When you're young, you want to do everything together, when you're older you want to go everywhere together, and when you've been everywhere and done everything all that matters is that you're together.

Unknown

 
 
 
 
 
Tác giả: Lý Tẫn Hoan
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 113 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 609 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 03:36:52 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 43: Số Mệnh Đánh Một Trận!
in Bạch Tử Nhan, Tề Thiên Ngạo, Bắc Thần Diêm, Tề Thiên Túng, Tần Mộ Ngôn, Mục Nhạc Ca, Nguyệt Tiêu Nhiên, Tiêu Ngọc Thương, Lục Vận cùng Tề Thiên Duyệt mười người đến trước đài, tiếp theo sẽ tiến hành cuộc so tài của mười người cuối cùng, quy định cuộc tranh tài hôm nay là khiêu chiến đối thủ, xin tuyển thủ lựa chọn đối thủ khiêu chiến, chuẩn bị sẵn sàng!”Đại hội Thánh môn ngày cuối cùng, cuộc thi rốt cuộc cũng tiến vào thời khắc khẩn trương nhất. Mấy vạn đệ tử Thánh môn đều đã tụ tập từ sớm trên quảng trường, chờ đợi trận chiến làm cho người ta nhiệt huyết sôi trào.Nói đến đại hội Thánh môn lần này: thật sự là ngoài ý muốn so với mọi năm, sự kiện đặc biệt năm nay khá nhiều! Trước không nói Lục Thăng thân là Thánh môn ngũ kiệt lại bị loại. Cũng không nói con ngựa đen Tề Thiên Túng dùng khí thế sấm vang chớp giật tiến vào top 10. Chỉ riêng vận may của Tề Thiên Duyệt cũng đủ để ọi người mở rộng tầm mắt, vỗ ngực giậm chân, thổn thức không dứt.Tin tưởng nếu như ánh mắt có thể thiêu chết người, Tề Thiên Duyệt nhất định so với gà nướng còn đặc sắc hơn! Nhắc tới vận khí của thằng nhãi này, thật đúng là làm cho nhân thần cộng phẫn! Vốn vòng bán kết, Tề Thiên Duyệt đã không bị gặp đối thủ được vào thẳng. Không nghĩ tới vòng rút thăm thứ hai, người này lại rút được số 7 không bị gặp đối thủ, trực tiếp tiến vào vòng trong, trở thành người đầu tiên trước 10 người!So với những trận tranh tài khác, trận chung kết này cơ hồ không hồi hộp mấy. Trừ mấy người Bạch Tử Nhan, Bắc Thần Diêm cùng Lục Vận đang lao vào khổ chiến, những khác đều là thuận lợi tiến vào.Còn hai người rất là vừa ý với cái kết quả này phải kể đến Mục Thiên Thành cùng Mục Nham. Hai lão gia này tựu như cây khô gặp mùa xuân nắng hạ gặp mưa rào, cười đến một cảnh xuân rực rỡ. Điều này cũng khó trách, hàng năm đều là Tần thị Thánh môn giành giải nhất. Nhưng năm nay, trong top 10, người của Mục thị Thánh môn chiếm hơn phân nửa. Điều này cũng có thể lý giải tại sao hai người Mục Thiên Thành dưới ánh mắt uy áp của những trưởng lão khác vẫn như cũ vui sướng, mặt mày hớn hở.“Xin mọi người im lặng một chút!” Tần Duyệt sửa sang lại tâm tình, mang theo một vẻ mặt tươi cười đi ra, “Các vị, ngay lập tức sẽ tiến hành cuộc khiêu chiến. Năm nay, đệ tử Thánh môn chúng ta có thể nói là cực kỳ ưu tú. Hi vọng mọi người có thể bảo trì vững vàng, đạt được thành tích tốt! Tiếp theo ta tuyên bố cuộc khiêu chiến chính thức bắt đầu!” Lúc Tần Duyệt nói lời này thì không biết cố tình hay vô ý, đôi mắt hướng Tần Mộ Ngôn quét mấy cái.