Những gì làm bạn đau khổ sẽ dạy bạn nhiều điều.

Benjamin Franklin

 
 
 
 
 
Tác giả: Tiên Chanh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 21 - chưa đầy đủ
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 381 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 06:23:21 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 5: Nguy Cơ Trong Hành Cung
ề Thịnh lại mất mặt suốt mấy hôm liền. Mãi cho tới ngày Mười chín tháng Năm, khi Hoàng đế dẫn theo Thái hậu, vợ lớn vợ bé cùng một đoàn tình nhân và bồ bịch tới nghỉ mát ở hành cung Phụ Bình, Tề Thịnh mới không thể không thò mặt ra mà đưa tôi đi cùng họ.
Nhà xí huynh, Leo cây công tử và cả tiểu mỹ nhân đã dụ tôi đi bắt gian vào đêm Nguyên tiêu đều có mặt, chỉ thiếu mỗi vợ chồng Triệu vương. Nghe nói Triệu vương phi Giang thị đến tận bây giờ vẫn chưa dậy được, vì thế người yêu thương vợ nhất mực như Triệu vương ngày quên ăn đêm quên ngủ, túc trực bên giường nhất định không chịu đi nghỉ với phụ hoàng.
Hoàng đế thấy vậy, quyết định cho Triệu vương ở lại Thịnh Đô, ngoài việc chăm sóc vợ còn tiện thể giải quyết một số công việc khác trong triều.
Không có bóng dáng của Giang thị, sắc mặt Tề Thịnh cứ tối sầm.
Ánh mắt mọi người nhìn tôi cũng chứa đựng sự cảm thông sâu sắc.
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành phải tỏ vẻ ảo não.
Hạ Bỉnh Tắc đảm nhận nhiệm vụ hộ vệ trong chuyến đi này. Thỉnh thoảng anh ta lại đi qua xa giá chỗ tôi với dáng điệu của một kỵ sĩ trẻ khỏe, tuấn tú. Tiếng vó ngựa cộp cộp như gõ vào lòng người, khiến cho hồn vía của mấy cung nữ hầu hạ trong xe như bay tận đẩu đâu.
Còn tôi, nghe thấy tiếng vó ngựa ấy mà sốt ruột, trong lòng càng thấy tức giận. Nếu ông cũng có thân hình như thế mà múa gươm tung kiếm, vung roi thúc ngựa, thu hút cái nhìn của mọi người đẹp thì tốt biết bao!
Ý nghĩ ấy cứ quẩn quanh trong đầu khiến tôi cảm thấy trong xe rất bức bối. Thực ra, phong tục của Nam Hạ cũng rất phóng khoáng, không cấm con gái cưỡi ngựa, chỉ có điều tôi không mấy tự tin về tài nghệ của mình nên chẳng dám xuất đầu lộ diện.
Đang phân vân thì có tiếng vó ngựa dồn dập truyền dến, khi đi ngang xa giá của tôi dường như hơi chậm lại, sau đó thì một giọng nói thanh thoát lảnh lót vang lên: “Thái tử tẩu tẩu, Thái tử tẩu tẩu!”.
Cách xưng hô ấy khiến tôi không thể tìm ra lời nào để đáp lại, trong lòng cảm thấy bức bối như khi bí tiện.
Lục Ly nhìn tôi một cái, vén rèm bên cạnh xe cho tôi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Quận chúa Chiêu Dương hiện ra ngoài cửa xe cười với tôi: “Thái tử tẩu tẩu, phong cảnh bên ngoài đẹp lắm, đừng ngồi trong xe nữa, ra ngoài này cưỡi ngựa với muội đi”.
Bất giác tôi ngước mắt lên nhìn bầu trời bên ngoài, đúng là trời xanh mây trắng thật. Không biết lần này cô nhóc sẽ đưa tôi tới chỗ nào để bắt gian đây? Giang thị không tới, không lẽ Tề Thịnh ở đằng trước đã lại dan díu với một cô em dâu nào chăng?
Tiểu mỹ nhân vẫn cười nói với tôi: “Tẩu tẩu tốt bụng, mau ra đây đi. Lâu rồi mới được ra ngoài một chuyến, cứ ngồi mãi trong xe thì còn gì hay nữa?”.
Tôi vốn là người không có khả năng chống chọi lại sức hút của mỹ nhân, trong bụng biết rõ cô nhóc này không phải tốt đẹp gì nhưng nghe những lời nài nỉ dịu dàng ấy, tim lập tức mềm ra, vội đáp: “Muội chờ một lát, tẩu thay áo rồi sẽ ra ngay!”.
Tiểu mỹ nhân ở ngoài hét toáng lên: “Hay quá, để muội sai người chuẩn bị ngựa cho Thái tử tẩu tẩu”.
Còn tôi thì ở trong xe vừa thay áo vừa hét: “Chuẩn bị ngựa làm gì, ta cùng cưỡi với muội là được rồi”.
Lục Ly nhanh nhẹn sửa sang lại bộ quần áo cưỡi ngựa tôi vừa thay trên người, miệng khẽ nói: “Nương nương nhớ đề phòng Quận chúa”.
Tôi khẽ gật đầu, nhấc bàn chân đi ủng cưỡi ngựa, vén rèm xe bước ra bên ngoài.
Chiếc xe còn chưa dừng, tiểu mỹ nhân cưỡi con tuấn mã thượng hạng đi bên cạnh đã mỉm cười, chìa tay về phía tôi: “Thái tử tẩu tẩu, không cần bảo bọn họ dừng xe đâu, để muội đỡ tẩu sang”.
Tôi đáp: “Được”, nói xong liền túm lấy bàn tay của tiểu mỹ nhân, trực tiếp nhảy lên phía sau lưng nàng ta.
Bàn tay của tiểu mỹ nhân rất mềm mại, eo càng mềm mại hơn, cảm giác ôm vào đó thật là tuyệt.
Tiểu mỹ nhân vẫn cười khanh khách: “Tài nghệ của tẩu tẩu vẫn tốt như xưa”.
Tôi chỉ cười, không nói gì.
Tiểu mỹ nhân vung roi, thúc ngựa chạy thẳng về phía trước. Chưa được bao xa thì đã nhìn thấy bóng dáng của Nhà xí huynh và Leo cây công tử, mối nghi hoặc trong lòng tôi đã được giải đáp, tiểu mỹ nhân đúng là cùng phe với Nhà xí huynh.
Mà Nhà xí huynh hiện tại, chắc hẳn cũng đang nghi ngờ “Trương thị” tôi đây là thật hay giả.
Tiểu mỹ nhân giơ tay vẫy Nhà xí huynh, hết sức phấn khích gọi to: “Cửu ca!”.
Nhà xí huynh ghìm cương quay lại nhìn, nụ cười trên mặt trông thật nho nhã, chào tôi trước: “Tam tẩu”.
Tôi bỗng thấy một cơn ớn lạnh khó tả. Hình như tiểu mỹ nhân ngồi trước cũng cảm nhận được điều đó, quay lại nhìn tôi với vẻ mặt kỳ lạ.
Tôi cười lấp liếm: “Trời hơi lạnh nhỉ?”.
Vẻ mặt của tiểu mỹ nhân hơi đờ ra.
Dương Nghiêm ngửa cổ lên nhìn trời, nói với giọng nghi hoặc: “Không hề lạnh. Hôm nay trời nóng quá!”.
Chỉ duy nhất Nhà xí huynh là vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt lúc trước, giải thích giúp tôi: “Tam tẩu vừa từ trong xe ra, gặp gió bất chợt nên chưa quen”.
Nghe vậy, tiểu mỹ nhân mỉm cười, nói: “Thái tử tẩu tẩu ở trong cung lâu ngày quá, sắp giống như Triệu phi tẩu tẩu, đến một trận gió nhẹ cũng không chịu nổi rồi”.
Từ đầu đến cuối tôi vẫn không nói gì, căn bản là tôi thực sự không biết nên nói gì cho phải, sợ sẽ phát ngôn ra câu nào rơi trúng bẫy mà bọn họ giăng sẵn thì lại càng chết, vì thế dứt khoát im lặng luôn cho chắc. Eo của người đẹp phía trước vẫn thon thả, mềm mại như trước, nhưng không hiểu sao ôm vào lại không có cảm giác dễ chịu như khi ôm Lục Ly.
Tôi đang suy nghĩ xem làm cách nào động tay động chân thì bỗng nhiên tiểu mỹ nhân nghiêng người tránh, cười hì hì: “Ấy, Thái tử tẩu tẩu, tẩu đừng động tay, muội có máu buồn đấy”.
