"True self is non-self, the awareness that the self is made only of non-self elements. There's no separation between self and other, and everything is interconnected. Once you are aware of that you are no longer caught in the idea that you are a separate entity.",

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Lã Phi Khanh
Thể loại: Kiếm Hiệp
Số chương: 44
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2391 / 22
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Hồi 11 - Trận Giao Đấu Kinh Hồn
ừ nãy đứng trong đám tre, Thạch Bảo Kỳ rình nghe mọi việc, thấy Phi Hồ Mỷ Nhân và Độc Thủ Thư Sinh lên đường, chàng gấp rút:
- Lão tiền bối, chúng ta hãy đuổi theo hai thầy trò ả hồ ly cho mau.
- Tiểu tử, chớ nên đuổi theo nữa.
Thạch Bảo Kỳ ngạc nhiên:
- Vì giờ đây hai thầy trò Phi Hồ Mỷ Nhân đã liên kết lại, thật khó mà ra tay. Hãy chờ cơ hội khác.
Bất giác Thạch Bảo Kỳ bâng khuâng.
- Vậy bây giờ chúng ta làm những gì đây? Ngẫm nghĩ một chập, Đãng Ma Tôn Giả đáp:
- Bây giờ chúng ta...
Lời nói của Đãng Ma Tôn Giả còn chưa kịp dứt, chợt nghe phía sau lưng có tiếng chuyển động khác thường.
Hai người cùng giật mình quay lại. Thạch Bảo Kỳ nhận ra thiếu nữ chính là Viên Thu Dung mặt tươi như hoa bừng nở. Chàng liền cởi chiếc mặt nạ da người cho nàng dễ nhận chàng.
Lúc ấy Viên Thu Dung đã tới trước mặt Thạch Bảo Kỳ và Đãng Ma Tôn Giả.
Nàng nhận ra Thạch Bảo Kỳ liền nở một nụ cười:
- È! Thế ra Thạch công tử ở đây, làm tiểu muội tìm mãi mới được gặp đây. Thạch Bảo Kỳ kinh dị:
- Cô nương tìm tại hạ có điều gì chỉ giáo chăng?
- Gia sư đang muốn gặp công tử để bàn bạc một câu chuyện rất quan hệ. Thạch Bảo Kỳ nhíu cặp lông mày lưỡi kiếm:
- Bình nhật tại hạ chưa hề quen biết lệnh Sư phụ lần nào, nay muốn bàn chuyện gì cô nương có rõ chăng?
Viên Thu Dung khẽ lắc đầu:
- Điều này tiểu muội không được rõ, công tử hãy đến gặp gia sư rồi sẽ hay.
- Nhưng lệnh Sư phụ danh hiệu là gì, xin cô nương nói cho tại hạ được biết.
- Việc nầy gia sư cấm ngặt tiểu muội không được tiết lộ, công tử tới đó rồi sẽ hiểu sau.
Thạch Bảo Kỳ lạnh lùng:
- Thế thì tại hạ không thể tuân theo lời Viên cô nương được.
Viên Thu Dung sững sốt:
- Thạch công tử! Có lẽ nào đã cùng tiểu muội quen biết nhau một lần, giờ lại chẳng niệm tình nhau hay sao?
- Việc nầy không phải ở nơi tại hạ quá vô tình, mà chỉ vì cô nương tỏ ra rất thần bí khiến ta cảm thấy hoang mang.
- Vậy trong hoàn cảnh nào công tử có thể tới gặp gia sư?
- Chẳng có gì khó khăn cả. Chỉ cần cô nương cho biết danh hiệu của lệnh sư là gì, tại hạ hứa sẽ theo cô nương đến đấy tức thì.
Viên Thu Dung cười gắn gượng:
- Công tử quả thật là sâu sắc, thiếu nữ tự thấy không thể đối phó rồi đây.
- Xin cô nương chớ ca ngợi quá lời. Giờ hãy cho biết danh hiệu lệnh Sư phụ là ta đi ngay.
Ngừng đi một chặp cho bầu không khí nặng trầm, Viên Thu Dung khẽ giọng:
- Gia sư của tiểu muội tên gọi Cuồng Trung Thánh, nhân vật đứng đầu trong Càng Khôn Lục Tuyệt, chắc công tử đã nghe đến từ lâu...
Nghe lọt ba tiếng "Cuồng Trung Thánh", Thạch Bảo Kỳ rúng động cả tâm hồn.
Chàng liền đổi ngay ý định, day sang Đãng Ma Tôn Giả nói:
- Xin lão tiền bối trở về, chờ tại hạ đến gặp lão Cuồng Trung Thánh chốc lát.
Rồi chàng quay qua Viên Thu Dung:
- Viên cô nương! Chúng ta hãy lên đường. Viên Thu Dung mừng rỡ:
- Vâng, chúng ta nên đi cho kịp kẻo Sư phụ mong chờ.
Hai người nhắm hướng Đông phóng tợ chớp.
Đãng Ma Tôn Giả không kịp ngăn cản, chỉ lấy mắt nhìn theo cặp thiếu niên nam nữ cho tới khi hút dạng.
Về phần Thạch Bảo Kỳ và Viên Thu Dung thi triển khinh công bay mau về phía trước. Không bao lâu, hai người đã tới một ngôi tịnh xá sơn son phết vàng nguy nga.
Viên Thu Dung trỏ tay vào phía trong:
- Gia sư đang ở trong nầy.
Hơi do dự một giây, Thạch Bảo Kỳ theo gót Viên Thu Dung tiến vào tịnh xá.
Phía trong nhà đã có sẵn một lão nhân tuổi trác sáu mươi, khí phách kiêu hùng, tướng mạo oai nghi, đang đứng chờ đợi hình như đã lâu rồi.
Vừa thấy Thạch Bảo Kỳ, lão nhân chiếu cặp tinh quang nhìn kỷ một hồi. Sắc mặt Thạch Bảo Kỳ bỗng nổi bật lên luồng sát khí nồng hậu, máu thù chảy cuồn cuộn trong huyết quản nhưng chàng cố trấn áp trở xuống. Nhìn Thạch Bảo Kỳ xong xuôi, lão nhân quay qua Viên Thu Dung trầm giọng:
- Nữ đồ đệ, có phải gã tiểu tử nầy trên gọi Thạch Bảo Kỳ chăng?
Viên Thu Dung khe khẽ gật đầu:
- Thưa gia sư, đúng vậy. Công tử đây tên thật Thạch Bảo Kỳ mà con đã nói trước.
Lão nhân cười lớn:
- Quả thật là một đóa kỳ hoa trong giới võ lâm, thật hài lòng ta vậy. Không đợi cho lão nhân kịp chấm dứt câu, đột nhiên Thạch Bảo Kỳ hỏi lớn:
- Danh tánh các hạ có đúng là Cuồng Trung Thánh chăng? Cặp lông mày nửa bạc của lão nhân nhíu lại tỏ vẻ giận dữ, nhưng sau đó chẳng hiểu nghĩ thế nào mà lão dấu dịu, tươi cười đáp:
- Quả đúng như vậy, chính lão phu là Cuồng Trung Thánh đây, tiểu tử ngươi cũng từng nghe qua một lần chứ?
Thù khí bốc mờ trên gương mặt của Thạch Bảo Kỳ:
- Tại hạ đã từng nghe qua, nhưng chẳng hiểu các hạ dời ta đến đây có điều gì chỉ giáo?
Cuồng Trung Thánh trầm giọng xuống:
- Chẵng cần dông dài lắm chi cho mất thời giờ. Sự thật lão phu có một gã môn đồ đến dự trận Huyết Châu Chiêu Thân nầy, không may bị lão Tửu Trung Tiên hãm hại tại tửu quán Dương Lâu mất đi cơ hội.
Nay ta trông thấy ngươi căn cốt lạ thường, chắc chắn trở thành một đóa kỳ hoa ở sau nầy, nên muốn thu nhận ngươi làm môn đệ, ra oai trên chốn lôi đài một phen, chẳng hiểu ngươi có khứng chịu chăng?
Không chút nghĩ ngợi, Thạch Bảo Kỳ lắc đầu:
- Điều nầy không thể được.
Cuồng Trung Thánh kinh dị:
- Vì sao vậy? Tiểu tử đã có một lần bái sư rồi chăng?
- Đúng như vậy!
Cuồng Trung Thánh cau mày ngẫm nghĩ giây lát, chợt hân hoan nói: - Cũng không sao. Bây giờ lão phu chẳng cần tiểu tử phải bái sư mà làm gì, ta chỉ muốn tuyệt truyền cho ngươi đường chiêu "Vô Địch Chưởng" để ngày mai ngươi lên võ đài dành lại chút thể diện cho ta là đủ rồi.
Thạch Bảo Kỳ lắc đầu:
- Không thể được!
Cuồng Trung Thánh vô cùng sững sốt, trộ hai luồng tinh nhỡn nhìn Thạch Bảo Kỳ như nhìn con quái vật.
Lão nhân không hiểu tại sao chàng thiếu niên lại có cử chỉ lạ lùng vậy Trong thiên hạ nầy đâu có ai đi chối từ người khác truyền dạy võ công cho mình, nhất là Vô Địch Chưởng, một đường chiêu thần kỳ tối thượng. Chính Viên Thu Dung cũng lấy làm kinh ngạc trước tính tình cường ngạo của Thạch Bảo Kỳ. Đồng thời vẻ mặt nàng hiện lên nét ưu tư vì lo sợ Sư phụ nàng nổi giận sẽ khó cho Thạch Bảo Kỳ.
Lúc bấy giờ, Cuồng Trung Thánh nặng trầm xuống:
- Tiểu tử! Ngươi không muốn học tuyệt chiêu Vô Địch Chưởng à? Thạch Bảo Kỳ lạnh lùng:
- Quả đúng vậy. Cho dù các hạ có truyền dạy cho tại hạ mười chiêu thức Vô Địch Chưởng, chắc chắn ta sẽ từ chối.
Lại thêm một phen sững sốt, Cuồng Trung Thánh dằn mạnh từng tiếng
- Thạch Bảo Kỳ! Lão phu đã có lòng tốt sai nữ đồ đệ dời người tới đây có ý trọng đải ngươi, chớ nên bỏ qua cơ hội mà ân hận ở sau nầy.
Thạch Bảo Kỳ cười nhạt:
- Ha ha? thạnh tình các hạ thật đáng cảm tạ vô cùng, nhưng tại hạ không hề có ý cao vọng sâu xa.
Đến đây, Cuồng Trung Thánh nổi giận quát:
- Tiểu tử! Ngươi đang ở trước mặt lão phu, nay không nhận lời cũng
chẳng xong đâu.
Thạch Bảo Kỳ lạnh lùng quá độ:
- Sao đó? Có phải hiện giờ các hạ định cưỡng bách tại hạ chăng? Ha ha? thế lại cũng may, giữa ta và ngươi sớm muộn gì cũng có một trận sanh tử quyết, làm sao tránh được.
Cuồng Trung Thánh hết sức lạ lùng vì câu nói cuối cùng của Thạch Bảo Kỳ.
Lão nhân tạm dằn cơn nóng giận, dịu giọng:
- Tiểu tử! Nghe qua lời nói vừa rồi của ngươi hình như là xưa kia ngươi đã có một thành kiến gì sâu sắc đối với lão phu?
Thạch Bảo Kỳ gật đầu:
- Tại hạ không cần phải dài dòng làm gì thêm phí thời giờ vô ích. Hơn nữa chính miệng các hạ đã thốt ra sẽ làm vừa lòng.
- Vậy sự tình diễn biến ra sao? Ngươi có mối hận thù gì cùng lão phu đây?
Chưa vội đáp lời Cuồng Trung Thánh, Thạch Bảo Kỳ chỉ hỏi:
- Ta muốn biết hiện nay trên mình của các hạ có hạt Huyết Châu Hồn nào không?
Cuồng Trung Thánh kinh dị:
- Lão phu có một hạt mang theo, nếu không làm sao dự trận Huyết Châu Chiêu Thân.
Cặp mắt Thạch Bảo Kỳ sáng rực:
- Có đúng hột Huyết Châu Hồn nầy các hạ đã chiếm được tại ngọn Ma Phong cách mười bảy năm trước đây chăng?
Sắc diện Cuồng Trung Thánh có hơi biến đổi:
- Cũng có thể bảo như vậy.
Thạch Bảo Kỳ trợn mắt:
- Vậy thì các hạ vốn là một trong nhiều tên hung thủ từng hiệp sức cùng hai lão ác ma Long Mộc Đảo Chúa sát hại Thạch Phá Thiên đại hiệp chăng?
Nghe hỏi lời nầy, bất giác Cuồng Trung Thánh kinh hãi lên, sắc mặt lão tái đi thấy rõ.
Lão tiến tới ba bước quát:
- Tiểu tử! Ngươi quả thật là ai đây?
