The multitude of books is making us ignorant.

Voltaire

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 165
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 792 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 01:25:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 157: Nhượng Bộ
ị Hạ Hầu Thiệu Huyền một đường xách về phòng, có lại tự do, Liên Kỳ Quang lập tức lùi về sau hai bước, căm tức đối diện với Hạ Hầu Thiệu Huyền.
Phòng bị trong mắt Liên Kỳ Quang làm Hạ Hầu Thiệu Huyền phừng phừng tức giận, bước nhanh tới túm lấy tay cậu, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vẻ mặt không vui của Liên Kỳ Quang: “Vợ, em còn không nghe lời như vậy, anh sẽ trói em lại đấy!”
Liên Kỳ Quang lãnh tĩnh trừng Hạ Hầu Thiệu Huyền, vươn móng vuốt chỉ thẳng vào mặt anh: “Anh hung dữ với tôi!”
“Vợ!” Âm thanh Hạ Hầu Thiệu Huyền tăng lớn vài phần, biểu tình cũng lạnh lẽo: “Chuyện này anh sẽ xử lý, anh tuyệt đối không cho phép em đi tìm người kia!”
“Chỉ có tôi mới có thể chấm dứt trận chiến này!” Liên Kỳ Quang nhíu mày: “Anh hiểu rõ hơn ai hết!”
“Lấy sinh mệnh của em làm đại giới sao?” Hạ Hầu Thiệu Huyền gầm nhẹ, bàn tay nắm lấy vai Liên Kỳ Quang lại tăng thêm lực: “Sức mạnh của người kia chúng ta đều thấy rồi, em căn bản không phải đối thủ.”
“Mục tiêu của cậu ta là tôi.”
“Anh không cho phép!” Hạ Hầu Thiệu Huyền quát lên điếc tai.
Nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền thịnh nộ, Liên Kỳ Quang trầm mặc. Dời ánh mắt khỏi người Hạ Hầu Thiệu Huyền, mím môi trầm mặc không nói.
Thấy hơi thở trên người Liên Kỳ Quang ngày càng yếu đi, lệ khí quanh người Hạ Hầu Thiệu Huyền cũng dần tán đi, dần dần chỉ còn lại vô lực.
“Vợ.” Hạ Hầu Thiệu Huyền hít một ngụm, ôm Liên Kỳ Quang vào lòng: “Đừng tùy hứng nữa, em không thể suy nghĩ cho anh một chút được sao, nếu em xảy ra chuyện, anh nên làm cái gì bây giờ?”
“Tôi không tùy hứng.” Liên Kỳ Quang tựa trong lòng Hạ Hầu Thiệu Huyền, buồn bực nói. Chính là vì anh nên tôi phải làm vậy.
“Được rồi.” Hạ Hầu Thiệu Huyền buông Liên Kỳ Quang, để cậu ngồi lên sô pha: “Em ngoan ngoãn ở đây, anh sẽ không giao em ra, cũng tuyệt đối không cho phép bất kì kẻ nào thương tổn em.”
Hạ Hầu Thiệu Huyền lấy Thiên Minh trong không gian đặt vào tay Liên Kỳ Quang: “Thanh đao này, vật về nguyên chủ.”
“Anh…”
“Vợ.” Hạ Hầu Thiệu Huyền đánh gãy lời Liên Kỳ Quang, thấp giọng nói: “Hiện giờ, em so với anh lại càng cần nó hơn, khoảnh thời gian kế tiếp bên ngoài sẽ rất loạn, vô luận gặp phải chuyện gì, điều kiện tiên quyết là nhất định phải bảo vệ tốt chính mình.”
Liên Kỳ Quang trầm mặc nhìn Thiên Minh trong tay, cúi đầu không lên tiếng.
Thật lâu sau, Liên Kỳ Quang thu hồi Thiên Minh, ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Vào không gian đi, tôi dung hợp cho anh.”
“Tốt.”