Tôi đờ người, mồ hôi vã ra, không dám thốt ra câu nào. Tiểu mỹ nhân này nói năng chẳng biết giữ mồm giữ miệng gì cả, những lời như vậy có thể phát ngôn một cách tùy tiện thế sao? Huống chi, tôi mới chỉ nghĩ thôi, đâu đã động chân động tay! Ôi, Ti Mệnh Tinh Quân, oan cho tôi quá đấy!
Dương Nghiêm, kẻ chuyên cười cợt trên nỗi đau của người khác còn quay lại cười, nói với tôi: “Chiêu Dương sợ nhất là bị người khác cù, tỷ cù vào sườn của cô ấy đi! Ở sườn ấy!”.
Lời vừa thốt ra, bàn tay tôi tự nhiên buông khỏi eo của tiểu mỹ nhân. Chiêu Dương cười khanh khách, bàn tay đặt xuống yên ngựa, tung người lên không, vèo một cái đã ngồi sau lưng Dương Nghiêm, đưa tay tóm lấy thắt lưng của Leo cây công tử, cười đe dọa: “Huynh dám à! Cho huynh nếm mùi trước đã nhé!”.
Dương Nghiêm rõ ràng còn sợ nhột hơn cả Chiêu Dương, cứ tránh trái né phải, cuối cùng cương quyết giật dây cương, thúc ngựa lao vút về phía trước.
Cảnh tượng ấy khiến tôi cứ ớ người ra. Mẹ kiếp, đây là cổ đại, cổ đại đấy! các người còn có thể cởi mở hơn nữa không?! Gian tình còn có thể thể hiện mãnh liệt hơn nữa không?!
Nhà xí huynh khẽ ghìm cương, để ngựa chạy ngang hàng với tôi, cười giải thích: “Chiêu Dương và Dương Nghiêm từ nhỏ cùng lớn lên với nhau, tình cảm rất tốt”.
“Ừ”, tôi gật đầu, từ nhỏ đã cùng lớn lên với nhau, tình cảm đương nhiên tốt rồi.
Nhà xí huynh liếc tôi, dừng lại một chút rồi đột nhiên hạ giọng hỏi: “Vết thương trên người đã khỏi rồi chứ?”.
Tôi giật mình, bất giác thốt ra một câu từ tận đáy lòng: “Ta và đệ không phải cũng từ nhỏ đã lớn lên bên nhau đấy chứ?”.
Nhà xí huynh ngây người, miễn cưỡng cười một cái rồi lắc đầu, thúc ngựa cách xa tôi một chút.
Không khí nhất thời trở nên lạnh lẽo, nhưng dù sao giữa chị dâu và em chồng cũng cần phải giữ khoảng cách, tránh những lời đàm tiếu. Dù gì thì bây giờ tôi cũng là một thái tử phi, ứng viên của quốc mẫu tương lai, có thế nào thì cũng phải tỏ ra đoan chính một chút, đúng không?
Nghĩ như vậy, trong lòng tôi bỗng dưng thấy đắc ý.
Nhưng chưa kịp thể hiện sự đắc ý ấy ra mặt đã nghe thấy Nhà xí huynh chậm rãi nói một câu nhẹ bẫng: “Bồng Bồng, nàng thay đổi nhiều quá, chẳng còn giống nàng lúc nhỏ nữa rồi”.
Tôi ngây người, cảm thấy cằm nặng hơn hẳn.
Trời ạ, chẳng phải người xưa đều rất coi trọng việc giữ khoảng cách giữa nam và nữ ư? Chẳng phải, từ bảy tuổi trở lên là nam và nữ không được ngồi chung chỗ à? Anh ta là hoàng tử, Trương thị là một tiểu thư khuê các, hai người dù có đi nhà trẻ cũng sẽ không cùng một nơi, sao bỗng dưng lại nhắc tới chuyện hồi còn bé làm gì?
Nhìn lại lần nữa đôi mắt đẹp chứa đầy tình cảm của Nhà xí huynh, trong đầu tôi bỗng hiện lên mấy chữ lớn mạ vàng sáng chói: Ác giả ác báo.
Tề Thịnh à Tề Thịnh, anh cứ đi quyến rũ em dâu đi, anh cứ việc mà “một đời một kiếp chỉ có mình nàng” với em dâu đi! Sao nào? Bây giờ thì gặp quả báo rồi nhé! Hàng rào nhà mình cũng bị em út xông vào mất rồi!
Tôi ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, vẻ mặt bình thản, trong lòng rất phẫn nộ!
Không hiểu sao đàn ông Tề gia lại thích quyến rũ chị em dâu đến thế? Cứ cho là thích của lạ thì sao không tìm đến nơi xa xa một tí mà ra tay? Thế này thì cả dàn mỹ nhân như ngọc trong cung còn mặt mũi nào nữa!
Nhà xí huynh tự dưng cười khẽ.
Tôi tự nhiên thấy chột dạ. Cân nhắc trong chốc lát, tôi thấy mình tốt nhất là nên tìm một cái cớ để quay trở lại xe thì hơn.
Còn chưa kịp mở miệng thì đã nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập ở phía trước, ngẩng đầu lên nhìn, hóa ra là Tề Thịnh đang chạy lại từ phía xa. Tôi bỗng cảm thấy đầu căng lên.
Ái chà chà! Tề Thịnh, anh đến để bắt gian hay đến để cứu viện đấy?
Một người một ngựa loáng cái đã xuất hiện trước mắt.
Tề Thịnh ghìm ngựa lại, hướng về phía Nhà xí huynh, gọi to: “Cửu đệ!”, sau đó mới quay lại nhìn tôi, lãnh đạm hỏi: “Vết thương trên người đỡ hơn rồi chứ?”.
Lúc này tôi đã hiểu ý đồ của lãnh đạo, vội giả bộ yếu ớt, đáp bằng giọng thều thào như sắp chết: “Vẫn chưa đỡ. Chiêu Dương quận chúa kéo thiếp ra ngoài hít thở không khí, không ngờ mới ngồi trên lưng ngựa một lát đã thấy mệt rồi!”.
Thưa các vị khách quan, mọi người nhìn xem, đó chính là nghệ thuật ngôn từ đấy. Chỉ một câu ngắn gọn đã có thể giải thích rõ các vấn đề cho lãnh đạo:
Một: Là Chiêu Dương dụ dỗ thiếp ra chứ không phải là thiếp chủ động!
Hai: Thiếp chỉ ngồi trên lưng ngựa một lát cho nên giữa thiếp và Nhà xí huynh không hề xảy ra bất cứ điều gì!
Ba: Bây giờ thiếp rất muốn quay trở lại xe!
Tề Thịnh nghe xong, chau đôi mày lưỡi mác, nói với vẻ không vui: “Nếu đã không chịu được sao không về xe nghỉ đi, Cửu đệ đâu phải là người ngoài”.
Tôi khẽ đáp lại một tiếng rồi đưa mắt liếc nhanh sang Nhà xí huynh, người kia vẫn giữ nguyên nét cười như có như không, đáp: “Tam ca nên đích thân đưa Tam tẩu về xe thì hơn. Mấy người hầu tay chân vụng về, không yên tâm được đâu”.
Tề Thịnh gật đầu rất khẽ rồi đích thân đưa tôi trở về xe thật.
Khi về đến xa giá của tôi, Lục Ly vừa nhìn thấy Tề Thịnh đi cùng thì vui mừng ra mặt, vội bảo người dừng xe, dìu tôi vào trong.
Ngay sau đó, Tề Thịnh cũng theo tôi vào trong xe!
Lục Ly rút lui với khuôn mặt rạng rỡ nụ cười như nắng xuân, còn tôi lại thấy trong lòng lạnh toát.
Lúc này, chẳng thể nào nghĩ đến tự tôn của đàn ông hay khí phách trượng phu nữa rồi, nói gì thì nói, mạng sống của mình vẫn là quan trọng nhất!
Nói thì lâu, nhưng sự việc diễn ra rất nhanh! Rèm cửa vừa buông xuống, tôi lập tức nhào về phía Tề Thịnh, học cách nói thường ngày của Lục Ly, kêu lên: “Điện hạ…”.
Tề Thịnh dùng tay bịt chặt lấy miệng tôi, cất giọng lười biếng: “Ta ngồi trên mình ngựa nửa ngày trời, mệt lắm rồi, Bồng Bồng đến bóp vai giúp ta đi”.
Ủa, đây là ông nói gà, bà nói vịt à?
Tề Thịnh thả tay, ngồi dựa vào gối mềm.
Bỗng nhiên tôi thấy do dự, cố nghĩ xem anh chàng này rốt cuộc có ý đồ gì, không lẽ là sợ tai vách mạch rừng?
