Những lần thất bại chính là hạt giống gieo mầm cho thành công sau này. Bạn có thể buồn nhưng đừng tuyệt vọng.

Khuyết danh

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 165
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 792 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 01:25:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 25: Một Mình Tôi Đấu Với Cả Trường Cậu
(phòng sách)
“Chuyển trường?” Liên Dục Thành có chút giật mình, kinh ngạc nhìn Hạ Hầu Trọng.
“Đúng vậy.” Hạ Hầu Trọng gật gật đầu.
“Hiện giờ Tiểu Quang là cháu dâu tương lai của Hạ Hầu gia, cứ ở khu ba thì không an toàn, ông cũng không yên tâm. Con với em gái, còn có Tiểu Quang chuyển tới khu một đi, để Tiểu Quang chuyển vào Ám Quang đi, Tiểu Thiên cũng học ở đó, có thể chiếu cố lẫn nhau.”
Hạ Hầu Hách Thiên? Bảo nó chiếu cố? Khóe miệng Liên Dục Thành nhếch lên, sâu trong đáy mắt xẹt qua một mạt trào phúng. Hạ Hầu Trọng tự nhiên cũng thấy, trong lòng cũng hiểu rõ tính tình cháu mình, ho nhẹ một tiếng, không nói thêm gì.
“Tôi đồng ý để Kỳ Quang tới khu một.” Liên Dục Thành gật gật đầu, học viện quân đội Ám Quang, học viện quân sự bậc nhất, có thể vào đó, đều là người xuất sắc. Trăm ngàn năm qua, không biết đã bồi dưỡng ra biết bao nhiêu vị tướng. Hạ Hầu Trọng, còn có Hạ Hầu Thiệu Huyền, trước đó đều tốt nghiệp từ học viện này, Liên Kỳ Quang có thể vào đó, con đường tương lai là một mảnh sáng ngời.
Hạ Hầu Trọng gật gật đầu, ánh mắt cũng lộ ra hài lòng: “Kia…”
“Nhưng tôi sẽ không tới.” Liên Dục Thành đánh gảy lời Hạ Hầu Trọng, bàn tay ông nhất thời cương cứng giữa không trung.
“Hậu bối thực cảm tạ nguyên soái nâng đỡ, nhưng tôi sinh ra ở khu ba, nơi đó có của mình, tôi muốn ở lại đó.” Người khu một rất khinh thường bình dân, anh không thể liên lụy Liên Kỳ Quang. Hơn nữa, anh có tay có chân, sao có thể cam tâm làm ký sinh trùng.
Nhìn kiên định trong mắt Liên Dục Thành, Hạ Hầu Trọng trầm mặc hồi lâu khẽ lắc đầu: “Tính tình ương ngạnh này đúng là giống hệt ba con.”
“Ba từng nói, thân là đàn ông thì đầu đội trời chân đạp đất, phải đường đường chính chính là sống.”
“Ông có nghe nói.” Ngón tay Hạ Hầu Trọng gõ nhẹ tay ghế: “Con từng là học viên đứng đầu năm trong học viện quân sự theo học, dị năng bậc nhân cấp năm, là học viên được giáo viên xem trọng nhất.”
“Kia, chỉ là chuyện trước kia.” Liên Dục Thành cụp mi mắt, nhàn nhạt nói.
“Lúc trước nếu không phải nhà gặp biến cố, tương lai của con đã thực sáng lạn.” Hạ Hầu Trọng ngẩng đầu, sắc mặt ngưng trọng nhìn Liên Dục Thành: “Nếu con muốn, ông có thể giúp con một lần nữa nhập học vào học viện quân sự.”
‘Một lần nữa nhập học.’ Hai nắm tay Liên Dục Thành siết chặt, đôi mắt cụp xuống ẩn ẩn dao động. Một lần nữa nhập học học viện quân sự sao? Đây là chuyện mà anh nằm mơ cũng không dám kỳ vọng, chính là hiện giờ…
“Không cần.” Thật lâu sau, Liên Dục Thành nặng nề lắc đầu.
