Hoài nghi là một tên phản bội, bởi nó khiến bạn sợ hãi không dám liều mình, vì thế bạn đánh mất cơ may thành công của mình.

William Shakespeare

Download ebooks
Ebook "Thượng thần, ngài hạ lưu"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tử Diên Vỹ
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 29 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 454 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 02:58:39 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 43 Phần 2
ử Loan thật sự không để ý nàng, xoay người đi ra ngoài.
Cách rất xa, nghe được tiếng khóc của nàng nhỏ, lòng có chút níu kéo, liền nhẹ nhàng quay lại, cách cánh cửa chàng nghe được nàng từng lần một đang cố gắng đọc nhấn rõ từng chữ: “Chỉ Đoàn… Chỉ Đoàn… Tử Đoàn… Tử Đoàn…”
Chàng đem nụ cười kia khắc cả trong tòa điện, dựa vào cửa nghe thanh âm của nàng ngủ say sưa.
Sáng sớm, cảm thấy một thứ gì đó mềm mại chạm vào gương mặt của mình, Tử Loan từ từ mở mắt ra, nhìn thấy Ngư Nhi cuộn mình ở bên người hắn, đang lấy ngón tay chọt mũi chàng.
Chàng bắt lấy cánh tay đang làm loạn, Ngư Nhi đỏ mặt gọi: ” Chỉ Đoàn.”
Tử Loan hoàn toàn bị nàng làm cho dở khóc dở cười, sờ sờ nàng: ” Chỉ Đoàn thì Chỉ Đoàn, nàng nhớ rõ ta là tốt rồi.”
Tiểu Ngư tiên đột nhiên hì hì cười rộ lên, đôi mắt nàng chớp như con bướm nhỏ, nhẹ nhàng cất tiếng: “Tử Loan.”
Đây là hai chữ nàng nói rõ ràng nhất.
Tiên danh** của mình rất dễ dàng bị phát âm sai, nàng lại liều mạng nhớ kỹ.
“Ừ.” Tử Loan nhìn nàng vẻ mặt thẳng thắn: “Hiện tại có thể cắn miệng.”
Thân thể Ngư Nhi nhỏ nhắn, nằm phía sau Tử Loan ngủ gà ngủ gật. Cả ngày nàng bị Tử Loan bắt học tập đạo tu tiên nên mệt mỏi mềm nhũn cả ra.
Tới bữa trưa, Tử Loan chọc chọc nàng: “Không đói bụng sao?”
Tiểu Ngư tiên lẩm bẩm: “Lại là ngốc tiên tử kia…đưa tới sao? Khó ăn lắm…”
Tử Loan bất đắc dĩ lắc đầu, tay nghề Thái Thường quả thật không giỏi, nhưng tóm lại là phải ăn.
Tiểu Ngư tiên ngồi trước bàn cơm, nhích lên ngửi một cái liền lại lui đầu về, hóa nguyên hình lặn xuống nước.
Tử Loan muốn trêu chọc nàng ra ăn một chút, tiếc rằng đồ ăn của Thái Thường ngay cả chàng cũng muốn cúi mình, dứt khoát không miễn cưỡng nữa, đợi buổi tối cho nàng ăn nhiều một chút.
Ngư nhi quay đầu thấy Tử Loan đem thứ  nấm gì đó từ từ xuống bụng, vẫy đuôi còn cảm thấy khó ăn thay chàng.
Tử Loan đột nhiên đặt đũa xuống, cười hỏi nàng: “Nàng muốn ăn những mỹ vị sao?”
Ngư nhi lập tức gật đầu vui vẻ chui đi ra, đến gần đưa tay hỏi chàng. Tử Loan đưa ngón tay ngoắc, gò má Ngư Nhi ửng hồng kề sát chàng.
“Có lẽ sẽ hữu hiệu.”
Tử Loan nhẹ nhàng thổi khí  lên má của nàng, hóa một nốt ruồi lên phía trên. Tiểu Ngư tiên chỉ cảm thấy nhột vô cùng, gãi không ngừng. Tử Loan kéo tay nàng xuống, cọ qua chiếc bánh bao một cái, vốn bánh bao màu vàng lập tức trở nên thơm lừng bốn phía, trong veo ngon miệng.
