Nếu bạn không đủ sức để chịu thua, bạn cũng sẽ không đủ sức để chiến thắng.

Walter Reuther

 
 
 
 
 
Tác giả: Tiên Chanh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 21 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 381 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 06:23:21 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 12: Còn Sống Mới Có Tương Lai
ần bị cấm cung trước là vào sau bữa tiệc đêm Nguyên tiêu, hai năm trôi qua, bên cạnh tôi không còn Lục Ly đứng dưới trăng cầu nguyện nữa, thay vào đó là một đứa trẻ chỉ mới biết bú rồi tè dầm.
Tôi cũng chẳng còn hứng thú ngắm mỹ nhân nữa, chỉ chơi đùa với bé con để tiêu hết thời gian.
Ngay sau đó, nhà họ Trương xin được vào thăm Hoàng hậu.
Tề Thịnh đồng ý một cách rất thoải mái, còn sai người đến tận Trương phủ đón Trương lão thái thái và mẹ của Trương thị là Phạm thị vào cung.
Tôí nghĩ, trong cung Hưng Thánh ngoài Tả Ý nhất định vẫn còn tai mắt của Tề Thịnh, nói chuyện sẽ rất bất tiện. Vì thế, tôi viện cớ trong người không khỏe, nằm trên giường để tiếp Trương lão thái thái và Phạm thị.
So với hai năm trước, Trương lão thái thái vẫn khỏe mạnh, chỉ có điều đã rụng thêm một chiếc răng. Phạm thị thì khác, mặc dù trang điểm nhẹ nhưng vẫn không che giấu được vẻ tiều tụy, đôi mắt cũng có vẻ sưng đỏ.
Tả Ý sai người mang vào cho họ mỗi người một chiếc ghế tròn rồi bước tới đỡ Trương lão thái thái ngồi xuống, mỉm cười nói: “Lão phu nhân và phu nhân cứ ngồi nói chuyện với nương nương, để nô tì bế công chúa qua đây”.
Thấy Tả Ý hiểu chuyện như thế, Trương lão Thái thái gật đầu hài lòng, cười hiền từ: “Cứ đi đi, lão nhân vẫn luôn muốn được nhìn tiểu công chúa”.
Tả Ý cười rồi dẫn các cung nữ khác lui ra.
Trương lão thái thái quay lại nhìn tôi, nụ cười trên mặt biến mất, khuôn mặt nhăn nheo đầy vẻ thất vọng, khẽ nói: “Đại nha đầu à đại nha đầu, lần trước con nói kiên quyết như vậy, bà già này còn tưởng rằng con đã nhìn thấu hết rổi. Không ngờ con lại vô dụng đến vậy, chỉ vì một đứa con gái không danh không phận mà sinh sự với Hoàng thượng!”.
Tôi ngây người, vẫn chưa kịp lên tiếng thì Phạm thị ngồi bên đưa mắt liếc nhìn Trương lão thái thái một cái, khẽ nói: “Mẹ, đại nha đầu cũng có nỗi khổ riêng”.
Nói rồi mắt bà lại đỏ hoe, vội rút khăn tay ra chấm chấm.
Trương lão thái thái lườm Phạm thị một cái vẻ thất vọng rồi lại quay sang tiếp tục lên lớp tôi: “Lúc đầu con đã nói thế nào? Thế mà bây giờ lại làm thế? Đại nha đầu, đừng có nói suông mà phải chứng minh mình thực sự hiểu rồi ấy!”.
Tôi càng thấy rối tung cả lên, vội đưa tay cắt ngang lời Trương lão thái thái, hỏi: “Bà, khoan dạy bảo đã, đứa con gái không danh không phận là ai?”.
Phạm thị ngạc nhiên hỏi lại: “Chẳng phải là tiện nhân Giang Ánh Nguyệt sao?”.
Trương lão thái thái chậm rãi gật đầu: “Ở nhà đã dò la được tin tức, nghe nói Hoàng thượng đã lén đưa Ánh Nguyệt vào cung Đại Minh rồi. Thế nào? Chẳng phải con làm ầm lên với Hoàng thượng vì chuyện này sao?”.
Tôi hơi sững ra một lúc rồi chợt hiểu ý đồ của Tề Thịnh.
Anh ta bỗng nhiên trở mặt với tôi, chuyện này tất nhiên không thể giấu được nhà họ Trương, thế là anh ta bèn lấy cái khiên trăm năm vẫn xài tốt là Giang thị ra chặn. Dù sao trước đây Trương thị cũng đã không ít lần vì Giang thị mà gây chuyện với Tề Thịnh nên nhà họ Trương cũng quen rồi. Huống chi, nhà họ Trương hoàn toàn không để tâm đến việc Trương thị ở trong cung có thực sự được Tề Thịnh sủng ái hay không, chỉ cần cô ta giữ vững ngôi Hoàng hậu và sinh được long tử, thế là đủ.
Mà nguyên nhân thực sự khiến Tề Thịnh trở mặt thì dù thế nào tôi cũng không thể nói cho người nhà họ Trương được. Tề Thịnh nhìn rõ điều này nên mới mạnh dạn cho người nhà họ Trương vào cung.
Trương lão thái thái nhìn tôi đầy vẻ nghi ngờ.
Tôi đành phải cố làm ra vẻ đau lòng, lắc đầu khẽ nói: “Không chi một mình Giang thị”.
Phạm thị ngạc nhiên: “Sao? Còn có cả người khác nữa à?”.
Vừa nghe vậy, Trương lão thái thái đã lườm cho Phạm thị một cái, nói bằng giọng lạnh lùng: “Im ngay!”.
Mắng xong, Trương lão thái thái lại quay sang hỏi tôi: “Chuyện là như thế nào?”.
Tôi thầm nghĩ, chuyện này mà đổ cho đám phi tần thì tương đối đơn giản, nhưng điểm danh hậu cung một lượt vẫn không tìm ra người thích hợp, đành phải lấy Lục Ly ra đỡ đạn. Tôi nói Tề Thịnh để mắt đến Lục Ly khiến tôi cảm thấy mất mặt nên đã nhân lúc Tề Thịnh chưa hạ chiếu, thông qua Thái hoàng thái hậu đem Lục Ly ban cho Triệu vương, vì thế nên mới gây chuyện với Tề Thịnh.
Trước những lời giải thích như vậy, Trương lão thái thái và Phạm thị không hề nghi ngờ, lập tức tin ngay. Phạm thị còn mắng Lục Ly là đồ vô lương tâm, mãi đến khi bị mẹ chồng lườm ột cái thì mới ngoan ngoãn không nói nữa, lại lấy khăn tay ra chấm chấm.
Bỗng nhiên tôi cảm thấy rất có lỗi với Lục Ly.
Trương lão thái thái vẫn lạnh lùng dạy dỗ tôi: “Chẳng qua cũng chỉ là một con thị nữ, huống chi lại là thị nữ mang theo từ nhà mẹ đẻ. Đừng nói là Hoàng thượng muốn, ngay cả khi Hoàng thượng không muốn thì cũng phải nghĩ cách mang tặng nó cho Hoàng thượng mới phải, ghen tuông cái gì! Vùng Vân Tây sắp động binh đến nơi, toàn bộ đàn ông Trương gia đều đang ở trong quân đội, con không thể nghĩ cho những người là chú, là bác, là anh em của con được à?”.
Mặc dù tuổi đã cao nhưng sức lực của Trương lão thái thái vẫn rất dồi dào, tôi sợ buổi giáo huấn không biết sẽ kéo dài đến khi nào nên vội ngắt lời bà, nhìn sang đôi mắt đỏ mọng của Phạm thị, nói: “Để con sai người đưa mẫu thân ra phía sau rửa mặt một chút, bộ dạng thế này lỡ ai trông thấy thì thật là không hay”.
Phạm thị nghe vậy có vẻ do dự, còn Trương lão thái thái thì lại tỏ ra sốt ruột, xua tay: “Đi đi, đi đi!”.
