Sự khác biệt giữa người thành công và những người khác không nằm ở chỗ thiếu sức mạnh, thiếu kiến thức, mà là ở chỗ thiếu ý chí.

Vince Lambardi

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 165
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 792 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 01:25:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 158: Bị Nhốt
ai ngày nay tinh thần mỗi người đều căng cứng đến cực hạn, khẩn trương chuẩn bị chiến tranh. Chính là cục diện hiện giờ, hai ngày lại có vẻ thực ngắn ngủi, trận chiến chung cuộc cuối cùng cũng tới.
Nhìn Liên Kỳ Quang ngồi trên giường cẩn thận chà lau Thiên Minh, ánh mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền mang theo phức tạp. Nắm tay siết chặt, hệt như đang tranh đấu điều gì đó.
Thiên Minh trong tay ánh lên màu bạc sáng lạnh, ngón tay Liên Kỳ Quang búng nhẹ thân đao, phát ra tiếng ong ong rung động: “Tôi từng dùng thanh đao này chấm dứt một thời kỳ, hiện giờ xem ra, chỉ sợ lại thêm một lần.”
Hạ Hầu Thiệu Huyền nhếch khóe môi: “Chờ thiệt nhiều năm sau hai chúng ta đều già đi, chết đi, thanh đao này em có muốn để lại cho đời sau tưởng niệm không?”
“Không cần.” Liên Kỳ Quang hừ một tiếng, đưa tay tra đao vào vỏ: “Vũ khí dùng để chiến đấu, cho dù là một thanh đao, một khi rời khỏi chiến trường thì không có tác dụng gì.”
“Đi thôi.” Liên Kỳ Quang đứng dậy lướt qua Hạ Hầu Thiệu Huyền đi ra cửa: “Mọi người đang chờ, trên chiến trường không thể bỏ lỡ chút thời gian nào.”
Nhìn bóng dáng Liên Kỳ Quang, ánh mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền trầm xuống, chậm rãi bước qua: “Vợ….”
“Ngô? Sao….” Nghe thấy tiếng Hạ Hầu Thiệu Huyền gọi, Liên Kỳ Quang quay đầu lại hỏi, đột nhiên cổ đau đớn, thế giới trước mắt bắt đầu đảo điên.
Hạ Hầu Thiệu Huyền đưa tay vững vàng ôm lấy thân mình ngã xuống của Liên Kỳ Quang, Liên Kỳ Quang mở to hai mắt, kinh ngạc rồi lại mờ mịt nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Anh…”
Tầm mắt dần mơ hồ, Liên Kỳ Quang vô lực xụi lơ cả người, mất đi ý thức.
“Vợ, anh không thể để em đi làm mồi dụ, như vậy so với bắt anh chết còn thống khổ hơn.” Hạ Hầu Thiệu Huyền ôm Liên Kỳ Quang đặt lên giường, ánh mắt thâm trầm nhìn Liên Kỳ Quang đang mê man, ôn nhu vuốt ve gương mặt cậu.
Hạ Hầu Thiệu Huyền lấy ra một ống tiêm trong túi, trầm mặc hồi lâu, quyết tâm đâm vào cổ tay trắng nõn của Liên Kỳ Quang.
Ôn nhu xoa nhẹ mi tâm nhíu chặt của Liên Kỳ Quang, thong thả tiêm chất lỏng vào trong cơ thể cậu.
“Vợ.” Hạ Hầu Thiệu Huyền cúi người ấn xuống một nụ hôn trên môi cậu, thấp giọng thì thầm: “Chờ anh trở lại, anh nhất định có thể giải quyết chuyện hỗn loạn này, tin tưởng anh.”
Quang não phát ra tiếng tít tít dồn dập, Hạ Hầu Thiệu Huyền biết thời gian đã không còn kịp, liếc mắt nhìn Liên Kỳ Quang một lần cuối cùng, chỉnh hảo chăn, sau đó xoay người rời đi, bóng dáng quyết tuyệt nhưng cũng mang theo hứa hẹn kiên định.