Tôi thầm nghiến răng, tiến tới quỳ phía sau lưng Tề Thịnh, đặt đôi tay nhỏ nhắn của Trương thị lên vai Tề Thịnh, vừa xoa bóp vừa ghé sát vào tai anh ta hỏi khẽ: “Hồi còn nhỏ Trương thị có thân với Cửu điện hạ không?”.
Tề Thịnh nghiêng đầu, khẽ đáp: “Trương thị là một khuê nữ thực sự”.
Câu trả lời của Tề Thịnh thật khó hiểu. Ngẫm nghĩ một hồi tôi mới hiểu, mồ hôi bỗng toát đầy lưng. Quả nhiên là Nhà xí huynh bỡn cợt tôi!
Thấy Tề Thịnh vẫn nghiêng đầu nhìn mình, tôi cố nuốt khan, cân nhắc xem nên báo cáo với lãnh đạo như thế nào về sự việc vừa rồi mà vừa không phải nói dối, vừa có thể trút bỏ hết trách nhiệm cho người khác.
Tề Thịnh nheo mắt, đột nhiên hỏi: “Cửu đệ đã biết rõ thân phận của nàng rồi?”.
Tôi giật thót, nhưng vẫn cố giữ vẻ nghiêm túc, quỳ thẳng người lên, đáp với vẻ cực kì chắc chắn: “Không thể, tuyệt đối không thể! Cửu đệ định quyến rũ thiếp”. Nhìn thấy mắt Tề Thịnh càng híp lại, tôi vội thể hiện lòng trung thành của mình: “Có điều, thiếp đã từ chối thẳng thừng!”.
Tề Thịnh quay đầu lại, một hồi lâu không nói gì.
Tôi quỳ ở phía sau lưng, không nhìn thấy mặt anh ta, càng không thể biết trong lòng anh ta đang nghĩ những gì.
Trong xe bỗng chốc trở nên yên tĩnh đến ngột ngạt.
Tôi thầm nghĩ, có lẽ Tề Thịnh đang cho rằng Nhà xí huynh đã phát hiện ra tôi không phải Trương thị thật.
Thế thì hàng giả là tôi đây chẳng phải đang gặp nguy hiểm sao…
Chuyện đã đến nước này, chi bằng nói thẳng ra!
“Thái tử điện hạ!” Tôi chuyển tới trước mặt Tề Thịnh, nói bằng giọng điệu trịnh trọng nhưng âm thanh lại rất khẽ: “Thiếp không thể chết bây giờ được!”
Tề Thịnh nhướn mày: “Sao?”.
Tôi nhìn thẳng vào Tề Thịnh: “Nếu thiếp chết, điều đó càng chứng tỏ Điện hạ có tật giật mình, giết người diệt khẩu”.
“…”
“Nếu thiếp chết, nhà họ Trương sẽ không gả Trương nhị cô nương cho Điện hạ làm vợ kế đâu. Hơn nữa cô ấy cũng không dễ dàng nghe theo!”
“…”
“Nếu thiếp chết, nhà họ Trương sẽ đổi chiến lược, đem Nhị cô nương gả cho Cửu đệ, trai tài gái sắc, vẹn cả đôi đường!”
“…”
Nét mặt Tề Thịnh vẫn không thay đổi. Trời ạ, tôi lo quá!
“Nếu thiếp chết, thái tử phi sau này của Điện hạ chắc chắn sẽ không thể căng đằng trước nở đằng sau, yểu điệu đáng yêu như thiếp đâu!”
Mặt nạ bình thản của Tề Thịnh cuối cùng cũng có vết nứt.
Tôi thấy mừng trong lòng, đang chuẩn bị thừa thế tấn công, đột nhiên Tề Thịnh đặt một ngón tay lên môi tôi, khẽ gầm: “Đủ rồi!”.
Anh ta dừng lại, ngồi thẳng dậy, ghé sát vào tôi: “Nàng là thái tử phi của ta, đang khỏe mạnh, sao lại cứ nói đến chuyện chết chóc làm gì thế?”.
Tôi thở phào một cái, ông đây phải dùng một loạt câu giả định, khó khăn lắm mới khiến cho anh chàng Tề Thịnh này động lòng.
Nhưng không ngờ, tôi vẫn chưa trút xong hơi thở ấy đã thấy Tề Thịnh ghé sát môi vào tai tôi, nói với vẻ đắc ý: “Cuối cùng nàng cũng thừa nhận mình là giả, đúng không?”.
Tôi cứng đơ người.
Tề Thịnh cười châm biếm, lại nằm trên đệm, nói bằng giọng bình tĩnh: “Nói đi, rốt cuộc nàng là ai?”.
Bất giác tôi đảo mắt một vòng. Chuyện mượn xác nhập hồn thì chắc chắn phải thú nhận rồi, nhưng không biết có nên nói cho Tề Thịnh biết, thực ra tôi là… đàn ông không?
Tề Thịnh nhắm mắt lại, tỏ thái độ “Nói thật sẽ được khoan hồng, chống lại sẽ bị trừng trị nghiêm khắc”.
Nhưng tôi là ai nào, tôi là người đã từng sống trong một xã hội tiên tiến! Chẳng ai lại không biết thật thà thì ăn cháo, láo nháo thì ăn cơm. Thật thà thì ngồi nhà lao, láo nháo về nhà ăn Tết!
Tôi khẽ ho một tiếng rồi hắng giọng, quyết định cố gắng biên tập lại truyện cổ tích sao cho gần với đời thường nhất.
“Thiếp vốn là một vị tiên nhỏ trên Thiên giới, vì…”
Tề Thịnh đột ngột cắt ngang: “Tiên gì?”.
Tôi ngây người: “Sao ạ?… Tán tiên”.
Tề Thịnh nhướng mày: “Tán tiên?”.
Tôi đâm lao đành phải theo lao: “Đúng! Tán tiên! Là loại tiên suốt ngày rong ruổi trên những đám mây, chẳng phải làm việc gì, thuộc vào hàng nhân viên nhàn rỗi của thiên đình”.
Tề Thịnh gật đầu: “Ồ”.
Tôi tiếp tục câu chuyện: “Thiếp vốn là tán tiên của thiên giới, vì mắc lỗi nên bị phạt phải đầu thai…”.
Tề Thịnh lại chen vào: “Phạm tội gì?”.
Mấy lần bị cắt ngang như vậy khiến tôi rất tức giận, nhưng cũng đành nén lại, đáp: “Chuyện nhỏ thôi”.
Tề Thịnh: “Chuyện nhỏ gì mới được?”.
Trời, các bạn đã bao giờ gặp ai nghe kể chuyện như thế chưa? Tên này sao lại khiến người ta thấy ghét thế!
Tôi vò đầu, đành bịa ra: “Là chuyện to hơn hạt vừng, hạt đỗ một chút. Là thế này, hôm đó, Ngọc Đế gọi mọi người tới dự dạ tiệc, trong bữa tiệc ấy thiếp uống hơi quá chén, sơ ý đánh vỡ mất chiếc chén ngọc trong tay, Vương Mẫu nổi giận, quyết định phạt thiếp”.
Tề Thịnh phì cười: “Chuyện này đúng là bé thật, đánh vỡ một chiếc chén mà bị phạt, xem ra nàng làm thần tiên cũng không lấy gì làm sung sướng”.
Tôi xấu hổ cười khan mấy tiếng: “Vương Mẫu nương nương vốn là người nhỏ mọn mà!”.
Tề Thịnh không cười nữa, lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi dày mặt tiếp tục biên tập phần tiếp theo: “Thiếp bị phạt phải tiến vào luân hồi, kết quả là vì trước đó có chút hiềm khích với Ti Mệnh Tinh Quân, ông ta được dịp lấy việc công trả thù riêng, cố ý giữ hồn của thiếp lại, ột người họ hàng xa của ông ta chiếm dụng thân xác của thiếp mười mấy năm. Sau này thiên đình tra sổ, Ti Mệnh Tinh Quân sợ bị phát hiện nên đã trả thể xác cho thiếp. Khi thiếp tới cũng chính là lúc Trương thị rơi xuống nước, mở mắt ra thì thiếp đã trở thành như bây giờ”.
Tôi nói một mạch, sau đó dừng lại nhìn Tề Thịnh.
Qua một hồi lâu, Tề Thịnh vẫn không nói gì.
Tôi nghĩ, có lẽ anh ta nghe không hiểu, hoặc căn bản là không tin.
Nhưng rồi đột nhiên Tề Thịnh lại hỏi: “Thần tiên chẳng phải là vô dục vô cầu sao, vậy mà vẫn đấu đá tranh giành, báo thù thế à?”.