Cừu Ly Mạch chân trần đứng bên cửa sổ, lạnh nhạt nhìn tang thi bắt đầu di chuyển bên ngoài, trong tay cầm một viên tinh hạch trong suốt.
Đã vài ngày không thấy Vu Mã Viêm, tuy mất mác khổ sở nhưng cũng có vài phần may mắn, hiện giờ cậu vẫn chưa biết làm thế nào đối mặt với Vu Mã Viêm. Trận triền miên ngày ấy cứ quanh quẩn trong kí ức thật lâu không tiêu tan, nụ hôn của người, vòng tay của người, hai thân thể giao triền, mỗi khi nghĩ tới liền cảm thấy lồng ngực nóng rực.
Hiện giờ hắn nhất định cực kỳ chán ghét mình đi? Hắn yêu người kia như vậy, chấp nhất như vậy, mà mình lại cùng hắn làm chuyện như vậy, hắn nhất định hận chết mình. Nói không chừng, về sau cũng không thể gặp lại hắn nữa.
Cừu Ly Mạch nhắm mắt lại, áp chế cảm xúc chua xót hơi đáy mắt, khỏe miệng nhếch lên một mạt cười châm chọc. Cũng đáng, hết thảy đều là mình gieo gió gặt bão, oán ai?
Cửa phòng bị đẩy ra, âm thanh lạnh nhạt đánh gảy suy tư của Cừu Ly Mạch: “Nếu con muốn từ đây nhảy xuống, tôi sẽ không ngăn cản.”
Âm thanh quen thuộc làm Cừu Ly Mạch sững sờ, vội quay người, quả nhiên thấy được bóng dáng mà mình vô cùng quen thuộc, tuy gương mặt kia lúc này thực lạnh lùng nhưng Cừu Ly Mạch lại không áp chế được lạnh run cả người.
Vu Mã Viêm quăng một cái hộp tới, một đống tinh hạch xinh đẹp văng ra, hỗn độn rơi rụng trên bàn. Vu Mã Viêm đi tới trước ghế dựa ngồi xuống, lạnh lùng nhìn Cừu Ly Mạch ngốc lăng, ngón tay thon dài điểm nhẹ lên ánh mắt đang híp lại, nhìn thân thể gầy yếu của Cừu Ly Mạch ẩn dưới lớp quần áo mỏng manh một lượt từ trên xuống dưới: “Nghe nói gần nhất con không chịu ăn cơm.”
“Tôi…” Cừu Ly Mạch há miệng, âm thanh khàn khàn làm cậu lập tức im bặt, cúi đầu không dám nhìn tới Vu Mã Viêm.
Vu Mã Viêm nhíu mày, uể oải ngắc tay với Cừu Ly Mạch: “Lại đây.”
Thân mình Cừu Ly Mạch run lên, chậm rãi nhích tới gần, giống như bất mãn với tốc độ chậm chạp của Cừu Ly Mạch, ánh mắt Vu Mã Viêm trở nên u ám, sươn khói tích tụ trong tay đột nhiên vươn tới quấn lấy thắt lưng Cừu Ly Mạch, Cừu Ly Mạch không kịp phòng bị bị một lực mạnh túm tới, lảo đảo quỳ rạp xuống trước bàn.
Vu Mã Viêm hất cằm ý bảo tinh hạch trên bàn, lạnh giọng mở miệng: “Ăn.”
Cừu Ly Mạch ngây ngốc nhìn tinh hạch trên bàn, số tinh hạch kia phi thường xinh đẹp, liếc mắt nhìn qua cũng biết không phải tinh hạch từ đám tang thi bình thường. Hơn nữa cũng không dính máu cùng dịch não trắng trắng như hai ngày trước được đưa tới, số này đã được rửa sạch sẽ, trong suốt lóng lánh.
Thấy Cừu Ly Mạch bất động, Vu Mã Viêm bất mãn, một cước đẫm mạnh lên bàn, âm thanh thật lớn làm Cừu Ly Mạch run bắn.