‘Vợ, tin tưởng anh, anh nhất định sẽ trở về…’
Binh sĩ trong tất cả các phi thuyền đều nghiêm nghị đứng thẳng, nhìn thấy Hạ Hầu Thiệu Huyền một mình đi tới, Hạ Hầu Trọng lộ ra biểu tình quả nhiên.
Đón Hạ Hầu Thiệu Huyền đi tới, Hạ Hầu Trọng hất cằm, âm thanh đè thấp vài phần: “Tiểu Quang thế nào?”
“Đã chuẩn bị khoang dinh dưỡng, phỏng chừng không qua một tháng sẽ không tỉnh lại.”
Hạ Hầu Trọng ngẩng đầu, nhìn biểu tình cứng rắn của Hạ Hầu Thiệu Huyền, há miệng thở dốc, cuối cùng biến thành một tiếng thở dài: “Có chút hơi quá a.”
Hạ Hầu Thiệu Huyền trầm mặc, Hạ Hầu Trọng lắc đầu, đưa tay vỗ vỗ vai Hạ Hầu Thiệu Huyền, vẻ mặt trầm trọng: “Nhất định phải trở về, không phải mệnh lệnh của nguyên soái với thiếu tướng, mà là thỉnh cầu của một người ông đối với cháu mình.”
Hạ Hầu Trọng cúi đầu nhìn ánh mắt ướt át của Hạ Hầu Trọng, hơi gật đầu: “Vâng.”
Hạ Hầu Trọng cười cười, đá một cú, thầm mắng: “Nhóc thối!!”
Hạ Hầu Trọng rời khỏi Hạ Hầu Thiệu Huyền, xoay người nhìn nhóm binh sĩ xếp hàng chỉnh tề, động thân, lại khôi phục uy nghiêm như xưa: “Trận chiến chung cuộc sắp khai hỏa, những lời nhiệt huyết hào hùng suốt hai ngày nay hẳn các cậu đã nghe đến phát chán rồi, tôi cũng không lải nhải nhiều, chỉ muốn nói một câu, xin hãy còn sống quay về! Đây là yêu cầu duy nhất của nguyên soái tôi với mọi người, cũng là khẩn cầu duy nhất!”
“Như vậy…” Hạ Hầu Trọng đứng thẳng, thong thả giơ tay phải, một cái chào theo nghi thức quân đội làm vô số binh sĩ đỏ hốc mắt.
“Xuất phát!!!”
“Rõ!!!”
Các khâu sớm chờ xuất phát nhanh chóng hành động, những động tác đã thao tác vô số lần một khắc này răm rắp tiến hành. Biểu tình trên mặt mỗi người đều lạnh lẽo, cứng ngắc, không khí có chút nặng nề.
Bên ngoài khu một là biến dị điểu đầy trời, tang thi nhiều không kể siết điên cuồng tông vào lớp phòng hộ, từng tầng từng tầng chồng chất lên nhau, tạo thành một bức tường thịt khủng bố.
Đây mới là thi sơn biển máu, mới là địa ngục chân chính.
Mười thiết bị từ khu một bay lên, lấy khu một làm trung tâm bắt đầu phóng vút lên cao, chỉ đợi hiệu lệnh.
Hạ Hầu Trọng cùng nhóm sĩ quan, nhân viên chính phủ canh giữ trong phòng chỉ huy, khẩn trương nhìn chiến cuộc bên ngoài. Hạ Hầu Trọng đứng ở vị trí chỉ huy, đôi lệ mâu nhìn chằm chằm tình hình trên màn hình, đợi hết thảy chuẩn bị xong, ông lập tức lớn tiếng hạ lệnh: “Khởi động!!”
Mười thiết bị lập tức mở ra, lộ ra một loạt nòng như khẩu pháo, từng đoàn sương trắng nổ tung trên không, một mảnh khí lạnh phun xuống, hình thành một chiếc lưới khổng lồ bao trùm cả mặt đất.
Đám biến dị điểu bay đầy trời bị cỗ khí lạnh này bao phủ, đôi cánh đột nhiên đông cứng, khó khăn đập cánh, giãy dụa trên không trung.
“Khởi động mưa nhân tạo!”