Thạch Bảo Kỳ bốc cao thù khí:
- Trước khi muốn biết tại hạ là ai, các hạ hãy nên trả lời câu hỏi trước. Do dự một giây, Cuồng Trung Thánh gật đầu:
- Đúng vậy. Chính lão phu là một trong số quần hùng đã trợ giúp nhị vị Long Mộc Đảo Chúa quật ngã Thạch Phá Thiên năm xưa.
Đột nhiên, Thạch Bảo Kỳ thét lớn:
- Vậy thì ta cũng tự nguyện nói rõ cho các hạ biết rằng: Ta chính là đứa con trai của Thạch Phá Thiên năm xưa. Đã từ lâu ta có ý tìm ngươi không ngờ đêm nay lại gặp.
Mấy lời tiết lộ của Thạch Bảo Kỳ khiến cho Cuồng Trung Thánh rất là khiếp hãi. Lão nhân tháo lui hai bước, trộ cặp tinh quang nhìn Thạch Bảo Kỳ như một quái nhân.
Từ nãy đứng ngoài nghe, Viên Thu Dung quá đổi hãi hùng, theo dõi hành động của Thạch Bảo Kỳ để xem tình hình sắp tới.
Bấy giờ Thạch Bảo Kỳ lại hỏi:
- Cuồng Trung Thánh! Nếu lấy theo sự công bình của võ lâm thì ngươi phải tính sao đây?
Cuồng Trung Thánh chưa ngớt kinh hoàng:
- Tiểu tử! Ngươi định thế nào đây?
Giọng nói của Thạch Bảo Kỳ sặc mùi máu tanh:
- Đã vay nợ máu thì phải trả bằng máu, theo luật giang hồ xưa nay. Cuồng Trung Thánh, ta thề chưa giết được ngươi chẳng thèm đứng làm người ở trong cõi đất trời nầy.
Cuồng Trung Thánh thịnh nộ:
- Thạch Bảo Kỳ! Chốn thiên đường sao ngươi không đi, lại tìm nơi địa ngục, nay đã lọt vào tay lão phu rồi thì chỉ e khó còn mạng sống mà trở về đấy.
Nhưng trước hết ta có điều cần nói với ngươi?
Thạch Bảo Kỳ bốc cao thù khí:
- Còn lời gì trối trăn hãy nói nốt để ta đưa linh hồn ngươi về địa lộ cho rồi.
- Nếu ngươi chịu vâng theo lời lão phu vừa bảo thì tánh mạng ngươi sẽ được an toàn. Ta hứa chắc với ngươi như vậy.
- Bằng không thì sao?
- Thì thân xác của ngươi sẽ hóa thành tro bụi.
Thạch Bảo Kỳ thét:
- Chớ có cậy mình. Hãy xông lên sẽ biết rõ đâu là lợi hại của tiểu gia. Cuồng Trung Thánh dững mày:
- Ngươi nhất định không nhận lời ta sao?
Thạch Bảo Kỳ lạnh lùng:
- Hãy phát chiêu tranh hùng, hỏi dông dài làm gì vô ích, vì ta và ngươi là kẻ tử thù.
- Tiểu tử, ngươi quả thật điên cuồng, ngu ngốc, sẽ phải hối hận ở sau nầy.
- Lão cuồng ma, ngươi chết hay tiểu gia chết, chỉ có thế thôi.
Cuồng Trung Thánh quát:
- Câm mồm lại! Ngươi còn hồ đồ, lão phu sẽ quật chết ngươi tại đây. Thạch Bảo Kỳ ngạo mạn:
- Chớ có khoác lác, ngươi không thể dùng lời dọa nạt nổi tiểu gia đâu. - Im ngay! Lão phu quật chết ngươi đây!
Vụt? Vụt?
Lẹ như chớp, Cuồng Trung Thánh triển ra hai chiêu cực kỳ mạnh bạo. Hai luồng kình lực nhắm ngay Thạch Bảo Kỳ nặng như quả núi.
Sát khí bốc mờ trên gương mặt của Thạch Bảo Ky, vốn đã quyết tâm giết chết Cuồng Trung Thánh để trả thù cho gia phụ nên khi trông thấy đối phương xuất chiêu chẳng thèm tháo lui.
Chàng liền huy động chiêu thức "Hồi Long Chưởng" gồm mười phần nội lực nghênh đón thế công của kẻ thù.
Bùng? Bùng?
Hai tiếng sấm chưởng nổ long trời.
Thạch Bảo Kỳ vẫn được cái bí truyền của Phục Hư Tôn Giả, lại thêm sau nầy Tiêu Diêu Khách và Đãng Ma Tôn Giả dạy cho chàng mấy ngón võ công tuyệt thế, cho nên nội lực đã đến chỗ cao thâm.
Huống nay, Cuồng Trung Thánh chỉ vì tự thị quá cao, ỹ lại mình là bậc tiền bối, phát chiêu chỉ có bảy phần nội lực nên quật ra hai chưởng không thắng nổi Thạch Bảo Kỳ.
Cả hai vẫn còn đứng nguyên chỗ cũ.
Cuồng Trung Thánh sững sờ lên. Lão nhân không ngờ được nội lực Thạch Bảo Kỳ lại thâm hậu dường đó.
Xưa nay Cuồng Trung Thánh tánh tình cường bạo không xem ai ra gì cả, kiêu ngạo vô cùng, nay lại bị một kẻ hậu sinh chống trả lại hai chiêu không thắng bại, khiến lão khó chịu trong lòng.
Lão coi đây là mối nhục lớn lao. Cho nên Cuồng Trung Thánh đã buông trầm giọng:
- Tiểu tử đừng tự thị, lão phu thấy ngươi tuổi tác hãy còn quá trẻ không nở sát hại nên mới nương tay, nhưng nay ngươi đã dám hống hách trước mặt ta thì đừng hòng còn mạng sống trở về.
Quát xong, Cuồng Trung Thánh vận lên mười hai thành công lực, đẩy tới hai đường chiêu mạnh như nước vỡ bờ. Lão nhắm ngay đỉnh đầu chàng thiếu niên quật xuống.
Đứng ngoài xa, Viên Thu Dung ngó thấy Cuồng Trung Thánh quyết hạ độc thủ, trong lòng nàng hết sức hãi hùng.
Nàng ré lên hai tiếng báo nguy:
- Sư phụ?
Tiếng ré nầy làm cho Thạch Bảo Kỳ giật mình. Lòng chàng kinh hãi tột độ. Lúc ấy kình lực ào tới như biển động, chỉ cách Thạch Bảo Kỳ nửa trượng. Chàng thét lên một tiếng, mau lẹ búng ra một đạo "Xuyên Tâm Đoạn Mạch Chỉ" ngay hiểm huyệt của Cuồng Trung Thánh.
Chiêu thức nầy vốn là võ công thần kỳ của Tiêu Diêu Khách truyền dạy cho Thạch Bảo Kỳ, cứ mỗi lần thi triển là có kẻ thù thương vong.
Nhưng thân pháp Cuồng Trung Thánh quả đến cao thâm tột độ, không thể làm hại được.
Chiêu thức "Xuyên Tâm Đoạn Mạch Chỉ" của Thạch Bảo Kỳ vừa bắn tới lưng chừng thì chưởng lực của Cuồng Trung Thánh đã đẩy tới.
Ngọn chưởng nầy mạnh như thần công, nặng như núi lỡ từ đỉnh cao đổ ập xuống ầm ầm chấn động.
Thạch Bảo Kỳ không chịu đựng nổi, tháo lui về sau nửa trượng tránh né. Nhưng "binh" một tiếng khô khan.
Thạch Bảo Kỳ rú lên kinh hoàng, toàn thân bị đẩy ra ngoài tòa tịnh thất. Tuy vậy, Thạch Bảo Kỳ vẫn bình tỉnh trong cơn nguy cấp, chàng nương theo đó phóng mình lên cao rồi lộn trở xuống lẹ như con chim đại bàng. Chàng đáp xuống mặt đất, thân hình hơi lắc lư mấy cái mới đứng yên. Đã thấy nơi mép mồm của Thạch Bảo Kỳ ứa ra hai giọt máu đào. Dĩ nhiên chàng đã bị thương.
Thạch Bảo Kỳ đưa tay chùi mép, sát khí lại lẫy lừng hơn trước. Chàng hét to:
- Cuồng Trung Thánh! Ngươi phải chết!
Mồm thét, chàng vừa toan bắn mình trở vào tịnh thất, một phen sanh tử quyết với Cuồng Trung Thánh để rửa nỗi nhục.
Đột nhiên, trong giờ phút đó, từ bên kia có một chiếc bóng phóng tới tợ chớp. Thân pháp chiếc bóng cao thâm không sao tưởng tượng được.
Thạch Bảo Kỳ rúng động trong lòng, thu hồi thủ pháp nhìn xem đó là ai. Chiếc bóng đáp xuống mặt đất để hiện một lão nhân xấu xí lưng gù. Chiếc bóng chính là Đãng Ma Tôn Giả.
Thạch Bảo Kỳ mừng rỡ kêu to:
- Lão tiền bối đây rồi!
Chẳng đợi chàng thiếu hiệp dứt câu, Đãng Ma Tôn Giả nói thật mau: - Tiểu tử, hãy theo lão tăng chạy cho mau, đừng lưu luyến nữa, bởi hiện người chưa phải là kình thủ của lão Cuồng Trung Thánh.
Thạch Bảo Kỳ nghiến căm hờn:
- Nhưng lão ma đầu Cuồng Trung Thánh? Đãng Ma Tôn Giả cắt ngang:
- Hãy chạy cho mau kẻo không kịp nữa.
Mồm thốt, Đãng Ma Tôn Giả vừa chộp nắm lấy tay Thạch Bảo Kỳ cùng phóng mình đi
Hai người trổ thuật khinh công thần ảo chạy về hướng thạch thất.
Đến khi Cuồng Trung Thánh phóng ra ngoài thì hai chiếc bóng đã khuất dạng từ lâu.
Lão nhân hậm hực:
- May cho ngươi đấy! Nếu không ta đã đưa linh hồn người qua cỏi khác rồi.
Rồi Cuồng Trung Thánh cùng Viên Thu Dung trở vào tịnh xá yên nghĩ. Về phần Thạch Bảo Kỳ và Đãng Ma Tôn Giả chạy một mạch về hướng Đông. Vừa chạy, Thạch Bảo Kỳ vừa thốt căm hờn:
- Lão tiền bối! Hãy để tại hạ trở lại giết chết lão ma đầu Cuồng Trung Thánh rửa sạch oán cừu.
- Tiểu tử chớ quá khích động, thực tình ngươi chưa có thể đương đầu nổi lão Cuồng Trung Thánh, chớ nên liều lĩnh mà hại cho thân.
Ngưng lại một giây, lão nhân tiếp:
- Lúc nãy, sau khi tiểu tử đi rồi thì lão tăng lo ngại trong lòng không phút nào yên, vì biết võ công của Cuồng Trung Thánh cao thâm tột độ hơn ngươi một bậc nên ta chạy đi tìm ngươi đây.
Thạch Bảo Kỳ hậm hực:
- Nhưng tại hạ còn đường chiêu "Huyết Tẩy Giang Hồ" chưa từng dùng tới?
Đãng Ma Tôn Giả cắt ngang:
- Tiểu tử đừng vội quá mà gặp điều nguy hiểm, chính lão Cuồng Trung Thánh cũng biết xử dụng đường chiêu Vô Địch Chưởng, đồng thời lại còn nhiều bí pháp cực kỳ lợi hại khác.
- Đành rằng vậy, nhưng mối gia thù sâu tợ bể, chẳng lẽ tiền bối bắt buộc tại hạ phải ngưng tay ở nơi đây?
Đãng Ma Tôn Giả trầm nghị:
- Đó là tiểu tử nóng nãy trả thù cho Thạch Phá Thiên đại hiệp mà nói vậy, chứ thực tình lão tăng không có ý định đó.
Cứ theo ta, chuyện gia cừu tiền hậu không phải một ngày, một lúc mà tựu thành, với kẻ cường địch võ công cao thâm quỉ thần vô lượng.
ít nhất ngươi cũng phải học qua đường chiêu "Tình Thiên Nan Bổ" rồi sẽ bắt đầu hành động dự trận Huyết Châu Chiêu Thân thu lấy thắng lợi, còn hơn là đánh nhau cùng lão Cuồng Trung Thánh.
Thạch Bảo Kỳ cau đôi mày lưỡi kiếm:
- Có phải lão tiền bối cương quyết buộc tại hạ phải dự trận Huyết Châu Chiêu Thân chăng?
- Cũng không đúng hẵn thế, nhưng lão tăng chủ hy vọng tiểu tử sẽ không thể bỏ qua cơ hội ngàn năm hiếm có nầy mà dự trận tranh hùng đoạt báu. Bởi vì, thứ nhứt, những hạt Huyết Châu Hồn đó đều là di vật của Thạch Phá Thiên đại hiệp, bổn phận làm con phải thu nhận nó bất cứ giá nào. Một điều nữa, ngươi phải chiếm lấy báu vật đừng để lọt vào tay Phi Hồ Mỷ Nhân, nếu trái lại, hậu quả vô cùng trầm trọng.
