To acquire the habit of reading is to construct for yourself a refuge from almost all the miseries of life.

W. Somerset Maugham

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 165
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 792 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 01:25:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 134: Vì Tôi Mà Chết Đi
iểu Quang, em nói thật cho anh nghe, chuyện này là em cam tâm tình nguyện sao?” Nhìn Liên Kỳ Quang vẫn vô tâm ngồi xếp bằng trên giường chơi game, trong lòng Liên Dục Thành vẫn có chút không cam lòng.
“Ân.” Liên Kỳ Quang gật đầu, nghĩ nghĩ một chút, buông máy tính trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn Liên Dục Thành: “Anh thích đứa nhỏ không?”
“Cái gì?” Nhất thời Liên Dục Thành có chút không bắt kịp suy nghĩ của Liên Kỳ Quang.
“Nếu anh cũng thích đứa nhỏ, chờ tôi sinh rồi sẽ tặng một đứa cho anh.” Liên Kỳ Quang cầm mắt tính, chơi típ: “Dù sao cũng có hai đứa.”
“…” Liên Dục Thành.
“Tôi đã nói với Thiệu Huyền.” Tựa hồ nhận ra tâm tình Liên Kỳ Quang không tốt, Liên Kỳ Quang tắt máy tính nhét xuống gối đầu: “Chờ qua một đoạn thời gian nữa, cơ thể tôi khỏe rồi sẽ cùng về khu ba trụ.”
“Quay về khu ba?” Liên Dục Thành có chút kinh ngạc.
“Ừm.” Mặt không chút biến đổi gật gật đầu: “Tôi không thích nơi này, tôi muốn quay về khu ba.”
“Tốt, anh sẽ dọn phòng cho em.” Liên Dục Thành nhếch khóe môi, sung sướng nói.
“Không cần, Thiệu Huyền nói anh ở cùng chị dâu, chúng ta không tiện ở chung, vì thế chuẩn bị mua một căn nhà mới.”
“Ai là chị dâu của em?” Liên Dục Thành nhíu mày, xùy lạnh một tiếng, đáy mắt xẹt qua một tia mất tự nhiên.
Liên Kỳ Quang có chút kỳ quái nhìn Liên Dục Thành, không phải anh cùng Long Ảnh ở cùng một chỗ sao? Kia vì sao lại không thừa nhận?
“Đúng rồi.” Tựa hồ nghĩ tới gì đó, chân mày Liên Kỳ Quang cau lại: “Chờ sau khi trở về, anh đón con heo kia về nhà, mặt khác, tôi đã nói với Thiệu Huyền phái người tới trang hoàng lại nhà, thuận tiện tăng hệ thống phòng hộ lên bậc một.”
Phòng hộ bậc một? Liên Dục Thành có chút kinh ngạc. Tuy anh là thương nhân, nhưng phòng hộ bậc một nghe nói chỉ có quân khu mới được trang bị, có thể thừa nhận lực công kích bậc hoàng.
Liên Dục Thành không ngốc, có thể nói là cực thông minh, anh biết Liên Kỳ Quang sẽ không nói đùa, một khi đã vậy, nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó: “Sao vậy? Phát sinh chuyện gì?”
Liên Kỳ Quang nhìn lướt qua xung quanh, âm thanh chầm chậm: “Sự tình phức tạp, có nói cũng không rõ, tóm lại anh cứ nghe tôi, chờ phòng ở cải tại xong thì đón con heo về, không cần tùy tiện ra khỏi nhà, công việc cũng hoãn lại, nếu thật sự có việc quan trọng phải đi thì nhất định phải để Long Ảnh một tấc không rời.”
“…” Nhìn biểu tình trịnh trọng hiếm có của Liên Kỳ Quang, tâm Liên Dục Thành trầm xuống. Anh hiểu, Liên Kỳ Quang nhất định biết chuyện gì đó, có thể làm Liên Kỳ Quang khẩn trương như vậy, này nhất định là cơ mật bậc nhất, Liên Kỳ Quang nói vậy, hẳn chuyện lần này ảnh hưởng tới toàn bộ Lam tinh, thậm chí còn có thể uy hiếp tới sinh mạng.
