Nên coi những thất bại trong quá khứ là động cơ để hành động, chứ không phải lấy đó làm lý do để bỏ cuộc.

Charles J. Given

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 72 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 764 / 13
Cập nhật: 2017-09-25 06:32:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 46 Part 2
hang Đại Vi ở bên ngoài liền đáp lại một tiếng, lớn tiếng nói: “Xem lại bản vẽ đi, chuyển hai thanh xà ngang ở chỗ này trước rồi hẵng chuyển ngói, nhẹ tay một chút!”
Tro bụi trên nóc nhà càng rơi xuống thường xuyên hơn, cơ hồ phủ kín mặt ta, tuy rằng thanh xà nhà kia lung lay sắp đổ, nhưng thủy chung vẫn chưa rơi xuống.
Cho đến khi bên ngoài có ánh sáng truyền vào, thân ảnh Khang Đại Vi xuất hiện tại khe hở dẫn vào phòng. Hắn vừa liếc mắt, liền nhìn thấy hoàng thượng đứng dựa vào tường, liền định đi qua đỡ Hạ Hầu Thần, nào ngờ Hạ Hầu Thần lại nói: “Cứu Hoa phu nhân trước đã. Trẫm không hề gì, nàng bị trọng thương.”
Khang Đại Vi lại không muốn tuân lệnh, nói: ” Sứ mạng của lão nô là bảo vệ hoàng thượng bình an! “
Hạ Hầu Thần lạnh lùng đáp: “Cứu nàng, trẫm mới để ngươi cứu trẫm.”
Lúc này, Khang Đại Vi mới tới đây, dời cọc gỗ đè trên người ta, ôm ta ra. Ta chỉ cảm thấy cái hông vô cùng đau nhức, bị hắn đặt ở giữa sân. Lúc này, hắn nhanh chóng quay lại gian phòng kia.
Ta vừa đi ra, liền có cung tỳ dùng chăn ấm bao ta lại, lại có ngự y tiến lên xem xét, trong lúc hỗn loạn, lại trông thấy căn phòng chỉ còn lại một bên kia sụp xuống trong tiếng vang ầm ầm. Không biết ta lấy đâu ra sức lực, lớn tiếng mà nói: “Hoàng thượng còn ở bên trong đấy. “
Trong đầu đột nhiên bừng tỉnh, ta đã hiểu ra tất cả, vì sao hắn lại đứng trong góc tường không nhúc nhích, chắc chắn là trụ đỡ nơi đó đã bị nổ tung, hắn phải dùng toàn bộ sức lực mới chống đỡ được, để gian phòng kia không sụp đổ.
Ta cũng hiểu ra vì sao hắn không chặt đứt sợi kíp nổ ngắn hơn, đơn giản là vì sợi kíp nổ dài hơn một chút kia, nối liền với đống thuốc nổ trên giường ta. Vì sao hắn không đáp ứng lời cầu xin của ta, tới ôm ta một cái, bởi vì ta đã không còn ý chí muốn sống, cho rằng mình sắp đi rồi, hắn không muốn để ta hôn mê, mới dùng ngữ khí lạnh băng như thế nói chuyện với ta, một lần lại một lần dùng lời nói kích thích ta, để ta bảo trì sự tỉnh táo.
Nhưng lúc ấy vì sao ta lại nghĩ hắn thân là hoàn đế ——thì phải lạnh lùng, phải tuyệt tình, phải tính kế, phải lý trí—— hoàn toàn không nghĩ ra được chút ưu điểm nào? Cũng không nghĩ đến biểu lộ chân tình mà hắn vô tình thể hiện trước mặt ta mấy ngày nay? Vì sao ta lại dễ dàng mắc lừa như vậy? Không chút hoài nghi mục đích của hắn?
Có lẽ con người ta vốn là như vậy, một nữ nhân ích kỷ, chỉ biết hành động vì tư lợi, dĩ nhiên không bao giờ tin người ta sẽ thật tình đối xử tốt với mình.