Thạch Bảo Kỳ lắc đầu:
- Lão tiền bối! Xin thứ tha cho tại hạ điều nầy vì tại hạ tới đây chỉ đứng ngoài nhìn vào sự tình xảy ra trong cuộc phó hội Huyết Châu Chiêu Thân, chứ chẳng hề có ý tham dự bao giờ.
Đãng Ma Tôn Giả có vẻ sững sốt rồi cười khắc khổ:
- Thế cũng được, nhưng lão phu mong rằng tiểu tử đừng làm cho ta quá tuyệt vọng.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện.
Lát sau, Đãng Ma Tôn Giả và Thạch Bảo Kỳ đã tới dãy cư thất hãy còn nhiều căn phòng trống chưa có bóng ai.
Đột nhiên, Đãng Ma Tôn Giả nói mau:
- Tiểu tử! Chúng ta hãy tạm dừng lại đây, vào một phòng căn phòng bỏ trống tập luyện võ công rồi mọi sự sẽ toan liệu sau.
Vừa nói, Đãng Ma Tôn Giả vừa lôi Thạch Bảo Kỳ phóng vào một căn phòng bỏ trống.
Lão nhân khép kín cửa lại cẩn thận.
Bấy giờ Thạch Bảo Kỳ mới hỏi:
- Lão tiền bối có biết ngón võ công Cửu Cửu Huyền Âm Chưởng chăng? Đãng Ma Tôn Giả lắc đầu:
- Lão phu không hiểu ngón võ công nầy vì nó là một loại tà độc nguy hiểm đến tinh thần kẻ xử dụng nên ta không học nó.
Dừng một phút, Đãng Ma Tôn Giả gấp rút bảo Thạch Bảo Kỳ:
- Thời giờ nay đã quá khẩn bách, vậy tiểu tử hãy bắt đầu luyện tập kẻo trể. Tức thì Đãng Ma Tôn Giả đọc câu khẩu quyết "Tình Thiên Nan Bổ" cho Thạch Bảo Kỳ nghe rồi sau đó cùng chàng ngồi xuống vận hành chân khí truyền dạy ngón võ công tuyệt thế ấy.
Thạch Bảo Kỳ định thần, tỉnh trí, đem óc sáng suốt phi thường vào cuộc luyện công.
Qua tới đầu canh ba.
Thạch Bảo Kỳ đã học xong đường chiêu Tình Thiên Nan Bổ một cách thần kỳ.
Chàng vận công thi triển chiêu pháp lần cuối cùng cho Đãng Ma Tôn Giả xem.
Đãng Ma Tôn Giả thấy kết quả như mong muốn, mừng rở bảo Thạch Bảo Kỳ:
- Tiểu tử! Giờ đã đến canh ba, ngươi hãy ở lại đây nghỉ một giấc bồi dưỡng sức lực, để sáng mai còn phải ứng phó nhiều chuyện to tát xảy ra. Còn lão phu cần phải trở lại, nếu không hai thầy trò hồ ly Phi Hồ Mỷ Nhân nghi ngờ sẽ có điều bất tiện.
Vậy, ta đi đây...
Chưa kịp dứt lời, Đãng Ma Tôn Giả đã mở cửa sổ phóng đi mất dạng. Thạch Bảo Kỳ không kịp thốt một lời, đành lấy mắt trông theo bóng hình Đãng Ma Tôn Giả chìm trong màn sương khuya mờ ảo.
- Quả thật là một lão tăng chí khí kiên cường.
Chợt nhớ tới Cuồng Ma Thánh sát khí lại tỏa mờ trên gương mặt tuấn tú của Thạch Bảo Kỳ.
Chàng toan quay lại tòa tịnh thất lúc nãy diễn ra một trận sanh tử quyết cùng Cuồng Trung Thánh.
Nhưng sực nhớ lại mấy lời khuyên nhủ của Đãng Ma Tôn Giả vừa rồi, Thạch Bảo Kỳ dằn ngọn lữa thù hận xuống, tạm gác qua chuyện đó. Bây giờ Thạch Bảo Kỳ lại chuyển sang chuyện phó hội lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân.
Chàng hết sức băng khoăn lo ngại, không hiểu rồi cuối cùng có bị lôi cuốn vào trận đấu hay không?
Đúng như lời Đãng Ma Tôn Giả đã bảo trận giao đấu giành mỷ nhân và Huyết Châu Hồn này rất có liên hệ đến vận mệnh của chàng.
Giờ đây đối với Lý Tiểu Bình thì không còn gì nữa. Chỉ có thù hận mà chẳng có thương yêu, nàng dù thuộc về tay ai chàng vẫn không màng. Thế nhưng nếu tất cả những hạt Huyết Châu Hồn mà lọt vào tay Phi Hồ Mỷ Nhân thì tai họa không phải nhỏ cho chàng và cả võ lâm.
Ả hồ ly tóm thâu được, luyện thành trước tác võ công vô địch đó thì chốn giang hồ Bạch đạo quả đến giờ tận mạt.
Bất giác Thạch Bảo Kỳ buông tiếng thở dài, tâm tình trầm nặng khác thường.
Lúc bấy giờ trời cũng đã quá khuya, cảnh vật chìm mình vào bóng tối âm thầm, bên ngoài chẳng nghe một tiếng động trừ tiếng gió đêm thổi vì vèo. Mõi mệt, Thạch Bảo Kỳ ngã lưng trên giường phút chốc chàng thiếp đi trong giấc ngủ.
Chẳng biết trải qua bao nhiêu giờ khắc.
Thạch Bảo Kỳ đang ngủ, đột nhiên cảm thấy mình rơi vào một hoàn cảnh cực kỳ huyền ảo.
Chàng vùng mở choàng hai mắt thì thấy cảnh vật chung quanh mập mờ, lạnh lẽo khó thể phân biệt rõ ràng.
Gian phòng như phiêu phiêu, phưởng phưởng, chừng như ở trên một động tháp cao sơn, bồng bềnh vô định.
Thạch Bảo Kỳ vô cùng kinh ngạc quét mắt ngang qua một lượt tìm hiểu sự tình.
Hình như ở góc kia gian phòng có đặt một chiếc quan tài sơn đen bóng nhoáng.
Thạch Bảo Kỳ rất đỗi hãi hùng thầm kêu:
- È! Cái quan tài của ai đây?
Chàng toan đứng dậy tiến lại gần cổ quan tài thì cảm thấy nội lực rả rời, tản mác không thể nào quy nguyên về một mối.
Thạch Bảo Kỳ chưa ngớt kinh hoàng trước sự trạng lạ lùng diễn ra, thình lình nghe một giọng cười lảnh lót nổi lên nửa như tiếng ngọc khua, nửa lạnh lùng như băng giá.
Giọng cười của ả con gái nghe quen thuộc một lần nào rồi, nhưng sao như người từ cỏi u minh hiện về.
Thạch Bảo Kỳ đưa mắt nhìn qua phía đó. Đã thấy một chiếc bóng vận toàn trắng tợ khói sương xuất hiện tự bao giờ chẳng hề hay biết.
Chiếc bóng chính là một thiếu nữ diễm kiều mà Thạch Bảo Kỳ đã từng gặp tại cánh rừng già dạo trước.
Nhận ra thiếu nữ áo trắng, Thạch Bảo Kỳ bỗng bật kêu lên;
- À, Minh Nữ đây!
Thật vậy, thiếu nữ áo trắng chẳng ai khác hơn là Minh Nữ, đã trao tặng Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đơn cho chàng.
Bàng hoàng một chặp, Thạch Bảo Kỳ nói:
- Thế ra cô nương đây sao? Cô Nương đến vào phòng tại hạ tự bao giờ?
Minh Nữ tủm tỉm nụ cười thần bí:
- Đúng vậy. Chính là tiểu muội đây. Tiểu muội đến đây từ lâu rồi. Hiện đang nói chuyện với linh hồn của Thạch công tử đây.
Nghe đến hai tiếng "linh hồn" Thạch Bảo Kỳ không khỏi rùng mình lên mấy lượt.
Chàng nhớ lại cái đêm gặp gỡ Minh Nữ buổi ban đầu hồn phách chàng cũng phiêu diêu như thế nầy.
Cứ theo lời Minh Nữ thì hiện chung chỉ là cái linh hồn trước một bóng ma.
Nhưng chàng đã trấn áp tinh thần nói với Minh Nữ:
- Minh Nữ! Cô nương chớ nhắc tới chuyện linh hồn mà làm gì và tại hạ thấy có hơi nghi ngại trong lòng ít nhiều.
Minh Nữ vẫn với nụ cười thần quái:
- Thạch công tử muốn nói điều gì đây?
- Dù bất cứ hoàn cảnh nào tại hạ cũng không thể nào tin được cô nương từ cõi âm hiện về.
- Công tử tin hay không đó là quyền của ngươi, tiểu muội không có ý ép buộc, nhưng sự thực vẫn là như thế.
Thạch Bảo Kỳ cau mày:
- Vậy cô nương là ai?
- Nữ quỹ!
- Cho dù là cô nương đúng là ma quỉ, lúc sanh tiền cũng phải có tên, vậy quý danh gọi là gì?
Minh Nữ gật đầu:
- Đúng vậy. Tiểu muội vốn có tên họ, lúc còn sống gọi là Châu Uyển Linh!
- È! Châu Uyển Linh. Còn lệnh sư danh gọi là gì?
- Xin công tử thứ lỗi, điều này gia sư đã có căn dặn không thể tiết lộ được. Ngẫm nghĩ giây lâu, Thạch Bảo Kỳ lại hỏi:
- Cứ theo thiển ý của tại hạ, thì có thể lệnh sư phụ Châu cô nương cùng gia tộc tại hạ ngày trước có mối liên hệ gì với nhau chăng?
- Điều nầy rất rõ ràng. Cả hai bên xưa kia rất nên mật thiết với nhau. Tâm trường Thạch Bảo Kỳ rúng động:
- Chắc cô nương không thể nói rõ hơn sự liên hệ giữa lệnh sư và gia phụ ta nữa hay sao?
- Không thể được, gia sư phụ có dặn tiểu muội đừng bao giờ nói rõ cái thân thế đó.
- Lời của cô nương có đúng chăng?
- Kẻ phàm trần còn bày điều quỉ quyệt, láo khoét hại người, nhưng chốn âm phủ phải giữ đúng qui luật chẳng hề một mảy may dối trá.
- È! Sao cô nương cứ nhắc chi cái chuyện ma quỉ ở chốn cõi âm như thế?
- Bởi vì căn bản tiểu muội là nữ quỉ thì làm sao nói khác hơn được.
- Dù cho cô nương có nói cách nào tại hạ cũng khó mà tin có chuyện ma quỉ trên cõi dương trần nầy.
- Nhưng đây là một sự thật hiển nhiên, chẳng những thế, hiện nay Thạch công tử cũng là một hình ma bóng quế như tiểu muội, đồng thời chúng ta đang ở trong một ngôi cổ mộ xa xưa.
Lời này của Minh Nữ khiến cho Thạch Bảo Kỳ đã phải rùng mình lên. Chàng đang ở trong cổ mộ?
Đâu có thể được lạ lùng như vậy được. Rõ ràng lúc nãy, sau khi Đãng Ma Tôn Giả ra đi, chàng mõi mệt nằm xuống giường rồi thiếp đi trong giấc ngủ, tại sao bây giờ lại có thể ở trong ngôi cổ mộ?
Thạch Bảo Kỳ định ngồi dậy để quan sát tình hình, nhưng chẳng hiểu có một thứ ma lực từ đâu làm cho chàng bủn rủn tay chân không sao chuyển động được.
Đồng thời, nội lực của chàng cảm thấy tản mác, tiêu tan, khó mà đem về một mối.
Cho nên đã mấy lần Thạch Bảo Kỳ vận công lên nhưng thãy đều vô hiệu. Chàng hết sức hãi hùng, dù vậy, vẫn lấy can đảm:
- Tại hạ không tin như thế, rõ ràng lúc nãy ta chia tay lão tiền bối tại gian phòng Phong Lâm Gia Trang, đâu có thể lạ lùng như vậy.
- Tin hay không chốc lát nữa đây khi trở về cảnh dương trần, công tử sẽ hiểu rõ ngay.
Mồ hôi Thạch Bảo Kỳ đẫm ướt cả áo mặc dù lúc ấy phía ngoài từng trận âm phong thổi vào lạnh đến thấu hồn.
Giây lâu, chàng bảo nàng:
- Chúng ta hãy tạm gác lại chuyện này, bây giờ tại hạ muốn biết rõ cái mục đích của cô nương đêm nay tới đây để làm gì?
Hai luồng mắt đẹp lạnh lùng âm u của Minh Nữ chiếu thẳng vào mặt Thạch Bảo Kỳ:
- Tiểu muội tới đây định khuyên ngăn Thạch công tử một điều?
