Thành công có nghĩa là thoát khỏi những nếp nghĩ cũ kỹ và chọn cho mình một hướng đi độc lập.

Keith DeGreen

 
 
 
 
 
Tác giả: Tiên Chanh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 21 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 381 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 06:23:21 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 13: Xứng Danh Hoàng Hậu Tốt!
ôi “vừa mới khỏi ốm” đã lập tức vào cung Thái hoàng thái hậu vấn an. Thái hoàng thái hậu mỉm cười đôn hậu, gọi tôi đến bên rồi nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay tôi, nói với vẻ thương xót: “Hoàng hậu dạo này gầy đi nhiều đấy, cần phải ăn uống nghỉ ngơi cho tốt nhé”.
Tôi cúi đầu làm ra vẻ hiền thục khẽ gật đầu.
Thái hoàng thái hậu nói tiếp: “Gần đây triều đình quyết định dùng vũ lực áp chế Vân Tây, Hoàng thượng tuổi còn trẻ, chỉ chú ý đến tranh đấu, lúc bận rộn sẽ không quan tâm tới long thể của mình, Hoàng hậu cũng phải để ý chăm sóc Hoàng thượng nhiều hơn”.
Tôi vẫn tiếp tục gật đầu, trong lòng thì chẳng quan tâm gì. Đã có Giang thị trong cung Đại Minh, chắc chắn long thể và tinh thần của Tề Thịnh phải được chăm sóc thoải mái dễ chịu rồi. Dù nghĩ vậy nhưng tôi chẳng dám nói ra, nếu để Thái hoàng thái hậu biết “yêu nữ” đã hại Triệu vuơng bây giờ lại đang ở bên cạnh Tề Thịnh, không chừng bà già này đích thân xông đến cung Đại Minh trừ “yêu” ấy chứ.
Mà lần này thì chắc chắn không đơn giản chỉ là một một bát thuốc phá thai như trước rồi.
Thái hoàng thái hậu dặn dò rất lâu rồi mới thả tôi đến cung Thái hậu vấn an, ra vẻ thuận miệng bảo: “Hai ngày trước Thái hậu còn nhắc đến đường muội của Hoàng hậu, nói rằng cô bé đó không chỉ dung mạo xinh xắn mà tính nết cũng tốt, muốn thay Lão cửu hỏi cưới. Lần này Hoàng hậu tới, thế nào Thái hậu cũng sẽ hỏi thăm về cô bé ấy. Con không nên khiêm tốn, có sao cứ nói đấy, ta cũng mong sớm được nhìn thấy Lão cửu cưới vợ”.
Tôi hiểu ý của Thái hoàng thái hậu, kính cẩn gật đầu: “Thần thiếp hiểu rồi ạ”.
Đến cung Thái hậu, quả nhiên Tống thái hậu nhắc đến con gái của Trương Linh, nhưng lại không hỏi ý kiến tôi mà chỉ thông báo theo trách nhiệm, nói là đã lệnh cho người của Trương gia đi Tịnh Dương đón cô bé kia, hy vọng sau khi đưa về Thịnh Đô, tôi có thể dùng tư cách chị cả đón cô vào cung chơi mấy ngày.
Tình hình quả nhiên hoàn toàn theo đúng kế hoạch mà Tề Thịnh đã vạch ra.
Trong lòng tôi không khỏi cảm thấy có chút mất mát. Nhà xí huynh cuối cùng cũng vứt bỏ tôi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy cũng đúng, hợp tác vì lợi ích mà, ai chẳng có lúc lo lắng bất an, phải thông cảm cho sai lầm của tuổi trẻ.
Vấn đề là làm thế nào mới sửa chữa được sai lầm đó!
Vừa về đến cung Hưng Thánh đã thấy nha đầu Lục Ly đang đợi.
Sau phút ngạc nhiên, phản ứng đầu tiên của tôi là sai Tả Ý khẩn trương đưa Lục Ly đi. Nha đầu này lại còn dám đường hoàng vào cung thế này, lá gan xem ra cũng không nhỏ chút nào!
Lục Ly quả nhiên rất bình tĩnh, quỳ gối xuống hành lễ, nói: “Thần thiếp khấu kiến Hoàng hậu nương nương”.
Tôi phát hiện ra cách xưng hô của cô không giống trước, không phải nô tì mà là thần thiếp. Như vậy nghĩa là cô đã chấp nhận thân phận Nhũ nhân của Triệu vương rồi. Tôi cười cười, hỏi: “Ngươi đến đây bằng cách nào?”.
Lục Ly cúi đầu xuống, khẽ nói: “Hoàng thượng cho gọi Triệu vương điện hạ vào cung hỏi chuyện, thần thiếp vì nhớ Hoàng hậu nương nương nên đi cùng Triệu vưong ạ”.
Mặc dù giọng Lục Ly rất bình tĩnh nhưng tôi lại nhìn thấy những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống trước mặt cô, nhanh chóng tạo thành một vũng nước nho nhỏ đọng trên gạch đá màu xanh.
Tôi thở dài, muốn rút khăn tay đưa cho Lục Ly nhưng sờ mãi chẳng thấy đâu, đành phải chìa tay về phía Tả Ý, lúc này mới có khăn tay mà đưa ra: “Khóc cái gì, không phải ta vẫn rất tốt đó sao?”.
Câu này nói xong thì hay rồi, Lục Ly cầm ngay lấy chiếc khăn tay che miệng rồi khóc òa.
Tôi chẳng biết làm sao, định kiên nhẫn đợi cô khóc một lúc cho hả rồi mới nói chuyện, nhưng đợi mãi đợi mãi mà vẫn chưa thấy Lục Ly nghỉ giữa hiệp, tôi đành phải ngẩng đầu nhìn về phía cửa điện, kêu to: “Hoàng thượng”.
Người Lục Ly lập tức cứng đờ, ngừng khóc, hoảng sợ nhìn ra ngoài cửa.
Tôi hài lòng gật đầu, hỏi: “Triệu vương đối với ngươi tốt chứ?”.
Lục Ly có vẻ giận vì tôi lừa cô, nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ hoe.
Tôi không nhịn được cười, nói: “Triệu vương là nguời tốt, gả cho anh ta ngươi sẽ không phải chịu thiệt đâu”.
Lục Ly đáp với vẻ bất cần: “Dù sao cũng đã gả đi rồi, lấy gà theo gà, lấy chó theo chó”.
Hay cho câu “lấy gà theo gà, lấy chó theo chó”! Cũng không biết Triệu vương nghe được sẽ nghĩ gì.
Đang cảm thán thì Triệu vương tiến vào với vẻ tức giận, tôi bất giác giật mình, tai của Triệu vương xem ra cũng dài thật, không lẽ anh ta đứng ở ngoài điện đã nghe được câu nói này?
Triệu vương hành lễ qua loa với tôi rồi thô lỗ ngồi xuống ghế nói to: “Tức chết đi được, tức chết đi được”.
Lục Ly đã đứng lên từ lâu, cực kì nịnh bợ bưng chén trà đưa cho Triệu vương, dịu dàng khuyên nhủ: “Vương gia uống chén trà cho đỡ khát đã, có chuyện gì từ từ hãy nói”.
Tôi lườm Lục Ly với ánh mắt coi thường, quay sang hỏi Triệu vương: “Thế nào rồi?”.
Triệu vương uống một hơi cạn chén trà rồi mới kể chuyện hôm nay Tề Thịnh cho gọi mình đến cung Đại Minh. Thực ra đây chỉ là một chuyện vớ vẩn, người đánh xe ngựa của Triệu vương lúc ra khỏi phủ hơi ngang ngược, đã đánh anh rể thứ hai của cậu em vợ của hàng xóm nhà một viên Ngự sử.
Không ngờ lại đụng phải tổ ong vò vẽ!
Viên Ngự sử kia không chịu, dâng tấu tố cáo Triệu vương dung túng cho thuộc hạ hành hung, tấu chương viết dài lê thê, mắng Triệu vương từ đầu đến chân nhưng tuyệt nhiên không dùng một từ tục tĩu nào.
Chỉ là chuyện mấy tên hầu đánh nhau thôi mà, ở Vân Tây còn hàng nghìn hàng vạn người vũ trang đầy đủ đánh nhau kia kìa, nhà nước không phải lo cơm lo gạo chắc! Tề Thịnh ban đầu chẳng để ý, muốn hai bên nhường nhịn nhau cho yên chuyện. Chẳng ngờ viên Ngự sử kia không chịu, sau mấy lần dâng sớ không nhận được hồi âm, đã trực tiếp dẫn mấy “huynh đệ” đến thẳng cung Đại Minh.
Tề Thịnh hết cách, đành cho gọi Triệu vương vào cung rồi mắng té tát trước mặt mọi người, đồng thời yêu cầu phải thanh toán tiền thuốc men cho người bị đánh. Chỉ có như vậy mới xoa dịu được viên Ngự sử kia.
Triệu vương rất phẫn nộ, chuyện bé như con kiến thế mà cũng đem ra đánh giá nhân phẩm của anh ta. Phu xe đánh nhau với người khác thì liên quan quái gì đến nhân phẩm của anh ta cơ chứ?
Lục Ly nghe thấy vậy cũng rất bất bình: “Toàn một lũ vô công rồi nghề, cả ngày chỉ biết ăn cho đẫy bụng rồi đi chọc phá người khác. Nếu là thiếp thì chẳng cần mất công cãi nhau làm gì, cứ dùng bao vải trùm kín đầu rồi đánh cho chúng một trận!”.
Nghe Lục Ly nói vậy, tôi và Triệu vương liền im lặng.
Này! Cô tưởng tên Ngự sử kia cũng dễ đánh như Triệu vương sao?
Lục Ly sợ hãi nhìn Triệu vương rồi lại nhìn tôi, ngoan ngoãn cúi đầu xuống.
Cơn tức giận của Triệu vương vốn đang đầy đầu lập tức biến sạch, thở dài nói: “Lục Ly này, không phải chuyện gì cũng có thể dùng vũ lực để giải quyết được”.
Hệt như nàng dâu mới về nhà chồng, Lục Ly cúi đầu im lặng, chỉ liên tục gật đầu.
Tôi nhìn thấy dáng vẻ đó của Lục Ly thì có phần thương hại, đành giả bộ ho nhẹ hai tiếng, hòa giải: “Không còn sớm, ta không giữ các người ở lại dùng bữa nữa, mau về đi cho sớm”.
Triệu vương không nói gì, dẫn cô dâu của mình rời khỏi cung, trước lúc rời đi còn nói với tôi: “Hoàng tẩu này, sáng nay vừa ngủ dậy Hoàng thượng đã lập tức triệu kiến quần thần, chỉ sợ bữa trưa cũng không kịp ăn. Hoàng tẩu nếu rảnh rỗi thì đến cung Đại Minh đi”.
Triệu vương đột nhiên đưa ra ý kiến đó khiến tôi không khỏi bất ngờ. Nhìn kỹ nét mặt của anh ta chẳng thấy có gì bất thường, tôi đành gật đầu cho xong.
Sau khi tiễn hai người họ ra về, tôi cho gọi Tả Ý lại hỏi: “Trong bếp có nấu cháo không?”.
Tả Ý nghĩ tôi muốn ăn cháo bèn trả lời: “Có ạ, hôm nay có cháo táo đỏ hoa bách hợp và cháo củ mài hạt sen, nương nương muốn dùng loại nào ạ?”.
Tôi nghĩ một lúc rồi kêu Tả Ý mang một nồi cháo củ mài hạt sen lên, cùng tôi đến cung Đại Minh xem thế nào.
Cung Đại Minh ở phía nam của cung Hưng Thánh, cách đó không xa lắm, đi một lúc đã đến nơi.
Vì tôi ít đến cung Đại Minh nên nội thị canh ở cửa cung nhìn thấy tôi thì vô cùng ngạc nhiên, vội chạy lại vấn an sau đó định quay vào trong để thông báo.
Tôi ngăn anh ta lại, hỏi: “Hoàng thượng vẫn còn đang nghị sự sao?”
Nội thị kia gật đầu, đáp: “Hoàng thượng triệu Sở vương điện hạ và mấy vị đại thần đến bàn về chuyện ở Vân Tây.”
Nghe nói Nhà xí huynh cũng ở trong đó, tôi bỗng thấy hơi ngạc nhiên, bèn bảo Tả Ý đưa nồi cháo hạt sen cho người nội thị kia, nói: “Ngươi mang nồi cháo này vào trong, ta vào Thiên điện bên kia, đợi Hoàng thượng xong việc hãy nói”.
