One’s first love is always perfect until one meets one’s second love.

Elizabeth Aston

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 72 - chưa đầy đủ
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 764 / 13
Cập nhật: 2017-09-25 06:32:16 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 33 Part 2
ôm nay Hạ Hầu Thần thật sự không có thượng triều, cả ngày cùng ta quấn chung một chỗ. Buổi chiều chúng ta đi ngự hoa viên xem hoa xuân, tất nhiên là lại gặp không ít” phi tần tình cờ “, khiến hắn không vui, nói: “Hoàng hậu mặt hiền tay mềm, hai nàng cùng nhau giải quyết chuyện lục cung, cũng nên giúp đỡ hoàng hậu nhiều hơn, đừng để các nàng càn rỡ thái quá mới được.”
Ta liền thừa cơ nói: “Hoàng thượng, trên tay thần thiếp đã không có người cũng không có quyền, sao có thể hỗ trợ được nhiều cho hoàng hậu. Hiện giờ vị trí thượng cung còn trống, vị trí này cực kỳ quan trọng, chỉ cần hơi vô ý, chọn sai người, sẽ giống như Khổng Văn Trân, chỉ biết đưa tay đòi bạc, đưa những thứ dơ bẩn nào đó vào trong cung cũng không chừng. Thần thiếp chẳng hề trách hoàng hậu tin sai người, chỉ là lòng người khó dò, thời gian hoàng hậu chưởng quản hậu cung cũng không dài, chuyện nhất thời không tra ra cũng có. Không bằng lần tuyển thượng cung này, để thần thiếp và hoàng hậu bàn bạc, xem có thể dùng biện pháp gì, để thực sự tuyển ra người  trung thành mà có tài nghệ.”
Hạ Hầu Thần liếc xéo ta: “Nghe ái phi nói như thế, chắc trong lòng đã có người phù hợp?”
Ta điều chỉnh biểu tình nói: “Hoàng thượng, tục ngữ có câu, chọn người hiền không kể thân sơ, trong lòng thần thiếp quả thật có một người thích hợp, đó là Tố Khiết, người cũ trong cung thần thiếp. Nàng vốn xuất thân từ phường thêu, tài nghệ vốn đã cao siêu, hơn nữa làm người trung thành thật thà, thật sự rất thích hợp. Nhưng vì tránh để hoàng hậu sinh lòng bất mãn, quay đầu lại trách cứ hoàng thượng, thần thiếp không dám cầu hoàng thượng để nàng trực tiếp nhậm chức. Không bằng bảo cục Thượng Cung đề cử ra vài người, tham gia tuyển chọn. Hoàng thượng ra đề mục, tiến hành khảo sát từ các phương diện tài nghệ, đức hạnh. Như thế, vừa không mất công chính, hoàng hậu cũng không thể chỉ trích gì được.”
Đôi mắt Hạ Hầu Thần sáng ngời, “Phương pháp ái phi nghĩ, thực sự có vài phần giống với phương pháp khoa cử trẫm mới tổ chức. Tuy để thực hiện việc này khó khăn tầng tầng, bị một đám lão hủ cản trở, nhưng nếu có thể tổ chức một khoa cử loại nhỏ trong cung, cũng có thể giải được sự bí bách của trẫm.”
Ta biết trái tim Hạ Hầu Thần hiện tại đã hoàn toàn nghiêng về phía ta. Bất luận hắn và hoàng hậu có bao nhiêu tình ý, nhưng hoàng hậu sinh ra ở Thời gia, khi đứng trước ích lợi mưu cầu của Thời gia, cũng sẽ cho hoàng thượng nếm không ít đau khổ. Hạ Hậu Thần vừa gặp hoàng hậu, liền nghĩ đến tranh đấu trên triều đình, tình ý có nhiều, cũng dần dần bị hao mòn sạch sẽ.
Nhà mẹ đẻ tiềm lực hùng hậu, trước mặt tân đế Hạ Hầu Thần này, là tốt hay xấu đây?
Qua mấy ngày, lúc hoàng thượng ở Chiêu Thuần cung, ta liền đi Chiêu Thuần cung thỉnh an hoàng hậu, trong khi cười đùa đề cập đến vị trí thượng cung còn trống, không bằng xin hoàng hậu đề cử người, cũng để cho cục Thượng Cung có người lãnh đạo.
