tiểu tiên bôi thuốc trước rồi hãy nói sau! Coi chừng sẽ càng  sưng thêm!”
Thái Thường nằm sấp trên giường đẩy nàng ra khóc ròng: “Ta không bôi thuốc! Sưng chết thì thôi! Sưng chết cũng tốt! Như vậy ta có thể đi cùng với Tịnh Đế, cũng đúng lúc có bạn!”
“Kỳ thật… Tiên tử có biết, nơi xảy ra vụ án Tịnh Đế tiên tử cùng phu quân phàm trầnvà con gái là do Thượng thần chủ động xin đi xét hỏi. Theo tiểu tiên thấy, mọi người đều biết Tịnh Đế tiên tử là em gái của ngài ấy. Thượng thần xét hỏi nhất định sẽ có rất nhiều người chỉ trích, sợ ngài ấy làm việc thiên vị. Cho nên thượng thần chỉ có thể nghiêm túc tra xét, tuyệt không thể qua loa. Điểm này khiến người ta khâm phục, tiên tử cần phải cảm thấy tự hào mới đúng. Còn nữa, ngài ấy xét xử em gái mình phạm phải luật trời, trong lòng nhất định đau khổ nhiều hơn tiên tử. Ngài ấy tự mình an bài Tịnh Đế tiên tử đánh tới con đường lục đạo luân hồi, đây là điều duy nhất mà một người anh có thể làm cho em mình. Lúc ngài ấy lĩnh thiên binh xuống phàm trần soát nhà, tiểu tiên thấy tay ngài ấy run run phát hiệu lệnh. Tiên tử không phải nói tin tưởng ngài ấy sao? Vì vậy đừng giận ngài ấy. Thượng thần cũng là có nhiều nỗi khổ tâm.”
“Ừ…” Thái Thường hừ hừ: “Nhưng hắn đánh ta. Chuyện cũng gạt ta không nói với ta, một chút cũng không tin ta, cho nên ta mới không cần để ý đến hắn.”
Tiểu tiên nga thở dài một tiếng, lấy thuốc cao ra bôi cho nàng. Thái Thường có chút bất mãn: “Rốt cuộc là em toàn nghe lời của hắn. Ta cũng không trông mong em sẽ đứng về phía. Bây giờ ta chỉ muốn đi gặp Tịnh Đế lần cuối cùng. Chị ấy không phải còn con gái sao? Ta muốn giữ lại chăm sóc, không phải bị hỏa thiêu cùng người mẹ mệnh khổ của cháu.”
Tiểu tiên nga đáp lời: “Thượng thần nhất định sẽ chăm sóc cháu gái mình cẩn thận. Chỉ tiếc giờ tiên tử không để ý tới ngài ấy, ngài ấy cũng không đem những lời này nói với người. Thật ra đứa bé kia sáng sớm thượng thần đã nói muốn đưa lên chỗ của người.”
Thái Thường mềm lòng một chút: “Hắn cưỡng chế mẹ người ta, còn muốn giữ cháu gái, chia rẽ cả nhà bọn họ, quả thực là quá hư.”
Tiểu tiên nga thở dài nói: “Giờ dưới nhân gian cũng truyền miệng nói Thượng thần vì thăng tiên cấp, mà lợi dụng em gái của mình. Biết bao dân chúng đã đốt cháy tranh họa Ngẫu thần. Hiện tại cuộc sống củ Thượng thần nhất định không dễ chịu, người còn không đi ngài ấy. Người không phải những kẻ ngu muội bịa đặt kia, ngài phải thông cảm cho ngài ấy chứ.”
Nhưng khuyên nhủ hơn nửa ngày, Thái Thường vừa chạm vào gò má bên kia còn đau đến muốn chết, bụng đầy ấm ức, bĩu môi xoay đầu vào trong không lên tiếng nữa. Này cơn nóng giận này, làm trên người nàng nổi càng ngày càng nhiều mụn.