Nói xong tôi liền quay người đi sang phía Thiên điện, bước đến cửa đột nhiên phát hiện nội thị kia vẫn đi theo phía sau, dường như có điều gì đó rất muốn nói nhưng rồi lại thôi.
Tôi ngạc nhiên hỏi: “Sao thế?”.
Tên nội thị kia ấp a ấp úng nói không lên lời, chỉ nhìn vào phía trong điện.
Tôi nhìn theo ánh mắt của anh ta, lập tức hiểu rõ sự tình. Giang thị với bộ đồ cung nữ đang đứng trong điện, dáng người thanh tú đó quả thực không thể không yêu!
Tôi hơi ngập ngừng rồi bước vào trong điện với vẻ mặt bình tĩnh.
Giang thị cười nhạt rồi hơi gập người cúi chào tôi: “Hoàng hậu nương nương”.
Tôi khẽ gật đầu, nhìn thấy tên nội thị kia vẫn bê nồi cháo đứng bên ngoài với vẻ mặt đầy lo lắng, tôi hỏi: “Sao vậy? Còn việc gì nữa à”.
Thần sắc tên nội thị kia vô cùng quẫn bách, một mực lắc đầu.
Nghĩ một lát, tôi quay đầu lại hỏi Giang thị: “Nàng có đói không? Có muốn ăn bát cháo không? Cháo hạt sen củ mài, nấu khá lâu rồi, rất thơm ngon đấy”.
Giang thị hơi sững ra, còn tên nội thị kia thì run rẩy, suýt nữa làm đổ nồi cháo.
Cháo hạt sen củ mài được nấu suốt hai canh giờ, tốn không ít lửa, tôi sợ tên nội thị kia làm đổ, vội kêu Tả Ý đón lấy rồi căn dặn tên nội thị: “Ngươi dẫn Tả Ý sang bên kia, nếu thấy Hoàng thượng và mọi người nghỉ giải lao thì dâng ỗi người một bát để lót dạ nhé”.
Tên nội thị miệng thì vâng dạ nhưng không hiểu sao chân lại vẫn không di chuyển, chỉ đưa mắt liếc trộm Giang thị.
Thấy tình thế như vậy, biết là mình không sai được hắn ta, tôi đành phải quay sang nói với Giang thị: “Hay là nàng cùng vào điện với anh ta đi?”.
Giang thị lắc đầu, nói với tên nội thị kia: “Ngươi đi đi. Hoàng hậu nương nương ở đây đã có ta hầu hạ rồi”.
Tên nội thị nghe vậy mới quay người dẫn Tả Ý đi.
Trong điện chỉ còn tôi và Giang thị. Sau một lúc im lặng, tôi hỏi một câu bâng quơ: “Cô nương… họ gì?”.
Giang thị nghẹn lại một lúc rồi mới đáp với vẻ bình thản: “Thưa Hoàng hậu, thiếp họ Tô”.
Họ Tô? Nói như vậy là đổi theo họ của mẹ rồi.
Tôi đưa mắt nhìn kỹ Giang thị, thấy vóc dáng mặc dù vẫn khô khan như trước, có điều sắc mặt đã hồng hào hơn. Giờ đây mặc dù ăn vận như một cung nữ nhưng thái độ rất tự nhiên, đúng mực, chẳng khác gì phong thái của một vị đại tướng.
Đóng được vai người phụ nữ yếu đuối, đóng được vai vương phi, rồi bây giờ là vai cung nữ. Quả là một nhân tài đa năng.
Tôi có ý mời Giang thị vào hậu cung để phát triển sự nghiệp, liền thăm dò: “Tô cô nương có quen với cuộc sống ở đây không?”.
Giang thị khẽ nhếch miệng: “Có gì mà quen hay không quen ạ, Hoàng thượng bảo thiếp ở đâu thì thiếp ở đó thôi ạ”.
Chưa nói được mấy câu đã lôi Tề Thịnh vào, sợ tôi không biết quan hệ giữa cô ta và Tề Thịnh thế nào chắc?
Tôi thở dài, chân thành khuyên cô ta: “Ánh Nguyệt, cô cứ không danh không phận ở bên cạnh Hoàng thượng như vậy đâu phải là kế sách lâu dài. Hãy cùng ta quay về hậu cung, phía Thái hoàng thái hậu và Thái hậu đã có ta lo, nhất định có thể cho cô một danh phận”.
Giang thị nhìn tôi trong chốc lát rồi cười mỉa mai, nói: “Hoàng hậu nương nương, có danh có phận thì sao nào? Bị giam lỏng trong chốn hậu cung tranh sủng với các phi tần khác. Mỗi ngày chờ mong Hoàng thượng lâm hạnh, trở thành một trong những ngưòi đàn bà của Hoàng thượng ư? Cảm ơn Hoàng hậu nương nương đã có ý tốt, nhưng Ánh Nguyệt không muốn”.
Lời nói quả thật chẳng dễ nghe chút nào!
Tôi im lặng, thấy cô ta cũng không đủ bình tĩnh, hòa nhã để nói chuyện với mình, tôi dứt khoát không phí lời nữa.
Vừa ngồi được ít phút thì Tả Ý đi từ ngoài vào, liếc nhìn Giang thị rồi mới ghé vào tai tôi nói: “Hoàng thượng và mấy vị đại nhân đã dùng cháo, khi nô tì mang cháo vào thì cũng sắp kết thúc rồi. Theo nô tì, chi bằng nương nương hãy qua đó, nhân tiện gặp mấy vị đại nhân kia luôn”.
Nói xong, Tả Ý còn nháy mắt với tôi.
Tôi vô cùng đồng tình với lời nói của Tả Ý. Vẫn chưa đến thời đại làm việc tốt không cần lưu danh, hơn nữa tôi cũng không có thói quen viết nhật ký. Tôi gật đầu, không quan tâm đến Giang thị nữa, vội đứng đậy theo Tả Ý ra khỏi điện.
Tả Ý canh thời gian vừa chuẩn, khi tôi đến cửa Chính điện thì đã thấy mấy vị đại thẩn kia lần lượt đi ra. Tôi vội dừng chân, bước sang bên cạnh nhường đường, rồi làm theo hình mẫu các vị đệ nhất phu nhân, mỉm cười chào họ.
Đi đầu là Tể tướng đương triều, đằng sau là một dãy Thượng thư, nhóm người này vừa ăn cháo của Hoàng hậu tôi đây mang đến nên đều có vẻ e ngại, vội tiến lên phía trước hành lễ với tôi.
Tôi nhanh chóng miễn lễ cho họ, hỏi han vài câu rồi mới để họ đi.
Nhà xí huynh ra muộn hơn ít phút, là người sau cùng, nhìn thấy tôi thì khẽ mỉm cười, nói bằng giọng ôn tồn: “Hoàng tẩu”.
Đã lâu không gặp, Nhà xí huynh vẫn phong độ như xưa, anh tuấn tiêu sái.
Tôi định nói với Nhà xí huynh mấy câu nhưng lại ngại những người ở đấy, đành phải gật đầu qua loa, nói: “Sở vuơng điện hạ vất vả rồi”.
Nhà xí huynh hơi cúi người, trả lời: “Trách nhiệm của thần, không dám nhận xằng hai chữ vất vả”.
Tôi ngừng một lúc, lại hỏi: “Lâu rồi không gặp Dương Nghiêm, anh ta vẫn còn ở Thịnh Đô chứ?”.
Miệng của Nhà xí huynh khẽ nhếch: “Vẫn còn, anh ta luôn muốn được vào cung thăm Hoàng tẩu, còn nói là thứ mà Hoàng tẩu muốn đã tìm thấy rồi…”.
Nhà xí huynh vừa nói đến đây thì nội thị đã đứng ở cửa gọi to: “Nương nương, Hoàng thượng mời nương nương vào ạ”.
Nhà xí huynh ngừng lời, cười với tôi một cái, chắp tay hành lễ rồi mới quay người đi.
Tôi ổn định lại tâm trạng một chút rồi theo nội thị kia vào trong điện.
Nội thị trong điện rất ít, Tề Thịnh đang ngồi ở phía sau ngự án xem tấu sớ, nghe tiếng tôi vào thì chỉ ngước lên một chút rồi lại dán mắt vào bản tấu đang cầm trên tay, thản nhiên hỏi: “Cháo là do nàng nấu sao?”.
Tôi hơi sững, lập tức hiểu ra. Để giúp tôi lấy lòng Tề Thịnh, Tả Ý đã nói nồi cháo do đích thân Hoàng hậu nấu. Tôi vội gật đầu, trả lời: “Vâng”.
Tề Thịnh nói tiếp: “Hơi ngọt một chút, lần sau cho ít đường thôi”.
Lần sau? Tôi còn đang đờ ra thì Tề Thịnh đã ngẩng mặt lên nhìn về phía tôi, hỏi: “Có chuyện gì sao?”.
Tôi lấy lại bình tĩnh: “… Không có gì”.
Thế là, Tề Thịnh lại cúi đầu xuống.
Tôi thấy Tề Thịnh chuyên tâm như thế thì cảm thấy mình đứng đây thật bất tiện, bèn nói: “Hoàng thượng đang bận, thần thiếp xin phép về trước”.
Tề Thịnh không ngẩng đầu lên, chỉ thờ ơ “ừm” một tiếng.
Tôi vội quay người đi ra, khi sắp đến cửa thì nghe thấy Tề Thịnh đột nhiên nói: “Vân Tây đang dùng binh, ngân khố eo hẹp, Hoàng hậu cũng nên xem xét việc cắt giảm chi tiêu ở hậu cung để làm gương cho dân chúng”.
Tôi ngớ ra một chút, quay người lại cung kính đáp một tiếng “vâng” rồi mới rời đi.
Ra khỏi cung Đại Minh, Tả Ý vẫn luôn đi sau tôi vài bước bỗng tiến lên trước, giọng không giấu được sự phấn khích: “Nương nương, nương nương, Hoàng thượng nói ngày mai nương nương lại đến đấy”.
Tôi vẫn đang suy nghĩ về câu nói kia của Tề Thịnh, nghe vậy liền dừng bước, quay đầu ngạc nhiên nhìn Tả Ý: “Hoàng thượng nói thế lúc nào?”.
Tả Ý gật đầu quả quyết: “Chính Hoàng thượng nói lần sau mà, lần sau đấy!”.
Từ lúc nào mà “lần sau” trở thành từ đồng nghĩa với “ngày mai” rồi?
Tôi thật không biết phải nói gì. Nhìn nét mặt Tả Ý vui vẻ như vậy lại không nỡ làm cụt hứng của cô, đang khó xử thì tôi đột nhiên nghĩ ra biện pháp cắt giảm chi tiêu của hậu cung, cân nhắc một hồi, tôi nói với Tả Ý: “Cũng tốt, từ ngày mai trở đi, mỗi ngày ngươi sẽ được vào cung Đại Minh đưa đồ một lần”.
Tả Ý ngạc nhiên: “Nương nương không đi ư?”.
Tôi cười: “Ta là Hoàng hậu, lần nào cũng đích thân đi làm sao được, có ngươi là được rồi”.
Nha đầu này thấy tôi nói có lý liền nghiêm túc gật đầu, ngày thứ hai quả nhiên lại mượn danh nghĩa của tôi, mang một nồi cháo vào cung Đại Minh.
Ngày thứ ba, ngoài Tả Ý ra, còn có Hoàng hiền phi cũng nấu canh đích thân mang đến.
Ngày thứ tư, Trần thục phi, Lý chiêu nghi… cũng gia nhập vào đội ngũ đưa đồ vào cung.
Ngày thứ năm, đội ngũ đưa cơm vào cung Đại Minh càng hoành tráng hơn…
Ngày thứ sáu, Tề Thịnh cuối cùng cũng nổi giận.
Tôi bị Tề Thịnh gọi đến, dùng lời lẽ bóng gió, mỉa mai mắng ột trận. Vừa trở về cung Hưng Thánh với vẻ mặt đầy phẫn nộ, tôi lập tức gọi ngay Tả Ý: “Mau, gọi tất cả cái đám nữ nhân không biết thân biết phận kia đến đây cho ta”.
Tả Ý nhìn sắc mặt tôi không tốt, chẳng dám nói lời nào liền chạy vội đi.
