Nghịch cảnh là thước đo giá trị của một con người. Tôi trở nên mạnh mẽ hơn sau những khủng hoảng trong cuộc sống.

Lou Holtz

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 165
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 792 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 01:25:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 142: Kí Ức Không Thể Quên
inh thần Liên Kỳ Quang càng lúc càng không tốt, tuy mỗi lần đối mặt với lo lắng cùng hỏi han của Hạ Hầu Thiệu Huyền, Liên Kỳ Quang vẫn luôn trầm mặc chống đỡ, nhưng Hạ Hầu Thiệu Huyền vẫn nhìn ra được Liên Kỳ Quang có tâm sự. Chính là mỗi lần anh hỏi tới vấn đề này, Liên Kỳ Quang một là không nói tiếng nào, một là cứng ngắc nói lái sang chuyện khác.
Liên Kỳ Quang cố ý giấu diếm, Hạ Hầu Thiệu Huyền tuy bất đắc dĩ, nhưng nhìn gương mặt nhỏ nhắn ngày cảng gầy của Liên Kỳ Quang thì lo lắng cùng bất an trong lòng anh lại càng mãnh liệt hơn, chỉ có thể đổi phương pháp, chuẩn bị đồ ăn ngon cùng dỗ cậu vui vẻ.
“Anh cả đêm không ngủ sao?” Liên Kỳ Quang mở mắt, nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền ngồi bên cạnh, nhíu mày.
“Tỉnh?” Nghe thấy âm thanh Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền buông máy tính trong tay, quay lại mỉm cười: “Có đói không? Anh đi lấy đồ ăn cho em?”
“Anh lại không ngủ.” Liên Kỳ Quang ngồi dậy, nhíu mày nhìn tia mệt mỏi trong đáy mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền.
“Ngủ không được.” Hạ Hầu Thiệu Huyền xoa xoa mi gian, âm thanh trầm thấp mang theo vài phần buồn bực.
Hạ Hầu Thiệu Huyền mỏi mệt, Liên Kỳ Quang xem trong mắt, cũng không biết nên nói gì. Nói gì đây? Nói với anh, hết thảy chỉ vừa bắt đầu, ngay cả món khai vị cũng không tính, lo lắng được gì cơ chứ?
Đột nhiên, dưới lầu truyền tới tiếng xôn xao rất nhỏ, tựa hồ có chút khắc khẩu, Hạ Hầu Thiệu Huyền cùng Liên Kỳ Quang liếc mắt một cái, tâm nói có chuyện, liền vội vàng ngồi dậy.
Hạ Hầu Thiệu Huyền nhanh chóng mặc quần áo, giúp Liên Kỳ Quang chỉnh sửa một chút, sau đó nắm tay nhau rời khỏi phòng.
Đi xuống lầu, chỉ thấy hai đội ngũ đang giằng co. Một bên là đám Liên Dục Thành, mà bên kia là Hạ Hầu Lạc Vũ cùng mười binh sĩ, còn có một nam nhân áo đen mắt lam.
“Sao lại thế này?” Hạ Hầu Thiệu Huyền đi tới, trầm giọng hỏi.
“Thiếu tướng!” Thấy Hạ Hầu Thiệu Huyền xuất hiện, nhóm Khuynh Y liền chào theo nghi thức quân đội.
“Hừ! Đợi lát nữa tìm mi tính nợ!” Hạ Hầu Lạc Vũ hung hăng trừng mắt lườm Long Ảnh, sau đó xoay người đi tới chỗ Hạ Hầu Thiệu Huyền.
“Thiệu Huyền!” Hạ Hầu Lạc Vũ chào hỏi, liếc nhìn Liên Kỳ Quang một cái thì cau mày: “Sao vậy? Có khỏe không? Có bị thương không?”
“Hết thảy đều tốt, sao lại tới đây?”
“Theo lệnh lão quỷ tới đón Tiểu Quang cùng các người về khu một, tôi dẫn theo cả đại đội, hiện giờ, chỉ còn lại bao nhiêu đây.” Hạ Hầu Lạc Vũ ý bảo mấy người phía sau, sắc mặt trầm trọng.
“Tình huống khu một thế nào?”