Tiểu tiên nga thở dài vài tiếng, dập tắt ánh nến lui ra, đêm tối lại nghe Thái Thường sụt sịt rơi nước mắt.
Thái Thường khóc quá nửa đêm mới ngủ mê, nhưng ngủ thiếp đi cũng không yên ổn, luôn ngửi thấy một làn hương sen, có người nhẹ nhẹ xoa gò má sưng của nàng.
Chương  47: 【 đại kết cục 】...
Sáng sớm tỉnh lại cảm thấy cửu khiếu bát khổng và toàn thân đều ngứa vô cùng, Thái Thường ra sức gãi, hận không thể đem xẻo những chỗ khó chịu.
Tiểu tiên nga vừa vào cửa thấy nàng ngồi trên mặt đất thì giật mình: “Tiên… Tiên tử!?”
“A! Em tới rồi, mau ra phía sau lưng ta gãi một chút, ta cảm thấy toàn thân đều ngứa ngáy!”
Tay Thái Thường không với tới phía dưới cột sống, chỗ đó đang rất ngứa: “Sao thất thần? Ê… Làm sao mà vẻ mặt em giống như gặp quỷ vậy?”
Tiểu tiên nga run rẩy lấy gương đồng đưa cho nàng, Thái Thường cười gãi gò má cầm lấy, vừa nhìn thoáng qua nàng liền cứng người ngay tại chỗ.
Không biết từ lúc nào, bệnh đậu mùa trên người nàng toàn bộ trở nên sưng đỏ lên, mà lại còn biến thành màu đen, ngứa ngáy khó chịu bị chính nàng nhịn không được gãi vài cái đã rỉ ra máu đen, miệng vết thương đặc biệt đau đớn.
“Ta sắp chết… Ta sắp chết…”
Thái Thường sửng sốt hồi lâu đến nỗi quên mất đau đớn, chỉ nói đại nạn của mình đã đến, khuôn mặt thoáng chốc liền thảm như tro tàn.
“Em… Em đi gọi người đến!”
Tiểu tiên nga định xông ra ngoài, bị Thái Thường quát phải dừng lại: “Em muốn ta làm thế nào gặp người ta? Thành tâm muốn ta mau đụng cây cột chết sao? Giờ ta yêu không ra yêu quỷ không ra quỷ, em còn muốn ta đi hù chết bao nhiêu người.”
“Nhưng…Nhưng là…” Tiểu tiên nga khó xử: “Nhưng dù sao vẫn báo cho thượng thần.”
Thái Thường im lặng, cười nhạt: “Cũng tốt. Mời hắn đến, ta với hắn cáo biệt thôi.”
“Người đừng nói lời ngớ ngẩn thế. Em phải đi tìm ngài ấy đến!”
Tiểu tiên nga chạy như một làn khói đi ra, Thái Thường lại lấy gương đồng nhìn một cái, lúc này máu đen đã vón lại đau nhức. Nàng bình tĩnh, để gương xuống vội lấy chiếc khăn trắng che lại mặt.
Đây là trừng phạt hay là kiếp nạn, hay là số mệnh đã định đây? Bảo nàng làm sao đi tương trợ Tịnh Đế, làm sao đi đối mặt chư thần, làm sao còn dám gặp Hào Hành?
Thái Thường ngồi lên đám mây, phiêu diêu lục giới, không dám trở về Nam Hải, sợ mẫu thân  nhìn thấy lại hại bà lo lắng. Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có một nơi có thể dung thân mà nàng hao phí sức lực mới sửa chữa được đó là tiểu đảo. Nhưng nàng lại sợ bị Hào Hành bắt gặp, dứt khoát đành phải ở giữa không trung, ngơ ngác nhìn khói lửa nhân gian.
Một con rùa tiên bò qua, chậm rãi quan sát nàng một phen, có lẽ không hiểu vì sao tiên tử lại che khăn bay ở đây.
Thái Thường kéo khăn voan ra hù dọa: “Xem đi xem đi! Ngươi nhìn đi! Hù chết ngươi!”