Hệ thống chỉnh tề ráp lại, sau khi hoàn thành thì trên bầu trời giống như xuất hiện một tấm khiên tròn, mưa to bắt đầu đổ, thế giới bị cọ rửa bởi một mảnh huyết sắc.
Theo mưa to đổ xuống, khí lạnh thổi quét, băng sương dần dần đông thành băng, biến dị điểu bị đông lạnh lả tả rớt xuống đất, từ xa xa nhìn lại hệt như một trận mưa đá.
Nhóm tang thi vốn điên cuồng tấn công cũng bắt đầu chậm lại, sức mạnh cũng yếu đi không ít. Mưa to ước chừng nửa giờ, tang thi hoàn toàn mất đi lực công kích, biến thành những tảng băng điêu khắc trong suốt, liếc mắt nhìn qua hệt như một ngọn núi băng nguy nga to lớn, kéo dài không giới hạn, thực sự làm người ta rung động.
“Thành công!!” Không biết là ai quát to một tiếng, tiếp đó, là một mảnh hoan hô điếc tai.
Hạ Hầu Trọng nhếch khóe môi, liên hệ với Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Xuất phát!”
“Rõ!!” Âm thanh trầm thấp mang theo kiên định.
Mười phi thuyền được trang bị vũ khí đặc biệt cất cánh khỏi căn cứ, thông suốt xuyên qua vùng nguy hiểm, rời khỏi khu an toàn khu một.
Trong tiếng nghị luận cùng hoan hô xung quanh, nhìn theo hướng Hạ Hầu Thiệu Huyền rời đi, Hạ Hầu Trọng cứ cảm thấy có chút khó chịu, giống như có chuyện quan trọng nhưng mình đã xem nhẹ.
Vu Mã Viêm đứng trước cửa sổ nhìn trời đổ tuyết lớn, trong tay thưởng thức một viên tinh hạch màu lam, bên khóe miệng là ý cười lạnh như băng.
“Biện pháp thông minh như vậy tự nhiên không phải đám ngu xuẩn kia nghĩ ra, thầy là người thông minh, chính là thông minh của thầy không nên dùng trên người tôi.” Trên tay đột nhiên dùng sức, bóp nát tinh hạch trong tay.
“Thầy là của tôi, trừ bỏ tôi, ai đụng vào thì phải chết.”
Thích Dận cong môi, ngẩng đầu nhìn về phía Vu Mã Viêm: “Cho nên, ý của người là?”
“Nếu bọn họ đã tiến ra, như vậy, liền lưu lại đi.”
“Đã rõ.” Thích Dận gật gật đầu, xoay người rời đi.
“Mọi người đi cả rồi, còn không chịu ra.” Vu Mã Viêm ném viên tinh hạch đã vỡ nát trong tay xuống, thản nhiên nhìn về phía cánh cửa phía sau.
Một tiếng vang nhỏ, cửa chậm rãi bị đẩy ra, Cừu Ly Mạch chầm chậm bước ra.
Nhìn bóng dáng Vu Mã Viêm, Cừu Ly Mạch siết chặt hai nắm tay, nhàn nhạt mở miệng: “Người thật sự muốn cùng Liên Kỳ Quang quyết phân thắng bại sống chết sao?”
“Chỉ quyết thắng bại, không sống chết.” Vu Mã Viêm híp mắt nhìn thế giới bị bao phủ trong một mảnh thuần trắng, lành lạnh mở miệng: “Tôi không ngoan tâm như thầy, sao có thể giết thầy, sao có thể bỏ được?”
“Chính là cậu ta sẽ giết người!!” Âm thanh Cừu Ly Mạch đột nhiên cất cao, đè nén phẫn nộ: “Cậu ta sẽ không nương tay đâu, cậu ta đã hạ chiến thư không chết không ngừng với thầy rồi!!”
“Nếu thầy có thể thắng tôi, mệnh này thầy cứ việc lấy, hiện giờ, tôi còn thứ gì phải sợ?” Vu Mã Viêm cười nhạo.
“Chính là tôi sợ!” Cừu Ly Mạch tiến tới hai bước, cầm lấy tay Vu Mã Viêm, có chút mệt mỏi: “Tôi không muốn người chết! Tôi muốn người còn sống, vẫn còn sống.”
