Người ta không đánh giá tôi bởi số lần tôi vấp ngã mà là những lần tôi thành công. Bởi thành công đó chính là những lần tôi thất bại nhưng không bỏ cuộc.

Tom Hopkins

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 165
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 792 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 01:25:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 32: Mễ Tiểu Bảo
ạn mập xui xẻo nào đó còn chưa kịp nuốt miếng bánh bao trong miệng xuống đã bị một người túm lấy cổ, sau đó là đè đầu, ngu ngơ nhìn Liên Tiêu Thù.
Liên Kỳ Quang một tay ấn bạn mập, một tay đút túi, ngửa đầu nhìn phi hành khí bay trên bầu trời, không biết lại tiến vào cõi thần tiên nào rồi.
“Thực xin lỗi!!” Liên Tiêu Thù ‘xoạt’ một tiếng cúi gập người một góc 90 độ, gương mặt tái nhợt thoáng chốc đỏ bừng: “Xin hỏi, viện trưởng ở nơi nào? Nếu tiện, xin hãy dẫn đường giúp.”
Bạn mập ngơ ngác nhìn Liên Tiêu Thù, lại nghiêng đầu, tầm mắt phóng tới Liên Kỳ Quang đang đè đầu mình. Còn chưa kịp phản ứng, bàn tay đang đè đầu bạn mập của Liên Kỳ Quang đột nhiên dùng sức, làm bạn mập hô đau một tiếng.
“Trả lời vấn đề.” Liên Kỳ Quanh lãnh tĩnh mở miệng: “Nếu không, chém.”
“Ở, bên kia.” Bạn mập bị Liên Kỳ Quang dọa hoảng, ngơ ngác vươn tay, chỉ tới một hướng.
Liên Kỳ Quang liếc mắt nhìn một cái, trầm mặc hồi lâu, tiếp đó nhàn nhã lấy ra một sợi dây thừng trong không gian, cột một đầu lên cổ bạn mập, đầu kia ném qua cho Liên Tiêu Thù: “Dẫn đường.”
Liên Tiêu Thù cứng ngắc nắm dây thừng, ngơ ngác đi theo bạn mập nào đó.
“… anh hai.”
“Đừng sợ, nếu dám chạy, chém.” Hai tay đút trong túi quần, ngây ngô cúi đầu nhìn mũi chân mình, tiếp tục hành động ban nãy, chu du cõi thần tiên.
‘Chính là em đâu phải hỏi cái này a.’ Liên Tiêu Thù ngẩn ra nhìn Liên Kỳ Quang, há miệng thở dốc, bất quá cái gì cũng không nói ra được.
“Nhờ anh dẫn em tới chỗ viện trưởng đi.” Liên Tiêu Thù cứng đờ dắt bạn mập đi theo phương hướng bạn mập chỉ ban nãy.
“…” Bạn mập.
※※※ cảnh tượng phân cách tuyến ※※※
“Thật là một thiếu niên kiêu ngạo.” Cách đó không xa, một nam sinh tuấn tú mặc một thân đồng phục học viện quân đội, sắc mặt bất định nhìn theo bóng Liên Kỳ Quang, thấp giọng khẽ nói.
Nếu lúc này Liên Kỳ Quang quay lại, nhất định có thể có phát hiện, nam sinh nọ không phải ai khác, chính là kẻ cặn bã mà nguyên chủ thân thể này thầm yêu trộm nhớ, Quý Sĩ Lâm.
“Hừ! Kiêu ngạo như vậy, nếu không có bối cảnh gì, về sau ngày tháng ở trong trường cũng không dễ chịu đâu.” Người đi theo phía sau Quý Sĩ Lâm xùy một tiếng khinh thường, ánh mắt khôn khéo đầy giảo hoạt.
“Chương Kỳ.” Quý Sĩ Lâm hơi nheo mắt: “Cậu không thấy thiếu niên kia nhìn thực quen mắt sao?”
“Quý thiếu, cậu biết người này sao?”
“Không biết.” Quý Sĩ Lâm lắc đầu, trong mắt có chút nghi hoặc: “Bất quá cứ cảm thấy rất quen thuộc, giống như đã từng gặp qua ở đâu rồi.”
Hơn nữa, thiếu niên này làm anh có cảm giác thực bất an.