- Điều gì xin cô nương cứ bảo?
Minh Nữ nói:
- Công tử hãy nên dự trận tranh đoạt Huyết Châu Chiêu Thân mới được.
- Tại sao cô nương khuyên tại hạ điều đó?
- Bởi vì Lý Tiểu Bình là vị hôn thê của công tử, hiền thục xinh tươi như đóa hoa, không thể để lọt vào tay kẻ khác được.
Thạch Bảo Kỳ lạnh lùng:
- Điều nầy tại hạ không hề quan tâm đến.
- Vì sao vậy?
- Vì tại hạ đã hũy bỏ cuộc hôn nhân nầy trước mặt Phong Lâm Cư Sĩ rồi.
Cặp lông mày Minh Nữ hơi nhíu lại:
- Đành vậy, nhưng Lý Tiểu Bình rất yêu thương công tử, có thể nàng chết cùng ngươi, chẳng lẽ nào lại nhẫn tâm để mặc nàng sầu khổ hay sao?
Tâm trường Thạch Bảo Kỳ rúng động lên.
Chàng không hiểu do đâu Minh Nữ lại hiểu câu chuyện giữa chàng và Lý Tiểu Bình tận tường như vậy?
Có lẽ nào Minh Nữ theo sát chàng như cái bóng ảnh vong linh từ trước đến giờ?
Nếu không tại sao nàng thốt ra mấy lời đó.
Mặc dù vậy, chàng vẫn trầm tỉnh nói:
- Dù sao đối với Lý Tiểu Bình giờ đây chẳng còn liên hệ gì đến tại hạ nữa. Ta không thể can dự vào tâm sự của nàng.
Minh Nữ thở dài:
- Công tử hành động như thế hóa ra một thiếu niên bạc bẽo hay sao? Thạch Bảo Kỳ lãnh đạm:
- Dù cô nương có nói thế nào chăng nữa, tại hạ cũng không thay đổi ý định được.
Thất Vọng Nương Tử lắc đầu:
- Chẳng lẽ luôn cả những hạt Huyết Châu Hồn của tiên phụ công tử bỏ qua không thu hồi lại luyện võ công tuyệt thế?
- Điều này tại hạ đã có cách riêng không cần phải dự trận Huyết Châu Chiêu Thân làm gì.
- Tiểu muội mong sao Thạch công tử hồi tâm chuyển ý đừng phụ lòng người xưa đã kỳ vọng.
- Xin đa tạ cái thâm tình của cô nương nhưng bất cứ một ai cũng không thể lay chuyển được tại hạ.
- Quả thật công tử tuyệt tình đến thế sao?
- Đây chỉ là cái hậu quả do sự bạc tình của Phong Lâm Cư Sĩ gây ra, lỗi không ở tại hạ.
- Nhưng theo tiểu muội thì có thể Phong Lâm Cư Sĩ cũng đang hoài bảo một mối khổ tâm riêng khó nói ra.
Thạch Bảo Kỳ uất hận:
- Cô nương khéo nói đó thôi, thực tình dứa trẻ lên ba cũng đã nhận rõ việc này. Tại hạ đã có lời thề độc địa, chỉ có thù hận mà thôi.
Cô nương đừng khuyên nữa vô ích.
Thấy Thạch Bảo Kỳ quá kiên cường, Minh Nữ bâng khuâng một hồi lâu. Nàng khe khẽ bảo chàng:
- Bất cứ một hoàn cảnh nào chăng nữa, Lý Tiểu Bình cũng là một người con gái đáng thương. Nàng là kẻ vô tội bị liên lụy trong cuộc tranh hùng quỉ quyệt của bọn ma đạo giang hồ.
Tiểu muội xin công tử nghĩ lại.
- Điều nầy có thể bảo là một sự thật.
- Vậy thì công tử hãy tìm cách an ủi Lý Tiểu Bình, có thể thương yêu nàng trở lại.
- Vì tư cách con người võ lâm không thể cho tại hạ hành động như vậy được.
Minh Nữ thở than:
- Hỡi ơi! Công tử quả thật là một con người toàn hảo, nhưng chỉ vì tính tình quá ngạo cường không làm sao lay chuyển được.
- Cô nương muốn nghĩ sao cũng được, nhưng lòng ta đã quyết định rồi, dù núi lỡ đá mòn cũng không thể nào thay đổi.
Minh Nữ như tuyệt vọng:
- Thạch công tử đã bảo thế thì tiểu muội đâu còn gì để nói thêm nữa. Vậy xin giã từ công tử.
Dứt tiếng, chỉ còn nghe Minh Nữ buông tiếng thở dài buồn bã rồi như con chim én Minh Nữ cất cánh bay đi mất dạng.
Thạch Bảo Kỳ sững sốt đưa mắt nhìn theo.
Dư âm Minh Nữ càng đi xa càng nghe như trận âm phong lạnh lùng thoang thoảng.
Đầu óc Thạch Bảo Kỳ lại như mơ hồ xoay chuyển.
Chàng không hiểu rõ bóng nàng đi về hướng nào, chỉ thấy chìm mờ trong bầu trời u mịt.
Và sau khi Minh Nữ mất dạng rồi thì Thạch Bảo Kỳ trở vào giấc mộng Chàng thiếp đi một lúc khá lâu.
Trãi qua thời gian chẳng biết bao lâu rốt cuộc Thạch Bảo Kỳ cũng giật mình tỉnh giấc.
Chàng mở choàng hai mắt quét nhìn qua một lượt xem mình đang ở đâu. Quả nhiên thấy mình nằm trên một ngôi mộ, bên cạnh lại có cái quan tài. Quan tài ấy đã hư lâu ngày, sơn màu đen trông đến rùng mình sởn gáy! Hơi ướt từ dưới đất bốc xông lên khiến cho Thạch Bảo Kỳ buốt lạnh cả xương.
Bất giác, trong lòng Thạch Bảo Kỳ kinh hãi lên, chàng ngồi phắt dậy. Thạch Bảo Kỳ hồi tưởng lại câu chuyện vừa rồi giữa chàng và Minh Nữ. Những điều lạ lùng xảy ra trong giấc mộng chàng hãy còn nhớ một cách rõ ràng.
Thạch Bảo Kỳ lạnh cả người lên.
Chàng nhớ rõ lúc nảy mình nằm ngủ không căn nhà trống, tại sao bây giờ lại đến nơi nầy?
Phải chăng chàng đã bị ả Minh Nữ dùng một thứ tà thuật gì đó làm cho chàng mê mang đi rồi dẫn tới ngôi mộ?
Hay là ngôi nhà lúc nảy chỉ là một ngôi mộ khi vào chàng không để ý?
Nếu cho trong căn nhà trống thì tại sao Minh Nữ lại còn thi triễn tà thuật để dẫn dắt chàng đi đâu nữa?
Còn nếu cho đây là một ngôi mộ thì chuyện xảy ra đáng khiếp người. Tấm lòng không tin ma quỉ của Thạch Bảo Kỳ bắt đầu lay chuyển. Sau cùng chàng nghĩ Minh Nữ có thể quả thật là một ả Nữ Quỉ như nàng đã bảo.
Nữ Quỉ!
Một cái tên quá khủng khiếp. Đồng thời, một ngôi mộ cũng là một nơi âm u đáng sợ, khiến Thạch Bảo Kỳ toát cả mồ hôi, tâm trường rúng động không ngừng.
Chàng vụt đứng lên định tìm ngỏ rời khỏi ngôi mộ hãi hùng. Cũng trong thời gian ấy.
Phía ngoài ngôi mộ đưa vào một loạt tiếng khóc của người con gái. Tiếng khóc nghe qua rất là thê thảm rơi vào như giọng u minh. Thạch Bảo Kỳ nghi ngại trong lòng quay nhìn thấy có cánh cửa nhà mồ mở sẳn.
Chàng liền phóng ra ngoài.
Thạch Bảo Kỳ vừa ra khỏi ngôi nhà mồ, quét mắt nhìn bầu trời một cái. Lúc ấy mặt trời đã mọc về hướng đông, gió rừng thổi từng hồi mát lạnh. Nhận kỷ ra thì chàng đang đứng trên cái gò cao nhiều ngôi mộ rãi rác. Ngó qua Phong Lâm Gia Trang thì cách độ ba bốn dặm đường mà thôi. Trong lòng Thạch Bảo Kỳ chưa ngớt bâng khuâng, cảm giác kỳ lạ vô cùng. Chợt bên tai Thạch Bảo Kỳ lại nghe tiếng khóc người con gái lúc nảy trổi lên.
Lần nầy nghe càng thảm thiết hơn nhiều, hình như có niềm tâp sự gì u uất. Động tính hiếu kỳ, Thạch Bảo Kỳ xê mình tới chỗ phát ra tiếng khóc đó. Chàng quét mắt nhìn qua.
Bất giác Thạch Bảo Kỳ rúng động trong lòng vì người con gái đó chẳng ai xa lạ:
Nàng chính là Lý Tiểu Bình!
Thật vậy, Lý Tiểu Bình đang thụp xuống ngôi mộ khóc xướt mướt. Hình như người trong mộ ấy có liên quan mật thiết với nàng. Nhưng người trong mộ là ai?
Sao Lý Tiểu Bình lại ra đây mà khóc?
Thạch Bảo Kỳ nhìn kỷ ngôi mộ, chợt khẽ thầm:
- È! Đây là ngôi mộ mẫu thân nàng.
Lúc ấy đã nghe Lý Tiểu Bình khóc kể:
- Mẹ ơi! Đây là đứa con mồ côi của mẹ đã từng bị bỏ rơi hồi mười mấy năm về trước.
Từ ngày mẹ lìa đời bỏ con ở lại chốn dương trần tới nay, tánh tình của phụ thân con đã thay đổi rất nhiều, con vô cùng khổ sở.
Chẳng hạn mối thù của nhà họ Thạch vốn có liên hệ đến Phong Lâm Gia Trang mà không nghe phụ thân nhắc nhở đến một lần nào cả.
Trái lại phụ thân còn hay lui tới với bọn ma đạo gian tà trong chốn võ lâm tạo ra nhiều tai tiếng cho Phong Lâm Cư nầy.
Phụ thân đã bày ra chuyện Huyết Châu Hồn tuyệt hôn cùng Thạch tình lang một cách hết sức vô tình khó hiểu.
Sau đó người còn đánh nhau với Tiêu Diêu tam thúc gây vết trọng thương và tạo thành mối hận thù từ đó.
Hiện giờ phụ thân nhứt định không nghe theo lời khuyên nhủ của con lại còn đem những Huyết Châu Hồn và con ra mà lập lôi đài, lấy tên là Huyết Châu Chiêu Thân.
Phụ thân đã có tham vọng muốn dùng con và ba hạt Huyết Châu sẵn có để tóm thâu tất cả các hạt Huyết Châu khác của dòng họ Thạch.
Đồng thời, người con muốn mình trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân nữa. Mẹ ơi! Ngày trước con đã có cuộc hôn phối với nhà họ Thạch, nay con còn sống cũng thuộc về Thạch lang quân, mà nếu con có chết con nguyện tấm lòng không thay đổi.
Nhưng nghĩa cả sanh thành rộng sâu hơn bể, con cũng không thể nào dám cải lời phụ thân, vì con biết người chỉ hy vọng ở con để mưu đồ cơ nghiệp mà người toan tính.
Thật con hết sức đau lòng tiến thối thấy ra là đã khó khăn lắm rồi. Huống chi hiện nay Thạch Bảo Kỳ đã bỏ cuộc hôn ước giữa hai họ, khiến con lâm vào cảnh vô cùng bi đát.
Hỡi mẹ! Trong hoàn cảnh tình nầy con biết phải làm sao? Con phải xử sao cho vẹn cả đôi đường. Hay con phải...
Đến đây, Lý Tiểu Bình ngưng lại buông tiếng khóc nảo nùng thê thiết làm sao.
Nàng gục đầu xuống ngôi mộ, thân hình kiều diễm từng chặp run lên.
Những lời kể lể của Lý Tiểu Bình bao gồm mối tình thương tâm tấm lòng thành thật vô tà mỵ, đối với tình cảnh nầy ai lại không cảm xúc, mà cùng nàng rơi hai giọt lệ đồng tình.
Cũng trong khoảnh khắc thời gian ấy, tâm tình Thạch Bảo Kỳ trầm lặng xuống.
Khí thù theo đó dịu lại trong lòng chàng. Đột nhiên một niềm kính yêu len nhẹ vào hồn Thạch Bảo Kỳ. Nàng chỉ là một thiếu nữ đáng thương hơn đáng ghét.
Nàng là nạn nhân của một toan tính thâm độc hiểm sâu của Phong Lâm Cư Sĩ.
Bất giác Thạch Bảo Kỳ bâng khuâng trong lòng khôn tả, nhưng chưa biết có nên tìm lời để an ủi Lý Tiểu Bình chăng?
