Có người biết cách biến những trở ngại trong cuộc đời mình thành những bệ phóng, nhưng cũng không ít người lại biến chúng thành những viên đá chắn lối đi.

R. L Sharpe

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 165
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 792 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 01:25:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 112: Về Nhà
hi thuyền phi hành giữa các vì sao suốt mấy ngày, chậm rãi tới gần Lam tinh. Tục ngữ nói, lâu ngày sẽ tập thành thói quen, ngay lúc Liên Kỳ Quang chầm chậm quen thuộc với cảm giác chóng mặt trên phi thuyền thì nó cũng tiến vào trong lớp phòng hộ của Lam tinh.
“Chị dâu, về khu một trước hay trực tiếp về khu ba?” Xuống phi thuyền, Viên Linh lấy phi hành khí ra, hỏi ý kiến Liên Kỳ Quang.
“Về nhà.” Liên Kỳ Quang tựa lưng vào ghế ngồi trong phi hành khí, nhắm mắt nói.
Nhìn ra Liên Kỳ Quang mệt mỏi, Viên Linh cũng không quấy rầy, chỉnh độ ấm trong phi hành khí lên cao một chút, sau đó bắt đầu khởi hành.
Liên Kỳ Quang ngủ một giấc, lúc mở mắt ra thì phi hành khí cũng dừng lại. Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, xuyên qua cửa sổ nhìn ra bên ngoài thì phát hiện trời đã tối sầm.
“Chị dâu, tới rồi.”
“Anh hai!” Vừa mới xuống xe, còn chưa chờ Liên Kỳ Quang đứng vững, theo một âm thanh vui sướng, một bóng trắng lao tới, bổ nhào lên người Liên Kỳ Quang.
Liên Kỳ Quang ngay cả đầu cũng không động, một tay túm lấy cổ áo con heo nào đó, xác nó đặt qua một bên.
“Anh hai! Anh hai! Em thực nhớ anh, anh rốt cuộc cũng trở lại a.” Liên Tiêu Thù túm lấy tay áo Liên Kỳ Quang lắc qua lắc lại, dẩu dẩu mỏ oán trách.
“Đã trở lại.” Liên Dục Thành đi tới, đưa tay vỗ vỗ bả vai Liên Kỳ Quang, trên mặt cũng hiện lên ý cười.
Liên Kỳ Quang phóng tầm mắt lên người Liên Dục Thành, phát hiện mới một khoảng thời gian không gặp, Liên Dục Thành tựa hồ gầy yếu đi không ít.
“Chị dâu, vào trong đi.” Viên Linh nhìn lướt qua đám người đang tụ tập xì xào xung quanh, tiến tới mở miệng.
“Anh đi đâu?” Nhìn ra Viên Linh tựa hồ không có ý vào theo, Liên Kỳ Quang hỏi.
“Trở về một chuyến, tôi muốn về thăm ông nội, Bất Lạc tinh còn rất nhiều việc, ngày mai tôi phải cấp tốc quay về.” Viên Linh cười nói, biểu tình có chút chua chát.
Quân nhân tại ngoại, muốn về nhà một chuyến thật không dễ, Liên Kỳ Quang hiểu được nên cũng không khó xử, chỉ vuốt cằm: “Ở lại thêm hai ngày cũng không sao.”
“???” Viên Linh sửng sốt, có chút giật mình nhìn sườn mặt không chút biểu tình của Liên Kỳ Quang.
Liên Kỳ Quang thu hồi tầm mắt, xoay người bước vào trong sân.
“Anh hai! Anh đi từ từ chờ em với!!” Liên Tiêu Thù tung tăng chạy theo.
“Làm phiền rồi.” Liên Dục Thành gật gật đầu với Viên Linh, sau đó xoay người đi vào.
Vào trong, Liên Kỳ Quang nhìn bài trí quen thuộc trong phòng khách, không biết vì sao, thần kinh vẫn căng thẳng mấy ngày nay đột nhiên thả lỏng.
“Anh hai, uống nước đi.” Liên Tiêu Thù bưng một ly nước, cười hì hì đưa qua cho Liên Kỳ Quang.
Liên Kỳ Quang liếc mắt nhìn gương mặt ngốc muốn chết của Liên Tiêu Thù, một tay nhận lấy, đi tới sô pha ngồi xuống, mặt lãnh tĩnh nhìn không khí trên đỉnh đầu.