Tôi ngồi lên ghế nhắm mặt lại, thầm nghĩ lát nữa nhất định sẽ mắng cho bọn Hoàng hiền phi một trận, dù thế nào thì cũng phải trút hết cơn bực tức từ chỗ Tề Thịnh ra đã, sau đó mới cân nhắc xem làm thế nào để giải quyết gọn gàng những chuyện cần làm.
Nhưng khi đối diện với đám đàn bà yếu đuối, mỏng manh kia, tôi thật không cách nào chửi mắng được, đành phân tích những điểm chưa tốt cho họ, cuối cùng mới thở dài một hơi, nói: “Thế nào, đầu óc đã minh mẫn hơn chưa? Sao không nghĩ đến đem dâng loại bánh này trái kia, cứ nhất thiết phải là cháo với canh làm gì? Lại còn cười! Nói ngươi đấy, đến canh đậu giò heo ngươi cũng dám dâng lên Hoàng thượng, ngươi cho là Hoàng thượng đang ở cữ à?”’.
Hoàng hiền phi vội lấy khăn che miệng, cúi đầu ngoan ngoãn: “Thần thiếp biết sai rồi ạ”.
Mấy người còn lại cũng đều thành thật nhận lỗi.
Thấy thái độ thành khẩn của họ, tôi vui vẻ gật đầu. Biết sai là tốt rồi, vấn đề còn lại là làm thế nào để “sửa”.
Trước tiên tôi nhấn mạnh ý chính “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy”, sau đó phân tích một chút về tình hình nghiêm trọng “Vân Tây đang chiến tranh, đất nước lại không giàu có”, tiếp đó mới triển khai vấn đề “phương pháp dâng đồ ăn lên Hoàng thượng của các cung”, sau khi sắp xếp cụ thể xong thì lại mở rộng đến chủ đề kiến thiết hậu cung trong tương lai.
Mọi người đều lắng nghe rất say sưa.
Đến khi nghe tôi đề cập đến “Quy định luân phiên hầu hạ Hoàng thượng”, Lý chiêu nghi hết sức chăm chú, một ngụm trà cũng không uống, chỉ bưng cốc trà ngây người ra nhìn tôi.
Trần thục phi mở to đôi mắt hạnh, ngạc nhiên hỏi tôi: “Hoàng hậu nương nương, người nói sau này các cung phải bình đẳng, lần lượt chăm sóc Hoàng thượng?”.
Tôi nghiêm túc gật đầu: “Gia hòa vạn sự hưng, chỉ cần hậu cung yên ổn, Hoàng thượng mới có thể chuyên tâm lo việc triều chính. Mọi người đều nói muốn hậu cung yên ổn, chị em thương yêu lẫn nhau, nhưng sự yên ổn và thương yêu này từ đâu mà có? Nói thẳng ra chính là ‘ân huệ cùng hưởng’. Mọi người đều là con gái nhà lành, chẳng ai muốn vào cung trở thành quả phụ sống cả. Nếu mục đích đã như nhau, vậy thì không thể để người này chết khô, người kia chết úng được”.
Những lời này mặc dù hơi thô nhưng lại dễ hiểu, vì vậy vừa nghe xong, mắt của các phi tần đều sáng như sao.
Hoàng hiền phi căng thẳng nhìn chằm chằm vào tôi, hỏi: “Hoàng hậu nương nương nói như vậy là đã có sắp xếp rồi?”.
Chuyện này tôi đã suy nghĩ mấy hôm, nhưng quả thực mới ở dạng khái quát, giờ nghe Hoàng hiền phi hỏi, tôi liền trả lời: “Thật ra cũng có một cách rồi, nhưng chưa được hoàn thiện lắm. Ta nói ra, các ngươi góp ý thêm nhé”.
Tôi chưa nói dứt lời thì tất cả đã đồng thanh kêu lên: “Nương nương mau nói đi ạ”.
Tôi cười cười, cố ý từ tốn uống một ngụm trà, đợi đến khi vẻ mặt cả bọn đều lộ vẻ nôn nóng mới lên tiếng: “Hoàng thượng của chúng ta là người biết tiết chế, tính đi tính lại thì người có danh phận trong cung cũng chỉ là mấy người các ngươi thôi. Chúng ta không phân biệt địa vị lớn nhỏ, cứ lần lượt thay phiên nhau, mỗi người một hôm, mỗi người sẽ ở lại với Hoàng thượng hai ngày, như vậy vừa đủ mười ngày. Trước mắt Hoàng thượng sẽ bận nên ít đến hậu cung, nhưng sau này không thể lúc nào cũng bận rộn như thế được. Chúng ta phải xây dựng việc này thành một chế độ, Hoàng thượng không đến hậu cung thì thôi, đến rồi thì cứ dựa theo lịch đã phân mà thực hiện. Còn chuyện các cung có nhận được ân huệ của Hoàng thượng hay không thì… cần xem bản lĩnh của các ngươi thế nào”.
Nói xong, trong điện yên lặng. Mãi một lúc lâu sau Hoàng hiền phi mới ngẩng khuôn mặt đỏ bừng lên, hỏi: “Những lời nương nương nói là thật chứ ạ?”.
“Thật, đương nhiên là thật rồi, còn thật hơn cả vàng ấy chứ”, tôi cười.
Lý chiêu nghi suy nghĩ một lát, vẻ mặt sợ hãi hỏi: “Nếu sau này có người mới tiến vị thì làm thế nào ạ?”.
“Đương nhiên là thêm vào danh sách rồi, xếp theo thứ tự. Còn chúng ta, vừa không nên ức hiếp người mới, cũng không nên phụ lòng người cũ. Các người thấy có đúng không?”.
Hoàng hiền phi và Lý chiêu nghi tuổi đời lớn hơn vội gật đầu.
Trần thục phi có lẽ học toán không tốt, nãy giờ vẫn luôn im lặng cúi đầu đếm đếm ngón tay, lúc này mới tính toán xong, mừng rỡ hỏi tôi: “Nương nương, nói vậy thì mỗi tháng mỗi người bọn thần thiếp đều có ba ngày chăm sóc Hoàng thượng?”.
Tin mới thật đấy! Giờ ngươi mới hiểu ra à?
Tôi cười cười, tổng kết lại: “Trước mắt cứ như vậy đã, sau này nếu có người mới thì số ngày chăm sóc Hoàng thượng sẽ có một vài thay đổi”.
Vương chiêu dung vốn kiệm lời nay cũng lên tiếng: “Được Hoàng hậu nương nương yêu thương như vậy, bọn thần thiếp rất lấy làm cảm kích, có điều Hoàng hậu nương nương không thể xếp ngang hàng với bọn thần thiếp được. Nương nương là chủ hậu cung, lẽ tất nhiên phải có sự đối đãi khác với bọn thần thiếp mới đúng”.
Tôi vội xua tay: “Làm bất cứ việc gì thì điều kiêng kị nhất là có ngoại lệ. Ta là Hoàng hậu thì càng phải làm gương, không thể phá bỏ quy định”.
Đám Hoàng hiền phi thở phào một hơi, sợ tôi đổi ý liền vội vàng cùng tôi vạch ra kế hoạch chi tiết.
Nhân đây, tôi cũng đưa ra kế hoạch cắt giảm chi tiêu của hậu cung để thảo luận: sắp xếp công việc cho năm sau, dự trù ngân khố, điều động nhân lực… Nhờ sức nóng của “Quy định luân phiên hầu hạ Hoàng thượng”, các vấn để sau đều được giải quyết nhanh chóng.
Quả là một khi đã đồng lòng thì việc gì cũng làm được!
Nhưng vì còn thiếu kinh nghiệm chủ trì một cuộc họp hội phụ nữ quy mô lớn, đến gần cuối thì tôi có phần không khống chế được tình hình, một lúc sau đã bị đám phi tần làm cho ù cả tai, đến đầu cũng phát đau. Kết thúc cuộc họp, hai tai tôi toàn những âm thanh ù ù.
Trong cuộc họp, Tả Ý đã mấy lần ra hiệu cho tôi nhưng tiếc là vẫn chưa có cơ hội lên tiếng, đợi khi tôi nhớ đến, định giúp cô đi cửa sau một chút thì không biết cô đã bị đẩy đến chỗ nào rồi.
Cứ thế, ồn ào náo nhiệt hơn nửa ngày, Đại hội hậu cung lần thứ nhất cuối cùng đã thành công tốt đẹp..
Tổng kết lại, đây là một đại hội đoàn kết, là một đại hội thành công. Thông qua đại hội này, cả hậu cung lần đầu tiên đoàn kết bên cạnh Hoàng hậu là tôi.
Tả Ý lúc này mới có cơ hội nói chuyện riêng với tôi, mặt đầy lo lắng, trách: “Nương nương! Người sao lại hồ đồ vậy! Hoàng thượng nhất định sẽ tức giận. Hoàng thượng tuyệt đối không có khả năng lần lượt qua đêm tại các cung được! Chuyện này dù sao cũng phải hỏi ý kiến của Hoàng thượng trước mới được!”.
Kết thúc mỗi câu nói của Tả Ý đều là chữ “được” thể hiện rõ ràng cảm xúc mạnh mẽ của cô.
Tôi cười, chẳng thèm để ý: “Đây mới chỉ là ý định thôi, chưa thực hiện. Hơn nữa, ngươi thấy Tề Thịnh gần đây có qua đêm ở hậu cung sao?”.
Tả Ý suy nghĩ, lắc đầu: “Trước mắt chiến sự Vân Tây đang căng thẳng, Hoàng thượng hằng ngày đều ngủ ở cung Đại Minh”.
Tôi gật đầu: “Đúng thế. Vậy ngươi còn lo lắng gì nữa?”.
Tả Ý nghẹn lời, không nói được gì.
Tôi đứng dậy đi vào trong điện, an ủi Tả Ý với vẻ vô cùng chắc chắn: “Việc chi tiêu của hậu cung bỗng chốc cắt giảm nhiều như thế, dù gì cũng phải để mọi người nếm chút ngọt ngào đã. Yên tâm đi, Tề Thịnh sẽ không vì chuyện này mà tính toán với ta đâu”.
Sự thật chứng minh, Tề Thịnh quả thật không vì chuyện này mà tính toán với tôi, bởi vì anh ta căn bản không có ý định ngủ lại hậu cung.
Bọn Hoàng hiền phi cảm động vô ích mấy ngày rồi mới phát hiện ra “Quy định luân phiên hầu hạ Hoàng thượng” chỉ là miếng bánh treo trên không, đến lúc này thì người hầu trong cung đã giảm bớt, tiền riêng trong túi xuất ra quyên góp rồi, quần áo trang sức trong người cũng ít đi, cơm trắng trong bát thì sắp bị đổi thành bánh ngô nhân rau.
Bọn họ cuối cùng cũng nổi giận.
Vừa đúng lúc sang xuân, tháng Ba trời trong nắng ấm, chim bay cỏ mọc tốt tươi, vạn vật sinh sôi nảy nở, thế là cơn thịnh nộ của các vị phi tần cũng ngày càng mạnh mẽ dữ dội hơn. Tôi chống đỡ không nổi, đành mang theo Tả Ý đến cung Đại Minh tìm Tề Thịnh.
Tề Thịnh nghe tôi nói rõ mục đích đến gặp thì lông mày dựng lên, nhìn tôi, hỏi: “Nàng bảo trẫm đến hậu cung dẹp yên bọn họ sao?”.
Đúng hơn là phải là “an ủi” nhưng quả thực tôi không dám dùng từ này, chỉ hết sức cẩn thận nói: “Chủ yếu là để Hoàng thượng thư giãn một chút, cả ngày vùi đầu vào chính sự sẽ không tốt cho long thể…”.
Tề Thịnh không nói gì, chỉ ném bản tấu trong tay xuống bàn, mệt mỏi tựa ra đằng sau ghế, hơi ngẩng mặt lên, như cười như không nhìn tôi.
Tôi không dám nói tiếp, dừng lại một lúc, đổi giọng: “Tuổi xuân của con gái ngắn ngủi, một khi cảnh xuân tươi đẹp qua đi, chỉ sợ ngày càng khó coi. Bọn Hoàng thị lại là những người đã đi theo Hoàng thượng từ ngày còn là Thái tử, không có công trạng gì nhưng cũng không ít cực khổ. Hoàng thượng cho dù không thích họ thì cũng thương tình mà quan tâm đến họ hơn một chút”.
Tề Thịnh nét mặt không hề thay đổi nhìn tôi, vẫn chẳng nói gì.
