I love to lose myself in other men's minds.... Books think for me.

Charles Lamb

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 72 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 764 / 13
Cập nhật: 2017-09-25 06:32:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 35 Part 3
a sợ nhất chính là ngữ khí này của hắn, thẳng toẹt vạch trần tất cả mục đích của ngươi, vạch trần tất cả hình tượng hoa lệ, nhắm thẳng vào trung tâm, dù trước đó ngươi có tập luyện thật tốt, cân nhắc lời nói kỹ càng thế nào cũng không có cách nào mở miệng. Không phải giữa chúng ta đã có thỏa thuận sao? Một đoạn thời gian trước ngươi diễn kịch, ta cũng diễn kịch, rõ ràng diễn rất tốt, quan hệ cũng hòa hợp mà?
Tại sao làm tới làm lui, tất cả lại trở lại điểm khởi đầu chứ?
Ta vội cười nói: ” Sao hoàng thượng lại nghĩ như vậy? Chẳng lẽ chỉ khi thần thiếp có yêu cầu mới đến gặp ngài sao? Thần thiếp thực sự…”
Hắn lạnh lùng khẽ hừ, khiến ta nghẹn nửa câu “… Thực sự nhớ hoàng thượng mới tới gặp hoàng thượng ” trong miệng nói không nên lời.
Ngẫm lại bản thân mình trang điểm lộng lẫy, mặc màu sắc mình không thích tới lấy lòng hắn, lại được kết quả này, trong lòng ta không khỏi âm thầm uể oải, thầm nghĩ chẳng lẽ hắn không cần ta kiềm chế hoàng hậu nữa? Ta sắp biến thành một quân cờ thí rồi?
Nghĩ như thế, trong đầu ta liền hốt hoảng. Hắn chưa kêu ta đứng dậy, ta lại không dám đứng lên, quỳ trên mặt đất, chỉ thấy sàn nhà lạnh buốt, cảm giác sâu sắc làm bạn với vua quả thật như làm bạn với hổ, huống chi là một con hổ hỉ nộ vô thường?
Hắn lạnh như băng nói: “Đứng lên đi, quỳ ở chỗ này cho ai xem?”
Lúc này ta mới đứng lên, nhìn về phía hắn. Hắn lại cầm tấu chương không biết quan trọng đến cỡ nào lên xem. Lần này ta cũng không dám hỏi hắn cái gì nữa, càng không dám cáo từ, chỉ đành ngơ ngác đứng chờ trước bàn sách.
Thật vất vả chờ hắn xem xong tấu chương, khép lại ba một tiếng, ta mới nói: “Hoàng thượng, lâu rồi ngài không tới Chiêu Tường các của thần thiếp. Mấy ngày gần đây thần thiếp kêu thợ làm vườn dời mấy cây hoa hàm tiếu(8) vào trong sân, ngài không cùng thần thiếp đi xem sao?”
Hạ Hầu Thần chậm rãi buông tấu chương xuống, lại cầm lấy một quyển khác, “Ừm” một tiếng, lại không để ý đến ta.
Ta nghĩ thầm hắn như thế này là đồng ý hay là không đồng ý?
Ta thực sự nhẫn nhịn không được nữa, nhẹ giọng hỏi: “Hoàng thượng, ngài có đi hay là không… ạ?”
Hạ Hầu Thần bốp một tiếng đập tấu chương vào đống văn kiện trên bàn, tiếng động truyền ra thật xa trong đại điện trống trải, ta sợ đến cả người chấn động, thối lui mấy bước, suýt tý nữa giẫm lên váy té ngã. Thật vất vả mới ổn định thân hình, lại nghe hắn tức giận nói: “Trẫm đã biết…”
Trong cơn hoảng hốt, lại thấy gương mặt hắn ẩn hiện ý cười, sau đó lại khôi phục thành diện mạo khối băng, nói: “Trẫm đã có an bài, ngươi trở về chờ đi!”
Đến cuối cùng, ta cũng không hiểu rốt cuộc hắn có định đến hay không.
