Tôi luôn cố gắng làm những gì tôi chưa biết và nhờ đó, tôi có thể làm được những điều tưởng như ngoài khả năng của mình.

Pablo Picasso

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 165
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 792 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 01:25:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 141: Vận Mệnh Trêu Đùa
rời đã hoàn toàn tối đen, ẩn nấp trong bóng đêm, tang thi phát ra tiếng kêu gào hưng phấn, bắt đầu bữa đi săn thịnh soạn của mình.
Hạ Hầu Thiệu Huyền một đường dọn sạch tang thi, che chở Liên Kỳ Quang cùng ba người Khuynh Y về tới chỗ Liên Dục Thành. Những nơi ánh mắt nhìn tới đều là tay hay chân bị đứt rời, máu tươi nhiễm đỏ, mùi máu nồng đậm gay mũi cùng mùi thi thể hư thối, kích thích thần kinh người ta.
Thành bị đã bị phá hủy, trừ bỏ ánh lửa ngùn ngụt thì không hề có ánh đèn nào, từ xa xa truyền tới tiếng kêu gào làm người ta tràn đầy tuyệt vọng.
Thế giới này, đã rơi vào địa ngục.
Hạ Hầu Thiệu Huyền cùng Liên Kỳ Quang tiến tới, không chờ bọn họ nhấn chuông, cánh cửa lớn vốn đóng kín đột nhiên mở ra, Long Ảnh nhìn lướt qua phía sau Hạ Hầu Thiệu Huyền, lác người: “Mau vào!”
“Anh hai!” Liên Kỳ Quang vừa mới tiến vào nhà, Liên Tiêu Thù đã chạy tới ôm chầm lấy cậu, nước mắt lưng tròng: “Anh hai, thiệt nhiều quái vật, em thực lo cho anh!”
Nhìn người mình dính ướt nước mắt, Liên Kỳ Quang mặt không đổi sắc túm lấy áo Liên Tiêu Thù, xách cô bé qua một bên, tầm mắt phóng về phía Liên Dục Thành: “Có bị thương không?”
“Vẫn khỏe.” Liên Dục Thành lắc đầu: “Còn em? Thân mình ổn không?”
“Không có vấn đề.” Xác định Liên Dục Thành không có việc gì, Liên Kỳ Quang kéo tay Hạ Hầu Thiệu Huyền đi tới sô pha ngồi xuống.
“Chào anh!” Thấy Liên Dục Thành, đám Khuynh Y ngoan ngoãn chào.
“Là các cậu à, ngồi đi.” Ấn tượng về mấy đứa nhóc này không tệ, Liên Dục Thành cong môi cười nói.
“Cám ơn anh.”
“Tiểu Quang.” Thấy tất cả mọi người ngồi xuống, Liên Dục Thành đi tới chiếc ghế trước mặt Liên Kỳ Quang, ngồi xuống, có chút trầm ngâm: “Này, chính là tai nạn mà em nói sao?”
“So với tôi nghĩ còn tệ hơn.” Mầm bệnh bùng nổ làm người ta trở tay không kịp, tang thi tiến hóa quá nhanh, cơ hồ không thể nhân loại có một phút thở dốc để thích ứng, xem tình hình thành, kẻ kia thực sự ngoan lệ muốn hủy diệt thế giới này.
“Kế tiếp nên làm thế nào?” Mi gian Long Ảnh hiếm khi nhíu chặt: “Khu ba đã không thể thủ được.”
“Xem tình huống này, không riêng khu ba, tình huống các khu các cũng vậy, nói không chừng, khu một còn tệ hơn.” Hạ Hầu Thiệu Huyền trầm giọng mở miệng, sắc mặt không tốt.
Liên Dục Thành cười khổ một tiếng: “Chẳng lẽ nhân loại thật sự phải lặp lại bi kịch ba ngàn năm trước, bị ép phải rời khỏi Lam tinh sao?”
“Sự tình này để nói sau.” Liên Kỳ Quang lấy một hợp bánh quy trong không gian ra, nhàn nhạt nói: “Hiện giờ việc cần làm là chờ.”
“Chờ?” Liên Dục Thành nghi hoặc.
