"It is possible to live happily in the here and the now. So many conditions of happiness are available - more than enough for you to be happy right now. You don't have to run into the future in order to get more.",

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 165
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 792 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 01:25:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 131: Ông Mặc Kệ
iên Kỳ Quang phóng ra hỏa diễm trùng trùng điệp điệp, mắt thấy sắp tới tòa ngục giam bị cách ly kia, đột nhiên một viên đạn pháo bắn tới, Liên Kỳ Quang không tránh được, trải qua nhiều cú va chạm, lực phòng ngự của phi hành khí đã giảm suốt, ánh lửa phừng phừng bị diệt đi bốn năm phần.
“Cái con rùa khốn khiếp nào khai pháo vậy hả!!” Hạ Hầu Trọng ngồi trên phi hành khí, nhìn thấy một màn này thì nghẹn khí, phẫn nộ rống giận.
Phi hành khí đã không thể điều khiển, tiếng cảnh báo vang lên chói tai, Liên Kỳ Quang nhìn ánh sáng đỏ không ngừng lóe sáng, không chút nghĩ ngợi, mở cửa phi hành khí, thả người nhảy xuống.
Phi hành khí mất phương hướng lảo đảo trên không trung rồi tông thẳng vào vách tường kim loại của ngục giam. Liên Kỳ Quang từ không trung đáp xuống, băng sương tích tụ dưới chân, hình thành những bậc thang vững vàng trên mặt đất. Liên Kỳ Quang vừa mới đi xuống, nháy mắt đã bị hơn trăm binh sĩ chỉa súng chắn đường.
Nhìn họng súng rậm rạp trước mắt, Liên Kỳ Quang không chút biến sắc, gai băng hình thành trong tay, giơ ngang trước mặt, mắt thấy một trận đại chiến đã sắp bắt đầu thì một chiếc phi hành khí bay tới, Hạ Hầu Trọng bước xuống, đẩy binh sĩ đi tới.
“Tất cả buông súng cho ông.” Nhìn súng ống xung quanh, Hạ Hầu Trọng nghiêm mặt.
“Tiểu Quang, lại đây.” Nhìn Liên Kỳ Quang bị vây chính giữa, giọng điệu nhẹ đi vài phần: “Hiện giờ con đang mang đứa nhỏ, không cần hành động thiếu suy nghĩ, bằng không đối với ai cũng không tốt.”
“Đừng hòng gạt tôi!” Liên Kỳ Quang cầm gai băng trong tay, chỉa thẳng về phía Hạ Hầu Trọng: “Năm đó hơn một ngàn dị năng giả cũng không thể làm gì tôi, bằng chút người này mà muốn dọa tôi à.”
“…” Hạ Hầu Trọng.
“Tiểu Quang, có phải con hiểu lầm gì không?” Nghĩ ngợi mãi, chính là không thể nào hiểu được vì sao Liên Kỳ Quang đột nhiên có địch ý với mình như vậy, Hạ Hầu Thiệu Huyền nghi hoặc hỏi.
“Bớt nói xàm đi.” Liên Kỳ Quang nhíu mày, lạnh lùng nhìn Hạ Hầu Trọng, băng sương dưới chân cũng bắt đầu lan tràn ra xung quanh: “Để tôi vào ngục mang Thiệu Huyền đi, hoặc hôm nay chúng ta không chết không ngừng.”
Thiệu Huyền? Mang đi? Hạ Hầu Trọng thoáng chốc cảm thấy hình như đã quơ được chút gì đó.
“Tôi không muốn đối địch với ông, nhưng, ông đánh Thiệu Huyền trọng thương, còn muốn xử tử, điểm này, tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ!”
“Xử tử?” Lần này tới phiên Hạ Hầu Trọng sửng sốt: “Ai nói tôi muốn xử tử thằng nhóc kia?”
Nói thế nào thì đó cũng là cháu ông, ông đánh là vì ngăn cản miệng người ngoài, đưa vào ngục cũng vì muốn nói cho người ta biết Hạ Hầu Trọng ông tuân thủ pháp kỷ. Nhưng muốn xử tử Hạ Hầu Thiệu Huyền, ai dám, ông trực tiếp diệt kẻ đó.
“Tiểu Quang.” Tựa hồ hiểu ra, trên mặt Hạ Hầu Trọng có chút ý cười: “Con, con không oán hận Thiệu Huyền sao?”
“Vì cái gì phải hận?” Liên Kỳ Quang có chút nghi hoặc.
“Con còn nhỏ như vậy, nó lại dám làm ra loại chuyện này, con không tức giận sao?”