“Đừng ép tôi phải nhét vào miệng con.”
Biểu tình Vu Mã Viêm không giống giả vờ, Cừu Ly Mạch cúi đầu, chậm rãi vươn bàn tay tái nhợt cầm lấy một viên tinh hạch, trầm mặc bỏ vào miệng.
Vu Mã Viêm tựa vào lưng ghế, lười biếng nhìn động tác nhai nuốt của Cừu Ly Mạch, theo cái cằm gầy yếu có chút tái nhợt dời xuống cái cổ mảnh khảnh, từng chút từng chút dời xuống, rơi vào cổ áo.
Vu Mã Viêm nheo mắt, ngón tay xẹt qua khóe môi, hồi tường lại cảm xúc mềm mại ngày ấy, con ngươi đỏ tươi hiện lên chút nóng rực.
Nhiều năm như vậy, hắn quả thực không để ý, quỷ con bẩn hề hề bị người ta vây ở đống rác đánh suýt chết ngày đó hiện giờ lớn lên càng lúc lại càng dễ nhìn.
Tựa hồ nhận ra ánh mắt Vu Mã Viêm, động tác lấy tinh hạch của Cừu Ly Mạch có chút mất tự nhiên, rụt rụt cổ.
Đôi môi đỏ mọng của Vu Mã Viêm cong lên, bàn chân đang đặt trên bàn chậm rãi di động, từ bả vai dời xuống lồng ngực Cừu Ly Mạch: “Con sợ cha à?”
Cừu Ly Mạch cúi đầu, trầm mặc không nói.
Vu Mã Viêm thu chân lại, ngoắc ngoắc ngón tay: “Lại đây.”
Cừu Ly Mạch ngẩng đầu lẳng lặng nhìn Vu Mã Viêm, đứng dậy, đi tới bên cạnh đối phương.
Đợi Cừu Ly Mạch đi tới, Vu Mã Viêm đột nhiên đưa tay túm lấy áo Cừu Ly Mạch, thân mình Cừu Ly Mạch loạng choạng bổ nhào tới trước, Cừu Ly Mạch cuống quít đưa tay vịn lấy tay ghế dựa, chống đỡ thân mình.
Vu Mã Viêm túm áo Cừu Ly Mạch, làm khoảng cách giữa hai người từng chút áp sát. Vu Mã Viêm liếc mắt nhìn thân thể gầy yếu của Cừu Ly Mạch bên trong lớp quần áo, khóe môi tự tiếu phi tiếu cong lên: “Con cùng tôi nên làm, không nên làm đều đã làm, còn sợ cái gì?”
“Tôi là Cừu Ly Mạch.” Nhìn dung nhan tinh xảo nhu mị của Vu Mã Viêm, Cừu Ly Mạch đột nhiên mở miệng.
Cừu Ly Mạch chậm rãi ngẩng đầu, bình tĩnh đối diện với Vu Mã Viêm: “Ngày đó người cùng người ở trên giường cũng là Cừu Ly Mạch.”
Vu Mã Viêm có chút giật mình, phì cười một tiếng: “Bằng không, con cho mình là ai?”
“Phải.” Cừu Ly Mạch cười khổ, ánh mắt lạnh lẽo: “Tôi không phải người kia, ngay cả tư cách làm thế thân cũng không có.”
Nhìn nụ cười chói mắt của Cừu Ly Mạch, Vu Mã Viêm đột nhiên cảm thấy trái tim mình có chút siết lại.
Vu Mã Viêm dùng sức hất văng Cừu Ly Mạch, đứng dậy đi ra cửa, đưng lưng lại, dấu đi mạt khác thường trong mắt.
“Ngoan ngoãn ăn cơm, đừng chết! Làm con của tôi thì phải tận mắt nhìn thấy thế giới này làm sao bị diệt trong tay tôi!”
Dứt lời, Vu Mã Viêm không để ý tới Cừu Ly Mạch ngã dưới đất, bước nhanh ra khỏi phòng.