Tôi gọi người vào đưa Phạm thị đi rửa ráy. Chờ đến khi trong điện chỉ còn lại tôi và Trương lão thái thái, tôi ngồi thẳng dậy, ghé sát vào tai bà, nói: “Tổ mẫu, con muốn nhà mình tự xin với Tề Thịnh đem quân xuống phía nam dẹp loạn ở Vân Tây”.
Trương lão thái thái biến sắc, nhìn tôi với đôi mắt đã sụp mí, ánh mắt lạnh lùng đầy vẻ thăm dò.
Tôi định thần lại, khẽ nói: “Tề Thịnh đã có ý phế bỏ cháu”.
Đôi lông mày gần rụng hết của Trương lão thái thái khẽ rung lên.
Tôi nhìn bà, chậm rãi nói: “Nếu cứ ngồi chờ Tề Thịnh ra tay, chi bằng chúng ta xuất thủ trước, Vân Tây vốn là thuộc địa, thỉnh thoảng lại có người tạo phản. Năm xưa chẳng phải Thành Tổ đã lợi dụng biến loạn ở Vân Tây mà làm lên nghiệp lớn đó sao? Nhà họ Trương chúng ta nắm trong tay một phẩn ba binh lực toàn thiên hạ, chỉ cần danh chính ngôn thuận qua được Uyển Giang, hứa cho Vân Tây tự trị, cộng thêm sự hỗ trợ của Sở vưong thì thành nghiệp lớn là chuyện không khó”.
Trương lão thái thái trầm ngâm một lúc, hỏi: “Đại nha đầu muốn phế Tề Thịnh, giúp Tề Hàn?”.
Tôi khẽ lắc đầu: “Nhà họ Trương chúng ta sao lại phải làm của hồi môn cho người khác như vậy?”.
“Thế con muốn gì?”, giọng của Trương lão thái thái lộ vẻ căng thẳng, rõ ràng bà đang rất lo lắng, hồi hộp.
Tôi kiên định trả lời: “Trước hết mượn danh nghĩa của Tề Hàn để phế Tề Thịnh, sau đó… soán ngôi lập vưong triều mới”.
Trương lão thái thái lập tức gạt đi: “Không được! Lúc ông nội của con còn sống đã từng thề độc, không bao giờ phản chủ!”.
Tôi cười lạnh lùng, đáp: “Hồi Thành Tổ còn sống cũng đã từng ban cho Trương gia chúng ta thiết khoán miễn tử[1] đấy thôi. Nhưng thế thì sao nào? Có thể bảo vệ được mấy người nhà họ Trương chúng ta?”.
[1] Thiết khoán miễn tử: là vật được Hoàng đế ban thưởng cho các công thần và trọng thần, là bằng chứng cho phép nhận đãi ngộ đặc biệt và miễn tội chết, còn được gọi là Miễn tử khoán.
Trương lão thái thái nhìn xuống, không nói gì.
Tôi suy nghĩ một lúc rồi lại tiếp tục khuyên: “Tổ mẫu, nhà chúng ta là ngoại thích, chỉ cần giang sơn này còn là của nhà họ Tề thì Trương gia sớm muộn gì cùng lụi tàn, nếu không phải trong tay Tề Thịnh thì cũng là trong tay con cháu cùa Tề Thịnh… Từ xưa tới nay, có ngoại thích nào hưng thịnh được trong suốt một triều đại đâu?”.
Tôi nói một thôi một hồi, chợt cảm thấy buồn cuời. Từ xưa tới nay, Hoàng hậu khuyên nhà mẹ đẻ mưu phản như thế này hẳn là không có mấy người, có lẽ tôi cũng được coi là một đóa hoa lạ đấy chứ.
Trương lão thái thái đã dao động nhưng vẫn còn do dự, hỏi lại: “Đại nha đầu có thể từ bỏ ngôi hoàng hậu?”.
Thấy Trương lão thái thái hỏi vậy, tôi suýt cười thành tiếng, đáp: “Tổ mẫu cứ nói đùa, làm hoàng hậu thì có gì hay, chẳng thể nào được tự do như công chúa. Nếu sau này thúc phụ đăng cơ, cháu cũng có thể làm quận chúa cơ mà, lại chẳng tốt gấp trăm lần làm một vị hoàng hậu bị giam cầm trong hậu cung như thế này ấy chứ!”.
Trương lão thái thái suy nghĩ một lúc rồi chậm rãi gật đầu: “Chuyện này rất nghiêm trọng, con hãy để ta về bàn bạc với cha con rồi hãy tính”.
Trương lão thái thái vừa dứt lời thì Tả Ý bế đứa bé từ ngoài vào, Phạm thị cũng đã rứa ráy xong xuôi, đang cùng cung nữ quay trở lại.
Trương lão thái thái dừng lời, cùng Phạm thị vui vẻ nhìn tiểu công chúa một lúc rồi mới cáo biệt.
Tôi sai người tiễn bọn họ ra khỏi cung, lại bảo nhũ mẫu đi ăn cơm, sau đó vừa đùa với con vừa hỏi Tả Ý với vẻ mặt bình thản: “Tình hình bên điện Ưu Lan thế nào rồi?”.
Tả Ý hơi giật mình, cúi đầu quỳ trước giường tôi, khẽ nói: “Đêm hôm ấy, Hoàng thượng sau khi ra khỏi chỗ của nương nương đã tới điện Ưu Lan, nô tì sợ nương nương buồn nên không dám nói”.
Tôi nghe xong không nói gì, mặc dù rất muốn nói với nha đầu này rằng, một nhân viên tốt không bao giờ tự ý đưa ra quyết định thay ông chủ, mà người luôn đưa ra quyết định thay cho ông chủ cũng không phải là một nhân viên tốt.
Tôi ngẩng đầu lên lặng lẽ nhìn Tả Ý, nhìn cho đến lúc cô cúi đầu thấp hơn nữa mới nói: “Tả Ý, bây giờ cung Hưng Thánh đã bị Hoàng thượng phong tỏa, ngươi chính là tai mắt của ta, nếu ngươi không thể nói cho ta biết những đỉều ngươi nhìn thấy, nghe thấy, thì ta cần tai mắt như ngươi để làm gì?”.
Giọng của tôi mặc dù không to lắm nhưng ngữ khí thì rất nặng nề.
Mặt Tả Ý biến sắc, vội cúi người xuống dập đầu cầu xin: “Nô tì biết sai rồi, xin nương nương đừng giận”.
Nếu là trước đây, nhìn thấy cảnh một cô bé quỳ trên đất dập đầu bồm bộp thì chắc chắn tôi sẽ thấy không nỡ, nhưng lúc này, trong lòng tôi chẳng cảm thấy gì.
Bất giác tôi thở dài, ai bảo là đàn bà dễ mềm lòng hơn đàn ông? Sao kể từ khi tôi làm đàn bà, trái tim lại càng ngày càng cứng rắn thế này?
Thấy Tả Ý dập đầu cũng đủ rồi tôi mới bảo cô đứng dậy, nhìn đôi mắt đỏ mọng của cô, bất giác tôi thấy rất nhớ Lục Ly.
Không thể không thừa nhận, Tề Thịnh là người rất giỏi nắm bắt thời cơ. Anh ta đã chịu đựng suốt hai năm nay, sau đó nhân cơ hội loại bỏ Lục Ly, chặt đứt một cánh tay của tôi.
Tôi cũng cảm thấy có phần hối hận, cuộc sống nhàn hạ hai năm qua đã ru ngủ tôi, nếu biết sớm sẽ có ngày hôm nay, tôi đã tranh thủ đào tạo thêm vài thuộc hạ thân tín nữa, chứ không phải chỉ lo chú ý đến chuyện đấu đá trong triều đình mà coi nhẹ người ở bên cạnh.