Loại chuyện này? Liên Kỳ Quang nghiêng đầu, mặt ngơ ngác nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Là chuyện gì?”
“Khụ!” Hạ Hầu Trọng ho một tiếng, nét mặt già nua đỏ rực: “Chính là, làm con có đứa nhỏ.”
“Tôi vì sao phải tức giận?” Liên Kỳ Quang nhíu mày: “Này là tôi tự nguyện, Thiệu Huyền tốt lắm, tôi cũng thực thoải mái a.”
Này không riêng gì Hạ Hầu Trọng, ngay cả binh sĩ xung quanh cũng nhịn không được xấu hổ đỏ mặt.
“Tôi muốn gặp Thiệu Huyền!” Không muốn tiếp tục nói chuyện vô nghĩa với Hạ Hầu Trọng, gai băng trong tay Liên Kỳ Quang chỉa thẳng tới trước.
“Tiểu Quang.” Hạ Hầu Trọng ho khan một tiếng, ra vẻ uy nghiêm: “Mệ kệ rốt cuộc là con tự nguyện hay không, con chung quy vẫn là vị thành niên, Hạ Hầu Thiệu Huyền phạm luật thì cần phải bị trừng phạt, con đừng nháo loạn, lập tức theo tôi trở về.”
“Tôi trưởng thành hay chưa ông không phải rõ hơn ai hết sao?” Lời Liên Kỳ Quang thực thản nhiên nhưng lại làm Hạ Hầu Trọng nghẹn lời, há miệng thở dốc, bất quá lại không biết làm thế nào phản bác.
“Nói tới nói đi thì ông nhất quyết không để tôi gặp Thiệu Huyền đúng không?” Liên Kỳ Quang lạnh mặt, nhìn binh sĩ xung quanh, còn có Hạ Hầu Trọng ngoài mặt vô hại nhưng thực lực vô cùng cường đại, đầu óc xoay chuyển, gai băng xoay ngược, chỉa vào bụng mình.
Hạ Hầu Trọng vốn đang nghĩ cớ lừa Liên Kỳ Quang quay về, đột nhiên thấy hành động của Liên Kỳ Quang thì nhất thời sợ run, suýt chút nữa đứng không vững.
“Tiểu Quang! Con làm gì vậy!!!” Hạ Hầu Trọng rống giận, phẫn nộ phừng phừng trừng Liên Kỳ Quang.
“Để tôi gặp Thiệu Huyền.” Liên Kỳ Quang không chút biểu cảm nhìn Hạ Hầu Trọng, gai băng đặt trên bụng dùng sức đâm vào, cắt rách đồ bệnh nhân, bắt đầu chảy máu.
“Bằng không, làm thịt chắt trai ông!”
“…” Hạ Hầu Trọng.
“Tiểu Quang, có gì từ từ nói, đừng làm loạn!”
“Để tôi gặp Thiệu Huyền.” Đối với mấy trò lừa gạt của Hạ Hầu Trọng, Liên Kỳ Quang làm như không thấy, chỉ một mực nhắm thẳng mục tiêu của mình.
Nhìn vết máu dần lan rộng trên bụng Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Trọng có chút cuống cuồng, này là Ám Quang đại nhân a! Là hậu đại của Ám Quang đại nhân, là chắt trai bảo bối của ông a!
“Rồi rồi! Cho con gặp, cho con gặp!” Thấy Liên Kỳ Quang không hề giảm lực trên tay, Hạ Hầu Trọng chỉ đành chịu thua, quay qua quát sĩ quan phụ tá: “Còn thất thần cái gì, mau mang người tới đây!!”
“Vâng..”
‘Ầm!!’ Không đợi sĩ quan phụ tá xoay người, cánh cửa kim loại của ngục giam đột nhiên tứ phanh ngũ liệt, hai con người máy thủ vệ xì khói trắng bị đánh văng ra ngoài, một bóng dáng cao ngất chầm chậm từ trong làn khói bước ra.
Hạ Hầu Thiệu Huyền trong tay nắm đầu một con người máy, quần áo màu đen trên người đã bị rách vài chỗ, lộ ra da thịt máu tươi đầm đìa.
Hạ Hầu Thiệu Huyền bước ra khỏi ngục giam, mắt lạnh quét một vòng binh sĩ đang vây quanh Liên Kỳ Quang, trên người tỏa ra khí lạnh làm người ta sợ hãi.
“Đều cút hết cho tôi!” Cái đầu người máy trong tay bị bóp nát, âm thanh âm trầm lạnh lẽo làm tất cả mọi người nhịn không được lạnh run cả người.
