Love at first sight is often cured by a second look.

Love is sweet when it’s new, but sweeter when it’s true.

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 165
Phí download: 12 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 792 / 8
Cập nhật: 2017-09-25 01:25:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 22: Anh Sẽ Dùng Cả Đời Để Thương Em
hầy, ông nội của tôi chết rồi.” Tiểu thái tử mười bốn tuổi ôm lấy cậu khẽ nức nở.
“Thầy, bọn họ đều muốn tôi chết, tôi nên làm thế nào? Thầy, thầy cũng muốn bỏ lại tôi sao?” Tiểu thái tử bị dồn vào đường cùng cùng cậu trốn trong hầm tối, ánh mắt sáng ngời giờ đây tràn đầy tuyệt vọng cùng bất lực.
“Thầy, thực xin lỗi! Thực xin lỗi!!…” Vì cứu tiểu thái tử, cậu bị thương.
“Thầy, tôi sẽ bảo vệ thầy, tôi sẽ không yếu đuối nữa.” Giờ khắc này, ấm áp cùng sáng rọi trong mắt tiểu thái tử tựa hồ bị hủy diệt, thế vào đó là âm trầm cùng lạnh lẽo mênh mông vô bờ.
“Thầy! Thầy muốn thay bọn họ cầu tình sao?” Tiểu thái tử mười bảy tuổi ngồi trong phòng làm việc của kẻ đứng đầu căn cứ, ánh mắt lạnh lùng âm hiểm nhìn cậu.
“Thầy, tôi không thích lấy ơn báo oán. Nhưng nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, này chính là bọn họ dạy tôi. Tất cả bọn họ, đều phải chết! Tôi nghĩ, thầy hẳn là người thông minh.”
“Thầy, nhiệm vụ này tôi hi vọng thầy làm, thầy, thầy nhất định không để tôi thất vọng đúng không?”
“Thầy muốn kết hôn?” Tiểu thái tử băng lãnh nhìn chằm chằm cậu, tựa như một con độc xà không có chút độ ấm.
“Thầy đã đáp ứng ông nội sẽ chăm sóc tôi suốt đời suốt kiếp, thầy muốn nuốt lời sao?”
“Thầy, tôi thực chán ghét người nói không giữ lời.”
“Thầy…”
“Thầy…”
“Thầy…”
Liên Kỳ Quang lơ lửng giữa không trung, mờ mịt nhìn một màn trước mắt, những kí ức trong đầu thực hỗn loạn, làm cậu có chút ngây dại.
Nơi này là căn cứ? Chính là, cậu vì cái gì lại ở đây? Thời tận thế không phải đã chấm dứt, cậu không phải đã chết rồi sao?
“Tiểu thái tử…” Liên Kỳ Quang nhìn thiếu niên trước mắt, chậm rãi nâng tay, muốn tiến tới chạm vào đối phương. Ngay lúc ngón tay sắp tiếp xúc với gò má trắng noãn, thiếu niên giống như phát giác gì đó, đột nhiên ngẩng đầu, con ngươi âm trầm sắc bén khóa ngay vị trí của Liên Kỳ Quang. Thân thể bỗng dưng trầm xuống, cảnh tượng trước mắt bắt đầu vặn vẹo biến hình, một sức mạnh thật lớn xé rách thân thể, cuốn cậu vào bóng đêm vô biên.
※※※ cảnh tượng phân cách tuyến ※※※
‘Đau quá!’ đây là cảm giác duy nhất của Liên Kỳ Quang lúc này. Mệt mỏi hé mắt, mọi thứ chậm rãi trở nên rõ ràng. Liên Kỳ Quang cứng ngắc quay đầu, có chút mờ mịt vô thố nhìn hoàn cảnh xa lạ trước mắt.
‘Nơi này, là đâu?’
“Em tỉnh?” Âm thanh trầm thấp từ bên cạnh truyền tới, Liên Kỳ Quang ngây ngốc quay đầu nhìn qua, chỉ thấy Hạ Hầu Thiệu Huyền đang ngồi trên sô pha bên cạnh, trên người mặc áo sơ mi đen có vài nếp nhăn, có lẽ vì chủ nhân nó chán ghét trói buộc nên hai cúc trên bị mở.
Hạ Hầu Thiệu Huyền đứng dậy, bước tới bên người Liên Kỳ Quang, thân mình cao lớn cường tráng lập tức che đi ánh sáng, bao Liên Kỳ Quang bên trong, càng làm bé con trên giường trông có vẻ nhỏ xinh gầy yếu.
“Có khó chịu ở đâu không?” Bàn tay mạnh mẽ áp lên trán Liên Kỳ Quang, bàn tay trải qua trường kỳ huấn luyện tạo thành vết chai, chạm vào làm cậu có chút ngứa.
“Nơi này, là đâu?”
“Phòng của anh.” Hạ Hầu Thiệu Huyền ngồi xuống mép giường: “Em đã hôn mê mười ngày.”
Nói đến đây, chân mày Hạ Hầu Thiệu Huyền rõ ràng nhíu lại.
“Hôn mê?” Liên Kỳ Quang mở to mắt, gương mặt ngây ngô tăng thêm chút si ngốc.
“Em cùng thằng nhóc thối Hách Thiên kia tỷ thí, bị thương.” Nhắc tới Hạ Hầu Hách Thiên, gương mặt Hạ Hầu Thiệu Huyền lại nghiêm nghị hơi vài phần.