Chuyện này giống như việc văn phòng tổng giám đốc vẫn còn chưa hoàn thành thì chủ tịch hội đồng quản trị đã lên cơn điên, tước sạch quyền lực của tôi.
Chà! Hối hận thì cũng đã muộn!
Lại hai ngày nữa trôi qua, nhân lúc vào cung vấn an Thái hoàng thái hậu, Triệu vương tiện đường vào cung Hưng Thánh thăm tôi.
Tôi cảm động đến suýt rơi nước mắt, chỉ muốn tiến lại bắt tay anh ta: Thật không ngờ vào thời khắc quan trọng nhất, người đến thăm ta lại là anh.
Có lẽ vì tôi đã tỏ ra quá kích động nên Triệu vương bất giác lùi ra sau, nghi ngại nhìn xung quanh rồi nói: “Hoàng tẩu, tẩu đã hại đệ một lần rồi, không thể có lần thứ hai đâu đấy”.
Tôi vội xua tay: “Không có đâu, không có đâu”.
Triệu vương cười chua chát, nói: “Hoàng tẩu đúng là rất giỏi dọa người khác, thần đệ đưa người về nhà rồi mới biết là bị Hoàng tẩu lừa. Hoàng thượng sao có thể đòi lấy mạng một người chỉ vì chuyện nhỏ như thế được, huống chi Lục Ly lại là cung nữ có cấp bậc cao nhất trong cung của Hoàng tẩu, rõ ràng ở đây còn có chuyện khác!”.
Tôi cười, đáp: “Thực ra cũng không có gì lớn, chỉ cần Lục Ly rời khỏi ta là coi như Tề Thịnh đã đạt được mục đích rồi, sẽ không làm khó đệ vì chuyện này đâu”.
Nghe tôi gọi thẳng tên của Tề Thịnh, Triệu vương hơi ngớ người ra, hỏi với vẻ nghiêm túc: “Đang yên lành sao lại gây chuyện với Hoàng thượng?”.
Tôi cố làm ra vẻ ngạc nhiên, mở to mắt: “Sao cơ, Hoàng đệ không phải không biết đấy chứ? Tề Thịnh đã đem Giang thị giấu vào cung Đại Minh rổi, sao ta có thể không tức giận cho được?”.
Vẻ mặt của Triệu vương hơi đờ ra, sau đó mới chậm rãi nói với vẻ rất nghiêm túc: “Hoàng tẩu đừng có đùa với đệ nữa, dạ tiệc Nguyên tiêu xong, sau khi cãi nhau một trận ở chỗ của Hoàng tẩu, Hoàng thượng đã cưỡi ngựa ra khỏi cung, sáng hôm sau quay về ra lệnh đánh chết Lục Ly. Hoàng tẩu lợi dụng việc đệ không tiến cung hôm đó, tìm cách lừa đệ đưa Lục Ly đi. Ngay đêm hôm ấy Hoàng thượng lại tới chỗ Hoàng tẩu một lần nữa, sau đó Giang thị mới vào cung Đại Minh”.
Không ngờ một vương gia nhàn rỗi như anh ta lại cũng có thể dò la được rõ ràng như thế. Tôi vừa cảm thấy kinh ngạc vừa cảm thấy xấu hổ. Một Hoàng hậu như tôi thực sự là kém cỏi, nếu không có chỗ dựa vững chắc là nhà họ Trương sau lưng thì không biết tôi đã bị lãng quên ở xó xỉnh nào rồi.
Triệu vương vẫn nhìn tôi vẻ chờ đợi.
Tôi suy nghĩ một lát rồi rất nghiêm túc trả lời: “Ta không muốn trả lời vấn đề này, nếu đệ thật sự muốn biết thì có thể tới hỏi Tề Thịnh”.
Đôi mày của Triệu vương nhíu chặt lại rồi lập tức giãn ra, anh ta nói với vẻ tốt bụng: “Nhường nhịn Hoàng thượng một chút. Vân Tây đang xảy ra chuyện, trong lòng Hoàng thượng đã không lấy gì làm vui vẻ, Hoàng tẩu đừng giận dỗi với Hoàng thượng nữa”.
Tôi không khỏi tức giận, liếc anh ta một cái, cảm thấy vô cùng khó hiểu. Rõ ràng là vợ mình đã bị Tề Thịnh đưa lên giường luôn rồi, ấy thế mà anh ta vẫn còn đứng đây nói đỡ cho Tề Thịnh?!
Không lẽ đó chính là tình yêu đích thực?
Nhưng tình yêu đích thực đó rốt cuộc là ai yêu ai? Mẹ nó, không phải là Triệu vương yêu Tề Thịnh đấy chứ?
Triệu vương nhìn tôi một lát rồi nói: “Hoàng tẩu, đệ nói thật nhé, trong mấy anh em nhà đệ, nhìn thì có vẻ Cửu đệ là người tâm cơ nhất, nhưng thực ra Hoàng thượng mới là người suy nghĩ sâu sắc. Thần đệ làm em của Hoàng thượng hơn hai mươi năm rồi, từ trước đến nay toàn bị Hoàng thượng cho vào tròng”.
Tôi cười, hỏi lại: “Lần ở Uyển Giang chẳng phải suýt nữa thì hoàng đệ thắng rổi còn gì?”.
Triệu vương ho khụ khụ, một hồi sau mới cười tự giễu, đáp: “Đệ không hề nghĩ là sẽ giành được gì, chỉ là tìm một cái cớ để lùi bước mà thôi. Năm đó, nhìn qua thì tưởng Cửu đệ gây chuyện, nhưng trên thực tế đôi cánh của Hoàng thượng đã đủ cứng cáp, thêm vào đó thân thể Tiên đế khi ấy lại là ngoài mạnh trong yếu, Hoàng thượng đăng cơ chỉ là chuyện ngày một ngày hai. Hoàng tẩu là người thông minh, chắc cũng hiểu, cùng chịu khổ thì đơn giản, cùng hưởng phú quý mới khó, càng chưa nói đến câu mà người ta thường nói ‘ơn lớn lại thành thù’. Nếu để Hoàng thượng cảm thấy nợ đệ, thì thà để Hoàng thượng cho rằng đệ nợ Hoàng thượng, hai bên sống yên ổn là tốt nhất”.
Tôi không hề nghĩ rằng đằng sau sự việc ở Uyển Giang lại là tâm tình bất đắc đĩ như vậy của Triệu vương, tự nhiên thần người.
Triệu vương lại thở dài: “Hoàng tẩu nghĩ mà xem Hoàng thượng mất mẹ từ nhỏ, thế lực bên mẹ quá yếu để có thể dựa vào, Tiên đế lại là ngưòi dễ bị tác động, thế mà Hoàng thượng có thể đi đến ngày hôm nay, đủ thấy được con người và tính cách của Hoàng thượng. Hoàng tẩu đừng gây chuyện với Hoàng thượng nữa, cứ thuận theo Hoàng thượng thì cũng có mất gì đâu?”.
Triệu vương tận tình khuyên bảo như thế, tôi nghe xong lại hoàn toàn không biết phải nói gì. Tôi nào có muốn gây chuyện với Tề Thịnh, nhưng anh ta có thể bỏ qua cho tôi không? Cuộc chiến giữa hai chúng tôi từ lâu đã là vì mạng sống rồi!
Thấy tôi không nói gì, Triệu vương mở miệng ra định nói tiếp, tôi vội ngắt lời anh ta: “Lục Ly ở đó tốt chứ?”.
Triệu vương biết tôi muốn chuyển chủ đề, bất đắc dĩ thở dài, chán nản nói: “Cũng được. Nha đầu đó cứ nói rằng rất nhớ tẩu, cứ một mực cầu xin đệ đưa vào cung thăm, hơi một tí là lại quỳ sụp xuống khóc lóc”.