“Nếu đói bụng thì uống tạm dịch dinh dưỡng đi, 009-A có chút trục trặc, qua hai ngày nữa anh sẽ đi mua cái mới.” Liên Dục Thành đi tới dặn dò một câu, sau đó liền xoay người đi lên lầu.
“Cái người tên Long Ảnh kia đâu?” Liên Kỳ Quang đột nhiên mở miệng hỏi, cước bộ Liên Dục Thành đột nhiên khựng lại, đưa lưng về phía Liên Kỳ Quang, trầm mặc thật lâu.
Mãi sau đó, Liên Dục Thành mới tiếp tục lên lầu, âm thanh bình tĩnh, mang theo chút khí lạnh: “Chỉ là một kẻ xa lạ, quản anh ta làm gì, về sau không cần nhắc lại.”
Liên Kỳ Quang cầm cái ly trong tay, trầm mặc nhìn Liên Dục Thành đóng cửa phòng, quay đầu lại nhìn Liên Tiêu Thù co đầu rụt cổ bên kia: “Xảy ra chuyện gì?”
“Anh cả, ảnh không cho nói.” Liên Tiêu Thù rụt đầu nhỏ giọng lẩm bẩm.
‘Rắc!’ Cái ly bị bóp thành méo mó. Liên Tiêu Thù giật mình, đưa tay lên che mặt: “Em, em nói! Anh hai đừng tức giận!”
“…” Liên Kỳ Quang buông cái ly đã biến hình trong tay xuống, mặt than nhìn Liên Tiêu Thù.
“Chính là mấy ngày anh hai đi, không biết vì cái gì, có một đêm, anh cả với anh Long Ảnh đột nhiên cãi nhau một trận, suýt chút nữa phá sập cả nhà, khi ấy em bị anh cả nhốt trong phòng không cho ra, 009-A cũng là khi đó bị anh Long Ảnh đánh nát chỉ còn lại mỗi cái đầu, hôm sau, anh Long Ảnh không thấy đâu nữa, cho tới giờ vẫn chưa trở về.”
‘Bị phát hiện.’ Đây là ý niệm đầu tiên nảy lên trong đầu Liên Kỳ Quang.
“Anh hai, anh có thể tìm được anh Long Ảnh không?” Liên Tiêu Thù đi tới bên cạnh Liên Kỳ Quang, cẩn thận kéo kéo tay áo cậu.
“Anh cả thích anh Long Ảnh lắm, sau khi anh Long Ảnh biến mất, anh cả thực thương tâm, em còn thấy ảnh khóc nữa.”
“Tìm anh ta làm gì?” Liên Kỳ Quang rút tay áo lại, mặt không đổi nhìn lên trần nhà: “Tự mình bỏ đi thì đừng quay lại nữa.”
“Anh hai…”
“Nếu anh ta còn dám trở về, tôi liền chém.” Liên Kỳ Quang thản nhiên liếc mắt nhìn Liên Tiêu Thù, làm cô bé run bắn cả người, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh lẽo.
“Nhóc thế nào rồi? Thân thể.” Nhớ tới lúc gần đi đã tinh lọc thân thể Liên Tiêu Thù, Liên Kỳ Quang dò hỏi.
“A? Ân! Đã tốt lắm rồi.” Liên Tiêu Thù sửng sốt, chờ đến khi hiểu được Liên Kỳ Quang có ý gì, liền vội vàng gật gật đầu, gương mặt nhỏ nhắn kích động đỏ bừng.
“Anh hai, hiện giờ em khỏe lắm, cũng không còn đau nữa.” Liên Tiêu Thù vui vẻ nhảy nhảy trước mặt Liên Kỳ Quang, còn vung vẩy nắm tay.
“Hơn nữa, anh hai xem nè.” Liên Tiêu Thù nói xong thì vươn tay, một quả cầu nước lớn cỡ nắm tay lơ lửng trên lòng bàn tay.
Chân mày Liên Kỳ Quang nhướng lên, trong lòng xẹt qua một tia kinh ngạc.
‘Dị năng hệ thủy?’
“Anh hai, hiện giờ em rất lợi hại nha.” Liên Tiêu Thù mở to mắt, vui vẻ nhìn Liên Kỳ Quang, hi vọng được khen ngợi.
