When they asked me what I loved most about life, I smiled and said you.

Unknown

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 165
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 792 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 01:25:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 133: Quỷ Linh
ạ Hầu Trọng rời khỏi phòng sách đi xuống phòng khách, liếc mắt liền thấy Liên Dục Thành mặt lạnh đang ngồi trên sô pha không ngừng uống nước hạ hỏa, Long Ảnh dáng người cao lớn thì ôm tay trầm mặc đứng phía sau, vẻ mặt lãnh ngạnh, tỏ rõ mình là người trấn giữ của Liên Dục Thành.
Hạ Hầu Trọng thở một hơi, nở một nụ cười hiền lành, chậm rì rì bước xuống.
“Gia chủ.” Thấy Hạ Hầu Trọng đi tới, Tề bá hơi cúi người.
“Hạ Hầu nguyên soái.” Cho dù Liên Dục Thành lúc này tức giận cỡ nào nhưng vẫn phải để lại chút mặt mũi cho Hạ Hầu Trọng, tuy ý lạnh trên mặt đã tan đi không ít, bất quá vẫn không dễ nhìn.
“Tiểu Thành tới a, ngồi ngồi đi!” Hạ Hầu Trọng cười cười, đi tới ngồi xuống đối diện Liên Dục Thành: “Tề bá, rót trà.”
“Không cần.” Liên Dục Thành cự tuyệt ý tốt của Hạ Hầu Trọng, lạnh nhạt nói.
“Cũng tới giờ cơm rồi, Tiểu Thành vẫn chưa ăn cơm đi? Tề bá, dọn cơm.”
“Hạ Hầu nguyên soái.” Thấy Hạ Hầu Trọng tỏ ra thân thiết quan tâm, Liên Dục Thành làm thế nào cũng không cười nổi, cơn phẫn nộ cuồn cuộn trong lòng làm anh chỉ hận không cho nổ tung cả Hạ Hầu gia: “Tôi tin tưởng ngài biết nguyên do tôi tới hôm nay?”
“Biết, nhưng nên giải quyết thế nào, chúng ta cần phải bàn lại, không phải sao?” Hạ Hầu Trọng bưng ly trà, nhàn nhạt nói.
“Không cần bàn!” Nghe thấy lời Hạ Hầu Trọng, cơn phẫn nộ của Liên Dục Thành dâng lên đỉnh điểm, đứng phắt dậy, tức giận nói: “Tiểu Quang nó mới bao nhiêu tuổi? Ngay cả vị thành niên cũng chưa đủ! Một đứa nhỏ, thế nhưng cái tên khốn Hạ Hầu Thiệu Huyền kia cũng ra tay cho được! Có biết xấu hổ hay không hả!!”
Ân? Hạ Hầu Trọng hơi nhướng mi, mắng cháu ông a?
Ngô… bất quá nói thật, mắng rất chí lí.
“Hạ Hầu nguyên soái, Tiểu Quang cùng cháu trai Hạ Hầu Hách Thiên của ngài cũng xấp xỉ nhau, nếu cháu trai của ngài mang thai, ngài cảm thấy thế nào? Có yên tâm thoải mái ngồi uống trà như bây giờ không!!?”
Động tác của Hạ Hầu Trọng khựng lại, ngẫm thử tình huống kia, Hạ Hầu Trọng nhất thời cảm thấy mấy đòn mình đánh Hạ Hầu Thiệu Huyền thực quá nhẹ.
Nếu Hạ Hầu Hách Thiên bị người ta làm to bụng, ông nhất định phóng lên phi huyền, phá nát phần mộ mười tám đời tổ tiên kẻ kia.
“Cho nên?” Hạ Hầu Trọng đặt tách trà xuống, bình tĩnh nhìn Liên Dục Thành lửa giận ngập trời: “Tiểu Thành cảm thấy chuyện này nên xử lý thế nào? Thiệu Huyền có sai, nếu con muốn đánh muốn mắng, tôi tuyệt đối không cho phép nó hoàn thủ.”
Nhìn gương mặt bình tĩnh của Hạ Hầu Trọng, Liên Dục Thành hít sâu một ngụm, đè nén táo bạo trong lòng, lạnh lùng nói: “Để tôi mang Tiểu Quang đi.”
“Không có khả năng.” Biết ý tứ Liên Dục Thành, Hạ Hầu Trọng dứt khoát phất tay: “Tiểu Quang là cháu dâu Hạ Hầu gia, hiện giờ trong bụng đã có dòng máu Hạ Hầu gia, muốn ly hôn là không có khả năng.”