Tôi chợt nhớ đến rất nhiều bộ truyện tiên hiệp nói về tình yêu chết đi sống lại, bất giác than: “Thiên đình cũng chẳng khác hạ giới là bao. Chuyện đó thì đáng kể gì, chàng còn chưa thấy cảnh tượng một đống tiên này thần nọ suốt ngày cãi cọ, đòi sống đòi chết vì tình yêu đó thôi!”
Tề Thinh hơi chau mày, hỏi: “Kiếp trước… nàng đã gả cho ai chưa?”.
Tôi ngây người ra, thoáng một cái liền hiểu Tề Thịnh hỏi như vậy là có ý gì. Anh ta muốn biết xem tôi có còn là trinh nữ hay không đây mà! Tôi lập tức nhìn Tề Thịnh bằng ánh mắt vô cùng chân thành, giơ tay thề: “Điện hạ, những điều khác thiếp không dám nói, chỉ riêng điều này thiếp xin cam đoan, kiếp trước thiếp chưa từng gả cho ai, cũng chưa từng thích một người đàn ông nào!”.
Có lẽ vì biểu hiện của tôi chân thành quá mức, Tề Thịnh cảm thấy trên đầu mình chưa có cái sừng nào, cuối cùng cũng gật đầu vẻ bằng lòng.
Hòn đá nặng trĩu trong lòng tôi thả xuống đánh rầm.
Khóe môi của Tề Thịnh hơi nhếch lên nhưng nhanh chóng trở lại trạng thái bình thường, anh ta tiếp tục ngả đầu trên gối nhắm mắt dưỡng thần.
Tôi không mấy hi vọng anh ta hoàn toàn tin lời của tôi, có điều anh ta không truy hỏi nữa thì tôi cũng mãn nguyện rồi.
Tôi ngây người một lúc, đến khi không thể chịu đựng được nữa mới bắt đầu di chuyển cái mông đã tê dại.
Tề Thịnh đột nhiên nói khẽ: “Nàng lại đây”.
Da đầu tôi căng lên, do dự bước một bước nhỏ về phía Tề Thịnh.
Tề Thịnh đưa tay ôm lấy eo tôi, kéo vào lòng, nhìn thẳng vào mắt tôi, nói: “Ta không cần biết trước đây nàng là ai, chỉ cần nàng nhớ bây giờ nàng là thái tử phi của Tề Thịnh ta, sau này còn là hoàng hậu của ta, thế là được rồi”.
Tôi cố sức đẩy Tề Thịnh ra, âm thầm nhắc đi nhắc lại: sau này ta còn là thái hậu, sau này ta còn là thái hậu, là thái hậu…
Tề Thịnh lặng lẽ nhìn tôi, bàn tay đặt trên eo tôi di chuyển dần xuống phía dưới.
Da gà nổi khắp người, cho dù là để trở thành thái hậu thì tôi cũng không thể chịu đựng nổi chuyện này!
Tôi đưa tay ra giữ lấy bàn tay của Tề Thịnh.
Hàng mi đang khép hờ của Tề Thịnh khẽ rung động, tôi nhìn thấy đôi đồng tử đen thẳm co lại rất nhanh.
Tôi đột nhiên nhận ra có gì đó không ổn. Bàn tay của Tề Thịnh chỉ trượt xuống dưới mà không vuốt ve hay xoa bóp gì, điều này không hợp lẽ thường!
Dù gì thì tôi cũng đã từng làm đàn ông hơn hai mươi năm, chút tâm tư và thủ đoạn ấy của đàn ông tôi đều hiểu. Nếu Tề Thịnh thực sự đang kích động đến mất lý trí thì phản ứng tuyệt đối không phải như thế này!
Tôi giật thót, lập tức hiểu ra, sau đó trong đầu chỉ nghĩ đến một điều, nếu mình thực sự là nữ thì trong hoàn cảnh hiện tại sẽ phản ứng như thế nào?
Tôi nhanh chóng hồi tưởng lại cảnh mình mơn trớn bạn gái trước đây.
Lần đầu tiên tôi mơn trớn Tiểu Lệ, cô nàng đã tát cho tôi hai cái rồi mắng: “Đồ lưu manh!”.
Tôi đưa mắt liếc nhìn Tề Thịnh thật nhanh, thực sự không có gan tát anh ta.
Vội vàng bỏ qua!
Lần thứ hai tôi mơn trớn Tiểu Lệ, cô ấy đỏ mặt xấu hổ, nhìn tôi với ánh mắt thẹn thùng.
Tôi lại nhìn khuôn mặt vuông vức rất đàn ông của Tề Thịnh, tạm thời chưa nói tới “đỏ mặt” vì nó đòi hỏi kỹ thuật rất cao, mà chỉ cần bảo tôi phải dùng “ánh mắt thẹn thùng” để nhìn người đàn ông này là tôi đã muốn đập đầu chết luôn rồi.
Bỏ qua cho lành vậy!
Lần thứ ba tôi mơn trớn Tiểu Lệ, ồ… thực ra đó là hiểu lầm, tôi không có ý định gì, chỉ đi ngang qua, chẳng may chạm vào mông cô ấy, Tiểu Lệ liền quay đầu lại nói với tôi, vẻ điệu đà: “Đáng ghét! Anh sờ vào mông người ta làm gì thế?”.
Chuyện đã qua lâu lắm rồi nhưng khi nhớ lại giọng nói ấy tôi vẫn không kìm được rùng mình.
Tề Thịnh đặt một tay nữa lên người tôi, khẽ hỏi: “Sao thế? Lạnh à?”.
Tôi quyết đinh vẫn nên tỏ ra e dè một chút thì hơn.
Vì thế, tôi đẩy tay anh ta ra, nghiêm túc nói: “Xin chàng hãy tôn trọng thiếp một chút!”.
Tề Thịnh ngẩn người, nhìn tôi một lúc rồi lại cúi đầu nhìn xuống phía dưới.
Tôi nhìn theo ánh mắt của anh ta, nhận ra một bàn tay của mình đang đặt trên đùi anh ta không chút kiêng dè.
Tôi vội nhấc tay lên, ngồi thẳng người dậy, nói với vẻ hết sức nghiêm túc: “Mặc dù thể xác này của thiếp đã từng là thái tử phi của chàng, nhưng thiếp vẫn còn một phần ký ức của kiếp trước. Chàng cũng biết đấy, thần tiên thường chú ý tới việc thanh tâm quả dục, vì thế…”.
Tôi không nói hết câu mà chỉ đưa mắt liếc Tề Thịnh một cái.
Tề Thịnh khẽ cười, chống nửa người lên, kéo một lọn tóc của tôi, quấn vào ngón tay nghịch, sau đó nói bằng giọng rất mờ ám: “Nhưng ta thấy biểu hiện lần trước của nàng đâu có giống thanh tâm quả dục…”.
Tôi thực sự, thực sự là muốn bóp chết con người này!
Tôi hít một hơi thở thật sâu, giữ nguyên nụ cười mỉm, không nói gì.
Tề Thịnh lại ghé miệng sát vào tai tôi, hạ giọng nói: “Hơn nữa, chúng ta không làm chuyện vợ chồng thì làm sao nàng có thể mang thai con cháu của hoàng tộc được?”.
Làm chuyện vợ chồng? Có mà làm cái đầu anh ấy! Tôi cảm thấy sợi gân bên thái dương giật rất mạnh, chỉ muốn đánh chết con người này rồi muốn ra sao thì ra, nhưng khi tay vừa co thành nắm đấm, nhìn thấy điệu bộ nửa cười nửa không của Tề Thịnh thì đầu óc tôi chợt tỉnh lại. Anh ta đang cố tình chọc giận tôi đây mà!
Tôi không mắc lừa anh đâu, không mắc lừa anh đâu!
Tôi nhủ thầm trong bụng, sau đó đưa tay kéo vạt áo trước ngực, nhắm mắt lại ngửa cổ ra phía sau, thả người nằm trên chiếc thảm len, bộ dạng hy sinh vì nghĩa lớn, nói với vẻ quyết tâm: “Thế thì chàng làm đi!”.
Một hồi lâu vẫn không thấy Tề Thịnh có động tĩnh gì, tôi hé một mắt ra nhìn anh ta.
Tuyệt! Khuôn mặt ai đó tối sầm, trông chẳng khác gì đít nồi.
Tôi chớp lấy cơ hội, tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa: “Điện hạ không muốn làm chuyện vợ chồng với thiếp nữa à?”.
Chà, đáy nồi lại càng đen hơn.
Tề Thịnh không nói gì, trầm ngâm một hồi lâu, đột nhiên cất cao giọng kêu lên: “Dừng xe!”.
Chiếc xe chầm chậm dừng lại, Tề Thịnh lập tức xuống khỏi xe, không nói một câu.
Tôi ngồi dậy, vô cùng đắc ý. Nhóc con, định đọ độ trơ với tôi à, anh còn non lắm.