Do dự một chặp, một luồng ý niệm khác chạy vụt qua óc Thạch Bảo Kỳ. Chàng lại nghĩ đến tính tình quỉ quyệt và con người đầy mưu cơ của Phong Lâm Cư Sĩ mà nghĩ đến một chuyện khác.
Phải chăng đây chỉ là quỉ kế của Phong Lâm Cư Sĩ bày ra để gạt gẩm chàng. Lão sai Lý Tiểu Bình dò theo dấu chàng tới đây khóc kể thê thảm cho
chàng nghe lọt vào tai tường tận, để rồi đó dùng quỹ kế thứ hai hủy diệt chàng.
Lão phải giết cho kỳ được chàng mới yên tâm thực hiện mưu đồ đã vạch sẵn.
Bởi nghĩ vậy, ngọn lửa hận thù đang tắt ngám nay vụt cháy mãnh liệt trong lòng Thạch Bảo Kỳ.
Mọi sự tình bỗng đổi khác mau chóng.
Chàng tỏ ra khinh bỉ Lý Tiểu Bình vì nghĩ nàng đã làm một chuyện giả dối.
Cho nên Thạch Bảo Kỳ khẽ "hừ" lạnh lẽo rồi xê mình ra ngoài ba trượng định phóng đi.
Đột nhiên, Thạch Bảo Kỳ nghe có tiếng Lý Tiểu Bình gọi to lên:
- Thạch công tử, khoan vội đi đã. Hãy ngưng bước cho tiểu muội nói vài lời.
Thạch Bảo Kỳ bắt buộc phải dừng chân lại vì lúc ấy Lý Tiểu Bình đã bước tới chận ngang bước tiến của chàng.
Quét mắt bốc lửa hận thù nhìn chàng một cái Thạch Bảo Kỳ lạnh lùng:
- Ngươi muốn nói gì đây?
Lý Tiểu Bình lau sạch nước mắt còn sôi động trên má, vòng tay lại tươi cười:
- Thật là vạn hạnh. Nay công tử đã nghe theo lời khuyên của tiểu muội lúc trước mà trở lại Phong Lâm Gia Trang nầy.
Nàng thiếu nữ, bởi mừng gặp lại Thạch Bảo Kỳ đến rơi nước mắt. Trái lại Thạch Bảo Kỳ "hừ" lên một tiếng lạnh lùng thốt:
- Lý Tiểu Bình chớ nhiều mồm mép, hôm nay ta đến Phong Lâm Độ nầy đâu phải vì nghe theo lời khuyên nhủ của ngươi như ngươi vừa mơ tưởng.
Lý Tiểu Bình ngơ ngác:
- Thế công tử quay lại Phong Lâm Độ này với ý định gì đây?
Thạch Bảo Kỳ trầm lặng xuống:
- Đó là chuyện riêng của ta chẳng cần ngươi tìm hiểu làm gì cho nhọc. Lý Tiểu Bình thiết yếu;
- Xin công tử đừng bảo thế. Sự thật dù cảnh ngộ nào đi nữa, công tử và tiểu muội cũng đã có tiếng định ước hôn nhân với nhau rồi, chuyện hai thành một, có lẽ nào không liên hệ đến nhau.
Tiểu muội thành khẩn mong công tử hãy lên dự lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân, chớ để lở cơ hội mà mang hận suốt đời.
Thạch Bảo Kỳ cười nhạt:
- Xin đa tạ cô nương có lời chỉ dẫn nhưng ta không có hứng thú gì với chuyện dự lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân nầy cả.
- Công tử quyết định dứt bỏ câu chuyện đoạt lại Huyết Châu Hồn hay sao?
- Việc nầy ta sẽ có cách khác khỏi cần ngươi lưu tâm đến.
Lý Tiểu Bình khổ sở:
- Như vậy công tử nở nhẫn tâm đứng ngoài nhìn kẻ khác đổ máu trên lôi đài sao?
Lý Tiểu Bình cau mày:
- Nhân vật nào đổ máu trên lôi đài nầy?
- Chính là tiểu muội.
Thạch Bảo Kỳ sững sốt:
- Là cô nương?
- Đúng vậy?
Bâng khuâng một chập, Thạch Bảo Kỳ trở lại vẻ mặt lạnh lùng như xưa:
- Tại sao ngươi lại đổ máu trên lôi đài?
- Tiểu muội sớm đã là người của nhà họ Thạch, nếu không thể nào yêu thương được công tử, mà đem gả cho người khác thì có một con đường duy nhất là cái chết mà thôi.
Chính đây là cái nguyên, nhân mà tiểu muội khẩn cầu công tử tới dự lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân may ra còn có thể cứu vãn lại được tình hình, nếu công tử khăn khăn quyết chối từ thì đó là định mệnh an bài.
- Nghe qua mấy lời vừa rồi, hình như nhà ngươi quyết tâm giữ một mối tình chung thủy với nhà họ Thạch của ta chăng?
Lý Tiểu Bình gật đầu:
- Đây là một sự thật, gái trinh không lấy hai chồng. Lý Tiểu Bình chỉ có hai đường, một là được công tử chiếu cố dự hội, hai là kết thúc mối hận tình này.
Thạch Bảo Kỳ hỏi:
Đã biết như thế, tại sao ngươi không đi khuyên can Phong Lâm Cư Sĩ hủy bỏ chuyện làm đẫm máu kia?
Lý Tiểu Bình thở than:
- Gia phụ tánh rất kiên cường, đã lắm phen tiểu muội đã khuyên can, nhưng người nhất quyết chẳng chịu nghe.
Ngẫm nghĩ một giây, Thạch Bảo Kỳ tiếp:
- Nếu không khuyên can được thì cô nương đừng ra mặt tại lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân xem Phong Lâm Cư Sĩ sẽ trả lời thế nào với các vị cao nhân đi phó hội hôm nay.
Lý Tiểu Bình lắc đầu:
- Lệnh cha nặng như núi, tiểu muội dù chết cũng không thể trái mệnh được.
Thạch Bảo Kỳ cười nhạt:
- Đã muốn giữ tròn chữ hiếu, lại mong thủ được tiết trinh, ta chỉ e trong đời không ai làm vậy được. Ngươi không thấy đây là một sự trái ngược hoàn toàn sao?
Lý Tiểu Bình rơi lệ:
- Cũng bởi cảnh tình trái ngang khó xử như thế nên tiểu muội mới chẳng quản gì gian lao, cực khổ mà ra đi tìm cho bằng được Thạch công tử để mời đến dự lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân, mang tài sức ra đánh ngã bọn người kia.
Như vậy, hai đàng đều toàn vẹn, tiểu nữ không nghịch mạng cha. Công tử đường đường chính chính, hy vọng đôi ta sẽ được kết duyên trăm năm. Chẳng hiểu công tử nghĩ thế nào?
Thạch Bảo Kỳ cười lớn:
- Ha ha? Lời nói nghe hay lắm, mồm mép quả thần tình nhưng thú thật cùng ngươi, ta sớm đã cho biết trước, đối với chuyện dự trận Huyết Châu Hồn đoạt báu vật và mỷ nhân, ta chẳng có hứng thú chi cả.
- Quả tình công tử muốn đứng ngoài vòng xem tiểu muội tự quyết hay sao?
- Cái quyền chết hay sống, hành động thế nào, thảy đều do nơi ngươi, chẳng hề có chút liên hệ gì đến tiểu gia cả. Ngươi đừng hòng đem chuyện nầy dọa nạt ta vô ích.
Lý Tiểu Bình uất ức:
- Nhưng công tử không thấy tiểu muội tử quyết đây chỉ vì người hay sao? Thạch Bảo Kỳ cười nhạt:
- Ha ha? vì ta à? Ngươi nói dễ nghe lắm, miệng mồm xảo quyệt đến thế là cùng.
Lý Tiểu Bình sửng sốt:
- Vậy công tử nghĩ sao về cái chết của tiểu muội? Thạch Bảo Kỳ thôi cười, buông trầm giọng:
- Cái chết của ngươi nếu có cũng chỉ là quỉ kế của lão Phong Lâm Cư Sĩ mà thôi.
Nghe mấy lời nầy, Lý Tiểu Bình muốn ngất xỉu đi tại chổ, toàn thân nàng run rẩy chẳng khác cành cây trước gió.
Nàng rơi lệ thốt trong nghẹn ngào:
- Thạch công tử! Bây giờ tiểu muội phải làm thế nào người mới tin ở tấm lòng thành son sắt của tiểu muội đây?
Xin công tử nói rõ?
Cặp lông mày lưỡi kiếm của Thạch Bảo Kỳ dựng đứng lên. Chàng lạnh lùng nói:
- Làm thế nào! Điều này đẵ sẵn có, chỉ sợ ngươi không làm nổi đó thôi.
Lý Tiểu Bình lau hai giòng lệ chảy dài xuống má, nàng trấn tỉnh tinh thần hỏi:
- Điều ấy như thế nào, xin công tử nói ra cho tiểu muội được biết?
Gương mặt tuấn tú của chàng bốc mờ sát khí:
- Trước nhứt ta hỏi ngươi, trận giao đấu đẩm máu giữa phụ thân ta và vị Long Mộc Đảo Chúa năm xưa có đúng là cha của ngươi bày sẵn ra không? Lý Tiểu Bình lắc đầu:
- Điều nầy thực tình tiểu muội không được rõ gì.
Thạch Bảo Kỳ nổi giận:
- Ngươi mà không biết à? Làm sao ta có thể tin theo lời nói của ngươi được.
Lý Tiểu Bình tha thiết:
- Công tử chớ nên nóng nảy. Hãy nghe lời tiểu muội phân trần đây, câu chuyện đẳm máu tại ngọn Ma Phong xảy ra gần mười tám năm trước mà tiểu muội chưa đầy mười bảy tuổi, làm sao biết rõ được. Công tử không nghĩ thế sao?
Thạch Bảo Kỳ chợt nhớ ra điều nầy, thấy hàm oan cho Lý Tiểu Bình. Nhưng bây giờ máu thù sôi sùng sục trong huyết quản, tình cảm bi đát ngầm trong lòng nên Thạch Bảo Kỳ chỉ thấy án hận đầy trời thôi. Cho nên chàng lại hỏi:
- Cũng được, nhưng hiện giờ Phong Lâm Cư Sĩ mang ba hạt Huyết Châu Hồn trong mình chăng?
Điều nầy không lẽ ngươi không hiểu?
Lý Tiểu Bình chua xót:
- Chuyện nầy tiểu muội mới vừa hay được mà thôi. Cặp mắt Thạch Bảo Kỳ sáng rực:
- Nghe ta hỏi: Trong ba hạt Huyết Châu Hồn, trong đó có hạt Sanh Mỷ Châu là của gia phụ ta trao tặng, còn hai hạt kia do đâu mà có?
Lý Tiểu Bình khẽ lắc đầu:
- Điều này tiểu muội không được rõ.
- Không rõ à! Có phải hai hạt Huyết Châu Hồn đó Phong Lâm Cư Sĩ đã chiếm được tại chân núi Ma Phong năm xưa chăng?
- Tiểu muội xin công tử bình tỉnh, đừng xét đoán một cách mơ hồ, quá đáng như vậy.
- Nhưng ta muốn ngươi trả lời lập tức.
- Thực tình điều nầy tiểu muội không được nghe nói tới do đâu mà gia phụ có hai hạt Huyết Châu.
Thạch Bảo Kỳ hậm hực:
- Tại sao ngươi không hỏi Phong Lâm Cư Sĩ về điều nầy?
- Tiểu muội cũng đã từng hỏi qua vài lần nhưng gia phụ không chịu nói.
Thạch Bảo Kỳ cười nhạt:
- Ha ha? bấy nhiêu cũng đủ chứng tỏ lòng gian xảo của ngươi như thế nào rồi.
- Tiểu muội nghĩ công tử không nên phán đoán một cách nông nỗi như thế.
- Nhưng ngươi cũng không thể ngăn cản ta nghĩ đến sự tình xảy ra như thế nầy.
- Lâu ngày sẽ rõ được lòng người gian xảo hay là chân chính. Tiểu muội hy vọng công tử nhẫn nại chờ một thời gian rồi mọi việc sẽ an bài, chớ nên định tội quá sớm.
- Tiểu muội vừa nghĩ tới điều ấy, bởi bình nhật tính tình gia phụ không phải là kẻ vô ơn bạc nghĩa.
- Chỉ tiếc vì ngươi không thể nào mang chứng cớ ra cho được minh bạch phải chăng?
- Đúng thế, tiểu muội cũng vì vậy mà cảm thấy lòng mình đau khổ muôn phần.
Một ý niệm mới mẻ vụt lòa qua óc Thạch Bảo Kỳ.
Chàng ngẫm nghĩ rồi bảo nàng:
- Bây giờ không cần phải khổ tâm làm gì, ta có một cách để ngươi xử liệu đây.