“Chờ người ở khu một tới đón.” Liên Kỳ Quang híp mắt, nhìn bánh quy trong tay, lời nói có chút lạnh lùng: “Bọn họ hiện giờ cần tôi, sẽ không để tôi chết.”
Hạ Hầu Thiệu Huyền xoa xoa tóc Liên Kỳ Quang, trầm giọng nói: “Anh sẽ không để bọn họ đánh chủ ý tới em.”
Liên Kỳ Quang nhìn ngũ quan kiên nghị của Hạ Hầu Thiệu Huyền, trầm mặc hồi lâu, sau đó đút một miếng bánh cho Hạ Hầu Thiệu Huyền.
“Tôi nghĩ…” Liên Kỳ Quang cúi đầu, sợi tóc hỗn độn che đi tình tự trong mắt mình lúc này: “Tôi nghĩ sau khi tới khu một, sẽ lấy đứa nhỏ ra.”
Động tác Hạ Hầu Thiệu Huyền hơi khựng lại, nhìn sườn mặt Liên Kỳ Quang trầm mặc không nói.
“Tốt.” Thật lâu sau, Hạ Hầu Thiệu Huyền khẽ gật đầu: “Lấy ra cũng tốt, hiện giờ đứa nhỏ để lại trong bụng em, chỉ sợ cả hai đều gặp nguy hiểm.”
“Khô Mộc.” Phong Thanh Dương vẫn trầm mặc bên cạnh đột nhiên mở miệng, do dự nhìn Liên Kỳ Quang: “Tôi, tôi muốn về nhà. Tuy biết rõ, xảy ra chuyện thế này thì rất có thể không còn ai sống sót, thế nhưng, tôi phải trở về xác nhận một chuyến.”
Nhìn Phong Thanh Dương trầm mặc, lại nhìn về phía Khuynh Y cũng Lam Kỳ, Liên Kỳ Quang hỏi: “Còn hai người?”
“Tôi cũng muốn về.” Khuynh Y tựa vào sô pha, hai tay ôm mặt, dấu đi nước mắt: “Ba mẹ tôi đều ở nhà, có lẽ bọn họ vẫn còn sống, tuy tỷ lệ rất nhỏ, chính là không về một chuyến, cả đời này tôi cũng không an tâm được.”
“Cha tôi đã chết, nhưng mà…” Lam Kỳ siết chặt nắm tay, âm thanh có chút áp lực: “Tôi vẫn còn một đứa em gái năm tuổi.”
Nhìn ba người thống khổ tuyệt vọng, Liên Kỳ Quang trầm mặc một lát, sau đó nhàn nhạt mở miệng: “Hiện giờ ở đây, nếu tôi dự đoán không sai, khu một rất nhanh sẽ phái người tới. Tôi sẽ cho các cậu một phi thuyền, một ít vũ khí, mặc khác, phải xem vận mệnh của các cậu.”
Trong lời loạn, không ai có thể bảo hộ bạn cả đời, muốn sống sót, bạn phải đối mặt.
“Tốt quá! Cám ơn cậu, Khô Mộc!” Ba người nhìn về phía Liên Kỳ Quang, vẻ mặt cảm kích.
“Mễ Tiểu Bảo, cậu ta… không thoát được sao?” Âm thanh Liên Kỳ Quang có chút khác thường.
Đám Khuynh Y hai mặt nhìn nhau, Lam Kỳ trầm mặc lắc đầu: “Hôm nay cậu ta không ở trong học viện, tụi này cũng không biết hiện giờ cậu ta ở nơi nào.”
Liên Kỳ Quang gật gật đầu, trên mặt không lộ ra nhưng trong lòng vẫn có chút trống trãi. Cậu chàng mập kia tuy hơi ồn một chút, nhưng kì thật lại thật tâm đối xử tốt với mình, tin tưởng mình. Nếu biết cậu ta hiện giờ ở đâu, cho dù biết với sức chiến đấu thảm hại kia thì cậu ta thực rất khó sống sót trong tai họa này, bất quá Liên Kỳ Quang cảm thấy mình sẽ vì một tia hi vọng trong lòng mà tới tìm kiếm.