“Quỷ a!”
Con rùa biển tuổi đã lớn kia vội vàng quay đầu đi, trong miệng nói gì đó không rõ: “Đi mau a… Đi mau a!”
Đã qua hơn nửa canh giờ, Thái Thường vẻ mặt đau khổ liếc nó một cái,  nhiều lắm cũng chỉ đi hơn được nửa thước mà thôi.
Vì vậy Thái Thường rất hảo tâm đạp nó một cái văng xa, còn mình lại tiếp tục ngồi ngây người.
Tiếng chuông đêm của Thiên cung vang lên. Thái Thường lẻ loi trong màn đen, ôm đầu gối sờ sờ gương mặt đau nhức bên trong mảnh vải trắng. Nước mắt từng hạt một lăn xuống đến, nhỏ xuống miệng vết thương đau đớn nàng lại vội vàng lau đi.
Đám mây bên người đám mây dường như lún xuống một chút, Thái Thường vén một góc khăn lên thấy hoa văn trên tay áo, nước mắt rơi càng dữ dội: “Ngài đi đi, ta không muốn ngài nhìn thấy ta.”
“Tịnh Đế đi rồi.” Hào Hành cũng không ép nàng vén lên hết, chỉ cùng nàng ngồi yên lặng  nhìn ngân hà sáng chói. Lời vừa nói ra, Thái Thường lập tức giật mình nhưng lại níu chặt tấm chăn không ra.
“Đi đầu thai…Em ấy muốn làm người, bản điện liền cho phép em ấy. Tiên gia quả thực không có gì tốt, vô tình vô nghĩa, lời nói lạnh nhạt, không chút tình người.” Chàng tự giễu cợt: “Quân thượng không xử trí tiểu Khuynh Uyển, chỉ cho con bé đi theo Thước Diệp làm tiểu tiên. Ta đã thảo luận nói muốn chăm sóc nàng, kỳ thật cũng hi vọng nàng thay ta chăm sóc con bé.”
Thái Thường lộ ra con mắt sưng đỏ liếc một cái, bĩu môi: “Ngài nói thật dễ nghe. Nếu ta không đồng ý thì sao? Còn nữa, có phải bởi vì hôm qua ngài đánh ta một cái nên ta mới biến thành thế này?”
Hào Hành thở dài một tiếng ôm lấy nàng: “Được, bản điện xin lỗi nàng. Nhưng những thứ ‘tác dụng phụ’ này không phải do ta làm. E là nàng sắp thoát thai hoán cốt, xuất phàm thai một lần nữa để thăng tiên.”
Thái Thường nghe xong lại càng ấm ức: “Nếu ta trông mong chàng có thể thành tâm thành ý nói một tiếng xin lỗi sợ là sẽ không cùng chàng đi đến bây giờ. Biết chàng nói không nên lời yêu đương cũng phải công nhận. Thoát thai hoán cốt cũng tốt, không giống người phàm, suốt ngày khóc lóc nữa. Hiện tại ta chỉ hỏi một câu, nếu ta trở nên xấu xí hơn hòn than, chàng còn muốn ta không?”
“Muốn.” Hào Hành nghiêm túc gật đầu: “Nhưng nàng cũng phải để ta nhìn một chút rốt cuộc có bị xấu hay không?”
Thái Thường nức nở vài tiếng: “Vậy ta vén lên. Nếu chàng cảm thấy buồn nôn cũng không cho phép được hối hận!”
“Ừ, không hối hận.”
Hào Hành lẳng lặng chờ, thấy nàng nhăn nhó một hồi lâu, rốt cục nhanh chóng khoát tay, đem tấm khăn trắng kéo xuống, nhắm hai mắt lại hỏi: “Giật mình ư? Nếu chàng muốn nôn thì mời quay lưng đi. Ta không muốn nhìn thấy ánh mắt chàng nhìn ta chán ghét.”