- Cách gì thưa công tử?
- Nếu ngươi chịu từ bỏ tình cha con cùng Phong Lâm Cư Sĩ, lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân thì ta nguyện sẽ thu hồi ý định trước, nhìn nhận cuộc hôn nhân xưa kia, bỏ Phong Lâm Độ nầy, cùng nhau như chim liền cánh đi khắp chốn giang hồ. Ta sẽ gác chuyện oán cừu cùng cha ngươi.
Lý Tiểu Bình mở to cặp mắt đầy lệ:
- Bằng không thì sao?
Hai hàm răng Thạch Bảo Kỳ nghiến lại:
- Thì chứng tỏ rằng cha con ngươi đã thông đồng âm mưu với nhau, toan bẩy cạm ta để đưa vào chỗ chết, diệt khẩu ở sau nầy.
Nói thật, Thạch Bảo Kỳ nầy mà ngày nào còn sống ở thế gian, nhứt định không để cho cha con ngươi được an nhàn thụ hưởng đâu.
Lý Tiểu Bình nghe Thạch Bảo Kỳ nói tới đây, bưng lấy mặt khóc nức nở:
- Trời!?
Rồi nàng im bặt chẳng thốt ra lời nào nữa cả.
Hình như Lý Tiểu Bình uất ức tột cùng. Nàng mang một tâm trạng nặng nề bi đát.
Thạch Bảo Kỳ?hừ? lạnh lẽo:
- Sao đó? Ngươi không trả lời à? Chỉ một lời nói của ngươi giải quyết tất cả.
Lý Tiểu Bình gào lên:
- Hỡi ơi! Trước thánh thần minh chứng cho ta. Tại sao tất cả mọi người đều dồn ép ta vào ngỏ bí? Chẳng lẽ kiếp trước ta phạm lỗi tày trời gì mà buộc ta phải khổ sở thế nầy.
Nàng nhìn Thạch Bảo Kỳ thút thít:
- Hôm trước gia phụ tiểu muội buộc phải dứt tình cùng công tử, mối sầu khổ ấy chưa thấy một phút nào nguôi, giờ công tử lại buộc ta từ bỏ tình cha con với lão phụ, một chuyện lớn bằng trời.
Sao các ngươi đều nhẫn tâm đến thế? Các ngươi xô đẩy ta đến cùng cực cuộc đời? Có lẽ các ngươi muốn cho ta không còn có mặt ở chốn thế gian này nữa chăng?
Thạch Bảo Kỳ lạnh lùng:
- Lý Tiểu Bình! Dù cho ngươi có mồm mép tới đâu, xảo quyệt dường nào, nhứt định không dễ gì lừa gạt nổi tiểu gia đâu.
Giờ ta chỉ nói dứt khoát hai điều. Một là ngươi chịu đáp ứng như mấy lời ta vừa bảo thì đâu đó vẹn toàn, ân tình nối lại, bằng trái lại, đường ai nấy đi, chúng ta chỉ có thù chớ không còn tình nghĩa? Ngươi nghe rõ đấy chứ?
Lý Tiểu Bình càng khóc to hơn. Nàng nói:
- Không thể được, nhứt định không thể nào thế được. Tiểu muội không thể để mặc cho gia phụ bày trí hãm hại công tử trong trận Huyết Châu Chiêu Thân, hay bất cứ ở chốn nào. Đồng thời cũng không dễ dàng vâng theo công tử để làm một người con bất hiếu, miệng đời chê bai.
Hiện nay tiểu muội mặc nhiên là hôn thê của công tử, lại cũng là con gái của gia phụ, giữa cha và chồng phải vẹn tròn cả hai chứ chẳng mất đi người nào?
Nghe Lý Tiểu Bình nói vậy, lòng Thạch Bảo Kỳ nóng như lửa thiêu, chờ nàng dứt câu bỗng chàng thét to lên:
- Hãy im ngay! Ngươi muốn thế thì hãy xem cái hậu quả thảm khốc của nó, còn dài dòng làm gì vô ích. Chưa kịp dứt lời, Thạch Bảo Kỳ đã theo một thân pháp mau lẹ bắn mình đi.
Đến khi Lý Tiểu Bình muốn cản lại thì đã muộn rồi, chiếc bóng Thạch Bảo Kỳ đã xa ngoài một trăm trượng.
Nàng sửng sốt đưa mắt nhìn Thạch Bảo Kỳ mà hai dòng lệ thảm tuôn trào. Sau đó, Lý Tiểu Bình quay lại ngôi mộ mẫu thân nàng, quỳ thụp xuống, kêu thê thảm:
- Mẹ ơi!
Chỉ gọi được hai tiếng, Lý Tiểu Bình nghẹn ngào cứ úp mặt mà khóc.
Về phần Thạch Bảo Kỳ ra đi mang niềm oán hận vô biên, ngọn lửa thù cháy lên ngùn ngụt.
Trong lòng chàng lúc ấy chỉ biết có thù hận mà thôi. Đi một đỗi, sực nhớ lại mình đã lộ nguyên chân tướng, Thạch Bảo Kỳ thò tay vào lòng lấy chiếc mặt nạ da người trùm lên.
Chàng chuyển mình chạy qua hướng Đông chứ không trở về cư xá. Đang chạy, chợt Thạch Bảo Kỳ trông thấy có một chiếc bóng từ xa phóng tới.
Chiếc bóng có vẻ quen thuộc.
Thạch Bảo Kỳ định thần nhìn kỷ chiếc bóng ấy xem đó là ai. Nhận rõ người đó, Thạch Bảo Kỳ mừng rỡ bám tới đón đầu kêu to:
- Tam thúc đây rồi!
Chàng đáp ngay xuống đất.
Lúc ấy chiếc bóng cũng thu hồi thân pháp để hiện diện một vị lão nhân quen thuộc.
Lão nhân chính là Tiêu Diêu Khách.
Ngó thấy kẻ lạ ngăn cản bước tiến của mình lại gọi mình bằng "tam thúc", bất giác Tiêu Diêu Khách sửng sốt cả người lên.
Lão nhân trố mắt nhìn Thạch Bảo Kỳ mãi mà chưa biết đó là ai. Bởi lúc ấy Thạch Bảo Kỳ đã đeo tấm mặt nạ da người biến chàng trở thành một thanh niên khá xấu xí, nên không thể nhận ra.
Tiêu Diêu Khách từ xa tới làm sao biết được đó là Thạch Bảo Kỳ hóa trang. Nên lão nhân đã sửng sờ thật lâu rồi hỏi:
- Tiểu tử, ngươi là ai đây?
Thạch Bảo Kỳ cười khẩy một tiếng không vội đáp, đưa tay lên gỡ chiếc mặt nạ ra.
Tiêu Diêu Khách mừng rỡ:
- Thạch hiền điệt đó à?
- Vâng, chính thật tiểu điệt đây, cái mặt nạ nầy là do Đãng Ma Tôn Giả trao tặng cho tiểu điệt. Tam thúc xem thế nào?
Chàng trao cho Tiêu Diêu Khách.
Tiêu Diêu Khách cầm lấy chiếc mặt nạ ngắm nghía một chặp, tấm tắc khen:
- Quả thật kỳ diệu, giá nếu hiền điệt không lột chiếc mặt nạ nầy ra, vẫn để nguyên đứng trước mặt ta, thì khó mà nhận được.
Nói xong, Tiêu Diêu Khách đưa chiếc mặt nạ da người lại cho Thạch Bảo Kỳ.
Thạch Bảo Kỳ cất chiếc mặt nạ vào túi rồi hỏi Tiêu Diêu Khách:
- Tam thúc đến Phong Lâm Gia Trang nầy từ bao giờ sao tiểu điệt không gặp?
Tiêu Diêu Khách đáp:
- Lão phu đến đây vào lúc trời mờ sáng, có đi tìm hiền điệt nhưng không thấy.
- Tam thúc đã gặp Phong Lâm Cư Sĩ chưa?
- Ta đã gặp qua, đã dùng cách thuyết phục lão bỏ cuộc lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân.
- Lão trả lời ra sao?
- Lão cương quyết không hủy bỏ và hiện lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân đã mở từ lâu.
Thạch Bảo Kỳ vô cùng kinh hãi, trố mắt nhìn Tiêu Diêu Khách:
- Tam thúc, trận lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân đã mở màn rồi à? Tiêu Diêu Khách gật đầu:
- Quả đúng vậy. Trận lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân đã mở màn từ lâu rồi.
Thạch Bảo Kỳ bâng khuâng:
- Kết quả ra sao tam thúc?
- Người lên đài đầu tiên là Trịnh Chánh Trung, Thiếu Bảo Chủ của Đằng Vân Bảo, tên nầy công lực khá thâm hậu; liên tiếp đánh ngã ba tên cao thủ rớt xuống đài.
Bọn người Đằng Vân Bảo thấy vậy ngở đâu Thiếu Chủ mình sẽ toàn thắng, vỗ tay cổ võ thật kịch liệt?
Thạch Bảo Kỳ sững sốt:
- Trịnh Chánh Trung thắng cuộc à?
Tiêu Diêu Khách lắc đầu:
- Không đúng vậy, chẳng bao lâu Trịnh Chánh Trung chết vì đường chiêu Vô Địch Chưởng của kẻ khác.
- Là ai đây? Nhân vật nào lại biết đường chiêu Vô Địch Chưởng?
- Đó là môn đệ Cuồng Trung Thánh vừa phát chiêu đầu đã giết chết đối phương.
Thạch Bảo Kỳ hết sức kinh dị:
- Tam thúc, sao có chuyện lạnh lùng nầy. Cứ theo chỗ tiệu điệt biết thì gã Cuồng Trung Thánh đã bỏ mình nơi tửu điếm Chánh Dương Lâu rồi, chỉ còn một nữ môn dồ tên là Viên Thu Dung.
Có lẽ nào ả nầy lại lên đài tranh đoạt giai nhân và vật báu?
- Quả đúng như vậy, chính ả Viên Thu Dung nầy đã cải dạng một gã thiếu niên lên đài đấu cùng môn đồ Tửu Trung Tiên tên là Trương Đại Sơn.
Thạch Bảo Kỳ nóng nãy:
- Rồi kết quả thế nào tam thúc?
- Kết quả Viên Thu Dung bị Trương Đại Sơn vạch bộ mặt thật bằng cách khi hai người cùng đấu với nhau một chiêu Vô Địch Chưởng thì gã nầy đã thò tay móc rách mảnh áo trước ngực nàng, để lộ cặp nhủ hoa.
Nàng liền bị lão chủ khảo võ đài là Côn Luân lão nhân đuổi xuống đài hũy bỏ tư cách trong cuộc giao đấu.
Nghe qua Thạch Bảo Kỳ nhíu cặp lông mày lưỡi kiếm rồi bỗng bật cười:
- Rõ thật buồn cười.
Ngưng lại, Thạch Bảo Kỳ lại hỏi:
- Tam thúc, võ đài lại có thêm chủ khảo tên Côn Luân lão nhân nữa à? - Đúng vậy. Phong Lâm Cư Sĩ nghĩ ra một kế hoạch thật là chu đáo, chẳng những lão mời Côn Luân lão nhân làm chủ khảo cho trận Huyết Châu Chiêu Thân mà luôn cả Tịnh Huyền Đạo Trưởng, chưởng môn nhân phái Hoa Sơn, Thiện Lâm Đạo Trưởng, chưởng môn nhân phái Vũ Đương, giúp đỡ cho lão mọi bề.
Chính ba nhân vật nầy hiện nay tiếng tăm lừng lẩy trong chốn giang hồ, quần hùng đều kính nể, cho nên dù có ai muốn mưu đồ độc kế toan cướp Huyết Châu Hồn trong khi giao đấu cũng chẳng dám hành động. Đây thật là một cách an toàn.
Sắc mặt Thạch Bảo Kỳ biến đổi:
- Tam thúc, cứ theo như sư phụ tiểu điệt Phục Ma Tôn Giả nói lại, thì ba môn phái Côn Luân, Hoa Sơn và Vũ Đương đều là những nhân vật quang minh chính đại trước kia chưa hề mang tiếng tăm dính líu đến chuyện mưu đồ hảm hại phụ thân chiếm lấy Huyết Châu Hồn tại chân núi Ma Phong, nhưng tại sao nay lại bằng lòng theo lời Phong Lâm Cư Sĩ tới đây bảo vệ lôi đài?
Tiêu Diêu Khách hơi bâng khuâng:
- Chuyện nầy chắc chắn có nhiều uẩn khúc, đương nhiên trong cuộc phải có một chuyện gì phi thường lắm chứ chẳng không, chính ta cũng hết sức hoang mang về điều này.
Thạch Bảo Kỳ để hiện diện trên gương mặt tuấn tú nét ưu tư, kinh dị, một chập mới hỏi:
- Thưa tam thúc, sau đó kẻ nào lên đài tranh cuộc cùng Trương Đại Sơn?