“Cũng không tốt là bao, hiện giờ tất cả các khu đã thất thủ, tình huống khu hai cùng khu ba nghiêm trọng nhất, khu vực văn phòng chính phủ cùng căn cứ quân đội đã được thanh trừ, xung quanh xây dựng vòng phòng hộ, những nhân loại may mắn sống sót đều được an trí ở đó, về phần cứu viện thì vẫn còn đang tiếp tục.”
“Nhân loại cùng dị năng giả có tách ra quản lí không?” Liên Kỳ Quang trầm mặc ở một bên đột nhiên xen vào một câu.
Hạ Hầu Lạc Vũ ngẩn ra, lắc đầu: “Hiện giờ tình huống trong khu an toàn của khu một là người nhiều, thiếu phòng, thiếu thuốc, thiếu thức ăn. Đặc biệt là thức ăn, nếu không nghĩ biện pháp, chỉ sợ không chống đỡ thời gian dài được.”
“Có thể liên hệ với Hạ Hầu nguyên soái không?” Nghe thấy lời Hạ Hầu Lạc Vũ, sắc mặt Liên Kỳ Quang có chút trầm xuống.
“Sao vậy? Có chỗ nào không đúng sao?” Thấy sắc mặt Liên Kỳ Quang không tốt, trái tim Hạ Hầu Thiệu Huyền trầm xuống, cảm giác bất an chậm rãi lan tràn trong lòng.
“Trên những thi thể kia đều mang theo virus cực mạnh, người bình thường một khi bị thương, cho dù chỉ là trầy da một chút xíu thôi cũng sẽ nhanh chóng cảm nhiễm. Mà dị năng giả thì khác, thân thể bọn họ đã trải qua biến dị, có sức chống cự nhất định với virus, trừ phi bị tang thi cấp bậc cao hơn đả thương, chứ ngang cấp hoặc thấp hơn làm bị thương thì cũng không lo nhiễm bệnh.”
“Chính là…” Âm thanh Liên Kỳ Quang có chút rét run: “Nếu lần này thật sự là lặp lại của ba ngàn năm trước, như vậy, nếu tôi không đoán sai thì nguồn nước, thức vật, động vật cũng đều tiến hóa, ngay cả trong không khí, tôi sợ cũng là một dạng truyền nhiễm.”
“Không khí!!!” Trong phòng một mảnh kinh hô.
“Không khí có chứa virus mầm bệnh, đối với dị năng giả thì không sao, nhưng người thường…”
Liên Kỳ Quang không nói thêm gì nữa, bất quá sắc mặt những người trong phòng đều trắng bệch. Nếu đúng như lời Liên Kỳ Quang nói, để người thường cùng người có dị năng ở cùng nhau, một khi bị cảm nhiễm thì…
“Chúng ta phải lập tức chạy về khu một.” Hạ Hầu Lạc Vũ biết tình huống không xong, lập tức quyết định.
“Nhanh chóng thu thập chút đồ đạc đi.” Hạ Hầu Thiệu Huyền nhìn về phía nhóm Liên Dục Thành, trong âm thanh ẩn ẩn chút ra lệnh.
Liên Dục Thành thầm biết tình huống khẩn cấp, cũng không hỏi nhiều, gật đầu dẫn Liên Tiêu Thù về phòng, thu hết những thứ cần thiết vào trong không gian khí.
Liên Kỳ Quang nhìn ba người Khuynh Y đứng bên kia, buông tay Hạ Hầu Thiệu Huyền đi qua, nhàn nhạt nói: “Khu ba đã thất thủ, các người xác định muốn trở về nhà?”
“Phải!” Nhóm Khuynh Y mặt trắng bệch nghiêm túc gật gật đầu, âm thanh run run lại mang theo kiên định: “Tôi phải tận mắt nhìn thấy, chẳng sợ, chẳng sợ…. bọn họ đả chết. Bằng không, tôi có chết cũng không nhắm mắt.”
Khuynh Y mở miệng, Phong Thanh Dương cùng Lam Kỳ cũng biểu thị muốn về nhà.
Nhìn ba người kiên định, Liên Kỳ Quang gật đầu, xoay người đi tới chỗ Hạ Hầu Lạc Vũ: “Các người còn mấy chiếc phi thuyền?”
“Chỉ còn lại ba chiếc, làm sao vậy?”
“Dồn lại, đưa một chiếc cho tôi.”