Nhìn bộ dáng kích động của Cừu Ly Mạch, Vu Mã Viêm thu hồi ý cười bên khóe miệng, trầm mặc không nói.
Thật lâu sau, Vu Mã Viêm rút tay lại, xoay người dời tầm mắt, để lại một bóng lưng lạnh nhạt: “Về phòng đi.”
Cừu Ly Mạch siết chặt nắm tay, áp lực thân thể run rẩy.
“Đừng để tôi lặp lại.”
Cừu Ly Mạch nhắm mắt lại, xoay người rời đi.
Lúc đóng cửa, Cừu Ly Mạch hơi ngừng lại, nhỏ giọng mở miệng: “Tôi sẽ không để người chết, ít nhất, sẽ không để người chết trước tôi.”
Nghe thấy âm thanh đóng cửa ở phía sau, Vu Mã Viêm chậm rãi xoay người lại, nhìn cánh cửa đóng kín, môi giật giật, chỉ cảm thấy cổ họng mình giống như bị thứ gì đó nghẹn lại.
‘Ầm!!’ Một tiếng nổ, bom đặt biệt bùng nổ, một siêu trí tuệ thể né tránh kịp lúc, bất quá bị nổ tung nửa thân mình.
Hạ Hầu Thiệu Huyền nhìn phi hành phí xoay quanh trên bầu trời, nhấc chân đi tới chỗ siêu trí tuệ thể kia. Giẫm lên mặt đất nhiễm huyết cùng những miếng kim loại gãy, Hạ Hầu Thiệu Huyền dừng lại trước siêu trí tuệ thể kia, máu tươi từ cánh tay
anh nhiễu xuống, tích thành những đóa hoa máu trên nửa thân thể đang nằm trên mặt đất kia.
Siêu trí tuệ thể chỉ còn lại nửa thân mình nằm dưới đất, nhìn gương mặt lạnh băng của Hạ Hầu Thiệu Huyền mà nhếch môi cười, đồng thời cũng phun ra càng nhiều máu đen hơn.
“Vu Mã Viêm ở nơi nào?” Dị năng hệ kim hóa thành mũi kiếm trong tay, chỉa thẳng vào đầu siêu trí tuệ thể, âm thanh Hạ Hầu Thiệu Huyền lạnh tới tận xương.
“A… mi tìm thống lĩnh làm gì? Chịu chết à?” Siêu trí tuệ thể cười châm chọc, vui đùa nói: “Mi rất lợi hại, nhưng vẫn không phải đối thủ của ngài.”
Mũi kiếm trong tay đâm sâu vài phần, siêu trí tuệ thể kêu lên một tiếng đau đớn, biểu tình có chút dữ tợn.
“Thống lĩnh đã hạ lệnh đuổi giết, mi muốn trốn cũng không thoát.” Siêu trí tuệ thể thở dài: “Hiện giờ nơi này đã bị vô số siêu trí tuệ thể bao vây, những người kia đều thân kinh bách chiến, đều từ biển người chết bước ra, trước mặt bọn họ, mi bất quá chỉ là một đứa tiểu bối không leo lên nổi mặt bàn mà thôi.”
“Các người không nên làm như vậy!”
“Rất nhiều chuyện không phải cho chúng ta quyết định, đám tiểu quỷ lớn lên trong gia đình ấm áp như các người làm sao hiểu được?”
“Vu Mã Viêm ở nơi nào?” Không có thời gian nói lời vô nghĩa, Hạ Hầu Thiệu Huyền lạnh giọng lặp lại.
“Tôi không biết, từ sau khi rời khỏi khu bảy đã không gặp lại thống lĩnh nữa.” Siêu trí tuệ thể thở dài, có vẻ có chút bất đắc dĩ: “Ba ngàn năm, hết thảy cũng nên chấm dứt. Tôi biết mi rất quan trọng đối với đại nhân, đại nhân đối với chúng ta đều có ân, nếu, mi có thể thoát khỏi đây thì chính là bọn họ cố tình thả mi đi. Với bản lĩnh của mi, cho dù chúng ta thất thủ thì cũng có thể công đạo với thủ lĩnh.”
“Không có khả năng!”