Ta đột nhiên hận vì sao mình không hôn mê. Nếu như hôn mê rồi, sẽ không đau đớn đến tan nát cõi lòng như thế này, trơ mắt nhìn hắn bị vùi trong đống đổ nát.
Ta giãy dụa đứng dậy, không để ý tới đau đớn thấu xương trên người, chỉ nghe tiếng hét khàn khàn hoảng hốt của mình: “Nhanh đi cứu hoàng thượng, nhanh đi cứu hoàng thượng…”
Hai mắt đẫm lệ mông lung, ta thấy có rất nhiều người vội cã chạy tới trước căn phòng đã sập, có người còn hô khàn cả giọng: “Hoàng thượng, hoàng thượng…”
Nhưng ta thì không thể làm được gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn bụi đất tung bay, căn nhà nguy nga chỉ còn lại một đống gạch tàn ngói vỡ.
Ta mở to hai mắt nhìn, hi vọng nhìn thấy Khang Đại Vi nâng hắn khỏi đống đổ nát, từ trong bụi đất tung bay đi ra, nhưng ta thủy chung vẫn không thể chờ được. Lúc ta sắp hôn mê, cảm giác não bộ dần dần hỗn loạn, ta giơ tay lên dùng sức tát vào mặt mình, “Không, không, trước khi nhìn thấy hắn ta không thể hôn mê!”
Tố Tú bắt lấy tay ta, “Nương nương, ngài đừng như vậy, chuyện này không phải lỗi của ngài.”
Lúc đó, ta vẫn chưa có ý tự trách mình, chỉ nói: “Không, bản phi không sai, ta chỉ… Chỉ là muốn nhìn thấy hắn đi ra…”
Ta lớn tiếng kêu lên: “Hạ Hầu Thần, ngài mau đi ra đây, đi ra trách phạt thần thiếp…”
Tố Tú sợ hãi nói: “Nương nương, nương nương, ngài làm sao vậy, danh xưng của hoàng thượng không thể gọi tùy tiện!”
Ta nghe thấy mình khàn khàn nói: “Thì sao, bản phi vẫn muốn kêu, nếu như hắn chết, thì bản phi là lớn nhất, mỗi ngày bản phi sẽ treo bên miệng mà kêu!”
Tố Tú hoảng sợ quỳ xuống cạnh ta, “Nương nương, nương nương, xin ngài nén bi thương.”
Ta đột nhiên cười, lại cảm giác được nước mắt chảy ràn rụa xuống mặt, “Vì sao phải bi thương, hắn sẽ không chết, nhất định sẽ không chết!”
Trong hai mắt đẫm lệ mông lung, ta trông thấy dưới lớp tro bụi cuồn cuộn, một người đỡ một người đi ra, toàn thân hai người, từ cao xuống thấp đều bị tro bụi bám đầy, một người trong đó lạnh lùng nói: “Nàng chưa chết, sao trẫm lại chết được!”
Ta chỉ thấy cảm thấy niềm vui mừng khôn xiết dâng lên từ phế phổi, lại cảm thấy đầu óc dần mơ hồ. Nhìn hai người càng lúc càng gần, bóng người lại trùng trùng điệp điệp, ta mất đi tri giác, chỉ nhớ rõ câu nói cuối cùng của mình: “Ngài không chết, thật tốt…”
Trước mắt là một mảnh sương mù, vô cùng vô tận, giống như một chất lỏng sền sệt vây quanh người, dù ta giãy dụa như thế nào, cũng giãy không ra. Chung quanh không một bóng người, chỉ có bản thân không ngừng chạy trốn, không biết phải chạy về hướng nào, chạy đến nơi nào. Có một cái tên nằm bên bờ môi, nhưng làm thế nào cũng không kêu lên được, trong tuyệt vọng, lại thấy đằng trước dường như có ánh sáng, liền liều lĩnh vọt tới, lại thấy ánh sáng kia thoắt xa thoắt gần, giống như hi vọng. Mỗi khi tuyệt vọng, ông trời sẽ chiếu xuống một tia sáng hi vọng nhỏ nhoi, trong vầng sáng mơ hồ ta thấy vạt áo màu vàng sáng chợt lóe lên, cái tên nằm bên miệng đột nhiên tuôn ra, “Hoàng thượng…”
Cuối cùng ta cũng tỉnh lại từ trong mộng, định ngồi dậy, lại phát hiện mình không thể động đậy. Ngoại trừ hai tay, từ phần phần eo trở xuống có cảm giác bị buộc rất chặt, hình như có ván gỗ ép sát vào người, lại có người đè đầu vai ta xuống, “Nương nương, ngài đừng động đậy…”
Trước mắt ta là gương mặt của Tố Khiết, ta hỏi: “Sao ngươi lại ở đây?”