“Hôm nay mọi người đều mệt rồi, cũng không còn sớm, trước hảo hảo nghỉ ngơi đi.” Nhìn đáy mắt mọi người đều tràn đầy mỏi mệt, Liên Dục Thành đứng dậy nói: “Hiện giờ chúng ta đều bị vây ở đây, có nghĩ nhiều cũng không có tác dụng gì, chờ tới mai rồi nói sau.”
“Tiểu Quang, em cùng Hạ Hầu Thiệu Huyền ở trong phòng em đi. Còn ba nhóc thì để anh dẫn tới phòng khách.”
“Tốt!”
“Cám ơn anh!”
“Sao anh lại ở đây?” Hạ Hầu Lạc Vũ tựa vào góc tường của tòa nhà, lạnh nhạt nhìn Quỷ Linh đứng đối diện.
“Tìm em.” Đôi lam mâu của Quỷ Linh nhìn chằm chằm Hạ Hầu Lạc Vũ, không lộ ra chút cảm tình.
“A!” Giống như nghe thấy một chuyện hài hước gì đó, Hạ Hầu Lạc Vũ cười lạnh: “Tìm tôi?”
“Em là vợ tôi, lần này tôi tới là mang em về nhà.”
“Quỷ Linh!!” Hạ Hầu Lạc Vũ quát lớn, ánh mắt sắc bén nhìn nam nhân đối diện, trong lòng tràn đầy phẫn nộ, hỗn loạn, vô lực cùng khuất nhục.
Thật lâu sau, Hạ Hầu Lạc Vũ hít sâu một hơi, lạnh nhạt nói: “Quỷ Linh, anh đi đi! Vụ đã chết rồi. Tôi là Hạ Hầu Lạc Vũ, là tam tiểu thư Hạ Hầu gia, với anh, đã không còn chút dính dáng gì nữa, cũng không muốn dính dáng nữa.”
“Em muốn thoát khỏi tôi!” Hạ Hầu Lạc Vũ thấy hoa mắt, Quỷ Linh đã xuất hiện ngay trước mắt. Quỷ Linh túm lấy cổ tay Hạ Hầu Lạc Vũ, động tác mạnh mẽ hệt như muốn bóp nát cô. Đôi lam mâu cuồn cuồn bạo ngược làm người ta sợ hãi, kinh hãi đảm chiến.
“Quan trọng sao?” Hạ Hầu Lạc Vũ cố nén đau đớn, mắt lạnh nhìn Quỷ Linh: “Quan hệ giữa chúng ta vốn chỉ là một cuộc giao dịch, không hề có ý nghĩa.”
“Em nói không có ý nghĩa?” Ánh mắt Quỷ Linh phiếm đỏ, khí thế mãnh liệt phóng ra, sát khí thô bạo làm Hạ Hầu Lạc Vũ rét run cả người.
“Em nói không có ý nghĩa!!!” Quỷ Linh cường ngạnh đè Hạ Hầu Lạc Vũ xuống đất, một tay giống như phát điên mà xé toạc quần áo Hạ Hầu Lạc Vũ: “Em thế nhưng lại nói với tôi là không có ý nghĩa!!”
“Quỷ Linh! Anh đang làm gì thế hả! Buông!!” Hạ Hầu Lạc Vũ mở to mắt, trong lòng hoảng sợ, bắt đầu giãy dụa.
“Vụ, em là của tôi, sống là của tôi, chết cũng là của tôi, cho dù em hóa thành tro bụi thì cũng bị tôi nuốt vào bụng!!”
“Cái kẻ điên này!!” Quần áo trên người đã không còn lại bao nhiêu, Hạ Hầu Lạc Vũ gào lên, dùng cả tay chân mà đấm đá, chính là, vô lực là sức chiến đấu hay thể lực, Hạ Hầu Lạc Vũ hoàn toàn không có năng lực phản kháng Quỷ Linh.
Quỷ Linh xé toạc quần áo, điên cuồng xâm phạm. Nhìn trên người Hạ Hầu Lạc Vũ bị mình lưu lại một loạt dấu vết thì trong lòng Quỷ Linh sinh ra cảm giác thỏa mãn vô cùng.
Thân thể truyền tới đau nhức làm Hạ Hầu Lạc Vũ đỏ hốc mắt, Quỷ Linh hệt như một con dã thú hung ác không ngừng cắn xé trên người, lưu lại đầy vết thương rướm máu. Trong lúc hoảng hốt, Hạ Hầu Lạc Vũ dường như nhớ lại những ngày đêm khủng bố tuyệt vọng trước kia.