Nghe tiếng bước chân dần dần đi xa, Cừu Ly Mạch nằm dưới mặt đất lạnh băng chậm rãi cuộn mình ngồi dậy, tựa vào chiếc ghế phía sau, chôn mặt vào ngực.
Ánh trời chiều theo cửa sổ vỡ chiếu rọi vào căn phòng vắng, chiếu lên thân thể gầy yếu của thiếu niên, tạo thành một chiếc bóng lạnh lẽo.
“Nghiên cứu chế tạo được rồi!?” Liên Kỳ Quang ló cái đầu rối bù vào phòng, mở to mắt có chút kinh ngạc nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền cùng một sĩ quan trong phòng khách.
Sắc mặt Hạ Hầu Thiệu Huyền có chút biến đen, bước nhanh tới đẩy cái đầu nhỏ của vợ mình trở vào phòng: “Không quan hệ với em, về ngủ đi!”
“Tôi không buồn ngủ!” Liên Kỳ Quang đẩy Hạ Hầu Thiệu Huyền, từ cánh tay anh vèo một cái chạy ra phòng khách, mặt không biểu cảm nhìn vị sĩ quan đang đứng thẳng tắp: “Không phải nói phải mất ít nhất sáu ngày sao? Giờ chỉ mới bốn ngày.”
“Bên phòng thí nghiệm tiến hành khá thuận lợi nên hoàn thành trước dự kiến.” Sĩ quan sắc mặt nghiêm nghị cẩn thận vấn đề của Liên Kỳ Quang: “Nguyên soái lệnh tôi tới thông tri thiếu tướng một tiếng, thuận tiện hỏi kế tiếp nên an bài thế nào.”
“Tôi thu thập một chút liền qua đó với anh.” Liên Kỳ Quang nghiêm túc gật gật đầu, xoay người về phòng thay quần áo, không ngờ lại bị một bức tường rắn chắc như thép cản lại.
“Anh làm gì vậy!” Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, mặt than nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền, ánh mắt lộ rõ khó chịu.
Hạ Hầu Thiệu Huyền đưa tay qua đặt lên đầu Liên Kỳ Quang, gió lạnh gào thét, một chữ phun ra là kèm theo một đống vụn băng: “Em ngoan ngoãn chờ ở đây.”
“Tôi không cần!” Liên Kỳ Quang lãnh tĩnh nhìn thẳng Hạ Hầu Thiệu Huyền, học theo anh nhấn mạnh từng chữ.
Biểu tình Hạ Hầu Thiệu Huyền âm trầm đến mức làm người ta sợ hãi, nhiệt độ không ngừng giảm xuống làm sĩ quan vốn đứng ngoài phòng khách lén lút nhích về phía cửa phòng.
“Hôm nay có anh ở đây, em đừng hòng bước ra khỏi cửa!” Khuyên can không được, Hạ Hầu Thiệu Huyền trực tiếp áp dụng biện pháp cưỡng chế.
Liên Kỳ Quang mặt không biểu cảm nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền, trầm mặc hồi lâu, đột nhiên gạt tay Hạ Hầu Thiệu Huyền, không nói lời nào đi về phía cửa.
Liên Kỳ Quang đi tới cửa, mở cửa, quay đầu lại ngốc ngốc nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Anh lại đây.”
Hạ Hầu Thiệu Huyền đen mặt đi tới bên cạnh Liên Kỳ Quang, biểu tình lạnh lùng mang theo kiên nghị, lộ rõ quyết tâm lúc này, cho dù là làm nũng hay giả vờ đáng yêu gì cũng không có tác dụng.
Chính là Liên Kỳ Quang thật sự sẽ làm nũng, sẽ giả vờ đáng yêu với anh sao? Đáp án tự nhiên là không.
Nhìn cây băng sống chết không chịu thay đổi quyết định, Liên Kỳ Quang mặt lạnh đạp qua một cước.
