It often requires more courage to read some books than it does to fight a battle.

Sutton Elbert Griggs

Download ebooks
Ebook "Thượng thần, ngài hạ lưu"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tử Diên Vỹ
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 29 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 454 / 0
Cập nhật: 2017-09-25 02:58:39 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 41 + 42
hương 41: Thượng thần phải xuất chinh...
Từ sau khi hạ quyết tâm ở chung phi pháp với Hào Hành, mỗi ngày Thái Thường ngoại trừ buổi trưa đi đưa cơm cho Tử Loan, rảnh rỗi không làm gì liền dẫn tiểu tiên nga đổ xô đến đảo sửa lại căn nhà nhỏ, đào hầm lấp đất, chuẩn bị sau này đến dưỡng lão, dự tính tương lai mấy ngàn năm sau đều hao phí trong đây.
Hào Hành làm xong công vụ trở lại đảo nhỏ, thấy Thái Thường cùng tiểu tiên nga đang mệt mỏi ngủ ngáy o o, bên cạnh còn có mấy bản vẽ nàng tỉ mỉ bày ra. Nhặt lên nhìn, phía đông muốn xây cửa tiệm bánh bao mứt hoa quả, phía tây dựng tửu lâu nhỏ bán mì sợi, phía nam núi trồng cây đào, phía bắc núi trồng cây lê. Chẳng thấy nửa điểm phép tắc tiên gia, hoàn toàn như người phàm sống qua ngày.
Mặc dù khai khẩn trang viên mệt chết đi được nhưng Thái Thường thề sẽ phục hồi cảnh tượng còn yên bình hơn năm đó của Tiết gia trang. Tập trung ở trên đảo làm gần trăm năm, rốt cục mới thấy lại non xanh nước biếc, đào mận khắp vườn.
Một ngày kia Hào Hành vẫn còn trong lớp, vừa quay đầu đã nhìn thấy Thái Thường đang cười hì hì lẳng lặng ngồi xổm ở một bên, nâng má chờ chàng tan lớp.
“Hôm nay không lên đảo xây cửa tiệm bánh bao của nàng à?”
Hào Hành bỏ lớp chạy tới nựng gò má ngày càng gầy gò của nàng, nói thật từ lâu lắm rồi suốt ngày chẳng thấy nàng đâu, hễ hỏi là buồn bực lên đảo mở phòng làm đất, làm cho chàng rất ghen tỵ với hòn đảo kia.
“Chàng theo ta, ta có lễ vật muốn cho chàng xem!” Bộ dạng Thái Thường thần thần bí bí, cười quỷ quyệt: “Sắc quỷ thấy nhất định sẽ cảm kích ta.”
“Hả?” Hào Hành sờ sờ bụng nàng hỏi sâu xa: “Là xem nơi này hả?”
Thái Thường nhìn quanh một vàng vội vàng kéo tay chàng ra: “Chỗ này để nhìn sau! Đi xem chỗ khác trước!”
Hào Hành suy nghĩ trong chốc lát: “Có phải muốn bản điện viết bảng hiệu cho tiệm bánh bao của nàng không? Muốn viết là ‘cửa tiệm bánh bao của ngó sen lớn và bấc đèn nhỏ’ hả?”
Thái Thường lườm một cái, dắt chàng lên đám mây: “Chàng phải hứa với ta nhắm mắt lại đến khi ta cho phép chàng mở mắt ra, không cho phép chàng nhìn lén!”
Hào Hành đáp lời,  nhắm mắt lại theo ý nàng, bị nàng dắt thẳng về đảo nhỏ.
Còn chưa dẫm lên bãi biển mềm mại, Hào Hành liền che mắt dặn dò: “Để bản điện đổi giầy cho nàng, đừng để dính nước.”
Thái Thường chỉ cười không nói nhảy xuống đám mây rồi đỡ chàng xuống. Mãi đến khi giày Hào Hành vừa chạm vào đá cuội trải thành đường, lúc này mới cong môi nói: “Nàng còn biết lót đường. Vậy là quá trình tu tiên của nàng tiến bộ rất lớn.”