Hoàng hậu trải qua sự kiện lần này, bị đả kích không nhẹ, tuy biết vị trí này quan trọng, nhưng tìm đâu ra nhân tài thích hợp, liền nói để cục Thượng Cung đề bạt người từng trải lên là được. Ta liền nói: “Thần thiếp vốn là thượng cung, hiểu rõ chuyện trong cục Thượng Cung. Trên tay thần thiếp cũng có một người, cũng là một cung tỳ thông minh trung hậu, tài nghệ lại cao. Nhưng nếu để thần thiếp phái đi, sợ rằng sẽ khiến trên dưới không phục, tuy thần thiếp bình ổn vô tư, nhưng không thể khiến hoàng thượng hoàng hậu khó xử. Thần thiếp nghĩ, không bằng để nàng cùng những người cục Thượng Cung đề xuất tham dự một kỳ thi, chúng ta ra đề mục, so sánh nàng ấy với mấy người khác, ai hơn ai kém, nhìn vào là biết ngay.”
Hoàng hậu nghe ta nói như vậy, liền sinh lòng cảnh giác, nhưng ta kiến nghị vô cùng quang minh chính đại, khiến nàng không nghĩ ra điểm nào để phản bác. Hạ Hầu Thần đã sớm bàn bạc với ta, liền nói: “ Biện pháp ái phi nghĩ ra rất tốt. Hoàng hậu, nếu nàng không có ý kiến gì, liền chiếu theo ý này tiến hành đi.”
Hoàng hậu không còn lời nào để nói. Ta biết nàng không chịu bỏ qua, chắc chắn sẽ dùng tất cả thủ đoạn ngăn cản Tố Khiết lên sân khấu. Tuy rằng nhà mẹ đẻ nàng tài cao thế lớn, nhưng nơi này là hậu cung, Cục Thượng Cung lại là chỗ ta quen thuộc, người trong cục Thượng Cung, phàm là cung nữ thêu thùa, cung nữ chế thoa, tổng cộng nhân sự bốn phòng có ai mà ta không rành mạch rõ ràng, biết rõ nhược điểm của mọi người. Dùng thủ đoạn quang minh chính đại như thế tuyển chọn, nàng tìm đâu ra người tới đấu với ta?
Sau khi hồi cung, ta liền sai Tố Linh kêu Tố Khiết ra. Tố Khiết đã bế quan trong phòng được vài ngày, nói với người ngoài là bệnh thương hàn phát tác, bọn họ làm sao biết, ta để nàng ở trong phòng ngày ngày tập luyện công phu thêu thùa và chế thoa, huấn luyện bản lãnh để nàng đánh giá bản vẽ, chế tạo bản vẽ.
Tố Khiết đi tới bên cạnh ta, lúc nàng thỉnh an ta, ta phát hiện tuy dung nhan nàng gầy yếu, nhưng tinh thần lại không tệ chút nào.
Hai mắt tuy mệt mỏi, có tơ hồng, nhưng vẻ hưng phấn trên gương mặt lại rất rõ ràng. Ta nói: “Tố Khiết, hiện giờ kỳ ngộ bản phi đã chế tạo cho ngươi, có thành công hay không thì phải trông vào chính bản thân ngươi. Chuyện này, bản phi cũng không giúp ngươi được. Nếu như không thành, bản phi vẫn đối xử với ngươi như lúc trước, tiếp tục về cung đi theo bản phi, bản phi tuyệt đối không oán trách ngươi.”
Tố Khiết nghe xong, nghẹn ngào không nói nên lời, quỳ xuống trước mặt ta, nói: “Nương nương, nô tỳ làm sao dám trách nương nương. Nương nương cho nô tỳ một cơ hội lớn như thế, nô tỳ nghĩ cũng không dám nghĩ. Nếu như nô tỳ có thể thành công, tất sẽ đem hết khả năng báo đáp nương nương…”
Nói xong, nàng quỳ lạy ta, va đầu vào trên sàn nhà thùng thùng ra tiếng. Ta vội vàng kêu Tố Linh kéo nàng lên, nói: “Tuy nói là bản phi đã giúp ngươi trải tốt con đường phía trước, nhưng tất cả công tác chuẩn bị vẫn không thể qua loa. Bản sổ tay ta đưa cho ngươi chắc hẳn ngươi đã hiểu, nhưng ngươi nên biết, tuy bản sổ tay này là tâm huyết của mấy đại thượng cung, là tinh hoa của cục Thượng Cung, nhưng sư phụ dẫn đường đi trước, các người tu hành lại đi sau, kết quả cuối cùng thế nào, chỉ có thể dựa vào chính mình.