Tôi thấy dùng biện pháp cứng rắn với tên chết tiệt này không được, đành cúi đầu thành thật nói: “Hoàng thượng bảo thần thiếp cắt giảm chi tiêu của hậu cung, thần thiếp không có cách nào khác, đành phải hứa sẽ phân đều ân huệ cho bọn họ”.
Tề Thịnh hơi nheo mắt lại, hỏi tôi: “Khanh lấy trẫm làm quà tặng sao? Khanh có biết hậu cung tồn tại vì cái gì không?”.
Tôi vội ngẩng đầu lên giải thích: “Thần thiếp không có ý đó. Lúc đầu thần thiếp chỉ nghĩ dù sao Hoàng thượng cũng không đến hậu cung, nếu hạn thì tất cả cùng hạn, như thế chẳng có gì phải tranh luận, nhưng không nghĩ đến…”.
“Không nghĩ đến cái gì?”, Tề Thịnh lạnh lùng hỏi.
Tôi thấy rất rõ sự tức giận trong câu nói của anh ta nhưng lại không thể không trả lời, đành phải nhẹ nhàng đáp: “Không nghĩ là đến mùa xuân, bọn họ đều không chịu được nắng hạn nữa rồi”.
Tề Thịnh ngẩn người, tức giận cười, lạnh lùng hỏi tôi: “Nàng nói như vậy mà được à! Nàng làm thế có giống một hoàng hậu không?”.
Tôi cụp mắt xuống, im lặng ít phút rồi dùng bộ dạng đáng thương nói nhẹ nhàng: “Thần thiếp trước đây chưa bao giờ làm hoàng hậu, cũng chưa bao giờ quản lý nhiều phụ nữ đến thế. Thần thiếp chỉ mong mọi người nhường nhịn nhau một chút, như vậy mới hòa thuận được… Lần này thần thiếp làm sai rồi, sau này thần thiếp xin sửa chữa”.
Có lẽ thái độ nhận lỗi của tôi rất thành khẩn nên Tề Thịnh không tức giận nữa, trong điện lại chìm trong yên lặng.
Tôi nghĩ đóng vai ấm ức, tổn thương thì cũng cần có giới hạn, cân nhắc một lúc, tôi nói: “Hoàng thượng đang bận, thần thiếp xin cáo lui”.
Tề Thịnh không lên tiếng trả lời.
Tôi ngầm hiểu anh ta đã đồng ý, liền quỳ gối hành lễ rồi cẩn thận lui ra ngoài. Không ngờ Tề Thịnh lại đột nhiên hỏi: “Đến chỗ nào trước?”.
Tôi ngơ ngác trả lời: “Thần thiếp đến vấn an Thái hoàng thái hậu”.
Tề Thịnh không nói gì, chỉ mím chặt môi nhìn tôi.
Tôi đột nhiên hiểu ra, vội nói: “Đến chỗ của Hoàng thị, Trần thị, hay Lý thị, chỗ nào cũng được ạ”.
Tề Thịnh sầm mặt, hít một hơi thật sâu, khẽ gật đầu: “Trẫm biết rồi”.
Đêm hôm đó, Tề Thịnh đến chỗ Thục phi Trần thị.
Ngày hôm sau cả hậu cung xôn xao. Cái bánh treo lơ lửng trên không bị người ta cắn mất rồi, điều đó chứng tỏ cái bánh này không phải giả mà hoàn toàn có thật. Bánh nhân thịt thơm ngon, mặc dù treo hơi cao nhưng cũng không phải không cắn được.
Bọn Hoàng thị cảm thấy đã có động lực, mặc dù vẫn đang tiếp tục chịu hạn nhưng vẫn lũ lượt đến cung Hưng Thánh của tôi nhận lỗi, nói rằng mấy ngày trước quá nóng nảy, xin Hoàng hậu tha thứ.
Tôi rất độ lượng bỏ qua cho bọn họ, nhân tiện nhắc nhở chỉ cần họ cư xử tốt thì sớm muộn gì cũng sẽ được nhận ân huệ. Đồng thời cũng nói trước với họ, việc Hoàng thượng đến chỗ Trần thục phi không có nghĩa là sẽ lần lượt đến chỗ mỗi người. Trước mắt Vân Tây còn có biến, việc triều chính quá bận rộn, Hoàng thượng không có tâm trí đến hậu cung, mong mọi người tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi.
Như để chứng minh lời tôi, Tề Thịnh sau đó quả nhiên qua đêm ở cung Đại Minh bốn, năm ngày liền rồi mới đến chỗ Lý thị ngủ một đêm.
Quả đúng như lời nói, “mưa xuân” đắt như xăng!
Tần suất luân phiên mặc dù ít hơn nhiều so với kế hoạch, nhưng nói chung là đã có “luân phiên”, bọn Hoàng thị cuối cùng cũng đã ngoan ngoãn, hậu cung được yên ổn.
Là một Hoàng hậu, tôi rất vui mừng, đồng thời cũng có một chút thông cảm với Tề Thịnh bị “luân phiên”. Sau khi Tề Thịnh “luân phiên” xong ở chỗ Hoàng thị, trong phút mềm lòng, tôi bèn dâng cho anh ta một bát thuốc bổ thận tráng duơng, nhân tiện thể hiện sự biết ơn vì đã ủng hộ công việc của tôi.
Không ngờ Tề Thịnh lại đột nhiên nổi giận, không những hất bát thuốc của tôi đi mà còn dùng tay chỉ vào tôi, nghiến răng hồi lâu, cuối cùng buông một câu: “Trương Bồng Bồng, nhất định có ngày nàng hối hận”.
Theo tôi, có thể đêm qua Hoàng thị đã quá nhiệt tình nên mới khiến Tề Thịnh giận dữ đến thế.
Tôi hết sức lo sợ xin cáo lui, ra khỏi cung Đại Minh thì không nhịn được mà cười khúc khích.
Tả Ý đi sau thở dài tiếng, rồi khuyên tôi: “Nương nương, người làm như vậy sớm muộn cũng sẽ khiến tâm ý của Hoàng thượng với nương nương cạn sạch mất”.
Cạn sạch? Mới vừa bắt đầu, làm sao mà đã cạn được? Ngươi cần phải biết về đàn ông, ngươi càng không để ý đến anh ta thì anh ta mới càng nhớ đến ngươi, đây gọi là lạt mềm buộc chặt!
Tôi quay đầu lại lườm Tả Ý, lắc đầu than thở, nha đầu, ngươi tuy rất thông minh nhưng vẫn còn non lắm!
Trong tháng Ba, con gái lớn Trương Trà Trà của Trương Linh, tướng thủ thành Tịnh Dương, cuối cùng đã từ Giang Bắc đến Thịnh Đô. Dưới sự ám chỉ đầy ân cần của Thái hoàng thái hậu và thái độ chăm sóc chu đáo của Thái hậu, tôi ngoan ngoãn triệu tiểu nha đầu này vào cung.
Tiểu nha đầu vừa nhìn đã biết ngày thường đều ở ngoài, làn da đã bị nắng nhuộm thành màu đồng khỏe mạnh, mặt tròn, mắt to lông mày rậm, khuôn miệng rất xinh xắn, hai khóe hơi cong lên, không cười cũng có nét vui tươi. Mặc dù khuôn mặt vẫn còn trẻ con nhưng thân hình thì đã dậy thì, dáng người cũng cao ráo, hơn nữa đã có thể lờ mờ nhìn thấy những đường cong gợi cảm của một thiếu nữ.
Tôi dẫn cô đến chỗ Thái hoàng thái hậu và Thái hậu, Thái hoàng thái hậu rất hài lòng, còn Thái hậu thì lại có chút thất vọng.
Tôi hiểu tâm trạng của Thái hậu, nếu tôi có đứa con trai như Nhà xí huynh, lại bị ép cưới người con dâu như thế, chắc chắn tôi cũng chẳng thấy vui vẻ gì.
Không phải là Trương Trà Trà không tốt, mà phong cách của cô ta rõ ràng không hợp với Nhà xí huynh. Người con gái như thế nên kết duyên với một tướng quân trẻ tuổi oai dũng, chứ không phải là Nhà xí huynh thư sinh nho nhã.
Chỉ có điều, tôi vẫn chưa kịp than hai chữ “duyên phận” thì đã bắt đầu chóng mặt. Nha đầu này đúng là giống như Dương Nghiêm nói, quả thật là quá hoạt bát rồi.
Khi mới gặp cô còn tỏ ra nhút nhát, đến ngày hôm sau đã xem cung Hưng Thánh của tôi như sân nhà mình mà thám hiểm một lượt. Đến ngày thứ ba thì kéo tay áo tôi thỉnh cầu: “Hoàng hậu tỷ tỷ, cả ngày tỷ ngồi trong cung này không chán sao? Thời tiết đang đẹp, chúng ta chơi trò cưỡi ngựa đánh bóng đi!”.
Tôi vừa rồi còn thưởng thức nha đầu này làm nũng, nhưng khi nghe hết câu liền sợ đến mức hất vội tay cô ra. Dẹp đi, ngươi bảo một người cưỡi ngựa còn chẳng xong như ta chơi trò cưỡi ngựa đánh bóng cùng người khác sao?
Ta sống đơn điệu lắm sao?
Trương Trà Trà không chịu, lại ngồi xuống kéo tay áo tôi khẩn cầu. Tôi sợ nhất là bị con gái quấn lấy, lại không nỡ nặng lời, đành phải thoái thác rằng việc này tôi không quyết định được, phải hỏi ý Tề Thịnh đã.
Hai người đang nói chuyện thì Tề Thịnh từ bên ngoài đi vào. Trương Trà Trà sợ quá vội buông ngay tay ra, cẩn thận lùi sang một bên.
Tôi đứng dậy, kéo Trương Trà Trà ra hành lễ với Tề Thịnh, trong lòng buồn bực, Tề Thịnh đến đây làm gì không biết?
Tề Thịnh tùy tiện ngồi xuống, đưa mắt nhìn Trương Trà Trà, nhã nhặn hỏi: “Nói chuyện gì với tỷ tỷ ngươi thế?”.
Tôi vội đưa mắt ra hiệu cho Trương Trà Trà nhưng cô làm ra vẻ không thấy, chớp chớp đôi mắt to nhìn Tề Thịnh, hồn nhiên nói: “Tỷ tỷ nói bây giờ thời tiết đang đẹp, muốn chơi cưỡi ngựa đánh bóng, lại sợ anh rể là Hoàng thuợng không đồng ý”.
Mẹ kiếp, phụ nữ bất kể lớn nhỏ, chỉ cần mở miệng ra là nói dối!
Tôi bị nha đầu này làm cho tức suýt ói ra máu, nhưng trước mặt Tề Thịnh lại không thể mắng cô ta, đành vội vàng lấp liếm: “Cô ấy vẫn còn trẻ con, thiếp chỉ dỗ cô ấy thế thôi”.
Đáy mắt Tề Thịnh hiện rõ sự vui vẻ, hỏi Trương Trà Trà: “Ngươi muốn chơi cưỡi ngựa đánh bóng?”.
Trương Trà Trà vừa gật đầu vừa lôi tôi vào cuộc: “Tỷ tỷ cũng muốn chơi, chỉ có điều tỷ ấy ngại không nói với Hoàng thượng thôi”.
Tề Thịnh nghe vậy liền mỉm cuời liếc tôi, rồi nói với Trương Trà Trà: “Được rồi, nếu đã như vậy, ngày mai vừa hay là ngày nghỉ, chúng ta sẽ chơi cưỡi ngựa đánh bóng”.
Trương Trà Trà không kìm được, vỗ tay hoan hô,
Tề Thịnh cười cười, ngoảnh lại hỏi tôi: “Uy nhi thế nào?”.
Tôi vừa dẫn anh ta đi về phía hậu điện, vừa trả lời: “Lúc này sợ là vẫn đang ngủ trưa, Hoàng thượng đến xem thế nào. Nó cũng ngủ đủ giấc rồi, bảo nhũ mẫu đánh thức nó dậy kẻo đêm lại không ngủ được”.
Trương Trà Trà đi sau nói: “Anh rể Hoàng thượng, ngày mai chúng ta mang cả Uy nhi đi nhé. Anh rể dạy nó cưỡi ngựa”.
Một đứa bé chưa được sáu tháng tuổi, chỉ vừa mới biết bò, ngươi bảo nó học chơi cưỡi ngựa đánh bóng sao?
Tôi nghe xong chân lập tức loạng choạng, suýt nữa thì ngã ra đất, may mà có Tề Thịnh đỡ mới đứng vững được.