“Nhanh lên nhanh lên. Hy vọng chàng thấy sẽ hài lòng hơn, còn có thể khen ta vài câu nữa.”
Thái Thường liếc mắt một cái, vội kéo tay Hào Hành chạy về phía trước, không ngừng dặn dò: “Ráng nhịn nha! Không cho phép nhìn lén!”
Hào Hành đang định giận vì nàng lạnh nhạt với mình lâu như vậy, muốn lén mở mắt ra. Đột nhiên, một cơn gió biển thổi qua, phảng phất đưa tới hương sen làm chàng mơ màng  bỗng ngừng lại.
“Gần đây nàng thoa phấn son nặng mùi hả?”
“Được rồi.” Thái Thường rốt cục dắt chàng đứng lại, cười nói: “Mặc dù ta biết không thể nào phục hồi cảnh vật như ban đầu nhưng ta hiểu rõ trong lòng chàng vẫn luôn mong mỏi nơi này có thể tái sinh. Ta cũng vậy, ta rất nhớ hồ sen thấy khi còn bé. Cho nên, chàng mở mắt ra đi, hi vọng chàng đừng trách ta phá đất, trồng hoa lung tung.”
Nhưng Hào Hành vẫn nhắm chặt mắt, Thái Thường nhanh chóng rút tay.
“Làm sao vậy? Có phải chàng sợ ta lại làm hư không? Huầy, cho dù những năm qua uổng công ta bận rộn thì chàng cũng phải nhìn xem sao, cùng lắm thì ta đổi trở về nguyên dạng được rồi!”
Hào Hành kiềm nén những giọt nước mắt mấy ngàn năm nay chưa từng chảy ra, từ từ đem đôi mắt như ngọn đuốc mở ra. Tuy nhiên, đập vào mắt là ngàn chiếc lá sen trùng trùng điệp điệp bao quanh bày ra. Những cây sen trong sạch hiện ra khuôn mặt ửng hồng, nương theo gió nhẹ khoác áo nghê thường*. Chen giữa ngút ngàn lá sen là những đóa e thẹn tỏa hương.
“Vẫn…vẫn khỏe chứ?”
Thái Thường miết ngón tay thấy dường như chàng muốn đem hồ sen mới tu sửa hoàn toàn thu vào tầm mắt. Nàng sợ chàng tức giận nàng sẽ khôi phục bộ dạng hư hỏng trước kia.
“Nếu muốn khôi phục…Chàng có thể cho ta mượn người để hỗ trợ không?”
Hào Hành nghiêng mặt nhìn qua gò má suy nhược và ánh mắt mong đợi của nàng. Một  nụ cười nơi khóe môi chàng tan ra, nói: “Đa tạ nàng, Thái Thường. Nàng làm rất tốt, thật sự cảm tạ nàng đã vì ta làm những việc này.”
Chàng ôm nàng vào lòng, “So với bất kỳ lễ vật nào, những việc này làm cho bản điện rất vui. Cảm tạ trời xanh đã cho chúng ta gặp nhau.”
***
Sau đó Thái Thường được dịp nằm sấp trên ghế lắc chân thẩm tra kế hoạch tiếp theo của đảo nhỏ. Hào Hành vì cảm kích nàng đã tu sửa hồ sen, thề thốt xông vào nhà bếp muốn đích thân xuống bếp nấu đồ ăn cho nàng.
Thức ăn còn chưa lên bàn, đột nhiên ngoài cửa có rất nhiều tiên gia mang theo binh khí đến tụ tập. Thái Thường nhanh chóng bỏ lại tấm bản đồ ra ngoài nghênh tiếp thì thấy mặt sắc các chư vị thiên binh  đều ảm đạm.
Thước Diệp thấy nàng ra, vội vàng bước lên kéo nàng qua nói: “Lúc này mà các ngươi còn tiêu dao sung sướng, không biết Đông Hải Hi Chiếu Đế Quân đã khởi binh tạo phản, sắp đánh lên trời sao?”