Trở lại Chiêu Tường các, ta nhanh chóng cởi cái váy dài hồng nhạt này ra, kêu Tố Linh cất ở trong rương, không bao giờ ngó tới nữa. Sau khi thay y phục, trong lòng ta lại có chút ưu sầu. Nếu như không nhanh chóng hành động, để cho hoàng hậu tìm được cơ hội hạ thủ, sẽ không kịp.
Nhưng bây giờ tỷ muội ta đang là kẻ thù, phải làm sao có thể hóa giải khúc mắc trong lòng nàng đây? Ta thật hối hận lúc trước không nên để đại nương làm kẻ chết thay, mà khi ấy ta có thể làm gì chứ? Đại nương và mẫu thân vốn là tỷ muội ruột thịt, tướng mạo vốn tương tự, nếu như không phải bà chết, thì là mẫu thân của ta chết. Trong lúc oán hận không nghĩ kỹ, liền gây ra tai họa về sau.
Đến chạng vạng, đèn đuốc được thắp lên, Hạ Hậu Thần không tới, sau khi dùng bữa tối hắn cũng không tới, ta không ôm hi vọng nữa. Thay đổi một chiếc áo choàng rộng thoải mái, ta ngồi ở trước bàn vô cùng buồn chán vẽ vẽ. Trong lòng ta nghĩ đến đứa bé trong bụng Ninh Tích Văn, vẽ đi vẽ lại liền vẽ một đôi hài đồng nho nhỏ. Nhìn ngoài cửa sổ, thấy ánh trăng lên tới chính giữa khoảng không, thời gian hẳn là sắp đến canh ba, nghĩ rằng chắc hắn không tới rồi, liền kêu lên: “Tố Linh, nghỉ ngơi thôi.”
Nhưng không nghe được Tố Linh đáp lại. Ta đang muốn kêu lần nữa, lại cảm giác có một đôi tay từ trên vai ta đưa qua, cầm lấy bức tranh ta vẽ lên nhìn, nói: “Nàng muốn có con sao?”
Nghe thấy tiếng nói thấp thuần nhu hòa, ta mới giật mình, cuối cùng Hạ Hầu Thần cũng tới. Trong nháy mắt, ta đột nhiên cảm thấy bản thân giống như từ ngoài phòng mùa đông rét lạnh đi vào bên trong phòng ấm, cả người nóng lên. Ta nói: “Hoàng thượng…”
Đôi mắt hắn dưới ánh đèn chiếu rọi phát ra ánh sáng nhu hòa, lúc nhìn hai đứa bé trên giấy, ngay cả mặt mũi cũng hiện lên vẻ ôn nhu. Không biết vì cái gì, mũi ta lại hơi cay cay, cuối cùng hắn cũng tới.
Ánh mắt hắn từ trên giấy dời đi, chỉ nói: “Nhưng bây giờ lại không phải lúc.”
Ta liên hệ lời hắn nói, đột nhiên hiểu ra ý tứ của hắn, không khỏi mặt đỏ tai hồng, nói: “Hoàng thượng, thần thiếp cũng biết là không đúng lúc, chỉ là không phải hoàng thượng đã có một đứa con sắp sửa sinh ra sao?”
Hắn chăm chú nhìn ta, dường như đang tìm tòi nghiên cứu biểu tình của ta: “Nhưng không phải là của nàng.”
Ta cúi đầu nói: “Nhưng là của muội muội thần thiếp.”
Khuôn mặt hắn lạnh xuống, “Trẫm sớm biết thỉnh cầu của nàng, chính là việc này thì trẫm sẽ không đáp ứng nàng, không thể để nàng ta sinh nghi.”
Cả người ta run lên, dùng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn hắn. Đây là một người nam nhân như thế nào? Có thể dùng tánh mạng một thai nhi trong bụng để đổi lấy sự tín nhiệm của hoàng hậu? Hắn biết rõ hoàng hậu sẽ không bỏ qua cho nó!
Giọng ta lạnh dần, “Hoàng thượng, nhưng đó là cốt nhục ngài sinh ra!”