Hào Hành lấy tay đụng chạm các mảng đen trên mặt nàng. Mới đầu Thái Thường còn tránh né không để cho chàng chạm nhưng sau đó dứt khoát nhận mệnh, bị chàng dùng sức giật từng mảng xuống, Thái Thường bị đau bèn kêu to: “Ái! Còn lành hẳn đâu! Chàng vạch thế này làm ta đau! Chàng cảm thấy chướng mắt thì thôi, ta cũng biết là chàng ghét bỏ ta!”
Thế nhưng ở những chỗ Hào Hành đem những mảng đen vạch trần đi, làn da sưng đỏ trong nháy mắt trở nên đẫy đà, trắng nõn, xinh đẹp.
“Nàng có mang theo gương đồng chứ?”
“Ta… Ta không dám nhìn nữa!”
Thái Thường bụm mặt, “Ta sợ ngay cả da cũng bị mất biến thành con ma xấu xí!”
Hào Hành không để ý tới nàng, cởi bỏ áo bào của nàng kiểm tra hết những vệt đen đau nhức trên người nàng, đem những mảng da đen kia kéo ra.
“Ế!  Chàng giở trò lưu manh cũng đổi chỗ được hay không?! Đây chính là chỗ tiếp giáp giữa trời và người a! Có ném người cũng không thể ném xuống lục giới!”
Thái Thường đông che tây dấu, gương đồng cất trong ngực rơi ra ngay trước mắt, hé ra một dung nhan xinh đẹp được khôi phục trong nháy mắt:”… Ta… Ta không xấu?!”
Nàng trái sờ sờ phải gãi gãi, không đến nơi đến chốn, giống như viên mãn lịch kiếp. Nàng như trút được gánh nặng: “A…a… Ta còn sống?!”
“Còn khóc ư?”
Hào Hành buồn cười nhìn nàng.
Thái Thường sửng sốt, mừng muốn phát khóc nhưng rốt cuộc không rơi nổi nước mắt.
“Nàng quả nhiên đã thành tiên Thái Thường. Tiên nhân đều không đổ lệ.”
Hào Hành nắm tay của nàng: “Cuối cùng chúng ta đã trải qua hết đoạn đường.”
Thái Thường yên lặng nhìn chàng, trong lòng cảm động cũng không hồng được hốc mắt.
Chàng vẫn một mực đợi nàng trưởng thành.
“Xin lỗi chàng.” Trong lòng Thái Thường ấm áp, nhoẻn miệng cười: “Để chàng đợi ta lâu như vậy.”
***
Ban đêm Hào Hành đứng ở ngoài Thượng Ổ**, nếu để Thái Thường biết chàng giấu chuyện Thiên đế lấy đi giọng nói của Khuynh Uyển làm cho con bé thành câm, không biết nàng sẽ ồn ào thành bộ dáng gì, bây giờ vẫn không nên vào trêu chọc.
Đang định rời đi thì thấy tiểu tiên nga cười đứng ngay trước mắt hành lễ với mình: “Thượng thần, hôm nay đã có Khuynh Uyển, tiều tiên cũng nên quay về.”
Hào Hành nhìn nàng ta thật lâu, gật gật đầu: “Mấy năm nay vất vả cho ngươi.”
Tiểu tiên nga khoát tay: “Không đâu thượng thần, có thể quen biết với hai người coi như vận mệnh của tiểu tiên. Tiểu tiên còn muốn cảm kích ngài đã chứa chấp ta. Ngài và tiên tử là một đôi do trời đất tạo ra. Hy vọng hai người có thể hạnh phúc mãi mãi.”
“Ngươi phải về Nam Hải sao? Về sau… Bản điện hy vọng ngươi cùng hắn có thể tu thành chính quả.”