Ngư nhi vỗ tay cắn một miếng lớn, huyên thuyên nói không thành câu. Tử Loan biết rõ nàng vui vẻ, cuối cùng có thể không lo lắng thức ăn nàng.
Tiểu Ngư tiên cọ mẩu bánh bao tại chỗ ngứa ngứa, đưa tới bên miệng Tử Loan. Tử Loan nhìn nàng: “Ta không ăn cái này.”
Gì? Đồ mình biến ra cũng không thể ăn sao?
Chỉ là ngư nhi còn chưa nghĩ xong, chàng đã liếm má của nàng: “Như vầy là tốt rồi.”
Ai, xác thực tốt, chính nàng thì ăn không được, chỉ có thể duy trì nhìn chàng tràn đầy đắc ý tiếp tục ăn những thứ khác.
Ngư nhi đợi chán, liền kéo ra Thiên cung thăm thú các thần tiên.
“Cha Chỉ Đoàn thật hung dữ, mẹ thì thật béo tốt…”
Tử Loan nâng trán, nghe nàng đọc tiên danh, phán đoán nàng nhận ra bao nhiêu chữ.
“Hì hì…Tiên tử này thật đẹp…” Tiểu Ngư tiên sờ lên bức họa của Tam điện hạ Bằng Già không ngừng cười.
Một tay Tử Loan giở một vài trang qua: “Tiên tử của người ta, người ta không cho phép nhìn.”
“À… nhìn chút cũng không được a…”
Tiểu Ngư Nhi liền ngoan ngoãn tiếp tục nhẩm: “Các chị của Chỉ Đoàn đều xinh đẹp..”
Tử Loan bất đắc dĩ để nàng lẩm bẩm, cuối cùng cũng sẽ có một ngày phải dắt nàng đến bái kiến trước một đám người thôi, sẽ là một tương lai thật đẹp.
“Ủa… này quen quá…đã gặp nhau ở đâu …”
Ngư nhi chỉ vào một chỗ nhìn chằm chằm nửa ngày, Tử Loan nghiêng đầu nhìn, sắc mặt âm trầm xuống, nàng lật một trang là bức họa của Tỷ Ca lĩnh tướng thiên binh.
“Chỗ này hình như bị hỏng…” Tử Loan lấy cớ đoạt lấy tiên phả*** kia, đem hết nam tiên gia bên trong xóa hết toàn bộ.
Tiểu Ngư tiên cầm lấy nửa quyển tiên phả tất cả đều là nữ tiên gia nhìn hồi lâu, đần độn không thú vị, chu môi bỏ lại lật cái khác.
Tử Loan thở phào, nếu Thiên đế phát hiện chàng trộm tiên phả có khi cũng ném chàng tới Bắc Cung cùng đứa em trai gây họa! Đành phải vội vàng đổi trở lại.
Chỉ cần động đến danh tự tiên gia Đông Hải, Tử Loan chứng kiến, cũng là mạo hiểm đến động thủ tới Bắc Cung.
Trăm ngàn năm sau, nàng sẽ trở về Đông Hải ư? Nếu trên đời không có cái chỗ này, nàng vĩnh viễn ở lại thì tốt biết bao. Cho nên không thể để nàng đi, nàng phải mãi mãi ở lại nơi mà ta có thể liên lạc.
Nhánh cây Đào mà Dạng Trà tặng sau khi gieo xuống đã ra hoa bay khắp điện các. Tiểu Ngư tiên học xong hai chân liền chạy ra đường sau, cả ngày ở xung quanh dưới cây Đào bắt cánh hoa.
Tử Loan trong thư phòng đọc sách xong, bèn đứng bên cửa sổ tẩm điện thỏa mãn nhìn bóng dáng bé nhỏ như chú bướm sặc sỡ bay tới bay lui.
Nhật nguyệt xoay tròn đổi thay, cùng với cây Đ ào ngày càng sum sê, nàng cũng dần dần lớn lên, dung mạo cũng như Thượng Dao tiên tử, mỹ mạo khuynh phúc.