“Mười người các ngươi ai muốn khiêu chiến đầu tiên?” Tần Duyệt Đại Trưởng Lão thật là “từ ái” hỏi.“Ta!” Hiệu quả của một tiếng này trực tiếp khiến cho tiếng ồn ào trong hội trường an tĩnh lại trong nháy mắt, cây kim rơi cũng có thể nghe thấy tiếng.Người đứng ra không ai khác chính là Tần Mộ Ngôn.Lãnh môn! Đây tuyệt đối chính là lãnh môn!Tất cả mọi người đều biết, trong cuộc khiêu chiến này, càng ra sân muộn bao nhiêu càng có phần thắng bấy nhiêu. Thông thường, tuyển thủ không đủ thực lực sẽ tiến hành khiêu chiến trước, tranh đoạt năm vị trí sau. Mà Tần Mộ Ngôn bây giờ lại muốn khiêu chiến trước tiên, quả thật khiến ọi người hoài nghi, đầu của hắn có phải hay không bị nước vào rồi!Giờ phút này, sắc mặt Tần Duyệt đã đen đến cực điểm, “Ngươi xác định muốn là người đầu tiên khiêu chiến?” Tần Duyệt cực kỳ thong thả nói xong những lời này, cho dù ai cũng nghe ra trong lời nói của hắn có tức giận gần như nổ tung.Nhưng mà Tần Mộ Ngôn cũng là mắt điếc tai ngơ. Hắn cực kỳ kiên định nói: “Dạ! Ta chính là muốn khiêu chiến đầu tiên!”Nghe được Tần Mộ Ngôn hững hỡ với sự uy hiếp của hắn, trong mắt Tần Duyệt thoáng qua một tia sát khí, sát khí của người này che giấu cực tốt, thế nhưng Thiên Túng lại chú ý tới. Nàng cũng càng cảm thấy kỳ quái, thái độ đối đãi của Tần Duyệt với Tần Mộ Ngôn rõ ràng giống như đối đãi với một công cụ, mà trong tia sát ý kia lại mang theo một loại chán ghét cùng sợ hãi. Mà Tần Mộ Ngôn lạnh như băng là che dấu hận ý ngập trời. Xem ra quan hệ của Tần Mộ Ngôn cùng Tần thị Thánh môn cũng không đơn giản! Thiên Túng trong lòng thầm nghĩ.“Hảo! Vậy ngươi muốn khiêu chiến người nào?” Tần Duyệt đã đè xuống tâm tình của mình, tiếp tục hỏi.“Nàng!”Nhìn theo hướng chỉ của Tần Mộ Ngôn, mọi người càng thêm một mảnh xôn xao.“Lại là Tề Thiên Túng!”“Người Tần Mộ Ngôn công tử muốn khiêu chiến là Tề Thiên Túng!”“Trời ạ! Có cần kích thích thế này hay không! Đây chính là cuộc so tài đầu tiên ngày hôm nay a!”Tất cả mọi người không nghĩ tới, trận tranh tài đầu tiên cư nhiên sẽ là đứng đầu Thánh môn ngũ kiệt Tần Mộ Ngôn cùng người đã đánh bại Lục Thăng, thiên phú kinh người đệ tử trẻ tuổi nhất Thánh môn Tề Thiên Túng!“Tiểu Thiên, ngươi thật muốn tiếp nhận sao? Tên kia là Kiếm Tông cấp ba, gần đây càng thêm điên cuồng bế quan, đoán chừng cũng phải đột phá cấp bốn!” Mục Nhạc Ca rất là lo lắng nhỏ giọng nói bên tai Thiên Túng, “Ngươi có nắm chắc không?”Mấy người Tề Thiên Ngạo đều là vẻ ân cần lo lắng không lời nào có thể miêu tả được. Nhưng bọn họ biết, Thiên Túng chính là Thiên Túng, nếu như chuyện nàng đã quyết định liền tuyệt sẽ không thay đổi. Trong lúc nhất thời, tầm mắt của mọi người cũng tập trung trên người Tề Thiên Túng.Người bên cạnh có lẽ không biết, nhưng khuya ngày hôm trước, thời điểm Tần Mộ Ngôn đột nhiên tới chơi, Thiên Túng đã biết sẽ có một màn hôm nay, mà nàng