To read a book for the first time is to make an acquaintance with a new friend; to read it for a second time is to meet an old one.

Chinese Saying

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 72 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 764 / 14
Cập nhật: 2017-09-25 06:32:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 36 Part 1
hương 36: Son phấn nhuận hai má, khiến mọi người ước ao. Edit: Shin Beta: Myumyu
Ngày qua ngày, thân thể Ninh Tích Văn ngày càng nặng nề. Nghe nói nàng được hoàng hậu dốc lòng chiếu cố, càng được Hạ Hầu Thần đặc biệt ban ân huệ, tặng phẩm không ngừng được đưa vào Thanh Vận các, trong thời gian ngắn danh tiếng nổi bật vô cùng. Ta biết các phi tần bí mật bàn luận, nói vinh sủng của hai tỷ muội chúng ta có thể sánh bằng Song Yến Hán cung*. Ta chỉ có thể âm thầm cười khổ.
(*Song yến Hán Cung: Chỉ Triệu Phi Yến và Triệu Hợp Đức, hai chị em dùng sắc đẹp để quyến rũ vua Hán Thành Đế,nhiễu loạn hậu cung.)
Cuối xuân hè đến, cỏ dài chim bay, trong tường đỏ ngói xanh cây cối càng thêm xanh biếc. Xiêm y mặc trên người dần dần mỏng đi. Mấy ngày gần đây tiểu quốc Cao Xương ở Tây Vực phái sứ giả tới, Hạ Hậu Thần vì thể hiện khí thế của nước lớn, liên tiếp thiết yến mấy ngày trong cung. Cao Xương quốc sản xuất nhiều cây hoa hồng, dùng hoa hồng chế tạo son phấn bán cho cả Tây Vực, vốn rất nổi tiếng. Lần này lên kinh, Cao Xương sứ giả hiển nhiên mang theo không ít phấn tẩm nước ép hoa hồng cực tốt, son phấn các loại. Những thứ này được phi tần trong hậu cung yêu thích nhất, mỗi người được ban hai hộp. Ta thử dùng một lần, các loại son phấn của Cao Xương quốc quả nhiên không giống Trung Nguyên, màu sắc tươi đẹp dị thường, sau khi bôi lên, khắp mặt ngọt thơm, cũng không biết hoa hồng nơi đó có gì khác biệt?
Son phấn Cao Xương quốc tặng cho hoàng hậu càng không tầm thường, nghe nói cánh hoa hái xuống để chế tạo son phấn phải trải qua sàng lọc nghiêm khắc, tất cả đều màu sắc rực rỡ, kích thước giống nhau, mấy nghìn đóa hoa hái xuống, cũng chỉ thu thập được một cái khaycánh hoa nho nhỏ mà thôi, lại tiếp tục chế tác theo phương pháp bí mật, càng phi phàm xuất sắc. Cứ như vậy chế tạo ra một hộp son tráng men nhỏ, chỉ một mình hoàng hậu có.
Lúc ta đi Chiêu Thuần cung thỉnh an, nàng đang cầm cái hộp nhỏ tinh xảo đó kể chuyện cười về sứ giả nước Cao Xương, ” Nước nhỏ như thế, cũng hơi nhỏ mọn một chút. Từ nơi xa tới, đồ tốt chỉ lấy ra một hộp, khiến người ta tha thiết mong chờ, nhận được rồi lại không dám dùng.”
Trong mắt chúng phi tần đều lộ vẻ hâm mộ. Ta thấy dung nhan hoàng hậu hôm nay so với ngày xưa quả thật khác hẳn, sắc mặt trắng noãn trơn nhẵn như trứng gà, mơ hồ lộ ra màu hồng nhuận, quả thật giống như cánh hoa hồng mới nở, ta đi tới đối diện thỉnh an nàng sau đó cười nói: ” Người nước Cao Xương đúng là có mắt, biết chỉ có hoàng hậu nương nương thân phận cao quý vô cùng, mới xứng dùng hộp son này.
Chứ loại người như thần thiếp, làm sao có thể nổi bật lên sự diệu dụng của loại son phấn này?”
Ta cười xong liền từ trong tay phi tần khác tiếp nhận một cái hộp nhỏ tráng men, thấy phía trên chỉ khắc một con phượng đang giương cánh bay, thủ công vô cùng tinh xảo, liền tấm tắc khen ngợi “Chỉ nhìn cái hộp này đã biết, tài nghệ trạm trổ này có thể so với tác phẩm của tư chế trong cục Thượng cung chúng ta.”
Ta lại chậm rãi mở hộp ra, nghe được một mùi hương như hoa lan mà không phải lan mơ hồ bay tới, không khỏi ngẩn ra, lại cười nói: ” Mùi thơm này dù xa như thế, cũng giống như thấm vào lục phủ ngũ tạng. So sánh với mấy thứ chỗ chúng ta, quả là không giống.”