Nàng không hề cố kỵ gì chui vào lòng Tử Loan, lắc mông cùng chàng vui đùa như trẻ nhỏ. Nhưng hiện nay, nữ tiên tử tóc dài rủ xuống đầu gối, sẽ nhìn chàng mà gò má ửng hồng
Nàng lật trang sách hỏi Tử Loan: “Ta thấy tiên gia trong sách này đều hứng thú với song tu… Song tu là gì?”
Tử Loan quay lưng âm thầm oán niệm Bằng Già, nói tặng một ít sách cho chàng giải sầu, hóa ra là những thứ này.
“Song tu tức là… ừ… chuẩn bị tu hành thành tiên.”
Tiểu Ngư tiên đặt tay lên ngực chàng: “Ta muốn thành tiên, chúng ta song tu đi!”
Nhưng hôm nay nàng vừa thấy những chữ mình học viết năm đó trên quyển song tu “□” “Ý  a”  nàng xấu hổ thay đổi nguyên thân lặn vào nước.
Chỉ là trong lòng nàng vẫn còn có chút ước mơ, phải chăng song tu là chuyện rất tốt?
Trăng sao lơ lửng, nàng đứng ngoài tẩm điện của Tử Loan, hai tay nhỏ bé vòng tới vòng lui. Tử Loan cầm đèn đi ra xoa đầu của nàng: “Sao?”
Trăm năm sắp viên mãn, nhìn nàng nhưng trong lòng có một khoảng gặp gỡ không bỏ xuống được.
“Ta muốn cùng chàng…” Gò má ửng hồng so với hoa Đào ngoài cửa còn động lòng người hơn.
“Cái gì?”
“Muốn cùng chàng…”
“Ừ?” Tử Loan nhìn khuôn mặt hồng hào nhỏ nhắn của nàng càng cảm thấy động lòng người “Muốn cùng ta làm cái gì?”
Nàng lại đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn thẳng hắn, kiễng chân tiến đến trước mặt chàng, nhẹ nhàng hôn chàng.
Tử Loan vội vàng cầm lấy tay nàng: “Nàng làm gì vậy?”
“Song… Song tu nha…”
Đôi mắt to tràn đầy e lệ và dũng khí.
“Nàng muốn thành tiên sao?”
“Hả… không…không phải…”
“Vậy là vì sao?”
“Trong sách không phải nói…tiên tử sau khi thành hình có thể song tu sao… Trên đó đều nói… nói song tu là vì hai bên xác định là người duy nhất trong lòng mình…Cho nên ta xác định chàng, chàng có muốn cùng ta song tu hay không?”
Tử Loan ôm chặt nàng, “Nàng sẽ bị thương.”
“À… Ta không sợ đau.”
Bình thường tu hành không phải đều c ó lúc đau đớn khắp người sao? Song tu cùng lắm thì hai người đều đau.
“Nàng thật sự không hối hận?”
Người trong lồng ngực đang không ngừng lắc đầu, Tử Loan ôm nàng: “Ta cũng vậy không hối hận.”
Trong tẩm điện, Tử Loan nhẹ nhàng cởi y bào đang bao bọc thân thể ngượng ngùng của nàng.
Trên đời không còn ân oán mấy đời, không còn đau thương, chỉ có người trong ngực của chàng đang chờ an ủi.
Mãi đến khi bên trong tràn ngập xuân sắc, Ngư nhi mệt mỏi không ngẩng đầu được lên, chỉ biết rõ chàng vẫn còn hôn trán, hôn chóp mũi của nàng.
“Song tu quả nhiên là cực kỳ mệt mỏi…” Nàng ôm eo Tử Loan tinh tráng, liên tục phả hơi ấm áp lên bụng, muốn ngủ.
“Cái này không thể được…” Tử Loan nâng thân thể không an phận của nàng lên: “Tu hành kết thúc hay không, là do ta quyết định.”