- Một gã tiểu tử tên Lam Kiến Xương vừa lên đài chẳng bao lâu thì quật chết Trương Đại Sơn. Hiền điệt biết rõ hắn không?
Thạch Bảo Kỳ gật đầu:
- Rất rõ, võ công Lam Kiến Xương khá cao cường, tiểu điệt đã từng gặp qua tại Chánh Dương Lâu, nhưng tên nầy có thể nửa tà, nửa chánh, rất thâm độc.
- Quả chẳng hề sai, Lam Kiến Xương là môn đồ của lão Ma Trung Quân, một nhân vật trong Lục Tuyệt.
Sự thật võ công của gã không cao hơn gì Trương Đại Sơn bao nhiêu, nhưng rất mưu quỉ. Trước hết gã vờ chống trả không nổi Trương Đại Sơn làm cho tên nầy sanh ra lòng khinh địch không đề phòng để bất ngờ gã quật mạnh một chưởng chết liền tại chỗ.
- Tam thúc, rồi sự tình diễn ra?
- Lam Kiến Xương lại bị kẻ khác phế bỏ một cánh tay.
- Là kẻ nào đây?
- Độc Thủ Thư Sinh!
Thạch Bảo Kỳ sững sốt:
- À, ra lại là hắn. Theo lời Đãng Ma Tôn Giả thì hiện nay Độc Thủ Thư Sinh là kẻ võ công cao cường nhất trong đám anh hùng thiếu niên đi dự lôi đài, bởi vì ngoài sự am tường Vô Địch Chưởng, Phi Hồ Mỷ Nhân lại còn truyền dạy cho hắn ngón Cửu Cửu Huyền Âm Chưởng, một thứ ma chiêu đáng khiếp, làm sao gã Lam Kiến Xương chống cho lại.
Tiêu Diêu Khách thất vọng, nói như thở than:
- Lời hiền điệt không sai. Võ công của gã Độc Thủ Thư Sinh nầy quả nhiên cao thâm tột độ, chẳng những gã phế bỏ cánh tay của Lam Kiến Xương mà liên tiếp quật chết thêm ba người thiếu niên cao thủ khác, tung hoành ngang dọc trên lôi đài, xem thế nầy nếu không có sự thay đổi phi thường, chắc chắn là kẻ chiếm lấy Huyết Châu Hồn và Lý Tiểu Bình.
Nghe qua mấy lời nầy, bất giác Thạch Bảo Kỳ kinh hãi lên liền bật thốt:
- Nguy mất rồi! Nếu để cho ả hồ ly Phi Hồ Mỷ Nhân hiệp tác cùng lão Phong Lâm Cư Sĩ, lập thành một khối ma đạo thì sau nầy thật khó cho chúng ta trong cuộc diệt trừ, đồng thời nguy hiểm cho Bạch đạo nữa. Tiêu Diêu Khách lo lắng:
- Đúng như vậy, chính ta cũng đã nghĩ ra điều đó. Nếu lão Phong Lâm Cư Sĩ và Phi Hồ Mỷ Nhân liên kết với nhau, luyện hết toàn chiêu trong Huyết Châu Hồn thì mạng võ lâm sẽ tới hồi mạt vận.
Thạch Bảo Kỳ sững sốt một hồi nói:
- Đã biết vậy sao tam thúc không tìm cách ngăn chận lại chuyện khiếp người này?
- Ta đã từng gặp Phong Lâm Cư Sĩ nói qua chuyện nầy, cản ngăn lão, nhưng không đem lại kết quả nào.
- Nghĩa là lão không chịu đình chỉ lôi đài?
- Đúng như vậy.
- Thế rồi tình hình diễn biến ra sao?
- Trong cơn nóng giận không sao dằn đưọc, ta đã cùng Phong Lâm Cư Sĩ triễn ra một trận đấu.
Cặp mắt Thạch Bảo Kỳ sáng rực:
- Phải chăng tam thúc đã đánh bại lão Phong Lâm Cư Sĩ nên mới còn mạng đến đây.
Tiêu Diêu Khách thở thãm:
- Chuyện không đơn giản như thế, sự thự ta đấu cùng lão hơn một trăm chiêu nhưng sau cùng thất bại vì đường chiêu Vô Địch Chưởng của Phong Lâm Cư Sĩ.
Suýt nữa Thạch Bảo Kỳ đã dựng người lên:
- Lão Phong Lâm Cư Sĩ cũng biết xử dụng Vô Địch Chưởng nữa à?
- Đây là một sự thật hiển nhiên, bởi Phong Lâm Cư Sĩ đang có trong ba hạt Huyết Châu Hồn, lẽ nào hắn không luyện được đường chiêu Vô Địch Chưởng.
Ngớ ngẩn một hồi, chợt Thạch Bảo Kỳ nhớ tới một điều hệ trọng, liền hỏi Tiêu Diêu Khách:
- Tam thúc, có phải nhân vật nào muốn dự lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân đều phải giao nộp cho lão Phong Lâm Cư Sĩ một hạt Huyết Châu Hồn chăng?
Chiếc đầu Tiêu Diêu Khách gặt mạnh:
- Quả nhiên chẳng hề sai, đây chính là cái qui củ mà lão Phong Lâm Cư Sĩ đã định sẵn từ trước.
Tự nhiên luồng sát khí bốc mờ trên gương mặt tuấn tú của Thạch Bảo Kỳ. Đột nhiên chàng thốt giọng căm hờn:
- Nếu thế, tất cả những kẻ dự cuộc lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân nầy năm xưa đều có tham dự vào âm mưu sát hại vong phụ tiểu điệt.
- Kiến thức hiền điệt khá cao, chính bọn nầy đã giúp tay cho hai lão Long Mộc Đảo Chúa quật ngã Thạch đại huynh, chia nhau giành những hạt Huyết Châu Hồn năm xưa.
Rồi Tiêu Diêu Khách kể lại từng môn phái và chưởng môn nhân của những nhân vật có hạt Huyết Châu Hồn cho Thạch Bảo Kỳ nghe. Thạch Bảo Kỳ ngấm ngầm ghi nhớ từng tên một của kẻ gia thù, rồi cùng Tiêu Diêu Khách tới Phong Lâm Gia Trang.
Đi được một khoảng, bỗng Thạch Bảo Kỳ hỏi Tiêu Diêu Khách:
- Thưa tam thúc, hiện nay trong tay Phong Lâm Cư Sĩ có tất cả mấy hạt Huyết Châu Hồn?
- Cứ theo chổ ta thấy lúc rời khỏi chốn lôi đài thì Phong Lâm Cư Sĩ đã có tất cả được mười hai hạt Huyết Châu Hồn.
Thạch Bảo Kỳ rúng động:
- Như thế, nếu tính luôn hạt Huyết Châu trên mình tiểu điệt đây thì chỉ còn một hạt chưa xuất hiện nữa là đủ số phải chăng tam thúc?
- Đúng vậy!
- Thật là nguy hiểm đây. Mười hai hạt Huyết Châu Hồn lọt vào tay Phong Lâm Cư Sĩ quả là đại họa cho giang hồ.
Tiêu Diêu Khách khẩn trương:
- Thật vậy, hiện nay tình hình biến chuyển quá nghiêm trọng, sự tồn vong võ lâm và vận mệnh của chúng ta đang ở phút giây nầy, cho nên lúc nãy ta không muốn liều sống chết cùng Phong Lâm Cư Sĩ để ôm hận ngàn đời một cách oan uổng, mà đi tìm hiền điệt để chú cháu chúng ta liên hiệp lại ứng phó mọi sự tình?
Hào khí bốc mờ trên gương mặt Thạch Bảo Kỳ:
- Kế hoạch tam thúc như thế nào đây?
- Cảnh ngộ quá trầm trọng buộc chúng ta chỉ còn chọn lấy một trong hai con đường.
- Xin tam thúc cho biết rõ?
- Thứ nhứt, hiền điệt phải đến lôi đài gấp rút quật ngã Độc Thủ Thư Sinh, phá hỏng cái âm mưu liên kết của lũ ma đầu.
- Còn điều thứ hai?
- Hãy đưa Lý Tiểu Bình ra khỏi Phong Lâm Gia Trang để cho danh nghĩa của cuộc lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân chẳng còn giá trị gì nữa, làm cho Phong Lâm Cư Sĩ nhục nhã trước quần hùng, sau đấy chúng ta tìm cách chiếm lại mươi hai hạt Huyết Châu Hồn.
Nghe xong mấy lời hơn thiệt của Tiêu Diêu Khách, bất giác Thạch Bảo Kỳ phấn chấn cả tâm thần.
Chàng sáng bừng ánh mắt.
- Kế nầy quả nhiên tuyệt diệu. Vậy thì chú cháu ta cứ theo kế đó mà thi hành.
- Nhưng hiện giờ chúng ta biết Lý Tiểu Bình ở đâu để tìm gặp mà mang đi?
- Tiểu điệt biết chỗ Lý Tiểu Bình. Ả đang quì khóc trước mộ mẫu thân cách đây không xa.
Tiêu Diêu Khách mừng rỡ:
- Vậy à! Hiền điệt hãy dẫn ta đi gặp Lý Tiểu Bình cho mau. Hai chiếc bóng cùng lượt phóng đi tợ chớp.
Cả Tiêu Diêu Khách lẫn Thạch Bảo Kỳ đều có vẻ khẩn cấp như nhau.
o O o
Thạch Bảo Kỳ cùng Tiêu Diêu Khách thì triển bộ khinh công thần ảo
nhắm hướng một địa điểm.
Nháy mắt đã tới nơi, hai người đồng đáp xuống đất im lặng tợ bóng quỉ. Thạch Bảo Kỳ quét mắt nhìn qua, thấy trống vắng chẳng còn ai nữa cả. Bất giác chàng rúng động trong lòng.
Lý Tiểu Bình đã biến đi đăèng nào.
Nếu không tìm được nàng, mọi sự dự tính đều sẽ hỏng mất. Bâng khuâng, Thạch Bảo Kỳ quét mắt nhìn qua phía bên kia mộ địa. Chợt chàng thấy có bốn chiếc bóng đang tiến về phía Phong Lâm Cư.
Thạch Bảo Kỳ định thần nhìn kỷ. Chàng rúng động vì nhận ra ả thiếu nữ đi đầu chẳng ai khác hơn là Lý Tiểu Bình.
Kế đó là một vị đạo nhân đi kèm.
Sau hết là hai ả nữ tỳ xinh đẹp. Chính lúc Tiêu Diêu Khách cũng vừa phát giác, nói thật mau bên tai Thạch Bảo Kỳ:
- Hình như Lý Tiểu Bình kìa!
Thạch Bảo Kỳ gật đầu:
- Đúng, chẳng hề sai, chú cháu ta đuổi theo cho mau, hình như lão kia dẫn nàng về lôi đài chi đó.
Một trẻ, một già như hai mũi tên bắn tới mau như làn chớp trên mây. Nháy mắt Thạch Bảo Kỳ và Tiêu Diêu Khách đã bắt kịp bọn Lý Tiểu Bình. Hai người đưa mắt nhìn nhau ra hiệu.
Lập tức, Thạch Bảo Kỳ vạch từ bên trái phóng vụt qua bọn người, đáp xuống mặt đất im lặng đến hạt bụi không bay.
Đồng thời, Tiêu Diêu Khách cũng dùng một thân pháp kỳ ảo vượt qua đứng chắn ngang trước mặt Lý Tiểu Bình.
Khiến cho Lý Tiểu Bình và hai ả nữ tỳ đang đi phải thu hồi thân thủ. Bốn người đưa mắt xem là ai mà lại ngang tàng như vậy.
Lý Tiểu Bình sững sốt kêu lên:
- Thạch công tử, tam thúc đây. Lão nhân cũng vừa nhận ra Thạch Bảo Kỳ và Tiêu Diêu Khách, sững sờ lên.
Sau đó lão nầy xê mình tới đối diện Tiêu Diêu Khách trầm giọng:
- Tiêu Diêu Khách! Lúc nãy ngươi náo loạn lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân, khiến chủ gia một phen nhọc sức, giờ ngăn cản bọn ta làm gì? Tiêu Diêu Khách dững cặp lông mày nửa bạc:
- Ngươi nói dễ nghe quá.
- Lão già định làm gì?
- Ta muốn ngươi để mặc Lý Tiểu Bình lại.
Vương tổng quản tháo ra hai bước.
- Sao đó? Tiêu Diêu Khách! Ngươi định bắt tiểu thư của ta lại à? Tiêu Diêu Khách khẽ gật đầu:
- Quả đúng vậy, các ngươi cứ tự tiện trở về Phong Lâm Cư, còn Lý Tiểu Bình hãy để yên đó mặc cho lão phu định liệu.
- Tại sao ngươi làm như vậy?
- Tại sao à? Tại vì lão phu quyết đập tan cái âm mưu hiểm độc, cáo lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân của Phong Lâm lão tặc.