Hạ Hầu Lạc Vũ nhìn nhóm Khuynh Y, trong lòng sáng tỏ, lấy một cái không gian khí đưa cho Liên Kỳ Quang, còn thêm ba tấm thẻ kim loại.
“Này là thẻ chứng minh quyền hạn, hiện giờ tất cả các khu đều thất thủ, lồng phòng hộ đã được khóa kín, nếu bọn họ có thể sống sót, mang theo thẻ này có thể thông qua lồng phòng hộ, tiến vào khu một.”
“Cám ơn.” Liên Kỳ Quang thản nhiên gật đầu, xoay người đi lại chỗ Khuynh Y: “Các cậu theo tôi qua đây.”
Liên Kỳ Quang dẫn ba người tới một góc, đưa không gian khí cùng thẻ chứng minh cho Khuynh Y: “Đây là một chiếc phi huyền cùng thẻ chứng minh, nếu có thể sống sót, hãy tới khu một tìm tôi.”
“Khô Mộc, cám ơn cậu!” Ba người trịnh trọng nói cảm tạ, ánh mắt cũng đầy cảm kích.
“Mặt khác.” Liên Kỳ Quang từ không gian khí lấy ra ba khẩu súng đưa qua: “Này, các cậu cầm phòng thân.”
“Còn có…” Nhìn lướt qua xung quanh, từ không gian lấy ra ba bình nước hồ màu lam, lén lén lút lút đưa cho ba người: “Cái này cất kĩ, trừ ba người ra thì không được để bất kì người nào khác nhìn thấy.”
“Này là…” Lam Kỳ nhận lấy, vẻ mặt nghi hoặc.
“Có thể tinh lọc độc tang thi.”
“Cái gì!!” Ba người kinh hô thành tiếng, chọc đám người bên ngoài đều nhìn qua. Phong Thanh Dương áp chế rung động trong lòng, bàn tay cầm bình nước có chút run rẩy.
“Khô Mộc, cậu nói nước này có thể tinh lọc độc tang thi?” Giọng Lam Kì tràn đầy khiếp sợ.
“Đây là bí mật lớn nhất của tôi, các cậu tự giải quyết cho tốt đi.” Liên Kỳ Quang liếc mắt nhìn ba người một cái thật sâu rồi xoay người rời đi.
“Khô Mộc!” Khuynh Y mở miệng gọi Liên Kỳ Quang, trịnh trọng chào theo nghi thức quân đội: “Ân này không biết làm thế nào báo đáp, nếu tôi may mắn có thể sống sót, về sau, mạng Khuynh Y này chính là của cậu. Bí mật này, tôi sẽ mang theo tới lúc chết, tuyệt không lộ ra cho người thứ hai biết.”
Phong Thanh Dương cùng Lam Kỳ thấy vậy, cũng đứng thẳng người, kiên định hứa hẹn.
Liên Kỳ Quang đáp khẽ, nhấc chân rời đi.
“Hạ Hầu Thiệu Huyền, quả nhiên là mi.” Quỷ Linh ngẩng đầu, con ngươi lam sắc sâu sa nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền, lạnh lăng tăm tối mang theo hiếu chiến bạo ngược.
Hạ Hầu Thiệu Huyền hờ hững liếc nhìn Quỷ Linh, mi gian khe khẽ cau lại.
“Hạ Hầu Thiệu Huyền, dị năng hiện giờ tăng tới bậc nào rồi?” Vẫn không nhìn ra dị năng của Hạ Hầu Thiệu Huyền đang ở cấp bậc nào, Quỷ Linh nhướng mi, ánh mắt có chút u ám.
“Nhiều năm như vậy rồi, dị năng của mi vẫn không tiến bộ bao nhiêu.” Hạ Hầu Thiệu Huyền liếc mắt liền nhìn ra thực lực của Quỷ Linh, vẫn bậc nguyên cấp tám, trong lòng thực kinh ngạc với sự tiến bộ của Quỷ Linh, nhưng biểu tình ngoài mặt vẫn cao ngạo như cũ.
Đối với nam nhân từng bất phân thắng bại, có thể làm mình trọng thương này, Hạ Hầu Thiệu Huyền thực sự dâng trào lòng hiếu chiến, chính là anh biết rõ, hiện giờ tuyệt đối không phải thời điểm thích hợp để hai người đánh một trận, vẫn là tiết kiệm sức lực đi chém tang thi thì tốt hơn.