lúc đó đã cho hắn một đáp án rõ ràng.Tựu như một loại tâm linh hữu tê, hai người Tần Mộ Ngôn Thiên Túng đều nghĩ đến một màn trong rừng đào đêm hôm đó. Trên mặt bọn họ không tự chủ đồng thời toát ra một tia cười.Tức khắc, cả hội trường như cùng sáng lên!Rất nhiều năm sau đó, mỗi khi đệ tử Thánh môn nói tới trận đánh năm nao của Tần Mộ Ngôn cùng Thiên Túng thì cũng sẽ nghĩ đến cảnh tượng hai người kia tiêu dao nhìn nhau, ngầm hiểu ý nhau mà cười. Thật giống như nhật nguyệt đồng huy, băng tuyết sơ tan.Đang lúc mọi người còn nín thở, Tề Thiên Túng đã không chút do dự phi thân nhảy lên või đài, dùng hành động nói ọi người đáp án của nàng, đó chính là: chiến!Tần Mộ Ngôn thấy vậy, cũng phi thân đi tới trên võ đài.Một khắc chân của Tần Mộ Ngôn mới vừa chạm lên võ đài, Đoạn Hồn tiên của Thiên Túng đã được triệu hoán xuất thể, mang theo một trận gió phá không thổi về phía Tần Mộ Ngôn. Đối với sự tập kích bất ngờ của Thiên Túng, Tần Mộ Ngôn giống như biết trước. Một thanh Phương Thiên Kích dài chừng bảy thước chắn trước người của hắn.“Keng! Keng! Keng!......”Trong nháy mắt, hai người đã giao chiến vài chục chiêu. Cuộc tranh tài này không có một chút nào khúc dạo đầu, không có đối thoại dư thừa, thậm chí ngay cả thời gian chớp mắt cũng không để lại cho người xem. Mọi người chỉ thấy Phá Thiên Kích đỏ như lửa xà cùng kim quang bao phủ Đoạn Hồn tiên, lúc ra lúc vào. Kiếm Khí ma sát đụng vào nhau bộc phát năng lượng nguyên tố kinh người. Trong mắt mọi người, chỉ cảm thấy đang thưởng thức một cuộc thịnh yến thị giác. Chỉ thấy lưu tinh màu vàng kim cùng màu lửa đỏ từ giữa không trung bắn nhanh xuống, tán lạc quanh thân hai người, tiêu tán trong không khí. (Phong: ta dốt văn miêu tả a @@)Không có bất kỳ thủ xảo cùng kiếm kỹ nào, chẳng qua là so đấu lực lượng. Thiên Túng dần dần cảm thấy lực bất tòng tâm, dù sao nàng cùng Tần Mộ Ngôn cũng chênh lệch hai cấp, bằng vào lực lượng là tuyệt đối không thể giành thắng lợi. Lúc này, Thiên Túng đột nhiên nhớ tới phương pháp vận hành năng lượng trong lúc tỷ thí cùng Lục Thăng hai ngày trước đây. Nàng vội vàng vừa ứng đối sự tấn công của Tần Mộ Ngôn, vừa bí mật xâm nhập vào Chư Thần quyết để sử dụng phương pháp kia, khiến cho ba loại kiếm khí trong cơ thể theo kinh mạch cấp tốc vận hành.Rất nhanh, năng lượng trong không khí xuất hiện dao động rất nhỏ. Kiếm Khí đụng chuyển bộc phát ra năng lượng quỷ dị lẻn vào trong cơ thể Thiên Túng, Thiên Túng tựu như một hắc động cắn nuốt năng lượng chung quanh, bổ sung lại tiêu hao của bản thân.“Thật là kỳ quái! Tề Thiên Túng sao có thể cùng Tần Mộ Ngôn so đấu kiếm khí lâu như vậy? Nàng không phải là mới vừa vặn bước vào Kiếm Tông sao?”“Ta vốn cho rằng Tần Mộ Ngôn công tử sẽ rất dễ dàng giành chiến thắng, không nghĩ tới cũng qua một canh giờ rồi, Tề Thiên Túng này cũng quá biến thái đi, cư nhiên có thể đối kháng Kiếm Tông cấp ba?!”