“Ly hôn?” Liên Dục Thành cười lạnh: “Hình như ngài không nhớ rõ, bọn họ vẫn chưa kết hôn, chỉ mới đính hôn mà thôi.”
“Vậy thì Tiểu Thành chưa biết rồi.” Hạ Hầu Trọng mở quang não, trên màn hình là hình ảnh dùng máu điểm chỉ đồng ý kết thành bầu bạn của Hạ Hầu Thiệu Huyền cùng Liên Kỳ Quang, nghiệm chứng buộc định gen: “Hai ngày trước, bọn nó đã xác định quan hệ hôn nhân.”
“Ông…” Liên Dục Thành trừng mắt, nhìn hai người trên màn hình, siết chặt nắm tay.
“Tiểu Thành.” Hạ Hầu Trọng xê dịch thân mình, vẻ mặt trịnh trọng nhìn Liên Dục Thành, nghiêm túc nói: “Tôi biết Thiệu Huyền thực sự đã làm sau, nhưng hai đứa nó đều ta tình ngươi nguyện. Đứa nhỏ dù sao cũng sẽ chào đời, con không thể nào để nó vừa sinh ra đã không có cha đi. Hơn nữa, cho dù bọn nó ly hôn, con cháu Hạ Hầu gia, có ai dám làm cha nó?
Liên Dục Thành nhìn biểu tình nghiêm túc của Hạ Hầu Trọng, trong lòng thực phẫn nộ nhưng sau đó lại là vô lực cùng cực.
“Ngao!!” Một tiếng gào khóc thảm thiết, một bóng dáng màu đỏ bổ nhào về phía Liên Dục Thành, Long Ảnh nãy giờ vẫn im lặng đứng bên cạnh làm bối cảnh đột nhiên ánh mắt lóe lên ngoan lệ, vươn tay kéo Liên Dục Thành vào lòng, hỏa diễm bùng cháy nghênh đón mạt màu đỏ kia, va chạm vào nhau.
Hồng ảnh xoay một vòng giữa không trung, vững vàng đáp xuống đất. Hạ Hầu Lạc Vũ hai tay gạt tóc, ánh mắt lòe lòe tỏa sáng nhìn chằm chằm Long Ảnh, thích thú xoa xoa tay: “Mặc Long! Tới tìm tôi hả?? Nói xem, chúng ta đánh trong phòng hay ra ngoài!”
Nhìn Hạ Hầu Lạc Vũ nổi điên, Long ảnh hờ hững thu hồi ánh mắt, lại đặt Liên Dục Thành ngồi xuống sô pha: “Không phải.”
“A?” Hạ Hầu Lạc Vũ sửng sốt.
“Không phải tới tìm cô.” Long Ảnh nhìn Hạ Hầu Lạc Vũ, lạnh lùng nói.
Hạ Hầu Lạc Vũ trừng mắt, nửa ngày mới lấy lại tinh thần, cân nhắc ý tứ trong lời Long Ảnh, nhất thời nổi giận. Một cước hung hăng giẫm lên bàn, rút đao, chỉa thẳng vào chóp mũi Long Ảnh: “Không phải muốn đánh nhau thì tới làm gì? Đây là nhà tôi! Đâu phải muốn tới là tới a!!”
Hạ Hầu Trọng ở bên kia đen mặt nửa ngày, rốt cuộc nhịn không được, một cước đá Hạ Hầu Lạc Vũ ngã sấp xuống đất: “Tôi đang nói chuyện, cô lao ra quậy phá gì đó hả? Đi thẳng quẹo phải! Mục tiêu, cửa. Hít đất một vạn cái!”
“Lão quỷ!!” Hạ Hầu Lạc Vũ ôm mông bật dậy, chỉ vào Long Ảnh gào to: “Anh ta là Mặc Long, đầu lĩnh không tặc, lúc trước chính là anh ta chuyên gia giành địa bàn với tôi, không ít lần tính kế. Nếu không phải tại anh ta, tôi đã sớm tới Lam tinh rồi, cũng không đến mức chia cách với lão quỷ ông nhiều năm như vậy!”
“Không tặc?” Ánh mắt Hạ Hầu Trọng híp lại, nguy hiểm nhìn về phía Long Ảnh.
Thấy ánh mắt Hạ Hầu Trọng, trái tim Liên Dục Thành nhảy dựng, bật dậy, kéo Long Ảnh ra sau lưng mình: “Anh ta là nam nhân của tôi!”
Nhìn Liên Dục Thành đứng trước mắt, ánh mắt Long Ảnh lóe sáng, khóe miệng cong lên một mạt sung sướng.