Trăm năm sắp viên mãn, Tử Loan lên đỉnh đài xem tinh tượng, chợt thấy Đông Phương một mây mù âm u đi thẳng tới, tựa hồ sẽ xông vào Thiên cung.
Xoay người nhìn lại, Ngư nhi vẫn còn điềm tĩnh ngủ say trên giường, trên đời tất cả phân tranh đều muốn cùng nàng không quan hệ mới được.
Nắm chặt Vân Già Nguyệt, Tử Loan thay tiên bào, nhẹ nhàng làm ngừng mộng đẹp của Ngư nhi. Hình dạng của nàng trong giấc mộng gặp nhau là không quên được, trăm năm gần nhau, ngắm nhìn mãi không chán.
Chàng đứng dậy bước khẽ  tới cạnh cửa, từ từ xoay mở ổ khóa đồng phong ấn trăm năm.
“Chàng muốn đi đâu…”
Nàng tóc tai bù xù chạy đến, quần áo trên người rộng thùng thình.
Chàng cười đi quay, buộc lại dây lưng cho nàng: “Ta biết rõ canh giờ chưa đủ, nhưng phụ quân gặp nạn, ta là đứa con thứ tư hầu hạ dưới gối, có thể nào ngồi trơ mắt nhìn?”
“Chàng sẽ trở lại chứ…” Nàng nhìn chàng bằng mắt đẹp mà chàng vĩnh viễn muốn cất giữ: “Chàng sẽ bỏ lại ta ư?”
Chàng ôm lấy thân thể nhỏ bé yếu ớt: “Ta hứa với nàng, sẽ lập tức trở lại. Trăm năm của chúng ta còn chưa tròn, cho nên ta sẽ đền bù toàn bộ cho nàng, đời đời kiếp kiếp, ta vĩnh viễn sẽ không bỏ nàng lại.”
Cả đêm đứng ở đỉnh Cầm đài, nước mắt từng chuỗi lăn xuống.
Nếu có thể đi cùng những giọt nước mắt này đến bên cạnh chàng, có lẽ còn an tâm chút ít.
Nàng không dám ngủ, không dám, chỉ có thể kiễng chân mong ngóng chàng có thể bình an trở lại. Khóa đồng trên cửa trước giờ chưa từng động tới, không phải là chàng không trở lại chứ?
Nàng không khóc, tháo trâm hoa để ngay cổ, chăm chú nhìn ổ khóa, trong lòng đếm một, hai, ba… Nếu đến một vạn, chàng vẫn chưa về, nàng lập tức đâm xuống.
Chàng dạy cho nàng đếm, đếm tới một vạn, hôm nay lại thành cá cược của nàng.
Nàng mới đếm tới bảy ngàn, rốt cục ổ khóa cũng có động tĩnh. Ngư nhi từ trên mặt đất nhảy dựng lên, bổ nhào vào cạnh cửa.
Quả nhiên chàng đã trở lại! Chỉ là trên tiên bào hoàng hôn nhuốm đầy vết máu.
“Đây là máu của chàng? Đây là máu của chàng!” Nàng ngửi thấy mùi máu, òa khóc nắm thật chặt tay áo chàng. Chàng lau những hạt châu rơi xuống của nàng: “Ta đã hứa sẽ không bỏ lại nàng, thì nhất định sẽ còn sống trở về.”
Nàng liếc về thấy ngực chàng máu đông thì mảng, đau lòng không dám dùng tay chạm: “Là ai đả thương chàng, là ai…”
Cổ họng Tử Loan căng thẳng, e là vĩnh viễn cũng không thể nói cho nàng biết.
Nàng cởi bỏ áo trên ngực chàng, vụng về rửa sạch.
Chàng nhịn đau, bởi vì trông thấy nàng còn đau hơn cả mình.
“Ta đã đồng ý với nàng trở lại, nàng cũng phải đồng ý với ta, không được khóc nữa.”
Chỉ là vết máu trên vạt áo làm Tử Loan đột nhiên căng thẳng, chàng không thể nói cho nàng biết, phụ thân của nàng đã phá xiềng xích, xâm nhập Thiên cung quyết tử chiến.