“Anh hiểu rồi.” Liên Dục Thành nặng nề gật gật đầu: “Em cũng phải cẩn thận, nếu khu ba không an toàn thì em ở lại khu một đi, không cần trở về.”
“Tôi không sao.” Liên Kỳ Quang yên lặng lắc đầu: “Một khi tai họa bùng nổ, trốn ở đâu cũng vậy.”
Cảm giác được bầu không khí rõ ràng trầm xuống, Liên Dục Thành trầm mặc vỗ vỗ tay Liên Kỳ Quang.
Trong phòng sách, Hạ Hầu Trọng nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền đang đứng thẳng tắp, tức giận hừ một tiếng, ném phần tài liệu đang cầm trong tay qua.
“Quan chỉ huy thay thế nhận lệnh tới Bất Lạc tinh, bị đám thuộc hạ chết toi của anh dọa cho chết khiếp chạy về, hơn nữa còn dõng dạc nói, muốn làm quan chỉ huy của bọn họ thì phải quật ngã Sát Huyết Lang trước rồi mới nói sau. Bọn nhóc kia muốn làm gì hả? Tạo phản à!!”
Hạ Hầu Thiệu Huyền tiếp nhận tư liệu tùy tay lật vài tờ, bình tĩnh đặt qua một bên: “Nguyên soái nói những lời này với con làm gì, hiện giờ con đã cởi quân trang rồi.”
“Anh…” Hạ Hầu Trọng nghẹn, căm giận trừng mắt: “Thế nào? Anh thật sự muốn phất tay áo mặt kệ?”
“Báo cáo!” Hạ Hầu Thiệu Huyền đột nhiên đứng thẳng, nghiêm túc nói: “Lí trí lớn hơn tình cảm, khách quan mà nói, con đã không thể đảm nhiệm.”
“Nếu tôi nói anh phải trở về Bất Lạc tinh đảm nhiệm quan chỉ huy, là mệnh lệnh, kia anh có phục tòng hay không? Binh sĩ!!”
Hạ Hầu Thiệu Huyền hơi nhíu mày, sụp mi mắt nhìn Hạ Hầu Trọng, nhàn nhạt nói: “Ông nội, ông cảm thấy hiện giờ con có thể rời khỏi Tiểu Quang sao?”
“…” Hạ Hầu Trọng.
“Tiểu Quang không đơn giản là có thai, viện bảo tàng biến mất một trăm linh ba cổ thi thể, lại còn người kia đang ẩn núp trong một nơi bí mật nào đó. Ông nội, tình hình hiện giờ hết sức căng thẳng, Tiểu Quang cần có người thủ bên cạnh.”
“Cho nên, anh quyết định từ bỏ Bất Lạc tinh?”
“Không phải bỏ. Nếu một khi chiến tranh bắt đầu thì Lam tinh mới là chiến trường chính.”
Nhìn gương mặt nghiêm túc của Hạ Hầu Thiệu Huyền, Hạ Hầu Trọng trầm mặc hồi lâu mới chậm rãi mở miệng: “Xem ra anh quyết tâm không phục tòng mệnh lệnh?”
“Báo cáo nguyên soái, hiện giờ con đã không còn là sĩ quan, chỉ là một công dân bình thường của Bất Lạc tinh mà thôi, mệnh lệnh của chính phủ, con có thể lựa chọn cự tuyệt.” Hạ Hầu Thiệu Huyền đứng thẳng, âm thanh lãnh ngạnh.
Hạ Hầu Trọng đặt tư liệu trong tay xuống, trầm ngâm một lát mới ngẩng đầu nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Việc xử lý Sát Huyết Lang tôi đã chặn lại, kế tiếp, chính phủ sẽ phái tới một quan chỉ huy mới tới Bất Lạc tinh, bất quá chỉ là thay thế.”