“Thiệu Huyền.” Liên Kỳ Quang kêu lên một tiếng, gai băng trong tay tan chảy, đẩy binh sĩ, chạy về phía Hạ Hầu Thiệu Huyền.
Liên Kỳ Quang chạy tới, ôm lấy cổ anh. Hạ Hầu Thiệu Huyền vứt mớ linh kiện trong tay, giang tay, vững vàng đón lấy Liên Kỳ Quang, ôm cậu vào lòng.
Liên Kỳ Quang chôn mặt trong lòng Hạ Hầu Thiệu Huyền, âm thanh có chút rầu rĩ: “Vì sao khi tôi tỉnh lại lại không nhìn thấy anh.”
“Thực xin lỗi.” Cẩn thận ôm bé con trong lòng, bàn tay mạnh mẽ của Hạ Hầu Thiệu Huyền nhẹ nhàng vuốt tóc Liên Kỳ Quang, thì thầm bên tai cậu.
Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, ngẩng mặt ngơ ngác nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Tôi nghĩ anh lại đi rồi.”
“Sẽ không.” Hạ Hầu Thiệu Huyền mỉm cười, ánh mắt mang theo nhu hòa ấm áp: “Về sau cũng không đi nữa?”
“Không trở về Bất Lạc tinh sao?”
“Anh phạm lỗi, lại tiến vào ngục giam, đối với chức vụ quan chỉ huy Bất Lạc tinh đã không thể đảm nhiệm.” Kỳ thực nói trắng ra một câu là, các người muốn trách muốn mắng gì cũng kệ, ông đây mặc kệ!
“Khụ!” Bên kia Hạ Hầu Trọng vội ho một tiếng, đánh gãy hai người đang tình ý nồng đậm.
Hạ Hầu Thiệu Huyền ôm Liên Kỳ Quang quay lại nhìn Hạ Hầu Trọng, Hạ Hầu Trọng nhích người, vừa định nói hai câu uy nghiêm thì Liên Kỳ Quang đã chắn trước người Hạ Hầu Thiệu Huyền, gai băng ngưng tụ trong tay chỉ chờ sức phát động.
“…” Hạ Hầu Trọng.
“Tôi thích Thiệu Huyền, tôi muốn cùng Thiệu Huyền cả đời. Nắm là tôi muốn, các người nếu còn ai dám khi dễ Thiệu Huyền, bản đại nhân sẽ chém hết!!” Liên Kỳ Quang nghiêm mặt, âm thanh cứng rắn. Lúc này cậu dùng chính là hai chữ ‘đại nhân’, người khác có lẽ không hiểu, nhưng Hạ Hầu Trọng lại hiểu.
Biểu hiện hiện giờ không phải lời nói của Liên Kỳ Quang mà là mệnh lệnh của Ám Quang.
Liên Kỳ Quang đưa tay, hỏa diễm ngưng tụ trong tay phóng về phía khoảng đất trống giữa hai bên. Dòng khí thật lớn chấn động làm nhóm binh sĩ đối diện nhịn không được lảo đảo lùi về sau, một cái hố thật sâu xuất hiện ở trung gian.
Dị năng bậc không!!
Mọi người kinh hãi, cậu ta mới bao tuổi? Vẫn còn là vị thành niên đi? Dị năng bậc không? Yêu quái a!!
“Ông nội.” Hạ Hầu Thiệu Huyền tiến lên hai bước, ôm Liên Kỳ Quang bảo hộ trong lòng, lôi điện lóng lánh trong tay, uy áp cường đại làm nhóm binh sĩ nhất thời khom hạ thắt lưng, ngay cả Hạ Hầu Trọng cũng biến sắc: “Con cảm thấy, hiện giờ con đã có tư cách đàm phán với chính phủ.”
“Con… từ khi nào đã đột phá bậc hoàng?” Lời Hạ Hầu Trọng không đơn giản làm kinh ngạc nhóm binh sĩ, ngay cả tất cả dân chúng trên Lam tinh đang theo dõi trực tuyến cũng chấn kinh.
Bậc hoàng? Cả Lam tinh này chỉ có mình Hạ Hầu nguyên soái là cao thủ bậc hoàng duy nhất. Kia có phải nói, qua thêm vài năm, đệ nhất cao thủ Lam tinh đã sắp đổi?
“Bậc hoàng?” Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Mới trước đó không lâu không phải còn là bậc huyễn sao?”
“Này chờ về nhà sẽ nói cho em nghe.” Hạ Hầu Thiệu Huyền xoa xoa tóc Liên Kỳ Quang, cười nói.