Ngươi nghiền ngẫm mấy ngày, đã hiểu hết hay chưa?”
Tố Khiết thấy ta hỏi chính sự, liền dừng tiếng khóc, thuật lại từng cái. Trong lòng ta âm thầm khen ngợi ánh mắt nhìn người của mình không tệ. Tố Khiết thích thêu, đối với những thứ này có sự chuyên chú yêu thích trời sinh. Trong mắt ta, thay vì tranh thủ tình cảm với nhiều phi tần như thế, còn không bằng đi một con đường khác. Quan trọng nhất là, cục Thượng Cung có nàng trấn thủ, liền như cánh tay của ta, tương đương với việc vươn tai mắt đến mỗi cung tỳ hầu hạ bên cạnh phi tần. Tuy nàng không thông minh, nhưng lại biết nghe lời, đến lúc đó dạy dỗ thêm một chút, chắc hẳn có thể trở thành người trợ giúp đắc lực cho ta.
Tố Khiết được ta chỉ đạo, liền trốn ở trong phòng tìm hiểu bản sổ tay ta đưa cho nàng. Lúc này, Túc nương đi đến, hành lễ với ta nói: “Nương nương, có nô tỳ tìm ra mấy tờ giấy này trong phòng của Khổng Văn Trân, ngài nhìn xem, có phải thứ ngài cần hay không?”
Ta cầm qua cẩn thận xem xét, thấy màu sắc rất cũ kỹ, chính là vài tờ ta xé từ quyển sổ thượng cung tự tay ghi chép.
Ta cẩn thận cất kỹ, hỏi Túc nương: “Không có ai nhìn thấy ngươi đi chứ?”
Túc nương nhàn nhạt chắp tay, “Xin nương nương yên tâm, thân thủ của nô tỳ còn qua được.”
Khác với lúc trong ngục, hiện tại nàng ở chỗ này toàn không nở một nụ cười, lạnh lùng nhàn nhạt, có vài phần giống với bộ dáng Hạ Hầu Thần trước kia, tuy không giống Hạ Hầu Thần thường hay lời mặn lời nhạt, lại làm cho toàn thân ta không thoải mái, đối với nàng càng không có lời nào để nói. Thế là ta nói: “Ngươi đi nghỉ ngơi trước đi.”
Nàng xoay người đi ra cửa, đến cửa mới nói: “Nương nương vẫn nên tử tế điều tra thêm, bản ghi chép của thượng cung đừng để rò rỉ cái gì mới tốt. Váy bảy sắc cầu vồng như thế, cũng không biết Khánh Mỹ nhân mặc lên người sẽ xinh đẹp nổi bật thế nào. “
Ta cả kinh, mấy tờ giấy cũ từ trong tay rớt xuống. Ngước mắt nhìn nàng, lại chỉ thấy một góc áo của nàng lướt qua cạnh cửa, chỉ lưu lại tàn ảnh.
Giấy bay xuống đất, đập vào tầm mắt ta, đó chính là bản vẽ một cái váy bảy màu. Bên cạnh bản vẽ tràn ngập chữ nhỏ chi chít, có mấy hàng chữ lớn hơn một chút, tinh tường đập vào mắt ta: “Thân như làn gió, khi xoay chuyển lấp lánh bảy màu, chim bay quanh thân, mắt mờ thần rung, tao mị tận xương, đó là công hiệu của váy này…”
Ta chậm rãi nhặt mấy tờ giấy lên, từ ngăn kéo đầu giường lấy ra bản sổ tay của thượng cung, lật đến mấy tờ cuối cùng, đặt mấy tờ giấy rời lên chỗ thiếu. Lại mở ra vài tờ lời nói đầu: loại phương pháp này tuy có thể giúp nữ nhân xuất chúng đoạt hết vinh quang, khiến người ta chú ý, nhưng phương pháp tà đạo, sơ sẩy một tí là đưa tới họa sát thân, người dùng phương pháp này phải cực kỳ thận trọng.