“A… tôi đây cũng không còn cách nào.” Siêu trí tuệ thể nhắm mắt lại, gương mặt bình tĩnh không hề vì tử vong mà sợ hãi, ngược lại là nhẹ nhõm vì sắp được giải thoát.
“Giết tôi đi, để tôi được giải thoát. Nếu mi có thể may mắn sống sót, hãy nói với đại nhân, thực xin lỗi, tôi đã làm ngài thất vọng rồi.”
Nhìn siêu trí tuệ thể trên mặt đất, Hạ Hầu Thiệu Huyền trầm mặc hồi lâu, trên tay đột nhiên dùng sức, đâm xuyên qua đầu.
Một viên tinh hạch bị moi ra, kết thúc sinh mệnh vốn đã nên chấm dứt ở ba ngàn năm trước.
‘Ầm!!’ Một chiếc phi thuyền nổ tung trên không, hỏa vũ đầy trời, kinh tâm động phách.
Nhóm Hiên Lãng vây tới, trên người mỗi người ít nhiều đều có vết thương: “Boss, đám siêu trí tuệ thể đều vây tới đây.”
Hạ Hầu Thiệu Huyền nhìn bốn chiếc phi thuyền còn sót lại trên bầu trời, mày hơi nhíu lại: “Vẫn không thể liên lạc với căn cứ sao?”
“Cứ bị một loại sóng kỳ quái quấy nhiễu, không có cách nào.”
“Cho tôi chút thời gian, có lẽ có thể phá giải được.” Âm thanh An Dịch từ bộ đàm truyền ra.
Viên Linh ngẩng đầu nhìn phi thuyền màu trắng trên không trung, ánh mắt lộ rõ lo lắng.
“Cụ thể cần bao lâu?”
“Ước tính thì ít nhất cũng cần năm giờ, tôi cần phân tích toàn bộ, sau đó mới nghĩ biện pháp đột phá.”
“Thế thì năm giờ.” Hạ Hầu Thiệu Huyền không chút do dự quyết định, thu hồi dị năng, rút súng đặc biệt đã qua cải tạo.
“Mọi người hiện giờ tập trung vũ lực, nghĩ hết biện pháp áp chế đám siêu trí tuệ thể kia, ngan cản bọn họ tới gần, vì An Dịch cố thủ năm giờ.”
“Rõ!”
(Căn cứ khu an toàn)
“Đã bảy ngày rồi, vẫn không có bất cứ tin tức nào sao?” Hạ Hầu Trọng bước chân vội vàng tiến vào phòng chỉ huy, tức giận đùng đùng quăng tư liệu trong tay lên bàn.
“Thiếu tướng rời căn cứ không tới ba ngày đã cắt đứt liên hệ, đã qua bảy ngày, theo tình huống bên ngoài thì trong bảy ngày này chuyện gì cũng có thể phát sinh, thiếu tướng…” Sĩ quan phụ tá đi theo bên cạnh Hạ Hầu Trọng có chút do dự.
“Cút cho ông!” Hạ Hầu Trọng đá một cú, tức giận quát: “Cháu của ông, muốn mạng nó cũng phải nghĩ xem mình là ai!”
Thấy Hạ Hầu Trọng nổi nóng, sĩ quan phụ tá cũng không dám nói nhiều, im lặng đứng bên cạnh không nói tiếng nào.
Hạ Hầu Trọng hung hăng đấm một quyền lên bàn, hai tay chống đỡ thân mình, sắc mặt xanh mét, lồng ngực không ngừng phập phồng, áp chế tức giận.
Thật lâu sau, Hạ Hầu Trọng đứng lên, hai mắt nhìn chằm chằm vào màn hình giả lập, giống như đã quyết định gì đó.
“Nguyên soái…”
“Bảo Viên lão đánh thức Tiểu Quang, tôi muốn gặp cậu ấy.”
“Chính là không phải thiếu tướng đã…”
“Lèo nhèo cái gì!” Hạ Hầu Trọng tức giận: “Hiện giờ có thể cứu Thiệu Huyền chỉ có mình Tiểu Quang thôi! Mau đi!!”
“Rõ!!”
Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! - Diễm Quỷ Thất Nương