Tài giỏi không có nghĩa là không bao giờ phạm phải sai lầm, mà ở chỗ nhanh chóng chuyển bại thành thắng.

Bertolt Brecht

 
 
 
 
 
Tác giả: Lý Tẫn Hoan
Thể loại: Tiên Hiệp
Số chương: 113 - chưa đầy đủ
Phí download: 10 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 609 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 03:36:52 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 11: Xuất Cốc
rên cánh đồng hoang vu, nơi tiếp giáp giữa Ngọc Ma Lâm và Thánh Thiên đế quốc, không giống với những đội xe sang trọng hai ba mươi người của gia tộc, có bốn người dựa vào hai chân của mình thong thả bước đi. Tuy rằng, bốn người này không có xe lớn, không có mỹ phục nhưng cũng làm cho tầm mắt người ta không thể rời đi. Trong ba người, thiếu niên bên trái mặc y phục hơi có vẻ cao quý, tướng mạo anh tuấn dị thường, cả người khí phách thiên thành, giống như một con báo săn, tràn ngập dã tính. Hai nam nhân bên phải có thể nói là đẹp như thiên nhân, một thanh tú như như trích tiên, một xinh đẹp như yêu nghiệt, nhưng đồng dạng là cao ngạo dị thường. Ba người này đứng ở nơi đó có thể nói là hào quang vạn trượng, nhưng làm người ta kinh ngạc hơn chính là thiếu nữ phía trước bọn họ, đúng là không thể bị che giấu nửa phần quang hoa!Thiếu nữ kia chừng mười tuổi, diện mạo cực kỳ thanh tú, lại cũng không tính là cực đẹp, duy nhất làm cho người ta khen ngợi chính là một làn da băng tuyết. Nhưng chân chính hấp dẫn trên người nàng là loại khí chất lãnh diễm, cảm giác khuôn mặt thanh tú trước mắt lộ ra thêm vài phần xinh đẹp mị hoặc. Bốn người này đi trên đường tất nhiên làm cho người qua đường liên tiếp ngoái đầu lại nhìn, thậm chí còn là nguyên nhân cho những đoàn xe va chạm vào nhau. Kẻ đầu sỏ gây nên tai nạn này dĩ nhiên là Diệp Thiên Túng, Tề Thiên Ngạo, Bạch Ngân cùng Phi Dạ vừa mới ra khỏi Ngọc Ma Lâm không lâu rồi. Diệp Thiên Túng nhìn, mặt không chút biểu tình. Bạch Ngân thờ ơ. Phi Dạ thì vẻ mặt vui sướng khi thấy người gặp họa. Còn Tề Thiên Ngạo chính là một trận buồn bực, quả là đáng buồn a! Vốn bốn người đã quyết định muốn ra khỏi xốc, nhưng Diệp Thiên Túng nói muốn trở lại trong cốc thu thập một chút, hắn chính là tò mò muốn xem thoáng qua chỗ ở của nàng, ai ngờ nàng ra tay đánh cho hắn hôn mê! Tề Thiên Ngạo hắn từ khi nào thì trở thành quả hồng mềm, mặc người ta nắm tròn bóp dẹp. Nhưng hắn dường như đã quên, từ khi gặp được mấy người biến thái Diệp Thiên Túng, hắn sẽ không thoát khỏi vận mệnh bị ‘khi dễ”. Diệp Thiên Túng đương nhiên không thể nào không cảm nhận được ánh mắt ai oán như khuê phòng oán phụ của Tề Thiên Ngạo. Nhưng nàng đương nhiên không thể để cho người ngoài biết được bí mật về huyết phách của Ám Ma Tộc, cũng không thể khiến ọi người phát hiện nàng là người của Ám Ma Tộc. Cho nên, nàng đem tất cả huyết phách thu vào bên trong Ám Ma Huyễn, lại ăn vào dịch dung đan thay đổi dung mạo, sau khi ra khỏi Ngọc Ma Lâm mới mấy một thùng nước hất tỉnh Tề Thiên Ngạo. “Uy, ngươi đều nhìn chằm chằm ta ba canh giờ rồi, không mệt mỏi sao?” Diệp Thiên Túng rốt cục chịu không nổi ánh mắt kiểu thiếu phụ của Tề Thiên Ngạo, mở miệng nói. “Hừ, trừ phi ngươi giải thích với ta vì sao đánh ta bất tỉnh?” Giờ phút này Tề Thiên Ngạo liền giống như một tiểu hài tử, cố chấp muốn biết được đáp án. “Không có gì để giải thích.” Diệp Thiên Túng lạnh như băng nói. Hoàn toàn không có một chút giác ngộ nào, thật