Nguồn gốc của thiên tài là nguồn gốc của nhiệt huyết.

Benjamin Disraeli

Download ebooks
Ebook "Thầy, Em Yêu Thầy"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Nakiti
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 50 - chưa đầy đủ
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 496 / 0
Cập nhật: 2017-09-24 23:09:29 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2
ó cúi mặt, nhìn vào quyển sách nhưng đầu óc lại đang hồi tưởng. Có lẽ không ai ngờ “ông” thầy đang giảng bài kia là người quen của nó. Lâu rồi, chắc cũng 4,5 năm gì đó, hôm nay nó mới gặp lại anh.
Ba nó và ba anh là bạn thân. Từ ngày gia đình anh chuyển vào Đà Nẵng, 2 bên lại thân hơn. Anh cũng hay qua nhà nó chơi (dĩ nhiên đi cũng ba mẹ anh). Nhưng, anh lúc nào cũng lạnh lùng, chỉ chào hỏi mọi người, rồi im lặng. Chẳng bù cho nhỏ em của anh, cứ tíu tít với nó suốt. Anh học rất giỏi, ba mẹ nó cứ khen mãi. Học lớp 10 mà thi Olympic Quốc tế môn Hóa, còn được HCB nữa. Khiếp thật, nó có mơ cũng không mơ nổi. Nó thông minh, nhưng lười cực kì. Đầu óc lúc nào cũng mơ về mấy star bên Hàn, về bài hát hát mới của SuJu, Shinee…, về bộ phim mới của anh Yoochun, về… đủ thứ, nói chung không phải việc học ^^. Tối tối 10h nó đã “tíu tít” với ban Giường và mấy bạn thú bông iu iu rồi. Với nó, có lẽ việc học không quan trọng.
Nó đến nhà anh hồi hè lớp 7, lúc ấy anh đang vùi đầu chuẩn bị cho kì thi ĐH. Sau khi ăn tối xong là anh ngồi học mãi. Nó ở lại ngủ với nhóc Ti. 2 chị em ngồi xem phim đến tận 12h ( hè mà lị) vẫn không thấy buồn ngủ. Nó khát nước, chạy xuống mở tủ lạnh lấy 2 cốc nước chanh mẹ Ti đã pha lúc nãy. Đi ngang qua phòng anh, nó lén nhìn vào. Anh vẫn còn thức, đang cặm cụi bấm bấm tính tính, tập trung cực kì. Nó thấy phục quá, chưa bao giờ nó như vậy. Nó cứ đứng…ngắm anh say sưa, quên cả khát. Chợt:
- Làm gì đứng mãi ngoài đó vậy?
Nó giật mình, xém rớt 2 cốc xuống đất. Nó ấp úng:
- À, à, em, em…
- Em gì, sao ấp úng thế.
- À, em, em thấy anh học bài khuya nên đem cho anh ly nước chanh, uống cho khỏe ^^
Vừa nói nó vừa bước vào, đặt cốc nước chanh lên bàn, cười với anh 1 cái. Oa, cũng may nó nghĩ ra lý do này. Đã bảo nó thông minh lắm mà!!!! Hì, vậy là đã nói chuyện được với anh rồi, nó vui sướng cười thầm. Nó nghĩ sắp được anh…khen nữa kia. Nó ngắm nghía căn phòng. Con trai gì đâu ngăn nắp, sạch sẽ, chẳng bù cho nó. Nhìn lên giá sách mà nó phát ngợp. Sách, từ điển, tiểu thuyêt…, nó nghĩ còn nhiều hơn cả hiệu sách ấy chứ. Không biết có đọc hết không nhỉ?
Anh “e hèm”, nói giọng lạnh tanh không cảm xúc:
- Anh bị dị ứng nước chanh. Không uống được.
- Trời!
Nó buột miệng, chanh mà không uống được thì chắc mất nửa cuộc đời rồi. Không hiểu sao, nó bực bội nói:
- Chanh cũng bị dị ứng hả, anh lạ ghê he. Không uống được thì trả đây.
Nó vừa nói vừa lấy cái côc tu một hơi, lầm bầm:
- Hừ, đã mang cho uống, không cảm ơn còn nói nữa.
Anh đột nhiên mỉm cười, làm nó quên cả bực ( đúng là thấy trai đẹp là quên hết ), tỉnh bơ nói:
- Em lẩm bẩm gì nãy giờ anh nghe hết rồi đó. Anh đâu biểu mang vô đâu, em tự nguyện mà.
- Ừ, em tự nguyện đấy, nhưng anh cũng cảm ơn 1 câu chứ. Có mất mát gì đâu. Xì, đáng ghét.
