You can't start the next chapter of your life if you keep re-reading the last one

Unknown

Download ebooks
Ebook "Thằng Đầu Bò"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Biên tập: Bach Ly Bang
Số chương: 9
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1160 / 3
Cập nhật: 2015-07-10 14:01:26 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 7 - Lại Mưa
ơn mưa không lớn mà vẫn làm cho nước hồ dềnh lên, ngập cả cột mức. Ở phía đập, người ta đang mở cống xả nước. Nơi bến ca nô, bác gác đèn tiên đoán nước còn cao ít ra là hai ngày nữa vì rừng vẫn tiếp tục đổ nước vào suối Bờ Bao sau cơn mưa. Mặc dù vậy, chiếc ca nô vẫn rời bến tiến vào lòng hồ trước khi rẽ phải, thực hiện chuyến đi đến bìa rừng phía Bắc.
Hồ Bờ Bao mới có từ mùa nắng trước, khi ngưòi ta đắp đập ngăn dòng chảy của con suối Bờ Bao. Nước ngập cách hai bên bờ suối cũ mỗi bên vài cây số, theo suốt tám cây số chiều dài suối. Nước ngập làm cho cây cối bị thối rễ, trút lá xuống lòng hồ, trơ thân cành như một khu rừng mới bị trúng thuốc khai quang. Người ta kéo đổ nhiều thân cây lớn rồi vận chuyển lên bờ làm gỗ, củi tùy loại. Nhưng không phải tất cả đều có thể kéo đổ. Những thân cây còn lại hợp với ít lùm tre vẫn xanh tươi khó hiểu, tạo nên một cảnh đẹp bất ngờ mà những người thiết kế hồ Bờ Bao chưa hề nghĩ tới.
Lệ cũng công nhận là cảnh tuyệt đẹp từ khi chiếc ca nô rẽ phải, bắt đầu tiến vào khu rừng trụi lá giữa lòng hồ. Chiếc máy ảnh trong tay Lệ được dịp bấm lia lịa. Một giò phong lan vẫn xanh tươi trên thân cây khô trụi. Những tổ chim bằng rơm bỏ trống trên các chạc ba. Một cánh chim chấp chới trên bầu trời. Mặt trời chiếu sóng sánh dưới nước. Lò đốt than xa xa bên bờ ngút khói... Tất cả hứa hẹn sẽ cho Lệ những tấm ảnh màu mà cô có thể hãnh diện khoe với bạn bè cùng lớp.
Chiếc ca nô len lách giữa những "bộ xương cây" và theo người tài công thì phải luôn bám theo dòng suối cũ mà ông thuộc như lòng bàn tay nếu không muốn bị mắc cạn. Lắm lúc chiếc ca nô phải tắt máy, sử dụng mái chèo dự bị để len qua một vùng lềnh bềnh nhánh cây gãy trôi tụ lại. Cuối cùng, nó tắt máy hẳn và đâm đầu vào bờ. Cửa rừng!
Chính tại nơi đó, cửa rừng, Lệ đã gặp và quen Nhu, cô bé mười lăm mảnh khảnh, nước da mét xanh vì bị sốt rét từ khi hồ Bờ Bao đẩy cửa rừng tới tận nơi này, một nơi rừng còn rậm và ít dấu chân người. Nhu gọi Lệ bằng chị, Lệ gọi Nhu bằng tên, đôi khi là em. Nhu thích nghe Lệ kể chuyện Sài Gòn trong khi Lệ cần nhiều thì giờ cho việc đi rừng chơi và chụp ảnh. Lệ lên rừng và ở lại lán trú của cha con Nhu vài ngày là vì thế. Chú Song, ba Nhu, vui vẻ nhận lời hướng dẫn Lệ đi rừng không phải vì nhiệm vụ được giao mà còn với cả sự tự hào, thích thú.