“Quý thiếu, anh không cần nghĩ ngợi nhiều làm gì, nếu thật sự là học sinh mới năm nay, lúc vào học sẽ gặp lại thôi. Nếu không phải học sinh mới thì càng không cần thiết.”
Đối mặt với lời Chương Kỳ vừa nói, Quý Sĩ Lâm gật gật đầu, không nói thêm gì, nhưng cảm giác bất an trong lòng làm thế nào cũng không thể bỏ qua.
“Đúng rồi.” Giống như đột nhiên nhớ ra gì đó, Quý Sĩ Lâm xoay người: “Chuyện Liên Kỳ Quang xử lý thế nào rồi?” Lúc nói tới cái tên này, ánh mắt Quý Sĩ Lâm rõ ràng lộ ra chán ghét cùng ghê tởm.
“Việc này Quý thiếu cứ an tâm đi, chuyện giao cho tôi, kia còn không chắc chắn sao?” Chương Kỳ cười, ánh mắt âm lãnh: “Tiến vào khu năm thì đừng hòng an an ổn ổn bước ra, huống chi, một kẻ song phế như Liên Kỳ Quang.”
“Ổn thỏa là tốt rồi, nói với đám người đó một tiếng, kín miệng một chút, nếu không…” Đáy mắt Quý Sĩ Lâm xẹt qua một tia lạnh lẽo, xoay người rời đi.
※※※ cảnh tượng phân cách tuyến ※※※
Liên Tiêu Thù dắt bạn mập, theo sau là Liên Kỳ Quang đang dạo chơi cõi thần tiên, bên cạnh là 009-A nghiêm nghị chất phác. Tổ hợp kì quái này làm người đi đường không ngừng quay đầu lại. Nhờ bạn mập dẫn đường, Liên Kỳ Quang cùng Liên Tiêu Thù rất nhanh tìm được phòng làm việc của viện trưởng.
“Thực xin lỗi.” Liên Tiêu Thù vẻ mặt đỏ bừng không ngừng cúi đầu với bạn mập nào đó, hai tay vô thố vò vò góc áo: “Còn có, cám ơn anh.”
Bạn béo ngơ ngác nhìn Liên Tiêu Thù, sau đó ánh mắt chuyển về phía Liên Kỳ Quang hai tay đút túi, cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân đờ đẫn như đang mơ mộng gì đó.
Trầm mặc hồi lâu, bạn mập tiến tới, túm lấy ống tay áo Liên Kỳ Quang, sắc mặt quỷ dị: “Anh hùng, lưu lại cái tên đi!”
Một tiếng anh hùng thành công làm não Liên Kỳ Quang bắt được sóng quay về hiện thực, ngây ngô ngẩng đầu, nhàn nhạt nhìn cái bánh bao béo tròn trước mặt. Thật lâu sau, Liên Kỳ Quang bình tĩnh hộc ra hai chữ: “Khô Mộc.”
“Tôi gọi là Mễ Tiểu Bảo, mọi người đều gọi là Mễ Tiểu Béo.” Mễ Tiểu Bảo mím môi cười, gương mặt mũm mĩm thoáng chốc dồn thành một cục, ánh mắt cũng híp lại thành một đường.
“…” Mặt than liếc mắt nhìn Mễ Tiểu Bảo một cái, bình tĩnh tiếp tục bày ra trạng thái trống rỗng. Thực béo, trong mắt tang thi, này chính là một miếng thịt béo thơm ngon a, lại còn là loại được nướng chín, bên trên rắc hành ngò cùng hạt tiêu.
“Anh hai, chúng ta vào thôi.” Liên Tiêu Thù nắm tay Liên Kỳ Quang, đi vào văn phòng viện trưởng.
“Anh hùng! Tôi ở hệ cứu viện a.”
Đối mặt với tiếng gào của Mễ Tiểu Bảo ở phía sau, Liên Kỳ Quang một tay đút túi, một tay giơ lên, Mễ Tiểu Bảo nhìn mà ôm mặt, vẻ mặt kích động đến đỏ ửng: “Thực suất! Thần tượng a!!!”
‘Có bệnh, hết thuốc chữa.’ Mặt than thu tay lại, trong lòng thầm cho ra đánh giá Mễ Tiểu Bảo mới gặp lần đầu.
Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! - Diễm Quỷ Thất Nương