“Cho nên?” Hiểu được ý Hạ Hầu Trọng, Hạ Hầu Thiệu Huyền hơi nhướng mi.
“Bảo thuộc hạ của anh thông báo cho đám nhóc thối kia một tiếng, đừng có đánh người ta chạy nữa.” Hạ Hầu Trọng nghĩ nghĩ, khóe miệng nhếch lên một mạt cười ý vị sâu xa: “Tôi cho anh nghỉ phép dài hạn một năm, hảo hảo bồi Tiểu Quang đi.”
Hạ Hầu Thiệu Huyền sửng sốt, đang định mở miệng thì bị Hạ Hầu Trọng đưa tay cản lại.
“Anh là một vị quan chỉ huy cực xuất sắc, Lam tinh cần anh, chính phủ tuyệt đối sẽ không thật từ buông tay. Huống chi, dị năng của anh đã đạt tới bậc hoàng, hiện giờ, chỉ cần anh không đập phá tổng căn cứ quân đội Lam tinh cùng bộ chỉ huy tối cao của chính phủ, tin tưởng bọn họ vẫn tìm cách che chở cho anh. Đương nhiên…”
Hạ Hầu Trọng đen mặt: “Nếu anh thật sự dám làm ra cái trò vô liêm sỉ đó, ông đây sẽ xử anh trước.”
“Vâng!” Hạ Hầu Thiệu Huyền cứng người, thẳng tắp giơ tay chào theo nghi thức quân đội.
Liên Dục Thành cùng Liên Kỳ Quang dặn dò phải chú ý một chút liền không ở lại lâu, tạm biệt Hạ Hầu Trọng rời đi. Liên Kỳ Quang muốn đi xuống tiễn, lại bị Liên Dục Thành cản lại, bảo cậu hảo hảo nghỉ ngơi, lúc anh có thời gian sẽ tới thăm.
Liên Dục Thành theo Long Ảnh rời khỏi Hạ Hầu gia, nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền đưa tiễn ở phía sau, Liên Dục Thành làm mặt lạnh, không thèm phản ứng.
Nhìn ra Liên Dục Thành khó chịu, Hạ Hầu Thiệu Huyền mở miệng nói: “Nếu hiện giờ anh muốn đánh một trận, tôi cam đoan sẽ không hoàn thủ.”
Liên Dục Thành liếc mắt, hừ lạnh: “Không đánh trả? Sau đó xoay người chạy lên tìm Tiểu Quang cáo trạng?”
“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền im lặng.
Anh là dạng người vậy sao?
Liên Dục Thành lên phi hành khí, lúc gần đi thì trừng mắt liếc Hạ Hầu Thiệu Huyền, uy hiếp nói: “Hạ Hầu Thiệu Huyền, nếu anh còn dám làm ra chuyện khốn khiếp gì với Tiểu Quang, tôi nhất định sẽ băm anh ra thành thịt vụn đi làm phân bón hoa!!”
Nhìn phi hành khí bay đi xa, Hạ Hầu Thiệu Huyền trầm mặc hồi lâu, quyết đoán xoay người trở về.
Đối với những điều Liên Dục Thành vừa nói, anh biểu thị mình không nghe thấy gì cả.
Trong một căn phòng xa hoa trang trí theo phong cách cổ xưa, một nam nhân mặc trang phục xinh đẹp rộng thùng thình nhàn nhã nằm trên ghế dài, mái tóc đen tuyền rũ ở sau lưng, làn da tái nhợt không có một tia huyết sắc. Đôi môi đỏ mọng cong lên, xinh đẹp quỷ mị hệt như nhuộm bằng máu. Hai mắt khép lại, đang ngủ.