Cảm nhận được nguy hiểm, Hạ Hầu Thiệu Huyền vốn muốn né tránh, bất quá liếc nhìn phía sau, lại nhìn động tác hung ác của vợ, nếu anh né thì vợ chắc chắc sẽ tông vào cửa. Hạ Hầu Thiệu Huyền bắt buộc phải đứng im, chịu một cước này của Liên Kỳ Quang.
Dù sao với bản lĩnh của Liên Kỳ Quang hiện giờ thì cũng không tạo thành thương tổn quá lớn, nếu để vợ mình bị thương, chỉ sợ đến lúc đó anh chính là người đau lòng nhất.
Một cước đá văng Hạ Hầu Thiệu Huyền ra ngoài cửa, tiếp đó mặt không đổi sắc ‘ầm’ một tiếng đóng cửa lại, xoay người đi vào trong phòng.
Lúc đi ngang qua người sĩ quan, Liên Kỳ Quang ngốc ngốc mở miệng: “Chờ tôi thay quần áo rồi đi cùng anh.”
“Rõ! Liên thiếu!!” Bị hành động của Liên Kỳ Quang làm sợ tới run bắn cả người, sĩ quan nháy mắt căng cứng thân mình, dồn khí xuống bụng rống lớn.
Liên Kỳ Quang gật gật đầu, xoay người đi vào trong.
Thấy người đi rồi, thân mình cứng còng của vị sĩ quan nọ mới thoáng thả lỏng, vươn tay lau mồ hôi lạnh trên trán.
Eo ôi! Bạo lực gia đình a!! Lại còn đường đường là Hạ Hầu thiếu tướng nữa! Nghịch thiên đó a, có biết không a!!
Có một người vợ bạo lực như vậy, thiếu tướng đại nhân thật đáng thương a.
Sĩ quan tràn đầy thương hại liếc mắt nhìn cánh cửa đóng kín, có lẽ cảm nhận được oán khí của người nào đó, đột nhiên rùng mình.
Liên Kỳ Quang thay đồ xong thì theo sĩ quan rời khỏi phòng, Hạ Hầu Thiệu Huyền đen mặt, quanh người phủ đầy khí lạnh, bộ dáng đừng tới gần, nếu cả gan tiến tới thì chết không tử tế.
Nhìn thấy Liên Kỳ Quang muốn đi, Hạ Hầu Thiệu Huyền vừa định quát đứng lại thì Liên Kỳ Quang đã quay mặt nhìn qua, phun ra một câu: “Không cho tôi đi, sau này phân phòng ngủ.”
Phân phòng ngủ…
Thế là thiếu tướng đại nhân của chúng ta biểu thị: “…”
Kết quả cuối cùng là Liên Kỳ Quang cùng Hạ Hầu Thiệu Huyền đi tới phòng họp của Hạ Hầu Trọng, giống như đã sớm đoán được kết quả này, Hạ Hầu Trọng cũng không nói nhiều, trực tiếp bảo Viên lão chiếu thành quả nghiên cứu lên màn hình giả lập.
Máy phun khí lạnh đã nghiên cứu ra, nhiệt độ thấp nhất có thể đạt tới âm một trăm độ, không chỉ vậy, cùng lúc đó Viên lão còn trình bày một loại vũ khí mới.
Viên lão đã chế tác thuốc đặc biệt thành đạn pháo, lắp ráp lên phi thuyền, có thể tiến hành oanh tạc phạm vi lớn.
Đợi Viên lão trình bày xong, Hạ Hầu Thiệu Huyền trầm tư một lát, mở miệng nói: “Trước tiên tiến hành đông lạnh nhóm tang thi ngoài khu một, cùng lúc cho mưa nhân tạo. Đợi nhóm tang thi kia mất đi năng lực hành động, tôi sẽ dẫn một đội phi thuyền có trang bị đạn pháo đặc biệt nhân cơ hội này rời khỏi khu một, tìm kiếm siêu trí tuệ đang khống chế tang thi.”