Mắt nàng ngân ngấn nước, “Nô tỳ không yên tâm về nương nương, cho nên mới dâng tấu xin hoàng thượng, trở về hầu hạ nương nương.”
Ta không ngờ nàng lại vứt bỏ vị trí thượng cung khó khăn lắm mới đạt được để trở lại bên cạnh ta. Nếu như là trước kia, ta tất sẽ hoài nghi nàng có mục đích khác, hiện giờ lại chỉ than nhẹ một tiếng, nói: “Ngươi thật là ngốc.”
Ngốc giống như hắn vậy.
Ta vốn không tin sẽ có người vô duyên vô cớ đối xử tốt với người khác, mọi thứ đều có mục đích và yêu cầu. Nếu như người ta vô duyên vô cớ đối xử tốt với ta, sẽ khiến ta sinh lòng nghi ngờ. Đây là bản lãnh ta học được sau nhiều năm sống trong hậu cung, tất cả đều có nguyên do. Nếu như không có việc gì cần nhờ cậy ngươi, sao tự dưng lại đối xử tốt với ngươi?
Nhưng tất cả những việc Hạ Hầu Thần làm, lại làm cho ta không thể không tin tưởng, trong thiên hạ thực sự có người đối xử tốt với ta như thế. Nếu xem xét giá trị, hắn lấy thân thể ngàn vàng ra đánh đổi, ta vĩnh viễn không thể hoàn trả nổi ân tình này.
Trước khi hắn làm như vậy, có bao giờ từng nghĩ hành động như thế có đáng hay không?
Có bao giờ nghĩ ngôi vị hoàng đế, triều chính, vinh hoa phú quý vô tận của mình sẽ vì một quyết định này mà tan thành mây khói?
Trong đầu ta dâng lên vô số ý nghĩ, cuối cùng quy kết lại một điểm, nếu như mình ở vào tình huống này, mình có cứu hắn không?
Ta nhìn đỉnh màn màu xanh có thêu hoa nhỏ, trụ màn tinh xảo, chạm rỗng, khắc hoa văn hình rồng (2) mơ hồ ẩn hiện, cuối cùng vẫn mở miệng hỏi vấn đề muốn hỏi nhất sau khi tỉnh lại: “Hoàng thượng ở đâu rồi?”
Tố Khiết nói: “Nương nương, hoàng thượng đang nghỉ ngơi ở phòng bên cạnh.”
“Ngài ấy có ổn không?”
Vừa nghe lời này, Tố Khiết liền lau nước mắt, khiến trái tim ta không khỏi nhảy dựng, vội la lên:“Ngài ấy làm sao rồi?”
“Hoàng thượng bị đè gãy chân, ngự y đang khám cho hoàng thượng, nẹp cố định lại…”
Ta thấy bộ dáng muốn nói lại thôi của nàng, liền nói: “Có chuyện gì, đừng ngại nói thẳng!”
Nước mắt nàng không kìm được rơi xuống: “Nương nương, ngự y nói, chân hoàng thượng chỉ cần điều dưỡng tốt, sẽ không lưu lại hậu hoạn gì.”