Thân thể hắn chấn động, ánh sáng trong mắt yếu ớt, lạnh lùng, khiến lòng người phát lạnh, “Trẫm sẽ còn có rất nhiều con.”
Ta mở to hai mắt nhìn hắn, cảm thấy khoảng cách với người nàyvừa mới gần hơn nhưng sau vài câu nói đó lại càng ngày càng xa. Cuối cùng hắn vẫn là người ta không thể hiểu rõ. So với ta, hắn hung ác hơn quá nhiều. Ta tính kế bất quá là vì sinh tồn mà thôi, mà hắn tính kế, lại tính toán hết lòng người trong thiên hạ.
Ta biết đã không thể cầu xin hắn nữa. Hắn có thể tới, có thể giải thích với ta như vậy, đối với hắn mà nói đã là cực hạn. Ta nhìn cục chặn giấy đè mấy tờ giấy Tuyên Thành trên bàn, chỉ cảm thấy mép bàn trong mắt ta đã dần dần mơ hồ.
Nếu như hiện tại ta đang có mang, kết quả sẽ là cái gì? Ta không dám nghĩ tiếp, vốn nghĩ so với những người khác, mình sẽ đặc biệt hơn một chút, có giá trị với hắn hơn một chút, hóa ra tất cả chẳng qua chỉ là tham vọng xa vời của ta mà thôi.
Ta nhắm mắt lại, nuốt nước mắt vào trong lòng, nói: “Hoàng thượng, trời đã muộn rồi, nghỉ ngơi đi?”
Hắn một phát bắt lấy cổ tay ta, “Nàng phải hiểu, giang sơn này, trẫm phải bảo vệ nó. Nàng không biết đâu, Thời gia đã trở thành gia tộc Thượng Quan thứ hai, trẫm không thể khiến bọn họ như nguyện!”
Ta nhàn nhạt mà nói: “Thần thiếp là một phụ nữ. Hoàng thượng quên rồi sao? Phụ nữ thì không thể tham chính. Thần thiếp không hiểu đại sự triều chính của hoàng thượng…”Giọng ta dần dần chuyển lạnh, “Thế nhưng Thời gia phát triển an toàn, không phải do một tay hoàng thượng tạo thành sao?”
Hắn suy sụp lui lại hai bước, nói: “Trẫm còn cách nào khác đây? Nếu như không có Thời gia giúp đỡ, trẫm đã sớm chết ở trong tay thái hậu. Nàng muốn trẫm làm sao bây giờ?”
Hắn lấy Thời gia để kềm chế gia tộc Thượng Quan, chắc hẳn đã chấp nhận không ít thỏa hiệp? Đáp ứng lập Thời Phượng Cần làm hoàng hậu, chỉ là một trong số đó chăng? Nhưng một khi đã thỏa hiệp, liền khó mà sửa lại, cả cốt nhục của mình hắn cũng phải thỏa hiệp sao?
Sư Viện Viện sanh non, cuối cùng cũng bị bỏ mặc, hắn nhất định đã biết rõ ai là người âm thầm hạ thủ, nhưng hắn vẫn thỏa hiệp như cũ, kỳ thật so với ta, hắn có khá hơn bao nhiêu đâu?
Ta dựa vào cái gì mà chỉ trích hắn? Ta vốn phải phẫn nộ, lại chỉ cảm thấy bi thương. Dưới sự phồn hoa rực rỡ này, sau khi xé xuống, chẳng qua một đống cặn bã mà thôi.
Cảm thấy bờ vai mình bị hắn nắm lấy, hắn lay ta: “Vì sao nàng lại có biểu tình này? Thất vọng về trẫm sao? Đây mới là biểu tình chân chính khi nàng nhìn trẫm phải không? Hử..?”
Ta dùng sức, tránh khỏi sự kềm giữ của hắn, eo dựa vào bàn dài, nói: “Hoàng thượng, thần thiếp vốn là người như vậy, ngài không biết sao? Không phải thần thiếp giỏi về giả mạo, giỏi về tính kế, ngài mới triệu thần thiếp trở về ư? Tất cả mọi người đều cùng là một loại người, không phải sao?”