Lục Ly vén rèm bước vào trong xe, khi nhìn rõ tình trạng của tôi lập tức nhào tới, khẽ kêu lên: “Nương nương, nương nương làm sao vậy?”.
Tôi vừa sửa sang lại quần áo, vừa dạy dỗ Lục Ly: “Lục Ly à, ta nói cho em biết, sau này trước mặt đàn ông đừng bao giờ cởi hết. Phải nửa kín nửa hở, vừa như đồng tình vừa như từ chối mới tốt!”.
Nhưng Lục Ly vẫn cứ cúi đầu, lặng lẽ giúp tôi sửa sang lại áo quần.
Tôi thấy hơi ngạc nhiên, quay đầu lại nhìn thấy nha đầu đó mắt đã đỏ hoe.
Tôi bất đắc dĩ hỏi: “Lục Ly, sao vậy?”.
Lục Ly cắn môi, một hồi lâu sau mới đáp: “Nương nương dịu dàng nhu thuận như thế mà vẫn không làm Thái tử điện hạ vui lên được, nô tì thấy ấm ức thay cho nương nương”.
Dịu dàng, nhu thuận? Tôi? Hay là Trương thị trước đây? Cả hai đều không đúng!
Tôi nhìn kỹ sắc mặt của Lục Ly, rất tự nhiên, hoàn toàn không có vẻ gì là đang nói dối.
Ái chà, không hiểu rốt cuộc cách nhìn nhận mọi việc của cô nhóc này thế nào nữa?
Mấy ngày sau đó tôi rất ít khi gặp Tề Thịnh. Nghe nói anh ta thường xuyên được Hoàng thượng giữ lại hộ giá. Thế là tin tức lập tức lan truyền: Thái tử Tề Thịnh được Hoàng đế sủng ái, thậm chí được Hoàng đế tin cậy dựa dẫm.
Khi Lục Ly trở về nói với tôi những điều này, phấn chấn tới mức đôi mắt cũng sáng rực.
Tôi nghe xong lại thấy không đúng. Được Hoàng đế tin cậy dựa dẫm? Thôi đi, nếu Hoàng đế đã tin cậy Tề Thịnh đến vậy thì lần đi nghỉ mát này còn phải đưa anh ta theo cùng làm gì? Sớm đã vứt anh ta lại kinh thành mà giải quyết việc triều chính rồi!
Chuyện này nha đầu Lục Ly căn bản là chẳng thể hiểu được. Tôi quyết định không cần tốn công, nằm im trong xe nhắm mắt giả chết.
Hai hôm nay, tôi thực sự thấy rất khó chịu, chân tay thì lạnh toát, lưng mỏi chân chồn, bụng thì chướng… theo như lời của chị em phụ nữ thì là: dì cả[1] của Trương thị đến rồi.
[1] Dì cả: từ lóng chỉ kinh nguyệt của nữ giới.
Tôi hận cái bà dì đột ngột đến thăm này!
Lục Ly đến bên, khẽ ấn vào tay tôi một chiếc túi sưởi xinh xinh.
Tôi mở mắt hỏi Lục Ly: “Ngươi nói xem, dì cả này trước khi tới có thể báo trước một tiếng được không? Liệu có thể bớt đến được không? Ví dụ nửa năm đến một lần, cho dù mỗi lần có ở lại thêm ít ngày cũng được!”.
Lục Ly không hiểu: “Nương nương, nương nương nói tới ai cơ? Dì cả nào sắp đến?”.
Ủa, không phải gọi là dì cả sao? Không lẽ tôi nhớ nhầm, là dì hai mới đúng?
Có lẽ Lục Ly tưởng tôi đau đến lú lẫn, dùng khăn lau mồ hôi trên trán cho tôi, miệng an ủi: “Nương nương, khi trở về nương nương nên dùng ít Bát trân ích mẫu hoàn để điều kinh, sớm sinh hoàng tự”.
Vừa nghe thấy Lục Ly nhắc đến hai chữ “hoàng tôn”, tôi lập tức cảm thấy tim cũng đập lệch nhịp, trước mắt chỉ thấy khuôn mặt của Tề Thịnh hiện lên.
Được lắm! Thế thì cứ để cho dì cả ở lại thường trực luôn càng tốt!
Đoàn xe lại du ngoạn trên đường gần chục ngày nữa mới tới hành cung ở Phụ Bình.
Hành cung Phụ Bình được xây dựng vào khoảng những năm đầu thời Thành Tổ, tựa núi nhìn sông, phong cảnh hữu tình. Nhưng nghe nói, Thành Tổ chọn nơi này để xây dựng hành cung không phải vì phong cảnh đẹp, mà vì nơi này quay mặt ra Uyển Giang, chỉ cách thành Thái Hưng – thành lớn nhất ở phía bắc một con sông.
Vừa sắp xếp xong mọi thứ ở hành cung, tôi còn chưa kịp ngắm nghía cảnh vật xung quanh thì đồng chí Dương Nghiêm, máy bay chiến đấu im hơi lặng tiếng suốt mấy ngày, đột nhiên lại xuất hiện.
Dương Nghiêm cố hạ thấp giọng, nói với vẻ bí hiểm: “Này, để tôi đưa cô qua sông đi một vòng quanh Thái Hưng nhé. Bên đó có quầy bán châu báu của người Ba Tư, nhiều đồ chơi thú vị lắm”.
À, thì ra là rủ tôi đi tham gia tua du lịch một ngày ở Thái Hưng.
Tôi không thèm để ý đến lời của anh ta, chỉ nhìn bằng đôi mắt lạnh lùng. Đi với anh sang Thái Hưng? Sao cơ? Tưởng tôi là đồ ngốc chắc?
“Nhà tôi ở Thái Hưng nên rất thông thuộc nơi đó. Chúng ta đi sớm về sớm, trước khi đóng cửa cung là về lại đây thôi. Yên tâm đi, Thái tử sẽ không biết đâu”, Dương Nghiêm vẫn chưa từ bỏ ý định, ra sức thuyết phục tôi.
Tôi quay đầu lại, khẽ hỏi Lục Ly: “Lục Ly này, bánh quế đã nướng xong chưa?”.
Dương Nghiêm vừa nghe thế lập tức đờ người ra, thân hình trên ghế đã có phần nhấp nhổm không yên, nghiêm túc nói với tôi: “Tôi đã suy nghĩ rồi, có lẽ không nên đi thì hơn. Sức khỏe của cô vẫn chưa ổn định, chờ khỏe hẳn hẵng hay”.
Tôi vội gật đầu: ‘Cũng phải, hơn nữa thời gian chúng ta ở lại đây cũng không ít, để hôm khác đi vậy”.
Dương Nghiêm cũng gật đầu theo: “Đúng thế, vậy cô nghỉ ngơi đi nhé, tôi xin cáo từ”.
Nói rồi lập tức quay người bước ra khỏi phòng.
Tôi giả bộ nhổm người dậy giữ khách: “Đừng về vội, ta đã sai người làm bánh quế, sắp được rồi mà”.
“Không cần đâu, không cần đâu. Để lần sau đến ăn cũng được”.
Dương Nghiêm miệng nói chân bước, chỉ loáng một cái đã không thấy người đâu.
Lục Ly nhìn quanh không thấy có ai bèn quỳ xuống trước mặt tôi, cuống quýt khuyên nhủ: “Nương nương, nhất định nương nương không được đi với người ấy. Chẳng may Thái tử mà biết thì chúng ta có mười cái miệng cũng không giải thích được!”.
Nghe Lục Ly nhắc đến Tề Thịnh, tôi bỗng sực tỉnh. Dương Nghiêm rủ tôi đi Thái Hưng tất có dụng ý, e rằng tiếp sau đây còn có những hành động khác nữa. Là một trợ lý sinh hoạt của Tổng Giám đốc Chi nhánh số Một của Công ty trách nhiệm hữu hạn cổ phần Hoàng Thành, không biết tôi có nên đem những điều này báo lại với Tổng Giám đốc Tề Thịnh không nhỉ?
“Mời Thái tử đến đây”, tôi sai Lục Ly.
Lục Ly lập tức hết mếu thành cười, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng ra mặt: “Nương nương, cuối cùng nương nương cũng đã nghĩ thông rồi?”.
Nghe nha đầu ấy nói kìa, cứ như thể tôi lúc nào cũng lú lẫn, hồ đồ không bằng.
Tôi mở miệng, đang định nói thì nghe Lục Ly tiếp tục: “Nương nương nên sớm xuống nước với Thái tử đi, nếu không vì tính tình nương nương bướng bỉnh như vậy thì đừng nói là ra một hoàng tự, mà e rằng Điện hạ cũng sẽ bỏ chạy mất!”.