“Ô ô ô! Đúng là hài hước.” Hạ Hầu Lạc Vũ bĩu môi: “Rõ chán!!”
Long Ảnh thu hồi ý cười, lạnh lùng liếc nhìn Hạ Hầu Lạc Vũ: “Bại tướng!”
“Mi nói cái gì!!” Một tiếng bại tướng nhất thời kích thích Hạ Hầu Lạc Vũ, lập tức giương nanh múa vuốt lầm bầm: “Có gan thì lặp lại lần nữa xem, bà đây một đối một! Một tay diệt mi có tin không.”
Đối mặt với Hạ Hầu Lạc Vũ tức giận, Long Ảnh chậm rì rì phun ra một câu: “Quỷ Linh tới Lam tinh, mấy hôm trước còn liên lạc với tôi để hỏi tin tức cô.”
Hạ Hầu Lạc Vũ cứng người, lời Long Ảnh hệt như một đòn mạnh làm cô choáng đầu hoa mắt, cả người cũng có chút bủn rủn.
Hạ Hầu Trọng nhíu mày, nhìn về phía Long Ảnh: “Quỷ Linh là ai?”
“Kẻ thống trị không tặc, có lẽ các người không biết Quỷ Linh, nhưng người này còn một cái tên khác, là Diệt.”
“Diệt?” Hạ Hầu Trọng đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt dần dần trở nên lạnh lẽo: “Là kẻ đó?”
Đối thủ một mất một còn của chính phủ, nhiều lần phái binh bao vây tiêu diệt nhưng đều toàn quân bị diệt, sau đó Hạ Hầu Thiệu Huyền nhận lệnh dẫn theo Sát Huyến Lang tiến tới, kết quả lưỡng bại câu thương, Hạ Hầu Thiệu Huyền cũng bị trọng thương hôn mê, nằm ở bệnh viện hai tháng.
“Tôi nhớ rõ Quỷ Linh từng giao thủ với Hạ Hầu thiếu tướng.” Long Ảnh suy tư nói: “Lần đó Quỷ Linh bị thương không nhẹ, phi thuyền bị đánh nát, thân mang thương tích lẻ loi lang thang trong vũ trụ hơn một năm mới được người ta phát hiện, suýt chút nữa đã chết.”
Tầm mắt Hạ Hầu Trọng dời tới chỗ Hạ Hầu Lạc Vũ đang chuẩn bị chạy trốn, lạnh lùng nói: “Cô trêu chọc kẻ kia à?”
“Tôi, tôi nào có.” Kế hoạch chạy trốn bất thành, Hạ Hầu Lạc Vũ gãi gãi đầu, chột dạ phản bác.
“Kia người ta tìm cô làm gì hả? Còn đuổi tới tận Lam tinh!”
“Tôi…”
“Nga! Còn một việc tôi quên nói.” Long Ảnh giống như vừa nhớ ra việc gì đó, lạnh nhạt nói: “Hạ Hầu Lạc Vũ từ rất nhiều năm trước, khi còn lưu lạc trong vũ trụ đã kết hôn với Quỷ Linh, khi ấy, trong giới không tặc chúng ta chính là một câu chuyện được người người ca tụng. Chính là sau đó nghe nói phu nhân Quỷ Linh không biết vì sao cùng Quỷ Linh tranh cãi một trận, sau đó tức giận bỏ nhà đi, mấy năm nay Quỷ Linh vẫn luôn một mực tìm kiếm vợ mình.”
“Mặt khác…” Long Ảnh sâu kín nhìn về phía Hạ Hầu Lạc Vũ: “Hiện giờ người nào đó chính là nhiệm vụ số một trên đầu bảng của không tặc, nếu ai có thể tìm được phu nhân Quỷ Linh sẽ được thưởng mười triệu tinh tệ thông dụng toàn vũ trụ.”
“Ngao ngao!!! Tôi biết rồi!!” Hạ Hầu Lạc Vũ hét một tiếng, đánh về phía Long ảnh: “Mi tới cáo mật!! Cái tên tiểu nhân này, tôi phải làm thịt mi!!!”
“Hạ Hầu Lạc Vũ!!” Tiếng gầm giận dữ chấn động cả Hạ Hầu gia. Hạ Hầu Trọng mặt đen xì, âm khí dày đặc đi tới gần Hạ Hầu Lạc Vũ.
Nhìn gương mặt đã đen xì của Hạ Hầu Trọng, Hạ Hầu Lạc Vũ run run, liên tục lùi về sau: “Lão, lão quỷ, ông ông ông… ông muốn làm gì! Tôi nói cho ông biết, tôi là con gái ruột của ông đó nha.”