“Không sai biệt mấy với kế hoạch tác chiến của tôi, bất quá…” Hạ Hầu Trọng dời tầm mắt lên người Liên Kỳ Quang.
Nhìn hình ánh chiếu trên màn hình, Liên Kỳ Quang ngốc ngốc ôm cánh tay tựa vào lưng ghế: “Tôi không có ý kiến.”
Lần này không riêng Hạ Hầu Trọng, ngay cả Hạ Hầu Thiệu Huyền cũng nhíu mày.
Ngoan vậy sao?
Liên Kỳ Quang nhìn cũng không nhìn tới Hạ Hầu Thiệu Huyền, thản nhiên nhìn Hạ Hầu Trọng: “Chờ Thiệu Huyền đi rồi, ông chuẩn bị cho tôi một chiếc phi thuyền, tôi đi tìm Vu Mã Viêm.”
“Liên Kỳ Quang!!” Hạ Hầu Thiệu Huyền thực sự tức giận, đôi lệ mâu trừng Liên Kỳ Quang cơ hồ sắp phun ra lửa.
Liên Kỳ Quang ngốc ngốc nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Kế hoạch của tôi chính là, lúc anh tìm kiếm siêu trí tuệ thể, tôi đi tìm Vu Mã Viêm.”
“Em nghĩ cũng đừng nghĩ!” Hạ Hầu Thiệu Huyền mất hết lý trí, trực tiếp vỗ bàn: “Em dám đi tìm hắn, xem xem anh có đánh em không!”
“Dù sao anh cũng không ở, muốn đánh cũng không được!” Đối với uy hiếp của Hạ Hầu Thiệu Huyền, Liên Kỳ Quang cười nhạt.
“Em…”
“Được rồi! Ồn cái gì! Ồn cái gì hả!” Hạ Hầu Trọng trừng mắt: “Xem phòng làm việc của tôi là văn phòng hòa giải à!”
Hai người đều nghẹn lời, Hạ Hầu Trọng bất đắc dĩ, lại có chút buồn cười: “Bao nhiêu tuổi rồi? Hai đứa cứ hệt như con nít, có bản lĩnh thì ra ngoài đánh một trận đi, ai mạnh hơn thì nghe người đó.”
Hạ Hầu Trọng lắc đầu, nhìn Liên Kỳ Quang: “Tiểu Quang…”
“Nếu tôi muốn chạy, các người ai cũng không bắt được.”
“…” Lời nói vừa lên tới miệng của Hạ Hầu Trọng, trực tiếp bị nghẹn.
“Như vậy đi.” Đã lười quản chuyện hai người, Hạ Hầu Trọng khoát tay: “Thiệu Huyền, để Tiểu Quang đi theo đi.”
“Con…”
“Nó đi theo bên cạnh con vẫn an tâm hơn để ở nơi nhìn không thấy, không phải sao?” Hạ Hầu Trọng cười nói: “Huống chi, với thân phận của Tiểu Quang, đối phó với đám siêu trí tuệ thể cũng có chút trợ giúp.”
Hạ Hầu Thiệu Huyền trầm mặc nhìn Liên Kỳ Quang, nắm tay đặt trên bàn đã siết chặt, đáy mắt bắt đầu cuồn cuộn phẫn nộ.
Liên Kỳ Quang mặt không đổi sắc nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền, ánh mắt thực kiên trì, lúc trước nói gì cũng được, nhưng lần này, cậu tuyệt đối sẽ không nhượng bộ!
Thật lâu sau, Hạ Hầu Thiệu Huyền thu hồi tầm mắt, gật đầu nhẹ tới không thể nhận ra.
“…được.”
“Nếu đã vậy thì đi chuẩn bị chút đi, kế hoạch tác chiến gioa cho con, cuối ngày sẽ xuất phát!!”
“Vâng!!”
Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! - Diễm Quỷ Thất Nương