Vương Tổng Quản kinh hãi vô cùng nhưng đã quát:
- Chẳng quản ngươi định hành động những gì ám mụi, giờ ta có bổn phận đưa tiểu thư trở về gia trang thì không thể bỏ qua được.
Tiêu Diêu Khách thịnh nộ:
- Sao đấy? Ngươi định ngăn cản việc làm của lão phu à?
Vương Tổng Quản quả cảm:
- Nếu ngươi nhất quyết bắt Lý tiểu thư thì ta buộc lòng phải ra tay hộ vệ.
Nghe qua mấy lời nầy, bất giác Tiêu Diêu Khách cháy phừng lửa giận, quát to:
- Vương Đại Niên. Ngươi quả thật bạo gan, nay dám dùng lời vô lễ trước mặt lão phu, chẳng lẽ ta không răn dạy ngươi để làm gương cho kẻ khác hay sao?
Chưa kịp dứt lời, Tiêu Diêu Khách đã bằng thân pháp thần diệu, bắn mình tới.
Đồng thời, lão nhân quật liên tiếp ba chiêu cực kỳ mạnh bạo.
Thế công của Tiêu Diêu Khách mạnh như biển động, núi lở. Vương Tổng Quản võ công tuy cao cường nhưng chưa phải là địch thủ làm sao chống nổi ba chiêu cực kỳ khốc liệt đó.
Lão nhân gượng gạo đưa chưởng chống trả.
Bình? Bình?
Vương Tổng Quản lảo đảo tháo lui cả trượng. Chưa chịu ngưng tay, Tiêu Diêu Khách theo sát lão nhân bắn ra một đạo Xuyên Tâm Đoạn Mạch Chỉ thần tốc.
Chiêu thức này thi triễn ra dù cho quỉ tần cũng chưa dễ gì lẫn tránh, huống chi kẻ phàm.
Vương Tổng Quản chỉ kịp rú lên một tiếng hải hùng, toàn thân bay bổng lên cao, rồi rớt xuống đất như diều đứt dây.
Lão nhân chết liền tại chổ.
Lý Tiểu Bình hét:
- Trời, tam thúc.
Hai ả nữ tỳ luống cuống.
Lẹ như tia chớp, Thạch Bảo Kỳ lắc mình tới gần hai ả nữ tỳ búng một loạt chỉ phong.
Bịch? Bịch?
Hai ả bị trúng huyệt đạo, không còng động đậy nữa, đứng trơ trơ như pho tượng.
Sự tình diễn ra trong nháy mắt.
Lý Tiểu Bình hết sức kinh hoàng, chỉ trố mắt mà nhìn chứ chưa biết đối phó làm sao.
Tiêu Diêu Khách nói mau:
- Thạch hiền điệt hãy dẫn Lý Tiểu Bình đi trước cho mau! Thạch Bảo Kỳ hô to:
- Xin tuân lịnh tam thúc.
Lý Tiểu Bình cất giọng thảm thiết:
- Tam thúc sao lại hành động như thế nầy? Tiêu Diêu Khách nói:
- Lý Tiểu Bình, sự thật bọn lão phu chẳng có ác ý gì với cháu cả. Nay hãy theo ta rời khỏi Phong Lâm Gia Trang nầy.
Lý Tiểu Bình rơi lệ:
- Thật tình tiểu nữ chẳng biết tam thúc vốn chẳng có gì ác ý, nhưng nếu cháu lìa khỏi gia trang thì sẽ làm khổ cho lão phụ, lại mang lấy cái tội bất hiếu. Vậy xin tam thúc nghĩ lại.
Nói xong, Lý Tiểu Bình òa khóc.
Thạch Bảo Kỳ cười lạnh lẽo:
- Hiện tình đã quá cấp bách, tam thúc chớ có nói chuyện nhiều cùng ả nữa, trước hết hãy để tiểu điệt chế ngự huyệt đạo, rồi dẫn khỏi Phong Lâm Gia Trang là yên xong.
Tiêu Diêu Khách gật đầu:
- Chuyện đã như thế thì ta hãy tạm hành động, sau nầy sẽ hay. Lời vừa kịp dứt đã thấy Thạch Bảo Kỳ lắc mình qua Lý Tiểu Bình giở ngọn chỉ điểm ngay huyệt đạo của nàng mau tợ chớp.
Chợt trông thấy biến cố xảy ra, Lý Tiểu Bình vùng phóng ra ngoài một trượng tránh ngọn chỉ phong của Thạch Bảo Kỳ, thảm thiết kêu lên:
- Thạch tình lang, xin chớ?
Chữ chớ hãy còn chưa kịp dứt, lẹ như chớp, Tiêu Diêu Khách đã xê qua điểm ngay huyệt đạo của Lý Tiểu Bình ngã quay xuống đất.
Nàng hôn mê chẳng còn hay biết gì nữa cả.
Tiêu Diêu Khách gấp rút:
- Thạch hiền điệt, thời giờ đã quá cấp bách, không thể tính thế nào được cả, vậy ngươi hãy mau lẹ bồng Lý Tiểu Bình rời khỏi chốn nầy, chạy cho xa, càng xa càng tốt, còn bọn Phong Lâm Cư Sĩ đã có ta đối phó, đồng thời trước sau gì cũng chiếm cho được Huyết Châu Hồn.
Thạch Bảo Kỳ biết rõ thì giờ nguy ngập, ở đây cách Phong Lâm Gia Trang chỉ vài dặm, bọn Phong Lâm Cư Sĩ có thể hiện tới bất cứ lúc nào nên không dám chần chờ thêm nữa,chỉ hô "vâng" một tiếng rồi phóng tới chộp xách cái thân hình bất động của Lý Tiểu Bình toan chạy đi.
Chợt trong khi ấy, có tiếng quát:
- Hãy dừng lại!
Vừa dứt tiếng đã thấy một bóng người to lớn từ trên cao phóng xuống sân tràng.
Thạch Bảo Kỳ ngưng bước nhìn qua coi đó là ai? Đã thấy Phong Lâm Cư Sĩ hiện ra giữa sân tràng, bộ mặt bốc mờ sát khí. Thạch Bảo Kỳ rúng động khẽ thầm:
- À, ra lão thất phu nầy.
Đang lúc đó lại có thêm năm chiếc bóng nữa từ kia phóng tới sân tràng.
Đó là một lão đạo sĩ vận áo xanh và bốn người tay cầm trường kiếm oai nghiêm.
Tiêu Diêu Khách khích động tột độ, xê lại gần nói khẽ với Thạch Bảo Kỳ:
- Thạch Bảo Kỳ, lão đạo sĩ áo xanh kia chính là Tịnh Huyền Đạo Trưởng. Chưởng môn nhân của phái Hoa Sơn võ công rất cao cường, không dễ gì xúc phạm, ngươi hãy trừa cơ hội lên đường cho mau, đừng chờ nữa, bọn chúng đã có ta lo liệu rồi.
Thạch Bảo Kỳ khẩn cấp:
- Xin tuân lịnh tam thúc.
Thốt xong, chàng liền quay bước thi triễn khinh công chạy đi như bay. Nhưng Tịnh Huyền Đạo Trưởng đã hét:
- Vô lượng thọ phật!
Mồm quát, lão Đạo Sĩ vừa bắn mình tới ngăn chận trước mặt Thạch Bảo Kỳ.
Đồng thời lão hất cánh tay đạo bào lên.
Một luồng kình khí cực kỳ mạnh bạo ào ào áp tới Thạch Bảo Kỳ. Phát giác chiêu nầy, Thạch Bảo Kỳ sững sốt, thâu hồi thân thủ trở về vị trí cũ. Công lực của Tịnh Huyền Đạo Trưởng quá thâm hậu, khiến cho Thạch Bảo Kỳ đến phải ngơ ngác cả người lên.
Phong Lâm Cư Sĩ đăm đăm nhìn Thạch Bảo Kỳ một lúc hậm hực thét:
- Thạch Bảo Kỳ, ngươi dám xê mình đi một bước, lão phu sẽ giết ngươi.
Nghe qua mấy lời đó, Thạch Bảo Kỳ nổi giận, dựng cặp lông mày lưỡi kiếm lên, sát khí tỏa mờ trên gương mặt tuấn tú của chàng.
Chàng chưa kịp trả lời thì Phong Lâm Cư Sĩ đã quay qua Tiêu Diêu Khách:
- Tam đệ?
Tiêu Diêu Khách quát:
- Câm mồm lại. Tình nghĩa anh em giữa ta và ngươi sớm đã dứt rồi, chỉ còn lưu lại mối hận thù thôi, từ nay đừng gọi ta bằng tam đệ nữa.
Phong Lâm Cư Sĩ nhíu cặp lông màu nửa bạc nhìn xác chết của Vương Tổng quản và hai ả nữ tỳ bất động trên mặt đất, lạnh lùng hỏi:
- Tiêu Diêu Khách, có phải ngươi đã ra tay hạ ba người nầy chăng?
Tiêu Diêu Khách gật đầu:
- Chính là ta đó.
- Vương Tổng Quản tội gì?
Tiêu Diêu Khách trầm lạnh:
- Vương Tổng Quản thốt lời điên cuồng nhục mạ lão phu, ta nổi giận chỉ dạy cho hắn một chút màu sắc võ công, chẳng ngờ hắn không chịu nổi mà vong mạng.
Ngươi không bằng lòng à?
Bộ mặt như vành trăng của Phong Lâm Cư Sĩ hiện lên đầy sắc giận.
- Tiêu Diêu Khách, nay lão phu cần nói rõ cho ngươi biết, đây là Phong Lâm Gia Trang qui luật hẳn hòi, không phải để mặc cho ngươi làm mưa làm gió đâu. Lúc nảy ở tại lôi đài ta đã cho ngươi biết trước phải lập tức lìa bỏ chốn nầy, bằng không chớ trách ta hạ thủ chẳng niệm tình. Nay đâu ngờ ngươi lại còn bạo gan tới đây, lại toan hảm hại con gái ta, làm sao ta dung tha cho được.
Lời nói ngạo cuồng của Phong Lâm Cư Sĩ vừa thốt làm cho Tiêu Diêu Khách nghe qua cháy phừng cơn lửa giận.
Luồng sát khí tỏa mở trên gương mặt lão nhân.
Lão quát chấn động:
- Phong Lâm Cư Sĩ! Lão phu nhắc lại lời sau cùng nầy: Trừ phi ngươi chịu bỏ cuộc tranh hùng Huyết Châu Chiêu Thân, ta nguyện sẽ tự ý rút đi chẳng hề luyến tiếc, bằng không ta thề cùng ngươi một phen sanh tử tại tràng nầy.
Phong Lâm Cư Sĩ cố dằn thịnh nộ:
- Tiêu Diêu Khách! Cuộc lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân nầy có chỗ nào không đúng chăng?
- Hừ, trong lòng ngươi chứa đầy âm mưu quỉ quyệt chớ có giả vờ trước mắt ta.
Phong Lâm Cư Sĩ trợn mắt:
- Câm mồm lại. Lão phu buộc ngươi phải rời bỏ chốn nầy ngay. Cặp lông mày Tiêu Diêu Khách dựng ngược:
- Đâu có chuyện dể dàng như thế được. Bây giờ trừ ra ngươi hãy bỏ lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân, truyền rao cùng quần hùng bãi cuộc giao tranh đẫm máu và đem nộp tất cả những hạt Huyết Châu Hồn đã có cho lão phu thì lão phu sẽ đi ngay, bằng trái lại, ta sẽ bắt con mi để làm con tin. Ngươi chớ cuồng vọng.
Phong Lâm Cư Sĩ giận run người:
- Ngươi quả thật là độc hiểm.
Tiêu Diêu Khách cười lạnh lẽo:
- Chính ngươi mới là một kẻ vô tình vô nghĩa hơn ai hết. Tâm địa ngươi hiểm sâu, quỉ quyệt khó nổi đo lường. Ngày trước Thạch huynh đã lầm ngươi.
Phong Lâm Cư Sĩ buông trầm:
- Cuộc lôi đài Huyết Châu Chiêu Thân đã phát động, lão phu đâu có thể vì ngươi mà ngưng lại được.
- Nếu ngươi không chịu bãi bỏ, lão phu thề phá tan Phong Lâm Cư nầy.
- Ngươi dám bạo gan đến thế sao?
- Có gì không dám, lão phu thề giết sạch bọn đê tiện trong Phong Lâm Cư.
Dưới cơn thịnh nộ, Tiêu Diêu Khách không còn suy nghĩ lợi hại nữa, chợt thấy huy động ngọn chưởng lên, nhắm ngay tên cao thủ cầm thanh trường kiếm quật tới một chiêu sấm sét.
Chiêu lạ thường đẩy ra, tiếp đó có tiếng ré thảm khốc chấn động cả sân tràng.
Thân hình tên cao thủ bay ra xa ba trượng, chết liền tại chỗ.
Thiếu Hiệp Hành Thiếu Hiệp Hành - Lã Phi Khanh