Liên Kỳ Quang thản nhiên liếc nhìn Liên Tiêu Thù, đứng dậy đi lên đầu, lúc đi ngang cô bé thì ngón tay khẽ động, quả cầu nước trên tay Liên Tiêu Thù nháy mắt đông thành băng. Theo Liên Kỳ Quang lên lầu, ‘rầm’ một tiếng đóng cửa, quả cầu băng cũng rắc một tiếng, bể thành mảnh nhỏ.
“Ngốc!” Liên Kỳ Quang.
“…” Liên Tiêu Thù.
Liên Kỳ Quang tựa vào đầu giường, thưởng thức mô hình phi thuyền chiến đấu trong tay, đồng thời cân nhắc chuyện Long Ảnh, đột nhiên nhớ ra một người.
Động tác trên tay Liên Kỳ Quang khựng lại, ánh mắt liếc nhìn quang não trên tay, nghĩ nghĩ, liền gửi đi một tin.
Ngày hôm sau, mới sáng sớm Liên Kỳ Quang đã vứt lại Liên Tiêu Thù đáng thương hề hề, một mình ra ngoài.
“Tiểu Quang, nhóc thật yêu tôi nha, lần này đặc biệt đến gặp tôi.” Một chiếc phi hành khí đáp xuống bên cạnh Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Lạc Vũ ló đầu ra, cười hì hì nhìn Liên Kỳ Quang, đang định sáp qua thì nào ngờ Liên Kỳ Quang không chút biểu cảm nào, đột nhiên ngưng tụ một chiếc gai băng trong tay, đâm thẳng về phía Hạ Hầu Lạc Vũ.
“Oa!” Hạ Hầu Lạc Vũ cả kinh, quát to một tiếng, vội vàng lắc mình nhảy qua một bên: “Tiểu Quang, cho dù yêu tôi cỡ nào thì cũng không cần dùng phương pháp này biểu thị đi?”
“Rốt cuộc sao lại thế này?” Gai băng trong tay Liên Kỳ Quang chỉa về phía Hạ Hầu Lạc Vũ, ngốc ngốc nói.
“Cái gì mà sao lại thế này?”
“Tôi đã nói không cho phép tới nhà tôi gây chuyện, rốt cuộc cô đã làm gì?” Gai băng véo véo bay tới, dọa Hạ Hầu Lạc Vũ oa oa kêu to.
“Tôi có thể làm gì chứ? Tôi cái gì cũng không làm a!”
“Long Ảnh không thấy.”
“Cái gì?” Hạ Hầu Lạc Vũ sửng sốt, trừng to mắt, nhỏ giọng: “Kẻ kia từ khi nào trở nên yếu ớt như vậy a?”
“Quả nhiên là cô.” Liên Kỳ Quang nheo mắt, khí lạnh từng chút lan tràn, gai băng đột ngột dựng lên, không ngừng lan về phía Hạ Hầu Lạc Vũ. Hạ Hầu Lạc Vũ liên tục trốn tránh, dị năng hệ hỏa phừng phừng quanh người tạo thành một vòng bảo hộ. Chính là gai băng không hề ngừng lại mà trực tiếp xuyên thấu qua màn lửa, giam cầm Hạ Hầu Lạc Vũ ở bên trong.
“Bậc huyền đỉnh cấp?” Hạ Hầu Lạc Vũ kinh ngạc.
“Cô đã mang Long Ảnh đi đâu?” Liên Kỳ Quang đi tới bên cạnh Hạ Hầu Lạc Vũ, gai băng chỉa thẳng mi gian Hạ Hầu Lạc Vũ.
“Tôi nào có bản lĩnh này chứ.” Hạ Hầu Lạc Vũ kêu oan: “Tôi chỉ nhất thời ngứa tay tìm anh ta đánh một trận, kết quả còn chưa kịp động thủ thì bị anh cả nhóc phát hiện, tôi sợ ngộ thương nên rời đi.”
“…” Quả nhiên là vậy, nhất định là trong lúc hai người động thủ, Liên Dục Thành đã phát hiện thân phận Long Ảnh.
“Ai, Tiểu Quang, rốt cuộc làm sao vậy?” Thấy Liên Kỳ Quang không nói lời nào, Hạ Hầu Lạc Vũ nhất thời có chút dự cảm xấu, nhỏ giọng hỏi.
“Tôi cái gì cũng chưa làm a.” Thấy Liên Kỳ Quang nhìn qua, Hạ Hầu Lạc Vũ vội vàng thanh minh: “Tôi chỉ mới hù dọa anh ta vài câu thôi, ai có ngờ anh ta yếu ớt đến vậy chứ.”