Ta nhìn thẳng vào mắt nàng, nàng lại liếc sang chỗ khác không chịu nhìn ta, ta liền hiểu ra, chỉ sợ tình huống nghiêm trọng hơn nhiều. Nghĩ đến lúc đó, ta thật sự ích kỷ đến cực điểm, thấy hắn đứng đó, liền nghĩ rằng hắn có thể đi lại: cho rằng mình sắp chết, chỉ lo nói ra yêu cầu; đến khi không đạt được, liền hận hắn thấu xương, hoàn toàn không suy nghĩ cho hắn. Ngẫm lại nếu như lời hắn nói là thật, chân hắn thật sự bị thương, vì không muốn căn phòng xập xuống, mới nỗ lực chống đỡ. Có lẽ là đứng thẳng trong thời gian quá dài, mới khiến máu chảy không thông, tình huống so với lời Tố Khiết nói nghiêm trọng hơn rất nhiều.
“Vết thương của nương nương không hề gì, tuy rằng thoạt nhìn rất nghiêm trọng, cũng chảy không ít máu, nhưng may là được cứu chữa đúng lúc, vẫn chưa tổn thương đến nội tạng. Ngự y dùng kim châm cầm máu rồi, chỉ cần nương nương nghỉ ngơi cho tốt, sẽ phục hồi rất nhanh.”
Tố Khiết liên tục nói, ta lại giống như không hề nghe thấy, chỉ nói: “Tố Khiết, ta muốn đi thăm hoàng thượng.”
Tố Khiết kinh hoảng, vội vàng khuyên can: “Nương nương, hiện tại ngài không thể di động, ngự y vừa mới nẹp cố định cho ngài, trợ giúp ngũ tạng**của ngài trở lại vị trí cũ, ngàn vạn lần không thể di chuyển.”
(**Ngũ tạng gồm tim, gan, tỳ, phổi, thận.)
Ta biết nàng nói rất đúng, vốn không nên làm khó nàng, lại nhìn đỉnh màn nói: “Chính là, ngươi bảo ta làm sao có thể yên tâm đây”
Hắn luôn luôn trọng thể diện, hơn nữa hắn thân là hoàng đế, nếu như thực sự gây ra di chứng gì, ta có chết muôn lần cũng không hết tội.
Ta giãy dụa ngồi dậy, Tố Khiết bước lên phía trước đè lại, lớn tiếng nói: “Nương nương, ngài đừng động đậy.”
Có một bóng người từ gian ngoài đi vào, chính là Túc nương. Nàng vừa ra tay, liền ấn ta xuống, không thể động đậy được nữa. Ta không biết làm sao, thấy một tay nàng dùng dây vải treo trước ngực, liền nói: “Túc nương, ngươi đã bị thương, thì đi nghỉ ngơi đi, tội gì đi theo Tố Khiết tới đây?”
Tố Khiết liên tục nói: “Nương nương, Túc nương tự trách mình bảo vệ ngài không chu đáo, nô tỳ khuyên thế nào cũng vô dụng…”
Nghĩ lại tình cảnh ba ngày kia, hoàng hậu hẳn là đã mưu đồ từ rất lâu rồi, ngày hôm đó mới phát động, mà ta và Hạ Hầu Thần, thì lại chờ nàng phát động. Ta và hắn đều là dân cờ bạc, một khi thấy món lợi nằm ngay trước mắt, thì không thể suy xét quá nhiều.
Nghĩ đến ngày đó, hắn cho rằng mình là mục tiêu, bị những cuộc tấn công khác chặn đường, sau đó mau chóng chạy tới đây. Chúng ta hoàn toàn không ngờ, hoàng hậu lại dùng phương pháp điên cuồng như thế đẩy ta vào chỗ chết.
Khác với trước kia, lòng ta cứ nghĩ mãi về hắn, không còn ngờ vực, nghi kỵ; chỉ một lòng mong được gặp hắn. Ta hỏi Tố Khiết: “Hoàng thượng ngủ rồi sao? Ăn uống có ngon miệng không?”
Tố Khiết cười đáp: ” Xin nương nương yên tâm, hoàng thượng rất tốt.”
Chợt nghe có người ở sau lưng ta nói: “Nếu nàng đã muốn biết, sao không chính miệng hỏi ta?”