Sự việc kế tiếp thế nào Thái Thường còn chưa kịp hiểu vì Hào Hành sau khi nghe thấy đã mặc tạp dề chạy ra, đẩy nàng vào nhà còn mình ở trong nội viện cùng chư tiên thương nghị đối sách.
Thái Thường ở trong phòng đứng ngồi không yên, chỉ thấy phương đông từng mảng mây đen tiến gần, lại không biết đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì nhiễu loạn.
Không biết qua bao lâu, nàng lo lắng khóc hết mấy lần, cuối cùng thượng thần mới đẩy cửa đi vào. Thái Thường vội vàng đến hỏi: “Có phải chàng muốn dẫn binh đi nghênh địch? Đó là thuỷ binh của Đông Hải! Cho nên chàng nhất định phải đi đúng không?”
Hào Hành gật đầu, cầm tay nàng cười nói: “Sợ là không có cách nào trước khi đi cho nếm thử thức ăn bản điện làm. Nàng lập tức trở về Thiên cung đi, chờ ta trở lại được không?”
“Không được không được! Vạn lần không được!”
Thái Thường nghẹn ngào, nắm lấy tay chàng không buông: “Chàng lại muốn bỏ ta phải không? Ta cũng có thể đi theo cùng chàng nghênh địch! Chàng quên ta đã từng đánh trận! Ngàn năm trước ta đã đánh trận, ta còn có kinh nghiệm hơn chàng!”
Hào Hành khẳng định gật đầu, ôm nàng hôn lấy hôn để, “Bản điện biết, bản điện biết, Thái Thường giỏi nhất chinh chiến! Nhưng…lỡ đâu trận Đông Hải này giống như trận Đông Sơn…Nàng muốn quãng đời còn lại của bản điện làm sao có thể sống? Thái Thường, vất vả lắm nàng mới có thể trở về, sao bản điện có thể cho nàng đi? Lúc này đây bên cạnh nàng có ta. Lúc này đây chúng ta không cho phép hứa hẹn gì hết. Lúc này đây đổi lại nàng chờ ta, ngoan ngoãn ở nơi này chờ ta trở về.”
“Nếu chàng không cho phép ta đi, ta cũng không cho chàng đi!” Thái Thường bám vào người chàng khóc oà thảm thiết: “Ta đã trải qua, ta đã đau đớn! Ta biết rõ có nhiều nguy hiểm có nhiều sợ hãi! Nên sao ta có thể lại trơ mắt nhìn chàng đi chịu chết! Nhà, ta đã sửa xong… Ta còn định cùng chàng uống rượu mừng…Tên của con ta đều đã định! Những cây đào kia vẫn chờ chàng đốn, trái cây cũng chờ chàng hái… Vì cái gì mà hai ta phải gặp chuyện như thế này… Tại sao phải như vậy… Nhất định không ai thèm lấy ta sao?”
“Có nàng ở đây nhớ bản điện, bản điện sẽ không sao cả!” Hào Hành sờ viên Thủy Linh Châu đeo trên cổ mình vội trao cho nàng: “Đúng lúc trả viên ngọc cho ông chú của nàng, bản điện đã biết tất cả chỉ là duyên phận trước đây của nàng. Còn viên ngọc này là của bản điện. Ta biết rõ ta chưa bao giờ tặng nàng vật gì, hãy xem nó như vật đính ước với nàng có được không? Nàng nhận lấy nó, nhận lấy một linh hồn, một trái tim của bản điện, có nó ở bên bản điện sẽ không gặp chuyện không may.”
“Nói bậy..” Thái Thường quay mặt qua chỗ khác: “Chúng ta sớm đã có vật đính ước… Chẳng phải là nửa cái bánh bao kia sao?”
Hào Hành lắc đầu cười, nhìn qua các chư tiên còn đang đợi ngoài phòng. Chàng nắm chặt tay của nàng: “Đợi đến khi ta trở về, thấy nàng mập lên một chút có được hay không? Như vậy mới đáng yêu, tựa như lần đầu tiên ta nhìn thấy nàng.”
Thái Thường gật đầu, âm thanh đã bị hạt châu thu lấy hết, khóc không thành tiếng.