“Thế nào? Không muốn nhận phân hảo ý này của ông?” Hạ Hầu Trọng xụ mặt.
“Không! Nguyên soái hiểu lầm.” Khóe miệng Liên Dục Thành cong lên một độ cung chua xót, gian nan lắc đầu: “Tôi thực cảm tạ nguyên soái nguyện ý cho tôi cơ hội này, nó là điều mà tôi không dám hi vọng xa vời. Trong vô số lần ảo tưởng được quay lại, vô số lần thống khổ, mà tôi thì chỉ có thể trốn trong một góc âm u khát vọng nhìn huy hiệu kia.”
“Vậy vì cái gì?” Hạ Hầu Trọng nghi hoặc.
“Nhiều năm như vậy, nơi này, đã không còn ngọn lửa trước kia.” Tay Liên Dục Thành đặt nhẹ lên chỗ trái tim, bởi vì hiện giờ, tôi không còn cam tâm tình nguyện vì tinh cầu này mà dâng ra sinh mệnh.”
“…” Hạ Hầu Trọng.
“Liên Dục Thành bây giờ, chỉ là một người thương nhân chỉ biết tính toán lợi nhuận.” Liên Dục Thành nhìn chằm chằm Hạ Hầu Trọng, hơi cúi người: “Thật xin lỗi, đã cự tuyệt ý tốt của ngài.”
Nhìn thanh niêu gầy yếu lạnh nhạt trước mắt, ánh mắt Hạ Hầu Trọng thực phức tạp: “Con là một binh sĩ tốt, đáng tiếc…”
“Về sau tôi sẽ trở thành một thương nhân tốt.” Liên Dục Thành mỉm cười.
※※※ cảnh tượng phân cách tuyến ※※※
“Không cần.” Liên Kỳ Quang ngây ngô cắn bánh ngọt, không hề ngẩng đầu lên cự tuyệt.
“Kỳ Quang, đừng nháo.” Nhìn người xung quanh, Liên Dục Thành khẽ nhíu mày: “Ở lại đây tốt cho em.”
“Không cần.” Vẫn kiên quyết.
“Em bỏ tiết nhiều như vậy, cho dù về lại trường cũng phải lưu ban, ở lại đây, với dị năng của em…” Nói tới dị năng, Liên Dục Thành rõ ràng khựng một chút, trên mặt xẹt qua một tia phức tạp: “Nếu nhập học học viện bậc nhất Ám Quang, về sau em…”
“Tôi không cần.” Cắn miếng bánh cuối cùng, Liên Kỳ Quang đứng dậy lên lầu.
“Kỳ Quang! Đừng cáu kỉnh.” Liên Dục Thành tăng lớn âm thanh, kéo Liên Kỳ Quang lại, ấn cậu một lần nữa ngồi xuống sô pha.
“Tiểu Quang, sao con không chịu tới trường quân đội Ám Quang?” Hạ Hầu Trọng vẫn trầm mặc mở miệng.
Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, vẻ mặt ngây ngô nhìn Hạ Hầu Trọng, nghiêm túc mở miệng: “Không cần.”
“Tiểu Quang.” Hạ Hầu Tuyệt cũng lên tiếng: “Ám Quang là học viện quân sự tốt nhất Lam tinh, những gì học ở đó sẽ giúp ích cho em cả đời này.”
“Tôi không cần.” Vẫn kiên định lắc đầu.
“Này! Quỷ con! Ít ra cũng phải có lý do đi.” Hạ Hầu Lạc Vũ mất kiên nhẫn, gãi gãi tóc, cáu kỉnh mở miệng.
Lý do? Liên Kỳ Quang nghiêng đầu, nghiêm túc suy tư.
“Trả thù.” Liên Kỳ Quang chết đi mà vẫn chưa tìm ra hung thủ, cậu chiếm dụng thân thể này thì sẽ giúp nguyên chủ báo thù.