Tề Thịnh buông tay ra ngay, đi được hai bước thì ngoảnh đầu lại cười với Trương Trà Trà nói: “Được rồi, ngày mai sẽ cho Uy nhi đi nữa”.
Tôi đưa mắt ra hiệu cho Trương Trà Trà, nha đầu đó rất tự nhiên tiến về phía trước, chen đến bên cạnh Tề Thịnh giống như một đứa trẻ, cười cười nói nói tiến về phía hậu điện.
Tôi cố ý lùi lại một bước cách hai người đó một quãng, khẽ hỏi Tả Ý đằng sau: “Có chuyện gì à? Hôm nay sao vui thế?”.
Tả Ý khẽ đáp: “Tướng quân Dương Dự thắng trận đầu ra quân ở Vân Tây”.
Tôi gật đầu, hèn gì hôm nay Tề Thịnh vui thế, hóa ra là thắng trận ở Vân Tây.
Tả Ý dừng một chút rồi liếc nhìn tôi, lại nói nhỏ: “Hôm nay Thái hậu còn mời Vĩnh Xương hầu phu nhân đến Trương phủ đề nghị kết duyên cho Sở vương điện hạ với Tam cô nương”.
Thì ra là vậy. Tôi đứng nguyên chỗ cũ, bỗng nhiên rất muốn cuời.
Trong hậu điện, Tề Thịnh và Trương Trà Trà đã chơi đùa với Uy nhi.
“Mau gọi Phụ hoàng đi, gọi Phụ hoàng đi!”, Trương Trà Trà cầm trong tay cái trống lắc nhỏ lắc lắc thành tiếng “cộc cộc”, vừa chọc Uy nhi mở miệng, vừa dụ đứa bé thò bàn tay mập mạp ra.
Tề Thịnh đưa mắt lên nhìn tôi, trên mặt vẫn giữ nụ cười nhưng ánh mắt thì như đang thăm dò điều gì đó.
Tôi cười cười, vẻ mặt bình thản bước lên phía trước, thuần thục bế Uy nhi từ trong tay nhũ mẫu rồi nói với Trương Trà Trà: “Nó mới lớn bằng từng này, đâu đã học nói được, đừng phí sức nữa”.
Trương Trà Trà cười hì hì rồi làm mặt hề với tôi, hành lễ với Tề Thịnh rồi quay người chạy ra ngoài, vừa bước ra khỏi cửa điện đã quay đầu lại, thò đầu vào: “Anh rể Hoàng thượng, người đã nói là ngày mai sẽ đưa muội và tỷ tỷ đi đánh bóng, đại trượng phu không thể không giữ lời”.
Một cô gái ngây thơ hồn nhiên như vậy, quả thật khiến người ta không thể không thích.
Tề Thịnh cũng cười, trả lời to: “Vua không nói chơi”.
Nghe được câu này của Tề Thịnh, Trương Trà Trà mới mãn nguyện chạy đi.
Tôi ngoảnh lại, thuận miệng hỏi Tề Thịnh: “Mấy ngày nay Hoàng thượng không bận việc triều chính sao?”.
Tề Thịnh chìa ngón tay ra để Uy nhi nắm lấy, nét mặt thư giãn, cười: “Cũng tốt”.
Tôi lại cười hỏi: “Vậy tối nay Hoàng thượng dự định đến cung nào?”.
Trò trẻ con, hôm nay anh tới đây không phải là cố ý chọc giận ta sao? Chẳng lẽ ta lại không hiểu anh?
Không đợi anh ta nói, tôi đã tiếp luôn: “Đã đến lượt Vương chiêu dung rồi đúng không? Hôm qua khi nàng ấy đến chỗ thần thiếp còn tự trách, nói mình tính tình hiền lành không biết làm Hoàng thượng vui. Thần thiếp đã khuyên nàng ấy, Hoàng thượng thích vẻ đẹp nội tâm của nàng ấy. Nếu hôm nay Hoàng thượng không bận việc triều chính thì đến cung Vương chiêu dung đi ạ”.
Tôi vừa nói xong, trong điện im phăng phắc.
Vẻ mặt Tề Thịnh đờ ra một lúc, đột nhiên nhếch mép cười, cũng không nhìn tôi, trả lời: “Được, trẫm biết rồi”.
Đêm hôm đó quả nhiên Tề Thịnh đến chỗ Vương chiêu dung.
Khi cung nữ bẩm báo tin này với tôi, nha đầu Trương Trà Trà đang quấn lấy tôi hỏi xem chơi cưỡi ngựa đánh bóng ở Thịnh Đô thì cần chú ý những gì, nghe tin mặt chợt tỏ vẻ buồn thương, dang đôi cánh tay khỏe mạnh ra kéo tôi vào lòng: “Đại tỷ, đại tỷ muốn khóc thì khóc đi”.
Trong chỗc lát, tôi dở khóc dở cười.
Có điều, lúc này tôi cũng đang đau đầu tìm cách thoát khỏi sự quấy rầy của Trương Trà Trà, thấy cô như vậy không khỏi muốn lợi dụng sự đồng cảm, liền vùi đầu vào lòng cô nức nở vài tiếng, sau đó làm bộ chán nán, nói mình muốn được yên tĩnh một mình, gọi người đưa tiểu cô nương đó về nghỉ ngơi.
Trương Trà Trà bước đi với vẻ buồn rầu không phù hợp với lứa tuổi, vừa đi vừa ngoảnh đầu lại.
Tôi vội vàng quay lại sai Tả Ý bảo nhà bếp sắc một bát thuốc bổ dưỡng, nhân lúc cửa cung còn chưa đóng đem dâng lên Tề Thịnh.
Tả Ý nghe xong liền quỳ xuống trước mặt tôi, khóc lóc thỉnh cầu: “Nương nương, người đừng chọc giận Hoàng thượng nữa, theo lịch thì cũng sắp đến lượt cung Hưng Thánh chúng ta rồi. Người đẩy Hoàng thượng đến những chỗ khác cũng được, sao còn cố ý dâng thuốc chọc giận Hoàng thượng làm gì?”.
Tôi hỏi lại cô ta: “Ngươi có đi không?”.
Tả Ý lần này lắc đầu rất kiên quyết: “Nô tì không đi đâu! Nô tì vẫn muốn sống”.
Thấy Tả Ý như vậy, tôi vô cùng vui vẻ, cũng không đôi co với cô nữa, quay sang bảo cung nữ Phúc nhi làm việc này. Phúc nhi năm nay mười ba mười bốn tuổi, tính tình hoạt bát, lại nhanh nhẹn, chỉ một loáng đã quay về bẩm báo: “Hoàng thượng đã nhận bát thuốc, nói cảm ơn Hoàng hậu nương nương đã quan tâm, còn dặn ngày mai nương nương đừng quên dẫn Tam tiểu thư đi đánh bóng”.
Tôi gật đầu, sai người truyền tin ngày mai Hoàng thượng tổ chức chơi cưỡi ngựa đánh bóng đến các cung, dặn mọi người sớm mai tập trung ở cung Hưng Thánh.
Sau đó, tôi rửa ráy đi ngủ.
Giấc ngủ này rất ngon, ngày hôm sau khi mở mắt thấy tứ chi linh hoạt, tinh thần sảng khoái.
Cung nữ bên ngoài vào bẩm báo mấy người Hoàng thị đã đến rồi, đang đợi ở ngoài điện.
Tôi vội vàng gọi Tả Ỷ đến giúp rửa mặt chải đầu, Tả Ý búi tóc cho tôi, nhẹ nhàng hỏi: “Hoàng thượng chỉ kêu nương nương dẫn theo Tam tiểu thư đi đánh bóng, nương nương lại mang theo cả đám người Hoàng thị, liệu có làm Hoàng thượng mất vui không?”.
Tôi cười, chẳng để tâm: “Đánh bóng mà, nhiều người càng vui”.
Rửa mặt chải đầu xong, Tả Ý thay cho tôi một bộ trang phục cưỡi ngựa đỏ rực, trang điểm cho tôi rất lâu rồi mới để tôi ra khỏi điện.
Ngoài điện, Trương Trà Trà đã đợi đến mỏi cả chân, nhìn thấy tôi liền lao đến, kéo cánh tay tôi lắc lắc nói: “Đại tỷ nhanh một chút kẻo muộn”.
Tôi cười đáp lại rồi đưa mắt nhìn một lượt mấy người Hoàng thị, thấy ai cũng mặc đồ cưỡi ngựa, trông rất oai phong nhưng vẫn mang nét mềm mại đáng yêu, đúng là trăm hoa đua sắc.
Tôi gật đầu mãn nguyện rồi bảo nhũ mẫu bế Uy nhi cẩn thận, đang định dẫn theo cả đoàn người đến sân bóng thì nội thị của cung Đại Minh chạy đến, hổn hển chuyển lời rằng: “Đêm qua Hoàng thượng ngủ hơi muộn, giờ vẫn chưa dậy. Mong Hoàng hậu nương nương đợi chốc lát rồi hãy đi”.
Mọi người đều sững sờ, nhìn nhau.
Vương chiêu dung từ trước đến nay vốn là người ít nói, thường đứng phía sau mọi người, bình thường thì chẳng ai để ý đến cô ta. Nghe nội thị kia nói như vậy, mọi người mới phát hiện ra Vương chiêu dung cũng chưa đến.
Hoàng thị là người không biết che giấu cảm xúc nhất, khuôn mặt lập tức biến sắc.
Nội thị kia nhìn mọi người rồi lại chăm chú nhìn tôi, vô cùng cẩn thận nói: “Hoàng thượng còn nói, Vương chiêu dung đêm qua hầu hạ vất vả, sáng nay miễn cho cô ấy đến vấn an Hoàng hậu nương nương”.
Câu nói này nói ra thì hay rồi, lập tức có người hừ lên mấy tiếng đầy vẻ giận dữ.
Tôi gật đầu với sắc mặt bình thường, bảo nội thị kia đi về.
Xung quanh lập tức có người châm ngòi lửa: “Hoàng hậu nương nưong, người thấy Vương thị có quá đáng không, hầu hạ vất vả, mệt mỏi đến mức không ra khỏi giường được chắc?”.
Đương nhiên là có mệt mỏi không ra khỏi giường được, có điều nam chính phải có thiên bẩm khác thường thì mới được như thế. Công bằng mà nói, khả năng của Tề Thịnh là có, song anh ta là người biết kiềm chế, thông thường sẽ không để xảy ra chuyện này, chẳng lẽ là nhờ công hiệu của bát thuốc tối qua?
Trong lòng tôi còn đang nghi ngờ thì mấy người Hoàng thị đã vò sắp nát cả khăn tay rồi.
Tôi thấy tình hình không ổn, không thể để mấy người đàn bà này trút giận lên mình được, phải nghĩ cách cứu vãn tình hình. Mưa đã không rơi thì bảo họ thưởng thức những áng mây trên trời cũng được.
Trước tiên tôi cho người ra khỏi cung đi mời mấy người anh em họ hàng trẻ tuổi khôi ngô trong hoàng thất như Sở vương, Triệu vương vào cung chơi cưỡi ngựa đánh bóng, lại bảo tiểu cô nương Trương Trà Trà đưa Uy nhi và nhũ mẫu quay về hậu điện chờ.
Lúc này mới đẩy được bọn Hoàng thị vào trong điện ngồi, sau đó tôi hắng giọng hai tiếng, khuyên giải: “Việc này có đố kỵ cũng chẳng có tác dụng gì. Hoàng thượng cũng đâu phải chưa tới chỗ các ngươi, Vương chiêu dung xếp gần cuối như thế mà cũng có nói gì đâu”.
Hoàng thị vò cái khăn trong tay, mặt đỏ bừng, nói với vẻ không cam lòng: “Nương nương, nhưng khi hoàng thượng ở chỗ thần thiếp chưa hề…”.
“Được rồi!”, tôi ngắt lời cô ta. Bản thân ngươi không có bản lĩnh để vắt kiệt Tề Thịnh, ngươi oán giận ai chứ! Có bản lĩnh ngươi quấy rầy Tề Thịnh cả đêm đi, ngươi cũng có thể không thể xuống giường được, cũng có thể không cần đến vấn an!