Tôi cứ há hốc miệng mà nghe.
Này, Lục Ly, cô có phải là nhân viên của bệnh viện Phụ sản không đấy? Sao cứ nói ba câu thì hai câu phải nhắc tới chuyện sinh con vậy?
Được rồi! Cô tốt nhất đừng đi nữa, quay trở lại đây.
Tôi định bảo Lục Ly quay trở lại, ai ngờ chân nàng ta còn nhanh hơn cả Dương Nghiêm, tôi chỉ vừa mới nói được một từ “đừng..” thì đã không thấy bóng dáng cô nàng đâu nữa.
Tôi bỗng thấy hoảng hốt, dường như đang trở về với mấy ngày thi hồi còn đi học, vừa ra khỏi nhà xí chưa đầy ba mét đã lại thấy buồn…
Lục Ly đi nhanh mà về cũng nhanh, chỉ chưa đầy một tuần nhang đã về tới nơi.
Tôi thò đầu ra nhìn. Sao? Tề Thịnh không tới à? Tốt rồi, tôi không còn cảm giác buồn tiểu nữa.
Lục Ly cứ cúi đầu không nói gì.
Tôi thấy lạ, hỏi: “Sao thế?”.
Lục Ly ngẩng đầu lên, mặt vừa đẹp vừa buồn bã, cứ nhìn tôi do dự.
Tôi vội đưa tay ra hiệu tạm dừng cho Lục Ly: “Dừng lại! Hoặc là đẹp, hoặc là buồn, đừng thể hiện cả hai như vậy, trò này khó lắm, em không làm được đâu”.
Lục Ly vội vàng thay đổi nét mặt, bắt đầu phẫn nộ nói như bắn súng liên thanh: “Phiên bang tiến cống Hoàng thượng mấy vũ nữ, đúng lúc Thái tử điện hạ đang hộ giá, thế là Hoàng thượng bèn cho Thái tử hai người”.
Nghe nói vậy, tôi bất giác đờ người ra. Hừ, quan hệ cha con thân thiết quá nhỉ, có người đẹp cùng nhau hưởng! Mỹ nhân mà phiên bang dâng tặng như thế nào nhỉ? Là kiểu Âu Mỹ hay kiểu Nhật Hàn? Tôi vừa nghĩ đến đây liền thấy máu trên đầu dường như chảy dồn hết xuống phía dưới cơ thể… Có điều chảy xuống lại tìm không thấy chỗ để tập trung, toàn bộ số máu đó liền quay ngược lên đầu tôi.
Lồng ngực nhất thời sôi sục, mặt thì nóng bừng như phát sốt, có lẽ hiện tượng máu chảy ngược cũng chỉ như thế này mà thôi!
Cố gắng nén sự kích động, tôi hỏi Lục Ly: “Em nhìn thấy hai người đẹp ấy rồi chứ? Trông thế nào?”.
Có lẽ Lục Ly phát hoảng khi nhìn thấy dáng vẻ mặt đỏ tai hồng của tôi nên ngây ra một lát, sau đó vội chạy tới đỡ cánh tay tôi, nói: “Nương nương, nương nương chớ vội lo lắng, chỉ tại em nói năng không rõ ràng. Tuy Thái tử điện hạ đã đưa hai con đàn bà ấy về Xuân Hảo cư nhưng vẫn chưa làm gì đâu!”.
Hả? Đã đưa mỹ nhân về tẩm điện rồi còn nói chưa làm gì, lừa ai chứ!!!
Bàn tay tóm lấy Lục Ly của tôi run bần bật! Một lúc hai người cơ đấy! Lại là người đẹp ngoại quốc, gã Tề Thịnh khẩu vị thật không nhẹ! Ti Mệnh Tinh Quân ơi là Ti Mệnh Tinh Quân! Sao ngài không để cho tôi nhập vào thân xác của Tề Thịnh cơ chứ!!!
Tôi ngửa cổ bốn mươi lăm độ nhìn lên trần nhà, nước mắt chan chứa trên mặt…
Lục Ly sợ tới mức mắt đỏ hoe: “Nương nương, Thái tử điện hạ thực sự chưa động chạm đến hai người đẹp ấy, còn chê ngực của họ hở ra nhiều quá, sai người lấy quần áo cho họ thay!”.
A, dám hở tức là phải có cái để hở? Không có gì thì ai dám ăn mặc hở hang cơ chứ?
Nhưng, hở hang à? Nói vậy thì những mỹ nhân này là người Âu Mỹ rồi!
Ái chà chà! Tề Thịnh ơi là Tề Thịnh, những người đẹp như vậy mà lại bảo họ mặc áo, mặc váy ư? Điểm đặc biệt nhất là ở mông và ngực cơ mà! Bọc kín như vậy thì anh còn nhìn thấy gì nữa!
Tề Thịnh ơi là Tề Thịnh! Anh đúng là người thiếu hiểu biết, không biết thưởng thức gì cả, có lẽ anh chỉ hợp với kiểu cây củi như Giang thị thôi!
Tôi rất muốn đấm ngực giậm chân, chỉ tiếc rằng tâm thì có mà sức thì không.
Nha đầu Lục Ly làm sao hiểu được nỗi khổ trong lòng tôi, vẫn cứ luôn miệng: “Nương nương, tuy bây giờ Thái tử không thể đến được, nhưng cũng đã nói nương nương chịu khó nghỉ ngơi cho khỏe, hai ngày nữa có thời gian Thái tử sẽ tới thăm nương nương!”.
Tôi chỉ thấy đau lòng vì “hai mỹ nhân phiên bang” của tôi thôi. Nếu giờ vẫn đang ở Đông Cung thì tốt biết bao, dù gì thì tôi ở đó hơn nửa năm đã quen rồi, mỹ nhân toàn bộ đều do tôi quản lý, ít ra còn có thể chấm mút được đôi chút.
Nhưng chỗ này là hành cung! Lại là lần đầu tiên ông đến đây!
Ngay cả Xuân Hảo cư của Tề Thịnh ở đâu, ông còn không biết!
“Này, Lục Ly, ngươi nói xem, liệu Tề Thịnh có mang hai người đẹp ấy về cung không?”, tôi đột nhiên hỏi.
“Không đâu!”, Lục Ly trả lời vừa dứt khoát vừa khẳng định, như thể sợ tôi không tin, nha đầu ấy còn vỗ ngực cam đoan: “Nương nương yên tâm, hai con tiện nhân ấy tuyệt đối sẽ không theo chúng ta về cung đâu! Nương nương nghĩ mà xem, các vũ nữ mà phiên bang tiến cống chỉ là những kẻ hèn mọn, xuất thân bần cùng, lại là dị tộc, làm sao Điện hạ có thể đưa những người như thế về cung được! Đừng nói là Điện hạ, ngay cả Hoàng thượng cũng sẽ không mang về, từ trước đến nay trong cung của chúng ta chưa bao giờ có phi tử là người phiên bang!”.
Những lời này của Lục Ly khiến tôi cảm thấy bi phẫn muốn chết. Nói vậy là Tề Thịnh dùng xong liền thuận tay vứt bỏ, ông đây dù chỉ là chấm mút một chút cũng không được?
Vì chuyện đó tôi buồn suốt hai ngày, tự mình an ủi không biết bao nhiêu lần, chơi trò nghịch nước với một đoàn người đẹp trong cung cả nửa ngày mới tạm thời quên đi.
Sau đó, Tề Thịnh bất ngờ tới.
Lúc ấy tôi vẫn đang cùng mấy mỹ nhân ngâm mình trong thủy dục sau điện.
Lục Ly từ ngoài chạy vào, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng nói với tôi: “Nương nương, Thái tử điện hạ đến, sẽ vào ngay bây giờ đấy!”.
Những người có mặt trong thủy dục đều ngây người. Tôi trấn tĩnh đầu tiên, kêu to: “Mặc quần áo vào! Mau mặc quần áo vào!”.
Các cung nữ, người đẹp từ bốn phía xúm lại, không nói không rằng, đưa tôi ra khỏi bồn nước, kéo đến một góc thủy dục. Lục Ly đã cầm một chiếc áo mỏng như cánh ve chờ sẵn.
Tôi cuống lên. Nhầm rồi, nhầm rồi! Ý ta là bảo các người mau mặc quần áo vào, đừng lộ vẻ tươi trẻ ra để tên Tề Thịnh kia nhìn thấy!
Còn nữa, Lục Ly, thứ trong tay cô là vải màn à?
Lục Ly quấn vải màn cho tôi, miệng không ngừng nói: “Thân hình của nương nương chắc chắn là đẹp hơn hai con tiện nhân phiên bang ấy nhiều, nhất định phải để cho Điện hạ thấy một chút!”.
