No man can be called friendless who has God and the companionship of good books.

Elizabeth Barrett Browning

Download ebooks
Ebook "Thầy, Em Yêu Thầy"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Nakiti
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 50 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 496 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 23:09:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 39
am nhẹ nhàng mở cửa phòng Nam, lấy hết can đảm bước vào. Lâu lắm rồi nó mới vào căn phòng này...Thầy đang ngủ, nhìn thầy nó xót quá chừng. Chỉ mới hôm qua thôi nhưng sao bây giờ trông thầy xơ xác, tiều tụy thế kia chứ!
Nó sờ tay lên trán thầy xem thầy còn sốt không. Ôi trời, tay nó như vừa động phải lửa vậy. Híc, nó cuống cuồng tìm khăn, tìm nước...Làm gì mà sốt cao như vậy chứ? Lam lo lắng kinh khủng. Nhà bây giờ chỉ có mỗi mình nó nữa chứ, ba mẹ thầy đi làm, Ti thì đi chơi...
Sau một hồi nhờ nó hì hục lau, chườm đá, thầy đã bớt sốt (tuy vẫn còn âm ấm). Nó thở phào nhẹ nhõm...Thầy vẫn say ngủ, không hay biết nãy giờ nó vất vả bao nhiêu. Nó ngồi ngắm thầy, cảm giác một niềm hạnh phúc khó tả trong lòng,nó khẽ mỉm cười. Nhưng, dù thầy đẹp trai đến chừng nào chăng nữa thì việc bắt nó phải ngồi một chỗ suốt gần 1 tiếng đồng hồ là việc..bất khả thi. Nó bắt đầu chán nản.
- Ti, lấy cho anh cốc nước.
Lam giật mình, quay lại nhìn thầy. Thầy nói nhưng vẫn không mở mắt, chắc còn mệt. Thầy có lẽ nghĩ Ti vẫn còn ở đây trông nom mình. Hừ, Ti vừa thấy Lam đến đã chuyển giao nhiệm vụ rồi chạy đi chơi còn đâu (vô phước khi có đứa em như Ti )... Nó pha một cốc nước rồi khẽ gọi:
- Thầy, nước nè, uống đi.
Nam mở mắt, ngạc nhiên:
- Ơ, sao em lại ở đây? Em đến đây làm gì? Ti đâu?
Lam giận dỗi:
- Em đến thăm thầy không được à? Ngồi chăm sóc thầy vất vả từ sáng đến giờ mà chỉ nói với em được câu đó thôi sao?
- Tôi, tôi...
- Ti đi chơi rồi, nó nhờ em chăm sóc thầy giúp nó. Dẫu sao thì em cũng có lỗi vì đã làm thầy bị ốm, nên...
Nam ngắt lời:
- À, ra vậy. Em thấy em có lỗi nên mới đến đây phải không?
- Không phải. Dù em không là người có lỗi, em cũng sẽ đến. Bởi vì, vì...
- Vì sao?
- Vì em, em...À, vì thầy giống như anh trai em vậy. Do đó em quan tâm đến thầy là điều hiển nhiên mà. Đúng không?
- Em đúng là cái gì nói cũng được.
- Uống nước đi kìa...Thầy đỡ chưa?
- Nhờ phúc của em, tôi thấy đỡ mệt rồi. Hồi khuya tôi không còn một chút sức lực nào cả, chưa bao giờ tôi sốt đến thế cả...
- Em xin lỗi...Thầy đừng giận em nữa, được không? Hôm qua thầy lạnh nhạt với em, em buồn lắm. Em đâu muốn thầy dầm mưa để bị ốm như vậy. Híc, cũng tại em ham vui. Lần sau em sẽ không thế nữa. Em hứa đo.
- Có lần sau nữa hả? Tôi không giận em đâu, em đừng xin lỗi nữa. Tôi chỉ bực em thôi. Tôi không thể chịu nổi cái tính vô tâm vô tư của em. Chắc từ trước đến giờ em cho nhiều người leo cây lắm nhỉ?
- Em cũng đâu muốn vậy, tại em hay quên thôi.
- Em lo sửa cái tính đó đi, người yêu em sau này không chừng chịu không nổi "đá" em luôn
- Thầy trêu em nữa à? Em về đây, cho thầy ở nhà một mình không ai chăm sóc cho biết.