“Tốt lắm, ” Hào Hành gật đầu: “Ta sẽ không như hắn. Thái Thường, không cần phải hoài nghi bản điện sẽ bỏ lại nàng, không nhớ nàng. Vào lúc nàng còn chưa biết, vào lần đầu tiên thấy nàng, lúc nàng còn nằm trong nôi vươn tay ra nắm lấy tay ta, từ đó trở đi ta đã yêu nàng, lặng lẽ yêu nàng, yêu lâu như vậy, do đó phải tiếp tục yêu nàng.”
Đôi môi hôn nàng không ngừng run rẩy nói: “Tiểu tiên, hãy chờ bản điện trở lại. Đến lúc đó, chúng ta sẽ sinh con trai.”
Nhẹ nhàng dời đôi môi, Thái Thường còn vương nước mắt đã ngủ mất.
Hào Hành ôm nàng đặt lên giường, nói với viên Linh Châu: “Thay ta chăm sóc nàng thật tốt, chờ ta trở về.”
___________________________
*nghê thường: Xiêm y có màu sắc của cầu vồng
Chương 42: Sẽ lại gặp người...
Lúc tiểu tiên nga tới, chỉ thấy Thái Thường đang trùm chăn trốn ở trên giường khóc, thậm chí quên tắt lửa bếp thiếu chút nữa phải đi lấy nước cũng không có ai quan tâm.
“Tiên tử…”
Tiểu tiên nga ngồi bên giường chạm vào nàng thì thấy chăn khẽ run, Thái Thường vẫn  không ngừng nức nở.
“Người không cần phải đau lòng. Thượng thần sẽ không có chuyện gì đâu, người khóc như thế là điềm xấu đó!”
“Hả?” bộ dạng Thái Thường như một nữ quỷ đột ngột tung chăn. “Đúng! Không thể khóc, không có thể khóc! Khóc là điềm xấu! Vậy ta không khóc!”
Nàng ôm hạt châu Hào Hành đưa cho nàng, tóc tai bù xù chạy đến bờ biển ngóng chờ, trong miệng nói lẩm bẩm, nói: “Sắc quỷ giỏi nhất, sắc quỷ anh dũng nhất, sắc quỷ lợi hại nhất … Ta ở đây chờ chàng, chàng có biết rằng còn có ta ở đây chờ chàng…”
Nàng nói xong lại nén không được bắt đầu gạt lệ, tiểu tiên nga cũng không nghĩ ra biện pháp nào an ủi nàng, thấy mấy ngày liền ở Đông Hải mây đen bao phủ, lửa khói bốc cao, không khỏi âm thầm toát mồ hôi.
“Có điều tiên tử… Gần đây trên mặt người nổi mụn ngày càng nhiều. Người xem xem, chắc do vừa lo lắng vừa nóng nên mới nổi mụn!” Tiểu tiên nga vắt hết óc phân tán sự chú ý của Thái Thường: “Nếu chờ lúc thượng thần bình yên vô sự trở lại, thấy người thay đổi khó coi, chẳng phải không tốt sao?”
“Gì? Ta nổi mụn rất nhiều à?” Quả nhiên Thái Thường khẩn trương sờ đông sờ tây. Những năm trước đây, toàn thân nàng luôn đột nhiên xuất hiện vài nốt mụn hình thù kỳ quái, điều này làm nàng rất kinh hãi.
Tiểu tiên nga phụ họa: “Đúng vậy, chỗ này có một cái, chỗ này cũng có! Người nhất định phải ngưng thần tĩnh khí, đừng để hao tổn tinh thần!”
Từ xa truyền tới tiếng cầm huyền có một không hai, Thái Thường cẩn thận lắng nghe trong chốc lát, hỏi: “Đến lúc nào rồi, lẽ ra bầu trời lẽ ra phải chia phe mới đúng chứ?”
Tiểu tiên nga nghe ngóng, lắc đầu: “E là tiếng nhạc không giống sênh ca bình thường, trời đất đang là lúc không thể cho phép có tiếng đàn ‘tuyệt huyền’ rung động như thế. Từ khai thiên lập địa tới nay, nghe nói trên đời này chỉ có Nam Cực Tiên Ông nghe qua tiếng đàn này vang lên! Tiên tử, hôm nay cũng coi như chúng ta nghe được, cho nên là điềm tốt, thượng thần nhất định sẽ không có chuyện gì!”