Ôi! Lục Ly, chúng ta đừng có lạy ông tôi ở bụi này như vậy được không?
Tôi bực tới mức suýt hộc máu, không nghĩ rằng vừa há miệng ra thì lập tức một miếng giấy đỏ được nhét vào, Lục Ly giục: “Nương nương, mím môi một cái đi, mím mạnh vào!”.
Mím cái đầu cô thì có! Tôi giận dữ gạt tay Lục Ly ra.
Bỗng nghe thấy tiếng các cung nữ líu lo từ phía ngoài: “Điện hạ”.
Tôi quay người lại đã thấy Tề Thịnh bước qua cửa điện.
Lục Ly dẫn đầu các cung nữ hành lễ với Tề Thịnh, sau đó rút lui nhanh như tránh sấm. Nói cách khác, trong lúc tôi vẫn còn chưa kịp tìm lấy một chiếc áo để quấn vào người thì trong phòng đã chỉ còn lại tôi và Tề Thịnh.
Tôi ngẩng lên nhìn Tề Thịnh một cái, cảm thấy hơi lúng túng.
Ánh mắt của Tề Thịnh dừng lại trên người tôi một lát, hơi sững lại, sau đó thì chuyển sang tối dần.
Ôi cha! Lục Ly đã hại tôi rồi! Tiếng chuông cảnh tỉnh trong lòng tôi ngân lên. Từng là đàn ông nên tất nhiên là tôi biết ánh mắt ấy nói lên điều gì, lại càng biết rõ phụ nữ trong giây phút này cho dù có làm gì thì cũng đều khiến đàn ông hiểu theo nghĩa khác.
Quấn chặt tấm áo choàng hơn nữa, đó là cô ta đang thẹn thùng, muốn mà giả vờ từ chối.
Cởi ngay áo ra, vậy cô ta chính là người phóng đãng, nồng nhiệt như lửa.
Kêu lên mấy tiến “chớ có lại gần”, đàn ông sẽ hiểu rằng cô ta đang cố kích thích…
Bạn nói xem, nếu trên người bạn chỉ quấn một tấm khăn choàng mỏng, run rẩy đứng trước mặt người ấy, sau đó kêu lên: “Không phải là tôi có ý dụ dỗ anh, tôi không dụ dỗ anh!”.
Ai tin? Hả? Ai tin? Không dụ dỗ anh ta thì quấn vải màn trên người làm gì?
Tóm lại, chuyện đã đến nước này, về cơ bản thì mọi chuyện không còn phụ thuộc vào thể hiện của bạn, mà là ở chỗ rốt cuộc anh ta có muốn hay không mà thôi.
Nhưng, lượng máu trong cơ thể con người là có hạn, vì vậy, cái đầu to và cái đầu nhỏ của đàn ông nhìn chung rất khó làm việc được cùng một lúc.
Đồng thời, do ưu thế về sinh lý hiện tại, tình hình cung cấp máu lên não của tôi tốt hơn hẳn Tề Thịnh, dẫn đến phản ứng của tôi cũng nhanh hơn Tề Thịnh.
“Điện hạ, Dương Nghiêm đã tới đây”, tôi nói với giọng rất bình tĩnh.
Tề Thịnh hơi ngây người ra, khẽ “ồ” một tiến rồi ngồi lên chiếc chiếu trúc bên cạnh thủy dục.
Tôi thầm thở phào, chỉ cần máu trong người vẫn tuần hoàn là được! Do đó, tôi tiếp tục cố gắng: “Anh ta mời thiếp sang Thái Hưng chơi”.
Tề Thịnh nheo đôi mắt hơi xếch, hỏi: “Nàng nghĩ thế nào?”.
“Tự nhiên tỏ ra ân cần, nếu không phải có tà tâm thì cũng là kẻ cướp!”.
Tề Thịnh cụp mắt xuống, trầm ngâm một lúc rồi bỗng nhiên nói: “Hôm nay phụ hoàng đột nhiên hỏi đến chuyện hôn sự của Cửu đệ”.
Tôi ngây ra, hỏi lại: “Sao thế?”.
Tề Thịnh khẽ cười, đáp: “Hoàng hậu nương nương nói, trước khi ra khỏi kinh đã nhắm tiểu thư của mấy nhà rồi, chỉ chờ Cửu đệ chọn lấy một người trong số đó nữa là xong”.
Tôi hỏi: “Trong số đó chắc hẳn có Trương nhị cô nương?”.
Tề Thịnh liếc xéo tôi một cái, ánh mắt chứa đựng vẻ ngạc nhiên, đáp: “Không sai, đúng là có Trương nhị cô nương”.
Nhà xí huynh nhiều lần thăm dò tôi, Dương Nghiêm mời tôi đi Thái Hưng chơi, Hoàng đế tự nhiên nhắc tới chuyện lấy vợ của Nhà xí huynh, trong số các ứng cử viên lại có Trương nhị cô nương… Trong đầu tôi nhanh chóng xâu chuỗi các sự việc gần đây lại với nhau. Trong tình huống bình thường, nhà họ Trương không thể đem hai người con gái gả cho hai phe đối địch nhau, trừ phi Trương gia đã ở trong tình thế buộc phải bỏ một người.
Và cái người bị bỏ đi ấy, chính là tôi?
Không nén được, tôi hỏi Tề Thịnh: “Nhà họ Trương định từ bỏ thiếp?”.
Tề Thịnh không nói gì mà chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Không đúng, lần trước khi tôi về Trương gia, Trương lão thái thái còn ép Tề Thịnh phải sủng ái Trương thị để sinh quý tử! Thế mà bây giờ lại nhanh chóng xoay chuyển như vậy. Vì lí do gì? Chỉ là vì đến bây giờ tôi vẫn chưa có thai ư?
Nghĩ đến đây, tôi bất giác rùng mình, đưa mắt liếc Tề Thịnh một cái.
Tề Thịnh nhếch mép, khẽ cười, đáp: “Con cái chỉ là một mặt, mặt khác là vì Cửu đệ đã ngầm cho nhà họ Trương biết nàng là thái tử phi giả, Trương thị thực thì đã chết trong lần rơi xuống nước rồi, thái tử phi bây giờ chỉ là thế thân do ta ngầm nuôi dưỡng mà thôi”.
Tôi chau mày: “Trương gia dễ dàng tin hắn đến thế à?”.
Tề Thịnh lắc đầu: “Tất nhiên là không dễ dàng tin như vậy, vì thế Hoàng hậu nương nương mới hạ chỉ, truyền ấy tiểu thư ứng tuyển đến hành cung chơi, nói muốn nhân cơ hội này xem xét phẩm hạnh, dung mạo của họ, nhưng thực ra là để cho nhà họ Trương tới đây một cách danh chính ngôn thuận”.
Nghe những lời này của Tề Thịnh, trong lòng tôi đã rõ.
Hèn nào mà Dương Nghiêm lại tìm cách để tôi ra khỏi hành cung, vì nếu ở trong cung, dù là người nhà họ Trương có đến đây thì do cách biệt thân phận, bọn họ sẽ không dám đến để kiểm chứng xem tôi có thực sự là Trương thị hay không. Nhưng nếu ra khỏi cung rồi thì…
Tôi hỏi Tề Thịnh: “Ai trong số những người nhà họ Trương sẽ đến cùng?”.
Tề Thịnh hơi nhướng mày, đáp với vẻ nửa cười nửa không: “Mẹ đẻ của nàng, Phạm thị”.
Tôi thầm kêu lên trong lòng “Xong rồi!”.
Nếu là người khác thì còn nghĩ ra cách để qua được, nhưng nếu là mẹ đẻ của Trương thị thì dù có tài thánh cũng không lừa được!
Tôi đi đi lại lại quanh thủy dục hai vòng, ruột gan như có lửa đốt, quay lại hỏi Tề Thịnh: “Chàng nói xem, nên làm thế nào bây giờ?”.
Lúc này Tề Thịnh có vẻ thanh thản thư nhàn hẳn lên, chân cũng gác lên chiếu trúc, nửa nằm lên đó, hỏi lại tôi: “Nàng là thế thân mà ta nuôi dưỡng à?”.
Tôi ngạc nhiên: “Không phải!”.
Tề Thịnh cười: “Vậy thì nàng cuống cái gì?”.
Trời ạ, đây không phải là chuyện cởi hết quần áo rồi đi đi lại lại mấy vòng trước mặt Phạm thị là xong! Trong trường hợp này, cơ thể của tôi thật sự chẳng có tác dụng gì!