Ta khép trang sách lại, nhìn thể chữ Liễu xinh đẹp trên trang giấy, cũng không biết là do vị thượng cung nào lưu lại. Không sai, mấy tờ giấy thượng cung tự tay ghi chép này là ta tặng cho Khổng Văn Trân. Nàng giúp ta một lần, ta liền tặng nàng một tờ. Ta cũng đã nói với nàng, chỉ cần nàng vẫn giúp ta, quyển sổ tay này sớm muộn gì cũng là của nàng, nhưng nàng đã đợi không kịp, khẩn cấp vội vã bán đứng ta, khiến ta không thể đưa cho nàng tờ lời nói đầu mấu chốt nhất. Chỉ thiếu một chút, nàng sẽ biết, mấy tờ giấy này có thể lấy mạng người. Ai bảo nàng khẩn cấp vội vã như vậy, tham lam như thế?
Ta vốn không có ý muốn hại người, đáng tiếc, người bên ngoài luôn luôn bức ta phải hại người.
Ta để quyển sổ thượng cung tự tay ghi chép vào trong ngăn kéo đầu giường, khẽ mỉm cười. Người biết dùng quyển sổ này, tự nhiên có thể được nó giúp đỡ, người không biết dùng, sẽ bị nó liên luỵ. Khổng Văn Trân, ngươi và ta biết nhau nhiều năm như thế, còn tùy tiện phản bội, cũng quá không cẩn thận rồi.
Sáng sớm còn có thái dương chiếu rọi trên đỉnh đầu, nhưng đến buổi chiều, ánh mặt trời lại rút vào trong mây đen, đi trên đường liền lâm râm mát lạnh. Không lâu trước đây, ta còn từng bị đưa theo con đường này vào Tông Nhân phủ, mà hôm nay, ta lại từ này con đường đi thăm Khổng Văn Trân bị đưa vào Tông Nhân phủ. Trong cung tình người lạnh bạc, nàng đã vào ngục, chắc hẳn mỗi người đều tránh không kịp. Người thân ngoài cung của nàng sớm đã chẳng biết đi đâu, có lẽ cũng không có ai đi thăm nàng. Nàng lẻ loi một mình, chỉ sợ càng thê lương hơn ta.
Nàng bị bắt vào tù, vốn là không cho người vào thăm tù, ta xin phép Hạ Hầu Thần, lĩnh thánh chỉ, mới được chấp thuận đến thăm. Trong phòng giam vẫn âm u ẩm ướt như trước kia, bởi vì đang là mùa xuân, trên vách tường có nước đọng chảy ra, tăng thêm vài phần ướt át râm mát. Nghe ta muốn đi vào trong lao thăm tù, Túc nương liền tự động xin dẫn đường. Ta đành phải cho nàng đi theo.
Đi vào trong nhà tù, cùng một gian phòng, vốn là nơi giam ta, hiện tại dĩ nhiên đã dọn sạch chăn gấm, bộ đồ ăn, chỉ dùng đồ đạc của tù phạm bình thường thay thế.
Khổng Văn Trân cởi đi châu thoa ngọc bội, đầu bù tóc rối ngồi trong góc tường, mới nhìn, ta cơ hồ không nhận ra nàng. Thấy ta tới, nàng tới gần song sắt, khiến cửa sắt rung động, nói: “Nương nương, ngài cứu nô tỳ, ngài cứu nô tỳ với! Nô tỳ chưa hề nói gì, không cung khai ngài ra, ngài nhất định cứu được nô tỳ…”
Ta ra hiệu cho Túc nương đến bên cạnh cửa trông chừng, đừng để người đến gần, tự mình đứng gần cửa sắt nói: “Khổng thượng cung,coi ngươi biến thành cái cái gì rồi? Đám quan coi ngục đó đối xử với ngươi như thế nào? Nhớ lúc trước bản phi vào tù, quan coi ngục còn lưu vài phần mặt mũi,  đổi hết chăn bông trong lao, ngày rét đậm còn có bếp sưởi ấm. Không có ai đến thăm bản phi, thậm chí còn ở ngoài đó bỏ đá xuống giếng hãm hại bản phi, nhưng bản phi ở trong ngục, thật ra cũng vẫn vui vẻ ấm áp…”
Khổng Văn Trân nói: “Không, nương nương, ngài tin nô tỳ đi, trước giờ nô tỳ không nói xấu nương nương nửa câu …”
Ta để sát vào song sắt, lạnh lùng nhìn nàng, hỏi: “Nếu ngươi không tố cáo ta, làm sao hoàng hậu lại biết giờ bản phi bưng thuốc đến Tinh Huy cung, ngay cả canh giờ cũng không tính sai? Nếu không phải ngươi đề cập chuyện đó với hoàng hậu, làm sao hoàng hậu biết? Có lẽ cái ngày ta gặp gỡ ngươi ở ngự hoa viên, ngươi vẻ mặt kinh hoảng, từ lúc đó, ngươi đã quyết định phản bội bản phi rồi?”