Tử Loan lấy Vân Già Nguyệt, ung dung bẻ gãy biến thành hai đoạn sáo.
Chàng đem một đoạn đặt trong tay Ngư nhi: “Canh giờ chưa đủ, ta sợ sẽ bị hủy diệt. Nàng an tâm chờ ta, ta hứa với nàng chắc chắn sẽ trở lại. Coi như đây là tín vật, chúng ta mãi không chia lìa.”
Nàng rơi nước mắt nắm chặt nửa đoạn Vân Nguyệt, cuộc đời này tuyệt không rời xa.
Chàng khắc lên môi nàng một nụ hôn: “Sẽ có một ngày, chúng ta thành thân, còn đi trồng một hồ sen lớn, còn sinh một thật nhiều con… Đây không phải là những lời năm đó nàng nói mê sao? Chúng ta nhất định sẽ chờ đến ngày đó, nàng phải tin tưởng ta.”
Nàng gắt gao nắm vạt áo chàng không buông: “Ta chỉ cầu xin chàng, ở lại bên cạnh ta…”
Giờ Mẹo hai khắc, Tử Loan nhẫn tâm đẩy nàng ra, siết chặt dư âm nàng lưu lại, gỡ bỏ ổ khóa bí mật đi ra ngoài.
Vân Nguyệt trắng chói lọi, đem toàn bộ gió tanh mưa máu bên ngoài bày ra. Nàng nhìn thấy chàng cùng cha mình giao tranh, nhìn thấy chàng ảm đạm ngã xuống…
Tuyệt huyền đột ngột tấu vang lên, cùng với tiếng khóc của nàng đồng loạt vang lên. Nàng bất lực chỉ còn biết khóc òa, quanh thân cũng bởi vì trăm năm lịch kiếp chưa tròn mà cảm thấy tê liệt khổ sở.
Một khắc kia nàng hiểu, nếu có thể cùng sinh tử với chàng như vậy, có lẽ so với sinh ly  còn viên mãn hơn.
Khóa được giải phong, ấn nguyền rủa trăm năm trở thành phế thải. Nàng đang chờ đợi ánh mặt trời tân sinh xâm chiếm chính mình, tuyệt huyền không ngừng vang lên than thở.
Trong một sát na(4) kia như thoán g nhìn thấy vị thần nơi địa ngục, Tử Loan liều mạng quay lại, đem tất cả tinh khí còn lại, chuyển toàn bộ vào trong cơ thể nàng.
Nàng ôm chàng bất mãn không ngừng, khóc vài ngày đêm, cho đến khi trân châu rơi xuống biến thành màu đỏ như máu. Người mỉm cười trong ngực đã lạnh lẽo, bỏ lại nàng.
Nàng cầm lấy Vân Nguyệt và Già Nguyệt, thả vào tay chàng, từ từ đứng dậy, chưa đi  được vài bước liền ngã xuống đất.
“Thế gian không còn chàng, cũng không còn ta, chúng ta sẽ ở một cái thế giới khác gặp nhau, khi đó ta muốn cùng chàng bên nhau.”
Gió thổi qua Cầm đài, thổi tan câu nói cuối cùng của nàng.
***
Hai ngàn năm sau.
Tử Loan lên Cầm đài, vừa rồi phụ quân cho chàng nơi này làm tiên đế.
Ánh mắt chàng có lẽ là bởi vì có thủy tinh bên trong quá lâu, vừa thấy được sắc bảy màu là chịu không thấu. Tiên nga nhanh chóng đem nơi này toàn bộ đổi lại sắc màu rèm che, giường ghế dựa đơn giản.
Nơi rộng như vậy, chàng ngồi xuống, luôn có cảm giác, nơi này có người đang lẳng lặng chờ chàng trở lại.
Cây Đào bên thanh sạn dưới đài hồi sinh. Chàng đứng trước cửa sổ, nhìn cánh hoa đào tung bay, tựa hồ bắt gặp được một con bướm bảy màu sặc sỡ mà bay múa xung quanh.