Chỉ có điều những lời này hơi lộ liễu, nói ra quả thật là bất nhã, tôi chỉ có thể dùng cách nói xa xôi bóng nói gió: “Ta hiểu tâm trạng của mọi người, nhưng mưa chỉ có thế, muốn trong chốc lát tưới ướt hết là chuyện không tuởng. Cứ từ từ, đến lượt mình nếu mưa có ít thì bản thân chịu khó vất vả nghĩ cách vắt từ rặng mây đó ra ít nước vậy”.
Trong điện bỗng im phăng phắc, sau đó nghe thấy một tiếng “phụt”, Lý chiêu nghi ngồi ở vị trí cuối cùng phun ra ngụm nước trà vừa uống.
Lưu lệ phi ngồi gần đấy nên bị nước trà bắn vào mặt không ít. Mặc dù có vẻ rất tức giận nhưng trước mặt tôi cũng chẳng dám nói gì, chỉ đỏ mặt cúi đầu dùng khăn tay lau nước trà trên mặt.
Ngược lại Trần thục phi ngồi ở ngay cạnh tôi thì lại tỏ ra rất bình tĩnh, không biết là tố chất tâm lý tốt hay là phản ứng chậm, vẫn thản nhiên bưng cốc trà lên uống.
Phải nói Hoàng thị là một cô gái rất ham học hỏi, nắm ngay được trọng điểm trong câu nói của tôi, nghiêng đầu suy nghĩ chốc lát rồi hỏi với thái độ ham học: “Bản thân hơi vất vả sao? Thế nhưng phải làm sao mới vắt được rặng mây kia ạ?”.
Hoàng thị vừa dứt lời thì lại có tiếng “phụt”, lần này Trần thục phi cuối cùng cũng phun ngụm nước trà trong miệng ra. Cô ta ngồi khá gần tôi, đương nhiên không dám phun thẳng vào tôi, trong giây phút sắp phun đã kịp thời quay sang chỗ khác.
Thế là Lưu lệ phi đáng thương lại phải chịu trận. Cô ta cũng cuống lên, bàn tay run rẩy cầm khăn lau nước trà trên người, mắt đỏ hoe: “Tại sao lại bắt nạt mình thiếp thế?”.
Tôi thấy quần áo cùa cô ta đã bị ướt hết, vội bảo Tả Ý đưa đi thay quần áo của tôi.
Quay đầu lại, Hoàng thị vẫn nhìn tôi với vẻ mong chờ.
Tôi ho hai tiếng, miễn cưỡng chống đỡ: “Chuyện này chỉ có thể tự lĩnh hội không thể chỉ dẫn được”.
Tả Ý nhanh chóng đưa Lưu thị đi ra. Tôi ngẩng lên nhìn phía ngoài, đoán là Triệu vương và Nhà xí huynh cũng sắp đến nơi, lại sợ Hoàng thị tiếp tục quấn lấy hỏi cách làm thế nào để vắt mây ra nước, tôi vội đứng dậy nói: “Cũng sắp đến giờ rồi, đừng để Hoàng thượng phải chờ chúng ta, mau đi thôi”.
Nói xong tôi vội dẫn đầu đám phi tần đến sân bóng.
Vì Thành Tổ thích chơi cưỡi ngựa đánh bóng nên trong cung đương nhiên phải có sân bóng. Có điều Hoàng cung rất rộng, lại không được phép cưỡi ngựa, đến khi tôi đưa đoàn người vòng vèo được đến sân bóng thì đã thấy đám Triệu vương và Nhà xí huynh từ ngoài cung đến.
Nhà xí huynh và Dương Nghiêm vẫn như hình với bóng. Cả hai người đều đội mũ vàng, chân đi ủng da đen, mặc áo tay bó càng hiện rõ thân hình vai rộng eo thon, nhìn rất bổ mắt.
Lần này Triệu vương không đi một mình mà đem theo cả Lục Ly nữa.
Tôi thấy rất vui, chưa kịp đến nói với cô vài câu riêng tư thì nhìn thấy Tề Thịnh bước từ một cửa khác vào, người đi theo sau không phải là Vương chiêu dung mà là một thiếu niên mặc quần áo màu trắng với thân hình gầy yếu.
Vì Giang thị nên tôi rất nhạy cảm với màu trắng, vô thức nhìn kỹ hơn người thiếu niên ấy. Kết quả, tôi giật mình nhận ra thiếu niên mặc đi sau Tề Thịnh chính là Giang thị giả trang!
Phen này thì hay rồi, không chỉ tôi ngạc nhiên, tất cả đám người đứng đằng sau đều ngơ ngác. Ngay cả Nhà xí huynh và Triệu vương cũng sững sờ.
Thật ra sự tồn tại của Giang thị, không chỉ Nhà xí huynh và Triệu vương biết, mà ngay cả các phi tần như Hoàng thị, Trần thị cũng ít nhiều được nghe một số chuyện về điện Ưu Lan.
Nhưng nói cho cùng thì thân phận của Giang thị bày ra đó là người đã chết rồi, mọi người suy xét kỹ thì thấy chẳng cần quan tâm đến chuyện Tề Thịnh đối đãi với cô ta như thế nào, vì cuối cùng cũng vẫn là không có danh phận, cũng chẳng cần quan tâm làm gì. Mà cho dù có quan tâm thì cũng đâu có cách nào.
Ai ngờ Tề Thịnh lại quang minh chính đại, công khai đưa Giang thị ra trước mặt mọi người. Mặc dù đã giả trang thành một thiếu niên, nhưng anh tưởng rằng mọi người không nhận ra sao? Ít ra cũng phải đổi màu sắc đi chứ, có thể không mặc màu trắng được không?
Đúng là chú của ông đây chịu đựng được chứ bà thím thì không thể chịu đựng được!
Phản ứng đầu tiên của tôi là, phen này náo nhiệt đây!
Nếu như tôi không phải là Hoàng hậu, tôi sẽ vui vẻ đứng sang bên cạnh hóng chuyện. Nhưng bây giờ tôi đang là Hoàng hậu, là đại tổng quản của hậu cung, bất kể là các phi tần như Hoàng thị ở đằng sau, hay là Lục Ly đứng bên cạnh Triệu vương, xảy ra chuyện gì cũng đều có thể quy tội cho tôi.
Nói theo thuật ngữ pháp luật thì tôi phải chịu trách nhiệm liên đới!
Sau sự ngạc nhiên, đám Hoàng thị bắt đẩu ngấm ngầm trào dâng phẫn nộ.
Cô nhóc Trương Trà Trà hình như thấy còn chưa đủ loạn, hỏi tôi với vẻ ngạc nhiên: “Đại tỷ tỷ, người đứng sau Hoàng thượng là ai vậy? Trông giống như con gái”.
Tôi chẳng còn sức đâu mà trả lời cô, vội quay đầu lại nhìn mấy người chỗ Hoàng thị, giọng nhỏ nhưng nghiêm khắc: “Tất cả nhẫn nhịn! Ai dám gây rắc rối, ta sẽ để người đó hạn hán ba năm liền!”.
Mấy người bọn Hoàng thị nhìn nhau rồi cúi đầu không nói gì.
Tôi cũng không quan tâm nhiều, coi như họ đã đồng ý. Với sự nhanh nhẹn chưa từng có, tôi nhảy lên ngựa phi thẳng đến bên Lục Ly. Nha đầu đó bất luận thế nào cũng không thể vào sân bóng, Tề Thịnh vốn ghét Lục Ly như ghét chiếc răng sâu, nếu cô ấy lại dám giở trò gì với Giang thị thì e rằng Tề Thịnh dù có chết cũng không tha cho cô.
Ở bên kia sân bóng, Lục Ly cưỡi tuấn mã, tay cầm dây cương, đang bừng bừng sát khí nhìn Giang thị ở phía đối diện.
Tôi tiến đến túm lấy dây cương của cô, còn chưa kịp mở miệng thì Lục Ly đã giận dữ cất tiếng: “Nương nương yên tâm, thần thiếp nhất định làm cho con tiện nhân kia mất mặt!”.
Nói xong cũng chẳng thèm nhìn tôi, Lục Ly giật đây cương phi thẳng vào giữa sân bóng.
Tay tôi run cầm cập, không chút chần chừ, quyết định quay đầu ngựa phi đến chỗ Tề Thịnh và Giang thị.
Được! Khuyên bên này không được thì khuyên bên kia vậy!
Tề Thịnh đã lên ngựa, Giang thị thì ở đằng sau, tay dắt một con ngựa đỏ, đang khom lưng sửa lại ống quần.
Tôi cẩn thận vòng qua Tề Thịnh, đến trước mặt Giang thị, từ trên lưng ngựa hạ thấp người xuống, nhã nhặn nói với cô ta: “Này, Tô cô nương, chúng ta thương lượng chút nhé, hai chúng ta đều không ra sân chơi bóng, sang bên kia chơi với đứa bé, nói chuyện một chút, cô thấy thế nào?”.
Nói rồi, tôi liền chỉ tay về phía Uy nhi đã được nhũ mẫu bế lên khán đài.
Giang thị đứng thẳng người lên liếc nhìn về phía Uy nhi, ánh mắt có chút hoảng sợ. Tôi thấy vui vui, đang cho rằng mình đã thuyết phục thành công thì cô ta lại nhếch miệng đáp với giọng mỉa mai: “Đa tạ ý tốt cùa Hoàng hậu nương nương, chỉ tiếc là thần thiếp đang mang quân lệnh trên mình, e là không thể nhận tấm thịnh tình này của người được rồi”.
Nói xong Giang thị cũng nhẹ nhàng leo lên lưng ngựa đuổi theo Tề Thịnh.
Tề Thịnh đi đằng trước còn cố ý ghìm cương cho ngựa dừng lại, ngoảnh lại cười cười, đợi Giang Thị đuổi kịp mới cùng nhau song song tiến vào sân bóng.
Tôi nhất thời nhìn đến ngây người.
Tình mới gặp tình cũ, vợ cả gặp vợ hai, chính thất gặp vợ bé, người trong biên chế gặp người ngoài biên chế… Náo nhiệt rồi đây! Đầu người sắp bị đánh thành đầu chó luôn rồi!
Vì trận đấu được tổ chức bất ngờ nên mọi người ăn mặc không thống nhất, màu sắc trang phục cũng rất lung tung, màu gì cũng có. Để phân biệt, những người phục vụ sân bóng đã chuẩn bị băng đeo trán màu đỏ và vàng để mọi người lựa chọn.
Trên trán Dương Nghiêm đã buộc một băng màu đỏ, đang cưỡi ngựa đi dạo xung quanh sân bóng, từ xa nhìn thấy tôi liền hét to: “Hoàng hậu nương nương còn ngẩn người ra làm gì? Mau chọn đội đi”.
Trong lúc nói, Dương Nghiêm đã đến bên cạnh tôi, trên nét mặt vẫn vui cười, nhưng lại khẽ nói: “Cửu ca bảo Tả Ý không đáng tin, phải lưu ý cô ta”.
Tôi còn đang sững sờ thì Dương Nghiêm đã cưỡi ngựa đi xa.
Tề Thịnh, Nhà xí huynh, Triệu vương đã tập trung ở giữa sân bóng, phân làm mấy vị trí, ngồi trên lưng ngựa cầm chặt lấy dây cương.
Chẳng còn cách nào, tôi đành cầm lấy dây cương, giả vờ bình tĩnh phi ngựa sang bên kia. Đến giữa đường tôi liền nghĩ đến chuyện rút lui. Lát nữa không tránh khỏi một trận hỗn chiến, mà tài cưỡi ngựa của tôi thì lại chẳng ăn ai, tốt nhất là ngoan ngoãn lùi sang bên thì hơn.
Nghĩ vậy, tôi lập tức ngẩng đầu lên, hướng về phía mọi người nói to: “Mọi người cứ chơi trước đi, ta qua xem Uy nhi đã”.
Nói xong tôi liền quay đầu ngựa phi về khán đài.
Ai ngờ đi chưa được hai bước thì lại nghe thấy giọng bình thản của Giang thị ở đằng sau: “Hoàng hậu nương nương, số người chơi vốn đã không nhiều, người lại không vào sân thì mất vui ạ”.
Tôi dừng lại, quay đầu lặng lẽ nhìn Giang thị chốc lát, quay đầu ngựa tiến vào sân bóng.
Nội thị cầm băng đeo hai màu khác nhau thở hổn hển chặn phía trước tôi, hỏi: “Hoàng hậu nương nương, người chọn màu gì?”.
Tôi ngẩng đầu nhìn xung quanh thì phát hiện trên trán Tề Thịnh và Giang thị đã buộc băng màu vàng, trên trán Nhà xí huynh là màu đỏ. Triệu vương chần chừ một lúc rồi rút cái băng màu vàng, còn Lục Ly thì không do dự gì buộc luôn băng đỏ lên trán.