Thái Thường đáp lời, nhẫn nại nghe trong chốc lát, chợt cảm thấy âm sắc sông núi đều không thể sánh bằng. Tuyệt huyền cầm từ xa truyền đến quả thật uyển chuyển vô cùng
“Có điều…ngữ điệu này thật sự hơi bi thương.”
Mãi đến khi trời, không biết tình hình chiến đấu ở Đông Hải như thế nào, Thái Thường nằm sấp trên bàn nhai vài cọng rau rồi lo lắng rốt cuộc ăn không trôi. Tiểu tiên nga miết đầu ngón tay đếm, nói: “Ngày thứ chín, ngày hôm nay cũng là ngày Tử Loan điện hạ cùng thần cá kết thúc kỳ hạn trăm năm. Hy vọng tất cả đều tốt đẹp, tất cả đều tốt đẹp.”
Thái Thường đang nâng má nhớ tới Hào Hành, chợt nghe trên đảo có tiếng bước chân cùng với tiếng bọt sóng thay nhau nổi lên, lập đứng dậy, đẩy cửa chạy ra gọi: “Sắc quỷ! Có phải chàng đã về hay không?!”
Bờ biển rộng lớn tìm không thấy bóng dáng Hào Hành, ngược lại chỉ có Tịnh Đế tiên tử khập khiễng đi tới. Thái Thường vội vàng cất bước về trước, thấy trên làn váy Tịnh Đế nhiễm máu đen, suýt nữa bị dọa bất tỉnh.
Tiểu tiên nga đi ra vịn lấy nàng, trông thấy dáng vẻ mệt lả của Tịnh Đế cũng sợ hãi: “Tịnh Đế tiên tử… Chúng ta không khống chế nổi thế cục sao? Thượng thần… Thượng thần… ngài ấy gặp chuyện?”
Tịnh Đế thấy Thái Thường lập tức ôm lấy nàng khóc nức nở, “Tử Loan… Là Tử Loan điện hạ… Tử Loan điện hạ… Đi…”
***
Đã tròn trăm năm, bóng mặt trời nơi cầm đài đi vào số mệnh cuối cùng, Tử Loan chỉ thiếu một ngày là có thể trở về vị trí cũ. Chỉ là tuyệt đối chưa từng nghĩ đến, Hi Chiếu Đế Quân sẽ đem mạng của mình ra làm tiền đặt cược, biển trời ngập nước, dân chúng lầm than, khổ không thể kể xiết.
Hắn ôm hận muốn tìm Thượng Dao tiên tử đã ruồng bỏ hắn rời đi, kể cả con gái ruột thịt của mình.
Ngày xưa Tử Loan có thể ngăn thần cá không bị rơi xuống đất, đành phải mạo hiểm vạn kiếp bất phục, xuất quân trước, lãnh binh công khai. Cuối cùng vây hãm Hi Chiếu vây tại đại môn Thiên cung.
Thế  cục Đông Hải đã định, Tử Loan bị thương lập tức chạy về cầm đài, bổ túc kiếp số còn lại của thần cá, chư tiên đã chuẩn bị chúc mừng song hỷ lâm môn.
Chỉ là ai cũng không ngờ, Hi Chiếu Đế Quân lại có thể dung thanh kiếm hắn mang theo chặt đứt xiềng xích, một mình liều chết xông vào Thiên đình, bức Thiên đế thoái vị, còn tìm con gái về.
Tim Thượng Dao đã nhập vào bảy hồn tám phách Hi Chiếu, các thượng thần đem khí lực hợp thành một thể, cũng có thể bị hắn công phá, ngực Tỷ Ca tiên quân thậm chí bị hắn chưởng lực suýt nữa đánh xuyên, lập tức làm Thiên cung sợ hãi. Thước Diệp tiên tử nhận lệnh hợp thể các tiên tử, liền nhận thấy hai mươi bốn vì sao thiếu mất một, lúc này mới không có cách nào chấn trụ Hi Chiếu. Ngay lúc nguy cấp, vừa vặn Tử Loan từ cầm đài trở về.