Tôi bước tới, quỳ xuống trước Tề Thịnh, chỉ vào mũi mình, hỏi anh ta: “Thiếp hỏi chàng, hồi Trương thị còn ở nhà mẹ đẻ thì thích ăn món gì nhất? Thích mặc gì nhất? Thích màu gì? Dùng phấn gì? Sợ lạnh hay sợ nóng? Bị ốm năm bao nhiêu tuổi, cãi nhau với những ai? Có bị đánh lúc nào không? Chàng biết tất cả những điều này chứ?”.
Tề Thịnh không trả lời tôi, ánh mắt ngược lại bỗng trở nên xa xôi.
Tôi thấy cơn giận bừng bừng bốc lên.
Này, tôi chỉ vào mũi tôi, anh nhìn xuống dưới làm gì!
Tôi cố kìm cơn giận, đưa tay ra chặn ngay trước mắt Tề Thịnh, nói với anh ta vẻ hết sức nghiêm túc: “Người anh em, trước hết chúng ta hãy giải quyết vấn đề sống còn trước mắt rồi hãy nghĩ đến chuyện chơi bời, hưởng lạc, được không?”.
Một hồi lâu Tề Thịnh vẫn không động tĩnh gì, tôi đang định chửi một câu “Mẹ nhà anh!” thì Tề Thịnh đột nhiên chộp lấy cổ tay tôi, kéo xuống, nói một câu không đầu không cuối: “Để ta đưa nàng tới Dự Châu”.
Tôi ngây người, Tề Thịnh nói tiếp: “Trước khi Phạm thị tới, ta sẽ đưa nàng đến đại doanh Giang Bắc ở Dự Châu, chỉ để Lục Ly ở lại đón tiếp Phạm thị. Lục Ly từ trong ra ngoài đều là thật, chắc chắn có thể làm tiêu tan sự nghi ngờ của Phạm thị!”.
Tôi thầm tính trong lòng, để Lục Ly hàng thật giá thật ở lại đây đúng là một biện pháp tốt. Có điều đó là biện pháp chữa ngọn chứ không phải là chữa tận gốc.
“Thế còn Trương nhị cô nương thì làm thế nào? Như vậy, Trương gia có thể gả Trương nhị cô nương cho Cửu đệ không?”.
Tề Thịnh nhếch môi, cười: “Ngày nào họ còn chưa thể xác định được nàng là thật hay giả, thì ngày đó cũng sẽ không mạo hiểm mà chuyển mọi hy vọng sang Cửu đệ được đâu”.
Nói như vậy có nghĩa là phải kéo dài thời gian? Nhưng phải kéo đến khi nào thì mới kết thúc giai đoạn một? Tôi liếc nhìn Tề Thịnh với vẻ nghi ngờ.
Ánh mắt của Tề Thịnh vẫn đưa qua đưa lại trước ngực tôi.
Tôi giận dữ nhưng cũng bất đắc dĩ, chỉ có thể đưa tay lên che ngực, bụng chửi thầm: Nhìn đi! Nhìn đi! Còn nhìn nữa thì để hai cục thịt ấy mọc trên người anh à biết! Để anh ngắm suốt ngày phát chán lên thì thôi!
Khóe miệng của Tề Thịnh nhếch lên một nụ cười trêu chọc rồi đứng dậy khỏi chiếc chiếu trúc, nói: “Hoàng thượng lệnh cho Hạ Bỉnh Tắc về Thịnh Đô, hộ vệ mấy tiểu thư đến hành cung”.
Hạ Bỉnh Tắc? Trong đầu tôi chợt hiện lên khuôn mặt tuấn tú với những đường nét góc cạnh, cả Hạ phu nhân mà Dương Nghiêm gọi là con hổ cái. Chà, phái hắn ta đi đón người cơ à?
Tề Thịnh cúi người xuống sát tôi, khẽ hỏi: “Nàng thích kiểu đàn ông như thế nào? Là kiểu công tử, ôn tồn dịu dàng hay kiểu mạnh mẽ, phóng khoáng?”.
Ôi, Tề Thịnh ơi là Tề Thịnh, anh hỏi câu này sai đối tượng rồi, lão đây chẳng thích bất cứ kiểu đàn ông nào cả!
Khuôn mặt của Tề Thịnh rất gần, tôi cảm thấy cả hơi thở của anh ta, mặc dù đôi mắt sáng hơi nheo lại, nhưng dù có mở to thì đuôi mắt xếch cũng không mang chút dịu dàng nào, chỉ có khóe môi mới mang một nụ cười nhẹ nhàng, phảng phất.
Tôi nhìn thẳng vào Tề Thịnh, đáp: “Thiếp chỉ thích người kiểu như Điện hạ”.
“Ồ?”, Tề Thịnh nhướng mày.
Tôi càng trở nên bình tĩnh hơn: “Huống chi, thiếp thích kiểu đàn ông nào cũng không quan trọng, quan trọng là Trương nhị cô nương thích kiểu đàn ông như thế nào. Trương nhị cô nương và Cửu đệ vốn là chỗ quen biết cũ, e rằng sớm đã có tình cảm với nhau. Từ Thịnh Đô đến Phụ Bình chỉ là một chặng đường ngắn ngủi, không lẽ lại dễ dàng để cho Hạ Bỉnh Tắc phá được? Huống chi, tuy đoàn người đông việc nhiều, nhưng chuyện người hộ tống định làm gì cũng không phải dễ dàng!”.
Tề Thịnh nhìn tôi chăm chăm, khẽ hỏi: “Thế nàng có diệu kế gì không?”.
Vì mạng sống nhỏ bé của mình, tôi quyết tâm liều một phen, lương tâm, đạo đức tạm gác sang một bên đã!
Một tay tôi nắm lại, đập khẽ vào lòng bàn tay kia, hạ thấp giọng, nói: “Chẳng qua cũng chỉ là mấy tiểu thư, những người đi theo hộ vệ chắc cũng không nhiều, chuyện gặp phải một đám cướp hay thổ phỉ chặn đường là khó tránh khỏi. Sau đó Hạ Bỉnh Tắc nhân lúc náo loạn cứu Trương nhị cô nương, hai người sẽ có một khoảng thời gian ở riêng với nhau”.
Tề Thịnh nheo mắt lại, chăm chú lắng nghe.
“Sau đó, bảo Hạ Bỉnh Tắc nhất định phải nhớ, nhất định phải nhân cơ hội ấy giữ lấy Trương nhị cô nương!”.
Tề Thịnh đứng dậy, đi lại mấy bước, rồi gật đầu: “Tự đính ước. Ý kiến này hay đấy”.
Tôi kêu lên: “Trời ạ, bây giờ là lúc nào rồi mà còn tự đính ước. Đầu tiên phải làm thế nào để gạo nấu thành cơm mới đúng!”.
Vừa nói xong câu ấy, tôi lập tức thấy hối hận, chỉ muốn tự vả ình mấy cái.
Quả nhiên, Tề Thịnh quay người lại nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ lùng.
Tôi cố gắng nhếch miệng lên, cười khan, nói: “Trong những thời điểm đặc biệt thì phải dùng những cách đặc biệt mà!”.
Tề Thịnh khẽ cười, không nói gì, quay người bước ra khỏi cửa.
Mãi đến lúc đó tôi mới thở phào một cái, ngồi phịch xuống dưới sàn, đưa tay đấm lên ngực. Cứ đấm mãi, đấm mãi, bỗng dưng tôi nhận thấy có gì đó khác thường. Ồ, sao tôi lại đấm ngực nhỉ? Sao tôi lại dùng cái động tác của “các bà” như thế nhỉ?
Không lẽ là vì “dì cả” đến, ý thức về giới tính của tôi đã bị cơ thể này đồng hóa rồi?
Tôi đang ngồi ngẩn ra như thế thì Lục Ly đi vào, quỳ xuống trước mặt tôi rồi khẽ gọi với vẻ hốt hoảng.
Tôi ngẩng lên nhìn Lục Ly một lát, nói: “Lục Ly, em đến đây ôm ta một cái”.
Lục Ly nghe vậy, mắt lập tức đỏ hoe, vội tới quỳ sát bên rồi dịu dàng ôm tôi vào lòng, nói bằng giọng muốn khóc: “Nương nương, nếu nương nương thấy khó chịu thì cứ khóc đi, đừng cố nén lại trong lòng”.
Tôi ôm chiếc eo mảnh mai của Lục Ly, cả khuôn mặt vùi vào nơi mềm mại nhất trước ngực cô nhưng không sao khóc được.
Xong rồi, thực sự là xong rồi! Rõ ràng đang được mỹ nhân ôm trong lòng thế mà tôi lại chẳng có chút cảm giác nào.
Đúng là khóc không ra nước mắt!
Thái Tử Phi Thăng Chức Thái Tử Phi Thăng Chức - Tiên Chanh