Quỷ Linh nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Hạ Hầu Thiệu Huyền, trong lòng xoay chuyển tính toán. Chính mình hiện giờ đã là bậc nguyên cấp tám, không quá mười năm, anh tin tưởng có thể đột phá lên bậc huyễn. Nếu Hạ Hầu Thiệu Huyền hiện giờ đã là cao thủ bậc huyễn, như vậy nhất định mình có thể cảm nhận được chút dị năng dao động, chứ không phải như hiện giờ, cái gì cũng nhìn không được, thậm chí còn có chút áp lực, loại áp lực này đã rất nhiều năm không gặp.
Đột nhiên, trong lòng Quỷ Linh hơi trầm xuống, nếu vậy, thực lực Hạ Hầu Thiệu Huyền nhất định hơn mình rất nhiều, thậm chí đã đột phá bậc huyễn, đạt tới…
“Bậc hoàng.” Quỷ Linh đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng âm hiểm nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Mi đã đạt tới bậc hoàng.”
Động tác Hạ Hầu Thiệu Huyền hơi khựng lại, trầm mặc một lát, quay đầu nhìn về phía Quỷ Linh, âm thanh trầm thấp: “Quỷ Linh, hiện giờ nhân loại gặp nạn, vô luận trước kia chúng ta có ân oán gì, hiện giờ quan trọng là làm thế nào sống sót chứ không phải tự chém giết lẫn nhau. Nếu anh vẫn muốn đánh nhau, chờ tai họa này qua đi, tôi nhất định sẽ cùng anh phân chia cao thấp.”
“Tôi sẽ không đánh nhau với mi.” Quỷ Linh thu hồi ánh mắt, ôm cánh tay tựa vào vách tưởng bên cạnh: “Tổn thương tình cảm.”
“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền.
“À, hẳn tôi nên tự giới thiệu một chút, Quỷ Linh tôi là bạn đời của Vụ.. à không, Hạ Hầu Lạc Vũ, là bạn đời của Hạ Hầu Lạc Vũ.”
“!!!!!”
Tình huống khẩn cấp, không thể tiếp tục trì hoãn. Liên Kỳ Quang cấp tốc chỉ dẫn cho nhóm Khuynh Y những kiến thức sinh tồn cơ bản trong thời tận thế giúp bọn họ tránh được nguy hiểm, còn có phương pháp để sống sót, sau đó tạm biệt ba người, để bọn họ lên phi thuyền. Tiếp đó, theo Hạ Hầu Thiệu Huyền lên phi thuyền bay về khu một.
“Hi vọng không gặp đám quái điểu kì quái kia nữa.” Trên phi thuyền, Hạ Hầu Lạc Vũ nhỏ giọng lầm bầm.
“Đó là tang thi điểu.” Liên Kỳ Quang tựa vào ghế, đôi tay linh hoạt gõ gõ máy tính.
“Tang thi điểu? Đó là cái gì?”
“Một loại chim bị biến dị do nhiễm virus, trong thân thể nó chứa đầy mầm bệnh, một khi bị nó mổ bị thương thì không khác gì bị tang thi cắn, không bao lâu sau sẽ cảm nhiễm.”
“Loại chim này tiến cấp chậm, cấp bậc không cao, cũng không có trí tuệ, nhưng lại có thiên tính của động vật. Từ trước đến nay luôn sống quần thể, vì thế cũng công kích quần thể, chưa bao giờ hành động một mình.”
“Đúng vậy.” Hạ Hầu Lạc Vũ gật đầu: “Từng đám từng đám hệt như màn sương đen ấy, siêu ghê tởm.”
“Gặp mấy thứ này, mặc kệ dị năng mạnh cỡ nào cũng phải nhanh chóng bỏ chạy. Cho dù chạy không thoát thì tuyệt đối không để nó quấn lấy, một khi bị bám vào người thì đừng hòng vứt ra được, trong nháy mắt sẽ bị cả đàn cắn nuốt, ngay cả chút xương cốt cũng không còn.”
“Chẳng lẽ không có biện pháp nào sao?” Hạ Hầu Lạc Vũ nhíu mày.