Nó đã trở lại là nó rồi. Nó không dễ bị “mỹ nam kế” thế đâu. Nói xong, nó vùng vằng bỏ qua phòng coi phim tiếp với Ti…
Năm đó anh đỗ thủ khoa ĐH Y. Nhà anh làm liên hoan to lắm, nó cũng được góp mặt. Nó ước ngày nào đó cũng được như thế. 4 năm nữa thôi. Hihi.
- Chị, anh Hai đi rồi. Từ nay ở nhà có mình em, chán chết. Chị nhớ qua chơi với em đó.
- Uh, biết rồi, chị rủ luôn thằng Hiển qua nữa.
- Thôi, nó mới chút xíu, biết gì chứ. Chị em mình vẫn là vui nhất.Hihi.
Con bé nhỏ hơn nó một tuổi, tuy quen nhau không lâu nhưng 2 đứa rất thân, có chuyện gì cũng kể nhau nghe. Nhiều lúc nó thắc mắc con bé dễ thương thế này mà lại có ông anh máu lạnh thế sao chịu nổi. Nó nói y “bà cụ non”:
- Anh em nhìn vậy chứ tốt lắm, ảnh rất thương em, em thích gì ảnh đều chiều cả. Em thương anh Hai lắm. Ảnh đi rồi không ai bày em học, không ai mua kem em ăn nữa. Híc….
Mới nói mà Ti khóc rồi. Đúng là nó thương anh nó thật. Chắc anh ta đối với người lạ thì lạnh lùng, nhưng em gái thì phải đối xử khác. Hèn gì họ nói anh trai thường thương em gái. Nó chợt ước mình có một ông anh, chứ không phải thằng em quậy như quỷ sứ bây giờ.
Anh đi rồi, không thường xuyên đến nhà nó như trước. Nó cảm giác trống vắng, thiếu thiếu. Đến nhà anh chơi, căn phòng ấy giờ bỏ trống. Nó bước vào. Dù không có anh nhưng phòng vẫn gọn gàng, sạch sẽ. Nó phát hiện ra mình nhớ anh! Ôi, nó đang nghĩ cái quái gì vậy chứ? Nó lắc đầu, cố xua ý nghĩ “điên khùng” vừa thoáng qua trong đầu. Nhìn qua bàn học anh, Lam thấy trên bàn có mấy bức ảnh. Tò mò, nó cầm lên. Có hai bức. Một bức anh đang cười, bức kia là khuôn mặt anh lạnh đầy cuốn hút. Nó ngắm, pic nào cũng đẹp cả. Dù muốn dù không, nó phải thừa nhận anh rất đẹp trai. Chắc cũng ngang ngửa hoặc hơn Jang Dong Gun (thời đó ), Lee Min Ho, Hero…(thời nay ). Một bức ảnh rơi xuống. Lam nhặt lên, và chợt thấy còn một pic nữa. Do lúc nãy không để ý, nó đặt hai pic của anh sát vào, kẹp một pic ở giữa. Là một cô gái! Có lẽ là bạn gái anh ấy. Chị ấy có mái tóc dài, buộc cao, mặc chiếc áo dài trắng, đang mỉm cười. Nó thở dài. Anh đã có bạn gái rồi. Mà cũng đúng, anh ấy toàn diện vậy, chưa có bạn gái mới lạ. Suy nghĩ một lúc, Lam lén lấy pic anh cười bỏ vào cặp. Rồi lặng lẽ đóng cửa phòng…
Học ở SG, nên Tết và hè anh mới về. Mà mỗi lần về anh chỉ qua chào hỏi ba mẹ Lam một chút rồi xin phép về. Nghe nhỏ Ti nói anh đi họp lớp, đi chơi, rồi vùi đầu trong phòng học. Học, học, lúc nào trong đầu anh ấy cũng biết học thôi.
Mới đó mà anh đi học đã hai năm. Tết năm ấy, anh chở Ti qua nhà nó. Ngôi nói chuyện một lúc, anh nhìn nó, nháy mắt:
- Sao em không lớn lên xíu nào vậy. Ăn nhiều au lớn chứ, nhìn Ti mà học tập nghe.
Lam phồng má:
- Mặc kệ em!!!
Anh lại cười, sao hôm nay anh cười nhiều vậy không biết. Còn Ti nữa, hôm nay nó lại im khô, chẳng cười nói như mọi khi.
- Sao hôm nay anh cười nhiều vậy? Còn Ti nữa, em “hiền” làm chị sợ đó, Hihi.
- Cười để có người cười lại, chứ ít bữa không có ai để cười.
Nó chưa hiểu lời anh nói thì Ti òa lên khóc:
- Anh Hai sắp đi Pháp du học rồi chị ơi!!!
Nó sững. Đi Pháp à? Nó thấy mắt mình cay cay. Mà thôi, sao lại khóc chứ. Anh đi chứ có phải ai đi mà nó buồn.
- Anh đi học chứ phải đi chơi đâu mà Ti khóc.
- Anh đi bao lâu vậy?