- Tôi xin lỗi, tôi chỉ đùa tí thôi.
- Xì, thầy còn trêu em như vậy nữa em giận thầy luôn đó.
- Ok, sợ em quá!
- Thầy đang ốm, lo nghỉ ngơi, ăn uống nhiều vào. Em thấy thầy ốm nhách á.
- Đừng lo, sốt thế này nhằm nhò gì với tôi. Em nên lo cho em kìa. Tuần sau bắt đầu đi học lại, vô chuyên ngành vất vả lắm đấy, em nhớ chăm chỉ học...
- Biết rồi biết rồi, thầy đang bị ốm mà cũng cứ nhắc nhở em chuyện học. Chán quá đi mất!
- Ờ thì tôi cũng chỉ muốn tốt cho em thôi...
Tuy không phải lần đầu được Nam quan tâm, nhưng không hiểu sao lúc này, Lam thấy cảm động. Nó bước lại gần thầy và...đặt một nụ hôn lên má Nam. Cả hai đều bất ngờ và sửng sốt, xen lẫn ngại ngùng vì hành động vừa rồi của Lam. Lam thầm trách bản thân mình tại sao lại dại dột như vậy. Nam thì đờ người ra (chắc chuẩn bị lên cơn sốt lại rồi ), tim đập thình thịch...
- Ơ, thầy đừng suy nghĩ về cái đó,...-Lam bối rối- Thầy cứ coi như nụ hôn giữa em gái và anh trai cũng được, hi hi.
Lam cười cầu hòa, nhưng thấy nét mặt của Nam, nó quên mất Nam đang ốm, bực bội quát:
- Thầy làm gì mà mặt thầy thất thần thế hả? Thầy cũng hôn em một lần rồi, nhớ không? Em hôn lại coi như huề. Với lại hôn má bình thường chứ có hôn miệng đâu mà thầy sợ. Bộ thầy chưa hôn ai bao giờ chắc? Em mới chưa từng hôn...
- Trời đất, chị chăm sóc người ốm hay làm cho họ ốm nặng thêm vậy hả? Có chuyện gì mà chị quát tháo ầm ĩ thế kia? Anh Hai, mặt anh sao nhìn thảm vậy?
Lam bất ngờ trước sự xuất hiện của Ti, nhưng cũng nhờ Ti mà nó đỡ ngượng hơn. Chết, không biết Ti có chứng kiến sự việc nãy giờ hay không nhỉ? Híc.
- À à, Ti, em có nghe chị nói gì với anh em không?
- Xì, nghe đước thì em hỏi làm gì. Em chỉ nghe chị quát tháo loạn cả lên thôi. Mà có chuyện gì hả chị?
- Hi, không có gì đâu em. Chị về đã, em đi chơi sung sướng quá, chị phải chăm sóc anh em, mệt chết được.
- He, em cảm ơn chị nhiều nhé, em sẽ hậu tạ sau. À mà sáng giờ anh ấy có sốt không?
- Có, nhưng nhờ chị nên đỡ rồi, hì.- Rồi nó quay sang thầy, nói khẽ- Thầy nghỉ đi nhé, em xin lỗi chuyện lúc nãy...Về đây, bye thầy.
-....
Hừ, đúng là bất lịch sự thật mà, mình chào cũng không thèm ơi hỡi gì hết, tức quá! Lam hậm hực nghĩ. (Nhưng thực ra do Nam vẫn chưa hoàn hồn thôi, nếu không thì Nam cũng đã đáp lại rồi. Hi hi, thông cảm nhé Lam!!!!).
Khi Lam bước xuống cầu thang thì trong phòng, Ti đang ngạc nhiên trước thái độ của ông anh:
- Nè, anh Hai, làm gì sững người vậy? Chị ấy chăm sóc anh từ sáng đến giờ, ra về chào mà anh cũng không nói một lời.
- Hả, em nói gì? Lam về rồi sao?
- Anh Hai, anh bị sốt mà thần kinh cũng ảnh hưởng theo hả???????????????????????????????
Thầy, Em Yêu Thầy Thầy, Em Yêu Thầy - Nakiti