Ngoảnh đầu nhìn về phía bọn Hoàng thị, tôi tức đến suýt ngã ngựa. Mẹ kiếp, đúng là rất đồng lòng, tất cả đều chọn màu đỏ.
Phi tần của Hoàng đế lại cùng đội với Vương gia, thế này là muốn ngoại tình tập thể hay tạo phản tập thể đây?
Không cần đếm cũng biết, rõ ràng là số người bên đội đỏ nhiều hơn.
Là Hoàng hậu, đương nhiên phải nghĩ tới đại cục. Tôi suy nghĩ một lúc sau đó rút băng màu vàng từ trong tay nội thị.
Cả Lục Ly và Hoàng thị đều sững sờ, đồng loạt nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi giống như một kẻ phản bội tổ chức, chột dạ đem chiếc dây đeo kia so sánh với quần áo màu đỏ đang mặc, rồi cười ha ha, bất giác giải thích: “Màu đỏ hợp với y phục, màu đỏ hợp với y phục”.
Tôi chưa dứt lời thì chỗ Dương Nghiêm đột ngột vang lên tiếng cười, ngay cả Nhà xí huynh đứng bên cạnh Dưong Nghiêm cũng nhếch khóe môi lên.
Triệu vương thì đưa tay lên đỡ trán, quay đầu đi.
Tôi cẩn thận liếc Tề Thịnh, chỉ thấy sắc mặt của anh ta vẫn lãnh đạm như cũ, mắt nhìn xuống dưới không biết đang nghĩ gì. Giang thị ở bên cạnh thì ngược lại, khóe miệng nhếch lên vẻ chế nhạo, nhìn tôi nửa cười nửa không.
Tôi thở dài, cúi đầu xuống rồi cam chịu buộc băng trên trán.
Chỗ băng đeo còn thừa trong tay nội thị kia vẫn là vàng nhiểu hơn đỏ, những người còn lại không còn nhiều sự lựa chọn, đa số chọn dây đeo màu vàng.
Hai đội xếp thành hai hàng đối diện nhau, đội màu vàng ngoài tôi, Trương Trà Trà, thêm cả Giang thị đang giả nam kia là nữ, còn lại đều là nam.
Đội màu đỏ ở trước mặt lại hoàn toàn trái ngược, chỉ có Nhà xí huynh và Dương Nghiêm là nam, còn lại toàn là nữ.
Không được, trận bóng này đánh làm sao được. Dù sao cũng phải đổi một vài người đã rồi nói sau!
Tôi giơ cao cây gậy đánh bóng, đang định nói thì nghe thấy tiếng chiêng vang lên, trận đấu bóng bắt đầu rồi! Cây gậy trong tay tôi còn chưa kịp hạ xuống thì lại giống như trận đấu lần trước, chỉ nhìn thấy người chứ không thấy bóng đâu.
Tôi quả thực không đủ can đảm để thúc ngựa đuổi theo bọn họ, chỉ có thể đứng bên ngoài nhìn mọi người thi đấu, la to: “Giao hữu là chủ yếu, thi đấu là thứ yếu”.
Dương Nghiêm nghiêng người đánh bóng thật xa khiến mọi người tha hồ thúc ngựa đuổi theo. Giang thị mặc dù yếu đuối nhưng tài cưỡi ngựa quả thực không tồi, luôn bám sát đằng sau Dương Nghiêm, từ trên lưng ngựa cúi ngươi xuống vung gậy đập bóng. Động tác cùa Dương Nghiêm nhanh hơn Giang thị một bước, không để Giang thị đập trúng bóng đã nhẹ nhàng đánh bóng về trước con ngựa của nguời cùng đội là Lục Ly.
Giang thị đuổi theo quả bóng đó, phi về chỗ Lục Ly.
Thấy Lục Ly một tay ghì dây cương, một tay giơ cao gậy đánh bóng, tôi thầm kêu lên một tiếng “gay rồi”. Đây đâu phải chơi bóng, rõ ràng là muốn đánh người! Tôi chưa kịp phát ra âm thanh gì thì đã thấy Triệu vương bất ngờ chen vào giữa Giang thị và Lục Ly, cướp lấy quả bóng đó, cũng tiện thể làm hai người ấy giãn ra.
Lúc này tôi vừa mới thở phào một cái, còn chưa ổn định lại đã thấy Hoàng thị lại không biết từ lúc nào đã chạy đến đằng sau ngựa của Giang thị. May mà Tề Thịnh lại đánh bóng ra chỗ khác, hai chân Giang thị kẹp chặt lấy bụng ngựa, nhanh chóng quay ngoắt người, bỏ rơi Hoàng thị.
Mới chơi một lúc mà tôi đã thót tim tới hai lần.
Tôi lau mồ hôi trên trán, một lần nữa quay đầu ngựa phi ra bên cạnh sân bóng, sau đó liền nghe thấy mấy âm thanh dường như đồng thời vang lên ở sau lưng.
Trương Trà Trà lớn tiếng gọi: “Đại tỷ tỷ, lấy bóng chạy nhanh lên!”.
Dương Nghiêm hét to: “Chặn cô ấy lại!”.
Tề Thịnh thì lạnh lùng quát dẹp đường: “Tránh ra!”.
Trong tiếng hô to đó, tôi ngoảnh lại theo bản năng thì thấy quả bóng đó to bằng đầu người mang theo tiếng gió rít bay tới chỗ mình, ngay sau đó là hơn chục người thúc ngựa phi băng băng về phía tôi.
Trong đám bụi đất cuồn cuộn, Giang thị với bộ đồ màu trắng xuất hiện đầu tiên, tiếp sau là đám người Lục Ly và Hoàng thị. Dù còn cách khá xa nhưng tôi vẫn nhìn rõ nụ cười mỉa mai trên môi Giang thị.
Quả nhiên, xuất hiện đầy đủ không thiếu một người.
Tôi chẳng quan tâm đến việc đánh bóng, chỉ vội thúc ngựa phi về phía trước, giống như sợ bị người phía sau dẫm phải.
Lập tức nghe thấy có người ở đằng sau hô to: “Sang bên phải”.
Không kịp suy nghĩ, theo bản năng tôi hướng đầu ngựa sang phải, một giây sau Tề Thịnh từ đằng sau đã xông lên bên trái tôi, dồn ép ngựa của tôi chạy mấy bước ra ngoài. Trong khoảnh khắc đó, Nhà xí huynh bên kia cũng đã vượt qua đám đông lao ra, cúi người đánh bóng về phía ngược lại chỗ tôi.
Thế là, mọi người lại lũ lượt quay đầu ngựa đuổi theo quả bóng kia.
Tôi còn chưa kịp định thần thì Lục Ly đã thúc ngựa phi tới, lo lắng hỏi: “Nương nương, người không sao chứ?”.
Cổ họng tôi như bị kéo căng, không sao thốt nên lời, đành khoát khoát tay ra hiệu.
Lục Ly gật đầu với tôi rồi quay đầu ngựa chạy đi.
Trương Trà Trà thì ghìm cương ngựa lại bên cạnh tôi, oán trách: “Đại tỷ tỷ, cơ hội vừa rồi thật quá tốt, suýt nữa chúng ta có thể ghi được điểm rồi! Tỷ chạy trốn cái gì thế? Thật mất công muội khó khăn lắm mới cướp được bóng để chuyền cho tỷ!”.
Ta chạy trốn cái gì? Ta không chạy thì đến mạng cũng chẳng còn nữa rồi! Cô bé ngốc nghếch, ngươi còn đánh bóng cho ta, ngươi bị người ta lợi dụng rồi! Tôi cảm thấy không thể nói rõ ràng với cô bé còn hôi sữa này nên quyết không thèm để ý đến cô nữa, phi ngựa chạy thẳng ra ngoài sân bóng, sau đó xuống ngựa, ném dây cương cho tên nội thị đang đi đến, quay người đi lên khán đài.
Đánh đi, dù sao thì cảnh của ta cũng diễn xong rồi, còn lại các ngươi cứ đánh chết vài tên đi, ông đây chẳng thèm quan tâm!
Tả Ý nét mặt nhợt nhạt vội vàng chạy ra đón tôi, vừa đưa cho tôi cái khăn ấm lau tay, vừa nói khẽ: “Quả bóng ấy là Giang thị chuyền cho Tam cô nương”.
Tôi khẽ gật đầu: “Ta đoán được rồi”.
Tả Ý nói tiếp: “Nô tì cảm thấy mấy người Hoàng thị có âm mưu. Vừa nãy nếu không phải là bọn họ cố ý va chạm thì tình hình cũng chẳng nguy hiểm đến vậy”.
Tôi đang lau mặt, nghe thấy thế thì sững người lại nhưng không nói gì.
Tả Ý chần chừ một lát rồi lại mở miệng nói tiếp: “Còn Lục Ly…”.
“Đủ rồi!”, tôi nổi giận lên tiếng ngắt lời cô ta, quăng cái khăn mặt cho cô ta, nói: “Ta không muốn nghe điều những này nữa”.
Tả Ý sợ hãi ngậm miệng không nói nữa, tôi quay lại nhìn qua cô ta, bỗng nhiên nhớ đến câu nói của Dương Nghiêm: “Tả Ý không đáng tin”, không kiềm chế được mà thở dài một cái, dịu giọng: “Tả Ý, ta thấy rất mệt, suy đi tính lại cũng chẳng sao tính được lòng người, nếu đã vậy, chi bằng bản thân mình không hổ thẹn với lương tâm là được”.
Nói xong, tôi liền đến bên nhũ mẫu đón lấy Uy nhi: Tiểu Uy nhi, chúng ta quay về thôi, những người ở đây đều quá dã man, con nhất định không được học theo họ nhé!
Tôi đang bế Uy nhi chậm rãi đi từ khán đài xuống thì ở trên sân bóng phía xa đột nhiên hỗn loạn. Phía bên ngoài sân bóng có người hoảng sợ kêu lên: “Có người ngã ngựa rồi!”.
Nhanh như vậy đã có người mắc mưu rồi?
Tôi dừng bước, theo bản năng kiễng đầu ngón chân nhìn về phía đó. Một lúc sau, mấy nội thị dùng cái cáng gấm khiêng một người từ đám đông ra, người đó thân hình cao lớn, mặc cẩm bào màu xanh. Là Triệu Vương! Không biết vết thương thế nào, chỉ thấy anh ta dùng hai tay ôm chặt lấy một bên chân, miệng không ngừng kêu đau.
Vốn đã không chính thức, bây giờ lại thêm chuyện có người bị thương, trận đấu đương nhiên không thể tiếp tục.
Nơi đây cách Thái y viện không xa, Tề Thịnh liền sai người trực tiếp khiêng Triệu Vương đên đó. Lục Ly hoảng hốt nhìn về phía tôi một cái rồi vội vã chạy theo Triệu Vương.
Thấy tình hình như vậy, tôi biết là không thể về trước được, đành phải xốc lại tinh thần để ứng phó với Tề Thịnh và Nhà xí huynh.
Một lúc sau, từ Thái y viện báo tin ra Triệu Vương chỉ bị trật gân, xương cốt không sao, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi.
Tôi giống như cất được gánh nặng trong lòng, mặt mày tươi tỉnh bảo mọi người ra về, bản thân cũng mang theo Uy nhi về cung Hưng Thánh.
Đợi tôi tắm xong, Tả Ý nhân lúc không có ai bên cạnh, lưỡng lự một hồi rồi mới hỏi: “Nương nương tại sao không cho gọi đám người Hoàng thị đến dạy dỗ một trận? Nhân tiện hỏi xem tình hình lúc nãy thế nào, Triệu Vương cưỡi ngựa rất giỏi, sao lại bị ngã ngựa được?”.
Tôi 1ười biếng nằm trên giường, chẳng buồn nói gì.
Triệu Vương tại sao bị ngã ngựa? Cái này lại còn phải hỏi? Toàn bộ sân bóng, có người đáng bị ngã hơn anh ta sao?
Ngẫm nghĩ một lát, tôi không nhịn được bật cười thành tiếng. Thật ra Triệu Vương luôn là một người xui xẻo, một người nhìn thì thấy rất cẩn thận nhưng lại luôn bất đắc dĩ gặp xui xẻo.
Mấy ngày sau, Triệu Vương chân đi tập tễnh vào cung thăm tôi.