Gương mặt ta hơi lộ ra vẻ bất bình, lại đổi thành nét mặt tươi cười như hoa. Liếc mắt một cái thấy Ninh Tích Văn bụng lớn béo phệ ngồi ở một bên, liền nói: “Ninh quý nhân không đúng dịp rồi, đã mang long thai, son phấn bột nước nên dùng cẩn thận mới tốt.”
Ninh Tích Văn mặt mộc không trang điểm, khẽ mỉm cười, nói: “Đa tạ tỷ tỷ quan tâm.”
Hoàng hậu liền tiếp lời: “Đây là chuyện đương nhiên. Không biết bản cung khẩn trương cái thai của nàng ấy đến cỡ nào, dặn đi dặn lại. Trong cung nàng, tất cả son phấn bột nước đã dọn sạch sẽ, nhưng nữ nhân thích đẹp, sao có thể ngăn cản. Bản cung liền kêu ngự y đặc chế bột nước từ cây ích mẫu, tất cả dụng cụ đều có chuyên gia kiểm tra, tất nhiên là sẽ không giống như Sư quý phi, để cho người khác thừa cơ làm bậy.”
Nàng cười hời hợt, chậm rãi mà nói, lại khến chúng phi tần khen ngợi không thôi. Ta nhìn Ninh Tích Văn ngồi một mình trong góc, bên cạnh nàng đương nhiên có người hoàng hậu phái đến cẩn thận hầu hạ. Tuy chúng ta chỉ cách vài cái ghế dựa, nhưng lại như xa tận chân trời. Ta không thể tiến lên ân cần thăm hỏi, nàng cũng không muốn ta tiến lên thăm hỏi, sự thân thiết vui cười lúc nhỏ đã xa xôi đến không thể chạm tới.
Trên đường Hạ Hầu Thần đi tới, phi tần cả sảnh đường đương nhiên là ra sức thi triển sự kiều mỵ trước mặt hắn. Hắn chỉ ân cần hỏi han mình Ninh Tích Văn, nghe nói mấy ngày gần đây nàng ngủ không được tốt, chính là do bé con trong bụng làm ầm ĩ?
Ninh Tích Văn xấu hổ trả lời câu hỏi, nói là ngự y thường xuyên đến khám và chẩn bệnh, sau khi kê thuốc dưỡng thai đã tốt lên rất nhiều.
Hắn liền tử tế dặn dò hoàng hậu, nhất định phải chăm sóc tốt Ninh quý nhân.
Lại nhìn kĩ thần sắc Ninh Tích Văn, khen: “Son phấn tuy nhạt, nhưng đóa hoa mai vẽ giữa lông mày(1)lại làm nổi bật lên dung nhan phúc lộc đầy nhà của ái phi…”
Hoàng hậu cười nói: ” Lời tán dương này của Hoàng thượng cũng thật thú vị. Ninh muội muội là người mang thai nên mập ra một chút, hoàng thượng lại khen nàng phúc lộc đầy nhà, gần đây thần thiếp gầy đi, hoàng thượng có muốn khen thần thiếp mảnh mai như Phi Yến?”
Chúng phi tần đều che miệng mà cười, ta tất nhiên là cười theo. Ta biết rõ nàng đang ám chỉ đến lời đồn đãi mấy ngày gần đây trong cung, nói tỷ muội chúng ta là Phi Yến Hán cung. Hạ Hậu Thần liếc mắt, ánh mắt đi đến nơi nào, tiếng cười liền ngừng đến đó. Hắn thấy ta cầm hộp son phấn trong tay, liếc mắt một cái liền biết là loại Cao Xương quốc đặc biệt tặng lên cho hoàng hậu, liền nhàn nhạt mà nói: “Đồ vật như thế cũng lấy ra chuyền tới chuyền lui? Qua tay mọi người, làm dơ thì biết xử lý thế nào?”
Ta đưa trả cái hộp trong tay cho thị nữ gần hoàng hậu, không ngừng xin lỗi.
Hoàng hậu cười đáp: “Hoàng thượng, ngài đừng chỉ trích mọi người, là thần thiếp thấy hộp trang điểm này quý giá, các muội muội không có mấy người được gặp qua, nên mới đưa ra cùng thưởng thức.”
Ta tự cảm thấy không thú vị. Từ lần trước, Hạ Hầu Thần đối xử với ta lúc lạnh lúc nóng, tuy mặt ngoài vẫn duy trì sự sủng ái, nhưng thỉnh thoảng lại thốt hai câu chọc thẳng đến trái tim. Ta biết hắn muốn duy thì sự bình ổn bên ngoài, nhưng thỉnh thoảng cũng muốn đâm ta vài câu phát tiết một chút. Trong cung, phi tần đã có lời đồn đãi, nói sự sủng ái của hắn đã từ tỷ tỷ chuyển sang muội muội.