Tố Khiết quỳ xuống hành lễ, nhất thời trên mặt đất quỳ đầy người.
Ta nghiêng mặt trông qua, lại thấy hắn ngồi ở trên chiếc ghế bằng gỗ lim chạm trổ, được hai thái giám nâng vào phòng ta.
Ngọn đèn lập lòe tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, bao phủ trên mặt hắn. Dung nhan hắn vẫn như cũ, đôi mắt lại sâu như đầm nước mùa xuân, chăm chú nhìn về phía ta, không chuyển không dời.
Tháng bảy năm Khang Hựu, một tháng này phát sinh rất nhiều chuyện lớn. Đầu tiên là Thời gia liên quan đến tội lớn phản quốc mà bị xét nhà, hoàng hậu vì tham dự mà bị định tội, phế truất, cộng thêm tội hãm hại phi tần trong hậu cung nên bị ban tội chết. Nàng là vị hoàng hậu đầu tiên trong các đời bị phán hình phạt nặng như thế. Nghe nói, sau khi nàng ta bị giải vào Tông Nhân phủ, tiếp tục yêu cầu được mặc lụa mỏng tơ mềm, nếu như không được, liền khóc nỉ non trọn đêm. Nàng thông qua tầng tầng truyền báo, trước tiên xin được gặp mặt Hạ Hầu Thần. Hắn đã cực kỳ căm hận nàng, trốn tránh không gặp, nàng liền báo tên ta, nói muốn gặp ta.
Vết thương nơi eo ta đã lành, đã có thể rời giường thong thả đi lại, hơn nữa ở chỗ nàng, ta vẫn còn không ít nghi vấn chưa giải, thấy hôm nay đẹp trời, liền bảo Tố Khiết Tố Tú đỡ, ngồi lên kiệu nhỏ, đi vào trong ngục.
Đây là lần thứ ba ta đi vào đây. Nơi này vẫn như trước kia, âm u ẩm ướt, không thấy mặt trời.
Bên ngoài ánh mặt trời rực rỡ, nhưng nơi này vẫn đầy mùi nấm mốc, cực kỳ âm u. Tố Tú phủ thêm áo khoác cho ta, đỡ ta đi chầm chậm về phía trước. Từ xa, ta đã nghe thấy hoàng hậu nói sau song sắt: “Bầy nô tài các ngươi, còn không mau mang son phấn tới cho bản cung, bản cung muốn thoa son!”
Có quan coi ngục khuyên: “Phạm phụ*** đã vào ngục, còn để ý mấy chuyện này làm gì, nên ngoan ngoãn chờ đó, qua mấy ngày, có thể về chầu trời.”
( ***Phạm phụ: Người phụ nữ phạm tội, tương tự phạm nhân.)
Nàng liền lạnh lùng nói: “Bản cung là hoàng hậu, phạm phụ cái gì, người đâu, vả miệng cho bản cung!”
Ta nghe lời nàng nói, dĩ nhiên thần trí nàng đã mơ hồ, liền đi vài bước tới trước song sắt. Quan coi ngục thấy ta đi tới, thở dài nhẹ nhõm một hơi. Ta hỏi: “Sao nàng lại ra nông nỗi này?”
Quan coi ngục liền nói: “Nương nương, lúc nàng vừa vào đây, thần trí vẫn còn tỉnh táo, nhưng ăn cơm tù mấy ngày, cả người liền rất ngứa không ngừng gãi, còn yêu cầu chúng thần đổi áo tơ mềm mại, lại muốn son phấn gì đó. Chúng thần tất nhiên là không thèm để ý, nhưng mấy ngày gần đây nàng càng lúc càng ồn ào, thần trí cũng bắt đầu mơ hồ, cho rằng nơi này vẫn là hoàng cung…”
Ta khoát tay áo, cho các nàng lui ra, tự mình đi đến trước song sắt. Chỉ thấy nàng ngồi trên giường, tay trái cầm một chiếc lược, đang chải đầu, mái tóc đen nhánh sáng bóng tuy không có trâm cài giữ lại, vẫn bóng loáng mượt mà chảy xuống, trên người mặc áo tù. Ta vốn tưởng rằng mình sẽ gặp một nữ tử nhếch nhác rối bù, không ngờ nàng vẫn đoan trang như trước, giống như người vừa mới kêu gào cuồng loạn kia, không phải là nàng.