Thước Diệp khóc thảm thiết nói: ” Vì sao Tử Loan phải gánh chịu tất cả những điều này?”
Nước lũ của Hi Chiếu sắp sửa thôn tính cả tòa Thiên cung, tất cả mọi người đều thành vô năng vô lực.
Trong nháy mắt, hào quang khổng lồ bao phủ làm đôi mắt các chư tiên đau nhói. Sau đó gió bắt đầu thổi, kế tiếp là cầm đài rên rỉ.
Trăm năm Tử Loan chỉ thiếu ba khắc là xuất quan, cố giữ lại phần cuối cùng.
Đến giờ, giờ Mẹo ba khắc. Trùng hợp trời đất cùng đau thươg.
Hi Chiếu bị trói khóa dưới vách đá phía xa Đông Hải.
Kiếp số chưa đủ, Tử Loan lập tức phải bị tan thành mây khói. Mặt chàng tiều tụy, thân hình cứ đứng sừng sững. Thước Diệp xông lên ôm lấy chàng rên rỉ: “Nhanh lên! Nhanh lên! Chúng ta nhanh độ nhật nguyệt quang hoa cho điện hạ!”
Đột nhiên cầm đài có tiếng khóc truyền ra, truyền đến còn có cả tiếng đàn chưa bao giờ vang lên, thế nhưng chân thành tấu vang bi ca cả đời.
Chàng nghe được thanh âm của nàng, muốn dùng hết khí lực cuối cùng, trở lại cầm đài, đem hết toàn bộ tinh khí của chính mình truyền cho nàng, để nàng viên mãn. Trăm năm độ kiếp cuối cùng đã thành, thần cá năm đó đã hóa thành cô gái nằm ở trên người chàng khóc thút thít.
Giọng nói của nàng rất êm, ôm chàng nhẹ nhàng không biết mệt mỏi, nước mắt rơi mỗi lần gọi chàng: “Điện hạ… Điện hạ…”
Tử Loan nâng một cánh tay lên, cười lướt qua nước mắt trên gò má, tuyệt huyền nổ vang, chàng trong ngực nàng, biến thành những mảnh vụn lóng lánh, quấn quít quanh nàng, rơi lên môi của nàng, cuối cùng bay bay xa nàng, bay bay xa Thiên đình…
Nàng quỳ trên mặt đất, nước mắt rơi xuống biến thành viên trân châu. Nàng đuổi theo chàng, không ngủ không nghỉ, cho đến khi trân châu biến thành màu đỏ nhạt rồi màu đỏ thẫm.
Vương Mẫu cực kỳ bi thương, lớn tiếng trách mắng nếu không phải bởi vì nàng, Tử Loan không thể bị như thế. Nếu nàng không khóc to quấy nhiễu Tử Loan, Tử Loan sẽ không vứt bỏ  cơ hội cuối cùng, đem tất cả huyết mạch độ cho nàng mà ra đi buồn thảm như thế. Nàng lại là con gái của Hi Chiếu, chỉ có thể mang đến họa kiếp Thiên đình, không bằng diệt cỏ tận gốc, tế cho Tử Loan.
Hồi lâu sau, Thiên đế chậm rãi mở miệng: “Tất cả đều vì ta mà ra… Đem nàng ta đi đầu thai đi. Từ nay làm người phàm, tự sinh tự diệt, không liên quan gì đến Thiên đình của chúng ta.”
Hai thiên binh nhấc tiểu Ngư Tinh đi về phía Trọng Kiều, đánh gãy tiên căn của thần tiên tiên căn. Từ nay về sau, mong là sẽ bình yên như ban đầu, chỉ thở than cho Tử Loan, thở than cho tình yêu say đắm của Tử Loan cùng với Ngư Tinh không được viên mãn.
***
Thái Thường cùng tiểu tiên nga ôm đầu thống khổ nghe tất cả, Tịnh Đế từ lâu đã khóc không thành tiếng.