Đây đúng là phong cách của Lục Ly. Tôi gật đầu bằng lòng, nha đầu đó cũng xem như có lương tâm, vì thế tôi bèn nói: “Nếu có thời gian đệ hãy dẫn Lục Ly về đây một lần, nha đầu đó theo ta đã nhiều năm như vậy, ta đã coi nó như em gái mình”.
Triệu vương bình thản nhìn tôi rồi lắc đầu, đáp: “Cô ấy không vào được đâu. Hiện thời có lẽ chỉ có Hoàng thượng, Hoàng tổ mẫu và thần đệ mới có thể vào được nơi này thôi”.
Thực ra, Triệu vương không cần nói thì tôi cũng đã biết. Tôi ốm đã nhiều ngày như vậy thế mà chỉ có hai người phụ nữ của Trương gia được Tề Thịnh cho phép vào đây, đến cả Tống thái hậu cũng không thấy đến thăm.
Quả nhiên không phải con ruột có khác, cho dù là Thái hậu thì cũng chỉ là hư danh mà thôi.
Tôi cũng hiểu Tề Thịnh quyết tâm giam tôi trong cung Hưng Thánh, để tôi làm một Hoàng hậu mắt mù tai điếc. Chỉ không hiểu anh ta đã biết chuyện Tả Ý chuyển sang theo tôi hay chưa, cũng không rõ việc Tả Ý quay lưng với Tề Thịnh là thực lòng hay làm theo ý của Tề Thịnh.
Tất nhiên, tôi chắc rằng Tề Thịnh không thể biết việc tôi đang xúi bẩy Trương gia mưu phản.
Thứ khó đoán được nhất trên đời chính là lòng người.
Đến mùng Sáu tháng Hai, Tả Ý biết được tin Tề Thịnh đã chính thức tuyên bố sẽ dùng vũ lực để dẹp yên Vân Tây. lệnh cho Dương Dự đang trấn thủ ở Thái Hưng đem quân vượt sông tiến xuống phía nam, cùng với Hạ gia tiến về phía tây. Còn Mạc thị ở Dự Châu, Tiết thị ở Thanh Châu sẽ chia một phần binh lực tiến lên Tịnh Dương, Tân Dã ở phía bắc để tăng cường binh lực cho vùng biên cương phía bắc, đề phòng Bắc Mạc có biến.
Cùng với đó, Tề Thịnh còn lệnh cho Hạ Bỉnh Tắc đem quân tới vùng biên giới giữa Giang Bắc và Tây Hồ, đề phòng người Hồ ở phía Tây nhân cơ hội tràn vào.
Toàn bộ sắp xếp đều không liên quan gì đến nhà họ Trương, vẫn trấn thủ biên cương phía Bắc. Mặc dù đã lấy bớt binh lực để cho Hạ Bỉnh Tắc dùng nhưng Tề Thịnh đã bù bằng lực lượng của Mạc thị, Tiết thị.
Tôi cẩn thận suy nghĩ suốt cả buổi tốỉ, vẫn không sao hiểu được Tề Thịnh làm vậy là có ý gì.
Xét theo tình hình thì việc để cho Dương Dự mang quân tiến xuống phía Nam là hợp lý nhất, vì Thái Hưng nằm ở bờ Bắc của Uyển Giang, rất gần với Vân Tây. Nhưng quan hệ giữa ông ta và Nhà xí huynh lại không rõ ràng, Dương Nghiêm với Nhà xí huynh còn thân thiết tới mức có thể mặc chung quần luôn rồi kìa.
Tề Thịnh muốn nhân cơ hội này làm giảm lực lượng của Nhà xí huynh? Nhưng anh ta tự tin rằng Dương gia sẽ nghe lời anh ta đến thế sao? Nếu sau khi vượt sông Dương Dự lại tiến thẳng về Thịnh Đô, Hạ Lương Thần đang bị vướng ở Vân Tây, dựa vào chỗ cấm vệ quân ít ỏi ở kinh đô làm sao mà chống chọi lại được với Dương Dự.
Đó là truyền nhân của Chiến thần Mạch soái cơ đấy! Mặc dù chức vị đã nhường cho người khác thì vẫn là dòng dõi của Mạch soái, không thể kém cỏi được.
Tôi vẫn còn đang suy nghĩ để tìm lời giải thì đến nửa đêm đáp án đó lại bất ngờ tìm đến tôi.
Vì đầu óc phải làm việc nhiều, tôi bị mất ngủ. Bởi thế khi Dương Nghiêm một thân đồ đen, bịt mặt cũng đen tuyền vén tấm màn bên giường lên thì tôi đã mở to mắt nhìn anh ta chằm chằm, nét mặt không chút ngạc nhiên nào.
Chỉ nhìn vào đôi mắt, tôi lập tức nhận ra anh ta.
Dương Nghiêm rõ ràng rất thất vọng, khẽ nói: “Có nữ nhân nào như nương nương không? Ít ra thì cũng phải co người lại, ôm chăn che thân chứ!”.
Tôi cân nhắc một hồi, thấy cũng có lỗi với anh ta, bèn ngồi dậy, nghiêm túc thương lượng: “Hay là ngươi ra ngoài rồi vào lại lần nữa đi, ta sẽ phối hợp với ngươi”.
Dương Nghiêm lột bỏ chiếc khăn che mặt: “Thôi, nương nương đừng xem thần là trò tiêu khiển nữa”.
Thấy tinh thần anh ta có vẻ sa sút, tôi lại càng thấy áy náy, mở miệng an ủi: “Ngươi có thể nghĩ như thế này, vừa rồi ta không động đậy không phải là vì lá gan lớn mà vì sợ quá cứng cả lưỡi”.
Lần này thì Dương Nghiêm bật cười: “Nương nương đúng là khác người”.
Tôi gật đầu, thầm nghĩ, lần này thì ngươi nói đúng rồi, ta thật sự không giống những người khác.
Dương Nghiêm ngồi lên trên giường tôi, sau đó gác cả chân lên, nhìn tấm màn che kín xung quanh, cười hì hì, nói: “Với bộ dạng này của chúng ta, nếu bị bắt gặp không biết có gọi là ‘bắt gian tại giường’ không nhỉ?”.
Dương Nghiêm nhìn tôi bằng đôi mắt long lanh rõ ràng là đang đùa cợt.
Nhưng từ trước tới nay tôi luôn tuân thủ một nguyên tắc: Nếu không thắng nổi lưu manh thì mặt phải dày hơn lưu manh mới được!
Tôi nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi đáp: “Phải cởi hết quần áo thì mới là ‘bắt gian tại giường’. Còn như thế này, nhiều nhất cũng chỉ là ‘đắp chăn bông nói chuyện phiếm’ thôi”.
Dương Nghiêm nghẹn họng, im lặng một lúc mới thì thầm: “Đã biết tin gì chưa? Tề Thịnh sai cha thần đi dẹp loạn ở Vân Tây rồi”.
Tôi gật đầu, hỏi điều mà tôi cứ thắc mắc trong lòng: “Ngươi với Tề Hàn chỉ thiếu mỗi nước ngủ với nhau thôi, sao Tề Thịnh lại tin tưởng cha ngươi như vậy?”.
Dương Nghiêm cười nhạo báng, đáp: “Về chuyện này thì tất nhiên phải tin rồi. Nhà họ Dương chúng thần có gia huấn, nếu có giặc ngoại xâm thì phải lấy trăm họ làm trọng, bảo vệ giang sơn, xã tắc”.
Tôi không ngờ Dương gia lại có gia huấn đó, nhất thời không biết nên nói rằng nhà họ Dương các người thật cao thượng hay nói cái thứ gia huấn chết tiệt ấy hại chết nguời, đến cuối cùng chỉ hỏi: “Vậy Tề Hàn muốn ngươi làm gì?”
Dương Nghiêm trừng mắt nhìn tôi: “Thần với Cửu ca là anh em!”.
Tôi chợt hiểu ra: “Ồ, thì ra là anh em, nhưng Tề Thịnh và Tề Hàn còn là anh em ruột kìa, chẳng phải cũng thế sao?”.