Tiểu tiên nga cúi xuống đầu, miết miết quan bào của tiên nga: “Trong lòng người ấy chỉ có một mình tiên tử. Tiên tử đã từng cố gắng như vậy còn không thể đến với người ấy, chứ đừng nói tiểu tiên chỉ là một tiểu sư muội tầm thường. Ngày xưa thấy người ấy sau mất đi tiên tử mà đau đớn buồn bực không vui, tâm tiểu tiên mới nguội lạnh đến Thiên cung làm tiên nga, là vì muốn quên đi người ấy… Hiện tại… Ừ, có lẽ có thể trở về giúp người ấy chăm sóc môn sinh thôi. Chăm sóc người khác cũng là một cách hay phải không Thượng thần? Ngay cả Tiên tử mà tiểu tiên chăm cũng không tệ… Hì hì…”
Hào Hành cũng mỉm cười, vỗ vỗ bả vai của nàng: “Nếu như hắn hiểu được, nhất định sẽ quý trọng ngươi, chớ từ bỏ. Bản điện rất hi vọng ngươi cùng hắn có thể thành đôi! Như vậy thê tử của bản điện mới không bị người ta chú ý.”
Tiểu tiên nga cười gật gật đầu, phục hành lễ nói: “Ngài cũng hãy trân trọng. Xin thay tiểu tiên chúc tiên tử bình an vui vẻ. Đợi khi nào nàng hồi môn sẽ có cơ hội gặp lại. Xin phép cáo từ tiểu tiên lui đi.”
Nàng nói xong liền xoay người lên mây, hướng về Nam Hải.
Hào Hành than thở một tiếng, nghe thấy trong nội cung thượng ổ người nào đó đang gầm thét: “Quỷ đáng chết! Chàng có phải ở bên ngoài hay không!? Chàng mau vào cho ta! Mau! Ta có lời muốn hỏi! Có phải chàng giấu ta cái gì không? Vì sao ếch xanh nhỏ không nói chuyện được! Hả? Mau vào cho ta! Quân thượng là ăn no rỗi việc có phải hay không …”
Nếu không vào e sẽ gặp tai họa! Hào Hành kiên trì, chuẩn bị nói một chút chuyện sinh con đại sự, thuận tiện có thể chận lại miệng của nàng.
Dù sao lúc này Khuynh Uyển nói không ra lời, nhất định đã ngoan ngoãn đi ngủ sớm.
Tiểu tiên nga xuôi thẳng về nam, nghe trong Thượng ổ truyền đến tiếng cãi vã quen thuộc chợt cười ấm áp. Đến gần miếu Nguyệt lão nàng đột nhiên tò mò muốn đi nhìn mệnh bài của Hào Hành. Cách tầng tầng lớp lớp sợi tơ hồng, quả nhiên trông thấy mệnh bài ngẫu thần Hào Hành đang phát sáng rực rỡ, trên đó khắc hàng chữ mới: “Thê tiên: Nam Hải Thái Thường tiên tử, bên nhau trọn đời.”
Nàng cảm động cười lau vài giọt nước mắt đang định đi, đột nhiên thời khắc đó nàng thấy mệnh bài Ti Cầm không còn để trống. Thê tiên danh hiệu là… Một giọt nước mắt nhẹ nhàng chảy xuống, làm ướt giày thêu, rồi rơi xuống bùn đất dưới chân bùn. Khắp nơi nở hoa.
Trong nội cung Thượng ổ, Khuynh Uyển trùm chăn khóc nhớ mẹ. Cô bé cắn chăn im lặng nói trong lòng: “Mẫu thân…Uyển nhi sợ hãi…Uyển nhi muốn về nhà…Hu hu… Còn nữa…Hai người cách vách có thể yên tĩnh một chút được không! Bọn họ làm sao vậy a! Huhu…”
_______________________
*Cửu khiếu: chín lỗ (hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi, miệng, niệu đạo, hậu môn). Bát khổng: cũng có nghĩa tương tự nhưng chỉ có tám lỗ. Đây là một trong những đặc tính cơ bản của Trung Quốc cổ đại được sử dụng để phân biệt giữa người và động vật.
Ổ**: 坞 nghĩa là lũy
Thượng thần, ngài hạ lưu Thượng thần, ngài hạ lưu - Tử Diên Vỹ