“Cái đứa bất hiếu này!!” Hạ Hầu Trọng đá một cước: “Cô dám tùy tiện lập gia đình ở ngoài không nói đi, lại còn dám giấu diếm không báo? Tội càng thêm tội!!”
“Tôi đánh không lại, tranh địa bàn không lại, trừ bỏ gả cho anh ta, tôi còn cách nào nữa chứ?” Trốn tránh khỏi truy đánh của Hạ Hầu Trọng, Hạ Hầu Lạc Vũ thét chói tai.
“Đánh không lại, tranh không được thì liên cưới người ta?”
“Bằng không thì sao chứ!!” Hạ Hầu Lạc Vũ không cẩn cận bị Hạ Hầu Trọng quét trúng, lảo đảo ngã vào tường. Trong lòng ủy khuất, nhất thời đỏ hốc mắt: “Khi ấy tôi nào biết mình có hậu trường cường đại như ông chứ? Tôi là một không tặc, trong vũ trụ mênh mông kia, làm một đoàn không tặc vô dụng không tới hai trăm người, muốn sống sót, ông biết gian nan cỡ nào không hả? Giữa một đám đàn ông hung hãn, một cô gái như tôi làm sao sống yên, ông có hiểu không? Đám đàn em đều dựa vào tôi kiếm cơm, tôi phải làm sao vây giờ?”
“Đúng vậy, Quỷ Linh là tên khốn, nhưng lại bảo hộ tôi, bảo hộ anh em đàn em của tôi! Nếu không có anh ta, tôi chỉ sợ đã sớm chết ngoài vũ trụ rồi. Quỷ linh chính là vị thần trong lòng tất cả không tặc, anh ta coi trọng tôi, trong mắt người khác là tôi có phúc. Tất cả mọi người đều nghĩ hết thảy những gì tôi có trước đó đều là Quỷ Linh cho, rõ vớ vẩn! Đó là tôi chịu thương chịu đao đến thương tích đầy người đổi lấy. Quỷ Linh trừ bỏ an toàn cùng bảo hộ, tôi chưa từng dựa dẫm vào anh ta.”
Nhìn đứa con gái bản tính mạnh mẽ còn hơn đàn ông nhà mình thế nhưng đỏ hốc mắt, trong lòng Hạ Hầu Trọng cũng ê ẩm. Ông vẫn luôn áy náy với đứa con này, bằng không cũng không nuông chiều mặc cô nháo loạn, mang danh con cháu Hạ Hầu gia thế nhưng lại kiếm sống bằng nghề làm lính đánh thuê.
“Cho nên, này là nguyên nhân cô gả cho người ta?”
“Cái gì mà gả với lấy chứ?” Dùng sức lau mặt, Hạ Hầu Lạc Vũ bĩu môi xem thường: “Này chỉ có thể nói là liên hôn giữa hai đoàn hải tặc.”
“…” Hạ Hầu Trọng.
“Được rồi, các người nói chuyện đi, tôi đi.” Hạ Hầu Lạc Vũ xoay người hất cằm rời đi, bộ dáng vẫn ngang ngược như xưa.
“Cô đi đâu đó hả!!”
“Thu thập hành lí, ra ngoài tị nạn!”
“Trở về ngay cho tôi!!!” Mặt Hạ Hầu Trọng lại đen, tức giận quát: “Bắt đầu từ ngày mai, cô đi xem mắt cho tôi!!”
“Lão quỷ!! Ông dám bắt tôi đi xem mắt tôi liền nổ banh Hạ Hầu gia cho ông xem.”
“Dám nổ tôi sẽ thu lại hết mớ phi thuyền đã bán cho ổ thổ phỉ các cô! Nếu không chịu nộp thì tôi tự mình mang binh tới cướp, nhân tiện san bằng cả cái ổ kia!”
“…” Hạ Hầu Lạc Vũ.
Trên sô pha, nhìn hai người đang đấu đá, Liên Dục Thành chậm rì rì uống trà, trong lòng một mảnh thoải mái.
Long Ảnh ngồi xuống bên cạnh Liên Dục Thành, nhếch môi cười, áp sát bên tai Liên Dục Thành, nhẹ giọng hỏi nhỏ: “Thành Thành, tâm tình tốt hơn rồi đi?”
Liên Dục Thành liếc mắt, hừ nhẹ một tiếng: “Thiếu đạo đức.”
“Chỉ cần em vui vẻ là tốt rồi.”
“Hừ!”
Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! - Diễm Quỷ Thất Nương