Nghe tôi nói như vậy, Dương Nghiêm nhìn tôi vẻ coi thường, lẩm bẩm với vẻ rất thiếu kiên nhẫn: “Có nói thì đàn bà như nương nương cũng chẳng hiểu thế nào là anh em. Tóm lại, quan hệ giữa thần với Cửu ca không phải như nương nương nghĩ đâu”.
Thật ra, tôi cũng chẳng quan tâm quan hệ của bọn họ thế nào, chỉ quan tâm làm thế nào để phế truất Tề Thịnh thôi.
Tôi và Dương Nghiêm đều im lặng một lúc, sau đó tôi giơ chân đá Dương Nghiêm, hỏi: “Đêm hôm khuya khoắt ngươi chạy đến đây, rốt cuộc là có chuyện gì?”.
Dương Nghiêm giật mình, khuôn mặt hiện lên vẻ “suýt nữa thì quên béng mất”, đưa tay vỗ vỗ trán, nói: “Là thế này, vì thấy nương nương đột nhiên bị nhốt nên Cửu ca sai thần đến xem có chuyện gì. Còn nữa, cha của nương nương bí mật tìm gặp Cửu ca, nói có đứa cháu xinh xắn, hiền thục, trước mắt vẫn còn chưa đến tuổi nhưng có ý muốn gả cho Cửu ca. Cửu ca sai thần vào cung nói với nương nương, xem nương nương có biết chuyện này không, và làm thế là có ý gì”.
Tôi ngẩn người ra. Cháu gái ư, cháu gái nào nhỉ?
Trương gia liên tiếp hai đời đều con trai nhiều hơn con gái. Đời ông của Trương thị, Trương lão thái thái sinh sáu người con trai xong thì mới sinh con gái, lại còn liền một lúc ba cô, nhưng hai người trong số đó đã chết yểu, chỉ còn lại Tam cô nương.
Trương lão tướng quân lúc đó thấy chuyện này chẳng phải vấn đề gì to tát, nhà võ tướng mà, chỉ cần con trai nhiều là tốt rồi. Hơn nữa, lúc đó Thành Tổ vẫn còn sống, nhà họ Trương cũng không dám thiết lập liên minh gì, chỉ ngoan ngoãn cúi đầu lấy vợ mà thôi.
Đến đời cha của Trương thị, tình hình vẫn không có gì thay đổi.
Mấy đứa con trước của Trương Phóng đều là con trai, chi có hai cô con gái, một là Trương thị tôi, hai là Trương nhị cô nương đã gả cho Hạ Bỉnh Tắc, làm gì còn cháu gái nào để gả cho Nhà xí huynh nữa?
Tình hình nhị thúc của Trương thị cũng gần như vậy, nhưng chi có một đứa con gái, có điều năm nay chưa đầy mười ba tuổi, vẫn chưa đến tuổi lấy chồng.
Còn tam thúc, tứ thúc gì đó của Trương thị thì không cần phải tính, vì cho đến giờ vẫn chưa ai có con gái.
Dương Nghiêm nhìn thấy vẻ ngạc nhiên trên mặt tôi thì phì cười, nói: “Có lẽ là con gái của Trương Linh ở Tịnh Dương, thần và Cửu ca điểm hết lượt con gái trong nhà họ Trương thì thấy chi có con gái lớn của Trương Linh là phù hợp. Có điều nha đầu đó năm nay mới mười ba tuổi, năm truớc trên đường tới Tịnh Dương thần có gặp, thấy cô ta cuỡi một con ngựa to tướng phóng như điên. Một đứa con gái hoang dã như thế mà lại bảo là xinh đẹp, hiền thục. Xì! Người nhà của nương nương lá gan quả không nhỏ! Không biết có phải họ cũng coi nương nương là đứa con gái chỉ dùng để lợi dụng không?”.
Tôi chẳng còn tâm trí nào mà để ý đến giọng điệu châm biếm của Dương Nghiêm, trong đầu chi nghĩ đến một điều, quả đúng như dự liệu, một khi xác định được cái ngôi hoàng hậu của tôi không còn tác dụng nữa thì nhà họ Trương lập tức muốn vứt bỏ đứa con gái này.
Họ đã nghe theo ý kiến của tôi mà lên kế hoạch liên minh với Nhà xí huynh, nhưng lại không tin hoàng hậu của Tề Thịnh là tôi đây có tác dụng gì, vì thế đã lập tức hiến tặng luôn một đứa con gái khác.
Cho dù đứa con gái ấy chi mới mười ba tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ chưa lớn.
Tôi không nói gì, Dương Nghiêm cũng thôi không cười nữa, ánh mắt anh ta đã bắt đầu có vẻ thương hại, khẽ hỏi: “Thế nương nương định thế nào?”.
Tôi nghiêm mặt, hỏi lại: “Câu này phải hỏi Cửu ca của ngươi mới đúng, xem anh ta có ý định gì”.
Dương Nghiêm lặng lẽ nhìn tôi một lúc, rồi nói: “Cửu ca nói, nếu đã cầm tay thì mãi mãi theo hầu”.
Tôi nghe vậy không khỏi đơ người, ngước mắt lên nhìn Dương Nghiêm rồi cảm thán: “Ớn quá! Ngươi học mấy câu rẻ tiền ấy từ đâu thế?”.
Dương Nghiêm kinh ngạc nhướng mày: “Sao cơ? Chẳng phải đàn bà các cô thường thích nghe những câu như thế là gì? Trong các vở kịch đều viết thế mà”.
Tôi nhìn Dương Nghiêm vẻ coi thường: “Trong các vở kịch còn nói chàng thư sinh nghèo có thể lấy con gái tể tướng nữa kia! Ngươi tin không?”.
Dương Nghiêm cảm thấy hơi ngượng, quay đầu đi nói: “Cửu ca muốn hỏi xem ý của nương nương thế nào”.
Điều này mà cũng còn phải hỏi sao? Bất giác tôi cười lạnh, nếu anh ta không muốn thì sớm đã từ chối thẳng thừng, cần gì phải hỏi tôi!
Ngẫm nghĩ một chút, tôi cười, đáp: “Ý của ta là chẳng có ý gì cả’’.
Dương Nghiêm ngạc nhiên: “Như thế có nghĩa là gì?”.
Tôi trề môi châm biếm: “Thì là không có ý gì. Ngươi chỉ việc chuyển câu này cho Sở vương, anh ta sẽ hiểu”.
Dương Nghiêm không nói gì nữa, sa sầm mặt rời khỏi giường.
Tôi cũng đi theo, hạ giọng hỏi anh ta: “Ngươi vuợt nóc băng tường đột nhập vào đây à? Cái đó có dễ học không?”.
Dương Nghiêm khó chịu nhìn tôi, đáp: “Dễ. Nương nương chỉ cần đầu thai lại, học khoảng mười mấy năm là biết thôi mà”.
Tôi nghĩ, việc đầu thai lại không dễ, phải đợi thương lượng xong với Ti Mệnh Tinh Quân đã.
Tiễn Dương Nghiêm ra khỏi nội điện, nhìn Tả Ý đang nằm ngủ say trên nền đất tôi mới chợt nhớ đến một việc quan trọng, vội dặn Dương Nghiêm: “Phải rồi, bảo Sở vương giúp ta điều tra về nha đầu Tả Ý. Theo lời của cô ta thì cô ta có một đứa em trai hiện đang nằm trong tay Tề Thịnh. Giúp ta tra xem có đúng như vậy không”.
Dương Nghiêm hỏi tôi: “Ai là Tả Ý?”.
Tôi chỉ vào chỗ dưới chân anh ta: “Đấy, cái người đang nằm cạnh chân ngươi ấy”.
Dương Nghiêm cúi đầu nhìn, đáp: “Được, đã biết. Thần cho cô ta dùng ít thuốc mê, một lát sau tỉnh lại chỉ nghĩ là mình vừa ngủ gật thôi”.