“Như vậy… Sắc quỷ… Có phải là chàng không có chuyện?”
Thái Thường cố nén sự bi thống trong lòng đối với Tử Loan, nhớ đến người đã bỏ lại nàng.
Tịnh Đế lắc đầu, nói: “Kỳ thật… vừa rồi trong các chư thần không có ca ca, bởi vì ca ca đơn độc canh giữ ở Đông Hải. Hi Chiếu xông vào Thiên đình, ca ca kết thúc đường lui của hắn, liền dẫn binh tiến đến Đông Hải, đến giờ… Còn chưa truyền đến tin tức.”
“Không…” Thái Thường tuyệt vọng liều mạng lắc đầu: “Sao chàng có thể đi một mình lẻ loi! Sao chàng có thể… Vạn nhất chàng giống ta năm đó …Chàng … Ta biết gọi chàng thế nào! Điện hạ cũng đã chịu không nổi… Chàng phải làm sao bây giờ?”
Tịnh Đế xiết bả vai của nàng nói: “Thái Thường không cần phải bi ai. Phải tin tưởng ca ca sẽ bình an trở về!”
“Đúng vậy tiên tử! Có lẽ không có truyền về tin tức nói không chừng là thượng thần  vẫn bình an vô sự! Ngàn vạn lần người không được thất vọng vì ngài ấy!”
Thái Thường đột nhiên bình tĩnh lại, mắt nàng sáng như ngọn đuốc nơi Đông Hải, giọt lệ biến mất trong hốc mắt: “Không gì có thể ngăn ta thôi tin tưởng chàng. Ta tin tưởng nhất định chàng sẽ bình an vô sự. Điện hạ đi… Ta cũng không biết điện hạ cùng với thần cá kia lại yêu say đắm kinh thiên động địa như thế. Ta phải đợi sắc quỷ trở lại, cùng chàng sáng lập nơi kinh thiên động địa thuộc về chúng ta.”
Tịnh Đế gật đầu, ôm lấy nàng nói: “Thái Thường muốn chờ ca ca trở lại, cùng ca ca bên nhau, nhưng ta… Ta cũng có sứ mạng của mình phải đi hoàn thành…”
Thái Thường sững sờ, khẩn trương nói: “Tịnh Đế muốn đi đâu? Chẳng lẽ muốn đi tìm Tử Loan điện hạ sao? Chẳng lẽ Tịnh Đế đối với điện hạ…”
Tịnh Đế cười khoát tay: “Thái Thường phải nhớ kỹ thế gian không có việc gì là kết thúc, bởi vì đằng sau mỗi kết thúc là sự luân hồi kế tiếp. Ta cũng muốn trải qua một kiếp luân hồi của mình. Số mệnh ta, điện hạ và thần cá là có duyên, tất cả sẽ không kết thúc. Tuy chúng ta đau lòng vì điện hạ thì đồng thời một sinh mệnh mới cũng sẽ bắt đầu. Nhớ rõ lời của ta, Thái Thường, chúng ta cuối cùng sẽ gặp lại nhau, sẽ gặp lại!”
Thái Thường không động đậy, chỉ có lẳng lặng cùng nàng nắm tay, tiện đà Tịnh Đế cười nhẹ ôm nàng một cái rồi xoay người bay mất.
“Tiên tử…” Tiểu tiên nga khúm núm hỏi: “Vì sao đến một câu tiểu tiên đều nghe không hiểu? Thượng thần rốt cuộc sẽ không có việc gì à? Rốt cuộc điện hạ có thể không chết hay không?”
Lặng im hồi lâu, tuyệt Huyền Âm ngừng, viên thủy linh châu lấp lánh tỏa sáng, Thái Thường mỉm cười nói: “Dù cho kết thúc, chúng ta cũng sẽ gặp lại. Ta sẽ không sợ hãi nữa. Ta chờ chàng trở về bên cạnh ta, ta chờ ngày đó đến.”
Thượng thần, ngài hạ lưu Thượng thần, ngài hạ lưu - Tử Diên Vỹ