Mắt bị đau, chàng nhắm mắt lại một cái, lúc mở ra không thấy bướm nhỏ, hoa đào vẫn bay bay.
Chàng cưỡng chế di dời tất cả sự chăm sóc của các tiên nga, sợ các nàng đến sẽ dọa người mà chàng đang chờ chạy mất.
Cho đến một ngày, có một bóng hình nhỏ yếu đột nhiên xuất hiện.
Lại có vị tiên nga tới ư? Chàng sờ chăn một cái, lại đột ngột rút tay về, sự ấm áp đó…rất quen thuộc.
Phía sau rèm có tiếng động, chàng trốn sang một bên. Nhìn thấy là một tiểu tiên tử manh mai đến, tựa hồ trời sinh đầu óc thiếu sót, bước đi không vững, xem bộ dáng nàng là muốn đi tìm mình thỉnh an, nhưng lại mãi cũng không dám mở lời.
Chàng nhìn rất lâu, chỉ cảm thấy con bướm kia lại bay trở về.
Chàng ở Cầm đài đợi mấy ngày, tiên tử ngốc nghếch kia vẫn chưa tới thỉnh an. Chàng đợi đến chịu không nỗi, nhưng trong lòng không mảy may muốn đuổi đi ý nghĩ về nàng.
Chàng đi tới, đứng sau tấm màn, nàng tựa hồ muốn vội vã rời đi, vội vàng thu dọn đồ đạc.
Không biết tại sao, trong lòng chàng cảm thấy nàng sẽ rời đi, sẽ rời đi.
Nàng kinh ngạc ngước nhìn, há to miệng, tròng mắt tr òn xoe, rất thú vị. Nhưng nàng không thể nói chuyện, chỉ có thể kinh sợ hành lễ, khoa tay múa chân nói cho chàng biết nàng đã vâng mệnh phải rời đi mấy ngày rồi trở về.
Đ ầu lông mày nàng có một nốt hồng đậu nho nhỏ, rõ ràng chàng thấy nốt hồng đậu kia tỏa hào quang.
Trái tim của chàng reo lên, chàng lại gần nàng ấy, tiếng réo gọi càng ầm ĩ mãnh liệt hơn.
Nàng cũng không phải bị chàng dọa chạy, hình như chỉ tạm thời rời đi mà thôi.
Rốt cục nghe rõ tiếng réo gọi, “Thế gian không còn chàng, cũng không còn ta, chúng ta sẽ ở một cái thế giới khác gặp nhau, khi đó ta muốn cùng chàng bên nhau.”
Chàng nhìn dáng vẻ khẩn trương của nàng: “Nàng phải nhớ kỹ đường, nhanh đi đi.”
Cảm tạ thế gian vạn vật, có thể cùng nàng sinh thời, lại một lần nữa gặp nhau.
_______________
Vân Già Nguyệt*: nghĩa là mây che ánh trăng, cũng còn là phép so sánh với các giọng ca tưởng như thô ráp nhưng càng nghe càng cảm nhận được sự thuần hậu, mạnh mẽ, chỉ có được khi tập luyện lâu dài, (nguồn baidu) là tên của cây địch (sáo) bằng ngọc mà Tử Loan dùng để xuyên qua búi tóc ở trên đầu, tiên khí (bảo bối của tiên) của Tử Loan chính là cây ngọc địch.
(Cảm ơn c. Lãnh Vân đã giải thích cụm từ này)
Tiên danh**: tên của vị tiên
Tiên phả***: sổ biên chép và phân loại cấp bậc các vị tiên
Sát na(4): là thuật ngữ nhà Phật hay sử dụng, chỉ đơn vị ngắn nhất của thời gian; hay nói cách khác, sát na chỉ thời gian chớp nhoáng của mỗi biến đổi. Một ngày 24 giờ được tính bằng sáu ngàn bốn trăm tỷ, chín vạn, chín ngàn, chín trăm tám mươi sát na.
———————
Con cá chính là Khuynh Uyển trong phiên ngoại tết Trung thu.
Thượng thần, ngài hạ lưu Thượng thần, ngài hạ lưu - Tử Diên Vỹ