Hạ Hầu Hách Thiên? Nhớ ra. Liên Kỳ Quang ngây ngốc gật gật đầu, sau đó nghiêm túc nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Tôi thắng.”
“Anh biết.” Cho nên mấy ngày nay, lúc thu thập nhóc con kia anh mới nương tay một chút. Hạ Hầu Thiệu Huyền đưa tay xoa tóc Liên Kỳ Quang, cảm giác quả nhiên tốt đẹp như tưởng tượng.
Hạ Hầu Thiệu Huyền vốn không phải người nói nhiều, Liên Kỳ Quang lại là dạng bạn không hỏi tôi không đáp, bạn hỏi, tôi cũng không cần phải đáp, nhất thời hai người không nói gì, không khí phá lệ im ắng.
Thật lâu sau, Hạ Hầu Thiệu Huyền mở miệng, vẻ mặt nghiêm nghị ổn trọng nhìn Liên Kỳ Quang: “Em cảm thấy anh thế nào?”
“Không phải người xấu.” Nghiêng đầu, rõ ràng không hiểu vì sao đối phương lại hỏi như vậy, bất quá vẫn thành thật trả lời.
Đối với người nam nhân chỉ mới ở cùng một buổi tối này, Liên Kỳ Quang cảm thấy Hạ Hầu Thiệu Huyền là một quân nhân thực xuất sắc, ánh mắt không hề có sự dối trá cùng lỗ mãng mà cậu chán ghét, trong lòng Liên Kỳ Quang, có thể làm mình không chán ghét, hẳn không phải người xấu.
“Vậy em thích anh sao?” Biểu tình thận trọng nghiêm nghị hệt như đang ra mệnh lệnh ‘đêm nay họp hội nghị khẩn cấp toàn quân’.
“Không chán ghét.” Vẫn ngây ngô như trước.
“Vậy là tốt rồi.” Hạ Hầu Thiệu Huyền gật gật đầu, khóe miệng nhếch lên một độ cung như đang mỉm cười: “Kia hai chúng ta phối hợp lại với nhau, em thấy thế nào?”
“Tôi…”
“Em làm vợ anh, anh sẽ thương em cả đời.” Hạ Hầu Thiệu Huyền đưa tay lấy ra một thẻ tinh tạp trong suốt, đưa cho Liên Kỳ Quang: “Đây là thẻ lương, cũng là toàn bộ gia sản của anh, đều cho em.”
Nắm tấm thẻ lạnh lẽo trong tay, Liên Kỳ Quang ngây ngô nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền, trong mắt xẹt qua một tia nghi hoặc: “Anh cho tôi cái này làm gì?”
“Em là vợ, sau này để em quản tiền. Anh là quân nhân, không có nhiều tiền lắm, nhưng anh rất mạnh.”
Đối với sức chiến đấu của mình Hạ Hầu Thiệu Huyền đặc biệt tự tin, anh siết chặt nắm tay, nghiêm túc nhìn Liên Kỳ Quang: “Anh bảo vệ em, có ai dám bắt nạt em, anh sẽ giúp em phế nó. Dưới tay anh có rất nhiều binh sĩ, còn cả Sát Huyết Lang, về sau bọn họ đều là của em.”
“Anh muốn bảo vệ tôi?” Liên Kỳ Quang giơ cao khóe môi, nhìn nam nhân trước mặt, trong mắt hiện lên một tia mờ mịt.
“Đúng vậy!” Hạ Hầu Thiệu Huyền gật mạnh đầu: “Em kết hôn với anh, anh thương em.”
Nhìn nam nhân thật sự nghiêm túc nhìn mình, Liên Kỳ Quang nghiêng đầu nghĩ nghĩ: “Vậy anh sẽ nghe lời tôi sao?”
“Kia phải căn cứ xem tình huống lớn nhỏ, nghiêm trọng thế nào, nếu em có thể đưa ra quyết định chính xác nhất thì anh sẽ dùng thời gian ngắn nhất cho ra quyết định.”
“Quyết định gì?”
“Nếu em làm đúng, anh tuyệt đối không chút dị nghị phục tòng mệnh lệnh, kiên quyết ủng hộ quyết định của em. Nhưng nếu em không đúng, em phải nghe anh.”
Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Hạ Hầu Thiệu Huyền, Liên Kỳ Quang đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười, nhưng vì đã quen ngây ngô nên cũng không lộ ra cảm xúc: “Kia ở trong lòng anh, cái gì là đúng, cái gì là không đúng?”
“Hết thảy giả thuyết đều là ảo, phải căn cứ tình huống thực tế. Nhưng nếu em kết hôn với anh, anh nhất định sẽ thương em, tuyệt đối không để em chịu chút ủy khuất.”
Lần này Liên Kỳ Quang thật sự mỉm cười, một bàn tay đưa lên mắt, che đi con ngươi tràn đầy ý cười nhưng không dấu được gương mặt thoáng lộ ra biểu cảm hạnh phúc của mình.
Hạ Hầu Thiệu Huyền có chút ngây ngốc nhìn Liên Kỳ Quang, cái đầu trước giờ vẫn luôn gọn gàng trật tự đột nhiên nhảy ra một câu ‘vợ mình lớn lên thật là đẹp’.
Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! - Diễm Quỷ Thất Nương