Ngón tay đang gõ máy tính của Liên Kỳ Quang hơi khựng lại, suy nghĩ một lát, ngẩng đầu nói: “Tang thi vô luận là người hay động vật thì đều không thể nhìn thấy, chúng nó bắt giữ con mồi chủ yếu dựa vào mùi cùng âm thanh. Ở thời của tôi… ở ba ngàn năm trước tang thi bùng nổ, khi đó đã phát minh ra một thiết bị, nó có thể phát ra một loại sóng âm kỳ lạ, có thể tránh được đám tang thi điểu. Có loại sóng âm này, phương tiện giao thông trong mắt đám tang thi điểu hoàn toàn không tồn tại.
“Thần kỳ như vậy?” Không riêng gì Hạ Hầu Lạc Vũ, những sĩ binh khác trong phi thuyền cũng thực kinh ngạc cùng không thể tin nổi.
“Sao có thể, ba ngàn năm trước khoa học kĩ thuật sao có thể chế tạo ra thiết bị lợi hại như vậy?” Một binh sĩ kinh hô.
“Nếu nhân loại có thiết bị đó, sao lại đi tới con đường hủy diệt?” Hạ Hầu Lạc Vũ nghi hoặc.
“Thiết bị đó chỉ có thể đối phó với đám tang thi điểu, hơn nữa…”
“Hơn nữa cái gì?”
“Lần thứ hai tiến hóa.” Nhớ tới đoạn thời gian khủng bố kia, da đầu Liên Kỳ Quang cho đến giờ vẫn run lên: “Virus biến dị hình thành một loại mầm bệnh mới trong không khí, tất cả tang thi lần thứ hai biến dị. Tang thi điểu chẳng những có dị năng mà còn có trí tuệ. Da dẻ chúng nó cứng rắn như đá, bắt đầu mọc răng nanh sắc nhọn cùng móng vuốt, kích thước cũng to hơn vài lần, sóng âm đã mất tác dụng.”
Dị năng? Trí tuệ?
Đám người trầm mặc, ngẫm lại đám chim biến dị đáng sợ kia, chỉ vậy thôi đã làm bọn họ suýt chút nữa bị diệt cả đội, nếu thật sự biến dị, có dị năng, có trí tuệ, kia…
Thế giới này, nhân loại còn chỗ nào dung thân sao?
“Hiện giờ tang thi điểu chỉ mới sơ cấp, không đủ làm kinh sợ.” Giống như không biết chính mình vừa dọa mọi người hoảng sợ một phen, ánh mắt Liên Kỳ Quang khóa chặt vào máy tính không chịu rời.
“Các người phóng thích dị năng bao quanh phi thuyền, thiên tính của động vật sẽ làm chúng cảm thấy e ngại với những sinh vật cường đại hơn mình, như vậy chúng sẽ không dám tập kích nữa. Đúng rồi, liên tục phóng dị năng như vậy sẽ rất nhanh cạn kiệt, các người nên chia nhau ra, thay phiên, có thể chống đỡ tới lúc tới khu an toàn.”
Nhìn sườn mặt bình thản của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Lạc Vũ trầm mặc hồi lâu, cúi đầu mở miệng nói: “Có lẽ tôi đã biết vì sao lão quỷ cho dù phải hi sinh cái giá cực lớn cũng phải mang nhóc về.”
“Hiện giờ ông ta cần tôi.” Cần những kinh nghiệm sinh tồn của tôi trong mấy chục năm tận thế.
“Bất quá tôi cảm thấy thực kỳ quá, rốt cuộc nhóc làm sao biết được những điều đó? Nếu không biết còn tưởng nhóc đã từng trải qua thời kì khủng khiếp kia.”
Động tác của Liên Kỳ Quang dừng lại, ánh mắt hơi trầm xuống.
Trầm mặc hồi lâu, Liên Kỳ Quang thản nhiên lên tiếng.
“Có lẽ đi.”
Mỗi phút, mỗi giây, mỗi thời khắc đều nhìn thấy những màn giãy dụa tuyệt vọng, bóng tối cùng giết chóc, ngày ngày đêm đêm, cậu sao có thể không biết.
Không thể quên được, vĩnh viễn không thể xóa nhòa.
Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! - Diễm Quỷ Thất Nương