Ngoại trừ hốc mắt hơi ửng đỏ, nàng cũng không còn chỗ nào bất ổn. Ta nhẹ giọng kêu: “Hoàng hậu, thần thiếp tới thăm ngài.”
Nàng ngẩng đầu lên, cực kỳ tao nhã buông lược xuống: “Ngươi tới, có mang theo son phấn cho bản cung không?”
Nàng mới mở miệng, ta liền biết thần trí nàng đã không còn tỉnh táo. Ngoại trừ ý nghĩ muốn bảo trì vẻ đoan trang hiền thục khắc sâu trong lòng, nàng chỉ một lòng nghĩ đến son phấn.
Hạ Hầu Thần lợi dụng danh nghĩa Cao Xương quốc tiến cống son phấn cực phẩm, kỳ thật trong đó có một lượng Ngũ Thạch Tán cực nhỏ. Chất độc sẽ từ miệng mũi xâm nhập vào cổ họng, tiến vào trong phổi, khiến người ta càng dùng càng nghiện, nhưng lại có thể khiến làn da người ta vô cùng trơn mềm, như da thịt trẻ con, mặt càng bóng loáng như trứng gà bóc, quần áo hơi thô một chút mặc lên người, liền cảm giác thấy vô cùng ngứa ngáy.
Nhưng ai có thể đoán ra đây cũng là tác dụng của Ngũ Thạch Tán? Cao Xương quốc vốn là nước nhỏ, chuyên trồng hoa hồng, đồ vật mang đến tiến cống, tự nhiên đều là hàng tốt, hơn nữa hương vị đặc biệt, khiến cả mặt thơm phức, nàng chỉ cho rằng đó là mùi thơm son phấn, không cần Hạ Hầu Thần phải lên tiếng tán thưởng, chỉ ánh mắt hắn ngầm thưởng thức, sẽ khiến nàng tiếp tục sử dụng để lấy lòng hắn.
Nhìn thấy hoàng hậu như thế, ta thầm nghĩ, hại nàng, ngoại trừ gia tộc của nàng, đó là tình ý nàng dành cho Hạ Hầu Thần.
Nàng đã không nhận ra ta, dù ta có hận cũng không còn ý nghĩa gì nữa, rời khỏi nhà tù, vừa tiến vào ánh sáng mặt trời, liền cảm thấy vô cùng chói mắt, lại nhìn thấy trong vầng sáng rực rỡ kia, Hạ Hầu Thần và Khang Đại Vi đang đứng chờ trước hành lang đỏ rực(3).
Chân hắn đã dần dần khôi phục, mặc dù còn phải chống gậy, vẫn có thể đứng thẳng thật lâu. Dù vậy, toàn thân hắn vẫn tỏa sáng, khói mù không thể che lấp hào quang vạn trượng, tuy rằng khi hắn ngoan độc cũng khiến người ta phải rùng mình.
Nhưng ta nghĩ, chẳng phải bản thân ta cũng như thế sao?
Ta còn đòi hỏi gì hơn?
(1)Chuồn chuồn kim:↑
(2)Giường cổ Trung Quốc, hai đầu có hai thành giường, bốn góc có bốn cột, có nóc giường. Thường được chạm rỗng, sau đó phủ thêm màn, chăn gấm. Trong hoàng cung thì được khắc hoa văn hình rồng.↑
(2)Giường cổ Trung Quốc, hai đầu có hai thành giường, bốn góc có bốn cột, có nóc giường. Thường được chạm rỗng, sau đó phủ thêm màn, chăn gấm. Trong hoàng cung thì được khắc hoa văn hình rồng.↑
Thượng Cung Thượng Cung - Vân Ngoại Thiên Đô