Khổng Văn Trân nói: “Hoàng hậu bức nô tỳ! Nàng ta là người lớn nhất hậu cung, nắm lục cung trong tay, kiềm chế cục Thượng Cung. Nàng bảo nô tỳ, nếu nô tỳ không phối hợp, vị trí thượng cung này sẽ không có phần nô tỳ. Hơn nữa, nàng cam đoan với nô tỳ, thân phận lúc nô tỳ vào cung tuyệt đối sẽ không bị người khác vạch trần. Nô tỳ biết làm sao? Tại cục Thượng Cung, nô tỳ chưởng quản bốn phòng gần ba trăm người, nhưng ở trước mặt hoàng hậu,  nô tỳ cũng chỉ là một nô tài nho nhỏ, nô tỳ còn có thể làm thế nào?”
Ta sớm đã đoán ra đáp án như thế, liền khẽ thở dài một hơi, “Khổng Văn Trân, muốn bản phi cứu ngươi ra khỏi tù là không thể. Tội ngươi phạm thật sự quá lớn, sao có thể dùng thứ đó gây hoạ trong hậu cung? Ngươi nên biết, tuy những trang giấy thượng cung tự tay ghi chép này là tiền thù lao ta trả cho ngươi, nhưng mỗi người đều biết Ngũ Thạch Tán là thứ không thể dính vào. Chỉ tại ngươi tham vàng bỏ ngãi, nhưng cũng khó trách ngươi, vì cứu muội muội ngươi ra khỏi hố lửa, thật sự là chuyện gì ngươi cũng làm ra được…”
Biểu tình Khổng Văn Trân vẫn hổ thẹn như cũ, nghe đến một câu cuối cùng, hai mắt liền mở cực lớn, giật mình nhìn ta. Ta lấy một mảnh ngọc bội trong tay áo ra, đưa cho nàng, “Chỗ đáng khen ngợi duy nhất của ngươi, đó là ngươi toàn tâm toàn ý chiếu cố muội muội của ngươi, khiến bản phi hâm mộ. Chuyện duy nhất bản phi có thể làm cho ngươi, đó là cứu muội muội ngươi ra.
Tuy muội muội ngươi trổ mã vô cùng xinh đẹp, bạc chuộc thân cao tới vạn lượng, nhưng một ít tiền này, ta vẫn ra được…
…”
Ta đưa ngọc bội cho nàng, còn có một mảnh khăn gấm nho nhỏ, kèm theo một phong thư nhà ghi bằng thể chữ Khải nhỏ nhắn. Khổng Văn Trân vừa thấy liền nhận ra phong thư nhà này là ai viết, không khỏi che mặt khóc rống thất thanh.
Ta nói: “Khổng Văn Trân, dù ngươi sợ hình phạt, nói ra là bản vẽ này là bản phi đưa cho ngươi, thật sự cũng không có chuyện gì, không hề thương tổn đến bản phi.Vì bản phi biết rõ, bản vẽ này, chỉ là bản vẽ mà thôi. Hại người hay không, chủ yếu ở lòng người. Bản phi  sẽ chăm sóc muội muội ngươi thật tốt.”
Khổng Văn Trân quỳ trên mặt đất, ngẩng đầu lên, nước mắt rơi như mưa, kêu một tiếng: “Nương nương…” Rốt cuộc không thể nói tiếng nào nữa, chỉ liên tục quỳ lạy ta.
Ta xoay người rời đi, cách thật xa còn có thể nghe thấy đầu nàng gõ trên mặt đất, thùng thùng ra tiếng.
Từ trong bóng tối đi ra cửa lao, ánh mặt trời rực rỡ khiến ta nhắm mắt lại. Túc nương vẫn đi theo sau lưng ta như cũ. Ta bỗng nhiên nói: “Túc nương, thực xin lỗi…”
Ta nhẹ giọng nói xong, cũng không biết nàng có nghe rõ ràng không, liền vội vàng đi lên phía trước. Túc nương trầm mặc đi theo bước chân ta, đột nhiên nói: “Nương nương, kỳ thật ngài không chỉ có muội muội là người thân duy nhất.”
Thượng Cung Thượng Cung - Vân Ngoại Thiên Đô