“Đi thôi.” Không muốn lãng phí thời gian với đám người kia, Liên Kỳ Quang ngoan ngoãn nắm tay Hạ Hầu Thiệu Huyền muốn rời đi.
Trong mắt Hạ Hầu Thiệu Huyền hiện lên chút bất đắc dĩ, tùy ý để Liên Kỳ Quang kéo mình: “Bụng có đau không?”
“Không đau.” Liên Kỳ Quang lắc đầu: “Trầy da chút thôi, tôi có dị năng hệ mộc, anh quên à?”
“Làm càn quá, chờ về nhà sẽ cho em biết tay.”
“Tôi mới không ngốc như vậy, chỉ hù dọa bọn họ thôi.”
“Về sau không được làm vậy nữa, bằng không, không được ăn cơm, mỗi ngày phải uống dịch dinh dưỡng.”
“Nếu anh rời đi, tôi sẽ rất khó chịu.” Đối mặt với uy hiếp của Hạ Hầu Thiệu Huyền, Liên Kỳ Quang hỏi một đằng đáp một nẻo: “Chúng ta có nắm rồi, có phải sẽ vĩnh viễn ở cùng một chỗ không?”
“… ngày mai đi đăng ký kết hôn đi.”
Trong một gian phòng u ám, màn hình giả lập không ngừng lóe sáng, bóng tối u ám làm người ta cảm thấy không khí lạnh lẽo như băng. Trong không gian yên ắng, màn hình lóe sáng không ngừng phát ra âm thanh phối với không gian trống rỗng tối đen xung quanh, có chút buồn cười.
Nam nhân áo đen đứng trước màn hình nhìn hình ảnh hai người đang nắm tay nhau, phía sau là Cừu Ly Mạch trầm mặc.
“Người đó… mang thai.” Âm thanh khàn khàn vang lên trong bóng tối yên tĩnh, pha lẫn bi thương làm người ta hít thở không thông.
“Ha hả…” Nam nhân chậm rãi ngồi xuống, bàn tay vô lực ôm lấy gương mặt dưới tấm áo choàng, cố nén tiếng khóc, thống khổ mà tuyệt vọng.
“Ba ngàn năm, tôi chờ đợi ba ngàn năm, tìm kiếm ba ngàn năm, cuối cùng…”
“Người đó vẫn hệt như ba ngàn năm trước, vẫn tàn nhẫn như vậy, người đó chưa bao giờ nguyện ý quay đầu lại, tới bây giờ tôi chưa bao giờ nhìn thấy hình bóng mình trong ánh mắt người đó.”
Nhìn nam nhân mà mình vẫn luôn súng bái ỷ lại suy sụp, ai oán kêu khóc hệt như một con thú con bị vứt bỏ trong bóng đêm, Cừu Ly Mạch trầm mặc hồi lâu, chậm rãi đi tới ngồi cạnh nam nhân, vươn cánh tay gầy yếu ôm lấy thân mình lạnh như băng của đối phương.
“Ba ngàn năm, mỗi ngày mỗi đêm, người đó vĩnh viễn không biết thời gian dài thế nào, đêm lạnh cỡ nào…” Nam nhân cuộn mình trong bóng đêm, bất lực run rẩy, cơn đau tê tâm liệt phế dường như đang xé toạt từng tấc từng tắc da thịt, tiếng khóc khàn khàn mang theo nỗi tuyệt vọng nồng đậm.
“Ba ngàn năm, người đó là chấp nhất duy nhất để tôi tiếp tục sống, cô độc cùng tịch mịch cỡ nào cũng cố gắng vượt qua, nhưng người đó không hề biết, cũng không để ý.”
“Tôi dùng hết tất cả để yêu thương, để giành lấy người đó, chính là, vì cái gì người đó vĩnh viễn không quay đầu lại.”
“Tôi dùng hết khí lực, dùng cả sinh mệnh của mình, nhưng người đó vẫn không thèm để ý, cho tới giờ vẫn vậy…”
Ôm lấy nam nhân tuyệt vọng, Cừu Ly Mạch cúi đầu, vùi mặt vào người đối phương. Con ngươi lãnh tĩnh tràn đầy bi ai vô vọng, không biết vì nam nhân trong lòng, hay là vì chính mình.
Xen lẫn trong tiếng khóc thống khổ tuyệt vọng là những tiếng rì rầm than oán.
“Người là chấp nhất cả đời tôi, tôi sẽ một mực chờ đợi, chờ đến khi người mệt mỏi, không muốn truy cầu nữa, quay đầu lại thì…”
“…tôi vẫn luôn ở đây.”
Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! - Diễm Quỷ Thất Nương