Ta muốn cười, nhưng gắng sức một hồi cũng chỉ lạnh lùng thản nhiên nói.
Hắn hung hăng cười: “Không sai, chúng ta là cùng một loại người!”
Hắn vung tay lên, hất toàn bộ vật phẩm trên bàn xuống mặt đất, phát ra tiếng động kinh thiên động địa. Khang Đại Vi ở bên ngoài hỏi: “Hoàng thượng, xảy ra chuyện gì?”
Hắn nói: “Canh giữ ở bên ngoài, đừng cho ai tiến vào!”
Khang Đại Vi đáp lời, sau đó không còn tiếng động nào nữa.
Bộ dáng hắn hung tợn khiến ta sợ hãi, không thể tự chủ nâng tay đánh hắn trước để ngăn không cho hắn tới gần, nhưng cánh tay hắn lại giống như làm bằng sắt, kìm chặt eo ta, khiến ta không thể động đậy. Ta lại nghe thấy tiếng y phục bị xé rách. Cảm thấy mình bị đặt lên trên bàn dài lạnh như băng, ngửa mặt nhìn lên thấy hình cánh hoa sen thiếp vàng trên nóc nhà, bị xâm nhập từng đợt từng đợt, trái tim rốt cuộc lại như khúc gỗ mục chìm vào trong nước, càng lúc càng chìm sâu xuống.
Tiếng nói của hắn từ xa xôi nào đó vọng tới, “Ninh Vũ Nhu, đừng quên giữa chúng ta có thỏa thuận. Ngày mai, trẫm và nàng vẫn là hoàng đế và sủng phi…”
Hắn ta nhẹ giọng mà nói bên lỗ tai ta: “Trẫm khuyên nàng đừng tự hành động, đừng làm hỏng thỏa thuận của chúng ta. Phải biết rằng hoàng hậu đã giăng sẵn bẫy để chờ nàng nhảy vào. Nàng ta cũng không phải là một nữ nhân ngu xuẩn, muội muội nàng cho nàng ta cơ hội tốt như thế, khiến nàng ta có thể khảo nghiệm xem lòng nàng có phải thực sự hung ác như vậy hay không, sao nàng ta lại không lợi dụng tốt cơ hội này…? “
Ánh vàng của cánh sen trên nóc nhà lại đâm vào mắt ta khiến nó đau lâm râm. Tuy rằng trong phòng rất ấm áp, ta lại chỉ cảm thấy phần lưng dán trên bàn dài lạnh lùng, lạnh thấu xương cốt. Hắn nói không sai, nếu như ta thực sự tiếp cận Ninh Tích Văn, nhất định nàng ta sẽ mượn cơ hội làm khó dễ.
Ta thấp giọng nói: “Hoàng thượng, ngài đã biết thần thiếp và ngài là cùng một loại người, việc này xin ngài cứ yên tâm…”
Ta lắng nghe tiếng bước chân hắn càng lúc càng xa, bên trong khói nhẹ mềm mại rũ xuống, át đi một buồng hoang đường cùng mê loạn, hắn luôn luôn để ta có chút hi vọng, sau đó lại cho ta một kích trí mạng, khiến lòng ta vừa mềm mại lại dần dần trở nên cứng rắn.
Sau đó mấy ngày, tuy hắn thường tới Chiêu Tường các, ở trước mặt cung nữ cùng ta tình thâm khẩn thiết, rốt cuộc cũng không có bầu không khí thân thiết lấy giả làm thực vài ngày trước đó nữa, trước mặt người khác hắn đối tốt với ta, lại khiến ta cảm thấy lạnh buốt trong lòng, mà ở sau lưng đám cung tỳ, cả hai chúng ta đều trầm mặc không nói gì, ta lại nghĩ, như thế cũng tốt, hắn chưa hề say mê ta, bóc đi những biểu hiện giả dối trước mặt người khác, lại khiến ta càng thêm tỉnh táo.
(1)Diều rết ngàn chân:↑
(2)Diều chim én bay trong gió:↑
Thượng Cung Thượng Cung - Vân Ngoại Thiên Đô