giống như việc đánh Tề Thiên Ngạo bất tỉnh là theo lẽ thường phải làm. “Vậy chung quy ngươi cũng nên nói cho ta biết, mặt của ngươi là xảy ra chuyện gì!” Tề Thiên Ngạo không chịu buông tha nói. “Ngươi cảm thấy khuôn mặt của ta có thể để lộ dưới ánh mặt trời sao?” Diệp Thiên Túng hỏi ngược lại. Ý tứ của Diệp Thiên Túng vốn là nói, diện mạo của mình làm cho người khác quá chú ý, rất dễ dàng để lộ thân phận của mình. Nhưng Tề Thiên Ngạo nghe xong lại tỏ vẽ đã hiểu sờ sờ cái mũi, đồng ý nói: “Đúng vậy, ngươi quá đẹp, không nên để cho người khác nhìn thấy.” Diệp Thiên Túng nghe xong lời này xem thường, nhưng Phi Dạ tính tình nóng nảy chịu không nổi rồi, lớn tiếng nói: “Mẹ kiếp, tiểu tử ngươi nghĩ gì thế? Tiểu Diệp là không muốn để cho người khác biết nàng là người của Ám Ma Tộc!” Nhưng ở trong lòng, Phi Dạ vẫn phi thường đồng ý: thật sự không muốn Tiểu Diệp bị người khác nhìn thấy! Bạch Ngân chính là vẫn trước sau như một, nói một tiếng: “Ngu ngốc!” Trong lúc bốn người ồn ào cũng đã đến biên thành lớn nhất của Thánh Thiên đế quốc — Thanh Vân thành. Nhắc tới Thanh Vân thành, tuy là một thành thị biên cương, nhưng cũng cực kỳ đồ sộ, cửa thành đứng vững trên hoang nguyên, rộng lớn mạnh mẽ, tỏa ra hào khí. Quan trọng nhất là, thành chủ Thanh Vân thành Diệp Thanh Vân chính là một trong những nhân vật nổi tiếng ở đế quốc. Diệp Thanh Vân không chỉ là chủ nhân kế nhiệm Diệp gia – một trong tứ đại gia tộc của Thánh Thiên, mà còn còn là một tướng quân biên cương anh dũng kinh người, thành chủ một thành, tên Thanh Vân thành cũng do vậy mà có. Mà hết thảy này đều bởi vì thực lực của Diệp Thanh Vân, trên đại lục này, kẻ mạnh là vua. Gia tộc và quyền lợi cũng không phải thứ quan trọng nhất. Thực lực mới là mấu chốt quyết định hết thảy. Diệp Thanh Vân chừng bốn mươi tuổi cũng đã đứng trong hàng ngũ Kiếm Tông cấp tám, mặc dù không so được với tuyệt thế thiên tài Tề Thiên Ngạo, nhưng thiên phú tu luyện cũng là trong vạn người có một. Hơn nữa, hắn còn là một võ thánh! Ở trên Thần Ma đại lục, trừ bỏ tu luyện kiếm khí, còn có một chức nghiệp nữa chính là võ giả (người luyện võ). Nói trắng ra là người nếu không có thiên phú ngưng khí thành binh, đem kiếm khí trong cơ thể chuyển thành nội lực để rèn luyện thân thể, thích hợp cho việc đánh giáp lá cà. Võ giả cũng chia làm vài cấp bậc như người tu luyện kiếm khí, theo thứ tự là võ sĩ, võ sư, võ thánh, võ tông, võ Hoàng, võ Đế, võ Thần. Tuy rằng, một kẻ giỏi võ có thể không bằng kẻ giỏi kiếm khí có thể dời núi lấp biển, phá gió trảm sóng, nhưng cũng có thể ở trên chiến trường càn quét trăm người chứ không nói chơi. Huống hồ Diệp Thanh Vân vừa là một Kiếm Tông vừa là một Võ thánh, thực lực quả thật không hổ là đứng đầu một thành. Tuy nói Thanh Vân thành kiểm tra nghiêm khắc, nhưng dựa vào diện mạo xuất chúng của mấy người này, trực tiếp ngay khi thủ thành binh lính trợn mắt há mồm nghênh ngang tiêu sái đi vào. Vừa đi vào trong thành, đám người trên đường đã cho thấy một cảnh tượng phồn hoa dị thường, tuyệt không giống thành trì biên cảnh. Đường cái náo loạn bởi vì đám người Diệp Thiên Túng tiến vào, rõ ràng đình trệ trong nháy mắt. Dù sao mấy người kia thật sự là rất chói mắt. Đúng lúc này, Diệp Thiên Túng thấy được một cửa hàng bán binh khí, trong mắt xẹt qua một đạo ánh sáng, lập tức đi về phía cửa hàng binh khí kia.
Thiên Túng Xinh Đẹp Thiên Túng Xinh Đẹp - Lý Tẫn Hoan