- Không biết nữa, chắc 4,5 năm gì đó. Nhanh thôi.
- 4,5 năm mà anh coi như không vậy hả?
Lam hét lên. Tiếng nó hét làm Ti cũng nín khóc. Nó chẳng hiểu mình nữa. Nó không muốn anh đi. Anh đi SG, dẫu sao cũng ở Việt Nam, nó có thể gặp anh. Còn, anh đi Pháp thì…Dù anh và nó ít nói chuyện, anh cũng không quan tâm nó, quan trọng là anh chẳng là gì của nó cả. Vậy mà…Nó thích anh rồi sao? 15 tuổi, nó cũng có thể thích một ai chứ. Tụi trong lớp cũng thích nhau đầy rẫy. Nhưng, nó thích một anh chàng siêu hot-boy, hơn nó 5 tuổi chứ ít gì. Anh ấy làm sao có thể để ý đến con nhóc như nó được. Trong khoảnh khắc, nhiều suy nghĩ dồn dập ùa đến, không kìm nén được, nó khóc. Cảm giác vị mặn chát, nó hoảng hốt, bỏ chạy lên phòng, để mặc hai anh em đang bàng hoàng nhìn theo nó.
Giờ nó mới biết vì sao lúc nào anh cũng học, học. Anh cố kiếm học bổng toàn phần tại trường ĐH danh tiếng trên thế giới. Chuyện anh đi du học ở Pháp gây xôn xao. Bởi trường ĐH đó chuyên đào tạo những người giỏi nhất, và quan trọng là anh quá trẻ.
- Chị, sao hôm đó chị như thế?
- Hả, ờ, chị cũng không biết. Có lẽ chị thấy anh em quá hờ hững, nhìn em khóc như mưa vậy mà không an ủi gì. Còn nói nhanh thôi nữa.
- Hi hi.
- Sao cười?
- Vậy mà em tưởng…
- Tưởng gì?
- Chị thích anh Hai.
- Tưởng tượng quá nhóc ( không, em không tưởng tượng đâu, em giỏi quá), chị mà thích anh em gì. Bao giờ chị thích ai chị nói cho em biết. Chết, vậy anh em có nghĩ giống em không?
- Chị nhớ kể đó nghe. Anh Hai em biết gì chứ, chị đừng lo, mà chị không thích thì thôi, sợ gì. À, chị có mua quà gì tặng anh Hai không?
- Quà gì, mau làm chi?
- Chán chị chưa, anh Hai đi không biết bao giờ về, mua cái gì cho ảnh còn nhớ về quê nhà chứ, không khéo qua đó mê luôn mấy cô tóc vàng mũi xanh thì khổ.
- Nói y bà già, nếu thế em sướng chứ khổ gì. Có chị dâu là người nước ngoài còn chê.
Mặc dù nói với Ti vậy, nhưng trong đầu Lam thoáng qua hình ảnh cô gái trong tấm hình. Sao chưa bao giờ nghe Ti kể nhỉ?...
Mặc dù miệng nói không mua quà, nhưng hôm xuống Hội An chơi, thấy một shop bán đồ lưu niệm, Lam chạy ào vào. Một hồi lâu, nó quyết định mua tặng anh…một cặp tượng, hình người con trai và con gái mặc áo dài đỏ, đằng sau có hai thỏi nam châm. Nó cũng mua ình cặp màu xanh lá cây. Nó mua tượng vì không biết nên mua gì, với lại nếu nhìn vào thấy mặc áo dài thì sẽ nhớ quê ngay. Nó tự khen mình thông minh ^^.
Ngày anh ra sân bay, nó không tiễn, lấy lí do đi học, vì nó sợ mình sẽ khóc, không khéo bị nghi ngờ. Món quà đó nó gửi Ti, nhờ đưa hộ cho anh, kèm theo tấm thiệp: “Anh đi giữ gìn sức khỏe, luôn nhớ về mọi người nhé ( nói vậy chứ không biết anh có nhớ không, anh “máu lạnh” vậy mà). Em không định mua quà cho anh đâu, tại Ti nó ép em quá nên mới mua. Nhớ kiếm về cho em với Ti một chị dâu tóc vàng đó”.
Những lời lẽ trong đó hầu như trái ngược với suy nghĩ của Lam. Lam không muốn anh quên ai cả, muốn mau quà cho anh chứ không phải Ti ép buộc, và không muốn anh mang về một cô gái tóc vàng nào…
Ngước lên bầu trời, nhìn cho đến khi chiếc máy bay khuất trong mây, Lam bật khóc. Nó khóc như chưa hề được khóc. Anh đã đi, xa nó thật rồi. Không biết đến bao giờ nó mới có thể được gặp lại anh…Và khi trở về, anh có còn nhớ đến nó không?...
Thầy, Em Yêu Thầy Thầy, Em Yêu Thầy - Nakiti