Tôi gật đầu, mắt nhìn Dương Nghiêm đã đặt tay lên cửa điện, chợt thấy không nỡ, không nghĩ ngợi đã bật thốt ra: “Ngày mai lại tới nhé!”.
Thân hình Dương Nghiêm cứng đờ, quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt rất kỳ lạ.
Tôi cũng vô thức đưa tay lên bịt miệng. Chết thật, sao bỗng dưng tôi lại thốt ra câu đó được nhỉ?
Dương Nghiêm thì cười hì hì, khẽ hỏi: “Định coi là gian phu thật à?”.
Thấy kiểu cười cợt của Dương Nghiêm, sự ngượng ngùng của tôi biến mất, cũng cười đáp lại: “Đâu có, đây rõ ràng là những lời khi tiễn khách của các cô gái lầu xanh thôi”.
Da mặt của Dương Nghiêm không dày bằng tôi, nhất thời không cười được nữa, khẽ ho mấy tiếng để che giấu rồi quay người bước ra khỏi điện.
Tôi nhìn qua khe cửa thấy anh ta đã nhẹ nhàng tung người lên, tay bám vào mái hiên rồi lộn người bay lên nóc nhà. Lúc này tôi mới yên tâm quay về giường định ngủ tiếp, nhưng trằn trọc mãi vẫn không sao ngủ được.
Tề Thịnh không giết tôi, vì tôi là con gái Trương gia.
Trương gia coi trọng tôi, vì tôi là hoàng hậu của Tề Thịnh.
Đám người Triệu vương và Sở vương chú ý đến tôi, vì tôi là hoàng hậu của Tề Thịnh, là con gái Trương gia.
Tách khỏi hai thân phận là Hoàng hậu và con gái Trương gia, tôi chẳng là cái thá gì.
Toàn bộ những điều này tôi đều hiểu thế mà vẫn bước vào con đường thê thảm như bây giờ. Tôi đúng là ngu xuẩn.
Phí công vất vả suốt hai năm trời, trên thì không được lòng ông chủ, dưới thì không có người tâm phúc trung thành, trong thì không có cung nữ, nội thị nào đáng tin tưởng, ngoài thì không có mãnh tướng trọng thần giúp đỡ, đến cả nhà mẹ đẻ cũng đang tính toán tìm người thay thế…
Nếu không vì chuyện Tề Thịnh để Trương lão thái thái vào cung khiến tôi nghi ngờ thì có lẽ tôi sẽ cứ bị người ta dắt mũi mãi.
Tôi cứ suy nghĩ miên man như vậy rồi thiếp đi lúc nào không biết.
Trong mơ, tôi thấy mình lại ngã xuống nước, làn nước lạnh thấu xương khiến tôi run lên bần bật, nhưng trong lòng vẫn thấy may là mình biết bơi nên không sợ bị chết đuối. Thế là tôi ra sức gạt nước, đúng lúc sắp tới bờ thì bỗng thấy Tề Thịnh xuất hiện, giơ chân ra đạp tôi xuống nước lần nữa.
Tôi vẫn kiên cường bất khuất tiếp tục trèo lên bờ, còn Tề Thịnh thì hết lần này đến lần khác đá tôi xuống nước.
Cuối cùng thì tôi cũng nổi nóng, rướn người lên cao, lớn tiếng chửi: “Tề Thịnh, mẹ nhà anh!”.
Thế rồi tôi giật mình tỉnh giấc.
Vừa mở mắt ra đã thấy Tề Thịnh đang đứng bên giường cúi xuống nhìn tôi, vẻ mặt anh ta tối sầm, môi mím chặt.
Cú sốc này không phải nhỏ, thoáng chốc đã quét sạch hai phần mơ màng còn lại. Tôi lập tức ngồi bật dậy, lùi vào phía trong, nhìn Tề Thịnh với ánh mắt cảnh giác.
Từ sau chuyện lần trưóc, mặc dù anh ta vẫn thường xuyên tới cung của tôi nhưng chỉ tới hậu điện thăm con gái.
Tôi cũng không muốn gặp anh ta nên cứ căn thời gian anh ta sắp tới là lại sai nhũ mẫu đem con bé về hậu điện, còn mình thì trốn vào tẩm cung.
Cứ như vậy, đã hơn nửa tháng nay chúng tôi chưa nhìn thấy mặt nhau rồi.
Tề Thịnh chắp tay sau lưng, đứng im không nói gì, nhìn tôi chăm chăm.
Mặc dù rất căng thẳng nhưng tôi vẫn không quên đưa mắt liếc ra ngoài, thấy trời vẫn còn tối, tôi không khỏi có chút mơ hồ, không biết hiện tại là mấy giờ. Lúc Dương Nghiêm rời khỏi đã là nửa đêm, sao tôi ngủ một giấc dài như thế mà trời vẫn chưa sáng?
Bất giác tôi túm chặt lấy chiếc áo ngủ, thấy Tề Thịnh lập tức chau mày lại.
Tôi cũng cảm thấy phản ứng của mình hơi quá, vội buông bàn tay ra, nói với Tề Thịnh bằng giọng rất bình thản: “Hoàng thượng, nếu làm chuyện ấy thì phải là đôi bên cùng tình nguyện, như thế mới cảm thấy vui sướng thực sự. Nếu Hoàng thượng thực sự muốn thì thiếp sẽ phối hợp với Hoàng thượng, đảm bảo Hoàng thượng sẽ thấy sung sướng, nhưng nếu Hoàng thượng định dùng chuyện này để hạ nhục thiếp, thì thiếp chỉ có thể nói rằng Hoàng thượng sai rồi. Chúng ta đâu phải chưa từng ngủ với nhau, đến con cũng có rồi, từ lâu đã chẳng thấy chuyện này có gì đáng xấu hổ nữa”.
Tề Thịnh lặng lẽ nghe tôi nói, không tỏ ra tức giận, cũng không giận dữ bỏ đi.
Vẻ mặt tôi rất căng thẳng, trong đầu không ngừng suy nghĩ. Anh ta bất ngờ xuất hiện trước mặt tôi, đúng là một cơ hội rất tốt, tôi đỡ phải mất công tìm dịp để nói thẳng những điều trong lòng.
Nhưng không hiểu sao tôi cứ thấy đầu nặng trịch, toàn thân rã rời, đành nằm luôn xuống, nghĩ xem chuyện hôm nay phải nói thế nào để không khiến Tề Thịnh thêm nghi ngờ.
Tôi nhắm mắt lại cố gắng sắp xếp ý nghĩ, cố nén một giọt nước mắt sắp trào ra ở khóe mắt, nói bằng giọng khàn khàn: “Tề Thịnh, chúng ta hãy nói thẳng nói thật với nhau, được không?”.
Một hồi lâu sau, Tề Thịnh mới bình thản nói ra một từ, “Được”.
Tôi nhếch môi tự giễu, nói: “Thiếp rất khâm phục chàng, Tề Thịnh. Từ trước đến nay thiếp chưa từng thấy ai suy nghĩ thâm trầm và có khả năng nhẫn nhịn như chàng”.
Tề Thịnh không thừa nhận cũng không phủ định, chỉ lặng lẽ đứng đó.
“Thực ra, chàng đã sớm biết việc thiếp ngầm thúc đẩy Trương gia và Sở vương liên kết với nhau, biết rõ thiếp luôn mong giành được ngôi thái hậu nhưng chàng vẫn không bộc lộ, bởi chàng biết rõ, một khi chưa có long tử thì thiếp không thể nào hành động được. Vì thế, chàng mới nhất quyết không chịu ngủ lại hậu cung, thậm chí để tránh việc người khác lén đưa phụ nữ có thai trà trộn vào cung, chàng kiêng luôn gần gũi với đàn bà.”
Đó mới là nguyên nhân chính của việc Tề Thịnh kể từ khi đăng cơ xong liền không gần nữ sắc! Giữ gìn bản thân cái con khỉ! Chung tình cái con khỉ!