Cảm ơn chú Song đã giúp Lệ mấy chuyến vào rừng thú vị. Chỉ đáng tiếc là trong mấy ngày ở lại, có đến ba con mưa bất ngờ đã giữ chân Lệ phải ở lại lán. Mưa rừng dù lớn hay nhỏ cũng đều khiến Lệ có cảm tưởng như bão rớt. Tiếng mưa rơi lẫn với tiếng gió rừng gào thét, không khác nào lời đe dọa của thiên nhiên. Lán dột, bốn bề lại không mấy kín đáo nên nền lán sũng nước đã đành, lại lạnh, lạnh ngắt. Lệ ngồi co ro với Nhu trên chõng tre. Và không có gì để làm khác hơn là Nhu hỏi Lệ chuyện Sài Gòn. Lệ trả lời các câu hỏi của Nhu. Nhưng rõ ràng là hai đứa có hai tâm trạng khác hẳn nhau.
Cứ nhớ lại thì biết. Lúc gió nổi, mây đen trời bắt đầu rắc mưa xuống rừng, Lệ đứng bên chú Song nơi cửa lán nhìn ra. Lệ lắc đầu chán nản:
- Lại mưa!
Âm thứ nhất chùng hẳn xuống, âm thứ hai thất vọng.
Trong khi đó Nhu lại cao giọng, cả hai âm đều ngắn và phấn khởi:
- Lại mưa!
Ngồi bên nhau trên chõng, trùm mền kín người, câu chuyện của Nhu không dứt.
- Chị Lệ ơi, chợ Bến Thành bây giờ có lớn hơn trước không? Em xa Sài Gòn tới năm năm rồi đó.
- Chị Lệ ơi, sở thú có thêm con vật gì lạ không? Hồi xưa, tháng nào ba cũng dẫn em đi chơi sở thú...
Những câu hỏi bất tận...
Đôi khi, chú Song chen vào:
- Nhu! Con hỏi gì dữ vậy?
Khi đó, Nhu lấm lét nhìn ba, nhỏ giọng:
- Con nhớ Sai Gòn!
Chú Song chợt buồn thiu. Lệ đã biết hoàn cảnh chú. Thím bệnh nặng không có tiền chạy chữa nên qua đời ở Sai Gòn. Chú thù ghét chốn đô hội, đưa con gái lên rừng sinh sống...
Những cơn rừng rừng tai quái. Nhưng làm sao ngăn được. Đang là mùa mưa mà. Cả đến buổi sáng ca nô đến đón Lệ về, mưa cũng bất chợt rơi. Lệ lại kêu lên:
- Lại mưa!
Vẫn một âm chùng và một âm thất vọng.
Có điều, không có hai âm "Lại mưa" vui vẻ của Nhu. Nhu mới lên cơn sốt chiều hôm trước, còn nằm lả trên chõng, người phủ kín mền. Lệ tới bên từ giã Nhu. Cô bé mười lăm vẫn chưa tỉnh. Lệ đặt bàn tay mình lên trán cô bé, nóng hổi. Tạm biệt Nhu. Mong Nhu sớm hết bệnh... Lần sau trở lại, Lệ hứa sẽ kể cho Nhu nghe thật nhiều chuyện Sài Gòn...
° ° °
Hè năm nay Lệ lại lên hồ Bờ Bao, lại đi ca nô xuyên lòng hồ đến cửa rừng phía Bắc. Chú Song vẫn ở lán gác rừng của mình, đã được sửa sang tươm tất hơn. Chú vẫn nhiệt tinh hướng dẫn Lệ đi chơi rừng và chụp ảnh. Và, vẫn có những cơn mưa bất chợt ào xuống ngăn một chuyến đi đã dự tính của hai chú cháu.
Nhưng trước mỗi cơn mưa như thế, chỉ có chú Song với nét mặt buồn buôn, khẽ lắc đầu rồi chép miệng:
- Lại mưa!
Vô tình sao mà chú nói giống hệt Lệ năm trước. Một âm chùng và một âm thất vọng.
Còn Lệ, Lệ không thốt lời nào mà chỉ khẽ cắn môi, im lặng. Hồ Bờ Bao và cảnh rừng đã mất đi sự quyến rũ với Lệ rồi.
Vì cách nay nửa năm, một cơn sốt rét đã cướp đi sự sống của Nhu! Chẳng còn ai để Lệ kể chuyện Sài Gòn mà Lệ đã chuẩn bị rất nhiều!
Thằng Đầu Bò Thằng Đầu Bò - Nguyễn Thái Hải