“Cô tới nhà tôi làm ầm ĩ, Liên Dục Thành phát hiện thân phận Long Ảnh, hai người cãi nhau.” Liên Kỳ Quang ngốc ngốc nói.
“A?” Hạ Hầu Lạc Vũ choáng váng.
“Hiện giờ Long Ảnh đã mất tích thật lâu, cô cảm thấy anh ta sẽ đi đâu?”
“Tôi làm thế nào biết được chứ.” Hạ Hầu Lạc Vũ bĩu môi, chính là mắt Liên Kỳ Quang giơ cao gai băng trong tay thì vội vàng kêu to: “Ai a! Đừng xúc động mà! Tôi nghĩ thử xem, nhóc để tôi nghĩ chút a.”
“Anh ta đi đâu tôi thật sự không biết, bất quá những lúc tôi bực bội thường đi tìm chỗ nào đó đánh một trận…” Âm thanh Hạ Hầu Lạc Vũ đột nhiên khựng lại, thật cẩn thận nhìn về phía Liên Kỳ Quang.
“Tôi nói này Tiểu Quang, nhóc nói xem anh ta không phải đã xảy ra chuyện gì rồi đi?”
Liên Kỳ Quang liếc mắt, Hạ Hầu Lạc Vũ lập tức ngậm miệng.
“Cho cô năm ngày, tìm ra tung tích anh ta.” Liên Kỳ Quang phất tay thu lại số gai băng đang vây quanh Hạ Hầu Lạc Vũ.
“Vì cái gì lại là tôi chớ! Tôi có quan hệ gì với anh ta đâu!” Hạ Hầu Lạc Vũ hùng hổ rút đao: “Tôi còn hận không làm thịt tên khốn đó.”
“Chuyện này vì cô mà ra, tìm được anh ta rồi, không cần tới cô, tôi tự chém.” Liên Kỳ Quang đi tới bên cạnh Hạ Hầu Lạc Vũ, mở quang não.
“Nhóc, nhóc làm gì đó?” Thấy Liên Kỳ Quang tới gần, Hạ Hầu Lạc Vũ bày ra tư thái phòng ngự, chính là Liên Kỳ Quang vẫn áp tới không để đối phương có cơ hội trốn tránh, đưa tay túm lấy tay áo kéo tới, Hạ Hầu Lạc Vũ không kịp đề phòng, cả người bổ nhào về phía Liên Kỳ Quang, hai người lảo đảo ngã lên phi hành khí.
Liên Kỳ Quang nhấn nút chụp hình, bức ảnh này, theo góc độ chụp thì giống như Hạ Hầu Lạc Vũ mạnh mẽ đè ép Liên Kỳ Quang.
“Nhóc, nhóc nhóc nhóc… nhóc làm gì vậy? Ý gì đây hả!?” Hạ Hầu Lạc Vũ run run.
Liên Kỳ Quang đứng dậy, mặt không biểu cảm nghịch quang não.
“Năm ngày sau, tìm ra người cho tôi.”
“Dựa vào cái gì.”
“Gửi bức ảnh này qua cho Thiệu Huyền, nói cô uống rượu say làm bậy.”
“Ai ai! Đừng mà! Nhóc thối kia sẽ lột sống tôi mất.” Hạ Hầu Lạc Vũ giương nanh múa vuốt muốn chém nát quang não trên tay Liên Kỳ Quang, lại bị cậu tránh được.
“Tôi tìm, tôi tìm còn không được sao?” Thấy Liên Kỳ Quang thật sự muốn gửi đi, Hạ Hầu Lạc Vũ vội vàng gào to.
“Vất vả rồi.” Mặt than tắt quang não.
“Tiểu Quang, nhóc học xấu rồi.” Hạ Hầu Lạc Vũ mếu máo khóc.
“Kỳ thật cô không cần sợ, Thiệu Huyền sẽ không tin đâu.” Vẻ mặt Liên Kỳ Quang thực nghiêm túc.
“Nhóc thối đó đương nhiên sẽ không tin, chính là đó cùng việc thu thập tôi có quan hệ gì chứ?”
“Cô là cô út của Thiệu Huyền.”
“Tôi đánh không lại nó!!”
“…” Liên Kỳ Quang.
Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! - Diễm Quỷ Thất Nương