Tôi mở mắt ra, bình tĩnh nhìn lên những đường viền đủ màu sắc và các hoa văn rồng phượng trên đỉnh màn.
“Chàng là tân đế, mặc dù danh chính ngôn thuận lên ngôi nhưng nền tảng còn nông, hơn nữa, Tống thái hậu là người nắm quyền hậu cung đã lâu, thế lực bao nhiêu năm không phải một sớm một chiều có thể xóa bỏ được. Điều mà chàng làm được chỉ là nhẫn nhịn, nhẫn nhịn để mưu tính, tạo dựng thế lực của mình trong triều thần, sau đó lặng lẽ chờ đợi thời cơ.”
Nói đến đây tôi dừng lại một lúc rồi mới tiếp: “Chàng chờ hai năm, cuối cùng ông trời cũng cho chàng một cơ hội: Vân Tây nổi loạn. Chàng làm ra vẻ do dự không quyết nhưng thực ra trong lòng đã sớm quyết định để Dương Dự đi dẹp loạn, vì Dương Dự đi thì Sở vương sẽ mất chỗ dựa, chỉ có thể thuận theo sự sắp đặt của chàng, chẳng phải thế sao?”.
Tề Thịnh không trả lời, mà thực ra tôi cũng không cần anh ta trả lời.
Tôi mỉm cười, nói tiếp: “Nhưng một cơ hội tốt như vậy mà chỉ loại bỏ được Sở vương thì thật đáng tiếc. Vì thế, chàng đã nghĩ, chi bằng nhân cơ hội này kéo cả nhà họ Trương vào cuộc thì còn hay hơn. Nhưng thiếp lại là người quá cẩn thận, làm chuyện gì cũng lo trước sợ sau, một ngày chưa thấy được chàng có con trai nối dõi là một ngày chưa dám yên tâm mà thúc đẩy việc liên kết giữa Trương gia với Sở vương. Vì thế, chàng quyết định đẩy thiếp một cái”.
Vì thế nên mới có chuyện cấm cung, đến cả Tống thái hậu cũng không được vào cung Hưng Thánh của tôi, thế mà Tề Thịnh lại cho người nhà họ Trương vào.
Anh ta muốn làm cho tôi vì chuyện thân phận bại lộ mà hoảng hốt, sợ anh ta không thể chấp nhận được mình mà đưa ra một tín hiệu sai cho nhà họ Trương.
Tôi cười không thành tiếng, cũng may việc Trương lão thái thái vào cung đã khiến tôi thấy nghi ngờ dụng ý của Tề Thịnh.
Sau đó giống như đánh bạc, biết rõ Tề Thịnh đang đào hố bẫy mình, không biết vì sao anh ta lại đào hố, cũng không biết cái hố ấy sâu đến mức nào nhưng tôi vẫn cứ liều lĩnh nhảy xuống.
Thế là tôi không chỉ thuận theo ý của Tề Thịnh, nói cho Trương gia biết về hoàn cảnh được bữa sáng lo bữa tối của mình, lại còn giúp anh tạo cớ gây chuyện với nhà họ Trương.
Tề Thịnh rất vừa lòng, sau đó mặc dù vẫn tiêp tục cấm cung nhưng không làm khó tôi nữa.
Đợi đến khi Dương Dự đi dẹp loạn, Dương Nghiêm vào cung tôi mới hiểu ra. Mọi chuyện đều được sắp đặt, liên kết với nhau từ đầu chí cuối.
Tề Thịnh đã tính toán từng chi tiết một, còn tôi thì bất chấp tất cả, từng bước từng bước đi tới cảnh ngộ hôm nay đúng như mong đợi của anh ta, đẩy nhà họ Trương và Nhà xí huynh tới trước mặt Tề Thịnh chỉ để anh ta tin rằng giờ phút này tôi đã đi tới đường cùng, để cầu mong một cơ hội đổi đời.
Vì từ đầu chí cuối tôi đều rất rõ, kể từ khi tôi đặt chân lên con đường “thái tử phi” này, tôi đã không còn quay đầu lại được nữa, và chức vụ duy nhất có thể đến được là “thái hậu” chứ không phải là thứ danh xưng công chúa, quận chúa đáng vứt đi nào đó.
Tôi cũng không có số để làm công chúa, quận chúa. Một khi nhà họ Trương mưu phản, người đầu tiên được ban cái chết chính là tôi, Hoàng hậu Trương thị.
Trận quyết chiến đã bắt đầu, trong trận chiến này tôi chỉ có thể thắng, không thể thua.
Tôi quay đầu lại nhìn Tề Thịnh, trong đầu sắp xếp ý tứ câu chữ, định nén sự coi thường trong lòng nhưng khóe môi vẫn cứ nhếch lên: “Thực ra Hoàng thượng đã cảm thấy thần thiếp bất thường từ lâu rồi, đúng không? Nhưng Hoàng thượng vẫn im lặng, đến bây giờ, khi cần đến thì Hoàng thượng mới bộc lộ một cách rõ ràng khiến thần thiếp hoảng loạn, đẩy nhà họ Trương đến với Sở vương. Một cuộc hôn nhân không thể chấp nhận cũng nhờ thế mà thành hiện thực”.
Sau một hồi im lặng rất lâu, cuối cùng Tề Thịnh cũng lên tiếng: “Nàng rất thông minh”.
Tôi cười tự giễu: “Chỉ là nhận ra sau khi mọi việc đã xong rồi thôi. Chàng có dự định gì? Chỉ kéo một mình Trương Linh hay là nhân cơ hội này loại bỏ cả nhà họ Trương?”.
Tề Thịnh khẽ đáp: “Biên cương phía Bắc không thể loạn lạc”.
Tôi chậm rãi gật đầu. Nếu đã như vậy thì tức là chỉ loại bỏ một mình Trương Linh, loại bỏ một cánh tay để từ nay về sau Trương gia không thể làm mưa làm gió được nữa.
Tôi lại hỏi: “Hạ Bỉnh Tắc một luôn một lòng trung thành với Hoàng thượng, đúng thế không?”.
Tề Thịnh đáp: “Đúng vậy”.
Tôi khẽ cười: “Cũng chỉ có cô bé như Trương nhị cô nương mới tin rằng đàn ông có thể vì tình yêu mà bỏ cả gia tộc, cha mẹ”.
Tề Thịnh không nói gì.
Tôi im lặng một lát rồi quyết định đi vào điểm chính của cuộc nói chuyện này. Tôi phải nói cho anh ta biết, linh hồn của tôi vốn là của đàn bà chứ không phải đàn ông.
Điều này có liên quan tới sự yêu ghét của Tề Thịnh đối với tôi về sau, tôi không thể để anh ta gặp trở ngại tâm lý mỗi lần đối mặt với tôi được.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi đột ngột thấp giọng nói: “Tề Thịnh, buổi tối hôm ấy chàng hỏi thiếp rốt cuộc là nam hay nữ. Thực ra, đó cũng là câu thiếp thường xuyên tự hỏi. Thiếp từng chịu sự giáo dục như một đứa con trai trong suốt mười mấy năm, rồi sau đó lại đổi về làm con gái. Người ấy nói thiếp vốn là một đứa con gái, vì sai sót của họ nên mới có sự gập ghềnh này. Từ đó, thiếp chỉ có thể sống dưới thân xác này”.
Tôi dừng lại một lúc, lặng lẽ quay sang nhìn anh ta: “Từ lâu rồi thiếp đã từng có ý định chấm dứt cuộc sống, nhưng rồi lại không đủ can đảm”.
Tề Thịnh hỏi: “Bây giờ thì đủ can đảm rồi?”.
Tôi cười, lắc đầu: “Không có, bây giờ cũng vẫn không. Hơn nữa, đã chấp nhận làm đàn bà rồi, đến nỗi khổ sinh con cũng đã chịu rồi, bây giờ mà chết thì quá thiệt thòi”.