Đột nhiên, cánh cửa phòng đóng chặt bị mở ra, Cừu Ly Mạch mặc áo khoác đen đi tới, trong tay bưng một cái khay thong thả đi tới chỗ nam nhân. Bước chân nhẹ nhàng, hệt như sợ làm người nọ thức giấc.
Cừu Ly Mạch cách nam nhân ba bước thì ngừng lại, nhìn sườn mặt tái nhợt không có tý huyết sắc, ánh mắt hơi lóe: “Cha, mời dùng cơm.”
Nam nhân vốn đang ngủ say, đột nhiên hàng mi khẽ run run, chậm rãi nhấc mí mắt, con ngươi đỏ tươi thực quỷ dị lộ ra, lạnh băng không có một chút ấm áp làm người ta sợ hãi.
Nam nhân ngồi dậy, nhìn cái khay trong tay Cừu Ly Mạch, trên đó là một chén máu vẫn còn tỏa ra hơi nóng cùng một dĩa chứa đầy tinh hạch sáng lóng lánh.
Nam nhân vươn bàn tay thon dài mảnh khảnh cầm lấy một viên tinh hạch trong suốt, huyết mâu hơi mị: “Tinh hạch cấp năm?”
“Là của Tả Tinh.” Nhìn ra nam nhân bất mãn, Cừu Ly Mạch mở miệng nói: “Máu của cậu ta đã bị rút hết, tinh hạch chỉ có thể dưỡng được đến đây.”
Nam nhân xùy một tiếng, bỏ tinh hạch vào miệng, tinh hạch vốn cứng rắn không cách nào phá vỡ hiện giờ nằm trong miệng nam nhân lại hệt như một viên kẹo, dễ dàng bị nhai nát: “Dám có tâm tư hại thầy tôi thì nên chuẩn bị tâm lí có ngày này.”
Tay kia cầm lấy một viên tinh hạch màu vàng, thưởng thức: “Sự tình chuẩn bị thế nào rồi?”
“Chỉ chờ cha hạ lệnh.”
“A…” Nam nhân cười nhẹ, đột nhiên, ánh mắt ngoan lệ, túm áo Cừu Ly Mạch, áp chế cậu trên giường.
Khay bị đánh nghiêng, chén máu đỏ tươi bị hất đổ chậm rãi nhuộm đỏ dra giường trắng tinh, mái tóc đen rũ xuống, đuôi chân mày nhếch lên, huyết mâu nhìn chằm chằm gương mặt không chút biểu tình của Cừu Ly Mạch, xinh đẹp, mà lại nguy hiểm.
Tựa hồ đã quen như thế, đối mặt với đè ép của nam nhân, Cừu Ly Mạch chỉ trầm mặc nhìn lại.
Đầu ngón tay nam nhân xẹt qua ánh mắt Cừu Ly Mạch, da thịt kề sát, lạnh băng tới tận xương.
“Ngay cả ánh mắt, cũng thật giống.” Nam nhân nhìn con ngươi Cừu Ly Mạch, thấp giọng nói.
Cừu Ly Mạch tự nhiên hiểu rõ lời đối phương có ý gì, con ngươi đen láy lạnh nhạt, biểu tình lãnh tĩnh, nhưng trong lòng lại là một mảnh đau đớn cùng chua xót.
Nam nhân chậm rãi cúi người xuống, đôi môi đỏ mọng đảo qua từng tấc ngũ quan, nhưng thủy chung không chạm xuống.
Thật lâu sau, nam nhân cúi thấp người, thân mình lạnh băng ôm chặt lấy Cừu Ly Mạch, chôn mặt bên cổ cậu, âm thanh khàn khàn, mang theo chút điên cuồng.
“Thầy à, nếu thầy không thể vì tôi mà sống, vậy vì tôi mà chết đi.”
“Bất quá, thầy không cần sợ, bởi vì tôi sẽ cùng thầy, vĩnh viễn ở cùng thầy, cho dù, là ở địa ngục.”
Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! - Diễm Quỷ Thất Nương