“Xem ra cuộc tranh tài này còn không nhất định ai thắng ai thua! Tề Thiên Túng này rốt cuộc có phải người hay không a!”Mọi người đối với một màn trước mắt tựa hồ cũng có chút khó có thể tin.“Thật là quá kỳ quái rồi, Tề Thiên Túng nàng bất quá chỉ là Kiếm Tông cấp một, cùng Tần Mộ Ngôn so đấu năng lượng kiếm khí hẳn là đã sớm bại trận rồi, làm sao chống đỡ được lâu như vậy?” Tần Duyệt đứng trên tháp Thánh môn lẩm bẩm nói.Đừng nói mọi người cùng Tần Duyệt không hiểu, ngay cả Tần Mộ Ngôn trong bụng cũng khiếp sợ không thôi, hắn mặc dù đã sớm đem Thiên Túng trở thành đối thủ duy nhất có thể đối kháng hắn, nhưng hắn không nghĩ tới, thực lực của Tề Thiên Túng lại kinh người như vậy, đơn thuần so đấu năng lượng kiếm khí cư nhiên không rơi xuống hạ phong!Rất nhanh, hai canh giờ đã trôi qua.Giờ phút này, trên trận nguyên tố năng lượng dao động đã yếu đi rất nhiều, không ai nghĩ đến, trận chiến không có gì hồi hộp sẽ trở thành trường kỳ kháng chiến!Bất kể là Tần Mộ Ngôn hay Tề Thiên Túng tựa hồ cũng cố chấp bảo trì mình, chính là thuần túy xuất ra kiếm khí, sau đó va chạm, lại xuất, lại va chạm, cho đến hao hết một tia kiếm khí cuối cùng.Trong lúc vô tình, trên trường đấu đã không còn một tia ồn ào. Đây là một cuộc quyết đấu của cường giả đáng được mọi người kính ngưỡng! Bất kể là cố chấp của Tần Mộ Ngôn hay kiên trì của Tề Thiên Túng!Nhưng là, bất kể ý chí có to lớn đến đâu, chung quy hai người cũng chưa đạt tới cấp bậc Kiếm Đế, không thể nào liên tục không ngừng điều động lực lượng thiên địa tới sử dụng. Rất nhanh, hai người đã sử dụng không ra một tia nguyên tố năng lượng, ngay cả Kiếm Khí cũng tự động thu hồi vào trong cơ thể hai người.“Năng lượng của ngươi hết sạch!” Tần Mộ Ngôn vẫn trấn định như trước nhìn Thiên Túng, lạnh như băng nói. Thế nhưng, đôi mắt băng tuyết hòa tan của hắn lại nhắn nhủ một loại kính trọng cùng thương tiếc người tri kỷ.“Như nhau! Như nhau!” Thiên Túng không chút khách khí đáp lễ nói. Đột nhiên, nàng từ trong ống tay áo rút ra đoản đao sắc bén, bên môi câu khởi một tia cười nhạt, “Tần Mộ Ngôn, không biết võ kỹ của ngươi như thế nào?”Nói xong, Thiên Túng cầm tỏa hồn chủy trong tay cấp tốc xông tới phía Tần Mộ Ngôn. Tần Mộ Ngôn trong bụng cả kinh, nhưng thân thủ cũng không chút nào chịu thua người ta. Hắn rút ra một thanh nhuyễn kiếm sáng long lanh tại bên hông, hình dáng như linh xà, cùng tỏa hồn chủy dây dưa.Một màn này, khiến cho người xem một mực há mồm đờ lưỡi.Tất cả mọi người cho rằng hai người đã tiêu hao hết nguyên tố kiếm khí vậy cũng chỉ có thể kết thúc tranh tài, thế nhưng hai đại gia cư nhiên ở nơi này trắng trợn so binh khí, đây chính là binh khí hàng thật giá thật. Điều này có nghĩa là, hai người kia căn bản không phải so kiếm tu, mà là đang tỷ võ tu! Trong đại hội kiếm tu Thánh môn tỷ võ tu, chuyện này sợ rằng chỉ có hai kẻ điên này mới làm được.Nhưng mà giờ phút này, ai cũng biết, đây là một cuộc đấu bất luận kẻ nào cũng không thể ngăn cản
Thiên Túng Xinh Đẹp Thiên Túng Xinh Đẹp - Lý Tẫn Hoan