“Trả thù?” Mọi người trong phòng hai mặt nhìn nhau.
“Hơn nữa…” Liên Kỳ Quang đưa tay, chỉ về phía Hạ Hầu Hách Thiên vẫn duy trì một khoảng cách nhất định với mình: “Cậu ta ở đó.”
“Này! Có ý tứ gì hả!?” Hạ Hầu Hách Thiên khó chịu: “Tôi ở Ám Quang nên cậu không chịu học, thế hiện giờ tôi ở đây, sao cậu không đi đi!?”
‘Bộp!’ một tiếng, một nắm tay nặng nề chụp lên đầu Hạ Hầu Hách Thiên.
“A a a!!! Đau! Ai a!!” Hạ Hầu Hách Thiên hùng hổ quay đầu lại, đập vào mắt là gương mặt băng giá của Hạ Hầu Thiệu Huyền, lập tức tắt tiếng, ủy khuất ôm đầu không dám hé răng nữa.
Hạ Hầu Thiệu Huyền thu lại nắm tay, bước tới ngồi cạnh Liên Kỳ Quang.
“Về sau, tôi một mình đấu cả trường, cho cả đám các cậu diệt đoàn.” Vẻ mặt lãnh tĩnh tuyên chiến, hoặc càng giống như đang trần thuật một sự thật hiển nhiên.
“Ách! Nhóc con này cũng quá kiêu ngạo đi!” Thấy Liên Kỳ Quang dõng dạc như vậy, Hạ Hầu Hách Thiên cũng bất chấp sợ hãi lại bị anh trai đánh, từ sô pha bật dậy, trừng mắt với Liên Kỳ Quang: “Đừng tưởng có tam hệ dị năng liền kiêu ngạo, tuy nói người có tam hệ cực hiếm, cả Lam tinh cũng không quá hai bàn tay, nhưng cũng không phải không có!! Cậu có tam hệ, nhưng trừ bỏ hệ mộc, cậu có hệ nào vượt qua bậc nhân không? Thực nghĩ mình là thiên tài à? Anh trai tôi cũng tam hệ dị năng, hơn nữa tất cả đều vượt bậc không! Đó mới là thiên tài, hiểu chưa hả?”
Không phải thiên tài? Không phải thiên tài? Mình không phải thiên tài?…
Liên Kỳ Quang bị chọt trúng ngay vảy ngược, trong đầu không ngừng vang vọng câu nói của Hạ Hầu Hách Thiên, đôi mắt trống rỗng, ngơ ngác nhìn chằm chằm sàn nhà.
“Câm miệng!” Hạ Hầu Thiệu Huyền lạnh giọng quát, một tay ôm lấy Liên Kỳ Quang, phóng băng đao về phía Hạ Hầu Hách Thiên không muốn sống kia.
“Tôi là thiên tài.” Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, vẻ mặt lãnh tĩnh nhìn Hạ Hầu Hách Thiên, con ngươi vốn bình thản lúc này thoạt nhìn thực hung ác.
“Hừ!” Hạ Hầu Hách Thiên hừ một tiếng, kiêu ngạo quay mặt không thèm nhìn Liên Kỳ Quang.
“Tôi thật là thiên tài.” Liên Kỳ Quang nghiêm túc lặp lại.
“Cậu mới không phải.”
“Tôi chính là thiên tài.” Trịnh trọng gật đầu: “Cậu chờ, ngày nào đó tôi sẽ để nguyên soái cắt bánh ngọt cho tôi ăn.”
“Phụt!!” Hạ Hầu Trọng đang chậm rì rì uống trà nhìn hai đứa nhỏ tranh cãi phun ra một ngụm.
Lau miệng, vẻ mặt hắc tuyến nhìn bạn Quang nào đó đang trần thuật ‘sự thật’, cứng ngắc giật giật khóe miệng, ông có thể xem những lời vừa nãy là nhóc con này nhớ thương vị trí của mình không?
Thật đúng là…
Chí hướng rộng lớn… a…
Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! - Diễm Quỷ Thất Nương