Lúc Quỷ Linh tiến vào trong thân thể, đau nhức khi bị xé rách làm Hạ Hầu Lạc Vũ nhịn không được kêu thảm một tiếng. Quỷ Linh muốn Hạ Hầu Lạc Vũ vì mình mà phát ra loại âm thanh tuyệt vời này, chính là, Hạ Hầu Lạc Vũ lại sống chết cắn môi, dùng im lặng để phản kháng, cũng cười nhạo Quỷ Linh.
Ánh mắt Hạ Hầu Lạc Vũ làm Quỷ Linh vừa phẫn nộ lại căm hận. Anh không thích Hạ Hầu Lạc Vũ nhìn mình như vậy, một chút cũng không thích.
Quỷ Linh vươn tay phủ lên ánh mắt Hạ Hầu Lạc Vũ, không ngừng tăng thêm khí lực.
Trận điên cuồng hoang đường này không biết giằng co bao lâu, chờ đến khi mở mắt, đập vào trước mắt Hạ Hầu Lạc Vũ chính là đôi lam mâu của Quỷ Linh làm cô sợ hãi.
Hạ Hầu Lạc Vũ cúi đầu, quả nhiên nhìn thấy cả người mình đầy vết thương buồn thiu.
Đầu ngón tay lạnh như băng của Quỷ Linh tinh tế lướt qua ánh mắt Hạ Hầu Lạc Vũ, ánh mắt vô tình cùng tối tăm làm Hạ Hầu Lạc Vũ lạnh run cả người.
Hạ Hầu Lạc Vũ nhắm mắt lại, im lặng rơi nước mắt: “Quỷ Linh, buông tha tôi đi, tôi cũng buông tha anh, như vậy không phải tốt lắm sao?”
“Không tốt!!” Quỷ Linh rống giận. Em ấy thế như vẫn muốn rời khỏi anh! Đáng chết! Đáng chết!!
Hạ Hầu Lạc Vũ cũng giận, mở to mắt, tức giận rống to: “Vì cái gì!! Anh rốt cuộc cứ chấp nhất như vậy vì cái gì!!”
“Tôi muốn em!”
“Anh cũng đâu có thương tôi, cứ cưỡng ép giam cầm tôi ở bên cạnh có ý nghĩa gì!”
“Ai nói tôi không thương em!”
“!!!” Hạ Hầu Lạc Vũ.
Mình vừa mới, nghe thấy cái gì?
“Không được rời khỏi tôi!” Quỷ Linh nắm lấy cằm Hạ Hầu Lạc Vũ, ánh mắt sáng như đuốc mang theo hung ác: “Em là của tôi, sống là người của tôi, chết là quỷ của tôi!”
“Anh…” Hạ Hầu Lạc Vũ nhìn Quỷ Linh, hiếm khi lắp bắp: “Anh vừa mới nói, yêu tôi??”
“Phải!”
“Nói dối, gạt người!”
“Tôi cưới em.” Không thương em, tôi sẽ không cưới.
“Vậy, vậy vì cái gì trước kia anh không nói.” Hạ Hầu Lạc Vũ gân cổ đỏ mặt rống.
“Tại em vẫn luôn nghĩ cách chạy trốn.” Nghĩ tới Hạ Hầu Lạc Vũ vẫn luôn phản kháng mình, sắc mặt Quỷ Linh âm u: “Tôi sẽ không để em rời khỏi tôi, cho dù em không thương tôi, thậm chí chán ghét tôi, tôi vẫn muốn bắt em ở bên cạnh, cho dù chỉ là một khối thi thể.”
Hạ Hầu Lạc Vũ choáng váng, cảm thấy đầu mình ong ong chấn động, cả người mê miệng. Trong đầu không ngừng xoay quanh bốn chữ to, tự làm tự chịu.
Không ngờ lại như vậy, cả hai người đều đang trêu đùa lẫn nhau sao?
“… Quỷ Linh, cái đồ biến thái này!!”
“…” Quỷ Linh.
Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! - Diễm Quỷ Thất Nương