Sau khi trở lại Chiêu Tường các, ta gọi Tố Khiết tới hỏi thăm, đặc biệt hỏi han về ẩm thực sinh hoạt thường ngày của Ninh Tích Văn, Tố Khiết liền nói: ” Tất cả đồ dùng đưa đi đều có chuyên gia kiểm tra, hoàng hậu nương nương quả nhiên rất dụng tâm với việc này.”
Ta tất nhiên là hiểu rõ. Ở trong cung lâu rồi, thủ đoạn của nàng cũng từ từ cao siêu lên, không thể giống lúc trước, đã xử lý thì sẽ không để lại vết tích. Hay là, nàng còn muốn một mũi tên bắn hai con chim? Mười tháng mang thai, nàng có thời gian mười tháng chờ ta mất kiên nhẫn.
Không hỏi việc của Ninh Tích Văn nữa, ta lại hỏi Tố Khiết: “Ngươi nắm giữ cục Thượng Cung, có người nào làm khó ngươi chưa?”
Theo đạo lý mà nói, hoàng hậu sẽ không dễ dừng tay như vậy, chắc chắn tìm nhiều người làm khó dễ, vậy mà Tố Khiết lại nói: “Hết thảy đều bình an.”
Ta cảm thấy kỳ quái. Thời gian này, nàng có vẻ phi thường bình tĩnh, giống như trở lại hình ảnh một vị hoàng hậu hiền đức. Nhưng từ mọi phương diện mà xem xét, cũng thực sự không có tình huống đặc biệt gì phát sinh, ta cũng chỉ có thể kêu Tố Khiết lưu tâm nhiều hơn.
Tuy trong hậu cung thanh tĩnh vô sự, nhưng trên triều đình lại dần dần nổi lên sóng gió. Bắt đầu từ vụ án nhỏ một vị gia nô của Thời gia lỡ tay đánh chết một lão nông, liên lụy ra vụ án một người bà con của Thời gia chiếm đoạt ruộng đất, mà vừa khéo vụ án này lại do Lý Sĩ Nguyên phụ trách, người này cứng mềm không ăn bởi vậy tra ra một chuỗi dài người Thời gia liên lụy trong đó, bao gồm cả đại ca hoàng hậu Thời Bẩm Sơ lấy các loại thủ đoạn chiếm đoạt hơn trăm mẫu đất, trong đó còn bao gồm một ít ruộng chỗ hoàng gia săn bắn ở sườn núi Thiên Thọ. Nhắc tới vụ án này, trên dưới triều đình nhất thời ồn ào. Tuy rằng Thời gia tài cao thế lớn, nhưng không thể một tay che trời. Vì thế, Lý Sĩ Nguyên cầm đầu những viên quan không e ngại thế lực Thời gia, tấu chương buộc tội như tuyết rơi bay đến trước mặt Hạ Hậu Thần. Dù chưa thấy Hạ Hầu Thần có động tĩnh gì, lại nghe nói hoàng hậu đến Triều Dương điện khóc lóc cầu kiến vài lần. Nghe cung nhân đồn đại, Hạ Hầu Thần đều nhẹ nhàng khuyên bảo.
Bởi vì vụ án Thời Bẩm Sơ, Hạ Hầu Thần muốn an ủi hoàng hậu, sửa lại thói quen mưa móc cùng hưởng, liên tiếp mấy ngày nghỉ ở chỗ hoàng hậu. Phi tần trong cung đều cho rằng Thời gia nhờ thế mà không ngã, ta lại biết, Hạ Hậu Thần đã vung đao về hướng Thời gia rồi. Nếu không, hắn cần gì phải vỗ về hoàng hậu?
Sự kiện Khánh mỹ nhân cũng qua lâu rồi, ta đã làm cho không ít phi tần trong cung tìm đến chỗ ta, hơn nữa cục Thượng Cung đã do ta khống chế, hoàng hậu đã không thể một tay che trời trong hậu cung. Hắn cũng nên xuống tay rồi.
Quả nhiên không đến bảy ngày, sáu mục chứng cớ vô cùng xác thực chỉ rõ Thời Bẩm Sơ lợi dụng chức quyền bị nhốt vào ngục, xử trảm. Tuy rằng chưa liên lụy tới những người khác ở Thời gia, nhưng cũng đã cho hoàng hậu một đả kích thật lớn. Ta không biết Hạ Hậu Thần an ủi hoàng hậu thế nào, lúc ta đi thỉnh an hoàng hậu, tình cờ gặp Hạ Hầu Thần cũng ở Chiêu Thuần cung, ta lại không nhận thấy giữa bọn họ có bất kỳ hiềm khích gì. Bọn họ ở trước mặt mọi người vẫn lưu luyến tình thâm như trước, khiến người bên ngoài sân khấu phải ao ước.