Tôi đang nằm phơi nắng trên xích đu trước điện, nhìn thấy anh ta cũng chẳng ngồi dậy, chỉ tùy tiện nói một câu: “ngồi đi” rồi sai Tả Ý dâng trà cho anh ta.
Triệu Vương nhìn xung quanh một hồi, sau cùng đành cam chịu ngồi xuống bậc thềm bên cạnh, mở miệng câu đầu tiên là: “Hoàng tẩu, chúng ta đừng có để bụng chuyện này với Hoàng thượng nữa, được không?”.
Tôi vui mừng, đưa mắt liếc nhìn người cung nữ đang cúi đầu đứng hầu đằng xa, hơi nâng người lên, ghé sát đến gần Triệu Vương, thấp giọng trêu đùa anh ta: “Này, nếu có một ngày ta có thể rời xa nơi này, hai chúng ta sẽ cùng nhau đi khắp thiên hạ thưởng thức cảnh sắc tươi đẹp, Triệu vương thấy thế nào?”.
Triệu vương bất giác ngửa người về phía sau, cố giữ bình tĩnh, khẽ hỏi lại tôi: “Hoàng tẩu nghĩ rằng hai chúng ta hợp lại thì sẽ vượt qua được Hoàng thượng ư?”.
Quả là một chậu nước lạnh thật to.
Tôi cười giễu cợt, ngồi thẳng người lên: “Đương nhiên là không qua được. Trên thế gian này có ai là đối thủ của Hoàng thượng cơ chứ? Ta muốn liên minh với Sở Vương, Hoàng thượng dùng thực tế cho ta thấy, đàn ông không đáng tin. Ta chuyển sang lôi kéo đàn bà, Hoàng thượng lại dùng một trận đấu bóng nho nhỏ để chứng minh bộ mặt giả dối của nữ giới”.
Triệu Vương im lặng hồi lâu, bỗng nhiên nói khẽ: “Cô ta vẫn cứ ngu ngốc như vậy, biết rõ mục đích của huynh ấy mà vẫn cứ muốn ở bên cạnh”.
Tôi ngơ ngác, hỏi: “Triệu vương muốn nói đến Giang thị?”.
Triệu Vương đưa mắt nhìn tôi, hỏi: “Hoàng tẩu có hận cô ta không?”.
Tôi suy nghĩ giây lát rồi lắc đầu.
Triệu Vưong khẽ nhếch khóe miệng cười chế giễu: “Đệ thì hận. Hận cô ta không thèm để ý đến tình cảm mà đệ đã dành cho cô ta, lại cứ theo đuổi một thứ tình cảm rõ ràng không có hy vọng”.
Triệu vương nhìn tôi, đột nhiên hỏi: “Người có biết cái kim sắt ở dưới yên ngựa năm đó là ai gài không?”.
Năm đó Giang thị vì cái kim sắt đó mà ngã ngựa, ngã đến nỗi gãy xương mấy chỗ, nhờ đó Triệu Vương mới có thể đóng giữ Thịnh Đô, mới có chuyện ở Uyển Giang… Tôi không trả lời, Triệu vương đã có thể hỏi câu như vậy, chứng tỏ đến tám chín phần không phải là anh ta gài rồi.
Triệu Vương cười chua chát, nói: “Chính là cô ta, không nghĩ đến phải không, là cô ta. Cho dù đệ rất hận cô ta cũng không thể ra tay độc ác như vậy. Để ép đệ ra tay với Hoàng thượng, cũng để sau này đệ buông tha cho cô ta, cô ta đã tự làm ình bị thương đến mức đó”.
Tôi nghe mà sửng sốt, không hiểu cô ta là loại người gì vậy? Không những chẳng có lời nào thật lòng, lại còn thủ đoạn độc ác, với chính bản thân mình cũng có thể ra tay tàn nhẫn như vậy.
Tôi đột nhiên nhớ đến vẻ mặt của Tề Thịnh khi biết chuyện Triệu vương ngầm đâm sau lưng anh ta ở Uyển Giang, vẻ mặt vô cùng đau khổ và bất lực… Lúc đó không biết anh ta đã nhìn thấu tất cả mọi chuyện hay chưa?
Triệu Vương im lặng một lát rồi khẽ nói: “Hoàng tẩu, từ sau khi bị ngã xuống nước năm đó, người đã hoàn toàn thay đổi. Nhưng chính con người bây giờ của Hoàng tẩu mới khiến Hoàng thượng yêu thích. Bởi Hoàng tẩu không giống như bọn thần đệ, cho dù Hoàng tẩu tỏ ra hung dữ thế nào, nói ra bao nhiêu lời cay độc, làm bao nhiêu việc mà mình tự cho là độc ác, thì Hoàng tẩu đều không giống bọn thần đệ. Tay người không dính máu, cũng không phải hạng người chỉ vì mấy câu nói mà muốn lấy mạng người khác. Bọn đệ từ nhỏ đã lớn lên trong môi trường như vậy, từ gốc rễ đã mục nát rồi. Nhưng người thì khác, nội tâm người trong sáng, sạch sẽ, là giấc mơ của bọn thần đệ. Cho nên…”, Triệu vương lặng lẽ nhìn tôi: “Hoàng thượng sẽ không làm hại người, bất kể sau này tình hình thế nào, chỉ cần người bằng lòng đứng bên cạnh Hoàng thượng thì Hoàng thượng nhất định sẽ nắm chặt tay người. Hoàng thượng mới là chỗ dựa thực sự của người”.
Nghe anh ta nói những lời văn hoa như thế, trong lòng tôi thực sự rất muốn cười nhưng trên mặt vẫn tỏ ra bình thản, chỉ hỏi khẽ: “Khi lợi ích của ta và Hoàng thượng có xung đột, khi Hoàng thượng muốn nhổ cả gốc rễ nhà họ Trương lên thì Hoàng thượng có còn là chỗ dựa của ta nữa không? Hoàng thượng còn có thể bảo vệ được cho ta nữa không?”.
Triệu Vương thở dài, trả lời: “Trên thế gian này làm gì có kiểu nói bảo vệ được hay không, chỉ là có muốn bảo vệ hay không mà thôi. Dẫu người chồng có hèn yếu bất lực đến đâu, chỉ cần muốn thì anh ta cũng có thể che chắn cho người vợ ở đằng sau khi bị đao búa bổ tới, vấn đề là anh ta coi trọng cái gì hơn mà thôi, ngoài điều đó ra, tất cả đều chỉ là cái cớ”.
Tôi ngây người, một lúc lâu sau mới phục hồi tinh thần, hỏi anh ta: “Tại sao hoàng đệ lại nói những điều này với ta?”.
Triệu Vương cười đáp: “Chỉ riêng điều này cũng cho thấy thần đệ là người rất đê tiện. Thần đệ muốn Hoàng tẩu và Hoàng thượng yêu nhau, muốn để Giang thị cũng biết được cái cảm giác trái tim mình bị người ta vứt bỏ như cái chổi rách nát là như thế nào, để cho cô ta phải trơ mắt nhìn người mình yêu toàn tâm toàn ý yêu người khác”.
Tôi mở to mắt nhìn anh ta một lúc lâu, nhưng vẫn không nhìn thấy một manh mối nào trên mặt anh ta, cuối cùng đành từ bỏ.
Triệu Vương cười to, nói: “Hoàng tẩu, người sau này phải động não một chút. Những chuyện khác tạm thời chưa nói đến, chỉ tính những lời thần đệ vừa nói, người có phân biệt được đâu là thật, đâu là giả không?”.
Thấy anh ta cười với vẻ đê tiện, tôi thực sự rất muốn đá cho anh ta một cái vào mặt. Ông đây là “đại trí giả ngu” hiểu chưa?
Thấy tôi không nói gì, Triệu vương lại tiếp tục cười: “Đến ngay cả mấy câu đó Hoàng tẩu cũng không phân biệt được thì Hoàng tẩu làm sao biết được trong số họ ai đang nói thật, ai đang nói dối người chứ?”.
Bên kia Tả Ý đã bưng trà ra, tôi hít một hơi thật sâu, bất ngờ nghiêng người áp sát vào Triệu Vương, khẽ hỏi: “Khi Giang thị còn là vợ của hoàng đệ, Tề Thịnh đã từng cắm sừng hoàng đệ chưa?”.
Triệu Vương cứng người lại.
Không đợi anh ta phản ứng, tôi lại ghé sát vào tai anh ta, cố ý khàn giọng nói: “Vậy hoàng đệ có muốn báo thù Hoàng thượng không. Hoàng đệ cũng tặng cho Hoàng thượng một cái sừng đi”.
Tôi liếc thấy bàn tay bưng tách trà của Tả Ý chợt run lẩy bẩy.
Triệu Vương bật phắt dậy như có lửa đốt dưới mông, chân tự nhiên hết tập tễnh, nhanh nhẹn nhảy ra xa mấy bước rồi mới dừng lại, giọng run rẩy: “Hoàng tẩu, chuyện đùa này mất mạng như chơi đấy”.
Xem xem, mặc dù so sánh về mưu lược, tâm cơ, độc ác thì tôi không phải là đối thủ của họ, nhưng dù sao tôi vẫn có một thứ để đấu lại: Da mặt tôi dày hơn của bọn họ!
Cuối cùng tôi cũng lấy lại được sự cân bằng, vẫy vẫy tay ra hiệu cho Triệu vương đến gần uống trà.
Trên nét mặt của anh ta vẫn mang chút hoảng sợ nhưng trong mắt lại ánh lên nụ cười ấm áp, xua xua tay: “Không cần, thần đệ còn phải đến vấn an Hoàng tổ mẫu, tiết kiệm cho Hoàng tấu cốc trà này nhé”.
Nói xong lại tập tễnh bước đi.
Đến khi anh ta đi đến chỗ lối rẽ hành lang, tôi bất ngờ nói to: “Sai rồi, sai rồi”.
Triệu vương quay lại nhìn tôi vẻ nghi hoặc, tôi chỉ xuống chân mình, rồi lại chỉ vào chân anh ta, thấp giọng quát to: “Chân tập tễnh sai rồi, lúc nãy là chân bên kia cơ mà!”.
Triệu Vương cúi xuống xem xét một hồi, sau đó đổi chân kia rồi lại tiếp tục tập tễnh bước đi.
Tả Ý đứng đằng sau tôi bịt miệng cười.
Tôi bâng quơ hỏi cô ta: “Tả Ý, Hoàng thượng đã mấy ngày rồi chưa đến hậu cung?”.
Tả Ý giơ tay ra, bấm đốt ngón tay như một vị đại tiên.
Tôi đợi một lúc lâu, cuối cùng nghe cô đáp: “Năm ngày, từ sau trận đấu bóng lần trước, đã năm ngày rồi”.
Tôi vốn nghĩ rằng cô ta sẽ trả lời kiểu khác, không ngờ chỉ báo cho tôi một con số.
Tả Ý hỏi: “Nương nưong muốn làm gì ạ?”.
Tôi nhếch mép cười không thành tiếng, muốn làm gì cơ?
Tôi đã thả lỏng dây nhiều ngày rồi, bây giờ đã đến lúc phải thắt chặt.
Chẳng phải có một câu nói nổi tiếng thế này sao: Đàn ông dựa vào việc chinh phục thế giới để chinh phục đàn bà, còn đàn bà thì dựa vào chinh phục đàn ông để chinh phục thế giới.
Xinh đẹp như Võ Tắc Thiên thì sao? Thủ đoạn mưu lược đều có cả đấy thôi. Thế nhưng chẳng phải là cũng quỳ gối dưới một người đàn ông rồi lại dựa vào một người đàn ông khác để leo lên đấy ư.
Triệu vương nói một tràng mấy lời linh tinh ấy, ý cũng chỉ là bảo tôi cần phải dựa vào Tề Thịnh để sống.
Thật ra đâu cần anh ta phải nói, tôi đã nghĩ đến điều đó từ lâu rồi.
Đừng nói là Tề Thịnh đối với tôi có một chút tình ý, cho dù anh ta chẳng có một chút tình ý nào thì tôi cũng phải nghĩ cách làm cho anh ta nảy sinh tình ý với tôi!
Tôi đứng dậy từ xích đu, vươn mình một cái, dặn dò Tả Ý: “Bảo nhà bếp sắc một thang thuốc đại bổ, chúng ta đem dâng cho Hoàng thượng”
Thái Tử Phi Thăng Chức Thái Tử Phi Thăng Chức - Tiên Chanh