Khóe môi của Tề Thịnh hơi nhếch lên.
Tôi nhìn Tề Thịnh rồi hỏi: “Bây giờ đến lượt chàng, thiếp có thể hỏi chàng một câu được không?”.
Tề Thịnh gật đầu.
Tôi bèn hỏi: “Có phải bây giờ thiếp khiến chàng cảm thấy ghê tởm? Ghê tởm đến mức không thể chấp nhận nổi sự tồn tại của thiếp?”.
Tề Thịnh im lặng một lát rồi đáp: “Không phải”.
Tôi nói với vẻ rất bình tĩnh: “Nếu đã vậy, Tề Thịnh, thiếp vẫn là Hoàng hậu của chàng được không? Trên đời này không có ai thích hợp với vị trí đó hơn thiếp, không tranh quyền cho nhà mẹ đẻ, không tranh giành với các phi tần khác, chỉ lo quản lý hậu cung và nuôi dạy con cái cho chàng. Liệu có sự lựa chọn nào tốt hơn là thiếp không? Càng chưa nói tới, thiếp không hề có chỗ dựa, hoàn toàn nằm trong bàn tay khống chế của chàng”.
Vẻ mặt của Tề Thịnh vẫn rất bình thản, không thể đoán được là đang vui mừng hay giận dữ. Một lát sau, anh ta hỏi tôi: “Nàng muốn gì?”.
Tôi suy nghĩ một cách nghiêm túc rồi đáp: “Bình an khỏe mạnh, đủ ăn đủ mặc”.
Trong điện rất yên tĩnh, yên tĩnh tới mức dường như có thể nghe được cả tiếng thở dài của Tề Thịnh. Không biết qua bao lâu, Tề Thịnh mới gật đầu nhận lời: “Được”.
Chỉ một từ đó, không thêm từ nào nữa.
Tôi thầm nghĩ, tám chữ ấy đúng là rất có tác dụng, dù người nói chẳng biết có thật lòng không, nhưng người nghe thì đều xem là thật.
Tôi ngồi dậy, trịnh trọng sửa sang lại bộ đồ ngủ trên người như thể đó là lễ phục rườm rà rắc rối của hoàng hậu, đến khi nó không còn một nếp nhăn nào mới phủ phục trước Tề Thịnh, đầu cúi thấp xuống sát mu bàn tay, nói với vẻ rất thành khẩn: “Thần thiếp tạ chủ long ân”.
Một hồi lâu không thấy Tề Thịnh trả lời, tôi ngẩng đầu lên thì thấy trong điện trống không.
Thở phào một cái, tôi nằm vật ra giường, cảm thấy đầu như muốn vỡ ra.
Thực ra, không cần tôi phải van xin thì Tề Thịnh cũng vẫn để tôi làm Hoàng hậu, anh ta cần dùng Trương thị để xoa dịu một nửa còn lại của nhà họ Trương, nói với các triều thần rằng, Trương Linh gặp họa chỉ là vì liên lụy với Sở vương mà thôi.
Nếu tôi đoán không sai thì đến cả tính mạng của Trương Linh, Tề Thịnh cũng chẳng cần. Anh ta chỉ muốn lấy binh quyền rồi giam lỏng Trương Linh, xem đó như sự nhân nhượng đối với nhà họ Trương, đồng thời thể hiện sự tôn trọng, sủng ái đối với Hoàng hậu là tôi.
Điều anh ta cần, chẳng qua cũng chỉ là thái độ của tôi.
Nếu đã vậy, tôi sẽ thể hiện cho anh ta thấy sự hèn kém của mình. Dù sao cũng chỉ là biện pháp lùi để tiến, Hàn Tín còn chịu được, sao tôi lại không làm được!
Tôi vừa đưa tay day day hai bên thái dương, vừa lẩm bẩm: Cứ chơi đi, để xem cuối cùng ai sẽ thắng! Anh có thể nhẫn được, thì ông đây sẽ nín nhịn tốt hơn à xem!
Tả Ý bưng một bát ngọc vào, nhẹ nhàng nói: “Cuối cùng nương nương cũng tỉnh rồi. Nương nương uống bát thuốc này đi”.
Tả Ý bước tới đỡ tôi dậy. Tôi nhìn vào bát nước thuốc đen sì, ngạc nhiên hỏi: “Chuyện gì thế? Đang khỏe mạnh, uống thuốc làm gì?”.
Đôi mắt của Tả Ý đỏ hoe, cúi đầu khẽ đáp: “Đêm hôm trước nương nưong sốt cao, mê man bất tỉnh gần hai ngày rồi”.
Tôi đờ người một lúc rồi mới bừng tỉnh.
Thảo nào tôi cứ có cảm giác mình đã ngủ một giấc rất dài, không ngờ là bị ốm.
Đây là lần ốm nặng đầu tiên kể từ sau khi tôi đến thế giới này, phải nằm trên giường liền mấy ngày mới hồi phục, tới khi nhũ mẫu mang con gái đến chơi thì nó đã sắp không nhận ra tôi nữa rồi, vừa được tôi ôm đã khóc ré lên.
Tôi chợt nhận ra, chăm sóc con bé kiểu này không được. Dù thế nào thì nó cũng là đứa con do tôi rứt ruột đẻ ra, nếu cứ giao nó cho người khác thì không chừng lớn lên nó còn chẳng biết tôi là ai ấy chứ.
Nghĩ vậy nên tôi bắt đầu dành nhiều thời gian cho con bé, ngày nào cũng chơi với nó, chỉ đến buổi tối mới để cho nhũ mẫu bế vào noãn các ru ngủ.
Trong khoảng thời gian này Tề Thịnh cũng tới mấy lần, vẫn như trước, đến thăm con bé một lúc rồi đi, mấy lần gặp tôi cũng tỏ ra rất bình thản.
Có lần tôi và Tả Ý cùng dỗ con bé há miệng ra xem nó đã mọc răng chưa, nhưng dỗ cả nửa ngày mà nó vẫn ngậm chặt miệng không chịu mở ra.
Đúng lúc chưa tìm ra cách nào thì Tề Thịnh đứng sau tôi từ bao giờ tiến lên, đưa tay ra đỡ lấy cằm dưới của con bé, khẽ bóp một cái, bé con liền mở to miệng ra.
Tề Thịnh bình thản nói: “Nhìn đi”.
Chà, động tác này anh ta phải làm bao nhiêu lần thì mới thuần thục được như thế chứ!
Động tác thành thục của anh ta khiến tôi sững ra một lúc, đến khi định thần lại mới cuống quýt kêu lên: “Buông tay ra! Buông tay ra!”.
Con bé trong lòng tôi cũng vô cùng phốỉ hợp mà khóc toáng lên.
Tề Thịnh từ từ buông tay ra, nét ngượng ngùng xuất hiện trên khuôn mặt trước giờ vẫn rất điềm tĩnh.
Tôi không biết nói gì, cúi xuống dịu dàng dỗ cho con bé thôi khóc. Khó khăn lắm mới làm nó nín khóc, bé con lại trưng ra bộ mặt tủi thân, vươn tay về phía Tề Thịnh…
Khóe môi Tề Thịnh thoáng nét cười, đưa tay ra đón lấy con bé từ lòng tôi, còn liếc tôi một cái, ánh mắt không giấu được vẻ đắc ý.
Tôi trong lòng thì mắng con bé này chẳng có lương tâm gì, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười như không có gì.
Nhờ con bé nên bầu không khí ấm áp hơn, quan hệ bị rạn nứt giữa tôi và Tề Thịnh cũng nhanh chóng được hàn gắn. Đến hạ tuần tháng Hai, Tề Thịnh cuối cùng gỡ bỏ lệnh quản chế đối với cung Hưng Thánh.
Thái Tử Phi Thăng Chức Thái Tử Phi Thăng Chức - Tiên Chanh