Mà vụ án Thời Bẩm Sơ cũng do Hạ Hậu Thần đề bạt con trai cả của Thời Bẩm Sơ mà tạm lắng lại, Thời gia vẫn sừng sững không ngã như trước.
Hôm nay có một trận mưa nhỏ, tuy không lớn, nhưng tẩy rửa cả hoàng cung sạch sẽ bóng loáng, lá cây xanh biếc càng xanh đến như chảy mỡ. Mấy ngày gần đây, Hạ Hầu Thần vẫn đối xử với ta không mặn không nhạt như trước, buổi trưa ở chỗ ta dùng qua bữa cơm trưa liền vội vàng đi. Tuy ta không yêu cầu hắn sủng ái, nhưng cũng cảm thấy không thú vị. Ngủ trưa dậy, thấy không có việc gì, liền đi loanh quanh tới cục Thượng Cung, xem có vải vóc, hoa văn gì mới, cũng chọn hai kiện chuẩn bị trang phục hè ình.
Ta chỉ dẫn theo Tố Linh, đi vào cục Thượng Cung, cũng không kêu người thông báo, chỉ nói mình tùy tiện đi dạo. Mới vừa đi tới gần Tư chế phòng, liền nghe Tố Khiết ở bên trong giáo huấn cấp dưới: “Sao chiếc váy dài này vẫn dùng kiểu thêu hai mặt? Ta đã nói với các ngươi những chỗ đụng vào da bên trong không thể để lộ đường gút chỉ, không thể có dấu thêu, hoàng hậu nương nương đã đặc biệt dặc dò. Còn có, hễ là y phục của nương nương, đều phải dựa theo yêu cầu của ngài sửa lại hết, tại sao tất cả các ngươi đều quên?”
Nghe ngữ khí nàng uy nghiêm, rất có vài phần tư thái không giận mà tự uy, đã không thấy cái dáng vẻ cung nữ cẩn thận an phận khi còn ở trong cung của ta nữa. Trong lòng ta không khỏi hầm hài lòng, thấy nàng gắng sức làm việc bận rộn, liền định xoay người rời khỏi.
Lại nghe trong phòng có người nói: “Thượng cung đại nhân, cũng không phải chúng tôi không nghe lời ngài nói, nhưng chúng tôi quả thật không hiểu, nguyên liệu tơ này, nếu muốn thêu hoa, bên trong lại không có đường gút chỉ, nếu như dùng phương pháp thêu một mặt, e rằng không thêu được theo yêu cầu của hoàng hậu nương nương, vì vậy mà…”
Tố Khiết nói: “Chủ tử dặn dò phải chế tạo như thế, chúng ta phải tận lực hoàn thành yêu cầu của ngài ấy thôi, chúng ta có thể cãi lại được sao?”
Ta nghe trong giọng nói nàng có vài phần không biết làm thế nào, không khỏi cảm thấy kỳ quái, hoàng hậu luôn luôn đề cao việc đối xử khoan dung với mọi người, có lẽ sẽ không dùng thủ đoạn như thế làm khó Tố Khiết, liền đi vào, nói: “Là việc gì khiến mọi người khó xử vậy?”
Mọi người bên trong phòng thấy là ta đến, lại quỳ đầy phòng, ta vội kêu các nàng bình thân. Tố Khiết phất tay ọi người lui ra, lúc này mới nói với ta: “Nương nương, tuy hoàng hậu nương nương xuất phát từ nhà làm quan, nhưng đối với quần áo vốn cũng không xoi xét đến thế. Gần đây không biết làm sao nữa, chế tạo trang phục hè đều yêu cầu mặt trong không được lộ đầu gút chỉ, để tránh tổn thương làn da, tất cả quần áo, đều lấy rộng rãi thoải mái làm yêu cầu chính.”
Ta trầm ngâm nói: “Đã rộng rãi thư thái, thì sẽ không thể làm nổi bật thân hình, nàng ấy cũng không phải không biết điều này…
Tố Khiết liền nói: ” Y phục Tư chế phòng chúng ta đưa đi, phần lớn đều bị trả về. Hiện giờ đã đến mùa hè, trang phục hè cho các cung Tư chế phòng đều chưa chuẩn bị được tốt, lại mất rất nhiều công sức, nô tì cũng vì tình thế cấp bách mới nhất thời trách mắng.”
Thượng Cung Thượng Cung - Vân Ngoại Thiên Đô